Bài 99 · Pháp thoại

Kinh Tăng Chi | Chương Năm pháp | đến bài Phẩm Năm Phần

Bản transcript pháp thoại đã được chỉnh dấu câu và trình bày lại để dễ đọc. Video YouTube đặt bên cạnh để đối chiếu khi cần; phần đọc chính là transcript bên dưới.

1:07:517.986 từƯớc đọc 31 phútĐã xuất bản
Vị trí trong playlistBài 99 / 108 transcript đã xuất bản

Thuộc Chương Năm pháp . Dùng các nút bên dưới để quay lại danh sách, lọc theo chương hoặc tiếp tục bài kế tiếp.

Mốc nội dung

  1. Ôn tập kinh đã giảng

    Nhắc lại các kinh về nghiệp thiện ác và tà kiến đã được giảng giải nhiều lần.

  2. Vị thánh hữu học

    Giới thiệu vị thánh hữu học và con đường chứng A-la-hán theo giáo lý Nam truyền.

  3. Năm sức mạnh tinh thần

    Trình bày năm sức mạnh tinh thần cần thiết cho người tu học để tiến đến giải thoát.

  4. Giới luật và tuệ giác

    Nhấn mạnh vai trò của giới luật, định và tuệ trong tiến trình tu tập và giải thoát.

  5. Chánh niệm và tinh tấn

    Khuyến khích duy trì chánh niệm liên tục và tinh tấn như đang chữa bệnh, vượt ngục, trốn nợ.

  6. Thanh thản của người tu hành

    Phân biệt sự thanh thản của người tu hành chân chính với tâm trạng dễ dãi, xem nhẹ tu tập.

  7. Lời kết và hẹn gặp lại

    Sư Giác Nguyên kết thúc bài giảng và hẹn gặp lại trong buổi giảng tiếp theo.

Transcript đã chỉnh

Hỗ trợ các vị có nghe rõ không. Lời cảm ơn các vị. Hôm nay chúng ta học lướt qua một loạt kinh mà chúng tôi đã giải thích rất là nhiều lần. Chẳng hạn như là kinh 260, kinh 260 đó thì có bốn pháp, bốn tật của cái người thiếu trí, bốn dấu hiệu của cái người thiếu trí. Cái này có thể giải thích nhiều lần nữa rồi, đó là thân nghiệp bất thiện, khẩu nghiệp bất thiện, ý nghiệp bất thiện và tà kiến, giải thích rồi.

Rồi tiếp theo đó là kinh 261. Kinh 261 là nói về câu chuyện về bản thân mình là sát sinh và mình khích lệ người khác sát sinh, thì cái này đó cũng đã giảng rồi. Rồi một loạt kinh từ trên xuống tới kinh 270 là mình có cái tà kiến và mình tác động người khác cũng tà kiến, thì cái này cũng đã giảng rồi. Thì chúng tôi đi nhắc lại một tí thôi, đó là cái nghiệp ác là bất thiện, sơ ý mình hiểu một cách đại khái rằng mình khi nào mình làm mới thì mới kể ác nghiệp. Nhưng mà thật ra mình cứ tán thán, tán thưởng, gợi ý người khác một cách trực tiếp và gián tiếp cũng kể là tội lỗi. Khích lệ, gợi ý, tán thán, tạo điều kiện cho người khác thì cũng là tội ác. Còn đối với việc thiện của bản thân là công đức, mặc nhiên mình cổ xúy, mình kêu gọi, mình gợi ý, mình tạo điều kiện cho người khác làm thiện thì đó cũng kể là công đức.

Trực tiếp, kế là một loạt kinh Phật kêu gọi tu tập bốn cái niệm xứ để mà chấm dứt cái tập đế, bốn niệm xứ. Cái này thì chúng tôi đã giảng xong kinh Tứ niệm xứ Trường bộ, đã giảng rành rành, bây giờ mấy cái này mình vẫn xài thôi mà lớn rồi. Rồi tứ như ý túc, tứ ý thức, khai giảng được cái gì tôi cũng phải giảng rồi. Nói chung nói chung là cái loạt kinh này đó kêu gọi tu tập 37 phẩm bồ đề để mà chấm dứt tất cả phiền não tùy miên.

Như vậy thì mình học qua cái kinh mới. Bây giờ bắt đầu, bữa nay đã kết thúc cái phần bốn pháp rồi, bốn pháp. Hôm nay là mình học đến phẩm bài đầu tiên. Chúng ta đã đi được một nửa tăng chi bộ kinh rồi đó.

Kinh một nằm ở cái phần năm pháp, nói về năm cái sức mạnh tinh thần, năm sức mạnh tinh thần của một cái vị thánh hữu học. Thánh hữu học là sao? Vì phàm phu dầu có lòng tu hành đến mấy cũng khó xếp họ vào cái hạng nào, có thể họ sẽ thành Phật Chánh đẳng Chánh giác, Toàn giác, rồi Độc giác, hay là Thanh văn riêng. Cái vị thánh hữu học chỉ có một cái con đường duy nhất để đi, đó là quả vị A-la-hán. Chỉ vậy thôi. Nghe có vẻ tầm thường, nhưng các vị này thì chắc chắn sẽ chứng A-la-hán trong cái thời gian lâu nhất là bảy kiếp tái sinh, nhớ nha, chỉ vậy thôi.

Đó là lý do, đó là lý do mà khi nói đến cái gương sáng tu học, Phật đã luôn nhắc đến là cái vị thánh hữu học. Bởi họ là người chắc chắn rồi. Thưa các vị, Bồ-tát dầu sao cũng còn là phàm, mình không thể gọi là cái gương sáng được. Cho nên khi mà nói những cái pháp tu thì không thể đem của vị Bồ-tát ra. Đây là nói theo giáo lý Nam truyền nha. Theo Phật giáo Nam truyền thì nếu mà nói đến cái gương sáng trong cái việc tu học thì phải nhắc, lập tức, lập tức nhắc đến các vị thánh hữu học. Chứ là những cái vị thánh mà dưới A-la-hán. Còn cái vị A-la-hán thì không còn gì để nhắc tới nữa, bởi vì các vị đang làm xong cái chuyện cần làm, phạm hạnh đạo nghiệp đã hoàn tất.

Còn nói đến phàm phu thì rất là phập phồng, rất là vô định, cực kỳ bất trắc. Thấy vậy đó, sáng vậy nhưng mà chiều có thể tệ. Tin nhị, tịnh văn, cái biện ngọc rồi mà chắc chắn lại không có thay đổi. Nên là gương sáng tu học thì

thể tệ tennis chị Google cái Tịnh Văn, cái biển Ngọc rồi mà chắc chắn lại không có thay đổi. Nên gương sáng tu học thì phải đến quả vị Tịnh Văn. Nhớ quả gì nữa không, là ý nghĩa đầy năm mới sức mạnh tinh thần của vị khách tiểu học là vì ta là chấm tính thể tích cái niềm tin giữa trên cây tiết tuệ về bóng đá, cũng là cái trí tuệ về người hay duyên phải nha.

Thứ hai nữa, đó là tằm, là cái sự viết hẹn trước kể tội lỗi. Quý là biết sợ trước cái tội lỗi. Hai cái pháp lần này ở phàm phu cũng có, em rất khó lường, sáng có chiều không tầm quý nhé.

Rồi tiếp theo là tin tấn, là cái xếp mà nỗ lực không có ngừng nghỉ. Phàm phu thì cũng khó nói là tới tiếp, vậy chứ vệ của phàm phu quốc rất hạn chế, chỉ cần có tí tiền não thì trí tuệ bị che mờ. Tháng hiểu học thì không như vậy, anh chỉ có đi tới và đi lên, không có tục lui, nên thánh hữu học có là gương sáng trong nói chuyện thu hồng.

La hán không được nhắc đến ở đây vì các ngài không còn gì để làm trong cái chuyện mà tu học. Nhớ nha, không phải có lý do cho cái gì. Xe tao đang nói đến những ví dụ như ta đang có cái gương sáng trong truyện, mà nó là tao nói đến cái người con đi học. Nói về Việt Nam là những cái gương chịu khó của học sinh tiểu trung, ở đại học chứ, con chiếc chữ còn mình đã. Nó gương sáng học tập là sao? Tao đem 10 tiến sĩ bác sĩ ra được gì, càng lâu lâu cũng cần gì cũng có thể nhắc đấy cho vui, nhưng mà chủ yếu nó gương sáng học tập, lần tao phải đưa những người mà đang trên đường đi học kìa. Nhớ cái đó rồi, chứ còn cái ông mà nói xong xui nhắc là cái gì.

Rồi tiếp theo đó là một loa nhà, một loại cát kinh sau chờ để cười cười, có quá nhiều, quá nhiều, quá nhiều, một loạt luôn, lỡ thương một loạt kinh kéo về cho đến các phẩm, là phẩm 5 phần đều có chung một nội dung đã được giảng cách anh không lâu. Nhớ nha, một loạt kinh kéo dài cho đến cuối phẩm bằng 5 phần. 5 phần không biết dùng dưng, có thấy không ta, trong rừng có thể có bị kéo dùm tôi, kéo cái cá hai chục bà vậy đó. Rồi kéo trên khoảng 5 phần.

Thì bây giờ mình mới học tiếp theo cái bài kinh là không cung kính. Bây giờ tôi về còn chúng tôi vùng kín, ở kênh này Phật dạy một bà thủy vì bất mãn với thầy bạn thì không thể nào nhận thành tựu. Bảo nhiên nội dung là như vậy, không thể nào thành tựu đạo nghiệp. Nhớ nha, xem xem lại Kinh Tâm Hoan Vu Trung Bộ để hiểu thêm cái nội dung kênh này.

Trong lớp học giả về một vị trí khi đó mà sống là có cái lòng nghi ngờ, hoang mang nghi hoặc đối với Phật Pháp Tăng tam bảo, là đã là làm một cái chướng ngại tinh thần rất là lớn. Không lẽ đi xa đâu có chịu thu thập, và đối với người cứ nhắc tới một chị thú vị khi chỉ riêng bị dư mục, chỉ bị riêng mục vụ của tôi là đã này tôi tập khó khăn rồi.

Nó là bức mạng đối với thầy bạn là sao ta? Nếu mà nói với thầy bạn không ra gì, nếu mà đối với thầy bạn không ra gì, nếu mà nếu gặp gỡ thì bạn không ra gì, thì tao phải làm theo bài kinh khu rừng Ly nhiều vé vé vé xuất táo, cũng Trung Bộ. Nhớ nha, nếu gặp phải thầy bạn không ra gì thì tao phải làm theo bạn kinh khu rừng. Trong đó ngài dạy rằng là với ai, với ai, với ai, với kẻ nào người nào thầy bạn nào mà mình ở gần họ, mình thấy cái thiện pháp của mình không có phát triển, mà nó bị núi sập rồi cái ép phát triển não, nó lại tăng trưởng để tham nhiều hơn, xui nhiều hơn, thì Phật dạy rằng nữa phải lập tức ly bỏ nơi giống ra đi, giàu phải ra đi trong đêm và chưa kịp nói lời từ biệt, giàu phải đi.

Phật dạy rằng vị ấy phải lập tức lìa bỏ nơi giống, ra đi. Giàu phải ra đi trong đêm và chưa kịp nói lời từ biệt. Giàu phải đi trong đêm, trong đêm, và chưa kịp nói lời từ biệt. Việc rất gấp như vậy.

Còn nếu như gặp được thầy bạn Minh Sư Thiện Hữu, càng ở gần họ thì các pháp bất thiện giảm đi, mà cái thiện pháp nó tăng trưởng. Ngay cái thiện pháp đã được phát triển thì cho dù có bị xua đuổi thì cũng phải tìm cách để được ở lại.

Tôi nhắc lại, hai bạn không ra gì, là Ác Sư Ác Hữu, thì mình lập tức ra đi chứ không cần bất mãn. Gặp Ác Sư Ác Hữu thì ta bỏ đi không cần sống với cái lòng bất mãn. Còn nếu mà gặp Minh Sư Thiện Hữu thì ta phải ở cạnh họ một cách dễ thương, không có lý do gì để bất mãn họ.

Coi như cái chuyện đầu tiên là bất mãn thầy bạn. Mình nghe, mình đã thấy, nghe bốn cái chữ "bất mãn thầy bạn" trong đây là đã bậy rồi. Mình nghe bốn chữ "bất mãn thầy bạn" là đáng nói tầm bậy. Bởi vì nếu thầy bạn của mình là Ác Sư Ác Hữu thì mình cũng không cần thiết phải bất mãn, mà mình bấm mình đi, vọt trong đêm đi, không cần nói lời từ biệt. Đó là Ác Sư Ác Hữu. Còn nếu mà Minh Sư Thiện Hữu thì bằng mọi giá phải ở lại, cắn răng dễ thương, thì chúng ta cũng không có lý do gì bất mãn.

Cho nên một tỳ kheo mà khi có cái lòng bất mãn thầy bạn thì chưa biết ai đúng hay sai, chuyện đầu tiên là bản thân vị tỳ kheo ấy đã sai bét, sai sai cái lắt léc rồi. Đã sai bét, đã cắt lét rồi, cái bị nghe hiểu không. Chứ chuyện đầu tiên là gọi là bất mãn thầy bạn, cái chỗ này quan trọng lắm, chứ đừng có dính. Mà mấy cũng nghe giảng vớ rớ qua cái này mình thấy không quan trọng gì, mình ngồi mình nghe, nó rất là sao đó, sao qua chỗ nào, nó sao qua chỗ này.

Là đã là người xuất gia thì anh không có cái cớ gì mà bất mãn thầy bạn cho. Bởi vì nếu mà nó tào lao thì anh phải lập tức bỏ đi trong đêm. Làm ơn coi lại dùm tôi cái bài kinh, kinh khu rừng. Để tôi mới cho cái địa chỉ, làm ơn lý cho nó dùm cái. Làm ơn lý cho nó dùm cái, còn không chịu coi rồi rồi rồi thắc mắc, nếu không nói là kinh nào, lấy kinh giảng kinh, nhớ nha.

Hồi nãy tôi có nói mà coi xem, cái kinh tâm hoang vu. Cáo bị học cái này nó có điểm đặc biệt, thứ nhất là chỗ nào cần chất dẫn ví dụ là chúng tôi lập tức chất dẫn, thứ hai là cần thiết dẫn gốc gác nguồn gốc kinh điển là chúng ta phải lập tức trích dẫn ngay, nghe kinh.

Như vậy thì chúng ta khi mà giảng về kinh này, nghe về kinh này, cái chuyện đầu tiên khi chúng ta bắt buộc phải nhắc đến hai cái bài kinh, nó là kinh Tâm Hoang Vu Trung Bộ và kinh Khu Rừng cũng Trung Bộ. Xem để thấm thía thường chào các bài kinh này, nhớ nha.

Đúng rồi, là phải vậy mới được. Vừa nói xong rồi phải làm, là mở lại có liền. Nói là làm liền. Mà khi mình đã bất mãn, khi mình đã bất mãn thầy bạn, khi mà bất mãn thầy bạn thì làm sao có thể trao dồi tam hữu học pháp, có nghĩa là tam học. Làm sao có thể trao dồi tam học cho vào trao dồi. Bởi vì sao? Vì thầy bạn mà là Ác Sư Ác Hữu thì làm sao xúi giúp mình trao dồi được, mà em chỉ đi xuống. Còn nếu mà thầy bạn mình là Minh Sư Thiện Hữu thì mình bất mãn họ, làm sao mà mình trao dồi được đây. Cho nên cái chuyện đầu tiên này, bất mãn thầy bạn thì không để em nào, là sao rồi tam học mà không có trao dồi, tam học đó không.

Cái chuyện đầu tiên là bất mãn thầy bạn thì không tu tập tam học được. Đã không tu tập tam học thì làm sao mà tâm tư rộng mở. Phải xem nội dung kinh ý có đúng vậy không.

Chuyện đầu tiên, bất mãn thầy bạn thì làm sao mà có viên mãn thắng hạnh, thắng thạnh, thắng tuệ học. Không có chánh tri kiến là tệ, không có chánh định, cái mình định học, có nghĩa là không có hòa đồng với thầy bạn thì cỡ nào mình cũng kẹt. Bất mãn với thầy bạn không ra gì thì đành, mà bất mãn với thầy bạn ngon lành thì mình càng tệ, không có cơ hội để mà tu tập.

Nhớ nha, cho nên cái người ở cạnh mình rất là quan trọng. Nếu họ tệ thì sẽ làm mình đi xuống. Nếu mà ngon lành mà ta lại bất mãn họ thì ta cũng đi xuống. Nhớ cái nội dung như vậy.

Qua tới kinh 22, kinh 22 cũng có cái nội dung như vậy, như các bài kinh giờ rồi.

Tiếp theo kinh 23. Kinh 23 Phật dạy tâm tay như miếng vàng, khoáng vi trùng dung. Miếng vàng khoáng vi trùng nghĩa là cái khoáng nằm trong cái vàng giống như những tạp chất trong vàng chưa được lấy ra. Cái khi các tạp chất ra rồi thì vàng mới đẹp và giá trị. Tâm không có trong cái đó thì mới có thể tu tập samatha và vipassana, tức là tu tập chỉ và quán, cũng tức là tu tập định học và tuệ học. Nhớ cái chỗ này nha.

Rồi ở dưới được làm rõ thêm. Định học samatha được tu tập hoàn hảo thì sẽ đem lại nhiều cái lợi ích, như cái khả năng an chỉ tư tưởng để tu quán tốt hơn, quán tốt hơn. Tại vì nhờ samatha ta có các loại thần thông, thần thông là điều kiện tốt nhất để ta tu tập vipassana. Nhờ vậy ta thiên nhãn gì cũng thấy, thiên nhĩ gì cũng nghe, biến hóa không đi đâu cũng được, túc mạng thông nhớ được kiếp trước, sanh tử thông hiểu được nghiệp lý, nên ta quan sát danh sắc ngon lành hơn cái người không có thần thông gấp triệu lần.

Hiểu không. Thí dụ như bây giờ tôi đâu có cái gì hết, tôi chỉ có học giáo lý. Kỳ đàm ngọc tôi mới giáo lý thôi. Tự do là cái thằng nó về thôi, này con nghe này đi biết làm đi, nghe nhờ rồi biết, tâm sân biết gặp tâm sân. Nói chung tôi chỉ biết ở cái mức là từ chương sách vở, mặt giấy mặt chữ thôi. Đó là hạng phước tôi.

Còn cái thằng tèo, qua thì nó tu một tháng nó đắc sơ nhị tam tứ thiền. Mà cái sơ thiền nó đã thấy lạ rồi, cái sơ thiền coi như nó vắng mặt 5 cảnh. Mỗi lần nó xếp chân chừng nó vô là cả một tháng, cả hai ngày ba ngày không nằm. Vấn đề là mình dễ nghe cái vụ sơ thiền mà ngồi có khả năng hai ngày ba ngày là mình đã biết tới sơ thiền dành cho tôi sướng cỡ nào rồi, cái giá lên tới nhị tam tứ thiền ngũ thiền. Đây là mình mới sơ thiền mà mình đã thấy nó phê cỡ nào rồi.

Cái khả năng mà nhập, cái khả năng định tâm của cái người sơ thiền. Cái người sơ thiền mà quán nó không có xài không sao thiền nha. Nhớ nha, người đắc thiền thì lúc mẹ tôi cũng biết sao này mà không có dùng đắc thiền, mà dùng cái tâm bình thường trong dục giới thôi, nhưng cái sức định tâm của họ vẫn ngon lành. Nó cũng giống như mình là võ sư thì cái kiếp

rong dụng giới thôi nhưng cái sức định tâm của họ rất là ngon lành. Nó cũng giống như thế này, mình là võ sư thì cái tinh hoa của võ sư là gì? Là cái khả năng đánh, lắm né, phòng vệ và phản kháng, tấn công, phòng vệ và tấn công võ thuật. Nhưng mà đâu phải chuyện mình né, mình là võ sư là mình không biết ra. Phải có sức khỏe mà, cho nên mình thấy cái chuyện mà cha kiêng cái luôn, ghét nó ngủ nó cũng ngon hơn người bình thường.

Mặc dù có lúc mà cha kiêng một cái vật nặng cho đâu có xài cái công phu võ thuật không, nhưng mà anh cha lấy một cái miếng nhỏ xíu trong mấy năm học võ đó là cái sức khỏe. Cho nên khi mà nói không có vật nặng cái chân phải bước đi, mình thấy nó có thế. Mà nếu nhà có chuyện được, dạ con có té, người bình thường ý của bé cá nhẹ té không nguy hiểm như người bình thường.

Cho nên nó mà mình thấy mình cha là võ sư, thì lúc mình sẽ đi thêm một cái mặt nặng cái đâu có xài cái tinh hoa võ thuật nó làm cái gì. Nhưng mà giận chứ, xài một cái mảnh mảnh vĩnh vùng của mấy năm tháng công phu để khiêng cái mặt nặng. Đây cũng vậy. Cái người mà đắc thiền, lúc mà tu thiền nó họ không có xài đến cái điện thoại, tao tính tiền. Nhưng mà trên các nền tảng tinh hơn buôn làng của người đắc thiền, bắt thành công, thì khi học tập tu quá mà tôi ngủ ngon hơn người bình thường. Hiểu không?

Ông ta lúc tu thiền thì không có xài, cái thiền cũng sẽ khách hàng không. Nhưng mà cái sức mạnh tinh thần của cái người rất hiền, cái sức làm cái nền cho biết Bắc Sơn La rất là ngon.

Tôi ví dụ chuyện nhẹ thôi. Thằng Tèo nó có thần thông, nó nhớ chuyện ba đời tám kiếp quá khứ, nhớ rất rõ là năm xưa, mấy kiếp xưa nó từng là con chó, con heo ở đâu đó. Đó là túc mạng minh. Còn sanh tử minh là nó hiểu rằng vì đâu mà nó làm chó làm heo, vì đâu mà làm vua làm tước, nó nhớ hết. Rồi bây giờ cái còn cộng thêm cái quý mắt sáng nay nữa, thì trong biết máy xanh ai vậy là cái gì, ta làm gì viết nấy, để guitar để thấy rằng mọi thứ giao duyên mà có. Có rồi phải mắc dầu đó là thiện ác hay buồn vui.

Thì cái chánh niệm hiện tại cộng với cái viết của túc mạng minh, sanh tử minh mà không còn nghi ngờ gì về cái tính vô thường của danh sách. Còn mình không có đắc cảnh, không, mình không có kiếm tiền, không có chứng thiền thì định yếu, không chứng thiền thì định yếu, không có thần thông thì tuệ yếu. Bắt buộc phải đồng ý bộ các biện pháp phá đồng ý cái chỗ này.

Phải nằm nghỉ nha, không kiếm tiền mà định yếu, mà không có thần thông được. Thì diễn viên cũng có người không có đắc thiền, không có thành công mà cũng đắc được. Người không có võ mà vẫn khiêng vật nặng được. Nhớ nha, người không biết võ thuật vẫn khiêng vật nặng được, chạy bộ được, leo trèo được. Nhưng mà so với một võ sư thì những việc làm này đó của người không biết võ thì không sống được cái bị.

Cái võ trinh, có võ nó mà nó té le té cũng khác. Mình cái tùm lum có biết vậy, mà không coi, em không biết. Không biết dùng hiểu này, không làm cái võ, cái gì tục, nó té nó khác. Mình nghe nói chứ đừng có nói là té. Thằng bạn gì mấy năm võ mà nó cái khác à, nó té khác rồi nha. Ví dụ nhiên nó kẹt, nó có thể nó chấp nhận nghĩ tay cái trình với đố đời nào mà nó nên cái lưng, 1000 cái đầu nó xuống không có. Mà nếu bí quá nó tiền đâu, phải chấp nhận là thương thật chứ không có thể cho cái hũ chao thập số cái đầu của nó có vấn đề nha em. Chứ mình đừng có tưởng là mình với máy, mình nghĩ mình cũng cơ bắp, nữa thằng ủy cũng đã bắt, nó đâu nó có nhà nó.

đề nha. Mình đừng có tưởng là mình với mấy chuyện mình nghĩ mình cũng cơ bắp. Thằng Úy cũng đã bắt nó đâu, nó có nhà nó khác.

Rồi, cho nó lại đây. Mình thấy rõ một điều, đó chính là chính ta không có thiền thì không bắt thiền. Thiền này coi như định yếu, mà không có thần thông thì tuệ yếu rõ ràng. Bởi vì mình tin, mình nhớ được kiếp trước kiếp sau, tiền kiếp của mình, thì cái tâm mình thường nó sâu đậm hơn. Thấy được tiền kiếp, hậu kiếp thì cái thấy của ta về cái tính vô thường của danh sắc nó sâu sắc hơn, vững vàng hơn nhiều lần bắt buộc.

Cho nên kinh này nói đến cái chuyện là trừ được năm triền đó là nền tảng của thiền định thần thông. Mà thiền định thần thông là cái nền tảng tốt cho cái tuệ giác. Nhớ nha, thiền định thần thông đó.

Đây lên đây là bài học sang được trên hai mươi ba. Ngày qua tới kinh 24A, kinh này nhằm nói cái giá trị tinh thần và cái tính tác dụng hữu hiệu của giới hạnh. Kinh này nhấn mạnh giá trị tinh thần và cái tính tác dụng hữu hiệu của giới hạnh. Không có giới thì không có định, mà thiếu định thì không có tuệ. Nhớ nha. Mà không tuệ đó thì không có giải thoát.

Kinh này nói đến cái trường hợp tổng quát, đến trường hợp phổ quát, nghe. Cái quan hệ của tam học đương nhiên diễn ra theo lối hàng dọc. Ta nên nhớ lại bốn cái hạng người học đạo, vị thương còn nhớ không. Hạng thứ nhất là Ugghaṭitaññū, nghe một câu đã đắc. Cái hạng tài ngu nghe trọn vẹn một cái pháp thoại có cái nội dung giáo lý đầy đủ mới đắc. Cái hạng thứ ba là Neyya, vị lộn, phải được hướng dẫn tu học từng bước trong nhiều ngày, tháng, năm mới đắc. Cái hạng cuối cùng là Padaparama, bà-la-môn tối đa chỉ là một người giỏi giáo lý. Mọi người đi, tối đa chỉ là một kẻ giỏi giáo lý. Nhớ nha.

Thì cái tinh thần mà qua cái quan điểm của giới đối với định là làm sao? Chỉ cho phải, chỉ cho cái hạng này, từ hạng casi riêng đến hạng thứ ba. Lần thứ ba, thứ ba là cái hạng mà được hướng dẫn từng cơ chế của riêng. Nhưng mà Ngài Xá-lợi-phất, Ngài Mục-kiền-liên thì ta chỉ cần nghe một câu tóm tắt là đắc.

Cái giới ở đây có hai cách hiểu về cái chữ giới. Hạnh mông là cái kiểu sống, kiểu sống hành động không vi phạm giới luật. Cái thứ hai là cái nội dung tinh thần không có cái khả năng vi phạm giới luật. Khi các cái vị mà thượng căn đắc thì giới luật, giới hạnh ở các vị thượng căn đắc thì thuộc loại hai.

Cái việc hiểu không, ta có hai cách hiểu mà giới với hạnh. Cái cách làm tiết kiệm sống lối không vi phạm giới luật thể, gọi là ở đất ở Mỹ, theo đó có giới hạnh nha. Nhưng mà nó có cái hay là người ta đang là một cái dường thương sĩ ăn chơi trác táng bị bạn ạ, nhưng mà hồi chỉ nghe một câu hỏi đắc à hết một cái này thì như vậy đó. Là mình hỏi cái giới nó nằm ở đâu thì mình lại nói rằng đây, cái giây phút họ nghe đạo nó, thì nghe cái giây phút đó họ không có khả năng tâm lý, không có khả năng tâm lý để đừng nói lại với của họ đó. Giới đó mới nằm nền cho cái tuệ nhãn sau đó trong khi đó nha.

Như vậy nó có hai nghĩa, vậy cho nên đó giới ở thân khẩu và giới nơi tâm. Gọi theo A-tỳ-đàm mới là giới tâm sở. Không biết nó bị, có hiểu không. Giới ở thân khẩu có nghĩa là gặp chuyện phải sát sanh mình không sát sanh, gặp chuyện làm tầm bậy mình không làm chuyện tầm bậy, thì đó là giới ở thân khẩu. Nhưng mà nó có được gặp em này, giới nội tâm có nghĩa là giới tâm sở, nghĩa là sao? Là từ cái niệm định tuệ là giới nha, là vị trí tuệ.

này với nội tâm có nghĩa là giới tâm. Sở nghĩa là sao? Là từ cái niệm, định, tuệ, là giới, là định, là tuệ. Thiền định những cái đó được gom chung được gọi là cái giới tâm. Mới nhớ nội tâm, còn thế giới này với ngoại thân, cái này có nghĩa là với thân, khẩu để ở ngoại, còn trả lời với nội tâm.

Nếu mà các vị không có học kỹ cái chỗ này, các vị sẽ có hai cái thắc mắc. Thắc mắc một là: ủa vậy mấy người mà đắc đạo quá, vậy mà nghe đắc rồi, lúc đó tam học nằm ở đâu, cũng kẹt. Đó là cái nhóm một với một thắc mắc như vậy. Nó biết người ta không nghe, nó đang tào lao ngoài đời, tự nhiên mà gặp Phật, con nghe mà đắc đạo vậy mà tam học nằm ở đâu? Đó là cái kiểu thắc mắc một.

Kiểu thắc mắc thứ hai là các vị sẽ thấy cần cái trà này đâu có, với mày tao sẽ đặt, nó cũng kẹt. Cái này không có, với sẽ đắc, còn không kiểu thắc mắc đó là tuệ nằm ở đâu mà đắc?

Nhưng mà đây cũng phải, cả hai đều không có vấn đề. Bởi vì với hai cái hạng mà đi làm thượng căn là cái gì? Họ chỉ cần một khoảnh khắc tinh thần là trong đó có đủ. Một cái khoảnh khắc tinh thần là có đủ tam học giới định tuệ. Còn cái vị mà trung căn là coi như là họ phải trải qua bao nhiêu năm tháng giữ giới mà ngồi giữa đất nước, mà người ta nhìn là người ta thấy, người ta biết luôn đó là trung căn.

Còn hạ căn có nghĩa là không có hoằng pháp, nhớ nha, nhớ nha các bạn nha. Thể hạng thượng căn là đắc ngang xương, tung tăng. Là phải cài đặt đi qua từng giai đoạn. Còn hạ căn là lăn lóc không có tu gì hết, một người không có tu được, hay là tu cỡ nào cũng con lắc, nha các bạn.

Mình cần có hai cái, được lập ở trường hợp là sao ta? Có hai trường hợp là không tu được tam học, tin tấn cỡ nào cũng không đắc nữa, đó là một hạ căn. Còn trung căn, trung căn là sao ta? Trung căn nó là phải khó nhọc mới chiến thắng. Ở cái hạng này đó thì cái hành trình tam học rất là rõ nét, biết thông hiểu, hành viên.

Cái mặt mà thượng căn, hạ căn, mất tinh yếu thời gian và cái nguyên tắc tam học ở họ cơ hồ không ai nhìn thấy, biết nói về cái hiểu, không biết cái việc hiểu, hiểu cái này không ta. Tại giảng cái này bắt buộc phải dán rõ như vậy. Có ba bậc: thượng, trung và hạ.

Thì cái bậc thượng, cái mà họ không mất nhiều thời gian rồi đắc cái đùng. Ở cái hạng này cái nguyên tắc tam học, nguyên tắc là người ta giới năng sinh định, định năng sinh tuệ, tuệ năng phát. Nhỏ tôi hẹn mấy tinh gần như là không ai thấy, rồi mình làm cho đẹp.

Còn riêng cái mặt trung căn là cái hành trình tam học nhìn rất là rõ. Họ y áo cho ngay nghiêm, nói năng chừng mực đĩnh đạc, có tiên phong đạo cốt, y bát ăn cơm đỉnh chu, rồi thiền định tin tấn, rồi khất thực kiểu dục, ở nơi độc cư xa vắng, ở chung với cái trà, trung căn đã nghe, mới cho nó là giống như gương sáng của tăng tạo nha. Cuối cùng cũng đắc, nhưng mà nhìn thì xa, nhưng mà bán bao nhiêu cực bằng xác nha.

Còn hạ thì gồm có hai nhóm, nhóm một là không có tu được thanh lọc, với giữ giới nổi, định theo nổi thì làm gì có tuệ nha. Còn cái đó là hạ căn hộ quận hai, căn thứ hai là tu cỡ nào tôi không cách chi mà đắc được hết.

Rồi bây giờ tiếp theo, đó là tiếp theo đó là gì ta? Tiếp theo đến mà hay kinh 25, khi nghe 15 ở đây là có được năm pháp mà tỳ-kheo, coi như nó là thành tựu nha. Năm cái pháp này một tỳ-kheo chiến thắng. Một là cái gì ta? Chánh kiến, tức là tin cái lý nhân quả, có học và hiểu, các viên lý tam tướng trong

Chánh kiến một là cái gì? Ta tin cái lý nhân quả, có học và hiểu cái viên lý tam tướng trong vạn hữu. Chánh kiến cái số hai đó là có nghe, số hai nó là gì? Có học hỏi tìm hiểu giáo lý. Cái số ba đó là trao đổi, trao đổi, đâu rồi, trao đổi luận với thầy bạn để việc học và hành tốt hơn.

Cái số bốn đó là tu tứ phạm trú để tối thiểu có được hai cái lợi ích, là tránh, áp, giảm nhẹ năm cái phiền não thô thiển nặng nề nhất, và cái lợi ích hai đó là tăng trưởng cái khả năng định tâm. Thiếu khả năng này đó, thiếu cái khả năng này đấy, tại sao? Sự thiếu khả năng này không thể tu quán. Nhớ nha.

Rồi tiếp theo đó là số năm, tu tập tứ niệm xứ, để nếu có đủ cái duyên lành đấy thì chứng thánh giải thoát. Nhớ. Cái đó có nghĩa là có nhiều cách để trình bày về cái con đường tu học, con đường hành đạo giải thoát, đi tìm Niết Bàn. Tùy các đối tượng trước mặt mà ở mỗi thời điểm Đức Thế Tôn này có một cái cách hướng dẫn khác nhau. Có chỗ thì ngài cho nó gọn, ngài chỉ dạy đây là hai cái pháp với các ngươi cần phải duyên tầm tu tập, để nhờ vậy mà thành tựu thánh trí giải thoát sinh tử, đó chính là chỉ và quán. Chỉ có nói nôm na là cái khả năng tập trung tư tưởng, vào quán có nghĩa là khả năng quan sát được cái bản chất, cái hoạt động của thân tâm.

Nghe cái này, tôi đã giảng rất là nhiều lần trong kinh, trong những lần mà chúng tôi nói về tứ niệm xứ, rất là nhiều lần. Bởi vì chúng ta có hai cách để mà quan sát thế giới này. Cách một là quan sát thế giới này qua các lớp vỏ ngoài của nó, lớp vỏ ngoài là cái mặt nổi luôn đó, sắc, xe, cảnh, chế, bệnh, phần lớn là bằng tưởng. Cái thứ hai nữa, nó là chúng ta quan sát thế giới này qua cái bản chất, ấp một lần dùng tưởng. Cách một là dùng tưởng để mà nhận biết thế giới qua mặt nổi, hay là cái vỏ ngoài chế định tục đế của nó. Cách hai là dùng bát nhã để mà quan sát các bản chất nội dung của thế giới ở khía cạnh chân đế.

Chỉ với cái cách nhìn thứ hai này nè mới có thể lên bỏ phiền não. Nhớ nha. Chỉ cách. Bởi vì cách một, có cái cách mà quan sát thế giới mà qua cái vỏ ngoài, qua cái mặt nổi của nó, thì chúng ta chỉ có thể nhìn để mà thương thích ghét sợ. Thương thích ghét sợ. Nhưng mà khi chúng ta nhìn cái thế giới này, cái đó là nhìn trên hiện tượng, nhìn bằng tưởng. Từ cái tưởng nó mà là cái nền đó, mới đẻ ra thương ghét sợ là tham sân si.

Còn cái nhìn thứ hai, nó là chúng ta dùng cái bát nhã đứng lên nhìn vào cái hiện tượng của này, là các bản chất bản chất thế giới: cái này là đất, cái này là nước, lửa, gió, cái này là thiện ác buồn vui khổ. Bố cái này mình mới thấy rõ ràng tất cả nó đều luôn luôn thay đổi, sanh diệt biến tướng không dừng qua từng giây phút nha. Như vậy chúng ta mới hiểu ra rằng những gì mình ghét nhất, những gì mình thương nhất thì nó chỉ tồn tại không tới một phần triệu của một giây đồng hồ. Trong rừng có thể không tin, nhưng đó là sự thật nha. Có thể không tin nhưng đó là sự thật. Thế là những gì mà chúng ta thích nhất, ghét nhất, nó chỉ tồn tại trong một khoảng thời gian ngắn đến mức mà chưa được một phần triệu của giây đồng hồ.

Thì các vị thắc mắc thì hỏi tôi tại sao mà có khi sẽ cho nó nhanh dữ dằn vậy thì phải. Vì chúng nó lên cấp tốc độ mà sanh diệt của các cái sát na tâm nó nhanh lắm. Người Việt sát na tâm là sao? Nó là những

phải vì chúng nó lên cấp tốc độ mà xanh rì của các cái sát na tâm nó nhanh lắm. Người Việt chắc nào tâm là sao? Nó là những đơn vị nhỏ nhất của dòng chảy tâm thức.

Khi mình nói mình thấy, mình nghe đó, đã là người không học đạo thì nói: tôi thấy cái hoa đẹp, tự thích. Nhưng mà không ai đi làm thì không có nói đơn giản như vậy. Anh đi làm nữa ra, nó lại thêm. Định một cái, hoa thịt, trước khi mà tôi nhìn như hoa, là ta đã có một loại tâm tham muốn nhìn. Mặc dù chồng cái tốc độ quan sát của người bình thường nó có bốn viên, tôi đã mất nhanh.

Cái hàng rào thì có thấy cái bông, tôi có muốn cái nhìn bao nhiêu mà say. Thực tế nếu mà anh không có cái muốn thì cũng mất làm. Cho nên dừng lại ở bãi biển khác. Cái tại sao nói chuyện lạ trên cánh hoa chẳng biết hôm nay có bị như kiểu không tay. Nhưng mà vì mình không có ý niệm công gấp tuệ, hai cái đó ở bình ứng quá chậm, đi nóng quá sức chậm, cho nên mình không có ngờ. Mình không có ngờ là mình có cái ý muốn nhìn cái hoa.

Nhưng mà cái con mắt nó nhìn thì cái thấy con mắt bản thân nó không phải là thiện. Nó không có phải là thích ghét. Không có cái chữ chụp hình thì nó mới đưa vào bên trong. Nó thì tự trong nước này đã đưa các bộ phận xử lý. Tự trọng ý thì cái cặp mắt mình nói cái thấy con mắt, nó vừa đủ ngủ tới lầy lội. Ý thích là cái dòng chảy ý thức mày vừa trên cành, là cái thần kinh thị giác. Mà lúc này thì hình ảnh cái bông nó chưa đủ, đi ghét chưa đủ, cái khơi gợi lúc năm một cái khoái lượng, mụn em ấy từ một cái hồi ức gì hết. Khác cường khái niệm ấn tự, hồi ức kinh nghiệm chưa hạt đến, chưa kịp.

Nó mới đưa vào bên trong, lúc bây giờ ý thức của mình đó là giác quan thứ sáu. S6 trong anh đào này thích là thích thứ sáu, nó mới tiếp tục, nó mới tin lòng, nó mới xử lý phân tích xác định. Cái hoa này là hoa gì? Cái này hoa tường vi. Tường vi từ nói nãy mình đi xa hơn. Cái hoa này chỉ có cái màu có dán mà không thơm. Nó nãy thêm một cái, nó gửi cho chúng ta những câu chuyện đẹp của quốc, là một câu chuyện buồn trong quá khứ. Ngày xưa chúng ta có một cái cô hàng xóm mà bên hát nhạc cổ vũ cát tường vi, thời đại chúng ta mới lớn. Mỗi ngày đi học về đánh lén nhìn trộm người ta. Là trong một ngày khi mình lấy hết can đảm, mình biết nó theo mình, thấy cho cổ của đang ngồi bên hè, nhưng lấy xu đó thôi không có trúng cổ. Mà mày má mày gặp bạn lên mạng, lên bạn mới cầm máy lá thư đó bảo qua, mà mới vú mà già của mình lắp lại.

Coi như nói nãy từ nãy giờ mình không có ngờ là mà đi nó xa như vậy. Có bị nghe kịp không? Có nghĩa là mình, chứ mình không. Trước đây mình không ngờ mình có cái chủ ý nhìn hoa tiền viên, mà mình chỉ có đứa con mắt ngàn. Ai ngờ nó dừng lại trong đó tường vi ấy, và từ đó nó dắt cho chúng ta trở về một thời quá khứ bằng cách đây đúng 43 năm sáu tháng 7 ngày năm tiếng bằng 40. Vì sao gì mình không có ngờ?

Nghe nghệ thì phải như vậy đâu, với vị phải như vậy, phải như vậy đó thì mình mới coi là có thấy tới nơi tới chốn. Mình có thể trát trát chỗ là thì ra cái mình thích, mình thích nhất, mình ghét nhất, thì nó cũng chỉ tồn tại trong một quãng thời gian rất ngắn, chưa đầy một phần triệu của một dây đồng hồ. Nó người bị nhé. Rồi mà chính vì thân mà tâm nó luôn luôn sang việt nhanh quả, cho nên chúng ta nhìn và chúng ta thấy nó chỉ là một thôi. Một có nghĩa là cả giờ đồng hồ của tôi nằm ngủ, cái giờ đồng hồ tôi ngồi đó tôi rất là vui, tôi nằm nó cứ rất là buồn tư tưởng thân yêu.

Cả giờ đồng hồ của tôi nằm ngủ, cái giờ đồng hồ tôi ngồi đó tôi rất là vui. Tôi nằm nó cứ rất là buồn, tư tưởng thân yêu thương nhớ ghét hận căm thù ghen tuông sợ hãi ai đó. Mình cứ hình dung bằng cả, đừng nói là tư tưởng nhớ mẹ mà do mấy cái đó một khối, chứ không phải có cái vụ cả tiếng đồng hồ qua em ngồi đó tôi buồn thương giận nhớ không có. Mà tất cả thân tâm của mình trong một giờ ngồi trôi qua là nó diễn biến không ngừng.

Tôi đã nói không biết là bao nhiêu lần, trong những cái kết quả nghiên cứu khoa học mới nhất, người ta cho mình biết đó là trong mỗi giây đồng hồ, cái cơ thể mình nó có đến hàng triệu hàng triệu phản ứng hóa học. Các vị có biết chưa, có nghĩa là từ sợi tóc, từ kẽ răng, cỏ máu huyết, tim mạch, bao nhiêu là cái cơ phận trong cơ thể của mình tổng cộng đã có đến hàng triệu cái phản ứng hóa chất trên người mình. Tự nhiên mình thở này là bao nhiêu cái tuần hoàn trong cơ thể mình nó tạo ra hàng triệu cái phản ứng hóa học của mình, không có nhờ nha.

Như vậy mình học xong kinh 25, bây giờ mình học sang bài. Ở đây nó năm điều này gọi là năm cái giải thoát xứ. Giải thoát xứ thứ nhất là gì? Giải thoát xứ thứ nhất là nghe pháp một cách hoan hỷ. Cái gì nữa? Ta thuyết pháp một cách hoan hỷ. Tổng đọc một kết hoan hỷ. Số bốn là gì? Ta xét từ một cách hoan hỷ. Hành thiền một cách hoan hỷ.

Hành thiền một cách hoan hỷ con nghĩa là có chịu có nghe, có chịu chia sẻ, có chịu tụng đọc, có chịu suy tư, có chịu hành thiền, nhớ nha. Phải nó có mấy cái đó. Ở đây là nắm giữ một định tướng. Đây có nghĩa là sao? Năm nữa. Đây có nghĩa là dầu có thiền hay chưa có thiền, thì ít ra một cái thành tựu nào trong cái như tứ niệm xứ vẫn được. Vị ấy vẫn được.

Các vị tu nghe đến đâu rồi, các vị tu nghe đến đâu, đã nghe đến đâu rồi. Có nghĩa là một tiếng đồng hồ mà giàu có chánh niệm tốt cách mấy, mình vì một lý do nào đó nó gián đoạn mà không có tiếp tục coi giữ được định và niệm nữa nha, vì một chuyện dễ ngươi nào đó, vì một cái sự bận rộn nào đó, vì một sự biếng nhác, hoặc là sự dễ ngươi, một sự bận rộn nào đó, vì một sự thất niệm nào đó mà cái chánh niệm nó không có được tiếp tục duy trì nữa, thì sau đó muốn quay trở lại nó khó. Khi đó có quay lại nó cũng sẽ yếu chứ nó không có được như hôm trước nữa. Muốn có được như hôm trước là mình sẽ tiếp tục, mình tinh tấn, mình phải duy trì chánh niệm liên tục như cũ thì nó mới được như cũ. Cho nên giữ cái định là dữ như vậy đó.

Nhớ cái này. Cho nên nó giống như một cái người bệnh mà đang ở trong thời gian mà mới chữa trị á. Chỉ cần lơ lỏng thuốc men, lơ lỏng kiêng cữ thì bệnh sẽ tái phát, cái hiệu quả của thuốc sẽ giảm đi nha. Giống như tôi nhắc lại giúp cho mọi người đang chữa bệnh, đang chữa chính mình. Mọi người bệnh, một bệnh nhân mà đang ở trong thời kỳ trị liệu đó, chỉ cần lơ là trong chuyện kiêng khem, lơ là trong chuyện thuốc men, lơ là trong cái chuyện tập luyện, thì cái kết quả trị liệu sẽ giảm đi và bệnh tình sẽ tăng lên.

Một người hành giả mà không thể xem cái công phu tu tập của mình có thì tốt, không có cũng được sao? Mà một hành giả phải luôn nhớ là mình đang chữa bệnh, mình đang làm một cái chuyện vượt ngục, mình đang là cái người trốn nợ. Các vị nhớ ba cái này.

luôn nhớ là mình đang chữa bệnh, mình đang làm một cái chuyện vượt ngục, mình đang là cái người trốn nợ. Các vị nhớ ba cái tình huống này, mình có tình huống này mình dễ hư lắm.

Đang vượt ngục là tranh thủ từng phút, nó bắt được là mình mềm xương. Đang trốn nợ mà nó bắt được mình là mình cũng chết, nó tìm đủ cách nó xiết xiết nặng. Mà cái thứ ba, là mình đang chữa trị, mình lên làm là mình chết.

Đang chữa bệnh, đang vượt ngục, đang trốn nợ, cho nên nó phải bằng cái tâm trạng này nè thì hành giả mới là có thể tinh tấn. Có rất nhiều người học đạo, mới nhắc mấy đứa nó không đồng ý, nó tưởng mà bạn có tâm nặng nề gì đâu có dễ thoát. Phải hiểu, nó không hiểu ý này.

Cái chuyện mà tu là giữ tâm thanh thản, không khéo nó sẽ bị hiểu lầm là tôi dễ ngươi. Mà chính vì anh phải nhớ rằng anh phải làm cái này nè, anh mới tinh tấn, anh mới chánh niệm. Khi mà anh tinh tấn trong chánh niệm thì anh mới được sự thanh thản. Thanh thản đó là cái tâm của người tu chí, thanh thản đây không có nghĩa nằm trong tập tà rồi anh gọi đó là cái kiểu tôi giải thoát, kiểu thoải mái.

Sự thanh thản mà cần có ở một hành giả, là cái sự thanh thản của một người đang sống chánh niệm và trí tuệ, không phải cái sự thanh thản của cái người mà dễ ngươi, xem nhẹ chuyện tu tập. Hai cái này nó khác nhau.

Ví dụ như cái vị lên thấy thân tâm này là vô ngã vô thường, khi mà thấy nó vô ngã vô thường này, nó làm mới về nên an lạc lắm, gặp ai cũng cười vui vẻ dễ thương. Còn riêng tôi, thì tôi được nên cũng được, không nên cũng được thôi, đâu chắc tay nào đâu, cũng vui, mà họ vui vẻ đi ra đi vào.

Hai cái vị này cũng cười cũng nói thanh thản thoải mái, nhìn nó thì giống nhau, cả hai người đều thanh thản hết, mà nhưng cái hình ảnh của một người tinh tấn, khác với cái hình ảnh của người dễ ngươi. Nhớ nha.

Bây giờ tôi xin lỗi bà con, hôm nay tôi có việc tôi phải đi sớm, cho nên là xin hẹn lại bà con ngày mai. Bữa nay tôi ngừng lại sớm nửa giờ đồng hồ. Nói rõ luôn là bây giờ tôi đang ở Đức, tôi phải về Thụy Sĩ, rồi ngày mai đó tôi sẽ trở lại, sáng mai trở lại với bà con. Cảm ơn bà con rất nhiều.

Sau khi đọc

Giữ lại một điều có thể thực hành

Đừng cố nhớ toàn bộ transcript. Chọn một ý chính, quan sát nó trong sinh hoạt hôm nay, rồi quay lại đọc tiếp khi tâm còn sáng và dễ tiếp nhận.

  • Ý nào liên hệ trực tiếp đến khổ và nguyên nhân khổ?
  • Ý nào có thể đem vào lời nói, việc làm, hoặc chánh niệm hôm nay?
  • Nếu cần đối chiếu, mở mục lục Tăng Chi để đọc bản kinh gốc.