Bài 100 · Pháp thoại

Kinh Tăng Chi | Chương Năm pháp | Phẩm Năm Phần (tt)

Bản transcript pháp thoại đã được chỉnh dấu câu và trình bày lại để dễ đọc. Video YouTube đặt bên cạnh để đối chiếu khi cần; phần đọc chính là transcript bên dưới.

1:46:0714.561 từƯớc đọc 56 phútĐã xuất bản
Vị trí trong playlistBài 100 / 108 transcript đã xuất bản

Thuộc Chương Năm pháp . Dùng các nút bên dưới để quay lại danh sách, lọc theo chương hoặc tiếp tục bài kế tiếp.

Mốc nội dung

  1. Các cấp độ thiền định

    Phân tích thiền sắc giới và vô sắc giới, cùng sự liên hệ với vật chất và tâm lý.

  2. Tâm vô lượng và vô lượng định

    Giải thích sự khác biệt giữa các trạng thái định tâm trong tu tập thiền.

  3. Hạnh phúc do có và không có

    Trình bày hai loại hạnh phúc và ý nghĩa của việc buông bỏ trong tu tập.

  4. Buông bỏ chấp thủ

    Minh họa qua câu chuyện khỉ và hộp thức ăn về sự cần thiết của buông bỏ để giải thoát.

  5. An lạc của phàm phu và Thánh nhân

    So sánh sự an lạc bền vững của bậc Thánh với sự an lạc tạm thời của phàm phu.

  6. Khổ đau và giải thoát

    Nhấn mạnh tính đương nhiên của khổ đau khi còn chấp thủ và con đường giải thoát.

Transcript đã chỉnh

Anh em các vị có nghe không, các vị có nghe không. Chúng ta hôm nay học kinh 27 của tác phẩm này, kinh 27A.

Ở đây chúng ta hôm nay có chuyển định, sáng mai đang ở đây mình thấy ghét người cưỡng lại là khóc.

Tuy là vô lượng định, đám chỉ định trong tâm siêu thế, đừng làm, đừng làm với âm bé mình. Tâm chỉ ý ở định, công ký vô lượng tâm. Các vị phân biệt được cái này không. Tâm vô lượng và vô lượng định, nó để ám chỉ định trong tâm siêu thế, đừng có làm. Mình tu lên đỉnh trong vô lượng tâm tuyệt đỉnh ở đây.

Làm nhất là một lần nữa, người ham thích công dụng quá thì buồn vui trong năm cảnh vật chất. Kẻ khá hơn một tí thì chán dục, nhưng mà thích thiền. Và sắc giới là cái loại thiền còn lời, thì có cái đề mục vật chất, và tác dụng cũng dẫn đến vật chất, cảnh với tái sanh cũng cần liên hệ vật chất.

Cái hạn cao nhất là chán cái thiền sắc giới, chán tất cả vật chất, tu chứng thiền vô sắc, có cái đề mục là đề mục ngoài vật chất. Hạng này cũng còn nằm trong cái vòng sinh tử.

Chỉ có hạng thứ tư, tu thiền nhưng mà không có đam mê trong thiền, chỉ lấy thiền làm cái điều kiện tâm lý để tu tập quán. Quán danh sắc là tinh thần vật chất, chấm dứt phiền não vĩnh viễn. Thì cái định, nhận định của cái hạng thứ tư này đó, được gọi là vô lượng định. Nghe kịp không.

Cái kẻ khác hơn một tí, có nghĩa là chúng sanh trong đời này, có đa phần là hưởng dụng, chìm sâu trong năm trần với két sắt thêm kế vị xúc, có nghĩa là còn phủ lưỡi.

Cái hạng khác hơn một chút thì chán dục, nhưng mà buồn mê luôn thiền, mà thiền liên hệ vật chất. Rồi, tôi nhắc lại thôi, tôi không muốn mất thì giờ đây mấy cái tào lao gì nữa.

Hai, thứ ba, vào thấy thiền mà còn liên hệ vật chất, họ không có thích nữa. Liên hệ là sao. Có nghĩa là thiền sắc giới mà mình còn phải dùng cái đề mục vật chất. Ví dụ như mình tập trung tư tưởng vào một cái miếng đất, một cái tô nước, một ngọn lửa, một cái ngọn gió, một cái gì đó có màu xanh vàng đỏ trắng, hoặc là một ngọn đèn, để mà mình tu, mình tập trung tư tưởng để mình đắc cảnh giới. Như vậy thì cái đề mục để mình tu thiền sắc giới nó vẫn là vật chất.

Rồi sao nữa. Rồi cái cảm giác mà an lạc của các thiền sắc giới, nó cũng gồm cả cái sự an lạc của thân và của tâm, có nghĩa là cũng còn liên lạc vật chất. Vị đó với cái khả năng mà tu thiền sắc giới biểu rất có thể biến hiện các loại thần thông, lại cũng là vật chất.

Rồi vị này chết, sanh về cõi Phạm Thiên, lại cũng là vật chất. Bởi vì tâm cõi Phạm Thiên, tuy Phạm Thiên sắc giới họ không ở trong ngũ dục, nhưng nghệ thông tin ghi rất rõ, là ở cõi Phạm Thiên sắc giới vẫn có lâu đài, vẫn có hoa viên, vẫn có hồ nước, vẫn có những cái cảnh đẹp. Mặc dù quả mà họ không có đam mê thưởng thức như người ở cõi dục, nhưng mà nó là các bối cảnh thích hợp cho cái người tu thiền, như vậy thôi.

Cũng cái phần thứ hai này, nó vẫn còn dính líu theo vật chất.

Tới các hạng thứ ba, là thấy rằng còn dính líu vật chất vẫn còn thấp, cho nên họ mới hướng tới tất cả vô sắc. Các phần giữa sắc với vô sắc, đã giải thích ba trăm lần rồi. Rồi, nhưng mà cái thiền vô sắc nó có cái kẹt gì. Họ không còn đam mê đâu vật chất, nhưng mà lại đam mê trong cái loại thiền vô sắc.

Các thuốc trị bệnh viện tuyến tỉnh thành, tức là cái đề mục thuộc về tâm lý chứ không phải là vật chất nữa. Tôi đã giảng rồi, có nghe lại còn không nữa.

Vào ở trong, không ạ, đi học à, kỳ đàm tôi của tam giới thiệu.

...vật chất nữa. Tôi đã giảng rồi và con nghe lại còn không nữa, vào ở trong, không ạ? Đi học, à kỳ đàm. Tôi của tam giới giới thiệu trung tâm dữ liệu biên khác là cái gì.

Ư, tôi đã lâu lắm, cho phép tôi nói, tôi dễ bị chửi là lâu lắm tôi không có đọc sách tiếng Việt, lâu lắm tôi không có đọc kinh tiếng Việt. Nên tôi không có theo dõi, không phải là chảnh nhưng đó là sự thật. Vì cái nguồn bên ngoài nó quá phong phú đi, cho nên tôi chỉ giới thiệu tới các quốc của tôi thôi. Chứ còn sao nữa, tôi biết vị nào trong nước rửa soạn dịch, trai biết coi rồi.

Thì là ba cái hạn dùng sắc, thọ sắc, mài lư long cũng vẫn quanh trồng luân hồi là vì sao? Là vì mình lên đây bữa buôn sắc, sống hết tuổi thọ trên đó rồi cũng rớt trở xuống. Cứ như vậy mà luân hồi vẫn coi là vô lượng kiếp.

Thì chỉ có trường hợp thứ tư là khi mà chư Phật ra đời, các ngài dạy cho mình biết cái chuyện mà luân hồi này. Anh giải các bản nhạc xem nữ sắc bằng cái con đường tiến quân tử. Thì giá ngày trước đây đó, mình tu thiền để mà mình có khả năng nhập định cho nó được an lạc, có khả năng biến hiểu thành thông cho nước sĩ trí anh hùng, rồi tu thiền để được sanh về cõi Phạm Thiên.

Còn bây giờ nó nằm mình tu thiền sắc mặt hả? Chỉ với một cái mục đích duy nhất là phát triển khả năng định tâm, lấy cái khả năng đó mà quán chiếu thân tâm. Cậu, nếu mà mình không khánh đang bắc thiền thì mình vẫn có thể thu chị quá được, nhưng mà chắc chắn là nó có nhiều cái hạn chế nhất định.

Hạn chế qua tôi nói rồi, một cái hình giả không có đắc thì gì hết, chỉ thuần phí dùng tráng miệng coi thì tốt chứ không có gì xấu hết. Có điều này, có phương tiện làm việc nó bị nghèo đi một tí.

Cái vị tưởng tượng đi, mình vào trong bếp thì anh chỉ cần một cái chảo với một cái nồi là đủ để mình nấu ăn rồi. Nhưng mà cái vị tưởng tượng nếu mà mình vô trong một cái bếp mà cái dụng cụ nó càng nhiều chừng nào, nó thì coi như là lời chị nấu nước nó thoải mái hơn nhiều lắm. Ví dụ như chảo mình có đủ rồi, chảo trả mà cái lòng nó sao, chảo mà nó chẹp chẹp, tí nữa để là cái gì, có cái chảo, cái chảo mà lòng sâu để mình làm, mình nấu món gì.

Nồi lớn rồi nhỏ có, như thế nồi mà nó về nghe nói con dang tay, mà nó cao thứ hai gang tay, còn ngồi đó nữa. Chắc ăn cái nồi biết người ta luôn mì Ý spaghetti, thì cái bề ngang của nó có thể một gang tay nhưng mà chiều cao của nó thứ hai gang tay. Như thế nào đó tôi rất thích làm, bởi vì mình cái nó cao như vậy thì mình nói để cái mình không sợ nó chào, là mình không có cần nấu cho nhiều người ăn, nhưng mà có những món mình phải lâu lâu thì nhờ nó áo kiểu này, là thứ bạn bè nghe thì nhỏ mà bề cao thì nó hơi nhiều, cho nên mình không có trả lời cả.

Chạy cái tôi phải đi lạc đề đó cho các vị hiểu được, nghe ở trong viện nấu bếp mà coi như nó là nồi chảo dao kéo của mình đầy đủ thì dễ làm việc hơn. Đi ra ngoài các cây tiểu chuyển nằm vườn cũng vậy, mình nghèo quá em đi quốc với cô giáo cùng nó là được rồi. Nhưng mà nếu mà những người chuyên nghiệp có vài ba loại cút chim cút sẻ cấp, rồi có 12 cây xạ đen lớn, rồi span nhỏ, rồi có cái kéo kéo cắt ngang lớn, kéo nhánh nhỏ để lại khá, nó là làm việc gì mà dụng cụ càng nhiều thì nó dễ làm.

Tu tập y chang như vậy. Vị nào mà có đặt xơ nhị tam tứ diện trở lên, cái khả năng định tâm của họ mà trọng rất thiên, thì anh không có họ đó, thì cái chuyện mà quán kiếm danh sách mỗi phần triệu lần, triệu lần khi tỉnh lại, có cái người mà không có tiền

có hỏa đó thì cái chuyện mà quán kiệm danh sắc mỗi phần triệu lần, triệu lần khi tỉnh lại, cái người mà không có thiền định, không có thần thông, chỉ thuần túy dùng cái sức nhớ của chánh niệm tỉnh giác thôi cũng được. Nhưng mà nói rõ là cái người này bị rất là nhiều cái hạn chế. Thí dụ như bữa nào nó cũng cùng nên ơi, cái hoài nghi kiếp trước kiếp sau rồi nghiệp lý quả 36 luôn. Mày nghe nó có thấy kỹ cho con còn nghe này, nghe giảng toàn thấy trong kinh luôn, mà toàn nhớ lại cái mười ta ăn rồi người ta ngã ra.

Còn vị mà đắc thiền định có thần thông lại khác à nha, khác xa. Họ dùng thiên nhãn họ thấy chuyện làm ba đời mười phương cõi. Dùng sanh tử minh nỗi nhớ là cái chuyện mà gọi là nhân quả báo ứng tuần hoàn như thế nào. Ở vùng có sức mạnh, minh nhớ là có bao nhiêu kiếp trước tái sanh, mình đã làm cái gì, cái gì, cái gì. Họ rồi với thiên nhĩ, thiên nhãn họ quan thế giới này phải nói là với tất cả chiều cao, chiều rộng, chiều sâu mà cái người không có thần thông được, không phải thấy có được. Nhớ nha.

Cho nên ở đây đó, nhà dạy định nói nhiều lắm, nhưng mà riêng cái định mình được dùng để làm nền tảng cho cái chuyện giải thoát, định đó mới được gọi là vô lượng định. Vô lượng có nghĩa là cảnh giới mà nó hướng tới không có ranh, không có bờ mép, không có bị giới hạn nha. Cái cảnh giới của các loại định mà ước đó không có giới hạn, bởi vì trước đó sự giải thoát mà làm sao có giới hạn. Còn có giới hạn, còn có hạn chế thì đâu gọi là giải thoát, nó còn bị nhốt nha, còn nhớ còn.

Cái giải thoát ra đây là chứng ngộ niết-bàn thì vốn nó không có bờ mé, không có ranh giới, không có cái gì che chắn ngăn. Cho nên cứu cánh giải thoát thật sự là nó không còn bị giới hạn bởi không gian và thời gian. Trong khi đó, cái sự giải thoát bằng thiền định thì nó còn bị giới hạn bởi rất là nhiều thứ. Thí dụ như sơ thiền thì có nhiều, so với cái người mà tưởng dụng của mình được thanh thản nhiều lắm, người ta phát hơn nhiều lắm. Nhưng mà cái gì thì sao thì các bạn, nhị thiền nó không có bằng tam, mà tam nó cũng không bằng tứ, mà tứ nó không bằng ngũ. Thì sơ với mà ngũ thì sơ với nó không có bằng cái thiền vô sắc giới. Nhưng mà giàu cho thiền vô sắc giới tầng cao nhất là phi tưởng phi phi tưởng đi nữa thì nó cũng còn bị hạn chế bởi vì bên đó người ta tuổi thọ, có nghĩa là sống hết 84.000 đại kiếp rồi cũng phải lọt tử xuống, có nghĩa là còn bị cái gì đó là ranh giới, nghĩa là sự che chắn, giới hạn, hạn chế.

Được như vậy chưa phải là sự vô lượng. Riêng cái cứu cánh niết-bàn được xem là vô lượng, là bởi vì niết-bàn không có bị hạn chế bởi không gian và thời gian. Nên cái định mà của cái người tu mặt kính vipassanā ra, nó được gọi là vô lượng định nha. Thì cái người mà tu có loại định này, nói này có phải chỉ có anh thông tu cái định này nữa, loại định này được gọi là chỉ quán song tu. Nhớ nha. Loại định này đã được.

Và cái người nào tu tập cái này thì họ được các lợi ích như sau, là được năm với loại trí. Nào mới là trí, nên là trí thứ nhất, đương sự hiểu được rằng các loại định này nè, nếu chưa phải của La Hán thì sẽ đem lại từ an lạc đời này và cả đời sau. Thôi à, ở đó làm. Một số hai, hiểu được rằng cái loại định này nè là của thánh nhân, là của thánh nhân, không phải của phàm phu. Cái số ba đó, hiểu được rằng loại định này không thuộc về cái người bất thiện, cũng không thuộc về phàm phu. Ở cái số bốn lại hiểu được rằng các loại định này dẫn đến cái

thuộc về người bất hiện, cũng không thuộc về phàm phu. Ở cái số 4 lại hiểu được rằng các loại định này dẫn đến sự an lạc thật sự, không phải thứ an lạc thiên tưởng như của phàm phu.

Thiên cưỡng là sao? Tăng khiên cưỡng có nghĩa là khiên cưỡng. Nghĩa là ở phàm phu phải đè nén phiền não rồi mới được an lạc. Thánh nhân không còn cái để đè nén, sự an lạc nó đến tự nhiên. Đó là vị hữu học, vị nhân hiệu không.

Khi một vị tu đầu mà họ không còn thân kiến nữa, thì cái an lạc của họ, sự an lạc của vị Tu-đà-hoàn đó, đến từ tiếng Việt là bỏ thân kiến, không còn xem cái thân tâm này là tôi, của tôi nữa.

Tôi nói, tôi nói cái quả vị thánh nhân ở an lạc là khoan nói đến chuyện họ chứng ngộ niết bàn, khoan, đó xa lắm. Bây giờ mình nói chuyện mà mình sờ chạm được, tạm hình dung được. Cái kẹp, cái an lạc của thánh nhân có hai. Một là Niết bàn, đó là cái diện của họ. Nhưng mà cái mục số của cái thân kiến thì mình đã tới hình dung được.

Khi họ không còn sợ mất cái gì hết, họ không còn phải có cái lòng mà kiếm tìm cái gì hết. Khi mà không có lòng kiếm tìm, đầu tư, bảo trì một cái gì, khi mà không còn lo mất cái gì, không còn sợ cái gì nó lìa xa, nó đổ vỡ, thì quý vị biết cảm giác đó là hạnh phúc kinh khủng.

Bởi vì khi mình bây giờ mình còn là phàm, chỉ riêng có tấm thân này mà mình bị đói, bị lạnh, bị khát, bị đau nhức tê mỏi, mỗi lần mà mình thấy được những cái đó là lúc nào cũng gắn liền cái tôi của mình ở trong đó hết. Cái linh và phu khổ một thất thành 10. Do lúc nào cũng gắn liền nỗi khổ với kỷ niệm, số tôi nó khổ như vậy đó. Nó khổ vì nó khổ, nghe kịp không?

Đang thấm dần an lạc bây giờ, khoan đến chuyện họ đắc, khoan là đi an lạc niết bàn như thế nào, dẹp. Mình chỉ nói cái vụ nhẹ nhàng thôi, đó là họ không có còn như mình. Mình là sống ảo tưởng ảo giác. Là quá sung sướng cái vị tưởng tượng chiều nay, đêm nay, sáng nay, trong lúc mà vị đang ngồi nghe tôi nói, tôi chỉ ví dụ, tôi trong lúc mà vị đang nghe tôi nói mà có vị không có một cái lo toan. Mà nếu bây giờ mình có chết thì chắc chắn là mình sẽ đi lên. Vị tưởng tượng coi cảm giác nó, không phải đã, thấy sướng rồi.

Nếu như bây giờ mà tôi có lăn đùng ra chết mà chắc chắn mà sạch tiền, bởi vì mình có đâu quên mất rồi. Thứ hai, vị tu-đà-hoàn biết một cách chắc chắn là cả tấm thân này là vô ngã. Sở dĩ mà vị bắt còn thương chút đỉnh, bởi vì chưa có thấy ba đánh một cách xét đẻ con mà một cách căn bản thì đã thấy rồi.

Nói cách khác, vị tu-đà-hoàn cũng giống như một người mà đã ra tù rồi, bây giờ còn đang làm thủ tục để mà về nhà. Vị đó có thể ngồi ở trong cái văn phòng của mấy cha quản giáo đó, dầu nhục quá. Trong giam ngồi, trời biết, vị này có liếc mắt qua cửa sổ thấy nắng sớm, người thấy những cánh hoa mơn mởn trong gió, vị là thiền viên, con người ta còn có mắt, ba đuôi không, đâu phải khùng điên mất trí đâu.

Nhưng lên thì nghe đâu có giây phút mình chờ đó, ta làm xong giấy tờ để mình đi về đó. Thì lúc đó thấy nắng vàng, mây trắng, trời xanh, hoa hồng, hoa lụa, hoa đỏ, hoa nâu, hoa tím, vị đó cũng có thưởng thức. Cái nhiều người tưởng thức của một người biết rất rõ là tất thảy yên bông hoa đó là còn nằm trong tù, đó là trong nhà tù, và mình làm xong giấy tờ về nhà, mình sắp ra tù.

Vẫn là một cái bệnh nhân mà sắp xuất viện, nó thì vẫn cũng nhìn thấy là bệnh viện có gì hay hay, nè cũng vui, cũng được, rất quen.

Một bệnh nhân sắp xuất viện thì bạn cũng nhìn thấy bệnh viện có gì hay hay, cũng vui, cũng được. Rất quen, cũng là con người mà, nhưng họ biết cái đó nó gắn liền với một cái nhận thức rõ ràng sâu sắc là lát nữa đây ta sẽ ra đi, và mong rằng đừng bao giờ ta quay lui cái chỗ này nữa. Chỗ mà vô đây nằm cả tháng rồi, đau nhức, bị gãy, xe lăn, ngày ngày đẩy đi xét nghiệm, ngày nào nó cũng chọc lấy máu, ngày nào nó cũng bắt vô nước biển, vẫn vỡ nữa nè, nó mổ, nó cắt tùng xẻo, nó lăn kỳ mệt lắm.

Cho nên cái người mà sắp xuất viện đó, họ có nhìn, có nhiều cái hay cái đẹp ở bệnh viện. Nhưng nhìn để nhìn vậy thôi chứ không có thiết tha. Như cái người mà không thiết tha, nhưng khi hỏi thì giống như đang thưởng thức cái nó ở một nơi khác, không phải bệnh viện. Nhớ nha.

Cho nên ở đây, cái gì mà họ có cái tu tập, cái quán song song với sống, là tháng họ hiểu rất rõ cái mà họ đang có. Phải gọi cái hiểu đó là trí. Ở đây là mình có năm tâm nổi tiếng thì gọi là năm loại ký, gọi là năm loại trí, cũng có thể nói là trí. Hiểu được năm cái khía cạnh của định. Có thể kết nối, mệt quá, là một, có là năm nội ký, 12 tí hiểu được. Anh một tí có một, nhưng là một mà bạn hiểu được năm khía cạnh nên đừng, cũng được kể là năm loại ký, nhớ nha, chỉ vậy thôi.

Thì cái thứ nhất là vị đó biết rõ ràng thiền định này, nếu mà kiếp này phải không bắt máy thì thôi, cứ cái định này chắc chắn cũng về cõi khỏi lần thôi. Cho nên nó là hiện tại lạc và tương lai lạc, vậy đó. Tiếng Anh là vị đó biết rõ cái định đây nè là cái nền định của thánh nhân. Xưa giờ trong vô lượng kiếp luân hồi, ta chưa bây giờ ném qua các loại định. Mà xưa giờ trong vô lượng kiếp, ta cũng rất tùm lum, nó chạy nhanh, nhưng những loại định kia là những loại định loanh quanh, lảng vảng. Riêng cái định này, rồi xong, cái này là hiểu chồng bỏ rồi cứ đi tìm kiếm, mình khổ.

Rồi bây giờ là vị đó biết rõ ràng, trong vô số kiếp, vô số kiếp coi như mình cũng là sơ nhị tam tứ thiền y chang như cái thằng hiền này nè, nhưng mà tưởng sao đắt, mấy nó vẫn là quần, rất trở lại, cũng phải súc sanh, địa ngục, ngạ quỷ đó là. Nhưng mà riêng cái lần này khác, cái sơ thiền này nè, cái tam thiền này, cái ngũ thiền đây nè, cái thiền vô sắc này nè, thằng này là đi luôn chứ không có quay lui nữa. Cho nên là biết rõ, gặp thiền, cái thiền cái định này là định của thánh nhân, nhớ nha.

Rồi sao tiếp theo, đó là vị đó biết rõ ràng cái định này dứt khoát là của bậc thánh, của người. Còn cứ cái định này nó không có thuộc về người bất thiện. Bởi vì định nó có hai, mà chánh định, ba cách làm đất nước này cũng lên đỉnh, cũng là thiền đó, nhưng nó hướng tới cứu cánh sanh tử đó, rồi tà định. Còn cái chánh định mà cũng cái định đó, nhưng nó hướng tới cái cứu cánh giác ngộ giải thoát vô lậu, kiểm định, rồi tà chánh định.

Tiếp đến, biết rõ là cái này nè không thuộc về thế giới phàm phu, càng không thuộc về thế giới của người khác, nha.

Rồi tiếp theo, vị đó hiểu rằng cái định này mới thật sự an, mới thật sự an lạc. Bởi vì mấy cái định kia nó còn bị giới hạn, nó còn bị hạn chế, nó còn bị giam nhốt trong những cái rào dậu, còn bị giam nhốt trong những rào dậu, nó không có thật sự an.

hạn chế, nó còn bị giam nhốt trong những rào dậu, còn bị giam nhốt trong những rào dậu, nó không có thật sự an lành. Vậy với tiên các định mà của người tu tập thể quán mới thật sự là cái định gửi lại cho đến nhà thoáng mình an lạc, nhớ nha.

Cái ý của chỗ này nói: mọi thành tựu về vật chất hay tinh thần, nếu có dây dưa với ác pháp, với luân hồi, thì ít nhiều cũng còn tiềm ẩn cái nguy cơ. Cố nhớ cái câu này: mọi thành tựu về vật chất tinh thần, nếu còn dây dưa với ác pháp luân hồi thì ít nhiều vẫn rơi vào cái này. Cái gì cũng phải xong lên người nha, nhớ cái câu này, cứ nhớ hoài.

Mỗi thành tựu, ví dụ như bây giờ mình nghĩ mình có tiền, mình có sức khỏe, mình tha hồ mình tu thiền, mình sẽ là một Phật tử ngoan đạo, thuần thành, tinh tấn tùm lum. Nhưng đó là tự mình dối mình. Mình tự hỏi mình đi, hết ngày nào mà mình còn dây dưa với ác pháp thì dứt khoát sớm muộn gì ở trong cái sự dây dưa ấy, nó cũng tiềm ẩn nguy cơ đau khổ. Chỉ có buông hết mà đi, chỉ có buông hết mà đi thì mới là hy vọng an lạc.

Cho nên cái gì mà đắc cái định này, đắc các bậc siêu thế, biết rất rõ cái định này nó thật sự là an lạc, bởi vì nó không còn dây dưa với luân hồi, nó không còn dây dưa với phiền não nữa nha.

Nói một cách nôm na, nó còn ví như phân người thì dù cho nó dính ở đâu cũng là có mùi hết nha. Thí dụ như bây giờ giàu đó, thấy cả cái ghế trong nhà mình thấy cũng không xong, mình vào nhà cầu mà mình gặp một cái khăn máng lên đó, mình thấy cũng không có sao. Vào cái thằng đó nó mới tinh, thánh bóp, thì cũng là cái xanh trong nhà cầu. Cái ghế, cái cáo, bất cứ một cái ly uống nước, hoặc là cái mũ, con dao, cái nĩa, đồ dép, mắt kính, đồng hồ, cũng không cần biết, tôi chỉ biết cái gì ở trong cái toilet là tương đối với tôi đó là điều khó.

Mà đó là sự thật, các vị biết rằng cái nhà cầu lượng dơ dữ lắm. Ngay cả cái nắm cửa, cái bị đứt không, nó có gọi là hằng hà sa số cái vi khuẩn tránh đóng cửa mà chưa hết. Tại sao cái này, cậu mới dơ, làm ở vị trí đó là cái bóng mình tống thứ đào thải, bài tiết những cái đồ dư thừa của cơ thể.

Thì các bạn biết ngay trong cơ thể mình nó là một núi vi khuẩn vi trùng rồi. Cái phân người nó từ ngay trong bao ngày đam mê, trong miệng, môi, răng, lưỡi, thực quản, rồi tới bao tử, ruột non, rồi ruột già, rồi cỡ ngoài cửa sau, tất thảy là một cái cõi vi trùng trùng điệp. Mà bây giờ trông game ni tư, ở trên thượng tầng kiến trúc vừa xuống tới cái hạ tầng cơ sở, đi qua xuyên suốt những đoạn đường chiến binh như vậy, làm sản của bây giờ, mà nhà cầu là cái chỗ tiếp nhận giờ nó. Cho nên đừng vấn vương gốc.

Chính vì mình hiểu rõ như vậy đó, cho nên là mình thích bất cứ cái gì mà nó còn dính líu, nó có quan hệ, nó có mắc mía với nhà cầu, mình đều gớm hết lắm nha. Thí dụ như bây giờ tôi đến nhà quý vị, quý vị đưa cho tôi mang một cái đôi dép, dù rất là cũ, bên trong nhà đó, mà cũng lấy cái đôi dép đó từ phòng khách hay là từ cửa ra vào, thì tôi có cảm giác khác. Lấy phòng ngủ cảm giác khác, lấy từ trong tủ tổng hợp ra cảm giác khác. Mà quý vị mà tra giúp dân chúng nó bị chạy trong toilet, nó bị lấy cái dép đưa cho tôi, đã bắt đầu nhận này, tôi sẽ nhận. Làm bởi vì tôi đã biết cái nhà cầu nó là cái gì.

Thì bị nó cũng vậy, vì nó biết sặc sỡ là tất thảy những cái loại định, tất cả đội thiền mà không phải của thánh dân, nó không phải

Nó cũng vậy, vì nó biết sắc giới là tất thảy những cái loại định, tất cả các tầng thiền mà không phải của thánh nhân, nó không phải là an lạc tuyệt đối, vì nó còn dây dưa với đau khổ, nó còn là tiềm ẩn của nguy cơ đau khổ.

Cuối cùng, cái điều cuối cùng, thứ năm, cuối cùng là nhận thức được rằng định này ta có được nhưng cũng muốn được lìa bỏ, nghĩa là không có chấp thủ trong đó, chứ phàm phu hễ được cái gì thì kẹt trong đó. Cái cuối cùng, an tịnh, ngay nhận định này an tịnh đi xuất khỏi định này là như vậy, vì đã biết rất rõ. Vị đó gọi là đúng là thõng tay vào chợ đó, tôi nói lại đi. Có định này mà lòng không hề dính mắc trong cái này, cái khó.

Vị ấy biết rất rõ là cái này nó là đem lại cái lợi ích kể trước rồi sau. Vị ấy biết rõ cái định này thuộc về cá nhân vị ấy, biết rõ là cái định này là thật sự an, vị ấy biết rõ định này không thuộc về người thấp kém. Và cuối cùng, vì vị ấy biết rất rõ ràng các loại định này nè là cái loại định mà ta có được như là một phương tiện giải thoát, chứ không phải là cái gì để cho ta phải cưu mang gồng gánh khiêng vác, chấp thủ và dính mắc.

Đây là năm rồi đó. Đừng có tưởng rằng bài kinh này nói lên những cái bậc cao siêu không có dính tới mình. Mà nãy giờ tôi có ý tôi đánh nó phồng lớn ra cho bà con thấy, đó là cái hành trình của các bậc thánh, nhưng mà nó hoàn toàn có thể là một bài học lớn cho cái kẻ phàm phu của chúng ta. Là vầy, chỗ nào nội dung hay của kinh này, cho chúng ta:

Một, làm gì cũng phải xét điều này có lợi ích ở kiếp này kiếp sau. Hai, điều ta đang làm thuộc về cái cảnh giới của người lành, người ác không có chạm tay vào được, người xấu làm sao mà chen vào được với việc họ. Cái điều thứ ba đó, vị đó biết rõ là cái điều ta đang làm là việc của người lành, người ác không vô được. Điều thứ tư, điều ta đang làm mới thật sự an lạc, không như cái kiểu hạnh phúc sung sướng của cái người làm ác đó, nhớ nha. Rồi tới cái điều thứ năm này, điều thiện nào chỉ cần làm xong, ta không nên dính mắc trong đó.

Nhớ đó, tức là bài kinh nó gặp với hai ý: một mặt nói cảnh giới của thánh nhân, mà cái ý hàm ẩn là cái gì? Cho phàm phu, một là làm việc gì xét đây có lợi cho kiếp này kiếp sau không, hai là điều ta đang làm thuộc về cảnh giới của người lành, người ác không có chạm tay vào được, ba là điều ta làm mới thật sự an lạc, chứ không có giống như cái kiểu hạnh phúc sung sướng của người làm ác.

Là sao? Ăn nhậu, chích hút, nghiện ngập, bài bạc, săn bắn, câu cá, lừa đảo, đập thằng, đứng canh, khiêu vũ, đã hưởng thụ ngũ dục cảm thể, những cái hạnh phúc đó nó đi. Còn cái niềm hạnh phúc của cái người mà sống thiền, của mấy người giữ giới, của người bố thí, của người tu tập, thiền cung kính phục vụ nghe pháp thuyết pháp, thì cái niềm vui đó mới là an toàn. Nhớ nha. Còn những cái niềm vui ngoài ra cái thiện đều là tiềm ẩn nguy cơ đau khổ.

Và cuối cùng điều nữa mình phải nhớ là kìa, cái điều cuối cùng, nó lại bất cứ điều thiện nào dầu mà nó hay ho, cao siêu, quy mô hoành tráng đến mấy, thì phải nhớ nó chỉ là phương tiện giải thoát, chúng ta không có nên dính.

y hệt cho dẫu quy mô hoành tráng đến mấy thì phải nhớ nó chỉ là phương tiện giải thoát. Cho nên chúng ta không nên dính mắc vướng chấp trong bất cứ một cái gì.

Cái nít mà nó chấp là sao? Tôi đã nói không biết bao nhiêu lần, phàm phu thấy ác bao nhiêu cũng là nhỏ, cứ vậy mà làm. Phàm phu thấy thiện bao nhiêu cũng là nhiều, vì vậy mà sớm thỏa mãn, không đi xa hơn nữa. Cái đó là cái tật của phàm phu.

Cái điều cuối cùng quan trọng lắm. Mình hãy nhớ rằng tất thảy mọi việc làm, mọi công đức đó đều là phương tiện, chứ nó không phải là cái gì hay ho hơn thế. Không có chuyện đó. Nó chỉ có ý nghĩa thật sự là phương tiện giải thoát. Mạch mình làm thì mình làm công đức, mà hễ cái tâm cầu quả nhân thiên thì như vậy coi như cũng bằng không.

Không có nghĩa là tại sao? Có nghĩa là trước mắt thì cái ngon làm thiện nó hơn điều ác, đúng. Nhưng mà còn cầu quả nhân thiên có nghĩa là cho thấy anh chưa có sợ sanh tử, cho thấy anh vẫn còn là phàm, cho thấy anh vẫn chưa hiểu được lời Phật.

Tôi nói không biết bao nhiêu lần, cái cơ hội mà làm người nó không có nhiều đâu. Và trong bao nhiêu lần mang thân người đó thì có được mấy lần được sanh ra cái thân người sạch? Cho nên muốn được thân người khó, là vì khó lắm, khó lắm. Mới bị bệnh hoạn nè, đói nè, đói không có ăn mà bệnh không có thuốc nè, rồi xấu xí nè, khó nhìn, có mặc cảm tội.

Nếu mà đẹp, cái thiện căn bao nhiêu những cách phiền nhỏ phát triển tệ. Cái khác đẹp khỏe giỏi thì nó lại có các kiểu mẫu khác, mà xấu nghèo bệnh hoạn dốt nát nó lại có cái kiểu mẫu khác, chứ đừng có tưởng là những gì mình đang có là tất cả là sa đọa.

Rồi bây giờ tiếp theo đó là mình học cái kinh gọi là cái kinh Đỉnh Nữu Ta. Rồi, kinh cũng là số kinh năm, Duy Phạm kinh 2018, 2018 kinh 28, kinh nước sâu. Là sao? Chỗ này, hạnh phúc của người mà hưởng dục chỉ là cái hạnh phúc của trẻ con, của cái người say, kẻ mất trí, kẻ lưu lãng. Vì nếu tỉnh ra một tí, nếu tỉnh ra một tí, sáng ra một tí thì ta không còn hạnh phúc nữa.

Nếu không hiểu, ông ta khi hưởng dục chỉ là hạnh phúc của trẻ con, của người say, của người bất trí, của kẻ lưu lãng. Vì nếu tỉnh ra một tí, sáng ra một tí thì ta không còn hạnh phúc nữa.

Tôi ví dụ, giết người tôi thấy nhục, nhưng mà bây giờ tôi đơn giản là tôi phải gắn với anh luôn. Đưa chú tục cho là sao? Đó là mình đang ăn ngon mà chỉ cần bình chánh niệm là một chút thì cái ngon nó lên gần gì cũng biết trong, không có hiểu gì không?

Mình đang ăn, mình đang ăn bánh xèo, mình đang nói quá nói, mà gặp cái món khoái khẩu mà mình đang trả, mà lúc nó chỉ cần có người nhắc chánh niệm là nó cái khóa nó ngủ.

Rồi bây giờ cái chuyện tình cảm, mình đang yêu đương đắm đuối hôn ngất trời, sờ tay nắm chân tùm lum hết, mình chỉ cần mà có người xuất hiện, đèn sáng hơn, người tới nhiều hơn, người ta xăm soi dòm ngó mình thì dẹp hết hứng. Rồi nó cũng hết hứng.

Coi như cái hạnh phúc của dục nó phải cần đến sự cô về vật chất, lỏng chân thành, cần đến sự vắng vẻ, cần cái sự mờ ám, sự quên mến. Hạnh phúc của dục là vậy. Nhưng mà cái hạnh phúc của thiền nó lại khác rồi.

Khi mà ta chán dục, thích thiền thì cái hạnh phúc lúc này đó gồm những cái cảm giác mà kẻ hưởng dục không hiểu nổi. Mà còn thích dục thì còn nắng. Vì còn thích thì còn ghét, nó khổ vậy đó.

Cái dục khi mà bị bỏ dục, đầu tiên là mình thấy nhẹ. Cái thứ hai nữa, SL xuống, khi mà mà đắt xa.

Cái dục khi mà bị bỏ, đầu tiên là mình thấy nhẹ. Cái thứ hai nữa, sơ thiền trở lên thì tâm sở trong ta cũng giảm đi, vì cái đối tượng nhận thức cũng đơn giản hơn. Khi chứng được sơ thiền thì ví dụ như bây giờ mình thấy, sơ thiền lên thì mình thấy tham không còn, sân không còn, si không còn, hôn trầm không còn. Cho nên cái đó nhẹ.

Càng lên cao thì hỷ, lạc, phiền não và tâm sở thiện cũng giảm theo đó, giảm dần. Cho nên ở đây Phật dạy, kể hạnh phúc của sơ thiền giống cục bột cho hành giả nói tâm hành giả giống như cục bột.

Nhớ mấy ví dụ trong đây. Hạnh phúc của nhị thiền giống như đối với hành giả, tâm ta giống như một hồ nước đang đầy. Hạnh phúc của tam thiền thì đây giống như hành giả có cái cảm giác như mình đang ngâm mình trọn vẹn trong cái hồ nước, giống như đóa sen. Rồi cái hạnh phúc của tứ thiền thì giống như một cái tấm vải trắng trùm kín người từ trên xuống.

Người mà không có đọc kinh điển, không đọc chú giải thì đọc cái này nghe rất là kỳ, thấy ngạc nhiên tại sao dùng cái ví dụ này. Nhưng mà đây là một ví dụ của vị Chánh Đẳng Chánh Giác của Đức Phật Tổ Như Lai. Khi kinh nghiệm mà coi như là bậc chứng tứ thiền, tại sao ngài dùng mấy ví dụ này, và ví dụ này đã được nhắc tới nhắc lui vô số lần trong kinh điển.

Vì sao? Nhớ nha, hạnh phúc của sơ thiền dầu gì cũng còn hạn chế nên so sánh với cục bột. Cái thứ hai của nhị thiền thì bao la hơn, nhưng ta nên lưu ý mối quan hệ giữa hồ nước và nước trong hồ. Nhớ nha, tức là mình thấy một cái hồ nước đầy, nó ra cái hạnh phúc thì hành giả chứng nhị thiền nó hơn cái sơ thiền được thiệt, nhưng mà mình thấy hồ nước và nước trong hồ hai cái này nó khác nhau. Có nghĩa là hỷ, lạc và an lạc rất hạnh phúc, nhưng mà nước là nước mà hồ là hồ, nhớ nha. Cái này quan trọng lắm.

Cái tam thiền, cái hạnh phúc của tam thiền thì nói giống như là cái sự dầm mình trọn vẹn trong nước. Nên lưu ý cái hình ảnh này, cái quan hệ giữa một đóa sen với nước mình thấy. Nếu mình là cái hồ mà chứa nước thì nó phải là cái hồ nước nằm bên trong cái hồ, và cái hồ có lúc nước đầy có lúc nước cạn. Nhưng mà riêng đã là bông sen nằm trong nước thì mình phải hiểu rằng nó trọn cái sự tiếp xúc trọn vẹn hơn, nó trọn vẹn hơn. Và cái này là cái mối quan hệ giữa cái hồ và nước trong hồ, nhớ nha. Còn cái kia là cái mối liên hệ giữa một cọng sen trong nước với nước.

Và cuối cùng, cái ví dụ cuối cùng rất là khó hiểu. Vậy người đắc tứ thiền, vì đàm, thì cái cảm giác hạnh phúc rất nhẹ, có như không. Vì khi lên đến tứ thiền, khổ và lạc đều không còn nữa. Cảnh giới cảm giác của các vị chứng thiền nhất rất là tinh tế. Vị này không có dính chặt vào cái thiền lạc theo cách của người chứng các cái tầng thiền thấp hơn. Họ bình thản như một cái người ngồi trùm tấm vải trắng toàn thân. Ví dụ.

Cái này rất là đặc biệt. Tức là mình thấy tại sao mà hạnh phúc của sơ thiền định ví dụ như cục bột, là bởi vì đúng, cục bột và đám giống thì nó khác, nhưng mà nó còn nhỏ. Cục bột nhỏ. Hạnh phúc sơ thiền đúng là so với dục, so với cái dục lạc thì nó hơn nhiều, nhưng mà so với các tầng thiền kia nó còn nhỏ lắm. Cho nên người ta dùng ví dụ cục bột.

Cái dục lạc thì nó hơn nhiều, nhưng mà so với các tầng thiền kia thì nó còn nhỏ lắm. Trên người dùng ví dụ cục bộ. Nhưng mà tới hạnh phúc của Nhị Thiền thì dung lượng của hình ảnh mình thấy có bao la, nó lớn rộng hơn. Đó là các mối quan hệ giữa hồ nước và nước trong hồ. Ở đây các vị đặt số điện còn an lạc hơn là các bạn nghĩ hiện rất là nhiều, nhưng mình thấy rõ rằng là đi bộ nước là đi đường nước mà hồ đi phía hồ.

Để các phần thứ ba là cái bông sen mầm hẳn, chồng được, đó là cái bằng. Từ từ tao giống như là cái xe nó nằm hẳn trong nước, ngâm trong nước, ròng trong nước, có chim xấu trong nước. Đánh cái thứ ba đó, tình Tam Thiện tối, từ từ thì nó giống như là một cái người mà họ chồng tấm vải trắng từ trên xuống. Có nghĩa là sao? Cái quan hệ giữa bông sen với nước nó thiết thân, nó gần gũi bao nhiêu, trẻ nên mình thấy có một cái gì đó nó rất là mờ nhạt. Cái quan hệ giữa cái tấm vải và cái con người nó rất là mờ nhạt, mà chỉ là một cây đó là má hơn vậy, má nhờ phủ thờ ở trên xuống về thôi.

Thì cái cảm giác mà em là của bị đắt Tứ Thiền cũng như vậy, vì nó không có dính chặt vào thiền lạc theo cách của các bạn hiền dưới. Anh nhớ kỹ cái này, chứ không phải ngẫu nhiên mày phải nghĩ ra là hai muỗng canh làm được, phải nhớ như hình ảnh người trầm tấm vải thể cho thấy cái tâm trạng bình thản đến hờ hững của cái người mà chứng cứ thiệt đó. Có nghĩa là càng lên cao rồi đó.

Hội An Lạc, tôi nhắc qua tiếp. Về nhớ không, có hai thứ hạnh phúc: do có cái gì và do không còn cái gì. Mấy còn nhớ này không? Cái này rất là quan trọng. Ở hạnh phúc cấp thấp đó là do có được cái gì, hạnh phúc mà cấp cao á là do không còn cái gì đó. Cái này nó rất là khó hiểu. Nó khó chỗ là có thể quý vị còn nhớ, nhưng mà biết có hiểu được cái này không. Cái này nó mới cao, cái này nó mới cao. Cứ nghĩ là mình còn bị lệch phải có cái gì đó mới hạnh phúc, thì cái hấp khoảng cái mà không còn nó. Bởi vì mình thấy khi mà phải có cái gì đó là mình sẽ trồng.

Nói đến cái có thì ta phải nghĩ đến việc cầm nè, lắm nè, khi nè, vác nè, Khmer. Mà nói đến cái không thì ta nghĩ ngay đến cái việc nhẹ vai nè, rảnh tay nè, đi quét dứt khoát như vậy. Chỉ cần thiết bị nghe cái này hai cái hình nền dung từ đó, là các vị nghe đây.

Mỗi thành viên được thì nó hạnh phúc, mà nó có giá tiền. Cái có nó là mình phải cầm rồi, phải cần, phải nóng, bởi thiên phải vác, phải cưu mang con. Bốn thứ hạnh phúc thứ hai đó là nó có đến từ việc không còn cái gì đó, không có cái gì đó được niềm hạnh phúc. Thì mình nghe cái không còn, không có, làm cái hiểu thì mình hiểm liên ngầm với liên tưởng đến một cái việc gì đó buông bỏ, nhẹ vai và rảnh tay. Nhìn thấy rõ ràng là ca khúc thứ hai là nó phê nhiều lắm, nó phê lắm.

Cho nên ở cổ vùng lạnh, phúc phải do có cái gì đó ở các cái phần huyền thấp hồ sơ Nhị Tam Tứ Thiện. Sơ Nhị Tam Tứ Sơn Mỹ Tâm hiện đại, không phải còn có cái gì đó. Nhưng mà càng lên cao thì bắt đầu Nhị Thiền nằm ở bớt đi phiền với dung, còn nhớ giữ đó không ta? Vậy thiền bỏ bớt phi thuyền, Tam Thiền bỏ bớt truy thuyền, Tứ Thiền sắc giới và bỏ bớt phi thuyền, mà lên với thuyền vô sắc thì bỏ sạch cái gì liên hệ vật chất. Cái này rất là quan trọng.

Và chưa hết, cuối cùng là chị an lạc của thực dân, sự an lạc của thánh nhân còn ghê gớm hơn thế nữa. Thánh nhân buông bỏ tuyệt để mọi thứ an lạc hạnh phúc của Phạm Thu. Mình có chính mình thấy là Đức Phật ngài an lạc, Nghệ An vua chán như có một lần đó có nghề.

An lạc hạnh phúc của phàm phu mình có, chính mình thấy là Đức Phật ngài an lạc. Như vua Ba Tư Nặc, có một lần đó Ngài nói với vua Pasenadi, Ngài nói: này đại vương, có thể nào ngài an lạc một cách như ý trong suốt một ngày, hai ngày, ba ngày, bốn ngày? Thì ông vua nói: bạch Thế Tôn, con là vua, muốn gì cũng được nếu mà nói về vật chất. Nhưng nếu nói rằng con có thể an lạc như ý trong một ngày, có nghĩa là muốn vui được một ngày thì vui, muốn được hai ngày thì được hai ngày, thì bạch Thế Tôn, con không làm nổi. Cả đất nước này là của con, bao nhiêu dân chúng ở đây là của con, bao nhiêu tài sản đây là của con, con có quyền dời non lấp biển, con muốn làm cái gì cũng được. Nhưng có một chuyện mà thuộc về con cũng là không được, đó là con không có khả năng an lạc như ý. Nhưng Như Lai có thể an lạc như ý trong một ngày, hai ngày, ba ngày, năm ngày, bảy ngày.

Mình đọc cái đó, nhưng mà xin đừng hiểu lầm. Như Lai an lạc không phải giống như của mình. Mình an lạc là bởi vì mình có cái mình muốn. Ta an lạc vì ta có cái ta muốn, không bị cái ta ghét. Thánh nhân an lạc vì không còn gì để thích và ghét. Hai cái này có khác hay giống? Hai cái này giống hay khác? Ta an lạc đặc biệt vì ta có cái ta muốn và không bị cái ta ghét. Còn thánh nhân an lạc là vì họ không còn cái gì để thích và không còn cái gì để ghét.

Cái đó bị tưởng tượng nó đã cỡ nào. Dám đánh ở nhà rất là đã. Một đứa bé nó có được cái món đồ chơi, có thấy nó đi đâu cũng bồng con gấu nó yêu, nó cũng kéo mấy cái chiếc xe bằng nhựa của nó theo. Nó hạnh phúc là vì nó có được mấy cái món đó. Nhưng mình lớn lại khác. Mỗi lần mà tôi đi đâu mà tôi không cần phải kéo, mình không cần phải cầm cái túi xách, không cần phải đeo cái ba lô, nó sướng vô cùng. Quý vị biết không, sướng lắm. Những lần mình đi ở ngoài đường, mà cũng làm đây tôi thấy mình không có cái gì ở hai tay, không có vai đeo, không có gì cả, mắt cay vì sung sướng, rất là sung sướng, sướng lắm.

Mà tội mấy đứa bé này, hoặc là cái cô của mình mà đi đâu cũng không có cái bóp đầm, không có cái xách tay, bởi vì trong đó phấn son, đồ trong đó ăn này ăn kia, rồi son phấn này nọ, là tính sau. Rồi chưa kể mấy bà mấy cô còn cầm cái đó để làm duyên làm dáng, cầm để cho người ta thấy mình sang, rồi cầm để cho thấy mình đẹp, để mình ra điệu. Chứ còn tôi nói chắc anh chị phải tin, đó là tình mình, vì lý do nào đó các huynh kêu cầm một cái bóp đầm hoặc một cái xách tay, bị cầm hộ một tí, khoảng chừng cái chừng tầm 12 tiếng đồng hồ rồi trả lại, thì cái đó tôi chịu chết. May nói chuyện mình quê ra, nó còn có chuyện hôi nữa, đeo chừng nửa tiếng cái bị điếc luôn, hôi nhiều lắm. Cho nên đừng có nói dóc mà nói là người sợ mang thân nữ muốn làm nam đi xuất gia, giống như trăng dóc. Là bởi vì đây quý vị còn thích những cái rất là nữ tính. Quý vị hiểu không?

Quý vị chưa có thông được cái bài giảng chiều nay. Là có hai thứ hạnh phúc. Thứ hạnh phúc thứ nhất nó đến từ cái việc ta có cái gì đó. Và cái hạnh phúc thứ hai là ta không còn cái gì đó nữa. Hoặc nói cách khác, hạnh phúc của phàm phu là do mình có được cái yêu thích và né được cái ghét. Còn cái hạnh phúc của thánh nhân là không còn thích ghét nữa, hai tay hoàn toàn rảnh, hai vai hoàn toàn nhẹ, khẩn nhẹ hàng đó.

Mình học các bài kinh này là làm sao đến thế giới của họ, của các bậc trên mây, mà cũng là thế giới của tụi mình.

Mình học các bài kinh này là để nấu đến thế giới của họ, của các bậc trên mây, mà cũng là thế giới của tụi mình. Cho nên cứ nhớ hoài như vậy, cứ nhớ một chuyện đó. Người ta nói hành pháp thành thạo, kẻ không hiểu đạo thì thắc mắc, cạo trọc lóc. Mấy cái thiền viện còn bắt nó nhịn ăn ngày một buổi, buổi chiều cho uống tập 75, uống ba cái nước tào lao, nước trái cây chua lét thấu trời. Mà tại sao người nào người nấy đi thiền về cái mặt nó đẹp, dễ thương, người nhẹ, da mát mẻ?

Tại sao vậy? Là bởi vì họ không còn thích ghét trong những ngày đó. Họ không còn cái chuyện thích ghét, tối thiểu cũng là trong cái tâm, trong cái cấp của phàm phu.

Nhưng mà tôi đã từng thấy những người vẫn tự Thụy Sĩ mà từng đi chung với nhau, nhà họ đi tu thiền, nhìn mặt nó họ bỏ đi. Đến ngày thứ ba thì nó có như vậy, rõ một chỗ, riêng quả mình cái chùa ở bệnh viện. Sâm dây ngọc có nhắn là con ở đây ba ngày, hai ngày sẽ ghé dùm con, chú con cần cái gì. Tôi đi chung với chứ. Đang nói chuyện chùa chùa Bình Gala, Yên Gia Lai gần đó, giữa bốn việc hơn thì đi đến, thì gọi nhờ mùng 10 kiếm mấy cục giấy, giấy để bây giờ xài. Vậy mà hai cái ngày đó, bà đầu ghế thông đó chị, cái mặt con họ.

Họ nói tôi chắc ông chịu không nổi. Chưa nói sinh hoạt thì nó bất tiện, mà nó thiếu vệ sinh, mà nó nóng. Đầu tiên nỗi buồn chán, mà nó nhớ cầm. Nhưng mất ngồi thì đau thân, mà đau tâm thì nó nhớ tùm lum chuyện bên ngoài. Như bữa tối ngày, cứ lần thứ hai tôi đến, nọ đã qua sáu nhà nữa. Tôi phải nói với bà con Zoom, là cái mặt của cái người này nó khác lạ, khác lạ, nó an lạc. Từng cái giọng nói, ánh mắt, trong cái giọng, trong cái cách nói năng đi đứng, hạt lạc. Và cũng ca nhạc, chú mèo ngon giám đốc Vũ cười nữa.

Và tôi phải, tôi không có nói ra, nhưng mà trong bụng cho nó chụp cái màn người, để người này hãy cho tôi tin rằng pháp lạ có thật. Cả những ngày sinh hoạt đó rất là thiếu thốn, rất là phải nó mất tiền. Nhưng mà vì đâu mà trong cái chỗ mình nó nóng bức như vậy, mà nó hôi hám như vậy, chung quanh là chuồng bò, đường đê, mà tại sao mọi an lại nhìn cái mặt mũi mình nó sáng chân như vậy? Bởi vì phải mua, khó không còn thích ghét gì trong những ngày đó nữa. An lạc lắm.

Thử đi. Tôi nói không biết bao nhiêu lần, hãy thử sống một ngày chánh niệm toàn tập. Có nghĩa là ăn uống, tắm rửa, tiêu tiểu, đi đứng nằm ngồi, cầm lên để xuống, giờ chạm quét chọn, là từng động tác thử chánh niệm toàn tập, chín mươi chín phần trăm. Tất thảy dẹp qua hết. Mỗi lần có cái lồng diễn như thì tự nhủ mình là có thể ngày mai không còn cơ hội nữa. Cứ nhớ nhiều, nó có thể ngày mai, ý kiến giá bao nhiêu đó, để mày dốc lòng dốc sức chánh niệm.

Vinh vấn viên mật chồng, chọn một ngày thì cách phát hiện sớm. Lúc đó là sẽ đốt đuốc đi tìm tôi để cảm ơn các buổi nói chuyện chiều hôm nay. Tức là sống trọn vẹn với chánh niệm, với trí tuệ trong một ngày đi. Việc một ngày mà cứ phải là trọn vẹn. Chứ còn mà sẽ với giặc new rồi ngồi thì chánh niệm gì đó mà tính theo giờ, tức là ngồi một tiếng, đi một tiếng, đó là cái thứ đối với tôi nó chưa đúng là chánh niệm toàn tập.

Mà chánh niệm toàn tập là sáng bỏ giò, bỏ chân ra khỏi giường là bắt đầu xuyên suốt. Làm gì biết nấy đó là về thân. Còn bà tâm vẫn biết, trận vui biết vui, buồn biết buồn, nhớ biết nhớ, ghen, sợ, hờn giận, viết núi biết liên, biết cái gì nó đang xảy ra trong nội tâm, biết biết rõ.

Buồn biết buồn, nhớ biết nhớ, ghen biết ghen, sợ biết sợ, hờn giận biết hờn giận. Cái gì đang xảy ra trong nội tâm thì biết, biết rõ. Đang đi biết đang đi, đang ngồi biết đang ngồi. Mà nếu đang ngồi, đang đi hoặc đang nằm, có một biến động gì đó trong tâm mình thì mình nhận diện ngay.

Cứ như vậy suốt một ngày, nếu được làm thêm ngày hai, nếu được làm thêm ngày ba, ngày năm, thì tự nhiên sẽ thấy rằng Đức Phật luôn luôn bên cạnh mình. Và Đức Phật đối với mình, cái đại bi của ngài, cái đại trí của ngài là vô bờ bến. Đại bi là vì ngài dạy mình cái cũng đẹp quá, còn đại trí là vì ngài dạy con đường mà nói tuyệt vời quá. Nhớ nha.

Rồi bây giờ tiếp theo, mình đã học sơ qua, tôi đã giảng về bốn tầng thiền rồi. Sau khi nói đến bốn tầng thiền thì Phật nói đến cái gì? Cá nhân chỗ này, những ai đi bên tu Từ thì sẽ thấy, mặt nói đến trí phản khán, tức là việc nhìn lại những gì ta có được và bỏ được qua các tầng thiền.

Sau khi nói đến bốn tầng thiền, Phật nói đến trí phản khán, tức là cái việc nhìn lại những gì ta có được và bỏ được. Đặc biệt cái gì đã có được. Ví dụ như ở tầng thiền thấp nhất, hành giả bỏ được năm triền cái, năm cái nặng nề nhất, tức là năm triền cái, nhưng vẫn còn đủ năm chi thiền: tầm, tứ, hỷ, lạc, định. Đó là năm cái yếu tố tâm lý có tác dụng đối phó năm triền cái. Các vị muốn xem rõ thì xin xem trong cuốn Triết học A Tỳ Đàm của chúng tôi, bảy tập. Vậy thôi nha, bắt buộc.

Nhưng khi lên đến Nhị thiền thì bỏ tầm, còn tứ. Trong nghĩa nặng, cái trạng thái hướng phóng, bên cạnh đó là sự định mạng. Rồi thì mình không còn hướng tới nữa, mà mình chỉ còn tứ trở lên thôi. Từ Nhị thiền tới Tam thiền thì bỏ hỷ, Tứ thiền thì bỏ luôn lạc, chỉ còn định và xả. Có nghĩa là càng lên cao thì bỏ dần dần dần dần.

Nhớ, hãy nhớ, khi đắc Tam thiền không còn hỷ thì ta cũng miễn nhiễm với ưu. Đắc Tứ thiền ta không còn lạc thì cũng miễn nhiễm với khổ. Nhớ nha. Cũng như bên quán, bậc Tam quả giảm nhẹ dục ái thì cũng giảm luôn sân. Một cặp. Tam quả dứt hẳn dục ái thì cũng dứt khoát luôn sân.

Nhớ nha. Đây là những cái mà vị phải nhớ. Tụi nó là một cặp. Như là một cặp hỷ và ưu là một cặp. Có cái này thì phải có cái kia. Khổ và lạc là một cặp. Dục ái là cái niềm đam mê trong năm dục, và sân là sự bất mãn trong năm dục, cũng là một cặp. Nhớ nha.

Cái này, cái này nếu mà tôi có con thì tôi phải cho nó học thuộc lòng cái này. Hỷ và ưu là một cặp, có cái này thì có cái kia. Khổ và lạc là một cặp, có cái này thì phải có cái kia. Dục ái là niềm đam mê trong năm dục, và sân là sự bất mãn trong năm dục, hai cái cũng là một cặp.

Giải thích ở đâu thì ghét nằm ngay ở đó. Khổ ở đâu thì lạc nằm ngay vậy đó. Mà nghĩa ngược lại, lạc ở đâu là khổ nằm ngay ở đó. Hỷ ở đâu thì ưu nằm ngay ở đó. Mà ưu nằm ở đâu thì hỷ cũng nằm kế bên đó. Khổ như vậy đó. Nhớ nha.

Nhớ cái này quan trọng vô cùng. Cho nên dầu bên quán hay là bên chỉ, bắt buộc phải nhớ cái này rất là kỹ. Vì sao nó quan trọng? Là bởi vì nó là toàn bộ đời sống của chúng ta. Có nghĩa là khi nào còn có vui thì còn có buồn, còn sướng thì dứt khoát còn có khổ. Ngay cả cho tôi nói một cái câu rất là tục, người ta nói sướng sao đâu vậy?

buồn nhảy còn sướng thì dứt khoát còn có khổ. Ngay cả cho tôi nói một câu rất là tục, người ta nói "sướng sao khổ vậy". Có nghĩa là trong bất cứ lãnh vực nào, hễ cái sung sướng mà nó càng lên, lên hết lên đỉnh nóc nào thì cái khổ do chuyện đó đem lại nó cũng lên đỉnh luôn. Trong tình cảm, trong ăn uống, trong giao tế, trong xã hội, bất cứ chuyện gì mà mình xài.

Với chuyện sướng rồi mình hiểu lầm, làm cái này mà tao hỏi nó khổ thì nó cái khổ tương đương. Thí dụ nhìn kẻ nào mà khoái khen, khoái khen như vậy, xe nó mà bị chê, bị chửi nó khổ. Nó mới ấp mấy cái bị còn nhớ nè, không nhớ lời tôi đi, cái kẻ nào mặc lái xe máy được rồi, nó khen, nó bị trúng cái chữ đồ cổ như điên. Nó là nó kem che nó.

Mà không ở trên kia là một cặp, mình càng thích hưởng thụ chừng nào, tới hồi mà mình bị nghèo cũng có khăn thì cái khổ mình nó rất nhiều lần cái kẻ bình thường. Còn cái cả mà nó làm lại không quen hưởng thụ thì thêm, à phải gặp khó nghèo nó thì hỏi cũng ok. Còn cái kẻ mà quen hưởng thụ thì không phải dễ.

Ngày xưa, ngày xưa năm đó tôi đã tầm tầm thì cũng khoảng 12, 13 tuổi gì đó. 12, 13 tuổi lúc ở Sài Gòn là thuốc nghe có. Thì tôi có đi dự một cái đám tang của một anh ba tàu, người Việt gốc Hoa. Anh đi vượt biên rồi không biết anh bị bệnh nên ảnh bị tra tấn sao mà mình chết. Và gia đình anh thương có nắp nên công an kêu đem xác về. Rồi gia đình thương anh đến mức mà coi như nghe đâu có chung vàng theo anh.

Là lúc mình đưa quý sư với thầy ta Việt, khi họ nói là chúc mấy ngày trời ở lỗi chi một số tiền rất lớn để mời thanh niên trong các hệ phái tới tốt nghiệp như ý truyện. Quan trọng nhất là trong thời gian ở tù thảm, tháo tất cả tiền bạc vòng vàng để đổi lấy những bữa ăn để giảm ăn, không có quen với cái đồ ăn mà mấy người bị nhốt chung với anh.

Trong ảnh không nên hỏi, coi như những cái ngày mới nở tù là diễn viên với khoảng, mày chịu cực không có nước tắm cũng không có quạt máy là đủ đến chết rồi. Anh ăn này nó thiếu cái này, nó hiếu cái kia. Được ban đêm anh nhớ mẹ nhớ cha, mảnh khóc nhiều nhất. Thì tất cả những áp lực về tinh thần về thể xác là đủ khiến ảnh chết rồi, cho nên bị bị bệnh thì bị đánh gì hết. Nhớ nha.

Cho nên là mình nhớ, hễ kẻ nào quen hưởng thụ thì kẻ đó là khổ, là chịu không nổi. Nhớ.

Ôi trời, chân anh nói là cái tiếp cái ngoài 4 tầng thiền thì đến các tầng thứ năm đó là cái khả năng nhìn lại xem mình đã có gì, phải bỏ được gì. Nhớ rồi đó. Và tới đây mình biết Phật ngài dạy thêm, trước làm một vị mà thành tựu được, à quên còn gì nữa quan trọng. Khiếp, khả năng nhìn lại này rất là quan trọng. Vì muốn lên bực cái tầng tiền cao hơn thì ta phải nhìn lại cái tầng thì hiện tại để làm chán nát. Nhớ nha.

Khả năng tháng sản xuất là quan trọng vô cùng, vô cùng quan trọng. Quan trọng trong đó có những cái tên chung do biết bị ngạc nhiên về biển Đông. Tại sao mà tại xã Đắk Lắk các bạn phải nhìn ngắm, nhìn được làm. Bởi vì anh phải chán anh mới lên được nữa.

Cho nên không biết bao nhiêu lần tôi nói, ở ngoài đời mà nó ngoài đời mình là một đứa học sinh trung học mà mình kiêu ngạo, không sao hết, yêu mình học giỏi mà mình vẫn lên đó. Mình là một sinh viên đại học mình có kiêu ngạo cách mấy, miễn là mình giỏi thì mình vẫn có thể là BA, MA rồi Doctor bình thường. Nhưng mà trong đạo thì không. Trong đạo, với tình anh có cái lòng kiêu ngạo làm sẽ bị giậm chân tại chỗ. Anh nhớ cho đó. Và giậm chân ở trong đạo nó có nghĩa là tụt lùi chứ không có

ái lồng kiêu ngạo làm sẽ bị giậm chân tại chỗ. Anh nhớ cho đó, giậm chân tại chỗ nó có nghĩa là tụt lùi, chứ không phải anh đứng yên đó. Giậm chân là tụt lùi, nhớ nha.

Cho nên anh muốn lên được các tầng thiền thì làm sao? Chán thành sao? Thì có mạng thấy cái sơ nó hay quá sức hay, thì coi như chết rồi. Anh thấy anh đã đời với nó, anh sướng, anh thỏa mãn, tự kiêu, tự đắc, tự cung, tự đại, tự hào với nó, thì coi như anh suốt đời anh sẽ chết cho nó nha.

Nhớ cái chỗ đó. Cho nên cái tí mày nhìn lại, cái bản khán này, khán này không có dấu sắc, khán này giống như khán giả, khán đài, khán mà nhìn xem, khán mà nhìn lại, chứ không phải kháng có dấu sắc. Kháng khác, ghi là phản kháng và chống đối. Còn khán này nó là một thuật ngữ đặc biệt của Phật giáo. Nhã từ pali là reflect, chữ web nét. Nhìn lại, nhìn lại.

Cái khả năng nhìn lại rất là quan trọng. Có nghĩa là mình thấy nhìn lại coi mình đã làm gì, đã có gì, đã bỏ được gì, hiện giờ cái gì còn, cái gì không còn nữa, đó gọi là khả năng nhìn lại nha.

Và đây không phải là chuyện tu hành của một cá nhân, mà đây cũng là một bài học chung cho tất cả đoàn thể, tổ chức, quốc gia, chính phủ đều phải có. Anh nhìn lại tổng kết, tổng kết, có cái nhìn tổng kết. Rồi chắc là ba tháng qua mọi việc ra sao, sáu tháng qua, một năm qua, năm năm qua thì bãi biển ra sao, phải có khả năng nhìn lại.

Còn nếu như mà một đoàn thể, một tổ chức, một nhà máy, hãng xưởng, công ty, một đất nước, một chính phủ, một cá nhân, một gia đình, một xã hội mà người ta không có khả năng nhìn lại quãng đường đã qua, thì tôi xin lỗi bà con, mình sẽ đi tới bằng cách gì? Ta đi tới bằng kiểu gì? Tôi không có nhìn lại quãng đường đã qua thì làm sao tôi biết chỗ nào cần thêm cái gì, cần bớt cái gì, cần sửa làm sao? Có biết làm sao tôi biết nha. Đã có cái nhìn lại, nhớ nhạc.

Vậy là năm cái bước đường mà một cái vị tu tập tam học bắt buộc phải trải qua. Cho anh nghe nói rằng thêm mà họ hoàn tất được năm cái bước đường đây na. Có như là họ bắt đầu hoàn tất năm bước đi này, thì khi đó có thể thành tựu nhiều thứ như ý, từ thân không đến việc chỉ đạo. Lấy cái này làm nền thì tuyệt vời. Nhớ nha, lấy em làm nền thì tuyệt vời.

Như vậy thì chúng ta học xong với kinh, kinh dị ta kinh nghe, kinh 28 giờ.

Quá trình phim Hán tự tiếng pali gần đây trong cái mát của Mỹ Kim là walking meditation. Anh thường hay là mình chỉ có nhậu thì thôi, nhưng mà trong Phật giáo còn có một cái tư thế nữa, nó là đi kinh hành. Thì mình học sinh mạng là cái đẹp hình, cũng phải hết cái nhà. Lúc đưa cái vị lên mây, phải có lúc đưa cái vị xuống đất.

Thì ở đây cũng vậy, tất cả vấn đề tài mà nó rất là sao về với chúng ta, nhưng mà nó cũng có những đề tài nó rất là gần gũi với cái này. Như thế này, kinh hành là sao? Cái nền bất nghĩa lần đi, đứng, nằm, ngồi là những cái tư thế sinh hoạt căn bản trong đời mỗi người. Ở tư thế nào tìm ta cũng phải tiếp tục.

Nếu ta là hành giả, ở như thế nào, tư thế đó là được xem là tư thế sinh hoạt căn bản. Cho nên tìm ở tư thế nào chúng ta cũng phải tiếp tục chủ thuyền hết, nhớ cái này. Ở tư thế này cũng phải tiếp tục tu thiền. Chủ điểm này là gì? Ở đây có nghĩa là tiếp tục.

Mình thì với Barcelona thì chúng ta sẽ tiếp tục ngữ trách nhiệm thiền. Sáng massage thì hạn chế tư thế. Vtech sáng nè, thì công nghệ hạn chế tư thế, bây giờ tập trung tư tưởng. Cho nên chúng ta không lấy về đi mà vừa niệm, rất là khó. Tuy nhiên, smart rất khó thực hiện trong

tập trung tư tưởng cho nên chúng ta không lấy việc đi mà vừa niệm, rất là khó. Tuy nhiên, asama rất khó thực hiện trong lúc đi, nhưng đi mà niệm nhiều chuyện cân nhắc thì cái việc đó không khó khăn. Nhớ nha, không có cần phải nhớ cái gì, chỉ có một cái lá thôi, chỉ cần nhìn một lá màu xanh nhỏ, lưu ý đến cái màu xanh, nó đắt mắt thiền với cái niệm.

Một chiếc lá này, một cái chiếc vòng ngọc đeo trên tay là xong. Nhưng có người nói là họ phải tu có đề mục nó trong suốt mấy chục năm mới đắc, hoặc thậm chí không đắc luôn. Nha, phải có thể nhìn nhận có được không, đó cho nên phải nói rộng như vậy thì tôi mới giảng.

Thì có phần sau, hành giả mà siêng đi kinh hành, tức liên tục chánh niệm thiền định trong mọi tư thế, thì sẽ được các cái lợi ích sau.

Số một, người mà đi nhiều sẽ có cái khả năng đi bộ giỏi. Sẽ có khả năng đi bộ giỏi, nhớ nha. Cái khả năng này giúp thế giới mở rộng hơn, thế giới của ta đã hiểu, tiền không chuyện chứ đến Z, là người đi nhiều sẽ có khả năng đi bộ. Đôi vai nghề và những năm do vậy là đường trường, rồi tôi biết thêm có ý nghĩa. Đó là khả năng đi bộ.

Lên làm cái gì? Là cái việc khả năng giúp thế giới của ta rộng hơn. Các vị tưởng tượng, không phải ở đâu mà cũng có thể đi thuyền, không phải ở đâu mình cũng để đi xe, không phải ở đâu mình cũng có thể cưỡi ngựa. Nhớ nha, đi ngựa, đi xe, đi thuyền, trong khi đó nếu mà các vị mà có khả năng đi bộ thì thấy, mình đi du lịch sẽ đến được rất là nhiều nơi chốn mà cái kẻ lười đi bộ hoặc là nghĩ là không thể đi bộ, đó thì khó lòng mà chạm tới.

Tôi đã nói những ngày tháng ở Châu Âu là tôi đi bộ rất giỏi. Tôi biết, tôi rất rõ, đi bộ và rất thích đi bộ. Đi bộ, ý tôi nói, thì nó tự trong nước mà tôi chinh phục rất là nhiều nơi chốn, mà những cái người mà lười đi bộ nó là chịu chết. Có người nhìn thấy mà riêng tôi, tôi thấy chỉ cần tôi thấy nó, nói là ba giây sau đó đi rất giỏi mà lại rất thích đi nữa.

Đi bộ vì nó có cái lợi cho đỡ. Đầu tiên là chinh phục đường dài, và cái khả năng đi bộ nó giúp cho cái thế giới của ta hay biết. Người kia đi đến được những chỗ nào xe tới được, thuyền tới được, còn riêng ta thì chỗ nào mà không bị cấm là ta phải được. Đó là cái lợi.

Cái thứ hai, đó là có thêm cái khả năng chịu khổ. Đi bộ giỏi nó có khả năng chịu, bởi vì sao? Thì người đi bộ giỏi, cái đèn tê mỏi là nhất, mình đối khác nóng lạnh nha, đối khác nóng lạnh tê mỏi. Nếu mà anh là người đi bộ giỏi đó, là mấy cái này làm gì anh, không phải là chuyện nhỏ. Trừ phi anh bị lang y, việc chính là tim mạch ruộng như sẵn thận sỏi mật, và luôn biết chỉ còn mặt bà lúc chút. Ví dụ như là, ba đi ra ngoài bộ giỏi lại coi, cái chuyện đói nói nè, khác nè, nóng lạnh tê mỏi, côn trùng đối, họ không là cái gì. Cái kẻ nào mà còn bị bận tâm cái này, không lẽ nào là cái người đi bộ giỏi.

Tôi phải nói rằng tôi không có phải là người vẽ, nhưng mà kết khoảng mà thôi. Nhưng là đối lạnh nóng hay là côn trùng gai góc, của rất giỏi, giỏi lắm, phải nói là tôi giỏi nha. Cho nên có khả năng mà chịu khổ của mình, nó hơn cái bình thường.

Cái ba là kinh hành nhiều thì giảm được nhiều bệnh, từ tim mập đến gọi là tiểu, bình thường vâng vâng nó nhiều quá chảy ra là không đủ đâu nha. Cái đi bộ nhiều mới giảm được nhiều bệnh, không tự tim mà tao tiểu đường, giảm nhiều lắm. Rồi bị nhà, nên nó giúp cho bệnh tật cái trực tiếp.

Theo nữa đó là tên sam, những đồng hồ chưa có, là hai tỉnh đoàn ba, cái bốn là gì ta? Bốn làm gì?

giúp cho bệnh tật. Cái trực tiếp tiếp theo nữa đó là thức ăn dùng đúng đồng hồ. Chưa kể là hai tỉnh đoàn.

Cái thứ ba, thứ tư là gì ta? Thứ tư có nghĩa là cái thức ăn giúp cho chuyện tiêu hóa tốt hơn, giúp cho chuyện tiêu hóa của chúng mình. Mình cái chuyện tiêu hóa tốt hơn cho mình. Ăn xong rồi cứ mình cái này, ăn là cái nằm. Ăn xong ngồi nó cũng không có tốt, cũng phải vận động. Mình mới ăn xong đừng nên chạy bộ, không đúng vậy. Nó xài, nhưng mà hạn chế nằm, hạn chế ngồi lì sau khi ăn. Cũng phải một giờ, một giờ hơn nữa.

Với những người nào thấy buồn ngủ chuyện đó nhiều, người nào thấy không bớt ngồi, bớt nằm, mà đi nhiều hơn, bớt nói, mắc cười nhiều hơn, bớt ngọt, bớt mặn, để chua chát nhiều hơn. Rồi nhiều lắm. Lại Khánh là làm mất yêu nhưng mà thương nhiều hơn nữa. Đó là những cái kinh nghiệm sống với người Nhật.

Khác thì đây là mình thấy là cái tinh thần nó được nhắc tới trong bài kinh. Và cuối cùng là người đắc thiền trong cái tư thế đi thì sẽ nhờ cái khả năng khinh hành mà giữ được. Hiểm không? Hồi nãy từ nãy tôi đã biết trước thế nào thì cũng vẫn nói chỗ này. Cho nên tôi có nói một câu, là người bình thường mình thì rất là khó tu sao mà đắc thiền chỉ trong tư thế đi. Nhưng mà riêng cái mặt đại căn thì họ có thể đắc thiền trong những cái khoảnh khắc rất là ngắn. Mà đặc biệt là có những vị họ có thể đắc thiền trong tư thế đi.

Nếu mà họ đắc thiền trong tư thế đi đó mà họ làm sao đó, vì lý do nào đó mà họ không có đi lên thiền nhiều, tìm kiếm khả năng mà sử dụng thành công thiền định trong tư thế đi rất là khó. Còn riêng những vị nào mà giỏi kinh hành đó rồi, nói năng đi, giỏi kinh hành thì có thể nhập định và hóa hiện thần thông rất nhiều trong tư thế hành. Là gì? Giỏi kinh hành thì có thể nhập định và hóa hiện thần thông trong riêng tư thế hành. Vì những vị khác là cái chuyện mình đang đi mà phải nhập định, hóa hiện thần thông liền thì khó.

Trong kinh nói rất rõ là có một lần đó, tôi sẽ tìm đạo đó, ba chục ngàn vị, chư tăng đang ngồi họp, thì một cái người đệ tử, tôi chỉ kể tôi mở bớt thôi, một cái người đệ tử là bị nạn, bị trả thù truy sát. Bị trả thù truy sát thì trong ba chục ngàn vị, trong đó có nhiều vị A-la-hán có thần thông, nhưng mà trong đó chỉ có một vị duy nhất là ra tay kịp lúc để cứu mạng cho người đệ tử. Nhớ nha.

Thì tất cả các vị trong tăng cái hội chúng đều phản ứng nhất lời tán thán. Là cái khả năng đó ở đây không khiến, khả năng mà thần thông mà tôn giả vừa thể hiện nãy rất là nhiều người làm được, nhưng cái tốc độ đó chỉ có một mình ngài thôi.

Rồi tôi cho nghe một chuyện nữa, là có một vị A-la-hán buổi sáng nhà đức ngài đánh răng, đánh răng súc miệng. Đang đánh răng thì đi nghe một cái, thì ngài nhìn thấy hai vị xuyên nhỏ rơi từ trên cây cao rớt xuống đất. Mấy vị tưởng tượng chụp một cái trái dừa khô mà nó từ trên xuống. Một trái thôi, mà nó một, mình một, ăn chụp một cái trái dừa mà nó từ trên xuống lúc mình đang đánh răng mà mình chụp cái trái dừa đang lớn đã khó. Huống hồ chi là hai con người mà rớt liền một có có trước đó sao. Rồi đó, mà hai con người đó dầu đứng chung một nhánh cây thì cũng làm sao mỗi người tức cái thời gian rất nào cũng phải khác nhau, và khoảng cách hai người phải nói ra mới vọng. Là một cục u, mày thì mình ngày.

Nào cũng phải khác nhau, và khi khoảng cách đó hai người phải nói ra mới vọng là một cục u. Ê mày, thì mình ngày nay đánh răng tự nhiên cái nách kẹp, thì nhìn thấy cảnh tao rồi, vì nhận định rồi đưa tay ra chụp kịp. Hai vị thì sẽ đi nhỏ, nó cứu mạng được. Thì thông tin đó, đây là mấy khả năng thiện xảo, gọi là vị nào cũng làm được. Cái khả năng mà có thể xuất nhập thiền định một cách tự tại thoải mái như vậy, thì phải nói là không phải vị nào đắc thiền có thành công cũng đều làm được.

Cái lợi ích thứ năm của việc thường xuyên kinh hành là gì? Là cái người này, nếu mà có thiền định, nếu mà đã có thành công, thì cái khả năng nhập định và khả năng quán hiểu được không đã, có như tự tại vô ngại, so với những vị mà không rõ bên nào ra sao.

Rồi tiếp theo là cái kênh này. Cái kênh này là muốn giảng sâu vẫn rộng. Xin lỗi, khi nãy mình nói cái mục thứ tư hả? Bây giờ xin hỏi bà con, bà con muốn nghe giảng sâu vẫn rộng, thì chủ nhật còn nữa, em biết mà, nghe phát qua các bạn. Kênh này với tá này hay vô cùng. Bà con kênh năng cái này rất là hay. Thì bà con muốn nghe, bữa nay nghe đại sáng thì mẹ nói tiếng Nhật karaoke chỉ bằng cái này rất là xong. Nếu một ngày nay khác, dán này khác cho anh nghe, ok? Có người kêu giảng luôn hả? Những vẫn luôn.

Bây giờ thế này, trung đạo đi, giảng cái sườn của kênh này rồi chủ nhật tôi giảng tiếp. Đây cái sườn, cái này mà phải từ chối nhẹ gặp mặt một nhóm khách ồn ào không có biết điều. A nan đã nghe nói đến năm cái vấn đề thu thập này. Nó có một nhóm khách họ đến gặp Phật, mà tới nó cũng xúm xùm bát nhã hết, nhà ông trùm lắm rồi đấy. Cái tôm đã từ chối gặp mặt họ rồi.

Lúc mấy giờ đó? Là lúc đó ngài A Nan chưa là thị giả của Thế Tôn. Trước ngài A Nan thì Phật có nhiều vị thị giả khác nhau, có ngài Mê Va Giá, rồi ngài Na Ri Ca, rồi ngài Mang Gác, hả, chuẩn bị Niệm Tư là thị giả của Đức Phật trong một thời gian ngắn ngắn. Mà cứ ít lâu rồi lâu rồi lâu rồi, cuối cùng là đến năm Phật Thế Tôn 55 tuổi thì ngài A Nan mới chính thức trở thành thị giả, và đã là như bóng với hình với Thế Tôn trong suốt 25 năm. Năm Thế Tôn 55 tuổi cho đến năm ngài viên tịch là 80 tuổi. Thì ngài A Nan cũng bằng tuổi với Thế Tôn, hai thầy trò đều 80 tuổi, và cả hai trước kia cũng cùng chào đời trong một ngày. Trong một ngày, tức là Thái tử Tất Đạt và ngài Mang chào đời trong một ngày luôn. Bằng tuổi, bằng ngày, bằng tháng, bằng năm luôn á.

Rồi, thì cái ngày nay cứ tưởng mình thấy Đức Phật ngài từ chối không có tiếp. Cũng năn nỉ, hàng ngày cũng năn nỉ xin Thế Tôn. Vì bê ngài ngày làm việc trên bảng giá, như đâu có cần với nay nghỉ. Bởi vì cái chuyện cần làm thì có cả ngày cũng làm, mà cái chuyện không cần viết thì có vui có van xin cả vũ trụ chủ quyền suốt ngày cũng không làm. Bởi vì ngày nào Phật mà cứ làm cái gì mà có lợi ích thôi. Cho tôi, cái chuyện cần làm thì cả vũ trụ có cả ngày ngày cũng làm, mà chỉ nó không cần thiết làm thì coi sao kỳ vậy ta.

Alo, cô gái ở đây, Phật từ chối gặp khách rồi kể ra năm cái điều nhân quả trong cuộc tu và đời sống. Mốc một nửa gì ta có ăn uống thì tiểu thiện là đương nhiên, phải không? Khi nhẹ đem tiếp diễn kỳ cũng ra nhà, nói để cho mình thấy cái quan điểm của ngài về thu học, đặc biệt các số 2 bà con tham thích hưởng thụ. Thì khi mà gặp khốn khó đương nhiên bị đau khổ. Còn hắn thì còn ham thích hưởng thụ thì sẽ gặp khó khó là

hưởng thụ thì khi gặp khốn khó đương nhiên bị đau khổ. Còn ham thích hưởng thụ thì sẽ gặp khốn khó, đau khổ là đương nhiên rồi.

Điều số 3 mình mới vừa học xong, là người tu tập chán sợ thân xác này. Người tu tập, những người mà quan sát cái sự bất mỹ bất tịnh của thân xác này, thì nhàm chán nó là cái sự đương nhiên.

Số 4, số 4 là thường xuyên quán cái tính vô thường, ý của sắc thọ tưởng hành thức, thì nhàm chán chúng là cái chuyện đương nhiên.

Cái này rất là sâu. Số 5, mấy ai thấy được cái tính sanh diệt của danh sắc năm uẩn thì cũng lìa được cái sự chấp thủ và đường giải thoát, thì đó cũng là cái điều đương nhiên.

Đó là tổng cộng 5 điều. Cái chuyện đầu tiên mà, ở Việt Nam mình nhớ mấy câu, với tay mà ngắt ngọn ngò, thương em đứt ruột mà giả đò ngó lơ. Thì mình thấy câu đó nó là cái dâu tránh, đây là cách nói. Mình thấy rõ ràng, ở đây cũng vậy, trong 5 điều, cái điểm đầu tiên mình thấy ngài nói chuyện rất là bình thường, đó là hễ còn ăn uống thì tiểu tiện là điều đương nhiên. Nhưng mà có lẽ không phải là đơn giản như cái câu ca dao của Phạm Thu Nga.

Nhưng mà tôi muốn nói là cái chuyện đầu tiên ngài đưa ra rất là nhẹ nhàng, cho cái sự đương nhiên mà nó rất là bất khả tư nghì đó. Nhưng mà cái tiếp theo đó, cái mà ngài tiếp là người còn thích dục lạc thì khi gặp thử thách bị đau khổ bởi vậy đây lại cũng là cái chuyện đương nhiên. Và ba cái điều sau đó, là ai có tu tập thì người đó đến được an lạc, được giải thoát, đó lại cũng là chuyện đương nhiên.

Mấy giờ mình mới đọc thấy bài kinh này, mình thấy nó bắt mắt mình. Nhưng mà tôi nghĩ đây cũng là một cái bài thần chú để mình nhớ mỗi ngày. Nhớ cái gì? Còn thích thì ghét là đương nhiên. Còn ham sướng khi gặp khổ mà mình kêu trời đó là cái chuyện đương nhiên. Có buông bỏ thì lòng nó mới thanh thản, đây lại là chuyện đương nhiên. Cứ nhớ, đọc hoài như thằng khùng, cứ nhớ hoài như vậy.

Cứ nhớ là còn thích hưởng thụ thì khi gặp khốn khó là khổ như điên. Còn ham mê thì tới hồi gặp cái điều bất toại là khổ như điên. Còn ôm cầm nắm níu thì coi như là không bao giờ được giải thoát, đó lại cũng là chuyện đương nhiên. Biết buông bỏ thì tự nhiên đường giải thoát, đó là cái chuyện đương nhiên.

Nhắn tin cái cả câu chuyện, ở trên Himalaya núi tuyết của Ấn Độ, nó có một loại khỉ. Cái dân bộ lạc, họ nhiều đời truyền nhau kinh nghiệm bắt khỉ, là họ làm một cái hộp, mình thích hợp mở một, và thức ăn nhỏ vô trong đó, rồi đem để lại chỗ. Cái mấy con khỉ ở trên cây nó nhìn xuống, nó thò tay vào trong cái hộp đó, lấy cái hộp đậu phộng, hay lấy hột gì đó, đem ra, cánh trắng rồi.

Rồi ngon thì nó kỹ, nó trên thấy nó bật trước. Cái người mười ngày bảy đi rồi thì kỹ, cái xuống cũng thò tay vô trong cái hộp đó, lấy hột mà ăn. Đúng rồi, cho tới nó có hộp kịp, nhưng mà tí nó nắm họ với rồi đó. Thì cái người thợ săn họ mới tới, họ mới nhảy ào tới, họ la hét. Thì nếu mà con khỉ đó nó không, thì nó sẽ buông hết những cái nắm cầm trong tay, nó buông

Tới họ la hét, thì nếu mà con khỉ đó nó không nói, nó sẽ buông hết những cái nó đang cầm trong tay, nó buông hết rồi nó rút cái bàn tay ra. Kiểu con người mình đã làm thì nó đã thoát rồi, nhưng mình đang đi nốt là khỉ, cho nên nó không thể hiểu ra rằng đưa tay vào là dễ, lấy tay ra đó nó phải đòi hỏi kỹ thuật cao. Đưa vào bình, vậy em lấy là cái kiểu và tiết diện.

Sáng thử có quý của đây, đó là mình phải buông cái mình đang cầm trong tay, bằng cầm tay mình nói mình có thể xếp gọn nó lại để mình rút ra. Còn đằng nào, nếu mình cứ không chịu buông vật đang cầm nắm trong lòng tay nó, thì coi như cái đám ta lúc đi bây giờ nó sẽ to hơn, mà nó to hơn cái nó đi, làm sao mình thoát ra được. Cứ như vậy đi quay vị, mà hết đời này sang đời khác là mấy con khỉ trong cái cánh rừng nó bị chết rồi cái kiểu này.

Thì phần kể câu chuyện đó, người Phật nói rằng kẻ phàm phu muốn giải thoát thì phải biết buông cái mình đang nắm. Không hiểu ông ta sẽ em gái mình đang nắm thì con mới thoát mẹ mày chứ, còn con cứ ôm thì chết rồi.

Nhớ nha. Vui vẻ hẹn gặp lại. Cái bài kinh này nếu mà dẫn tới nơi đã lắm giờ các bạn ạ.

Sau khi đọc

Giữ lại một điều có thể thực hành

Đừng cố nhớ toàn bộ transcript. Chọn một ý chính, quan sát nó trong sinh hoạt hôm nay, rồi quay lại đọc tiếp khi tâm còn sáng và dễ tiếp nhận.

  • Ý nào liên hệ trực tiếp đến khổ và nguyên nhân khổ?
  • Ý nào có thể đem vào lời nói, việc làm, hoặc chánh niệm hôm nay?
  • Nếu cần đối chiếu, mở mục lục Tăng Chi để đọc bản kinh gốc.