Đa phần các vị nghe rõ rồi. Cái điện nghe rõ là tốt rồi. Từ bữa nay là kinh, chi nay nên kinh nghe.
Hôm nay là mình sẽ học kinh cách nằm. Nghe dạy tôi bốn cách nằm: cách nằm của ngạ quỷ, cách nằm của người dục, cách nằm sư tử, và cách nằm của chư vị.
Cách nằm của ngạ quỷ là nó nằm ngửa ra. Ở đây nếu mà mình chỉ đọc phớt qua trên mặt giấy thì không có gì hết. Nhưng mà cái ý nghĩa nó nằm bên dưới mấy hàng chữ. Ngạ quỷ ở đây có nghĩa là cái kẻ suốt đời sống không có thỏa mãn được, rồi từ đó sinh đau khổ. Có nghĩa là cái người mang thân nhân loại, cho dầu mang thân nhân loại nhưng mà suốt đời khổ vì thèm khát, ước ao này nọ, đó cũng xem như là sống kiểu ngạ quỷ. Ngạ quỷ thì chỉ đói khát thèm ăn uống, nhưng mà loài người đó có kẻ thèm khát vô số thứ, đến chết vẫn còn thèm.
Đừng có nghĩ là ngạ quỷ đó mới thèm khát. Mà riêng người mình có nhiều kẻ đến chết, đã có những quần áo danh hão lại còn khát tình, vẫn còn cao ước ham muốn quyền lực, địa vị, chức tước, khao khát một đời không sao thỏa mãn. Nhớ nha. Đây chỉ kể đại khái đơn giản, nhưng mà thật ra nó là một cái rất là lớn cho mình.
Thì ở đây là nói nó bốn cách nằm, chỉ là cái gợi ý. Đây chỉ là cái đề mở ra vậy thôi. Nhưng mà cái nội dung kinh, ngạ quỷ thì nó nằm ngửa. Nó nằm ngửa để bớt đi phần nào cái cảm giác mà bụng rỗng lại khát. Vì nó nằm ngửa để nó bớt thuận lợi cảm giác bụng rỗng, đây là ngạ quỷ.
Còn cái người mình về nặng về dục thì nằm nghiêng phía trái. Nằm nghiêng phía trái để dễ chịu đựng cái cảm giác rất nhiều tình. Cảm giác đấy cũng là một cái hình ảnh ẩn dụ, hiểu nghĩa đen cũng được, hiểu bóng cũng được. Cái người mà nặng tình dục thì họ sẽ nghiêng về phía bên tay trái, thì sẽ trái tim. Mà nhắc tới, bởi vì cái xúc cảm mình đó của loài người biểu hiện nhiều, tin sợ quá, giận quá, hồi hộp quá, nôn nao háo hức, thí ẩn thì nó đều biểu lộ qua tim. Mặc nhi đang làm gì đấy, cái này làm gì đó.
Rồi cách nằm của sư tử. Sư tử ở đây là ám chỉ cho cái kẻ sống kiêu mạn, hành tiến, xem mình là tất cả, ai cũng không ra gì. Sư tử chọn kiểu nằm này để thích hợp cho cái khả năng có thể bật dậy bất cứ lúc nào để đi công tế chinh phục. Đó là sư tử, thì mình hiểu nôm na như vậy.
Ở đây chưa có một cái câu nói rất là hay của ngạn ngữ thế giới, đó là: mỗi buổi sáng con nai đã phải bắt đầu chạy để tránh không bị ăn thịt, sư tử cũng bắt đầu chạy để tìm kiếm thịt. Đầu chạy đi kiếm cái, là một đứa thì nó chạy. Chúng ta là nai hay sư tử, mỗi ngày đều phải chạy để kiếm sống, để không bị chết. Có câu này rất là sâu, nhớ. Mỗi buổi sáng hôm nay đã bắt đầu chạy để không bị ăn thịt, còn sư tử nó bắt đầu chạy kiếm thịt. Chúng ta là nai, sư tử, thì mỗi ngày đều phải chạy đi kiếm sống để không bị chết.
Chúng ta có hãnh tiến, nó kiêu căng cách mấy thì chúng ta cũng phải bôn ba xuôi ngược trên đường đời để kiếm miếng cơm manh áo, kiếm tìm hạnh phúc, để mưu cầu một cái thứ lý tưởng nào đó. Mà chúng ta có bé mọn vô danh hèn, có cách nào để giúp ta cũng phải bôn ba theo cách của riêng mình để mà sống ở cái chợ đời khốc liệt này. Nó là bản chất của đời sống bao nhiêu vậy.
Thì nhắc đến sư tử là phải nhắc đến nạn nhân của sư tử, rất là chỉ đương.
Việt này nữa, bản chất của đời sống. Vậy thì nhắc đến sư tử là phải nhắc đến nạn nhân của sư tử. Rất là chỉnh, đương nhiên. Hễ nói đến sư tử là phải nhắc đến, chúng ta liên tưởng. Tại sao sử dụng sức mạnh? Là bởi vì nó kiếm sống trên những vùng xung yếu. Gia đình, hễ nói đến sư tử là phải nói đến sức mạnh. Mà hễ nói sức mạnh sư tử là mình phải, phải liên tưởng đến nạn nhân của sức mạnh ấy.
Mà đời sống này, nó là một cái trường đời. Nó là một cái trường, nó là một cái chiến trường, học các cõi sống chết tương tranh giữa muôn loài vạn loại. Nhắc đến sư tử là như vậy. Mà chúng ta có là ai đi nữa thì chúng ta cũng phải luôn luôn trong tình trạng lên đường, dấn thân vào những cuộc đi biền biệt.
Khi sư tử cái chân như thế này để nó có thể bật dậy, lao đi, nó phóng tới mà nó tấn công, để mà nó chinh phục. Và cốt yếu ở đây đó là kiếm tiền, ăn, có gì cao sang. Nha. Rồi truyền hình kêu, nói đến cái luật sư tử là chúng ta phải nhớ đến thân phận con người của mình trong nước cuộc trần ai này.
Tôi thích rất là cái câu này: mỗi sáng sư tử con nai phải chạy vì sợ bị ăn thịt, mỗi sáng của sư tử cũng phải chạy để kiếm thịt. Chúng ta có là ai, có là nai hay sư tử, chúng ta cũng phải biết chạy đi, phải trái chạy đến mình kiếm sống. Nghe, một đứa thì sợ chết, một đứa thì kiếm sống. Nhưng cả hai đều là bất an, trốn cái chết mà đi tìm cái sống. Nói đến sư tử mà chúng ta phải có những liên tưởng như vậy đó.
Và cuối cùng, cái cuối cùng nó mới sâu. Cả ba cách trên đều liên hệ về vật chất. Riêng cách nằm của chư Phật, cách vượt khỏi cảnh giới vật chất. Thế nằm giống mọi người nhưng tâm tư chư Phật, nhưng mà tâm tư, không phải tâm tư duy vật. Tâm tư duy vật, tâm từ bữa nay luôn vợ ngoài bà tội.
Ngay cả tâm thiền của chư Phật cũng không phải trong cái vòng dính mắc thiên lạc thọ như của các bậc khác. Ngay đến A-hàm cũng còn thích thú trong thiền. Để đặc biệt như vậy đó. Nói đến cách nằm là phải có một cái hiểu sâu rộng như vậy mới thấy là cái bài kia thì nó sâu nha.
Tôi nhắc lại, nhắc tới ngạ quỷ là nhắc tới một cái kiểu sống nhỏ đau khổ của phàm phu, suốt đời sao khác, thèm thuồng hết thứ này sang thứ khác. Tức là cái cách nói, với cách nằm của phàm phu là mình phải nghĩ cách nằm của người một đời gắn bó với cảm xúc. Ở đây là phía tim, một đời gắn bó với cảm xúc. Đời sống của phàm phu chỉ mình gắn liền với cảm xúc.
Tôi nói trong các vị, trong room còn nhớ không. Giúp đỡ Tiểu đạo đó chỉ biết thích ghét buồn vui. Học đạo rồi thì chú ý đến thiện ác. Hành đạo và chứng đạo thì chỉ còn quan tâm cái tính sinh viên nhà của thân tâm và vạn hữu. Có nghĩa là chưa, mình chưa phải là chư Phật, mình đã, mình đã làm vua của ngoài ba tuổi.
Nha, tôi có những cái vợ của mình lâu lâu thật sẽ ăn cái này, mình cũng chạy trở về cái quần của mình. Cũng sẽ cái chuyện chuông nha cho nó. Nhưng cứ như là mỗi lần mà mình là, là tu tập đó là mình sẽ. Danh chúc các vị cùng nhớ cái chuyện con rùa mù tôi kể qua ai đó. Tức là Phật dạy là mù biển 100 năm nó mới tàu lên một lần. Mà nó đã mù mà nó mà mày 1.5 nó trời là một lần. Mà trên biển nó có bữa tấm ván có lỗ vừa khít cái đầu rùa. Chỉ bằng một cái cơ hội hãy hiểu nào đó, vào một cái dịp nào đó khó ngờ nhất, con rùa tình cờ, nói chung cậu đâu vào đâu có lỗ. Giác Ngài nói rằng đây là một sự ngẫu nhiên vô cùng em thôi. Và trong khi đó cái cơ hội làm người nó còn hiếm hoi hơn là cái sự tình cờ thấy nữa nha. Tuy nhiên đó là
vô cùng hiếm hoi. Và trong khi đó, cái cơ hội làm người nó còn hiếm hoi hơn là cái sự tình cờ ấy nữa. Tuy nhiên, đó là nói cho cái người mà không biết chánh pháp. Hành giả tu tập niệm xứ thì mỗi lần mà sống chánh niệm là một lần đi lên điểm cơ hội đi lên nhiều hơn. Nhớ cái này không.
Ta hiểu này, không những người không có tu tập giống như con rùa mù trăm năm mới trồi đầu một lần. Khổ cái là còn nhớ cái này không mới ghê chứ. Nhờ cho mình cũng đỡ sợ là nãy giờ mình nói vậy đó.
Cái người mà không biết Phật pháp là sống thường tình, là cảm xúc. Mình người mà sống nghiêng về cảm xúc nhìn thấy có nghĩa là chỉ biết đói thì ăn, khát thì uống, nam nữ đực cái trống mái tìm nhau. Là ba: đói ăn là một, khát uống là hai, nam nữ kết nối tìm được nhau là ba. Và thứ tư là khả năng tự vệ. Có nghĩa là bạn nghĩ vậy thôi chứ không có biết cái gì hết. Cho nên mang tên người nhưng mà sống quá nặng lại cảm xúc, chỉ biết thích ghét buồn vui. Biết đạo rồi mới coi như mình làm bớt cái thích ghét buồn vui đi, mà mình coi nặng cái thiện ác trung tâm.
Mình tôi nghĩ là mình bắt đầu mình biết coi nhẹ cái thích ghét buồn vui. Cái gì cái thích mà nó bất thiện, mình chán ghét cái điều đó mình ghét, nhưng mà nó là cái thiện thì mình cũng phải chấp nhận. Nhớ nha.
Không biết trong room còn nhớ bài kinh mình vừa học cách đây không có lâu. Ở đời có bốn việc: hứng thú lúc làm nhưng vô ích; thứ hai nữa là chán sợ lúc làm và cũng vô ích; rồi hứng thú lúc làm và có ích; hứng thú lúc làm nhưng mà nó vô ích. Còn nhớ không bà con. Bài kinh mới không có lâu mình mới học, cái bài lâu thì nhớ không có lâu nha.
Ở đời có bốn việc: hứng có nghĩa tới việc lúc làm thì rất là OK, lúc làm thì vui lắm nhưng mà nó là chuyện có hại không có lợi, hoặc nhẹ nhất cũng là vui rồi có tưởng. Thứ hai đó là lúc làm khổ, ví dụ như bây giờ mình cày sâu cuốc bẫm, trưa nắng chang chang gò lưng đạp xích lô, bán vé số, bán mì gõ, thì cứ nói trường khổ cẩn có gì vui. Mà xét về con đường giải thoát thì nó cũng không giúp được gì nha. Và có những công việc mà lúc làm vui mà nó cũng có ích. Thí dụ như là mình có mặt trong một cái khu vườn thiền, được đi kinh hành giữa trăng thanh gió mát, xung quanh có minh sư thiện hữu bạn đạo ai cũng dốc lòng tu, có như bao nhiêu chuyện đời mình bỏ hết bên ngoài thì mày cũng khép con rồi.
Có viên có chuyện lúc làm thì chán, thấy ngán thấy sợ, nhưng mà nó lại có ích. Tự nhiên những vị sư buổi sáng mà phải ôm bát đi, với đệ mưa đi bát vậy đó, thì nó giúp cho mình mà giúp cho đời. Hoặc là những hành giả mà phải tu tập trong một cái điều kiện thời tiết khắc nghiệt, điều kiện ăn uống sinh hoạt khó khăn, thì phải nhìn nhận, nhưng mà phải nói là chị cũng ít. Nhớ nha.
Ở trong đời này nó có như vậy. Nó có nhiều cái kiểu sống: kiểu sống của người, kiểu sống của chư thiên, kiểu sống của Phạm thiên, là kiểu sống của của khanh ngang đời như vậy là bình thường.
Học xong rồi bốn cách nằm đó. Bây giờ tiếp theo là mình học về cái bài 24 năm đó, là bốn cái loại người, bốn thế hệ người mà đáng được dựng tháp. Thì bố lấy hạn này mình đọc thoáng qua cũng có gì đặc biệt. Nhưng mà nếu đọc sâu cái nội dung kinh thì nó rất là sâu. Tại sao đáng được dựng tháp. Dựng tháp để người đời mỗi lần nhìn thấy học theo cái gương lành của vị người, vị ấy lấy của đối tượng mình đảnh lễ bái. Nhớ về đó việc này vừa có ký ý.
học theo cái gương lành của người, của phía mình, của đối tượng mình đảnh lễ, bái nhớ về đó. Việc này vừa có ý nghĩa về nhân, cũng có ý nghĩa về quả.
Về nhân, là cái cơ hội để ta trau dồi nếp lành. Về quả, đó là nhờ cái công đức mà lễ bái này nè, ta có thể được sanh về. Có gì nhớ nha, cái lợi ích của cái việc mình lễ bái những đối tượng đó có hai cái lợi ích. Lợi ích về nhân và lợi ích về quả. Về nhân có nghĩa là đây là cái cơ hội để ta trau dồi pháp lành. Mẹ cha mẹ là chỗ ưu cũng phải cho nghe. Rồi là về quả thì cái công đức này nè, nó sẽ đưa ta từ kiếp, đưa ta về các cõi nhân thiên chứ không phải chỉ có vậy.
Còn cái chuyện mà bà con mình chỉ là lễ bái cúng dường mà mong tưởng này được kia, nó là chỉ nhắm cái quả, cái quả nhưng mà quên lo cái nhân, cái mới. Cứ bị, nhớ không, thiện và ác nó là nhân, cho phải ghi. Rồi thiện ác là nhân, sanh tử buồn vui là quả. Sanh tử là tôi nói không biết là bao nhiêu lần, nguyên đề nó quẩn nó khổ cái nó hoài à.
Cho nên nó, cái hồi mà còn chưa biết đạo, cái thằng chỉ biết đã thì mình chỉ biết có cái gì ta thích ghét, đường vui. Biết đạo rồi đó, chỉ ta làm lành lánh dữ để trốn khổ tìm vui. Mình biết thêm một chút nữa thì ta tiếp tục làm lành lánh dữ nhưng để không còn thiện ác buồn vui. Ai ai cũng ghi được cái này cảm ơn vô cùng.
Chưa biết đạo thì chỉ có biết là thích ghét buồn vui. Biết đạo mới đó thì hành thiện lánh ác để trốn khổ tìm vui. Rồi cái người mà tu mà cho tới nơi tới chốn thì họ cũng hành thiện lánh ác, nhưng mà với nguyên lý tưởng hoàn toàn khác. Họ hành thiện lánh ác, không phải để trốn khổ tìm vui mà lên, để không còn thiện ác buồn vui. Có nghĩa là lìa cả nhân sinh tử lẫn cả quả sinh tử, khỏi cả hai nha, nhớ nhớ cái này, cái này quan trọng lắm.
Mà bốn cái đối tượng này nó là chiêu vật rồi, chứ Phật toàn giác, độc giác, thinh văn giác là ba, chuyển luân vương là bốn. Bốn đối tượng này đáng để cho ta gọi là lễ bái, là bởi vì sao? Vì ba cái hạng đầu là thánh nhân. Hai cái hạng đầu đều là thánh nhân, là người làm gương sáng cho ta tu tập để lìa bỏ thiện ác buồn vui. Riêng chuyển luân vương dù là phàm phu nhưng là minh quân, minh quân, trị quốc bằng chánh đạo, có ơn với nhiều người, bản thân nhà vua đó là cái gương sáng cho thiên hạ làm lành lánh dữ để thoát khổ mà được vui.
Có nghĩa là trong bốn hạng này, là thua ba cái hạng trước, nhớ nha, đọc kỹ cái này, đọc kỹ cái này. Ba hạng đầu đều là thánh nhân, người làm gương sáng cho ta tu tập để lìa bỏ thiện ác buồn vui. Riêng chuyển luân vương dù là phàm phu nhưng mà minh quân, trị nước bằng chánh đạo, có ơn với nhiều người, nhà vua là gương sáng cho thiên hạ làm lành lánh dữ để thoát khổ được vui. Có nghĩa là vẫn còn nằm ở trong cái vòng lẩn quẩn của sanh tử, vì sao? Vì so với những người khác thì nhà vua vẫn còn ghét, kẻ rất là ngon.
Cứ lập trường khẳng định ra thì phải nói về cái vị chuyển luân vương. Rồi chắc trong room nhiều người phát triển, chuyển luân vương là gì cho tôi phải ghi. Cứ lâu lâu lại trên cái thế giới này lại xuất hiện một cái, một nhân vật cũng có đủ 32 hảo tướng như Phật, nhưng làm vua cai trị cả tinh cầu. Tất cả ông vua chúa lớn nhỏ khắp nơi đều quy phục làm chư hầu hoặc là quần thần. Thế giới trong thời đại của các chuyển luân vương hoàn toàn thái bình sung túc. Thiên hạ thời huấn nhiêu chỉ được một, chỉ được một phần trăm.
Chuyển Luân Vương hoàn toàn thái bình sung túc. Thiên hạ thời Chuyển Luân Vương chỉ được một phần, chỉ được một phần cái niềm an lạc, so với thiên hạ của các Chuyển Luân Vương. Sẵn đây nói luôn cho biết, chứ còn Thiên Vương là cái gì. Lâu lâu trên thế giới này xuất hiện một nhân vật cũng có đủ 30 hảo tướng như chư Phật, nhưng làm vua cai trị các hành tinh.
Tất cả vua chúa, các Chuyển Luân Vương chỉ cai trị thiên hạ bằng đạo đức, bằng tấm gương lành của bản thân, không sử dụng pháp luật. Nghĩa chừng đó nhớ. Nhất là có những chuyện nghịch lý ở trên thế giới, may mắn lắm thì chúng ta mới có những vị nguyên thủ mà lấy lợi ích của dân làm đầu.
Tôi có thể ví dụ. Thí dụ như quý vị có thể không thích một người, nhưng mà tôi phải ví dụ. Đơn cử Tưởng Giới Thạch. Nếu mà cái Đài Loan ngày xửa ngày xưa mà không có ông Tưởng, chứ thật không có ổng nữa, mà Đài Loan tiếp tục là một hòn đảo Trung Quốc, thì chắc ngày nay cái dung mạo Đài Loan nó không có được như vậy. Phải tin chuyện đó. Cái vị nữa là ông Lý Quang Diệu của Singapore.
Hai vị này không có bằng cái móng chân của Chuyển Luân Vương, nhưng mà có điểm giống nhau, có nghĩa là họ không để dân tộc lên hàng đầu. Mình có thể thấy mình đóng cửa mình chửi mấy ông là háo danh, háo quyền lực, cái gì cũng không cần biết, nhưng mà tôi chỉ biết được một việc là hai ông này đã đưa cái đất nước bé tẹo của mình lên thành một cái tấm gương sáng phát triển cho thế giới.
Đài Loan hôm nay, chúng ta phải nhìn nhận rằng cái GDP của Hồng Kông và Đài Loan không có thấp. Cách đây mấy năm tôi đọc Đài Loan 22 ngàn đô. Cái lợi tức đầu người là năm 2000 một cách so đối, Việt Nam chưa được là 2.000, mà Singapore, Đài Loan 22.000. Singapore khỏi nói, ngút ngàn xa vắng rồi.
Mình thấy bên Do Thái, Lichtenstein, Monaco của châu Âu, toàn mấy nước nhỏ. Nó nằm nó nhỏ, nó bé, nhưng mà nó bắt người ta phải nể trọng. Là vì đâu? Là vì các quốc gia đó may mắn có được những vị nguyên thủ phải nói đắt, mà con người nghe, mà con người đưa cái lợi ích của thiên hạ lên hàng đầu.
Tất cả mọi học thuyết, tất cả mọi học thuyết chính trị, kinh tế, chỉ để phục vụ cho con người. Nếu mà thấy con người không được phục vụ thì dẹp, chứ không thể nào bắt con người mà phải làm trâu làm ngựa để mà phục vụ, bảo vệ một cái học thuyết, tìm kiếm súc vật. Chúng ta phải là học thuyết nào, dù về chính trị, tôn giáo, đề tài về kinh tế, là để phục vụ con người, không ai bắt con người làm trâu làm ngựa để phục vụ và bảo vệ một cái học thuyết.
Đừng nói chi Chuyển Luân Vương, mình nghe nói cái gì mấy vị này đi lấy chúng sinh lên, chúng sinh là coi như là ngốc. Tôi nhắc lại lần nữa, đạo Phật vì lai sinh, người đạo Phật phục vụ chúng sinh, chứ không phải đạo Phật là cái chỉ là một cửa hàng, ngũ tăng ni không tóc, bắt khỉ ngã quỳ lạy, cung đốn hầu hạ.
Cái thời gian, cái động lực mà cái não phục vụ chúng sinh, đem lại cái gì đó cho cái cõi tâm linh, mới đáng để mình thờ lạy đi theo. Nếu một ngày nào đó biến tướng đi, thẳng ra là cái đạo của một số người là nắm giữ các cơ sở tôn giáo để cho bà con vọng cổ em.
Nói chuyện Chuyển Luân Vương lên, bắt buộc mà không thể nào là leo rào nói qua những vấn đề tán bạn. Cái vĩ đại của Chuyển Luân Vương nằm ở chỗ đó. Còn ba cái
Không thể nào leo rào nói qua những vấn đề tán bậy. Cái vĩ đại của Chuyển Luân Vương nằm ở chỗ đó. Còn ba hạng đầu tiên là Phật Tổ, Độc Giác và Thinh Văn thì mình khỏi nhắc tới, vì các ngài thuộc một cõi riêng biệt rồi.
Ok, kinh là phải học sâu như vậy, rộng như vậy, chứ còn lơ mơ lơ mơ mà đọc vô thế này. Nhưng mà sẵn đây mình còn một chuyện quan trọng, đó là ngày nay chúng ta cứ quan niệm lại, hễ tu lâu là dứt khoát lần chết rồi để lại, tu lâu rồi bị phạt là phải có một cái tiểu sử coi như là chói chang nắng hạ, hoành tráng, diễm lệ, lấp lánh lung linh.
Chúng tôi có được đọc qua các tiểu sử của các vị danh tăng Thái Lan, Miến Điện. Chúng tôi có được đọc, họ viết rất là khiêm tốn, có sao nói vậy, không thêm bớt gì hết. Còn của mình thì cứ tu lâu mà biết là có chùa lớn, có đệ tử, phim viễn tưởng vẫn như có trả lời thật, rồi này trụ trì chùa càng lớn nữa, tháp càng to.
Trong khi mình coi coi nó rõ ràng cái đối tượng dựng tháp phải là ai, mà phải sao ngưỡng vọng phải là cái loại người nào, mà tại sao người đó đáng là lập tháp. Chỉ có hai ý nghĩa thôi: một là người ấy là tấm gương sáng cho người ta gieo nhân lành, hai là bản thân người đó là đối tượng khả kính để người ta được hưởng cho quả lành từ cái việc lễ phải ấy.
Nhớ nha, cả bốn đối tượng trên đây đáng được lập tháp vì họ giúp ta có được cái nhân lành và quả lành, chứ không phải là mơ mà gầu bài hát của tổ bố chà bá hoành tráng. Nó là cái đó rất là trọc phú, rất là trọc phú nha, không phải. Phải để làm một cái gương sáng và đặc biệt là để cho người khác có những điều họ tự ý chỉ.
Còn mình thì sắp xếp lo cái hậu sự, với nhiều vị bố làm luôn cái sanh phần nữa, chưa chết là nó chuẩn bị lựa đá Thanh Hóa, Phú Yên về làm cái mộ. Sanh phần là những cái thớt đá trắng để sẵn, mai có về gì là đẩy vô, nó chụp cái tháp nữa. Mỗi năm rồi có như là một ngày giỗ, là coi như là quỳnh tráng.
Nhưng mà có nhiều người yêu lòng được mà lớn, nó được lưu danh thiên cổ. Được không phải là viết công thức đó. Cái lưu danh thiên cổ là phải có một cái vị trí chói chang trong lòng người ở lại, chứ không phải là anh ráng để lại một cái ở nhà trước khi anh chết thì thằng biết dùng được thì cứ xâm phạm không ta. Sanh phần có nghĩa là cái phần mà mình chuẩn bị ngay khi mình còn sống, cái này gọi là sanh phần.
Tiếp theo là kinh 247. Sẵn đây tôi nói luôn là bà con phải có một cái não trạng như thế nào đó để mà khi xem kinh điển nói riêng và sắp vở trên đời nói chung, với mình sẽ có một cách nhìn để hàng chữ nào, câu nào, nghĩa trang nào nó cũng mở ra cho chúng ta một trời bao la vời vợi. Chứ nếu mình chỉ đọc sách mà cái kiểu mà trẻ em mà giáp dần, bà ba sắc mét, mà nó trợ cho quần bò, mấy kiểu đánh vần của nó thì nó không có đi xong, đi xa đưa.
Nè, bây giờ mình học qua kinh 248. Ngày mùng 8 tháng số 248 là có cái bàn kinh tiếp theo. Nó rất là kỳ lắm, nhưng mà nó sâu, không có tả được bốn cái cách nói năng của thánh hiền.
Thứ nhất là cây, nhưng mà nó sâu lắm. Sao bị rách một, đó là hễ thấy thì nói thấy, không thấy nói không thấy. Rồi cái số 2 là không có nghe thì nhận là không có. Số 3 đó là có cái cảm nhận thì nói là có cái cảm nhận. Cái vốn có biết thì nhận là có biết.
Kinh sâu xa ở chỗ nào? Kinh sâu xa chỗ nào, nó nằm ở chỗ nào? Là sao? Chữ nhất, chân lý là cái có thật khi ta nói.
có biết kinh sâu xa ở chỗ nào, kinh sâu xa ở chỗ nào, nó nằm ở chỗ này. Sau chữ "thật" là chân lý, là cái có thật. Khi ta nói sai sự thật là ta đã phủ nhận chân lý.
Anh nói chân lý là sự thật, mà khi ta nói sai sự thật là ta đã phủ nhận chân lý. Phủ nhận chân lý, mà người chối bỏ chân lý là người sống không đúng sự thật, do không hiểu sự thật, xem thường sự thật. Điều này khiến ta gần với loài súc sanh hơn. Loài súc sanh nó không nói dối, nhưng cũng không biết sự thật là gì.
Để tôn trọng, hiểu chuyện này không? Tôi viết các vị hiểu chuyện này không? Tiếp diễn mà mình không tôn trọng sự thật thì mình giống loài súc sanh đa hay nặng rồi.
Có người còn cãi nữa, là súc sanh nó đâu biết dối, chúng nó giống mình đây. Không phải, không phải nói dối, mà nó giống ở chỗ là loài súc sanh nó không biết sự thật là cái gì. Nó chỉ biết sống theo cảm xúc. Súc sanh chỉ biết sống theo cảm xúc, sợ nóng, sợ lạnh, sợ đau đớn, sợ chết, sợ mất miếng ăn, sợ mất bạn tình. Trong con rắn nó cắn mình, đánh cá, con điện nó sợ luôn yêu bị mất, nó vì vậy thôi. Con đực con cái, con chó ngồi mát nó biết sợ, chỉ vậy.
Và toàn bộ mấy cái này là mình nhói mình ngó, nếu mà mình không biết ở đời cái gì là sự thật thì mình giống như tụi nó. Nghĩa là chỉ biết sống theo cảm xúc, sợ nóng lạnh, sợ nóng, sợ lạnh, sợ chết, sợ đau, sợ mất miếng ăn, sợ mất bạn tình, khổ như vậy.
Cho nên ở đây chỉ nói đến bốn cái nói. Nhìn bốn cái nói này đó, phải nhớ, thằng ta nói dối vì hai lý do. Một, không biết sự thật nên nói bừa. Số hai, nó biết cái gì là thật, cố ý nói dối vì không tôn trọng sự thật. Hoặc là không biết sự thật, hoặc là không tôn trọng sự thật.
Vậy là chết rồi cũng vậy, cứ tưởng tượng, nếu mà nó là vàng đó, thì trên đời này có hai trường hợp. Một là mình không biết đó là vàng nên mình liệng. Trường hợp thứ hai là mình biết nó là vàng nhưng mình coi nó không ra gì thì mình mới liệng. Chứ nếu mà mình biết nó là vàng mà mình quý thì mình đâu dám liệng. Cho nên nó là trường hợp y chang như vậy, không biết, mình không biết quý sự thật.
Nếu ta biết quý sự thật như quý vàng thì ta không xem thường sự thật. Thánh nhân biết cái gì là chân lý nên tôn kính chân lý. Nhớ nhé. Chứng thánh chỉ đơn giản là thấy ra bốn cái sự thật, mở ngoặc đơn Tứ Diệu Đế. Không tôn trọng sự thật thì kiếp nào mới có thể chứng được, thậm chí. Bởi vì chứng thánh là thấy bốn sự thật.
Cho nên bài kinh thì nói rất là gọn nhưng mà rất là sâu. Có nghĩa là thế giới này nó vận hành trên những sự thật, dù ta biết hay không thì đến giờ vẫn vận hành trên bốn chữ "phạn", có nghĩa nặng, luôn luôn là bốn ba với ba, luôn luôn là sau đó là những sự thật.
Có một điều, là thế giới luôn luôn vận hành trên những sự thật, trên những chân lý, trên những nguyên tắc, trên những công thức. Có một điều, có kẻ thì không biết những công thức nguyên tắc, và có kẻ biết mà lại coi thường. Cái biết tác hại của món ăn này, của thức uống kia, mà các vị cố ý làm liều, đó cũng là một kiểu tự sát.
Cái biết chuyện nó không có thật, cái gì nó không đúng chân lý mà cũng dám nói bừa, đó cũng là một kiểu tự sát. Hồi nãy là vừa bị khi tôi nói dối, tại hạ biết là bao nhiêu người nói dối về tôn giáo, khoa học, chính trị, văn hóa, đều là hại người. Nguyên trung ương có thẩm mỹ cái này không đồng ý. Là tôn giáo tôi với chấp nhận được, ý là có một thời
đều là hại người. Người trung ương có thẩm mỹ, cái này không đồng ý, là tôn giáo tôi không chấp nhận được.
Có một thời gian ở hải ngoại xuất hiện vô số thầy bà. Tôi nói cái này nghe, có một thời gian ở hải ngoại xuất hiện vô số thầy bà. Phải chính xác là cái lúc mà mấy người vượt biên mới ập qua đó, người ta nhớ quê mà không có hy vọng là được trở về quê. Cho nên chỉ biết bám thầy bà. Mấy ông thầy bà cũng vỗ ngực xưng mình là Phật, là Minh Sư, Vô Thượng Sư tùm lum.
Chính họ biết mấy cái thứ đó là đồ giả, không có thiệt mà biết, nhưng mà cái đám này nó nhớ quê quá, vì nhạt quá, từ giã tao, kệ nó, dễ làm. Bài ram chuyện nào cũng được, miễn là có du lịch. Mà mấy người ta chung một phận, mình côi cút, mình bơ vơ, mình cô đơn, mình lưu xứ người. Đầu óc thì lanh, manh chính trị thì không có trách, mà tôn giáo thì mơ hồ. Chỉ biết xa quê nhớ quê, thèm thương nhớ mái chùa ở quê, nghe tiếng chuông tiếng mõ. Rồi nghe đâu đó có nhắc tới chuyện Phật pháp, tu hành, người vãng sanh là vui lắm.
Mà có bao nhiêu kẻ đã núp bóng hạnh để lừa dối đồng hương thời gian khá dài. Và họ chỉ là bọn bịp đời, lừa dối về tôn giáo, lừa dối về chính trị. Thì bà con đã trên 18 tuổi thì biết rồi, mình biết con đường mình đi nó sẽ không có đưa dân tộc về đâu hết, nhưng mà ngay cái thời điểm này, sự có mặt của mình trong lúc này là rất cần thiết. Trong cái thời buổi dao vang nghĩa của thời thế, trong tối tranh sáng, vừa Pháp vừa Nhật vừa Mỹ, vừa đồng minh vừa phát xít, thì lúc đó cái tên nào trồi ra nó cũng ngon hết. Tại Việt, lao xao Việt Minh, riêng diện với Tàu, với Trung ra là được. Việt Nam, Cao Đài, Hòa Hảo, trà xì lực lượng, Mỹ Điện, Bình Xuyên mạnh, nó cứ trào ra, cái chung ra, cái chui ra.
Thì mình biết hết, biết con đường mình đi nó phục vụ cho một học thuyết không biết tưởng tào lao, nhưng mà cái đứa nào mạnh nó bóp cổ bên trên ép mình, nó viết, mình chỉ ngẩng đầu lên. Mà nó biết chắc chắn là không cần thiết, sẽ không đưa đi về đâu. Nếu mình không biết thì đó là mình ngu, mình biết nó không đi về đâu mà mình vẫn làm, đó là mình dối. Chúng ta chỉ có ngu hoặc dối thôi. Ta chọn bảo thằng ngu hơn là dối nha.
Đừng đoạn đem cả một sứ mệnh, một cái sứ mạng, một cái vận mệnh dân tộc để vào đặt cược, đưa nó vào ván cuộc chơi. Phải nói là vàng khóc của mình. Một lần mình dốt còn biết gì là mẫu, hai nữa là mình dối. Viết là tào lao. Vẫn đang nhiều tại lừa dối về chính trị, rồi lừa dối về văn hóa, cũng vậy là lừa dối, kể cả khoa học. Đặc biệt trong room này có tin, lừa gió nó có học đâu, có, nó có thiệt. Tức là mấy ông tài phiệt vung quanh tiền ra mua, nó cũng chặn một số cái phát minh khoa học. Bởi vì ổng sợ rằng nếu mà những cái phát minh này nó công bố ra thiên hạ thì ông cũng sẽ đi ăn mày.
Có biết bao nhiêu cái phát minh về y học, người ta chưa kịp trình bày, được công bố là nó không cò gì đó. Vậy mà ông chủ gấp tao đi đâu không giàu. Bây giờ các vị ra một loại thuốc nào đó, tôi ví dụ thôi nha, chứ không phải nữa, viên có thể sản xuất, giá cả rẻ. Phải đồng chết sắp bây giờ cũng được nắm chặt lại. Là chưa kể là cái bị đứt lâu lâu quá. Chứng minh lên chắc online cái gì, biết quảng cáo ba cái thứ mỹ phẩm, mà bao nhiêu một lần là da mịn như con nít, rồi nào là giống Tây Thi, giống Điêu Thuyền gì đó. Nó lên quảng cáo ba cái thuốc nghệ, thuốc bột tre than vậy đó.
con nít rồi, nào là giống Tây Thi, giống Điêu Thuyền gì đó, là nó lên quảng cáo ba cái thuốc nghệ, thuốc bột tre, bột than vậy đó. Đó là lừa dối tại khoa học. Có biết bao nhiêu cái chết của nhân loại chỉ vì sự dối trá của những người nhân danh mặt khoa học. Nay nói cái này được, mai nói cái nọ không được, miễn sao chết là tụi bay, với một cái đám này là nó khỏe phẳng, đó là lừa dối khoa học.
Còn lừa dối về văn hóa cũng vậy. Đất nước nào cũng thấy, cũng cho người mới biết mình hay hết. Con em nước nào nó tới nước mình cũng cho nó học. Lúc đó tìm hiểu lịch sử đó, nền nếp đó, trật tự đó, có văn hóa nó thì nó là đường thường người đó, chính trị nên hay kéo, thì có lừa dối về văn hóa, luôn luôn là như vậy, luôn luôn là như vậy.
Cho nên chúng ta học bài kinh này, chúng ta thấy rằng là lừa dối nó là bi kịch, là tháng trong năm, là tháng chánh của thế giới. Đây là vì lý do gì đâu mà Phật đã chọn riêng một pháp thoại cho các vấn đề này. Nghe nói rằng dù muốn dù không chúng ta cũng sống trong những sự thật của một điều, nếu chúng ta không có gan nói chân dung nhiên những sự thật thì chúng ta đang hại đời nhau. Đúng cái câu chỉ làm chủ đời nhau, nhưng thêm bằng hiệu nhắc tới vui vẻ. Em có gan nói với nhau không, thương nhau nữa, nói thiệt nhau để mình chia tay nhau, không nhất thiết con lừa dối nhau một đời đồng sàng dị mộng.
Rồi ok, bây giờ là qua một cái trình khác. Làm tình cho tôi biết tôi phải chưa, rõ là con tôi không hề có cái chống đối ai ghét, nhưng mà mình phải nói thật, vô tình nó làm ra trận nhẹ, có trời nhẹ với một vài đối tượng. Coi tin 248 cũng y chang như trên, 249 cũng y chang như trên, 250 y chang như trên.
Rồi bây giờ mình hôm qua 251, 251 là kinh thống chí, các cái luật kinh vừa rồi nó trùng nhưng mà nhấn mạnh những nội dung đó là hãy biết tôn trọng sự thật và thế giới sẽ yên bình. Nếu mà người người nhà nhà đều yêu sự thật, nói sự thật. Nếu dùng dưng này có hỏi tôi cái tiêu chuẩn nào mình để tôi chọn bạn, thì tôi xin thưa rằng là cái tiêu chuẩn đầu tiên đó là sự trung thực chân thành. Đó là cái tiêu đầu tiên.
Giàu đó là cách vẽ. Cái vụ tu sĩ thì mình nói mình nó làm con như vậy, một cái thằng người tên thần kinh này sẽ quan. Cái vụ mà tóc ta đầu trọc nó thiệt lắm đó, thì cái tên nói từ góc độ nhanh vị. Phải nói nó là truyện đầu tiên, là cái đối với tôi, có tiêu chuẩn đầu tiên trong cái hôn nhân, trong tình yêu, trong tình bạn, trong buôn bán đối tác, tiêu chuẩn đầu tiên là chân thành trung thực, là tiêu chuẩn màu.
Rồi các chị tư, trực tiếp theo, là nếu mà nói về tình cảm nam nữ thì có thể là duyên dáng, là thức, là nhan sắc, cả là thì mỹ, là mắt buồn, là tóc dài, là da trắng, là trúc lắp đặt mạng. Nhưng mà đầu tiên, bởi vì tại sao, là bởi vì nói chung thật, mình mình nhắn tin nó nổi. Chỉ cần bữa nào mà nó muốn bỏ mình, nó phải nói thiệt, bạn cho mình đừng có làm trâu làm ngựa nữa. Mình hao nó là đến một ngày mà nó quát ra bình mới hay, là bé lâu nó là mình làm, nói thì đau lắm.
Cho nên ở chung kết, là cái loại kênh này đó, đã biết tôi trong tình bạn, trong tình yêu, trong bất cứ một cái quan hệ đối giao nào trong cuộc đời này, đối với tôi, vì cách trung thực và cái chân lòng đưa nó lên hàng số một. Cái gì thông minh, anh có nhan sắc, chẳng có tiền bạc, không có một cái tài lẻ, một cái tay bắt vậy, đó là chuyện của anh, nhưng mà chị đầu tiên là em đẹp bằng
có tiền bạc, không có một cái tài lẻ. Vậy đó là chuyện của anh. Nhưng mà chị đầu tiên là em đẹp bằng trời mà em gian dối, tin em không nổi thì bà cố tôi không dám đứng bên cạnh em. Thôi, em lụy tôi có ngày.
Ok, rồi bây giờ tiếp theo là kinh 251, kinh thánh trí. Lại tức là ngài dạy rằng là có muốn việc phải làm để chứng thánh trí, để làm được chiến thắng trí.
Số một là phải thấy. Số hai là phải ly bỏ mới chiến thắng. Số ba là phải tu, rồi mới chứng. Tôi dùng từ trung tâm có nhiều người mà cũng hiểu, mà cũng không hiểu. Tôi nghe cái mùi trong room này có mùi như cái mùi ngoại đạo với người vô thần rất là đậm. Khám cái nón, nắm cái màn hình luôn, đa số ở ngoài đạo rất đông. Cho nên có nhiều phen cuối cùng tránh số từ chuyên môn đó, bởi vì cái mùi hôi nó rất là người ngoại đạo nữa. Cho nên vì họ mà tôi phải dùng những từ ngữ chạy theo họ. Còn cái người mà biết là phật tử, mà gặp phật tử kia biết năm tông mười chánh niệm, hôm nay về thì nó ra hội cũng nghe được.
Rồi cái cuối cùng là phải chứng ngộ. Tức là ta có cái phải tận mắt chứng ngộ để chiến thắng. Số một, hiểu được năm uẩn là gì thì không thể chiến thắng. Là sao? Tất cả vũ trụ và tất cả chúng sinh đều không nằm ngoài sáu căn và sáu trần. Mở ngoặc đơn, sáu trần là biết, bà con trong đêm cuối cùng còn hiểu, thứ sáu tại vân tay. Sáu trần là những gì? Về ta thấy nghe ngửi. Sáu căn là sáu bài hai mũi. Không một thứ gì trên đời này nằm ngoài 12 thứ này, từ chuyên môn gọi là mười hai xứ.
Gì đó kể gọn thì đặt trong năm uẩn, để gọi nằm trong năm uẩn mới ghê chứ. Tôi nói, tôi đang nói ba ngàn lần rồi, nhưng mà vẫn phải nói bởi vì nó cần thiết phải nhắc lại. Cho tôi nhắc làm lần nữa, không có một cái thứ gì trên đời này, từ là các cái sinh vật, động vật, sinh vật nói chung động vật nói riêng, anh trên đời này đều mà nằm ngoài 12 cái này, cho đến cả cây cỏ đất đá núi sông, các tinh tú trăng sao. Thì tất thảy đều nằm trong khu sáu căn sáu trần.
Có vị thắc mắc tại sao sao kể rộng như vậy. Thì tôi xin hỏi nhỏ, trên mặt trăng mặt trời và các tinh tú mình không có rờ nó được, nhưng mình thấy nó được, đúng không. Và có những cái ngôi sao nó xa quá mình không thấy nó được bằng mắt thường, nhưng mà mình nó vẫn nằm bên trong cái tính toán luôn, mình có thể hình dung cho nó, đúng không. Thì khi mà mình có thể nhìn thấy nó thì nó là cảnh sắc, đối tượng của mắt. Nhưng mà khi mình suy tưởng, mình hình dung, mình suy luận về nó thì lúc bấy giờ nó không còn là cảnh sắc đối tượng của mắt, lúc bấy giờ nó là pháp trần, có nghĩa là đối tượng của ý thức.
Ngay cả trước mặt có cái ly nước, khi mình mở mắt ra mình nhìn chăm chăm chong chóc vào nó thì nó là cảnh sắc. Nhưng mà khi mình nhắm mắt lại mình nghĩ về nó thì lúc bấy giờ nó là cảnh pháp, pháp trần. Mình lấy con tay mình búng mà nói nghe kêu con cốc, con cốc nó là thinh trần. Mà lấy mũi mình ngửi nó là khí, là hương trần. Mình le lưỡi mình liếm nó là vị trần. Mà khi mình sờ chạm nó, nó là xúc trần. Mình nhắm mắt lại mình nghĩ tưởng về nó, hình dung về nó thì lúc bấy giờ nó là pháp trần.
Nói như vậy có nghĩa rằng đi ra xa như mặt trăng mặt trời và vô số những thiên thể, những tinh vân hệ, những ngôi sao, nó cũng nằm ở trong sáu trần. Toàn bộ giấy gì giống hành tinh này, trong tầm mắt ngoài tầm mắt, trong tầm tay ngoài tầm nghe.
nó cũng nằm ở trong sáu trần. Toàn bộ thế giới này, hành tinh này, trong tầm mắt ngoài tầm mắt, trong tầm tay ngoài tầm tay, trong tầm nghe ngoài tầm nghe của mình, tất thảy đều là sáu trần. Sáu trần đó là 12, rồi con số 12 đó gom gọn lại còn có năm. Tôi thưa, đó là năm uẩn.
Sắc uẩn là gì? Sắc uẩn là tất cả vật chất, thô và tế. Nhỏ như các phân tử, các hạt như là proton, neutron, electron đều là sắc pháp. Các tế bào trong cơ thể ta cũng là sắc pháp, nhớ nha. Rồi núi non cây cỏ, đất đá, con người, chim muông súc vật, bò bay máy cựa, các loài dưới nước, tất thảy đều là sắc. Cái gì mình ghi nhận biết được bằng tay, bằng mũi, bằng lưỡi đều là sắc, nhớ nha. Nói gọn lại, năm trần vật chất và đối tượng của chúng gọi chung là sắc pháp. Mở ngoặc đơn, có loại sắc pháp vi tế ta chỉ biết được bằng ý thức, suy luận, không biết được bằng tay. Ngay đến cái thế giới vật lý, nghĩa là vật lý học, đại cương cũng nhìn nhận cái sự tồn tại của các thứ vật chất này. Trong đó không có những thứ tuy nó là vật chất nhưng mà mình chỉ có thể nhận biết nó qua cái sự suy luận thôi nha. Rồi đó là nói về sắc uẩn.
Nhẹ, trong hay ngoài chúng sinh đều là sắc pháp, miễn nằm trong cái quan hệ với năm trần và năm căn vật chất.
Rồi thọ uẩn là cả những cảm giác tiêu cực, tích cực, trong phim trực tuyến cho nó hiểu, cái gì nó khổ dữ lắm, với cả tích cực nữa, cho cực, tiêu, tích cực của thân tâm. Nói chung thọ uẩn là tất cả cảm giác tiêu cực, tích cực của thân tâm. Thí dụ như là khó chịu vì nóng lạnh, tôi khát, sợ, càng lúc mình sợ mình cũng có cảm giác khó chịu, mình giận không cho nói chuyện, mình thương, yêu, hồi hộp, tất thảy đều là cảm xúc nha. Tất cả những trạng thái cảm xúc của thân tâm gọi là thọ uẩn.
Tưởng uẩn là tất cả những gì mà thuộc về vốn liếng kinh nghiệm của ý thức, như kiến thức này, hồi ức này, đều là tưởng uẩn. Có hai cách để nhận thức về thế giới. Biết trên mặt nổi, vẻ ngoài của sự vật thì gọi là biết qua cái khía cạnh chế định, tục đế, ý. Thì thiết biến kế, sẽ chắc mã vận đơn cho nó sang. Thí dụ như bây giờ mình đang đạo qua bên mà nói đời đi nha. Thí dụ như trong cái thế giới vật lý, trong thế giới của hóa học, thì nó làm gì mà nó có cái gọi là bánh xe. Trong thế giới vật lý mình thấy toàn là những nguyên tắc, những công thức vận hành giữa các linh kiện. Rồi mình nói hóa chất thì gồm những thành phần hóa chất, làm gì có cái gọi là nút trong, làm gì có các loại làm bánh xe, làm gì có cái gọi là dây điện, các vị nghe kịp không. Nhưng mà trong ngôn ngữ đời thường thì mình có cái bánh xe, có cái sợi dây điện, có cái ly có cái tô. Chứ còn ngay trong thế giới của những người bất cứ phòng lab phòng thí nghiệm, toàn không à, mà nó có mấy cái đó hết. Đã nói cái gì nhưng mình thấy vậy.
Bảo cho nó, con người mà nó gồm có bốn chữ chôn, cái này nha, không xét trọng lượng. Bộ nhớ hơn ta, trân châu, xê là carbon này, rồi hát mẹ là hydro nè, con người rồi cái gì nữa ta, rồi là ốc siêu, zin zin cửa Minecraft, nitrat, nitrat hay là nitơ, Việt Nam cho nên nitơ, nhớ nha. Như vậy thì bốn chữ cộng lại cũng là chỉ chôn chứ, là carbon, hydro, oxy và nitơ, zin. Thì nếu chia ra cho tới nơi, mình thấy nó làm gì có con người, làm gì có ngôn ngữ, đây chỉ luôn có bốn cái chữ thì thôi nha.
Thì như vậy chúng ta có hai cách. Cách thứ nhất là nhận thức thế giới qua cái vỏ ngoài, qua cái hình thức bên ngoài, mặt nổi, khoé ngoài, nó gọi là cái biết trên thi thiết chế định.
quan cái vỏ ngoài, qua cái hình thức bên ngoài, mặt nổi bên ngoài, nó gọi là cái biết trên thi thiết chế định, cái cách nhận biết thứ hai đến là xét về cái bản chất rốt ráo sau cùng của các pháp, gọi là qua cái khía cạnh chân đế.
Hai lần đệ nhất, phát đạt mở một đơn xem Google về các thuật ngữ này. Cho tôi nói một câu thấy ghét nha, đừng ghét. Mà không nói nó uổng. Đại học Quốc Đông là mình viết rất là giống, với đủ thứ chuyện. Nghe bên Nam mà nhảy qua bên Bắc mà nghe, mà tôi nghĩ tôi thế, tự nhiên tụi nó nhát, giống như là tôi cứ mở miệng một cái nó rụng răng vậy. Nhưng không hiểu vì sao mà dương tiêu rồi, nhớ con xong rồi mà nó thù tôi luôn. Hiểu, mình không có chồng đe dọa đồ quỷ với cái này, mà trong khi đó là lại giúp mình. Mà sao bây giờ cho thầy bà, minh sư vậy. Khá bình tan nát karaoke, là nắp linh giữ lại.
Tiếp theo, lúc chúng ta có hai cách để nhận biết thế giới, qua tục đế và qua chân đế. Với ba cái biết kế tiếp, đơn giản mình gọi là cái biết của các giác quan. Số hai là cái biết qua kinh nghiệm của tưởng. Và cái biết, sự hiểu biết của sự tích cực quen quen của trí tuệ. Như vậy có ba cái biết.
Cái việc kịp không có nghe, có nghĩa là mình có thấy hay hay, cái nó có hai cái khó. Cầm đi, quan sát thế giới có hai cái góc cạnh để quan sát thế giới, với ba các phương tiện nhận thức. Lại cơm, gọi mày cái cái biết hay kẹp. Hai góc cạnh, tục đế cho biết sai, góc cảm nhận, thì góc cạnh chân đế và tục đế.
Phúc hay cho trẻ nào chiều nay được học lớp này, lớp là tôi vẽ rất là rõ kỹ nha. Ngốc ngốc ngốc, lớp bốn, lúc bối tốc độ với góc cây, nhà thuốc chậm này rồi rồi. Đã là như vậy thì có màn hình nhấp, ngày nào còn có hiểu hay không thì tôi bài kể chuyện nghe. Nếu mà muốn học ra tới nơi thì đi gì thì đi, lên núi dính nhanh, có Vinh kém ngựa phát. Còn không có vô kiếm cái cái cái cái website, gọi là nền tảng Phật giáo Đại học, cho nó đản clip. Biết ngoại ngữ thì vào Google nghe. Rồi chúng tôi chỉ cung cấp cho các huyện mấy cái khi, từ khóa thôi nghe.
Rồi, như vậy đến đưa, đang nói về năm uẩn có thì một là sắc, tới tưởng. Tưởng là vậy đó. Tưởng thức là cái biết dựa trên cái sự quen thuộc tích lũy của kinh nghiệm, như hồi ức hoặc là kiến thức nhớ nha. Tôi hỏi các vị, tại sao mà mình gọi cái đó là cái ly mà mình không gọi nó là cái mũ? Đó là cái biết của tưởng nha. Tại sao mà mình gặp cái người nào mình gọi là thứ bà, mà mình đã sao mình không có tôi không tiền? Chính đó là cái tưởng. Cái gì? Hồi ức, kiến thức, cha mẹ, trường lớp, thầy cô, sắp vở, xã hội dạy cho mình cái người đó là phải kêu bằng ba, cái mới kêu bằng ông được. Trường lớp, sách vở, thầy cô, cha mẹ, bạn bè, xã hội đã dạy cho mình biết cái nó kêu mình cái ly, chứ phải kêu bằng cái mũ cũng được. Cái nó anh vàng mình không có thể nhầm với một tiếng được, cái đó là mình màu xanh với quan nào màu đỏ, được chưa.
Hết, nhận biết là nhận biết. Nhưng mình nghe được cái tên rồi, nó lại là một nhận biết được đó là sự vật gì, rất là kinh nghiệm. Nhưng mà gọi nó bằng cái tên gọi gì, như vậy thằng Đức nó kêu cái đó là cái gì, thằng Pháp được kêu cái chữ làm cái gì. Tôi ví dụ như tôi nói không biết bao nhiêu lần, chỉ tiếng Việt Nam mình, có con gái mình để mình đặt nó lên chữ chữ Loan, nó quá đẹp. Dung quá đẹp, lên Sen đẹp. Nhưng mà trong tiếng Mỹ này, Loan nó đọc lần luôn, nó có những hình ảnh năng. Có chữ Dung ở trong tiếng Mỹ đó là sang đón, là phân. Còn cái chuyến xe ngắn giống như thanh sang vậy nè. Sen có tiếng Pháp làm máu khi
Ở trong tiếng Mỹ đó là souvenir, còn cái nhớ ngắn giống như thanh sang vậy nè. Souvenir tiếng Pháp làm sao khi mà ông trời không cho, nên trong cái nhận thức của mình, người trong có những thức thì mình nhìn mình thấy hoặc là đồng như cầu cơ, giới hạn cầu cơ, với trung tâm cầu cơ. Vắng hòm ấm trong gương mình biết luôn, đây kỹ thuật nữ của thế giới nó kêu nó là quincaillerie, tiếng Pháp nghĩa là đồ mà ra. Không biết tiếng Đức cũng là đồ mà ra. Hai cái này nó trọng là nó vẫn dành cái món vân giả.
Hoặc có một số chữ mà nó thuộc về quốc tế, những giống như là cái chữ thì sao? Ngũ tức là cá hồi, ức cơ bất ngờ phải cái kiểu này phải không? Thì là nó là những cái chữ mà mình xài chung. Còn đa phần là mình nhìn biết là cái gì, nó là hồi ức một. Nhưng mà cái hồi ức thứ hai là mình gọi tên nó bằng cái gì. Hồi ức ba là cái đó nó gửi cho mình cái chuyện gì.
Như vậy trước mỗi sự vật, ta có tối thiểu ba lần sử dụng cái gọi là tưởng. Một là nhận biết nó là gì. Thứ hai là định danh nó qua cái ngôn ngữ mẹ đẻ hay cái ngôn ngữ mình giỏi nhất. Cái bước ba đó là những cái liên tưởng, hình dung mà có cái liên hệ với cái sự.
Tùy cách căn cơ thiện ác mỗi người mà tưởng uẩn này nó ra sao. Thí dụ như mình nhìn có tấm thẻ bài, thì có người nhìn tấm thẻ bài họ nhớ lại cuộc chiến tranh trước 75, bố của họ là lính miền Nam. Có người nhìn tấm thẻ bài họ lại nhớ bố họ đi tập kết ngoài Bắc. Có người nhìn tấm thẻ bài họ nhớ đến là họ có một người bạn, có một người thân cả trong chiến trường, trong Trường Sa đi B rồi chết, với bạn này cũng đóng thẻ bài. Mà có người đừng nhớ đến bố tập kết, với người nhớ ông bố là lính miền Nam, Việt động quân, thủy quân lục chiến bị chết ở A Sao, A Lưới, Khe Sanh, Hạ Lào. Rồi có người được nhìn thấy bà gọi lại nhớ nó cái chuyện mà mua anh buôn, buôn lậu đồ mỹ phẩm.
Khác, mình thấy có biết bao nhiêu, 100 triệu người Việt Nam, mà mình nhìn thấy cái chỉ 719, mình có uống ít ấn tượng gì. Nhưng mà phải những người lính, với những người mà Việt Nam lớn tuổi, 719 nỗi nhớ đến chiến dịch Lam Sơn 719 Hạ Lào. Nỗi nhớ con số 719, tự nhiên có người có thời họ buôn bán ở bệnh viện trung và Hạ Lào, hãy nghĩ đến con đường số 9 trong Hà Quảng Trị, khởi nghĩa của con đường buôn lậu thuốc lá. Thì có người hả vào mà lại nhớ đến những chiến trường khốc liệt trước 75.
Ví dụ như vậy, thì trước mỗi một con số, một hình ảnh, một sự vật, một sự việc, một âm thanh, một hình ảnh, thì mỗi người có một cái kiểu liên tưởng ngọt ngào. Một hành giả Tứ Niệm Xứ, mỗi người phật tử chỉ biết đi chùa cúng dường, thì khi mà nhìn tượng Phật, cái sự tự khác nhau. Cái sự kiến tiếp nhận thức, cái hồi tháng người ý em về các tượng Phật không giống nhau, về các chiếc lá bồ đề, về cái mái chùa, về cái tiếng chuông, về cái mùi nhang không giống nhau. Vì sao? Vì tùy cái căn cơ, rồi tùy cái thích ghét, tùy cái khuynh hướng tâm lý, nền tảng tâm thức, não trạng, rồi cái khả năng giáo dục của mỗi người. Tất thảy những cái đó nó cộng chung là nó thành một cái nền tảng ý thức cho cái mình gọi là tưởng của các biển.
Nghe kịp không? Tiếp theo, tưởng. Thì câu hỏi các lãnh cắt tâm lý, thì ý thức định nghĩa như vậy. Hàn Quốc về phía cảm thấy ghét, cứ nhắn là mỗi giây đồng hồ hiện hữu của tâm thức ta, luôn có đủ bốn uẩn nghe: thọ, tưởng, hành và thức. Nhớ nha. Thì cái thọ có nghĩa là cái cảm giác của thằng tâm nói chung. Còn tưởng chính là
ngũ uẩn là Sắc Thọ Tưởng Hành và Thức. Thọ có nghĩa là cảm giác của tâm nói chung. Tưởng chính là kiến thức, là hồi ức, là kinh nghiệm. Hành chính là khía cạnh thiện ác phàm thánh trong mỗi phút giây tâm lý. Còn Thức tức là cái biết đơn thuần của các giác quan, chưa có bộ phận xử lý của bộ đầu não.
Đi xài cái từ của trong nước, hiểu không. Thức là cái biết đơn thuần của các giác quan mà chưa có các bộ phận xử lý của bộ não. Có nghĩa là khi mình nghe một cái, mình hiểu nó là cái gì, đó là Tưởng. Còn Thức của người ta, trước hết là phải có cái lỗ tai, mình làm nền để cho trước hết nghe tiếng chuông. Thần kinh thính giác, mở ngoặc đơn, sắc pháp, làm cái điểm tựa cho cái biết đơn thuần. Tôi nói nãy giờ là nhĩ thức ghi nhận âm thanh vừa đưa đến.
Anh ấy cũng là sắc. Vẫn chưa, Tưởng vững giúp ta nhận biết âm thanh ấy là tiếng động gì, hiểu không. Trong dung hiểu tiếng người, tiếng thú, hay là âm thanh của vật vô tri. Biết là đây là tiếng thú kêu, thú gào, hay là của con người nói chuyện. Mà nếu là con người, những gì họ đang nói, tiếng gì, và nam hay là nữ nói, già hay là trẻ, nam phụ lão ấu, mà nói tiếng gì, và nội dung của cái câu nói nó nghĩa là gì. Nguyên một cái khúc này là giao hết cho cái thằng cha Tưởng uẩn.
Giả sử con trai không hiểu cái này, các vị đừng có giận. Khi con kêu, cứ vì uống thuốc cả đó, cũng nói thiệt. Mà chỉ uống thuốc nên mới hiểu được cái đầu. Uống quá, kiếp sau không lâu, mười tám năm, hai năm sau là bao nhiêu, là trên đời của người lão hóa.
Rồi, như vậy thì mỗi lần nghe nhĩ thức, là chị đầu tiên là cái sắc, là nước mắt, hàng kinh thính giác cho nó làm điểm tựa cho thằng cha thức của, để dựa vào đó để làm gì. Tiếp theo đó là cái cảm giác khó chịu hay dễ chịu lúc mà nghe cái tiếng chuông, chính là Thọ uẩn. Cái biết cho ta cảm giác rồi. Còn cái bất thiện, tâm thiện, ghét, ưa, thích lúc nghe ấy, chính là Hành uẩn.
Nghe bằng tham, sân, cái mạn, kiến, nghi, nghe bằng tín, tấn, niệm, định, tuệ, từ, nguyên, kham nhẫn, thiền, đáng. Của vũ trụ, bản chất và cái cấu tạo của thân tâm và vũ trụ, chị ta mới nhàm chán, ly tham, ô em đi, bỏ tập đế, không còn tạo ra khổ đế nữa, đó chính là hành trình đạo đế thiết bị kẹt trên.
Bây giờ mới hiểu tại sao mà cái Ngũ uẩn là mình phải thấy. Mình đánh cờ, tôi mong rằng tất thảy những cái kẻ nào qua là vô thanh, nghe là ngoài đào. Cái việc có tin tôi hay không thì mặc xác, nhưng mà chiều nay tôi đã mở ra cho các vị một cái gợi ý là cái hướng nghiên cứu là như vậy. Nhạc lm, cứ nghe để rồi không biết là tôi cái gì, mà bắt là bật cái gì khổ vậy.
Cái người mình đi lừa dối về đủ mặt, chính trị rồi về tôn giáo, cho nên cuối cùng rồi đó là nó ra cái giống này nè, nghe. Ok. Tôi chỉ mong, lên đời đời sinh ra nữa, là tôi được nghe cái này từ năm thứ bảy tuổi. Những cái bài giảng này mà tôi mong tôi được nghe lúc bảy tuổi, chỉ mong chị nó được nghe mấy tuổi vậy.
Xin chư Phật ba đời mười phương, tất cả vô lượng Bồ Tát lớn bé sắp thành, hai còn lâu mới làm, xin là ra gỗ giá tiền cho con, chứng minh cho con. Trong cái buổi chiều vàng vọt này có lời đại nguyện là con không mong hàng giống gì, con chỉ mong đời đời sắp bảy tuổi là được nghe những cái pháp hội. Nhưng mà chiều nay con vừa nói có ngồi, ước công đức này cho má con, vợ của bạn còn trông vàng của con cả xuất. Cúi xin các vị ở cảnh giới nào cũng được nghe.
gồi ước công đức này cho má con vợ của bạn còn trông vàng của con cả. Cúi xin các vị ở cảnh giới nào cũng được nghe cái nghe đấy mà tự tháo cởi.
Cầu siêu là sao? Tôi không có thể tin cái chuyện là con bò cạp tên mà không có tu làm gì hết, mà nó tát thả mình nè, cái xác nào ra mình cũng mình nó xíu luôn. Tin với mày cái này tôi có. Có nghĩa là khi mà gọi là sám làm cái lỗi gì đó, mà nó lãng vãng nó lẩn khuất đâu đó mà nghe được những cái lời này, họ hiểu ra thì ra cái họ thương, tích, ghét, sợ, bản chất thật sự nó là cái gì. Cho hiểu như vậy mặc áo cởi được cái nỗi khổ niềm đau, không còn còn thiết tha, không còn trốn chạy, không còn theo đuổi tìm mà đi nha.
Rồi cầu siêu, cái cầu siêu tối thượng của Phật giáo có nghĩa là phải giúp cho các người ngộ, tháo cởi được những cái nội kết, những cái gốc mắt tâm lý tâm linh để họ đi. Chứ mà mình là nè cái xác lắm, nhắc nó lên mình tụng những cái thứ mà bạn có người cũng không hiểu gì hết, là siêu là siêu cái nỗi gì khổ vậy.
Trong những cái bài kinh mà cầu siêu của, nói cầu siêu là do cách từ của mình nói của tao với thằng này, những bài kinh tụng cho cái người quá cố. Rồi tôi thấy bên Miến, bên Anh quốc, mỗi cuốn tụng riêng. Sri Lanka và Nguyên Thủy Liêm Việt thì phải nói là trong đó có những cái bài không quy định chụp ra, nhưng mà riêng nguyên cái gì cái bài mà có nội dung giáo lý gọi là hút về ngút ngàn xa vắng, không những cái bài mới hỏi mà cứ đề nghị bà con về đọc đi đọc lại là xong. Nên mình xăm lên trán, xăm lên lưng đó, họ là những cái bài. Đó là đọc tới đâu là da gà nó nổi lên là cuồn cuộn, nó đọc xong là muốn liệng cái micro chạy ngay về rừng xếp chân nhắm mắt. Mà nó mới là các bài kinh cầu siêu đó.
Chứ còn mà nó cái gì mày ra chí sinh tam bảo xin dư thiên long thần hộ pháp, luật bầu Võ Lâm Ngũ Bá giữa lòng có bài nghe cái tin Hoàng Giang mà. Đó chỉ là phương tiện giả nhất thể, sử dụng dùng tạm đó lại cho mấy cái người mà tao búng đầu nó vô thôi. Chứ còn mày con sâu rồi nó nào cũng phải buông nghe.
Có ví dụ thế này, ở lệch vừa tặng đấy, tặng lực lại trói người ta lại và tặng ai thì làm là giết chết người ta đang kêu người ta tới. Có nghĩa là những cái pháp thoại dễ thì yếu mềm ngọt ngon thơm béo bùi của thần kinh vẫy tay mời gọi, ơi chắc là thần kinh. Nhưng mà thì tao theo đạo rồi, dùng cái giới luật trói người ta lại, không cho người ta gọi là tung tăng khẩu nghiệp thân nghiệp như trước đây nữa, và tải ngay về làm giết chết họ. Có nghĩa là giết đi cái con người tâm lý của họ đó.
Trước đây họ mới lắm, họ hiểu thằng mấy thằng bá là, có như trẻ thì thường kiến, người thì đoạn kiến, kẻo thì tính bằng cái giống gì cũng có, cái gì cũng tin. Còn có kẻ thì cái gì không biết làm mát sắp sủng nhan sắc tử. Cả hai đều là cực đoan phải tránh.
Trong kinh Đại Không mà Tiểu Không của Trường Bộ phận giải rất rõ. Cái gì có thì tao nói có, cái gì không có tao nói không có. Cái gì cũng nói là không, mà cái gì cũng nói là có, điều là bệnh hết. Mình trên 18 tuổi là mình nghe thấy cái quần bệnh, cho vợ, cái gì cũng bác, cái gì cũng gặt, là thật tôi lạch nha.
Cho nên hồi nãy tao mới nói cái bài cái này nó sâu, nó bị kênh mực. Thấy thì nó thấy, không, đây nó không thấy, có nghe nó nghe, mình thấy mình có nó rất là thường, nhưng nó sâu dữ lắm. Làm ở vì 2000 năm, 2.600 năm lịch sử có Phật giáo, nếu mày nghe nhà người người đều của các bài kinh, có thì nói có, thấy thì nói thấy, không thấy nó không thấy, là hôm nay.
Nếu mà nghe như người ta đọc Kinh, có thì nói có, thấy thì nói thấy, không thấy thì nói không thấy, là hôm nay mình đâu có mà bao nhiêu cái nhánh Phật giáo bày vẽ cho bà con mất thời gian, mất công sức, mất tiền bạc, tiêu hoang cả một đời. Có một ngày nằm nhấp nháp đến vườn chết mà thầm đọc lại câu ca dao: "Tưởng giếng sâu em nối sợi dây dài, hay ngờ giếng cạn, tiếc hoài sợi dây". Nhớ nha, có như vậy thì đừng học.
Một là có những cái cần phải được biết, phải liễu tri thì nó chiến thắng được, đó là năm uẩn.
Trường hợp thứ hai là có cái cần phải lìa bỏ. Lìa bỏ nó là gì? Đó là vô minh và hữu ái. Vô minh là không hiểu biết bốn đế, cái này giảng rồi. Hữu ái là sự mong mỏi được hiện hữu, tồn tại ở cõi này cõi nọ. Lìa bỏ cái này nó sâu kinh khủng. Hai ông này là một cặp, gọi là phu xướng phụ tùy, cái cặp niềng, cái cặp mà gọi là vô minh dính với hữu ái.
Vô minh nó không hiểu được bốn đế là gì. Do mình không hiểu, ở mọi thứ ở đời cứ thích cái gì cũng là thích trong khổ. Nên có kẻ làm ác để trốn khổ tìm vui, có kẻ hành thiện để trốn khổ tìm vui. Dữ vậy đó. Mà do vì cái vô minh nên mới có cái vụ ái mong hiện hữu có mặt ở đời, sợ mình không còn tồn tại nữa. Cái sợ thì nó kinh khủng.
Cái chết không có hiểu, không có hiểu cái vụ hữu ái mà nó cũng trời ơi. Mình để ý có kẻ hành thiện vì căm ghét thành thị, có vị dặn nhưng mà cho nó một lần thương luôn. Kịp ai đặt tên cho mấy người Việt Nam ở trên Facebook cho tôi quyền, tôi lại sám hối trước rồi tôi mới nói thiệt. Tiếng Pali và tất cả tất thảy ngôn ngữ trên hành tinh chúng mình không thể, mình gọi là mình cứ lựa cái chữ đẹp mà mình ghép lại, câu nó kỳ lắm.
Điều tôi nói không biết bao nhiêu lần. Thí dụ như tôi nhớ tôi có nói, bồ bịn nói đi, Sofia của Mỹ với hàng em. Sofia là thông minh, mà mình muốn có con gái, mình muốn đặt tên mang ý nghĩa là thông minh, mà thằng nó là Sofia, yêu như vậy chứ không phải mình ghét con gái mà trả thù. Mai là mình đặt lại, quái nha, nó kỳ lắm nha. Tự nhiên nghe đây mà con bé đó lâu nó tên lạ. Ví dụ như là biết tao Phi Nhung rồi, nó cái tên được cấy ghép kỳ lắm nha.
Và thế nào là một người đẹp? Người ta muốn bán lại cái giống gì đẹp gắn hết rồi. Mặt của mình mà là sự hài hòa cân đối, cái mũi gì nó hấp chút, cái sống không được cao lắm nhưng mà nó đi với con mắt, nó đi với cái má, lưỡng quyền, sơn căn, pháp lệnh, người từ từ xuống, rồi cái cằm, cái tay, rồi màu da. Là ghê. Mày nói nó được, chứ còn mình thấy cái gì đẹp giờ ghép nó vô nó không nghe lời.
Ở đây cũng vậy, để nhớ nha, là do cái vô minh, là không hiểu bốn đế, cho nên nó mới nảy ra cái hữu ái, đam mê mong mình rồi là có mặt ở cõi này cõi nọ. Nếu ta hiểu được có mặt của mình chỉ là chi tiết, sự hiện hữu chớp nhoáng của các thành tố tâm sinh lý, và mọi vui buồn sướng khổ đều do hiểu lầm mới có, thì ta sẽ không muốn tái sinh nữa.
Nhanh, nhớ nha. Nếu ta hiểu được sự có mặt của mình chỉ là sự hiện hữu chớp nhoáng của các thành tố tâm sinh lý, và mọi buồn vui sướng khổ đều do hiểu lầm mới có, thì ta không muốn tái sinh nữa.
Thì trong dòng này các vị khoa học vật lý hàng hóa chết với vị trí rồi. Mình là cái sự, những cái sự có mặt của mình chỉ là cái sự ghép, cái sự lắp ráp của vô số các tế bào, trông coi các phân tử, chẳng có gì hết. Rồi tiếp theo đó là tại sao mà những buồn
cái gì lắp ráp ý của vô số các tế bào, trông coi cách phân tử chẳng có gì hết.
Rồi tiếp theo đó là tại sao mà những buồn vui sướng khổ nó đều là do hiểu lầm. Rất là đơn giản. Bởi vì hiểu lầm là sao? Có nghĩa là mình tưởng cái hạnh phúc, cái ước muốn của mình nó là những hằng số bất biến, của giá trị tuyệt đối. Trong điều kiện hoàn cảnh nào đó thì cái đó là ngọt ngào, nhưng mà trong đủ các điều kiện hoàn cảnh khác, với đối tượng khác, thì chuyện nó không còn là ngọt ngào.
Thí dụ như món ăn của người Việt, làm sao mà người Do Thái ăn được. Mà món ăn của Do Thái mà đưa cho thằng Iran ăn là nó chỉ có chết. Mà đồ ăn của Iran mà đưa cho thằng Hy Lạp nó cũng chết. Nhưng mà chính vì mình không có nhớ chuyện này, cho nên mình cứ tưởng mình thấy được đồ ăn ngon.
Mình biết rồi, nó lại thích ăn mấy cái đồ có mùi, càng nặng nó càng khoái. Chứ tưởng tượng có bị làm một bánh xèo nóng hổi dùng rồi, nó bị bắt luôn, rồi cái dữ liệu vô con rồi, nó có chịu nổi đây không? Bởi vì nó không quen được. Cái bánh xèo của mình còn muốn cho nó chết, nè liền với chén đựng nước chấm mà nó đi còn mẹ nữa.
Mà ngược lại, mình mà ép vọng cái đầu mày xuống hầm cầu ở lại, coi như mình có chịu nổi không. Còn cha nó chả cũng ác ôn, chết rồi mới đi xuống. Anh chị quỷ sứ nói với ông, cũng có công đi chùa với đi nhà thờ thứ tư cho được ưu tiên, về trên trông cu tim không, có thể lựa cái cửa ngục nào cũng được. Thì coi như ông đi rảo thấy một chỗ thì coi như là bắt leo cột gòn gai, gần chỗ thì móc mắt mổ bụng chà giấy nhám, tưới dầu sôi tùm lum. Có chừng cửa ngục nào cũng giảm, đi ngang cũng cửa ngục kiểm, lấy nguyên đám là nhạc sống tông đeo. Thì em suy dinh dưỡng thiệt, nhưng mà đứng hút thuốc tỉnh bơ. Kế bên có cái mũ phân hôi lắm, chị nhỉ, kệ nữa thôi, nhưng nghĩ sao được đứng rảnh tay rảnh chân gì nè, thuốc sướng quá, cho nó thôi cái cửa ngục này.
Thì quỷ sứ thế nên không đổi ý nghiêng được, coi là mấy cửa ngục chỉ có cái cửa này là thấy nhẹ nhất. Thì quỷ sứ đẩy em vô, xong rồi tủi sướng phát nữa lại. Vào lúc đó nghe, anh không nghe tiếng kèn đám cưới đó, em lên. Thì có một tiếng thông báo, rồi để hết 5 phút giả nào bây giờ, cấm đầu xuống cái bị nghe kịp không. Coi như là cá hình án thép, với người cái đứng là chỉ là thể thao xổ số. Nhưng mà cứ 5 phút là thấy mẹ lan, 5 phút là nó cấm uống hai tiếng. Mà nó lâu cho dạy làm một cái suy vẫn làm hãng đi, nhằm lúc nó dậy lao thì tôi anh nhìn.
Nếu mà dám là con giàu gì đó, tìm đâu có sợ cái vụ đó, đâu có sợ cái vụ mà cắm đầu. Nhưng mà con người, cho nên nó cấm gì hết hồn rồi. Cái gì thì có thể với bị nghĩa là chuyện cười, nhưng mà tôi cường quá nổi là bởi vì cái đi rồi là có thiệt. Có thể chỗ nào có thiệt, cái dù hút thuốc và không có, nhưng mà cái vụ mà cấm đầu là có thiệt.
Có gì trong kinh nói, nằm mình lên đây này, mình lúc mình mang tên nhân loại, mình sống kiểu gì với tiền, mình khi mày xăm xuống địa ngục, của mình cũng sẽ đi vào một cái cửa, cái chỗ mà đỏ đầy gọi cho nó từ và đời là cửa ngục mình. Cái cửa ngục đó điển hình phạt mà nó tương ứng với cái tâm tư, tránh tình về kể chuyện á cô mà mình đã làm. Ví dụ nhưng mà mình anh là nguyền rủa người khác, hoặc làm, thì mình sẽ đi vào cái chỗ mà nó ví dụ như nó cắt lưỡi như vậy. Tự nhiên mình vì miếng dán mà mình làm bao nhiêu vậy nhé. Thì có thể nằm mình sẽ bị
nó ví dụ như nó cắt lưỡi như vậy. Tự nhiên mình vì miếng dán mà mình làm bao nhiêu vậy. Thì có thể nằm mình sẽ bị đẩy xuống chỗ mà ăn đồ dơ.
Cho nên nó là nỗi nhớ. Nhớ chỗ này là bởi vì chúng ta không có biết rằng tất cả những kể là hạnh phúc hay là đau khổ, yêu ghét giữa đời này, nó vô hiểu lầm mà ra. Tôi nói không biết là bao nhiêu lần, buồn vui thương ghét đều là do hiểu lầm. Mình tưởng mình lấy nhau là vì hai đứa sau thời gian tìm hiểu đã xem nhau như tri kỷ, không thể thiếu nhau trong đời. Tùm lum. Có hiểu nhau một tí nữa đi, hiểu nhau, không biết gì về nhau. Không phải thương nhau, hiểu nhau ba mớ sẽ mến nhau, thêm ba mớ nữa sẽ yêu nhau muốn về sống chung. Quen nhau, hiểu nhau nữa đi con là như con chỉ có đứa bỏ ghét mà con chạy. Hiểu thêm một chút nữa con sẽ gọi.
Các con, các vị, trong vòng sanh tử, nếu mà mình có khả năng mình nhớ lại vô số kiếp, thì coi như mình có khả năng lấy bất cứ người nào ở trên. Bởi vì một là nó là bà má phía trước của mình, ba của mình, anh ruột của mình, hoặc đó là cái người đã từng là anh là phụ bạc lăng tâm, hay là chồng đã từng giết mình để đi theo bồ, đã từng lấy cái là bán đi học, lấy thuốc suyễn thuốc tiên của mình để đi mua đôi giày cho con nhỏ kia mà mình ăn nằm nhát nữa. Bây giờ mình gặp lại thì vô cái việc mà mình gặp nó mình thương nữa, chứ mình nhớ là cái chuyện mà nó từng lấy đi học tốt bin của mình, mình đang bị tim mạch, nó lấy thuốc suyễn, nó lấy đi để nó đi mua thuốc tây, để mền đi mua đôi giày với con nhỏ kia, với vì hôm nay là sinh nhật cái gì. Nó bị nghĩ có có nha. Tùm lum.
Mình này có nhiều người làm gì nói chuyện khác. Mà tôi nói không có tưởng tượng được, mà giờ chứ sao mình sang ra nói chung như là một nhà, một cái bụng mẹ, mình cũng thương nhà anh em ruột mà đi đó nha. Bây giờ nếu mà tôi nhớ lại chuyện một chuyện đời này mà tôi sinh ra, nếu mà tôi có phải lòng mỗi người phụ nữ nào chỉ sinh, tôi không cần nhớ kiếp trước nhiều, tôi chỉ cần nhớ một chuyện của tôi với bà thôi. Tôi chỉ cần quan tâm rất là mang với người đàn ông nào với nỗi nhớ. Cái thằng cha này nó từng làm ở trong zoom mà Viettel Lazada, là tôi đã không dám làm quen với nhận nữa. Hoặc là bây giờ cũng có cô nào mà tôi từng biết cái bàn này ngày xưa cũng ở trong zoom Việt Nam cho con anh, là tôi lại không yêu nổi rồi.
Nhưng mà vì mình quên sống dậy cờ chết hơn nhi, quên sạch chơi, cho nên thế là từ có vô minh mới ra cái hư máy không hiểu, đến em nên mới là mong có mặt ở đời này là sao chứ gì.
Nãy giờ tôi kể cho bà con nghe nó đủ rồi, quá đủ rồi. Phật đã dạy: hôm nay các tỳ kheo, do không hiểu bốn đế, nam ta và các ngươi đã vô số kiếp lăn trôi trong dòng sanh tử. Ở cuối Kinh Đại bát niết-bàn Trường bộ có câu này: ta và các ngươi cái là ngày đó do không hiểu bốn đế cho nên đã vô số kiếp lăn côi sinh tử. Nay các tỳ kheo, thật là vừa đủ để nhàm chán, thật là vừa đủ để muốn bỏ các hành là vô thường. Những gì mặc dầu sư vì lòng từ bi phải làm cho các đệ tử từ tao nó làm hết, với bàn tay của một vị thầy không có nắm giữ lại cái nghề riêng. Đây là những gốc cây, những ngôi nhà vắng, hãy tinh tấn thiền định, chớ kênh để mình sau này phải ngồi lại mà tiếc nuối.
Em làm trong Trường bộ nghe, mà bà con không có đau khổ này không có nào rồi nghe. Như vậy thì cái chuyện năm uẩn cần phải được thấy rõ, để 19 tháng thứ 2 là cái gì ta cứ
Chỗ này không có nào, rồi nghe này. Như vậy thì cái chuyện năm uẩn cần phải được thấy rõ.
Đề mục thứ hai là cái gì ta? Cứ hay là cái gì? Thứ hai là cái gì? Vô minh dưỡng ái trần với đoạn trừ để trấn thắng. Rồi cái gì nữa ta? Chỉ quán, tức là samatha và vipassanā, cần phải được kể là trau dồi tu tập để trấn thắng.
Samatha gì ta? Chỉ ở đây là định học, quán là vipassanā là tuệ học. Samatha giúp ta tập trung tư tưởng, bảo tồn sức mạnh tâm lý, không để lăn sang tiêu phí cái năng lượng vô tận của tâm thức. Trên cái nền tảng của sự định tâm đấy, ta quán chiếu, nhìn soi rọi cái tâm này đang ra sao, bản chất thật sự là có gì.
Bước đầu của vipassanā chỉ đơn giản là sati, chánh niệm ghi nhận cái gì đang xảy ra. Khi mà cái duyên lành hội đủ thì ta sẽ thấy rõ cái gì là danh sắc, trùng vô thường vô ngã thế ra sao. Từ nhận thức này mới nhổ sạch phiền não, không còn thương thích ghét sợ nữa.
Chứ giờ mới giảng rõ giảng kỹ như vậy mà cái vị cho cà phê bơ vơ, nó uổng quá đi.
Rồi tiếp theo, như vậy thì chỉ và quán là cần phải được tu tập. Nó trứng đánh mẹ mà, cuối cùng minh và giải thoát phải được chứng ngộ mới gọi là trấn thắng. Dễ nói rằng minh ở đây là cái tâm chánh đạo của tâm nhân, và giải thoát ở đây là những cái sở hữu tâm lý đi cùng với tâm chánh đạo. Lúc kiến đạo gồm có 37 pháp bồ đề.
Trang Google xem cuốn A-tỳ-đàm của chúng tôi có cái hình ngôi tháp. Tôi không biết quý vị còn nhớ hay không ta? Có mượn của Canada mà có cái hình ngôi tháp trong núi, cái gì màu xanh, nó có nói rõ 37 để làm cái gì.
Ok, bây giờ đã lố, và tôi đã thấy rồi, tôi cảm thấy như mình bị lỡ rồi, phải đi luôn cho nó đi chọn một cái buổi vậy. Chúc các vị một ngày vui, một ngày vui, và ngày mai mình gặp lại.