Nay chúng ta học kinh, kinh số 200, Cát Bị Cộng Sản Xuất Kinh, 233. Nội dung kinh này là có một sự sai lạc về Đức Phật, là do tam sao thất bổn, do tâm sản xuất.
Người này kể lại người kia theo cái cách của Việt Nam. Đó là những chuyện gì cũng nghe một nửa, hiểu một phần tư, và kể lại. Cái phong cách này không riêng gì dân Việt Nam, mà nó cũng đã từng tồn tại trên thế giới này từ nhiều ngàn năm trước. Cho nên mới có chuyện một ông Bà-la-môn đến gặp Phật. Ông nói rằng từng nghe có người nói như vậy, là Đức Thế Tôn phủ nhận vấn đề nghiệp báo thiện ác.
Các vị tưởng tượng xem, chuyện như vậy cũng có thể xảy ra đến nước này. Tức là con người mình không nói mà vẫn còn bị người ta đồn thổi cách sai lầm như vậy. Ông nói rằng có người nói với ông, là Đức Thế Tôn phủ nhận vấn đề nghiệp báo, có nghĩa là không có thiện ác gì hết, cứ làm thoải mái thẳng cánh, không có để lại nghiệp quả báo gì hết.
Thì Đức Thế Tôn xác nhận rằng Ngài chưa từng gặp cái người mà có cái tên như vậy, thì nói gì là người có cái câu nói như vậy. Ngài nói lại, người vẫn thường nói về bốn loại nghiệp sau đây, đó là nghiệp thiện cho quả vui, nghiệp ác cho quả khổ, nghiệp vừa thiện vừa ác thì cho quả vừa khổ vừa vui. Còn có một loại thứ tư nữa, đó là nghiệp vô lậu, có nghĩa là cũng là nghiệp thiện nhưng mà được thực hiện với triết lý tu khi chấm dứt sanh tử buồn vui. Thì loại thứ tư này được xem là không trắng không đen.
Tôi nhắc lại một chuyện, hôm qua khi mà kết thúc bài giảng xong thì chúng tôi nhận được một số tin nhắn. Mà câu hỏi đó tôi chỉ có thể cho họ một vài trích dẫn mang tính truyền thống Nguyên Thủy, có ở đó, về sự giải thoát của pháp. Vì các vị mới nghe chúng tôi mô tả, tu để bỏ cái gì đó chứ không phải để được cái gì đó. Ở đây chúng tôi nói luôn, bà con làm ơn nghe tôi, hỏi thăm có thì phải nói có dùm. Chứ không, có đọc một số đoạn mà rất là phổ biến.
Thí dụ như, này các tỳ-kheo, những gì mà bậc đạo sư vì lòng bi mẫn làm cho các đệ tử, thì Ta cũng đã làm hết cho các ngươi. Đây là những gốc cây, những ngôi nhà vắng, hãy tinh tấn thiền định, chớ có để mình sau này phải hối tiếc. Cái đoạn này được Đức Phật nhắc tới nhắc lui không biết bao nhiêu lần.
Và đoạn thứ hai, đoạn mô tả về cái vị A-la-hán, mô tả thế này: chuyện nên làm đã làm, các tác các Granny, vô phạm hạnh báo thành. Rồi cái gì nữa, ta gánh nặng đã đặt xuống. Hình như có đoạn kinh này nữa, ta bắt xuống gọi là Ohui tát bà ha. Khi mô tả về quả vị A-la-hán mình thấy toàn là buông xả không, không có nói gì cái kiểu vị đó được cái gì. Không nên làm đã làm, có nghĩa là chuyện tu cũng là kết thúc rồi, gánh nặng đã đặt xuống.
Chưa hết, còn cái này nữa, khi người vượt biên, trước hết phải nhắm đến cái việc lìa bỏ một nơi chốn. Còn chuyện ở nơi sẽ đến ra sao thì trước mắt họ không nghĩ đến nhiều, lúc mà họ đặt chân xuống. Cái đầu tiên tôi cũng không biết nữa, tôi nói thiệt ra.
Thì trước mắt họ không nghĩ đến nhiều. Lúc mà họ đặt chân xuống cái đầu tiên tôi cũng không biết nữa. Tôi nói thiệt, ra với hải phận quốc tế rồi nhận rớt Đức, Pháp, Ý, Anh, Tây Ban Nha, Mỹ, Canada, Úc, vào tới Bồ Đào Nha, Hy Lạp là ai rớt chưa biết. Và khi loại bớt rồi hỏi đưa về đâu thì biết có trời biết. Nhiều khi họ gọi, họ đem về, gọi điện cho chú cái đảo nào gần nhất, ví dụ như là họ lừa có đất liền gần nhất, nhưng là Mã Lai, Phi Luật Tân, Đông Timor, Indonesia, là Thái Lan. Còn có khi họ giúp, họ đem lên trên tàu phải đem về xứ luôn.
Cái thứ ba là họ hỏi cho thức ăn, rồi họ có thể cho dầu, rồi họ có thể hỏi giúp mình sửa máy tàu. Hoặc là họ có thể cho thêm thuốc men, chỉ đường đi, họ tặng nếu mình có la bàn, tặng cho mình bản đồ đi biển đó, rồi lại đi tiếp.
Chung quy lại, cái chuyện đầu tiên của người vượt biên là cái mục đích gọi là lìa bỏ cái nơi này trước. Đó là cái gốc. Còn đi về đâu, cách xa để đâu, cũng vậy. Cái người tu hành giải thoát, chuyện đầu tiên là lìa bỏ, lìa bỏ cái kiếp, tình trạng nhẹ phàm phu của mình, lìa bỏ những lo âu như sợ chết, sợ xấu, sợ bệnh, sợ sa đọa, rồi những bực dọc mà nóng lòng vì muốn đường này nọ. Cái người đó họ toàn nói lìa chuyện, khoan nói chuyện đắc.
Cái tâm thánh đạo cho họ biết cái gì trong ra đi làm nó rất rõ. Các tông tâm đạo nhóm đến ba cái ý nghĩa sau đây: một là cắt đứt phiền não, hai là thấy rõ niết bàn, và thứ ba là chứng ngộ Tứ đế. Thì thấy rõ niết bàn ở đây đúng rồi là viết theo ý bà, nó nằm Tứ đế, nhưng mà tôi phải nói rõ ra chứ không bà con nói tôi nói thiếu. Cái tâm đạo nó làm ba việc đó: thấy rõ Tứ đế, chứng ngộ niết bàn, mà niết bàn lại nằm trong Tứ đế, mà mình tách riêng ra để không ai nói mình nó thiếu. Chứng ngộ Tứ đế, thấy rõ niết bàn, mặt cắt đứt phiền não, mà cắt nhiều ít là phi cái thần thánh. Nhớ nha.
Coi như chủ yếu mình ngồi clip chỉ trong đó, mình thấy niết bàn không thuộc về danh sách hữu vi. Nó cứu hỏa vị, kháng vân là đường an lạc, là bởi vì rảnh tay chứ không phải là vì được có cái gì đó trong trong tay. Nhớ giùm cái này nha. Thánh nhân an lạc vì rảnh tay, nhẹ vai, chứ không phải vì được cái gì. Bây giờ các huynh tưởng tượng đi, không còn sợ cái gì nữa hết, không còn ghét và cũng không còn mong chờ cái gì hết. Chỉ cần ba cái này thôi: không còn ghét sợ cái gì, không còn thương thích người hay vật gì, không còn mong đợi được gì, không còn sợ bị, mà mong được. Chừng đó là an lạc, chân đỏ là an lạc. Nhớ nha, cái này quan trọng lắm.
Rồi tôi nhắc lại để trả lời cái nghi vấn cho mấy người đó, tôi không có trả lời cho tình người. Bước biển đông quá mệt. Khi sẽ luôn luôn bữa nay, hy vọng có họ trong đời, bạn nghe còn không nghe coi như là hết duyên nha.
Thì đó là cái nói với quả vị an lạc của thánh, cho tôi không có ngắm cái gì được, cái việc mà được cái gì. Mà cái chuyện đầu tiên là tao vượt biên, ta lìa bỏ cái nơi chốn mà người ta không muốn sống nữa, chỉ vậy thôi nha. Rồi, nhưng mà nhắc là như vậy nó lại tình cờ ngẫu nhiên, nó lại đá động tới các bài kinh mà mình đang học.
Kẻ chưa học đạo chỉ biết thích, ghét, buồn, vui. Kẻ học đạo ba mới thì quan tâm đến thiện ác để mà hành thiện lánh ác. Kẻ rốt ráo thì chỉ còn chú ý lưu tâm đến cái cảnh sanh diệt của thiện ác buồn vui. Cho nên cái hạnh người thứ ba này nè, mới lòi ra cái kiểu nghiệp không hiện, không hát, không trắng, không đen. Là vì sao? Là bởi vì họ thấy rất là rõ thiện nào ác nào.
Loại nghiệp không trắng không đen là vì sao? Là bởi vì vị ấy thấy rất rõ, hễ nghiệp nào ác nào cũng đều là nhân sanh tử. Quả báo có dị thục thì gồm có buồn và vui, mà buồn vui cỡ nào cũng là vô ngã vô thường, và không khéo nó lại tiếp tục hỗ trợ cho cái nhân sinh tử. Nhớ nha. Có thấy sợ cái vòng sanh tử luân hồi thì mới thấy cái thiện ác đều là bậy, mà đáng sợ.
Phải ghi cái này: có thấy sợ sanh tử trong các cõi, thì cái ác lẫn thiện đều đáng sợ như nhau. Nhưng trước mắt phải sống thiện. Mục đích chỉ là sao? Mở ngoặc đơn: chánh niệm, trí tuệ, thiền định, kham nhẫn, từ bi, để không còn thiện ác buồn vui nữa. Cái kiểu hành động này được Phật gọi là nằm ngoài thiện ác, không trắng cũng không đen. Có thể hiểu không?
Lát nữa ta sẽ học đến, các kinh sau lại nhắc. Nghiệp thứ tư này nè, được Phật nói rõ là 37 phẩm Bồ Đề phần của hành giả hướng đến hạnh kỳ lý tưởng vô lậu giải thoát. Nhớ nha. Lát nữa ta sẽ học đến các kinh sau, mà cái gì ở trong đó? Cái loại nghiệp thứ tư này được Phật nói rõ lắm: 37 phẩm Bồ Đề, một loạt trong sau đó.
Định nghĩa về cái gọi là nghiệp đen, nghiệp thì kinh mà Ngài nói đó là ác kiểu gì, miễn là ác thôi. Thí dụ như mình thấy có kinh nè, có kinh thì nói là sát sanh trộm cắp là nghiệp đen. Nhưng cái chỗ chẳng hạn như ở trong cái kinh mình đang học nè, thì Ngài nói rằng ngũ nghịch đại tội đó, giết cha giết mẹ đó, là nghiệp đen. Nhớ nha.
Phải nhớ cho nó nghe, mà lìa bỏ những cái việc làm, nó được gọi là nghiệp trắng. Nhớ nha, cái kiểu hành động. Nhớ chỗ này. Cho nên có vị ấy tự lên xuống của mình, sướng vẫn là nguyên cái lọ bên này. Là trùng thiệt là nhiều luôn, coi như là không cần giảng sách nhớ nha, không cần. Vậy chắc cứ từ trên đi xuống.
Rồi tới kinh 239. Kinh 239 nói về bốn cái thánh tầng. Một là cái tầng thứ nhất, Tu-đà-hoàn, sơ quả. Tôi làm vườn, thấy được Tứ đế bước đầu, dứt được thân kiến và hoài nghi, chỉ còn tái sinh tối đa bảy kiếp. Sơ quả. Hai là nhị quả, thứ hai là Tư-đà-hàm. Quả giảm nhẹ tình dục và sân. Mở ngoặc đơn: tức là niềm đam mê trong năm dục và sự bất mãn trong năm trần. Nhớ nha. Mà giảm vậy đó, tức là họ thấy được Tứ đế nhưng mà mới thấy ở các bước đầu xa nhà, cho nên dứt được thân kiến hoài nghi.
Sẽ gì? Cái việc không nghe tôi nhắc nó, với công thủ thì... Tôi nói, tôi đã giải thích một ngàn lần. Thân kiến có nghĩa là không còn thấy cái thân này, tâm này, bộ sậu này, năm uẩn này là tôi, là của tôi, là liên quan đến tôi. Không còn thấy năm uẩn ngoài tôi đó là của ông A, của bà B, ông C, ông D, ông E, ông F. Không còn thấy năm uẩn nào là người quen, là bạn bè, là kẻ thù, là người dưng. Không có. Nhớ nha. Nhớ kỹ.
Tôi nhắc lại, không còn thấy năm uẩn này là tôi hay là của tôi rồi, ngoài cái năm uẩn thì mình sẽ biết bao nhiêu cái quẩn, bao nhiêu cái quận khác, là bao nhiêu cái năm uẩn khác bên ngoài mà nó của ông A ông B đó. Giờ mình thấy, bây giờ mình thấy ở đây không có cái năm uẩn nào đáng để mình gọi là ông A bà B, kẻ thân người phù, người dưng. Không có. Tất thảy đều là năm uẩn do các duyên mà có, rồi cũng do duyên mà mất. Nhớ chỗ này nha. Cái này rất là quan trọng nha.
Rồi cho nên đó là thân kiến. Khi có đi, tìm kiếm, dẹp luôn cái hoài nghi. Vậy nghe là sao? Là không biết là hồi đó tôi đã như thế nào, tôi sau này tôi sẽ như thế nào. Không còn tôi nữa. Bởi vì để biết chắc, nếu năm uẩn này là thánh Tu-đà-hoàn thì sẽ tái sinh tối đa bảy lần. Nếu
như thế nào, không còn tôi nữa. Bởi vì để biết chắc, nếu nắm vững ngài là vị Tu Đà Hoàn thì sẽ tái sanh tối đa bảy lần. Nếu nắm vững vị này là vị La Hán thì chắc chắn không còn tái sanh nữa. Nếu nắm vững vị này còn tiếp tục tạo ác nghiệp thì vị này còn có khả năng sa đọa. Nếu nắm vững vị này có làm nhiều công đức thì vị này sẽ tái sanh về cảnh các cõi trời, cõi người an lạc hạnh phúc.
Hiểu như vậy thôi, chứ không còn có thắc mắc gì. Vị này đường đi nước bước biết rất rõ. Biết rõ mình là ai, để không phải lại mà là gì, mình là gì, sẽ về đâu, từ đâu đến. Cho nên không còn nghi ngờ gì về bản thân và người khác. Vì ai cũng vậy, không còn nghi ngờ gì nữa.
Tại vì biết rõ cái gọi là mình, nên mình, má mình, ba mình, bạn mình, kẻ thù của mình, là người dưng mà mình thấy trên đường, trong phố, thì tất cả mọi người, con chó, con heo, con mèo, con vịt, con rùa, con bò, con sâu, con kiến, con bướm, tất thảy đều là năm uẩn hết. Nó ngủ ngáy do các nghiệp thiện ác mình tạo ra. Nhớ nha. Cho nên vị đó không có còn cái ngoài kia nữa.
Nhưng mà lên nó có cái thứ hai, là cái vị này làm được một việc nữa, nó là giảm nhẹ dục ái và sân. Có nhiều cái này có nghĩa là cái niềm đam mê trong năm trần. Thật ra vị Tu Đà Hoàn đã giảm rồi, giảm rất rất nhiều. Trong kinh, Đức Phật ở trong Tăng Chi Bộ ngài dạy nó giống như nhà nước, những cái chuyện mà vị Tu Đà Hoàn đã bỏ lại, đã giải quyết dứt điểm, nhiều như vậy. Nhiều giống như núi Hy Mã Lạp đó. Những tiết diện còn sót lại mà vị này phải giải quyết chỉ là bảy hòn sỏi, bảy cái viên đi thật.
Nghĩa gì vậy? Là mình đã biết đối với vấn đề phiền não là gì. Đã gọi lại đã giảm rất nhiều. Nga đen, ngôi sao sáng của dãy Himalaya kéo dài từ Bắc Ấn Nepal qua tới Tây Tạng, ngàn dặm ngàn cây số. Lấy nguyên cái dãy núi đó để nói về những cái gì mà vị Tu Đà Hoàn đã liền bỏ, đã đặt xuống, đã cắt đứt quan hệ, đã giải quyết dứt điểm. Và những chuyện mà còn lại còn vương vấn chút đỉnh mà vị này phải gánh, phải giải quyết, phải gánh gồng đó, chỉ là bảy viên sỏi trong bảy kiếp sống kế tiếp mà thôi.
Đó, đó là nó chỉ tôi đường về quê mà chậm. Chỉ còn ta đi ngang là thu được. Người ta chỉ một lát nghe được. Tiếp đến nhị quả nó là một hoặc hai chiếc sai là tao đi mất rồi.
Cho nên cái thứ hai nó là giảm nhẹ. Vị Tư Đà Hàm giảm rồi, để giảm về cái niềm đam mê trong năm trần là cái gì bất mãn cho năm trần. Và vị Tư Đà Hàm giảm thêm một mớ nữa. Giảm đây là sao? Vì Tu Đà Hoàn nhà mình em còn có thể bị đau lòng khi mà thấy Đức Phật viên tịch, khi mà thấy ngài Xá Lợi Phất viên tịch, khi mà ngài nhìn thấy một cái hoa đẹp nhưng cũng còn thích, một cái rất nhẹ. Nhưng mà so với vị Tư Đà Hàm bị nhị quả thì cái thích đó cũng hơi nhiều. Chứ còn so với mình thì ngài dù chỉ là một cái thích của ngài đối với là một cái làn gió nhẹ phớt qua vậy thôi, chứ không phải nặng như cái núi mình làm. Ừ, mình ta mây gì núi vậy nha.
Rồi tiếp đến các bậc tam quả A Na Hàm thì vị này còn nhức khán dục ái và sắc tới vĩnh viễn chủ tịch một cách. Có nghĩa là không có nói chuyện mà đam mê trong trần cảnh nữa. Không còn cái gì đam mê nào trong những gì mình thấy, nghe, ngửi, nếm và chạm bằng xúc giác. Nhưng không còn được hiện đại. Chí nếu mà có còn cái gọi là thích là chỉ còn đam mê đâu có thiền lạc thì thấy sao? Huyền lạ lạ quá, nó hơn cứ dục lạc nhiều rồi. Sẽ cái gì? Cái gì nó cả hơn cái sơ thiền đã sẽ
đâu có thiền thì thấy sao huyền lạ, lạ quá, nó hơn cả dục lạc nhiều. Rồi sẽ thấy cái gì, cái gì nó cao hơn, cái sơ thiền đã thấy khác cái cảm giác này làm sao rồi.
Ngay đây tôi nói luôn một điều, để cho bà con nào ngộ nhiên thì coi, có cái bỏ túi. Còn vô duyên thì thôi đành chịu. Cái câu này cho phép tôi nói hai lần. Như vậy đó, thì bắt tôi phải cho nó nói thiệt chứ bây giờ bắt mà nói mơ luôn, em ngủ thì còn gì nó đạo gì.
Cái này nói đi, là khi mà mình còn là phàm, mình giống như con dòi gì đó trong đống phân, hoặc là giống như con ruồi mà nó đang thưởng thức một cái xác chết vậy. Cho nên mình mà có được một cái đống phân, là có được một cái xác thú rừng, mừng dữ lắm. Nhưng mà khi mình đã là cái người mà đắc sơ thiền, thì mình không còn thích trong năm dục trần nữa. Thì mình mới thấy rằng cái cảm giác mà của người đắc thiền khác cái cảm giác của người không còn thích cái gì, ghét cái gì trong năm dục trần. Lại là cảm giác hạnh phúc kinh khủng luôn, kinh khủng lắm.
Bởi vì tôi nhắc đi nhắc lại hoài, riết rồi tôi cho tôi thấy cũng kỳ. Đó là thích và ghét nó nó liền nhau. Các vị thích ăn ngon, thì có nghĩa là các vị sẽ ghét những cái món nào đó. Cái thích ăn ngon phải có ghét, ghét cái món gì đó. Cái thích nước hoa là có phải ghét cái mùi gì đó. Trong kinh nó rất rõ, cần mỹ phẩm em có không, cũng thích cái gì nữa hết trong năm trần, nhưng mà không có cái ghét, không có cái bực mình trong năm trần.
Còn mình thì sao, cái kẻ nào mà càng khoái được khen, chừng nào cái kẻ đó bị chê thì chửi nó bao lâu cái gì biết không. Làm ơn thông minh một bữa đi. Tâm bữa, cái kẻ nào khoái được khen là có bị chê, bị chửi nó nó mới tức. Cái kẻ nào mà thích sống hưởng thụ, tới hồi mà nó phải cơm cực khổ lắm. Cái kẻ nào mà thích chăn êm nệm ấm, vườn cao chiếu rộng, thì tới hồi mà không được như vậy nó khổ lên top.
Còn cái người mà không màng á, thì sao cũng được, sao cũng được. Khi mà không có cái gì thích đặc biệt cái nó cũng không có cái gì ghét đặc biệt. Nhớ cái này quan trọng lắm. Và khi mà còn thích còn ghét, lòng mà nó nặng lắm.
Các vị có từng bị thất tình chưa, các vị có từng đối đầu với tai tiếng chưa, các vị có từng ghen khổ, bị ghen tuông chưa, các vị có từng khổ vì sợ ma chưa, các vị có từng khổ vì tiếng ồn chưa, các vị có từng khổ vì cái mùi hôi thối từ bên láng giềng hàng xóm mà mình không biết cách nào giải quyết chưa. Có nghĩa là thấy, nghe, ngửi, nếm và chạm, các vị có từng trải qua những cái khổ thấu trời vì năm trần chưa. Nếu mà từng cái đó rồi, thấy hãy còn thích thì còn ghét, mà còn ghét thì còn khổ.
Nên một cái người đắc sơ thiền thôi, chưa kể là tam thiền, mới đắc sơ thiền thôi, khi mà không còn gì để thích thì nó cũng không còn gì để ghét. Và cái kẻ nào mà không có gì để ghét, thì nó sướng rất nhiều. Cho nên nói nó hơn cảm giác làm tình nữa, cái vị có không. Tôi nói làm đời, nhưng đó là sự thật. Bởi vì trong mình, bởi vì tất cả, tôi nói với các vị, trong năm dục, cái con cá chút mát là được xem là hấp dẫn hàng đầu. Mà đằng này, khi mà lìa năm dục, thì cảm giác nó còn hơn cái hạnh phúc mà hàng đầu của năm dục, hạnh phúc khốc khốc happy nhứt.
Khi mà lìa năm dục thì cũng không còn cái khổ vì dục đó. Mà khi không còn khổ vì năm dục thì cái lòng nó an lạc không tưởng nổi, dễ sợ lắm, mới dễ sợ lắm. Ai có từng ở vào một cái giây phút mà không có gì để thích và không có gì để ghét, cảm giác đó đặc biệt, rất là đặc biệt. Tôi anh không biết bao nhiêu lần ngày.
Không có gì để thích và không có gì để ghét, cảm giác đó đặc biệt, rất là đặc biệt. Tôi không biết bao nhiêu lần ngày cuối cùng trẻ có rất nhiều bữa sáng thức dậy, tôi thấy cái ngày nó vô vị quá. Hôm nay, hôm nay không biết đọc cái gì, làm cái gì, đi đâu, gặp ai, sợ như ngày đó lắm.
Nhưng mà tuổi này xế chiều rồi, nói thêm nhiều nghĩ là tôi đã bắt đầu xuống dốc rồi, không thì tôi mới hết cảm kích những cái ngày mà tôi thấy là vô vị. Bởi vì vô vị có nghĩa là vô sự, thưa quý vị. Vô vị chính là vô sự, mà khổ thay vì ta quen sống trong năm dục cho nên nó không chịu nổi cái sự trống vắng của những vị ngọt trong năm dục. Cứ vắng mặt nó là mình thấy nhớ, và thấy đời sống vô vị. Đời vắng em rồi say với ai, biết một mình, quên mà buồn.
Chuyện rất đỗi quan trọng, còn thích là còn có bất bạn, mà bất bạn là một tên gọi khác của khổ. Nhớ như vậy. Bất bạn là một tên gọi khác của khổ. Nóng mát, lạnh quá là bất mãn, đói khát, buồn tiêu buồn đi, khi bật đèn, đó là khổ đối với biệt danh.
Nhưng mà chính vì chúng ta cứ lung trong các tư thế sinh hoạt, chúng ta sử dụng năm trần để đắp đổi, để lấp đầy cái chỗ trống, để tiêu khiển, để đốt thời gian, cho nên chúng ta không có cơ hội để mà làm người, nói nó hay, mạng nó không ăn. Cái cơ hội để làm người, để thông minh một tí, để nhận ra rằng đời sống mình chỉ là sự lặp đi lặp lại của một đứa bé nhà nghèo, nó đói quá nên đang ăn bậy, đang ăn đồ dơ, đang ăn đồ độc, mà mỗi lần ăn như vậy nó thấy ngon.
Đó, có một người lớn mà nhà giàu nhìn nó có sợ. Vừa lớn tuổi, vừa trưởng thành, mà người giàu có, vừa có học thức, nhìn những thức ăn của đứa bé, đứa bé nhà nghèo mà sợ lắm. Nó bò cũng rất, nó thấy cái gì cũng bỏ vào miệng hết. Trên thì có biết không. Bây giờ mình chỉ ngồi nghe một câu thôi: cái gì cũng bỏ vào miệng. Mình nghe cái mình á, là thấy muốn bữa cá bắt mồi, cái gì mà cho vào mồm cho hết. Nhớ nha.
Cho nên tôi nói nhiều chỗ này là bởi vì tôi đang nói kết quả của vị tâm đà hàm. Nhớ nha. Hỏi như mình lớn lắm, nhìn mình giống như một cái ông bác sĩ mà nhìn đứa bé nhà quê mà đang bò lổm ngổm trên đất, cái giống gì cũng trọng. Nhưng mà ổng đã làm bác sĩ nè, là vừa học thức, vừa có tiền, mà vừa là người trưởng thành nữa, người chín chắn trong suy tư, trong nhận thức, với tất cả các nền tảng, mấy ông nhìn thấy.
Nguyên chuyện về đứa bé mà nó bò, đứa bé nhà quê mà không mặc đồ đạc, mà nó đang bò dưới đất, trên nền đất, kẹt nước nữa, khô chỗ này, lỗi mà làm cái gì cũng bỏ vào miệng hết, rất nhiều lắm nè. Cái người mà thảm thiết là một cái người đạt, cái người đạt Tu-đà-hoàn trở lên, hoặc là đặc biệt là cái vị Tư-đà-hàm, thấy nó, họ cảm giác lồi, nó giống như vậy. Nhớ nha.
Và cuối cùng là vị La-hán, cái vị A-na-hàm không còn tác dụng với vụ thích thiệt. Tới khi vị A-la-hán nói thiệt, cái thấy trùng phùng nó càng rốt ráo luôn nữa nha. Vị đó thấy rằng nó cứ mỗi là thấy không có cái sự khác biệt nào trong cái sự sinh việt của danh sắc, dầu thiện hay ác, buồn hay vui, đều chỉ tồn tại trong một sát-na. Không có cái nào lâu hơn nha. Nếu ta có thấy một cái gì đó lâu bền, thì đó chỉ là cái sự tiếp nối của vô số lần sinh diệt chớp nhoáng. Cái sau không phải là cái trước, cái sau nó cái mới. Nhớ nha.
Cái mới, cái này, không ta, tức là nó chỉ là giống thôi. Nó chỉ là giống thôi, nó chỉ là giống, nhưng mà nó không phải là một. Nó chỉ là giống thường chứ không phải.
Nó chỉ là giống thôi, nó chỉ là giống nhưng không phải là một. Áo Uniqlo nó chỉ là giống thường chứ không phải là một, nhớ nha. Cái này rất là quan trọng. Mình cứ thấy cái gì đó rất là lâu bền, mình cứ tưởng là một. Cái gì mình đeo, một cái Rolex, mình thấy là từ đời ông nội mình cho đến đời ba mình đến đời mình nó vẫn còn ngon, làm mình tưởng nó chỉ là một. Nhưng mà không, không cần nói đến Phật pháp, chỉ ở ngoài đời, chỉ có khoa học cũng chứng minh cho mình thấy rằng tất cả những phân tử, những nguyên tử ở trong vật chất luôn luôn biến động liên tục.
Và chính vì cái lý do này nó mới dẫn đến cái sự sụp đổ của tòa nhà, một ngọn núi, làm cạn trơ đáy dòng sông, nóng lên làm hư hỏng những cái cơ phận và những bộ máy, những nguồn máy vĩ đại tinh vi bậc nhất thế giới. Tất cả đều khởi đi ở những cái phút giây biến động, biến động, biến đổi, biến đổi và biến động. Cuối cùng nó biến tướng, nhớ nha, nhớ cái chỗ đó. Và miếng ngoài biến tướng và bắt đầu biến dạng, biến mất rồi. Cái biến tướng lần cuối cùng là biến mất. Cho nên biến động, biến tướng là biến hoài, nhớ nha. Cho nên nó giống quả là một, thấy nó vậy đó, nhưng mà tất cả vấn đề nằm ở trong cái tên đó, không nằm ở đâu cả. Tình trạng biến động, biến tướng là biến hoài. Ba lần biến là ba, biết rồi.
Tiếp theo là cái kinh hay, bồ đề. Tức là tam học hỗ trợ nhau và từ đó nó hỗ trợ cho cái sự giải thoát. Có vị nhớ nha, tập đế tạo ra khổ đế, nhưng mà đạo đế nó dẫn đến việc giải thoát. Mở mạng lên nha, là samudaya có nghĩa là sự sinh ra, cái sự sinh ra. Còn đạo đế là magga, là con đường, sự đưa đến. Có cách nào nghe thấy rõ, cầm tay cho nên. Trong bốn cái này, mình thấy là giới với tuệ là nó hỗ trợ cho nhau theo cái cách làm tạo nên nhau, hoặc là nó dẫn đến nhau, cả hai đều được nha, nó là nền tảng cho nhau. Nhưng mà khi mà bốn con đường này cộng lại thì nó không có tạo ra cái giải thoát, mà nó là dẫn đến cái giải thoát. Có vị thích nghe kỹ, trong đây các vị có nghe được gì từ cái này không?
Trên đời này nó có những cái nhân quả mà mình hiểu, mình hiểu đến chữ nhân quả mà mang nhịp lý thì nó khác, mà nhân quả mình hiểu theo cái nghĩa duyên khởi, cái kiểu mà điều kiện nhân duyên thì nó lại khác. Thí dụ như mình thấy tập đế nó tạo ra khổ đế, còn cái đạo đế thì nó dẫn đến chứ không phải tạo ra. Mà tại sao cũng đáng vấn đề này nó quan trọng như vậy? Là bởi vì cái gì mà nó tạo ra cái gì, hoặc được tạo ra bởi cái thứ khác, thì nó còn nằm trong cái vòng sinh diệt. Niết bàn là kết quả được đưa đến từ cái việc tu tập đạo đế, niết bàn không được tạo ra bởi bất cứ điều kiện nhân tố nào, nên niết bàn nằm ngoài vòng tam tướng, nhớ nha.
Xin anh em kẻo phàm tâm của mình hiểu lầm niết bàn là một cái cảnh giới sung sướng bất tử. Chỉ nên hiểu rằng đó là cái sự vắng mặt của tất cả mọi hiện tượng tâm sinh lý. Tâm lý, sinh lý và vật lý nha. Đó là sự vắng mặt của tất cả mọi hiện tượng tâm lý, sinh lý, vật lý. Người chán sợ sinh tử thì có thể dốc lòng hiểu cái khổ là gì, vì sao có khổ, để sống ngược lại cái con đường tạo khổ nha. Khi mà chứng thánh rồi sẽ hiểu niết bàn là gì. Mọi giải thích về niết bàn chỉ là gây hiểu lầm. Không gì bậy bằng việc cố gắng giải thích, mô tả một thứ gì anh không thể mô tả. Chẳng hạn mô tả một cái ly cà phê cho cái người chưa từng thử uống cà phê, rất là không có gì bậy bằng việc cố gắng giải
Mô tả một ly cà phê cho người chưa từng uống cà phê là việc rất khó. Bằng việc cố gắng giải thích, mô tả một thứ như Bồ Tát chẳng hạn, cũng giống như mô tả một ly cà phê cho người chưa từng uống cà phê. Tốt nhất nên đưa cho họ một ly cà phê, hoặc hướng dẫn họ làm sao có được ly cà phê. Kể chuyện sau đó thì quá nhọc, và càng giải thích thì càng gây hiểu lầm.
Cái này rất quan trọng. Nếu anh không chán sợ sanh tử thì anh không dốc lòng học đạo, không chán sợ cái sự hiện hữu trên đời thì không dốc lòng học đạo và hành đạo. Nếu đã vậy thì mọi ngôn từ chỉ khiến ta mang họa nhiều hơn là được phúc.
Nhớ cái này, không chán sợ sự hữu trên đời thì không dốc lòng học đạo và hành đạo. Nếu đã vậy thì mọi ngôn từ chỉ khiến tâm mang họa nhiều hơn là được phúc. Cho nên tôi rất mỏi mệt cái chuyện vô dụng là gặp mấy người vô cãi chày cãi cối, giáo lý thì không chịu học mà cứ lên cho ba mớ, rồi vô chửi bới cây gỗ tùm lum. Mình chỉ biết làm nghe tiền, mình nghe cái mùi thoáng qua, nghe cái mùi chu chu kỳ mới mệt. Bởi vì họ không chán sợ sanh tử, thì cái người đó không có gì để nói.
Một cái người dốc lòng, mình chán sợ sanh tử, chuyện đầu tiên là học đạo, bước hai là hành đạo, còn chuyện chứng đạo là tùy duyên. Nhớ nha, bước đầu là học đạo, bước hai là hành đạo, còn cái việc đắc chứng đạo thì tùy duyên. Người này không còn thời gian cho cái việc khác ngoài cái hành trình đó. Người này không còn thời gian cho cái việc khác ngoài cái hành trình đó, không có thời gian.
Nhớ nha, con đường này chẳng hạn như bây giờ tôi giảng, do giới mới có định, nhờ định có tuệ. Mình nghe làm gì? Nó không có trật tự trước sau. Nhưng mà thật ra chỗ này bà con làm ơn hiểu giùm. Có người giới sạch rồi tâm mới định, có định rồi mới có tuệ, có tuệ rồi mới chứng đạo giải thoát. Nhưng cũng có người trong phút chốc hiểu đạo, tin được Ngô đạo. Cái công thức này phải hiểu khác đi. Tức là quan hệ của tam học không còn là cái trật tự kiểu hàng dọc nữa, mà là một sự đồng bộ hàng ngang.
Bà con có hiểu được cái này không? Có người giới sạch tâm mới định, có định rồi mới có tuệ, có tuệ rồi mới chính giải thoát. Mà giải thoát là cái gì? Là thấy rõ khổ, thấy mọi thứ là khổ, có giống gì cũng là thích trong khổ, thấy rằng muốn hết khổ thì đừng có thích trong khổ nữa. Sống bằng ba cái nhận thức này chính là con đường của bậc giải thoát.
Thấy gì hết chưa? Nó còn là đẹp mắt, bởi vì cái trí này là không còn thiết tha cho cái chuyện mà siêu hay đọa nữa. Không còn thiết tha trong cái siêu đọa thì làm gì mà còn thiết tha trong cái thiện ác nữa. Cho nên cái người này được gọi là không chán không đam thì cho mát. Mà vậy đó.
Với mấy chẳng, tao nói luôn, có cái công thức giới sanh định, định sanh tuệ, tuệ dẫn đến giải thoát. Đó là công thức chung. Nhưng mà nhớ, có hai trường hợp. Trường hợp một là mọi sự diễn ra theo cái trật tự hàng dọc, có nghĩa là giới okê, định okê, định okê rồi, okê rồi, okê vì có giải thoát, okê. Nó rệt là đã. Có trường hợp với anh là mọi sự diễn ra theo cái công thức, thành công thức ấy theo trật tự hàng dọc.
Nhưng cũng có người khi mà cái kiểu tu hành của kiếp trước là chỉ của người, người là quét căn, kiểu của người có cái duệ sâu dày đó, đủ bốn cái công thức đầy đủ. Thì bây giờ mình chỉ cần nghe một câu là đắc.
kiểu của người có cái duyên sâu dày đó, phút báo công thức đầy đủ. Bây giờ mình chỉ cần nghe một câu là đắc cái quả vị A-la-hán. Như vậy trường hợp này mình phải hiểu cái công thức tâm học nó ra làm sao. Xin thưa lúc này nó không còn diễn ra theo cái trật tự hàng dọc nữa, mà nó là một sự đồng bộ.
Nghe lại nhe, tôi cho ví dụ: trong các việc trồng một cái ly nước, ly nước này nó bằng thủy tinh nó trong suốt, thủy tinh mà nó phải trong suốt, và vì đó là ly nước đá nên nó rất là lạnh. Cái ly đó nó hình tròn và nó rất là láng trơn nữa. Thì tới, xin lỗi các vị, mấy nét lạnh, trơn, tròn ấy nó là cùng lúc, nó có mặt cùng lúc thôi. Vì sao biết nè, chúng ta lớn, tròn, lạnh lém. Mấy cái hiểu, cái tùm lum cái hiểu này, có trường hợp như vậy. Tức là mình cầm cái ly nước lên mình thấy nó láng, nó tròn, rồi nó lạnh nữa, có mặt cùng một lúc.
Cũng vậy, có những cái kiểu mà mọi sự diễn ra theo trật tự hàng dọc, nhưng cũng có những trường hợp, có những cái kiểu tu hành mà nó dẫn đến cái kết quả là khi mình đắc chứng mọi sự nó diễn ra một cách đồng bộ. Nghe một câu nào đắc giá, làm gì có thời gian mà giới năng sinh định, định năng sinh tuệ.
Trong A-tỳ-đàm cũng có nói cả 8 chánh đạo có mặt cùng lúc trong cái giây phút chứng đạo. Nhớ nha, trong 8 chánh đạo có đủ tam học. Nhớ nha, chánh kiến, chánh tư duy là tuệ học. Chánh ngữ, chánh nghiệp, chánh mạng là giới học. Còn lại là định học. Viết tùm lum cái vụ này. Ông ta nó khổ cái là không biết có biết hay không, nghe chứ ảnh ra cả buổi rồi cái bắt đầu đơ ra. Bị đơ.
Nghĩa là trong cái cảnh mà đắc đạo thì nó có đủ tám chi đạo. Cả tám, chứ không phải tám đi vào, đấy chia ra. Mình thấy chánh kiến, chánh tư duy nó thuộc về tuệ học, phần huệ. Rồi ba cái chánh ngữ, chánh nghiệp, chánh mạng đó thuộc về giới học. Còn phần còn lại đó là niệm, định, tinh tấn, niệm định tinh tấn thuộc về cái định học. Nhớ nha, ba cái này.
Như vậy thì mình thấy cái công thức mà giới năng sinh định, định năng sinh tuệ, nó không phải là sai, nhưng mà nó là cái lại công thức chung chung. Sự kiện, nhớ, và đây tôi nhắc lại lần nữa, là tập đế tạo ra khổ đế, nhưng mà đạo đế thì dẫn đến diệt đế. Làm ơn nhớ dùm cái này nha. Nhớ cái này, magga là maggā, mà magga là con đường, con đường là cái dẫn đến, là phương tiện đưa tới. Còn cái samudaya là cái sinh ra, cái nguồn cội gốc gác. Nhớ, sao mà muốn nghe được cái tên gọi là mình đã thấy nó. Muốn tạo ra cái khổ thì kiếm magga nó có, nhưng mà cũng được vậy. Có phải ngẫu nhiên vô cớ mà Đức Phật dùng nó kỹ từ ngữ như vậy. Nhớ nha.
Rồi bây giờ tiếp theo là cái gì ta, theo dõi kệ 241, kệ 241 nói về cái lý do mà một người thích làm cái chuyện chia rẽ Văn chúng nói riêng và làm mất nghĩa đoàn kết của một tập thể nói chung. Nhớ nha. Nhớ cái này, cái duyên sự bài này nó hơi dài, tôi kể vắn tắt thôi.
Trong cái ngôi chùa Ghositārāma ở Kosambi do một triệu phú cúng dường, có đông đảo chư tăng mấy trăm vị, mà trong đó có một vị pháp sư và một vị luật sư. Luật sư đây không phải là ông luật sư ngoài đời, mà cái ông được xứng danh từ vì giỏi luật, thông tin trong pháp, giỏi về chuyên môn như vậy. Có vị là pháp sư, là coi như thuyết pháp kinh.
vừa bị giỏi luôn các thông tin trong Pháp, giỏi về chuyên môn như vậy. Pháp lực mạnh có vị là Pháp sư, coi như thuyết pháp, kinh đản, niệm A Di Đà, máu A vào vệ diễn viên đã. Pháp sư tối thiểu là phải biết cả thằng lực, nhưng mà chiên đã chuẩn bị lực.
Bữa đó cái vị pháp sư đi vào ở trong cái toilet liên quan như thế nào đó, mà lúc trước ra lại quên một cái, quên một cái chuyện rất là căn bản. Cái kiện cái toilet sửa đâu có xài cái nước vôi mini như mình bây giờ ở Sài Gòn. Cái lu là con gái út, chị cứ vị này mới vào trong đó thì lấy quay cho đi ra là quên đi. Cho nên hai gì mình sẽ rõ, người này là mập để ngứa mà xe không được thích, thì mình để nữa như vậy đó. Bụi rớt vô con này trong kia rất vô, gà bậy nhất đó là nước đọng lại trong cái đáy cái giá. Quá đấy, giá của Đài Loan, cái đừng đừng đừng, rồi múc cát bụi bẩm rồi con này cứ lộc vô. Còn công nữa là nó bị lọc nước trong đó rồi, cái tra nào tớ sao nhìn nó khó chịu lắm, mà mình tả mà nó thấy khó chịu.
Cho nên được cắm bị thì xe, mà đi vào toilet khi vào thấy nó dơ là phải dọn, thấy nó thiếu nước là phải châm. Và khi mình đi ra đó, là mình có phải quay lại mình nhìn coi nó có ok không, mình nói mình mới đi. Đã là luật quy định như vậy. Tôi nhắc lại, vào toilet thế bây giờ là phải dọn, chứ không có nói mẹ nạp người chi quay cho người thiện. Chứ làm sao mình phải là vô thế giờ là mình có làm làm cho nó xem, xong là những cái mới sử dụng, sử dụng xong rồi nó là bước ra ngoài, quay lui mình nhìn còn ok không, mình mới đi. Có cả không có làm đúng như vậy thì tạm lui đời này, đi giống tập thể mà.
Thì cái biện pháp sư này vào trong đó lại quay sang ra quên úp cái gáo để xuôi một chỗ, lại bị đều bị bước ra. Thì cái ông thầy luật sư của tôi không bước vào, không thấy khó chịu. Mà nếu mà bị này im lặng thì mọi sự nó dừng lại đó. Nhưng mà chính vy bị này là không im lặng, hiện đại giữa ngực tên hình thức thiếu lực trong nội dung bài nói. Người này gọi là hình thức mà không có lợi trong nội dung, không có nổi hàng nói thẳng luôn, không có gửi hàng cho nó.
Bị này mới đem về nối lại đi đám đệ tử ruột của mình ra, ông pháp tùm lum như vậy mà buồn tiết diện căn bản với Triều siêu mỏng lại không nhớ không biết. Em chịu làm mình cái nào cũng vậy hết, biết mà không nhớ là bài văn lập, không biết cũng vậy, không nhớ cũng vậy, nhớ biết mà lại không làm cũng vậy. Thì nói điện tử nó nghe như vậy, nó mới nè, nó mới chuyên miền với nhau, chuyên gia truyền ra truyền lên vietlott giữa đám đẹp vô tay tự tử của Pháp Sư. Sẽ bị tưởng tượng sư phụ của mình mà bị người ta nói như vậy mình chịu cho nổi trời.
Thế là nó nổ ra một cái sự xung đột. Đầu là nhỏ, lúc đầu thì chàng nói nè nghe, cuối cùng chỉ là trang nổi cả nhà, đừng nghe là cuối cùng trang mới này cãi nhau cả sớm đi nghe. Thì bất cứ một cái lượng nào cuối cùng cũng dẫn đến kết quả chung cuộc trang nghĩa mẹ, thì lúc cho con người thấy rằng chứ căng mày mày chia xe như vậy, ngày thân lâm thằng Lâm Đức Thành giải thích ở đằng. Tất cả phải ngồi lại với nhau trong có tên thành đoàn, cái gì thông qua được thể thông qua, cái sự vi phạm nào sám hối được thì sám hối, tha thứ từ tháng thứ bỏ qua, từ bỏ qua, không nhất thiết phải là mới long tì vết với to mà tìm than chữ có. Thì nó cứ thêm gói ngày nhắc ba lần như vậy, và chỉ canh không nghe thì nhà mới là nói với mẹ mày: kể từ hôm nay suốt của mùa an cư này, Như Lai không có muốn gặp bất cứ một tỷ-kheo nào nữa, Như Lai sẽ vào rừng.
với mẹ mày, kể từ hôm nay suốt mùa an cư này, Như Lai không muốn gặp bất cứ một tỳ-kheo nào nữa. Như Lai sẽ vào rừng sống một mình, kể cả Ānanda cũng không cần phải đi theo, Như Lai sẽ thất một mình.
Cái vị có biết không, mình mới giờ nghe qua người không biết chứ tưởng Đức Phật giận luôn. Là trắc nghiệm buồn, chính tà tất cả đều nằm ở trong đó. Cứ Phật trí Như Lai, Đức Phật là một người mà tấm lòng đó là nghĩ thấu nhìn đời, mắt nhìn suốt ba cõi. Mà người biết bây giờ ngài ở lại chỉ ghi cái việc bất thiện cho chư vị, cái mộng mơ bất tận đó là chuốc cái thêm nghiệp cho họ.
Thứ hai, ngài biết rằng mùa an cư này sẽ là cơ hội bằng vàng, cảnh kim cương đẹp, mà hỗ trợ cho một người bị vật tương lai. Cái bị ren của khỉ đã đánh rồi, tôi không biết tùm lum, có thấy nó đánh hay không, mà tôi thấy hình như là bị đánh, hình như vậy. Bạn biết, đây là cơ hội bằng vàng để hỗ trợ cho mà bị tránh dòng Chánh giác trong tương lai. Giống y chang như ngài thì cái việc nó hình như là hơi gầy, thế là mọi sự lạ đại diễn ra trong cái mắt xà của mình, thì lấy làm như có gì đó nó hơi trục trặc hay lại lại chúng nó.
Nhưng mà xong, chư Phật có bao nhiêu việc phải làm. Vì Phật lực vô biên, Phật trí vô cùng và Phật tâm vô lượng, mà tấm lòng nghĩ thấu tình đời, mắt nhìn suốt. Luôn luôn khi mà cái việc khả dĩ làm ở đây đã xong, hoặc là chưa đến lúc làm, thì ngài có bao nhiêu là chuyện khác.
Thế mà mùa an cư ấy, thế là ngài vào rừng. Thế là ngài vào rừng. Trong rừng có con voi, con voi chúa, bài nó cũng chán cái đám mà coi như là voi, cái voi con ngoi choi choi, voi xin đi ga gì mà tối ngày quậy phá, rồi xịt nước rồi giỡn nạp, leo trèo chen lấn, nó quậy quá. Đi cho nên nó tìm cách nó trốn bà nó đi sống một mình.
Trong kiết nối với con voi này, là một vị Bồ Tát Chánh đẳng Chánh Giác mà tôi mấy chục a-tăng-kỳ, mấy chồng a-tăng-kỳ. Phải vậy chứ không phải là lấy 12, là không có không có cửa, là mấy chục a-tăng-kỳ, mấy chục qua a-tăng-kỳ rồi. Cho nên nó vừa gặp Đức Phật, đó là coi như thứ nhất là cái đạo căn của con voi này, thứ hai nữa là coi như cái duyên giữa hai người, và cái thứ ba là Pháp lực của Đức Thế Tôn đã làm lan tỏa một cái từ trường mà bao phủ toàn bộ với khu rừng nói chung và con voi này nói riêng.
Có những con voi gặp ngài là chỉ gặp nhau, là chỉ có một chuyện để làm, nó là quỳ sụp xuống, lấy cái vòi đó mà hút bụi chân, chân ngài, rửa chân Đức Phật. Trong ngày thì thế. Mà hai cái vị voi chúa, một cái vị voi chúa giữa loài người nhân thiên, là người luôn, cho tôi chúa giữa rừng xanh, đã sống gần nhau trong suốt 3 tháng an cư.
Con voi đã đi hái trái rừng về cúng dường Phật. Và cũng trong mùa an cư ấy, dưới gốc cây phải lấy giá cả, một con khỉ nhìn thấy Đức Phật đã khởi kính tâm, đi hái rồi đi lấy mật ong rừng về cúng dường Phật. Đối với các vị lung linh nghĩ rằng đó là câu chuyện phong thần, nhưng mà tôi thì tôi bằng nghe đâu, trời ơi đừng, tôi cũng tin à anh.
Bởi vì sao? Vì Đức Phật là một hiện tượng đặc biệt, thì những gì chỉ xảy ra, những chuyện đặc biệt xảy ra cho một con người đặc biệt và một thời điểm đặc biệt, thì không có cái gì là đặc biệt. Nhớ nha, quá bình thường. Một cái chuyện đặc biệt xảy ra trên những con người đặc biệt, trong những tình huống đặc biệt, thì nó là việc rất là bình thường, rất là bình thường.
Thì cái con khỉ đó chính là một vị Độc giác tương
tình huống đặc biệt thì nó là việc rất là bình thường. Cái con khỉ đó chính là một vị Độc Giác tương lai, và cái con voi chính là một vị Chánh Đẳng Chánh Giác, vô thượng Bồ-đề, A-nậu-đa-la Tam-miệu Tam-bồ-đề trong kiếp sau, một cái vị trí mà không kém cạnh với Phật Thích Ca Mâu Ni một gam, một cm, một mét nào hết, y chang.
Như vậy coi như là ba bậc đại nhân, ba bậc đại sĩ đã sống gần nhau. Đó là một vị đương kim vô thượng Chánh Đẳng Chánh Giác, và một vị được kể là dự khuyết Phật Tổ, và một vị Độc Giác tương lai. Cả ba vị ở gần cạnh nhau trong tám tháng, à ba tháng.
Lúc bấy giờ thì lúc đó mới có cái kinh này. Rồi cái nhà A-nan đang tính vô vào cái tịnh thất, tịnh thất Ngài là người duy nhất có cái quyền ấy. Nhưng mà chỉ vào lạy Phật, vấn an nhẹ hoặc là hầu chuyện gì đó rồi là cũng quay lui, không có làm phiền được. Có một lần đó khi Ngài A-nan đang vào gần tới thì con voi này đứng chặn lương Ngài, hiện tướng có lý là không muốn người lạ mà xâm hại, làm phiền tới Đức Phật. Ngài nói thế này: "Này, dừng lại, học trò có duyên lại nữa." Ngài nói như vậy: "Tới đây hãy dừng lại học trò." Bao nhiêu là tôi đọc nó tôi xúc động.
Coi như con voi nghe như vậy là quay lui liền, A-nan quay đi. Ngày hôm nay là tỉnh bơ hầu của trước mặt Phật mà một mình Ngài, Ngài đã không có nghe cái gì trong đời thì còn gì mà trước mặt xe Như Lai. Từ Ngài A-nan binh thường lui ra, từng bước đi đến vị sập, xuống đảnh lễ Đức Phật. Và một trong những lần thăm viếng ấy chính là duyên sự của bài kinh 241.
241 thì khi A-nan quỳ lạy Phật xong, A-nan mới hỏi về cái chuyện tình trạng mà chia rẽ của chư Tăng ở chùa. Cái chuyện vụ chia rẽ các vị biết luôn nó không thường nhiều lắm luôn. Là vì hai vị sư mà gây mâu thuẫn với nhau thì chư Thiên trong chùa mới bị địa Thiên mới vị kêu khi mà bị sốc rồi mất, sống trong cửa nhà, nóc nhà, là mới vị họ thành là sống ngoài cây, ngoài cỏ, ngoài bụi.
Trong chùa nó cũng chia làm hai phe, một phe thì coi như là ủng hộ, một phe ủng hộ. Rồi chết luôn, lại từ đó mà chia rẽ, viết lên cây là chư Thiên trong chùa rồi ra khỏi chùa. Rồi trong kinh nói luôn là chư Thiên trong cảnh Nam bán cầu, Bắc bán cầu, rồi chư Thiên ở cõi gọi là Tứ Diêm Vương, rồi đâu lại cũng đều chia hai phe. Bởi vì phải nói rõ, hai vị đó tu hành rất là trong sạch, rất là tâm, tập khí hoàn toàn, mới kiểu trời ơi. Thì khi mà không đủ tiền mà mới nhà hay đi rất là không sao.
Chỉ có cái lỗi, đó là có đồng ý nhau là vẫn có bị Pháp Sư, nhưng không phải là không thấy tội, mà bị nói là sơ ý không có lỗi bị Pháp Sư. Đó là cách mà là thuyết phục. Tôi biết cái chuyện không úp giấy đó là có tội, nhưng mà trong lòng ghi rõ sơ ý vô tình thì có những điều luật sơ ý vô tình không có tội. Và cái điều luật giết làm nằm trong trường hợp chúng tôi sẽ giúp xử lý, thuộc gánh tôi không tội. Nhưng mà sự cố ý mà sẽ bị tuyên truyền kỳ xấu quá trong học trò với sư, để rồi hôm nay mọi sự nó ra nông nỗi như thế này thì hình như là cái tội của xin nó hơi bị nặng.
Rồi cái bị Thấp sẽ bị lượng sinh trả lời cái này không có thế giới nào là nhỏ. Nếu mà chê cái giấy này là nhỏ thì mai mốt tôi sẽ có cái giấy khác cũng nhỏ, cứ như vậy cả tăng lược đều là nhỏ, cha nào cũng là con gì, con đi hết. Này, và vì cả hai đều tu hành có lý tưởng rất là ok, mà bảo hạnh rất là ngon lắm, thế là Thiên thiên
là con gì? Con đi hết này. Và vì cả hai đều tu hành, lý tưởng rất là ok, mà phạm hạnh rất là ngon lành, thế là chư thiên, thiên nhân người đứng ngoài cuộc khoanh tay hoặc chắp tay im lặng, vô ngôn. Nhưng mà riêng mấy vị trời mà phàm phu với ông tiên, bà tiên, cô tiên, cậu tiên phàm phu, đều thấy rằng cả hai bị quan hệ hết khổ như vậy. Cho nên cho tôi dừng lại đi, tôi kể rất rõ về cái duyên thì về kinh.
Là Bảo Vy chúng ta thấy đăng ký kênh, mất cái mất kiến, cắn với nhỏ tuổi, cái vết mà đứt tay, cái vết phỏng lửa nhỏ, nhưng mình nếu không biết chăm sóc nó, là nó phải quay ta lớn chuyện dữ lắm. Kỹ trong nó nói mày hoài đó, lớn chuyện lắm. Cho nên nó là ở đây có nhiều khi là trị trong nguyên tắc mở máy là lắng nhiều, các sự cố sự kiện đó là chuyện lớn, quá nhỏ, nhỏ quá không làm như vậy.
Sẵn này cho tôi nói luôn, là có học đâu có lên lum, tôi nói chuyện chút xíu, rồi sau đó tôi nhận rất là nhiều lời góp ý của bà con, làm cho tôi cũng vừa mắc cười. Mà giờ nói đi, mình lên mình hỏi chút xíu mà nhắc mình, cũng giống như mình ngồi chém ba nhà, nó không phải. Mọi sự đó là nó lắng, cho nó lắng.
Rồi bây giờ nó là nghề nhân, cái sự kiện mình ngày anh đang vào Phật thì còn có hỏi cái này để mà coi cái này chúng ta cái chuồng sao. Rồi chị nghe nay ngày cũng chân như vậy, mọi chuyện cũng chưa có xong, thì nghỉ đi ở nhà sách đại pháp phục liên một chút nhiều nhất trước. Nhưng mình thấy vậy đó, ngài nhắc là trong những trường hợp như vậy thì cả hai vị này cũng giúp được gì chứ. Trong chính sàng cho nó gọn như vậy thôi, nhưng mà ở đây cái nội dung phải là nằm chỗ đó.
Mà nội dung là thứ vật ngài dạy rằng, do vì đi vì đi vì những lý do sau đây, mà một người tất gây chia rẽ làm hỏng khối đại đoàn kết. Cái này là viết nói bữa nay có điện, mày nói cái gì tao điện. Làm rỗng cái khối đại đoàn kết. Một là không lấy gì ta một lần, vì bản thân nghệ có vấn đề và gai chia sẻ mọi người để trong ai có cái thời gian hay là điều kiện tâm lý lưu tâm đến vấn đề của mình, có thể học.
Một trường hợp hai là do chị quan điểm nhận thức của anh không giống ai, mình muốn thuê nhạ chia rẽ để tự bảo vệ cái quan điểm đó. Có nghĩa là mình có một cái đường, nếu mà thấy nhà ông nhật ký với nhau đó thì họ sẽ hè nga quay lại mở trẻ buổi, dù họ đem mình ra họ để lên bàn và nó cùng nhau mỗi tên sắp một cái đèn pin ngàn w mà nó rồi thì chết cha mình. Trong khi mình có những quan điểm nhận thức về giáo lý nó có chỗ không giống ai. Thế là mình rất, đây là điểm đó mình hát. Càng đến ơi xin chia sẻ quần chúng, bởi vì nước đục thì béo cò, nước đục Việt có bé có cá nó bò lung tung, còn mới đọc được.
Ở đây cũng vậy, những cái vị một số quan điểm thi tuyển diễn viên trong nhóm này, là chắc từ trong rum này thì nghe cái chỗ này gọi lại không có quan tâm lắm, từ tầm với các đường thắc mắc mình hiểu sao kệ mình, nháy mắt gì mình gây chia rẽ đoàn kết. Nhưng mà không biết những ai có cái máu thích làm cổ sư đều rất chu cái giải pháp gây chia rẽ để nhân đó xưng hùng một tuổi.
Phải ghi ký hiệu đặc biệt giữ ngay, con cá máu thích lòng tổ sư đó đều rất trụ để giải pháp gây chia rẽ, để mà nhân nó xinh cùng một cội. Đừng có là nếu mà tất cả các thí nghiệm một phe nó nằm bao nhiêu, có vấn đề của mình sẽ bị phanh vui vẻ. Nhưng mà nhờ mình muốn truyền bá vẫn quan điểm thi kỳ, ba cách làm trọn cho tụi nó coi như là huynh đệ tương tàn, người ra sáu chạch, củi đậu nấu đậu, thì lúc đó mình
điểm thi kỳ 3 cách làm trọn cho tụi nó coi như là huynh đệ tương tàn, người ra sáu chạch, củi đậu nấu đậu, thì lúc đó mình mới có cái làm sứ quân.
Cái bị hiểu không, trong không khí sứ quân luôn ta khổ kiểu, nói không có hiểu. Cái việc còn nhớ học nghị sứ quân về rồi. Ngày xưa có một thời mà đất nước mình nên làm nó bị cái tình trạng mà mười hai sứ quân. Mười hai sứ quân nó nằm mỏi em hỏi đó, rồi Lê Hoàng tuấn quân đó không, ta nghe gì đó gom về để mà giang sơn thu về một mối, đó ta sẽ quên rồi.
Rồi phát mắc là cũng do tình trạng sứ quân, có nghĩa là từ chuyện cá nhân bé mọn dẫn đến tình trạng sứ quân. Quy mô hình cuối cùng là tam canh màn lục quốc, giáo pháp tan nát.
Có một thời mà Phật giáo mình đó tại Ấn Độ, ngay tay Ấn Độ, là nó quốc cho mấy chục cái bộ phái mà cũng mê. Thế là có thể chết yểu, mà cũng có một cây mai bị tật định như vậy chết yểu. Cuối cùng thì gọi là đến đời vua A Dục nó thì ngày một chút đi. Nếu tôi muốn gary cứ say ngày mới dẹp yên, mà nói vậy thôi chứ còn giáo xứ cồn tại bên ngắn gọn một thời gian, rồi bây giờ coi như là sẽ không còn dấu vết gì hết, nhớ nha.
Cho nên nó là từ chuyện cá nhân bé mọn nó dẫn đến cực đại sứ quân. Chuyển sứ là SS nhạc sẵn lên chúng tôi cũng nói luôn. Ý là có những bà con chép lại nguyên văn lời tôi già cánh nghiêng về, chứng tỏ anh huy vẻ luật quốc tế toàn vừa ở dưới làm chúng chữ tôi không còn nước non, tôi đàn bà cái này cái nghèo. Kể như sau rất cái phép về tử tế, kính thưa ba má, lời này là do thiên hạ chép lại chứ không phải là con viết ai.
Rồi trường học thứ ba, số ba là bạn thân mình, đó là tà mạng. Có cái kiểu sống không có giống ai nên cũng muốn thiên hạ chia rẽ cho mình rẽ bè lắm nhầm có anh đi. Vậy đường trường học một, tiểu học một cái gì, ta có là một ác, với số hai là tà kiến, dô ba nó là bà mạnh, phải cài số bốn đó là bố là áp dụng vốn đã dùng.
Muốn nhiều tác dụng chữa là sao? Có nghĩa là người mà thích sống hưởng thụ, lợi dâm những tục lệ đang nha người ít.
Số thứ tư là danh, thì em muốn thiên hạ tương tâm để mình có cái cơ hội, để mình có cơ hội, chỉ vậy thôi. Theo vui mà ăn bạn mía, mà theo đóm ăn tàn, rất là con có nghe đó không.
Có nghĩa là trường hợp một đó là ác chế, mình muốn che giấu trên bản thân của mình cũng cần cái chuyện mà rối ren của chị Hà. Có câu này, gian thương thường thích các xã hội nói là hay là có vấn đề, biết không, hiểu này không.
Ví dụ như trên đất Thụy Sĩ, và tôi đang ở đây mình Thụy Sĩ, Bình Đức cảnh cùng lúc hai bên cắt như con xong, thôi thì cho nó Thụy Sĩ đi, của đất nước mà mọi em đã đi vào nền nếp kỷ cương, trẻ chỉnh chung tinh tương, thì gian thương rất nhỏ thao túng. Mà gian thương là ai? Tôi nói thẳng, được mấy thằng ba tàu của tôi, chú nghe.
Ví dụ như vậy, mình muốn gửi là thao túng quẫn loát giá cả thị trường, mình muốn là lòng giá và nằm ngực, không hiểu chữ làm giá làm được không ta? Làm giá các em ạ, muốn cho nó lên cái cho nó xuống xuống làm giá cả làm luôn, cứ nghĩa là mình muốn đưa ra nguyên tắc nào cũng được hết. Thì gian thương là phải cần đến một cái xã hội có vấn đề, chị nào mới làm giá làm luật được, nha.
Chẳng hạn cách đây mới có một hai hôm thôi, mà người ta phát hiện ra mà có một đám gian thương đại nhân cái bộ máy cồng kềnh khí hiệu quả của chính quyền, ta đổ chính quyền nhân dân, và làm việc đó là ngọn đi tha ba cái đồ của tàu về Đà Lạt, có phù phép hô biến trong vòng ba giây thì coi như nông sản là mây.
Làm việc đó là ngon. Đi tha ba cái đồ của Tàu về Đà Lạt, phù phép hô biến trong vòng ba giây thì coi như nông sản Mây Đen China nó trở thành danh là Đà Lạt. Em không coi con làm, nó phải có một cái gì đó. Dầu Việt Nam không phải là đang loạn lạc, nhưng mà phải nói là Việt Nam đang ở đâu, có thời điểm mà gọi là trên này không có lực mà dưới chỉ toàn là lệ. Trên công lược mà dưới là lại đầy lệ. Cho nên anh không biết có cái chỗ đi giang thương nó lọng chứ còn bên đất Thụy Sĩ này mà tôi vừa mơ vừa thắt vừa năn nỉ bà con qua đây vậy, không phải dễ đâu.
Cái bị có biết, cái là tôi kể trong chị nó kỳ. Nhưng mà nói luôn, có những cái mặt hàng mà phần tử thì nó lại biết tôi là gì, chả lụa gì đó của Việt Nam làm bên Tân, làm bên quận 13, 14 bán, mà Thụy Sĩ kê cho biết không phải đi giấu. Nó chỉ có tin không, người nông dân có biết cái chuyện được không. Nếu mà đụng chung với người Thụy Sĩ biết, hiện Việt Nam đang là cực đại thành Trung với mẹ đó. Mà mình muốn mua chả lụa qua gì đó, mấy người Việt Nam muốn mua đó là phải vô hỏi bà chủ, bà chủ vô trong cái tủ lạnh tủ đông lấy ra cái còn mà nó phải ghi rõ nhà hàng. Lúc này vậy đó thôi nhưng mà có như là muốn bán lại bán né, mà chỉ có mấy cái đòn chả giò cho mà làm chả lụa vậy đó, mà còn phải làm chứng minh. Đây mà con đâu có mà hô biến phù phép.
Mà xíu bà tú ba xàm ba đêm Chế Linh, giang thương rất cần một cái xã hội không có biết thượng tôn pháp luật. Giang thương rất cần bộ xã hội rối ren. Như có một thời có bị đứt, được thông báo của Mỹ ở Việt Nam thương hiệu có biết không, trước 75 là những cái đồ quân du kích liệu mà của quân đội Mỹ đến mất tại Sài Gòn. Có những kẻ gây chiến đất nước nhà tang, Nam áo gỗ tình trên những thửa đất này, dao là tại sao, tại vì nó là giang thương đầu nậu, nó có những cái sự rối loạn.
Ê, cái cơ thể của mình nó có vấn đề thì cái bệnh nó mới vỗ tay nó reo hò. Còn nếu cơ thể cái vị okay thì bệnh nào mà nó vô nổi. Vì cơ thể có vấn đề thì các cái vi trùng đó mình vỗ tay reo hò. Và tâm đó là về sinh lý, để tâm lý cũng vậy. Khi mình tâm lý có vấn đề thì nó mới nảy sinh những vấn đề tâm lý. Câu này nghe rõ hết mà kỳ, nghe như mình có sự thật. Khi mà tâm lý có vấn đề thì các cái vấn đề tâm lý mới nảy sinh, kỳ nhông kỳ đà tâm lý, các vấn đề cách vẽ tạo ra. Xin mà tình càng nhiều thì nó có vẻ như thằng lần bị ngăn không. Cho nên cái bài kinh này, mình đọc phát qua một phép màu, nó mắc mớ gì chị luôn. Anh đâu có xài Dell, nói chuyện MC da lộn mà nói sâu kinh, Quang cái bàn cái nữa, sao kinh hoàng nội dung mình trên nữa.
Cái gì có ý nghĩa làm nước mắt tiền? Nhà tan ta mà, khi nhà tan thì nước mắt. Người Mỹ nói rằng khi mà home không còn nữa thì hope cũng mất. Có nghĩa là nhà tan thì nước mắt, hôm không còn thì tôi không nên cũng mất. Hôm lên là hai mát, có nghĩa là ký xứ sở quê hương nước mắt nhà tan. Nhưng mà nga đang nó cái mắt nhà văn có nghĩa là sao? Có nghĩa là tên bộ phận dân chúng có vấn đề, có lòng mất mảng chính quyền. Tên của bộ phận dân chúng không đã tinh với chính phủ. Trước mắt mình có quân đội có cảnh sát mình thấy okay, nhưng mà không có gì dễ sợ cho bằng ngồi trên đầu một cái đám người mà nó sẵn sàng, nó chờ mình đọc, nó kéo xuống để rồi nó hè nó bóp cổ. Nhớ nha. Cho nên kìa, một đất nước có vấn đề nó sẽ khởi đi từ từ đâu, từ từng cá nhân dân chúng. Cái trong có tâm lý mình nó đã có nghĩ sao mà ra một
ước có vấn đề, nó sẽ khởi đi từ đâu? Từ từng cá nhân dân chúng. Trong tâm lý mình nó đã có ý nghĩ sao đó mà ra một cái vấn đề, nhiều cái vấn đề đó, từ đó sẽ có vô số vấn đề.
Xin mấy vị, cũng vậy, khi mà cứ gặp có một tí trục trặc sẽ hại. Đi làm răng, thì đi cái răng nó phải dưỡng chứ, nếu chỉ cần nó bị mẻ một chút thì cái răng đó dễ hư hơn những răng khác. Nhớ chỗ này, cái răng nó mẻ một chút thì nó sẽ dễ hư hơn những răng khác. Mà mẻ là gì? Là nó mất đi cho chủ. Miền tâm lý, sinh lý, rồi qua tới xã hội, rồi qua tới tôn giáo, đoàn thể, tất thảy đều hễ phải có những lỗ mọt em thủy, mình gọi nó bị những cơ hội xấu cho kẻ xấu để chuyện xấu mới có thể xảy ra. Nên gọi nó là đất phát tên gì mất, nhưng mà chính ta đó tạo cơ hội cho địch.
Không có cái thế lực thù địch nào mà nó đáng sợ cho bằng chính mình. Thanh bình nó tạo ra cơ hội. Đừng rồi đó mà chửi người ta làm các thế lực thù địch, các thế lực phản động quốc tế. Không có thế lực nào ghê bằng chính mình.
Rồi tiếp theo là Kinh Hè, 42, là phạm tội. 4.000 kinh phạm tội. Cái phải trả một tí đi.
Ở trong kinh này nói rằng lễ tổng kết việc là thức chiến tranh, phiên bản thể nói ra, nhưng trong cái kinh này nói rằng nó là một cái vị tỳ-kheo mà nếu có lòng sợ tội đó, giống như một cái người ngoài đời mà họ có cái lòng mà pháp luật thì anh sẽ không có dám phạm. Nhớ nha, không dám phạm. Còn nếu mà một cái người, một vị tỳ-kheo, một vị tỳ-kheo mà có lòng sợ tội thì cũng sẽ không có dám vi phạm, vi phạm các học giới. Đại khái dữ liệu vậy thôi.
Thì nói rõ ra thì có nói rõ rồi, cũng tàn lực cái thịt heo cho bà con nghe đây. Thì cái ta lazy là cái gì? Ta cái ba là gì? Mà là gì để làm và Xuka. Brazil Kaka có nghĩa là tất cả. Tiếng Việt Nam vị là bất cộng trụ, cách đăng và xác là cộng thể sống chung về các các tỳ-kheo khác. Nhớ nha. Còn thứ hai là cái tăng tàn mất ông chủ này gồm có ba.
Chưa vào đây là các trọng với tới gọn đây không cần phải rất nhiều chỗ này, bà con phát thì xinh on anh đọc chồng Google, chỉ cần cái từ khóa, tức là khi World cái cần chìa khóa là chế tổn tỳ-kheo thì tha hồ độc. Nhớ nha. Để chỉ nói vắn tắt nội dung bài kinh này thôi.
Nội dung vắn tắt kinh này là nếu một tỳ-kheo có cái lòng sợ tội như một người đời mà sợ pháp luật thì sẽ không phạm giới, hoặc cho tôi tiểu cũng sẽ xưng tội. Vậy thôi.
Xưng tội ở đây có hai trường hợp: một, xưng tội để được trong sạch trở lại; cặp thứ hai, xưng tội để xả y trở thành một cư sĩ, không có tiếp tục gây thêm tội trong kem màu áo tân sĩ.
Em có bata đến trường hợp, ba cái trường hợp mà khó thoát địa ngục. Một là gì? Ta một con gà xúc phạm người, vu cáo người thanh tịnh là số một. Tỷ số hai nữa là một lần sử dụng không sợ hãi, cho rằng của mình nhé mình hưởng thì vô tội. Cái này là rất khó phát, rất cần có phát địa ngục. Nghe nó nghe nó nhẹ nhưng rất nặng. Thì cũng như là tôi đi buôn bán rồi tôi có tiền thì tôi hưởng. Vẫn là tự động sư tôi có vi tính, tôi có học trò đông, có nhiều chùa thì cúng dường tôi, tôi có quyền hưởng. Nhưng mà không, cái hay cư sĩ mà một lòng, những dùng tu sĩ mà một người ứng dụng và cho đó là vô tội thì rất là khó thoát địa ngục.
Khỏi thứ ba có nghĩa là tiếp tục mạo nhận tỳ-kheo khi mình không còn là chị xe mà chưa phải là một tiếng kêu, tiếp tục mạo nhận tỳ-kheo khi mình không còn là chị xe mà chưa phải làm
còn nữa là chưa phải là một tỳ kheo mà tiếp tục mạo nhận tỳ kheo. Khi mình không còn là tỳ kheo, mà chưa phải. Chưa phải có nghĩa là sao? Có nghĩa là mình chưa có trải qua một cái yết ma, chưa có trải qua một quốc gia yết ma đúng luật, đúng nhiều lần, mà mình tự nhận là tỳ kheo. Đó là một.
Còn thứ hai là mình đã có thời từng là tỳ kheo. Ok, nhưng mà bây giờ mình phạm một cái tội kiểu ba la di, mình không còn là tỳ kheo nữa, và bằng cách nào đó mà mình tiếp tục giao cho người ta một cái niềm tin, đó là mình vẫn tiếp tục là một tỳ kheo. Thì bốn, ba trường hợp này thì rất khó, khó thoát địa ngục.
Sẵn xem lại Tăng Chi 38, ờ em đã học, em còn nhớ hay đã quên? Biết có vị còn nhớ này không? Ta bảo ngọc cái này rồi dễ sợ hết luôn, quên sạch. Các vị vô đấy là biệt danh buồn ngủ thôi nhé. Ngồi buồn ngủ cho nên tôi có nhiều người mà nói, đề nghị tôi cái này nè, tại bữa tôi muốn tâm sự, mà biết mình giảng không có nghe. Em cái phòng đấy, nó đùa, nó nói thật, tôi vô đó mượn cái này đi làm cái chỗ nào quảng cáo mà chăn màn, mùng mền chăn đệm đi. Cái gì đây? Là mấy người mất ngủ vô đây chứ còn mấy cái người mà có làm học đạo không có vô thì chắc ăn mất ngủ uống vô được đây thôi.
Mình bực cái, mình quảng cáo như là mền u v của Thụy Sĩ, mà ở ngoài thì cotton hoặc lụa, bên trong là lông thiên nga. Em cái loại 3kg là bao nhiêu, tương đương bao nhiêu đô la, tương đương gì? Mà những loại giường mà mệt em có địt quá rồi, gấu bằng cái loại mây có nhìn tơ tằm, khăn trải giường nữa, chỉ còn cách đó. Chứ còn rất là nhẹ.
Vu khống cái người thanh tịnh ấy, có nghĩa là mình ghét thằng đó quá, là mình tìm cách mà nói xấu, mình làm cho người ta bị tổn thương. Nhưng mình, nếu như đó là người thanh tịnh nó chứ nó là mày hè thì mình cứ mặc nhiên khẩu nhẹ thôi. Nhưng mình biết người thanh tịnh, mà chuyện người ta không có làm mà mình vu cáo, là cái người này rất là khó.
Quá bảy, mình không phải tấn công của cá nhân, mình đánh cả ba cách thanh trị biện pháp, bình lắc ngược, càng khuấy đảo lộn trời đất mà nó làm báo cáo thực hiện. Còn nếu mình nói đúng như vậy thì thôi, ok nhẹ thôi.
Chị mai cái cẩu nghiệp, khởi nghiệp về các trường hợp đó là ung dung hưởng dụng. Ờ một lần, e sợ mình hiểu thêm một tí, mình coi video một tí nữa ạ.
Thì ra cái trường hợp hai này đó, khiến ta không còn, không khiến ta gần gũi với cái bậc thánh thư. Như vậy chỉ có loại bậc thánh nên nó mới hiểu rằng đó là có bao nhiêu thì xài bao nhiêu. Các loại người đó tôi viết cho nó rất là đáng, và đó là sự thật. Như vậy các loại hai này tại sao nó nặng? Mà bởi vì nó khiến người ta gần mấy bạn xem, nó có nghĩa là không biết.
Con chó thì nó nói là có cái gì dẫn làm led con heo, mày kêu tao đói rồi, là nó làm. Lát mấy chùm này có biết chuyện này không? Chỉ là người nào mà có ở Việt Nam, những người nó ra nhé, cắt khúc rồi ra nói ông sang tiếng Pháp mà sẽ kể chuyện đời không, như mình nó khổ chỗ là biết lắng nghe từ đầu chứ. Tôi đó là minh họa nhé.
Cái bị cái con heo này tạp lắm. Khi mà nó đã là heo, mà nó nói nó tấn công cả con người, cái gì cũng biết. Vậy nè, không sẵn nó này, chung dung của anh nuôi heo ở gần cái dù heo, thì làm ơn nhớ giùm cái lời dặn dò này nha. Heo mày hiểu tả, mà khi chúng đói lên rồi đó, mà rất là chủ vắng nhà rồi, chủ nhà mình qua coi dùm. Mình cũng vẫn luôn, chờ tới lúc mình vô. Đã có những người say rượu hoặc những ông cụ bà lão mà chăm sóc heo đó, bị rồi, mình vô nó lấy, mình trượt chân làm, nó bu.
Đã có những người say rượu hoặc những bà lão chăm sóc heo, vào trượt chân làm nó bu lại, không kịp dậy là chết. Cho nên nhớ, các loài bàng sanh, nói rồi, thì cỡ nào nó cũng không có biết cái gì để ăn. Khi nó cần và cái gì có trước mặt thì nó ăn. Đó là bàng sanh, ăn khi nó cần và có món gì trước mặt, chỉ đơn giản ăn khi nó cần. Đối với nó chỉ có cần, có cái gì đó mà nó gặp thì lúc đó nó ăn. Mình hiểu như cách tập tính của loài thú.
Cái điều thứ hai này là nó giống như loài thú, vì nó biến con người thành gần với loài thú khi cho rằng hưởng dục là vô tội, nhớ nha. Cái điều thứ ba là sự mạo nhận, mạo nhận.
Rồi, xong như vậy. Tổng cộng là mình đã học xong được cái kinh này, đó là kinh số 22 nha.
Rồi trực tiếp theo đó là, Đức Thế Tôn nói rằng cái lời dạy của ngài về Tam học, lời Phật dạy của ngài giúp cái gì? Giúp cái thân tâm này được thanh tịnh. Được thanh tịnh làm gì nữa? Thân nghiệp và khẩu nghiệp. Số một, cái số này giúp suốt ngày các vị tỉnh thức. Cái số ba, lời Phật giúp sống an lạc với trí tuệ giải thoát. Số bốn, tối thiểu cũng giúp ta chánh niệm tỉnh thức.
Cho ba cái lợi ích: một là cơ hội sống nhiều hơn người thất niệm. Thứ hai là sẵn sàng để chết. Thứ ba là kiểm soát được bản thân. Là ba cái, nhớ nha.
Mình đó là giúp cho thứ nhất là thân nghiệp khẩu nghiệp. Thứ hai giúp hết đau khổ. Thứ ba giúp an lạc. Người khác giúp hết đau khổ đó, tôi đã ghi. Mình biết hết đau khổ nghĩa là không còn khổ vì mình rất thích cái này, rách cái kia. Đó là hết đau khổ. Kiếp sống an lạc, nhớ, là cái cảm giác của người không còn cái đó nữa, thì không còn nữa là an lạc. Hai cái đó gắn liền với nhau. Một bên đó là ngài giúp cho mình không còn như vậy nữa, và cái tiếp theo là nhờ cái không còn đó mình mới rảnh trí để mình sống thanh thản.
Cho nên trường hợp này, nghe kể, kể rồi, ta chấm dứt kiếp, không còn phiền não nữa. Không còn phiền não thì ta mới có thể sống bằng cái tâm thánh, tâm an lạc. Nhờ không còn thích ghét nó mới được cái chỗ đó. Gánh nặng đã đặt xuống, việc nên làm đã làm. Đã làm thì các thánh tâm an lạc.
An lạc chỗ là không còn gì thích, không còn gì ghét, cho nên nó không còn có cái sự mong đợi, không còn có sự trốn chạy. Mà ai không còn gì để mong đợi, không còn gì để trốn chạy? Nếu là kẻ phàm phu thì mình, vô vi phàm phu, gọi cái những cái phút giây không có gì theo đuổi hay trốn chạy. Bởi vì phàm phu còn có vô số thứ để thích với ghét. Thánh nhân không còn thích ghét, cho nên những cái giây phút ấy được các ngài xem là an lạc.
Muốn ăn mà không được ăn, khác với trường hợp không muốn ăn và cũng không thấy đồ ăn, khác nhau nha. Muốn ăn mà không được ăn, nó khác với thằng không muốn ăn và cũng không thấy đồ ăn. Hiện giờ có cái hiện ra nè, là cảm giác hiện giờ.
thấy đồ ăn chứ. Hiện giờ có cái hiện ra nè, là cảm giác hiện giờ. Biết mà nói, người chị ăn của hiện giờ tôi đang làm, phát hiện cho Tuấn nói ngay phút tiền ra.
Và các vị tưởng tượng mình không có, mình gặp cái rĩa này dễ kia mà nó bày đó, nó ngán dữ lắm. Cho nên bây giờ mình không đó mà mình nhìn qua bên bà, mày chưa thấy có một cái chai nước, một cái hộp đựng bút, một cái máy. Mình đơn giản quá, sung sướng một cái lên, một cái máy đơn giản, một cái chai nước, mà muốn học Trảng Bàng cũng sổ tay trao xuống đất.
Trong khi đó có nghĩa là zero, nó bị đồ ăn thì đang là zero. Nhưng mà tôi phải làm đúng và vi phạm chỉ được, cũng có muốn ăn đây, nhưng mà chọc thứ hai. Nhưng mà tôi nhìn ở đó là một bi kịch, là một tai nạn, là một thảm cảnh. Có hiểu không, bi kịch, tai nạn và thảm cảnh. Từ đó nó hơi nặng nhưng đó là sự thật. Muốn ăn mà không có gì đen thì đó là bi kịch, là cái này đã tham khách này.
Trong khi tôi không muốn, gia đình không thấy đồ ăn, nó là khi bị khánh cũng gì. Kẻ phàm phu khi mà thấy không có, hẹn thằng phương mà khi nghe nó, đời sống mà không có gì để theo đuổi, không có gì để trốn chạy, không có gì để đấu tranh, không có gì để giành danh, không có gì để vượt thoát, thì các phòng vuông nghe như vậy họ thấy nó vô vị, nó chán nản. Vì sao? Vì tận đáy sâu trong lòng của họ đó, họ chưa bỏ được kích thích và ghét.
Còn khánh dân họ không còn cái cách người ghét nữa, mà thấy 64 thế, họ thấy mọi thứ là khổ. Thích thì ghét, cái gì đi nữa cũng là thích giác trong khổ, hiểu rốt ráo từ ấy bằng cái tiết tại tham gia. Cho nên khi mà không còn chích không còn ghé, hỏi nhìn mọi sự mà nó nhìn một ngày mà không có gì đâu, có thấy là nó là người khác làm bạn gái như vậy.
Cho nên ở đây mình thấy là lời ngay giải thích tình hình tiền trả lời hứa nhà đó, mình được chấm dứt các khổ đã đành, mà nhà nó cũng như hai nước nàng bắt được khác là tan lạc kỹ năng, là không giống như thế. Không giống như Phạm phú, phạm vu an lạc đường huyền thoại có được cái ngõ muốn và họ mét được cái họ ghét. Phàm thu hạnh phúc vì có được cái thích và tránh được cái ghét. Thánh nhan lạc vì không còn gì để thích hay ghét. Hình như nó hơi khác nhau với. Hình như nó có khác ra được chỗ này, như nó có Nguyễn.
Phạm thu hạnh phúc làm việc có được cái thích và tránh được cái game. Đánh dân an lạc là vì không còn gì thích hay ghét. Hai cái này khác nhau xa. Cái kiểu hạnh phúc của Phạm Phương rất là mong manh. Là vì sao? Số đơn vị còn thích còn ghét, vì em hứa rằng thế nào sẽ có một lúc, à không có được cách chấm, không được cái ghét lạnh đương nhiên. Nổ quá nó kẹt, cái hạnh phúc có phải nó có vấn đề và nó rất là mong manh.
Là bởi vì sao? Là vì nó còn dựa trên nền tảng của thích và ghét. Là tôi nói không biết là bao nhiêu lần, tao nói cách thích nằm ở đâu thì cái ghét nó nằm lum nút lần, nó nằm kế bên cạnh đó chứ không có xa. Bởi vì cứ nghe nó thích mát mẻ là biết thằng cha này kiện nóng lực để thích rộng rãi, làm chả kiện cho sạch rồi karaoke lược của vũ trụ. Nga cái này không, cho nên cái hạnh phúc và đau khổ, cái thằng cu nó cứ giữ bằng cách nhắc lại chết rồi.
Còn cô hạnh phúc là vì tránh được cái mình muốn tránh, có được cái mình muốn có. Còn thắm, nhưng mà an lạc đời vì nó không còn khóc nữa, không còn ghét nữa, cho nên nó an lạc là vì họ rảnh tay. Còn phạm hữu bình đó là vì sao? Là gì, mình có cái gì đó cầm trên tay, hoặc là mình mới vừa luyện được cái món gì đó từ bàn tay, nhưng để làm được càng nào có thấm.
Có cái gì đó cầm trên tay, hoặc là mình mới vừa luyện được cái món gì đó từ bàn tay. Nhưng để làm được càng nào có thấm nhuần sạch sẽ hơn, thoải mái nhiều rồi.
Tiếp theo là cái kia. 24444. Chết rồi, hết giờ rồi. Hẹn các vị lại ngày chủ nhật. Chúc bạn một ngày vui.
Mấy tìm ra rất là dễ, ví dụ như là cái dáng nằm với cách làm của mình rồi, những ngày người đánh được dựng tháp rồi, điều kiện tăng trưởng trí tuệ rồi, có muốn cách nấu lá la là rồi.
Như vậy thì chủ nhật ta sẽ học phẩm Kháng trí, bắt đầu từ kinh 251. Sau khi điểm sơ nội dung của đoạn kinh nhiều, nhất là chủ nhật ta sẽ học phẩm Kháng trí bắt đầu từ kinh 251. Sau khi điểm sơ nội dung đoạn kinh nhiều nhất nên bà con hoàn toàn có thể hiểu, không cần giải thích, chỉ điểm sơ cho vui vẻ.
Đẹp tình xa, chủ nhật mình sẽ học kinh, vẫn thống chí sẵn vậy. Nói cho bà con vui là không có lớp này, và con rất lười, không có siêng mà đọc suốt mùa nguyên từng bộ. Từ một kênh thứ hai thiếu xuyên đã đành, mà lại thiếu lại, khi mà hiểu không được nó cũng nản. Có đặt này, nếu mà con theo đuổi có lớp này nó 1525.
Tải game cách thụ động, hút thuốc thụ động, là nó cũng đọc như cái nửa phút. Tôi ví dụ gì nó hơi khỉ, nhiên cái này nó hay, trời ơi, mà ví dụ chữ đâu mà mới hiểu. Có nghĩa là nghe hiểu thụ động, có nghĩa là mình cứ nằm trên giường mình ngủ, được lúc nào mình ngủ. Có người cứ ru mình ngủ bằng cái điệu ru của phật pháp, kẻ đi vào giấc ngủ với cái lời lạnh mặt. Nhưng mà nếu không ngủ thì bà con cứ nghe kiểu thụ động nè, trong một năm hai năm thì mười năm cũng hết kênh.
Hết kinh là hết, hết được rồi đấy con. Tương ứng hết rồi, trường bộ hết rồi, tương ưng xong rồi. Chúng tôi ảnh qua Trung Bộ. Trung Bộ xong rồi chúng tôi sẽ dành thời gian để nói về 5 bộ sau đây, đó là cái bộ là Chu lá nick D giá máy hàn nick b63s xanh phí đ anh mắc gái, rồi sớ giải của hai bộ, bộ gì ta thành mát xăng Gunny và Nguyễn Thành gái. Không biết là mình có đủ cái điều kiện, chứ nếu mà được cái này rất là tốt.
Có nghĩa là bộ chung lớn nó đi sáng mai, nó đi sáng là hai bánh xe phía làm ba, chú giải của hai cái bộ thân máy sang Randy, tủi phân rác cách làm năm. Tổng cộng đàn ông ở đây vẫn là 5 bộ sách đầu giữa.
Chúng tôi dầu dừa, nó có nghĩa là nhiều khi chúng tôi giản, nhưng mà có cái chỗ gì mà cần ca lại cho, chúng tôi cũng sẽ quay trở vô để mình đâu. Chẳng hạn như bà con có ngờ đâu rằng, hai đứa chúng giải bida mới bộ xanh ghi quyết bạn gái là được bên phật giáo Miến Điện. Nó sẽ mà tôi biết được là bây giờ cũng đọc thôi.
Ở bệnh viện xem năm, gọi xem ba cái cuốc này nè, xe máy cũ bán xe nằm 1 của quy phạm chú giải quyết và chú rể phạm. Bye bye cún này giống như là cái gì ta kiến thức giáo lý bắt buộc cho một cái việc Singapore của các ngài. Là vị nào cũng hấp dẫn dùng trong vòng có nhi, có cay Nguyễn Thị thì nói là không khéo, vì người nông dân lại sẽ hiểu lầm tưởng rằng chắc phương pháp này hiệu có bao nhiêu.
Ông Khải, đây là ba quyển là chìa khóa để đi vào những chỗ. Nha sẵn tôi nói luôn, nếu bạn không có khả năng điều quá tốt, nhưng cũng có người lợi ích cho mình. Gửi cho mình cho mình chỉ còn có. Chúng tôi cũng từng nghe, cũng nghĩ khác là có một câu hỏi làm sao mà có được cái cẩm nang chịu cái nghiên cứu, thì có một vị đã ở đó là thánh pháp tập yếu, rồi đức Phật và Phật Pháp, rồi thanh tịnh đạo, cái gì nữa tôi quên quên. Nhưng mà đại khái nó là mới đây thôi, sáng nay tôi nói luôn là tao yếu là cái người thanh tịnh đạo 22 Nguyễn.
Tôi quên, quên, nhưng mà đại khái nó là mới đây thôi. Sáng nay tôi nói luôn, là tôi yêu cái người Thanh Tịnh Đạo, 22 Nguyễn Thị. Nếu mà nguyên vị mà đọc Hộ Pháp thì thôi, có gì cũng dẹp hết luôn. Nhưng mà rảnh lên xem, ở Mỹ có một cái website rất là đáng nghiên cứu, các công trình nghiên cứu phải nói là tinh hoa của ngài Hộ Pháp.
Nhớ nha, nếu các vị là mẹ ruột, cha ruột của tôi, là con, là em, là người thân nhất của tôi, nếu là người đời vẫn nghĩ, là bà xã của tôi, thì tôi cũng một lần trước sau như một, thiết tha kêu, là người Việt Nam phải đọc cho bằng được các công trình dịch của ngài, chìa khóa, thậm chí là con tim. Tìm cái người nào học tập tốt, ghi âm, cứ nghe ra, nghe xuống xuống xuống. Vừa nghe cái đó mà vừa học các ngài, ví dụ như vậy.
Nhưng mà không thể nào mà bỏ được mấy cuốn của ngài Hộ Pháp. Tức là tôi nghĩ rằng bất cứ người Việt Nam nào gọi là tông đồ của ngài Hộ Pháp, và tôi chưa hề ăn cái gì của ngài để mà tán tụng ngài. Không có, ngài cũng chẳng biết tôi là ai. Nếu có thương tôi cũng chẳng sao, tôi không được cái gì. Chỉ mình ở đức và cái vật chất, có nghĩa là cái người đó có đẹp, nặng, cho nên là không đồng là không được.
Chúc các bạn một ngày vui và nhớ, cái gì được nhắc mà con cá nó với bạn, đang nhắn tin đi ở cùng nhà chung, đang nhắc người yêu, nhắc Duy Lan, đang nhắc Phật giáo yêu sao.