Bài 92 · Pháp thoại

Kinh Tăng Chi | Chương Bốn pháp | Phẩm Chiến Sĩ (tt)

Bản transcript pháp thoại đã được chỉnh dấu câu và trình bày lại để dễ đọc. Video YouTube đặt bên cạnh để đối chiếu khi cần; phần đọc chính là transcript bên dưới.

1:47:3111.368 từƯớc đọc 44 phútĐã xuất bản
Vị trí trong playlistBài 92 / 108 transcript đã xuất bản

Thuộc Chương Bốn pháp . Dùng các nút bên dưới để quay lại danh sách, lọc theo chương hoặc tiếp tục bài kế tiếp.

Mốc nội dung

  1. Bối cảnh niềm tin Bà-la-môn

    Giới thiệu niềm tin và các chân lý bất biến trong truyền thống Bà-la-môn.

  2. Bốn điều lưu tâm căn bản

    Trình bày bốn điều quan trọng gồm không gây tổn hại, vô thường của dục lạc, vô ngã và vô thường của con người, không có cái ta hay của ta.

  3. Ý nghĩa và ứng dụng thực tiễn

    Phân tích tác dụng của bốn điều trong việc chuyển hóa bản thân và đời sống.

  4. Tục đế và chân đế

    Phân biệt giữa nhận thức thế gian và chân lý tối thượng trong Phật pháp.

  5. Tâm niệm và hành thiện

    Nhấn mạnh vai trò của tâm niệm và hành thiện trong đời sống và sự nghiệp tu tập.

  6. Minh họa qua câu chuyện và kinh nghiệm

    Các ví dụ thực tế về báo ứng, trách nhiệm và sự hiểu biết trong đạo Phật.

  7. Khuyến nghị thực hành

    Lời nhắc nhở duy trì bốn điều để đạt được sự an lạc và thanh thản trong cuộc sống.

Transcript đã chỉnh

Chiều nay ta học kinh 185, là niềm tin tưởng thành các Bà-la-môn. Xin nói rõ, đang làm xác là dịch vinh dự. Nhưng mà ý của anh là cái gì? Chắc là có một buổi chiều đó, Đức Phật nghĩ đến cái chỗ ở của các nghệ sĩ, thì họ đang ngồi bàn tán với nhau về các đề tài gọi là, cái gì mà bận lắm ông ạ, hai chân lý thật đấy bà này.

Nói chung là cái kia nguyên văn anh nhớ được, những sự thật Bà-la-môn. Họ đang bàn về nội dung giáo lý của Bà-la-môn, cùng các định với nhau đường nào, xem là hạ chân lý không thể thay đổi. Nội dung như bạn, nội dung là như vậy.

Từ khi Đức Phật đến, với người mới hỏi: chứ các vị đang nói chuyện gì? Đây giờ mới kể lại đây này, nghe thì nghe nói là, mày nói như vậy thì, nhưng mà trong ngày đó thì đây là, đây là bước đi thật, đây là muốn điều, xem là chung nướng. Trong Phật pháp cũng làm những điều mà kinh Phật nêu, vì đó là tân hoa Phật pháp.

Thứ nhất, không hại cho bất cứ chúng sinh nào.

Thứ hai, đó là cả có mặt ở đời luôn vô thường.

Thứ ba, không có gì trên đời này đáng gọi là ta, của ta.

Còn một điều, đúng hẹn, mọi dục lạc đều vô thường.

Anh nhớ tình cảm cao, mình có bốn điều. Thứ nhất là không nên gây tổn thương cho bất cứ chúng sinh nào. Thứ hai là tất cả các dục lạc ở đời là vô thường. Thứ ba là tất cả mọi người có mặt ở đời đều là vô ngã, vô thường. Thứ tư là không có gì trên đời này đáng để mình gọi là tôi hay là của tôi.

Như vậy, mỗi ngày nếu và cái này như vậy, rất đáng yêu, có thể nói qua mấy ngày. Nếu mà tao tụng kinh cái bài này, nội dung thứ nhất là không nên gây hại gì cho chúng sinh nào. Nội dung thứ hai là tất cả mọi người có mặt ở đời đều là vô thường. Thứ ba, nằm trên đời này đều là, thứ tư là không có gì để mình gọi là ta, là của ta.

Và từ đó không có sản cho cứu niệm phân biệt. Bởi vì kể cả những danh xưng ở đời, kể cả những danh riêng nhất, vì Sa-môn và Bà-la-môn cũng chỉ là những khái niệm. Khái niệm một, nhớ gì.

Kẻ phàm phu chỉ thấy ghét, buồn, vui. Người sẽ học đạo, học đạo rốt ráo, gửi con quan tâm chú ý đến khía cạnh sinh diệt của thành lập. Và lý do như vậy, đâu đó là mình còn thích, ghét, buồn, vui hết rồi. Nước là biết đạo mới thì mình quan tâm đến cái chuyện hành thiện lánh ác. Nhưng mà tới rồi có điều quan tâm chính là kháng sinh, mình thấy cái để mất, cái mất kẽ, nó vừa mắt chuyện duy tâm như vậy, bao nhiêu đó thôi.

Giờ đây là, có sự thật nó luôn làm nghề mình đi, bây giờ con cốc, đừng có khóc là sinh luôn. Câu này rất là quan trọng. Mình không biết đạo thì có, nhưng không có gì để bàn rồi đó.

Nếu bằng nước gạo rồi mà mình sống nhiều với cái cặp tục đế, thì chứ bị mòn hao đã đành, mà nó còn chết dài trong tâm sự. Bởi vì khi mà mình có nhiều tục đế, chứ có những khái niệm thế gian đó, sống càng nhiều những cái miệng thế gian thì mình chỉ kéo dài chỉ đường luân hồi thôi. Còn cái khái niệm chân đế là sao nghe.

Càng nhiều những cái miệng thế gian thì mình chỉ kéo dài con đường luân hồi thôi. Còn cái khái niệm chán biếng là sao? Nghe chữ chán biếng đó, chữ luôn cúi đầu, mình phải biết chừng, khám xét, nhưng mà dần dần rồi mà chẳng thấy nó qua, các bạn chắc nhớ.

Thì mình sẽ thấy rằng tất cả cái gì mà mình quan tâm trên đời này cùng với chuyện còn làm bốn điều này thôi. Tất cả mọi sự ở đời đó chỉ còn xót lại bốn điều vừa kể, tên là bốn điều ta lưu tâm từng phút, được vậy thì sống an lạc, chết thanh thản, các bạn nhớ.

Cái này đi từ từ, nhớ nhớ bốn cái điều này, không phải để từ từ vui mà nhớ, đó là những cái điều mà khi mà thanh biết lương tâm đã từng phút thì sự sống an lạc, chết thanh thản. Phải cứ nhớ hoài bốn điều này, nhớ hoài bốn điều nêu:

Một là không gây tổn hại cho ai, không có gây tổn thương cho ai.
Hai là mọi dục lạc ở đời đều vô thường.
Ba là mọi người có mặt hiện hữu ở đời đều là môi trường tu dưỡng.
Bốn là không có gì trên đời này dù sao thì gọi là ta hay của ta.

Có điều gì cái này mình đang học là một lá thư trinh mười phút có nội dung bao trùm khắp, hết là sâu, rất là sâu vào đời và bao hàm có như trọn vẹn thuật pháp. Đây là điều rất là lạ mà tôi rằng có lẽ là do các tập thể cố ý của ý làm cho một lá như vậy. Một lá đính chính là người nhưng mà thấm chỗ này ngồi đó là coi như là sẽ chuyển đổi lớn cho sự chuyển hóa được bản thân, chuyển hóa được đời sống, và từ đó mới có những đóng góp và có những cái chuyện quá cho thế giới.

Mà chưa hết đâu, chúng ta còn mai mai không, biết bữa nay nè Chủ nhật, chúng ta sẽ học tới cái bài kinh mà gọi là lợi ích của tuổi trẻ mà chuyên tâm cao dồi khắp học, nhớ nha, lợi ích của con người mà chuyên tâm.

Nghĩa sao? Rồi là giáo lý sư việt lát, mới bị đặt việt lát, thương em làm giàu cho mình, không phải là hàng giả, nhưng mà thường niên mà chuyên tâm về giáo lý thực hiện lại vui rồi. Khi mà mình anh làm mạnh chung là thấp niệm mất thì những cái việc mà có thành công, nhưng mà chư tăng hay là chư thiên hay là một cái nồi quy nhơn rồi nó họ sẽ ở chỗ sao niệm cho mình. Cái này nghe rất là mê tín, nhưng mà nó là chị thành hai cho nên nó có nhắn tin được mà sống tốt không tốt thì chết anh ngon.

Mà nó phẳng phất nụ cười, từng thấy một vài mày như vậy. Hồi còn sống thì cũng bệnh dặt dẹo đâu cũng 125 mà không ngủ, lúc lúc cuối trời tìm cái tầm mà còn 12 giờ đồng hồ được ra mắt. Coi như nó hồng nào nó đẹp, mà chết rồi đến mua bất hạnh phúc, nụ cười thì dĩ nhiên là tôi rất khát này, không có nói nó là người đâu vẫn xâm.

Nhưng mà qua những gì biết pháp, cái người này lúc thấy cái gì, họ thấy cái gì đó họ đưa cái kiểu mổ cho ổ điện của chuyện gì quá khứ hai lần của một cá nhân vật nào nó, mà mình không biết được cái gì. Nếu hết mấy người đó thấy chưa phải là mình thấy, nhớ nhớ vụ này.

Thí dụ như kể cả những cái thứ hai là nhịp tướng, người đã thấy lại cái quãng đời hoa, như mình là thầy giáo, là mình là người buôn bán, là mình là người nông phu, thì những cái thấy đó là chỉ có lương thiện mà thấy mà biết thôi. Hoặc là thấy là cái cảnh mà tu hành, làm phước, học đạo thì gì đó thì nó lại.

Nhưng mà tôi có niềm tin là nếu bình thường sống để tâm tư nói chuyện châu từ hôm nay, trong cái kênh này không nói rõ luôn chìm sâu trong cái gì, thì nó rõ. Đây là bốn cái chữ thật mình lên sóng trong nó, đó là không nên gây tổn hại cho ai bằng thân, mình khẩu, hay chỉ là một suy nghĩ nhanh đi, nó là một vòng lại máy, lại máy cả.

Không nên gây tổn hại cho ai bằng thân, khẩu, hay chỉ là một suy nghĩ. Người ngu là một vòng lẩn quẩn lại mãi cả đời luôn luôn, rồi cũng nhạc cô thường.

Thứ ba, có mặt ở đời này đều là mong manh. Để mình gọi là liên tục thường xuyên, thường xuyên sống trong quan niệm này, sống thanh thản, mà chết của mình cảnh nó nói là nay mai mình sẽ học tốt một cái bàn cũ, lấy người chuyên tâm sao rồi giáo lý, có nghĩa là có thường xuyên học đạo đó thì mình giữ duyên sống.

Ta sẽ dễ dàng nhận được sự hỗ trợ từ nhiều phía. Và sẵn đây tôi nhắc lại một câu ngạn ngữ của Ấy Ta. Vì châu Âu nó rất là hay câu này. Mặt trời đã mọc lên người đứng trước rồi mới đến kẻ quỳ. Hiểu thôi, vậy không? Cho mặt trời cá gọi nên cái người đứng trước rồi mới đến kẻ quỳ. Bởi vì người đứng này nó cao hơn một chút.

Hiện ra kiệm xong, có sự hỗ trợ của các bậc thiền lắm rồi. Quy Nhơn mà cũng nhanh như vậy, đồ họa á hậu trường cho những người mà còn tâm tu hành trước, lần sau đó giữ nó cả khổ. Mà không có tu tính tao, nhưng mà cái ngọt trong vũ trụ, một trong vũ trụ chính là những người có cái tâm tu hành.

Cho nên nhớ cái câu này, mà coi là mặt trời cái gọi là với người đứng trước rồi mới đáng kể, vì còn cái người ta cùng nó là người nằm. Nhưng phải có trong danh ngôn đâu có nói. Nhưng mình đã có câu ngạn ngữ đó là tôi thấy, tôi thấy cả. Đó là tôi chịu mặt trời cái rồi lên cái người đứng trước rồi mới là kẻ quỳ. Có nghĩa là mình phải ở một cái tầm cao.

Tôi ngủ coi phim kiểu này mình sẽ là người đầu tiên hay lần sau cùng họ nhận được sự hỗ trợ từ người khác. Buồn nhớ một câu của ta trước cái nào biết từ chú, có nghĩa là anh phải dọn đất sẵn, trời mưa xuống. Bạn gái này không phải tự xuống trước rồi anh nằm phè nó ngủ như heo, trời em nhớ. Anh vật phải có nỗ lực trước, anh phải có một cái nền tảng của trăng cơ thế nào đó thì các bậc thánh hiền, những ngân hàng tức về sức mạnh mới có thể hỗ trợ giúp đỡ các cái này.

Rồi như vậy thì mình học xong bài kinh 185. Bây giờ mình học bài kinh 186, 186 tên là kinh Con đường xa lạ, là một loại con vấn đáp giữa một vị khất sĩ. Câu một nó làm gì ta? Cái gì mà vẫn đạo giữ gìn những cái này? Cái gì mà mà vẫn đầu quá chừng nợ? Mày đứng đầu những nào thế giới thiệu về em lấy Việt Nam Phật dạy nó chính là gì ta?

Ẩm thực, lòng người tất cả. Nhớ cái câu, thế nào một cái người học nhiều, rất là hay viên dạy rằng dầu chỉ học thuộc một câu được tin nhắn, nhưng mà hành, nhưng mà nếu nữa mình rốt ráo thì cũng bán gọi đó là kết tinh học giáo pháp của ngài, là đừng bao giờ làm rõ sáng nào chứ mình tự đọc áp nhắn tin.

Có nghĩa là nếu mà mình mà tin không một phát mà cũng không, thì lúc đó mình có nói gì hết. Em chỉ ngắn gọn thì nữa mà giờ một cô gái ngắn, nhưng mày hiểu nghĩa, mà thằng này nó ra thì cũng đáng rồi. Học nhiều rối rắm sử dụng như là nó, hay sống cả trăm năm mà hiểu được cái phát tâm nhiều hơn sẽ có 1.000 không hiểu, mày tên gì cái câu này nếu mình dốt giá mình phải nói chắn toàn bộ tóc.

Nó có nghĩa là gì? Tất cả ác buồn nghe danh Lệ Thủy sư hạ người này tuổi Ngọ, tất cả những gì mà mình có thể liên tưởng, hình dung, tưởng tượng, những gì mình thấy, nghe, ngửi, nếm, luận, tất cả vô thường. Từng giây phút đi đứng nằm ngồi biết rõ rằng thân đang vô thường từng giây phút, và tâm thiện cho má trong buồn cho.

...thường, từng giây phút đi đứng nằm ngồi biết rõ rằng thân đang vô thường từng giây phút, và tâm thiện, tâm bất thiện, tâm buồn, tâm vui biết là tâm đang vô thường. Thân vô thường thì người xung quanh cũng vô thường, mà người vô thường thì cả thế giới, môi trường, vũ trụ cũng đều vô thường.

Câu thứ hai, biết được phiền não gì đến thì gọi là người kế nạp. Mấy bạn, thế nào là chứng ngộ? Ờ, hay tu hành của Phật chín chín phần riêng, nhưng họ biết chứng cái gì? Câu chót lưỡi đầu môi của người đi chùa, làm ông ra được thần thánh, ông trên chứng cái này, đắp cái nọ. Nhưng mà hỏi họ chứng đâu, nó chứng cái gì vậy mà không trả lời được. Thì tao biết đó. Nếu nghe nói về trước thì thôi, bữa nay ngày 29, cái này nó nghĩa này. Ngộ ở đây là cái nhận thức rằng đời là khổ. Cái gì nữa? Mà mọi đam mê trong đời là gốc khổ.

Hành trình sống trong khổ, cái nhận thức đó là con đường thoát khổ. Nói gọn lại là chứng ngộ Tứ Đế. Giờ phải nói như vậy đó. Chứ còn nói chứng cái gì, thằng Tăng, thằng Hợp, thằng Hát với Hương, nhận lỗi. Tứ Đế thôi: mọi thứ ở đời là khổ; hễ tham thích cái gì đúng là trong khổ; còn tham còn thích trong khổ rồi, coi như còn tiếp tục tạo ra khổ. Mà có tham thích thì còn ghét sợ. Mà còn ghét sợ thì hễ nó tự đi tìm cái chỗ đó, tham thích. Nóng quá thì đi tìm cây mát, mà mát thích nó lại lại nguồn, khuôn khổ vòng tròn, tròn tam tai. Nghe kém không chắc chắn mình nhé.

Xong, các bạn ghét mình đọc cái mình ghét thì mình đi tìm cái mình thích. Có nghĩa là mình ăn chứ, đầu tư cái mình ghét. Không bạn thích cái này biết làm gì hết. Nói mặt lại, nói lại cho anh thích, anh khỏi nói, tự nhiên nó cũng biết nữa. Nhưng tôi thấy anh thích mát mẻ thì tôi biết anh rất ghét nóng. Mình biết chắc luôn, anh thích sạch sẽ thì anh rất ghét dơ ghê lắm. À, tôi thấy anh coi như là thích ánh sáng, chắc chắn anh cũng rất ghét cái gì trong tối mù mịt. Cái chuyện đương nhiên nó vậy. Nhớ nha, trên đó là tiếng trước, chính thức là cái kính màu trực tiếp theo.

Câu số 4, thế nào là bậc đại nhân đại tướng? Phật dạy đó là cái người mà có cái tâm hiệu có 5.000, tội nghiệp gì? Tha lại mình, tha lại người. Nhớ với nãy mình lên người, nó đơn giản vậy thôi: tha lại mình, tha lại người, tha lại toàn thế giới. Đây là ngôn vô cùng, lãng mạn, vô cùng dễ hiểu. Thế nào là bậc đại nhân đại tướng? Đó là người có tâm nghiệp bình, bình lại, bình lại người. Có nghĩa là làm, nói nhiều đem lại nhiệt cho thế giới.

Cái chữ là đăng ký kênh này thì thấy làm bốn con vấn và đáp. Nhưng mà tôi đã nói kênh này nữa cũng nắng nè, nêm thuận lòng. Mỗi ngày tôi phải nói rằng kênh nào cũng đánh chủng tộc của cái chai, như nỗi khổ. Về những cái kinh và thu gọn cái nội dung giáo lý, kênh nào thu gọn nội dung giáo lý? Mình được thuận thợ. Mà có nhiều kinh gửi nhắn mạnh một vấn đề nào nó mà thôi. Nhớ nha, nhớ anh, nhớ trong kinh có hai triệu hấp phải. Nói gì ta học là chiếc bán, mà nên nội dung nhắm vào một vài vấn hay là hàm bậc làm nội dung bao trùm toàn bộ giáo lý không nắm vẫn ngủ. Mới là chiếc lúc một, một, một, một phần nào những lời nói về hàm tiết.

Như vậy, nãy giờ mình học hay và liên tục nội dung. Có nghĩa là khó nhớ nha, chỉ bán. Cái nhạc tình như vậy thì về nhà mình có luôn cái kinh nữa là kinh 187, để cho nó mau. 187 là kinh vacis nha. Nội dung đơn giản: làm vật dạy rằng một cái người có sẹo và đức hạnh sắp sang ngang, mấy có thể biết ai là chân nhân ngày...

Nội dung đơn giản làm vậy. Dạy rằng một cái người có giới và đức hạnh thì sống ngang nhiên mới có thể biết ai là chân nhân, hiểu không ạ. Anh có hiểu không, phải là cái người có giới hạnh đó thì mới có thể biết được người khác một cách chính xác. Tránh ánh sáng tự nhiên được không.

Chắc là Kinh mà để đến để nói là cái này nghe nè. Mình á, được ăn học, được giáo dục đàng hoàng, cả đời mình không có móc túi ai hết, mình chưa từng làm chuyện trộm cắp. Nhưng mà tôi hơi cái một chuyện, nhắc lại, có được giáo dục.

Nếu muốn nói ngược lại, nó một cái thằng mà trời ơi, xấu xa mà thiếu đạo đức, thì nó cầu thang mười lăm trước nó cũng không có thể này, nó hình dung được nó thế giới tâm linh của người đàng hoàng. Mọi người có biết thằng đó nó không có hiểu gì không. Tao mày như vậy nha. Mà đàng hoàng á có thể hiểu được đường đi nước bước của kẻ xấu, không thể hiểu được cảnh giới của con người đàng hoàng, hiểu không ta.

Đi chết đi nha, là sao mà không thể hình dung ra có ai đó đứng trước một cái túi tiền lớn lại có thể không tham, đem nộp cảnh sát. Ở quận 5, nước ngoài, trong nước mà mình nộp cảnh sát thì như là con. Gửi cho tôi nha, cho email địa chỉ nha, nhớ nha. Nó này nước ngoài chứ còn mà trong nước mà mình cái này nó quá nhận, mình em ra cái khác mà bạn khác nghe nào.

Thì như vậy đó là một cái người đàng hoàng đó, thì có thể hiểu được cái đường đi nước bước của kẻ xấu. Còn kẻ xấu thì không hiểu được nỗi của người đàng hoàng. Tư sản có bị không, hiểu cho anh, nên là tôi mới lấy ấy chứng minh luôn.

Chứ mà một cái người cháu nó học khó tưởng tượng được mà khóc. Đúng mà nãy là, là đem đi, nữa là không có tham, là đem đi trả cho gửi, mất của anh giang cảnh sát thế mày biết không. Ở bên Mỹ thì nó rất là thường. Chắc em mới có một, tôi mới có một tuần lẻ có biết không. Mua mua nhà mở phát hiện ra trong nhà có một cái lượng vàng, một người một số lượng, một số lượng vàng bạc ngọc ngà kim cương rất là lớn. Đi báo cảnh sát, cảnh sát đến.

Nó là có hai cách giải quyết. Cấp một có làm chia năm mươi năm mươi với cái người mà chủ cũ của ngôi nhà đó. Hoặc cảnh sát cùng nhau chờ đợi coi ai là người chứng minh được mình là chủ nhân của cái số tài sản đó để mà trả lại cho người ta. Thấy của đất nước ta đã nhiều lắm. Nó có rất nhiều rất nhiều ở Âu Mỹ, vậy khi cảnh sát tìm thấy, quốc gia là có công, có nghĩa là đại tướng công thành tài sản nhà nước. Còn rất có gì nó đất nước thì năm mươi năm, không có nghĩa là chính người mà giao đó là tự giác được chặn một nửa. Sau khi trải qua bao nhiêu tháng bao nhiêu thời gian đó không tìm ra được cái người chủ, là cái người này nói là chủ nhưng mà không có chứng minh được, thì coi như là cũng phải mất.

Nhưng mà một cái đất nước như vậy đó cái điện cho biết không, đất nước như vậy đó là một đất nước mà phải nói là còn quá nhiều với người làm. Như mình đừng nói họ làm rồi, không có móc túi là không biết mình. Nếu mình phải ghen nhá, có lẽ mình gặp được một lần nhưng mà sao nó gọi là mũi, mình đã biết nhìn cái buổi mà mình nghĩ cái gì nha.

Ông không Linh, kênh của Mỹ, nói cái này không có nói. Là ông nói rằng ta có thể lừa mọi người suốt ngày, nhưng mà không thể lừa mọi người suốt đời, con mình có hiểu không. Ông làm tổng thống của Mỹ, là coi như là dân của người Mỹ đen giải phóng dân tộc và giọng nói như vậy. Anh có thể lừa gạt vài người suốt đời, hoặc lừa suốt đời người, lại mọi người, mọi người, có nghĩa là khi nhạt thiên hạ không ai cũng thờ để rồi.

Người suốt đời, người chiến đời, người lại với mọi người, mọi người. Có nghĩa là khi nhạc thiên hạ không ai cũng thờ. Để rồi mình nhớ nha các bạn, cái này ra đi bây giờ mà sáng giờ, nhưng mà nội dung mà sao chỉ là của một anh vua hả? Không bạn, hi vọng chúa không chạy mấy cái này nha, tào lao nha.

Trưởng nhằm là Nguyên chuẩn bị sang bàn, chân khá dài, nhưng mà nội dung phần cao chỉ là kể lại câu chuyện Vua không vẹt bị giết người, tào lao đó. Tưởng nằm luôn, chứ ông không phải là sao này.

Giá mua đây, vậy là ông vua đạo đức và thông minh gì nữa. Ông này là đệ tử ruột của ai? Tăng của Đào hiểu ra, mắt người thầy cả dạy. Cái gì vậy ta? Ô, cách cho bồ tát tắt gì đây? Đạt chứng vì thưởng tiền thưởng. Khi mà nhà mở đi và tôi tập một mình có nghe không, dại gì mà ăn kèm bún bình luôn nha.

Lê giá nhận, vua đạo đức là thông minh. Ông này là đệ tử ruột của đạo sĩ này. Em sẽ là thầy. Người thầy đã dạy thiền vô sắc cho bồ-tát, chính nó thật. Phim chưởng tử nha, sẽ bị con nhớ. Nhà nhớ trong này con nhắc tới, à ở đây gọi là cân nhắc đến những hàng của vua Lê Lợi, giá cả nhóm bị không ít người. Giờ nếu ở và em là em làm gì ta? Tính Hiếu chứ có cái thái độ nhôm kính tường, kính gì? Thương kín miệng đạo sĩ Phúc, tất cả dam Ma Thuột là nghệ sĩ, được viết tắt của chị à.

If you are Út dân ca là tôi tác nhớ nhỉ. Tức là trước khi mà bồ-tát Tất Đạt đi được chuyển qua tu một mình nghe, thì người thầy đầu tiên là đạo sĩ dạy. Cái nào Bồ Tát đáp đến cái tầng vô sở hữu xứ, tức là cái tầng vô sắc thứ ba. Sao nó gì nhà sáng thì Bồ Tát rồi chị cho em đi nghe với. Nhà nào Bồ Tát bỏ đi tìm nến học đạo với tạo trị các quốc gia á. Anh nói sai rồi sao hả? Mà sắp là riêng thật sự, trên đường về Phú tiếng Nara thì có gặp một cái ông thương gia tên là Phúc pizza cũng giường ngay vài ngày à.

Nam, ông thương gia này làm đẹp ruột của sao chứ. Nourish nhất trong vòng vòng kiếm mà thôi, nhưng mà là sắp tiên cảnh, sẽ trên đường về cuốc đây thì có gặp tổn thương gia tôi là phút cuối xa. Ông này cũng trường dân nhà ở nhà anh ơi, một cặp đắt tiền chỉ còn dài lắm. Là ông nhìn thấy đạo phòng của đức phật về nhà anh em đẹp quá tớ không ngờ, khác và nhận thức thì không phải kệ nó.

Con này là đệ tử của đạo sĩ Eric 5A nha, thầy của con được lúc coi như thầy mà nhập định. Những lần nhập định đó là tiếng động gì thầy cũng không nghe. Mà dù đang đang thích, có khoảng 5 trong bọn nghe, mà thằng Em hát hay mà cũng thấy ra thấy bụi cát bay một mình trời 500 chiếc xe mà kéo đến từng cân rằng ngủ ngồi thì bên bờ suối mà không hề hay biết. Giữ chức vụ đang tính hết chỉ còn cảm, ấy kể rằng đó là như lai cũng từng trải qua kinh nghiệm giống như vậy. Ở Đông Á giữa đồng, mặt trời mưa sấm chớp kinh thiên động địa, và sét đánh chết cho làm bốn con bò vài hai anh em của người nông dân trong chòi lá, như nó hoàn toàn không nghe thấy.

Mát sao gì này không có ngủ, nghe như bạn hoan hỷ không, thấy giống như vụ không phải kêu mà game chưa ngủ nữa hay biết, mà K nói thằng Việt cũng không có tăng thì công đức nói anh nha. Khi mà tập trung ra nhà tao bó trong ngày cúng mẹ, nó nói như vậy thôi nha. Đam mê rồi, em cũng ngày hôm nay nhà anh đang lên lấy cả bộ nắp lưng ngựa Đức Phật. Nhưng mà nắp lên đi, cái màu da tôn từ cái màn ra, người chuyển sang cái màu vàng ròng, màu vàng mà thợ người hâm nóng chảy ra. Rằng hấp nhờ nhà nên mới thấy lạ. Nghe đây nó đang nó bật, Thế Tôn con theo học rất mấy triệu răng bao nhiêu.

nóng chảy ra rằng. Như Lai nay mới thấy lạ. Nghe đây này, nó bật ra: "Thế Tôn, con theo học rất mấy chục năm, bao nhiêu tiền của trong trường hợp này, chứ đừng nói đến trường hợp một người mà thầy trò rất tâm đắc như vậy. Mà còn cả thân thể đây biết, trong đời Như Lai có hai lần mà màu da sáng lên như vậy, có cái màng sáng đặc biệt như vậy. Đó là khi Như Lai sắp thành đạo và khi Như Lai sắp nhập Niết bàn."

Vừa nghe như vậy xong thì coi như càng buồn. Phần đó đến diện tích đã cố quên mấy ngày, một ngày cố quên đi qua, cái gì biết rõ từng ngày càng đau, đếm ngược thời gian. Mới gì hôm rằm tháng giêng mà Phật nói thêm ba tháng nữa cuộc tình thế. Mà ngày cứ đếm, đếm ngược, đếm ngược, đếm ngược, đếm ngược, thì đến hôm nay mà thương em nhắc lại chuyện đó nữa thì biết rồi, chồng hết con gì nữa mà trong đời hết rồi. Thời gian ba tháng mà hứa, bao nhiêu càng lúc càng cận kề, càng lúc càng cận kề rồi thì thôi.

Kể bà con nghe cái câu chuyện về ông để nhắc là ông này có một lúc hai ông thầy. Mà đã là vậy thì trong Bồ Tát hạnh, nếu mà không giải thích rõ thì con sẽ có chút quanh mê như vậy. Trước khi thành Phật, ngài cũng có thầy. Như vậy ta gọi là vô sư tự chứng được không? Thưa, đúng là ngài vô sư tự chứng. Hai ông thầy chỉ hướng dẫn cho ngài đi hết con đường thiền định.

Hoàn toàn mù về toán học nữa nha. Phải học nên định học của họ vẫn chưa viên mãn, nhớ chưa. Bồ Tát sau khi thành tựu hai vị thầy đã rời đi, khổ hạnh suốt thời gian còn lại. Sau đó khi mình nhận ra khổ hạnh không phải chứng đạo, ngài ăn trở lại, và đêm đó ngài tự phục hồi lại các tầng thiền định mà mình đã cố tình bỏ qua. Trên cái nền tảng của các tầng thiền định này, ngài quán chiếu lý duyên khởi và chứng ngộ Vô thượng chánh đẳng chánh giác.

Nhớ nha. Khi mà vừa nói chuyện đó, biết chứ, luôn đi. Tôi không có giấu thôi nha. Hai ông thầy đã rời đi, khổ hạnh thời gian còn lại, sau khi nhận ra khổ hạnh không phải chứng đạo, ngài ăn lại, vào đêm đó ngài tự phục hồi các tầng thiền định mà mình đã cố tình bỏ qua, trên nền tảng thiền định này quán chiếu trở thành Anh em kiểm chưa.

Chồng NX, mình nói chị nhắc có một chút về cái đoạn mà tôi đã kể cho em nghe bao nhiêu cái điều liên quan về cái ông này. Khi mà ngài thành đạo ở nhà, ngài nói thế này: "Cái nào ta thích quá là cao siêu, đi ngược dòng đời, ai cũng đam mê thích thú này nọ, mà ai ôm giữ chắc chắn. Bây giờ tao kêu là đừng thích nữa, kêu đừng ôm nữa, kêu buông hết thì còn lại có ai nghe được hay không?"

Khi nào có lòng suy nghĩ như vậy thì Phạm Thiên với chư cảm nhận bằng pháp nói xin mấy con đừng có nghĩ như vậy, bởi vì có vô số người có thể hiểu được lời kể, cầu cho con nhà nó nhận làm đi. Lúc đó cứ hai cái người đầu tiên nghĩ tới là hai ông thầy. Biết thêm ông thầy này là những người liên tục sống trong thiền định, hỏi như hai cái viên ngọc vậy. Vừa nghĩ đến họ thì chiếu phim báo cho mày biết thằng này nó đi luôn rồi.

Buồn vị Điện Biên tập thứ nhất, mới đi cả con cái lại hoang mang nữa. Bà con hiểu tao còn cái gì cũng biết mà tại sao người ta phải tới báo làm cái gì? Thì trả lời như thế này: biết là phận của nhà, nhưng mà cái chuyện cần báo là vẫn báo. Bởi vì theo dõi ngài mà thương, quyết chí này thằng giận dữ gì đó thì họ tự thấy mình có trách nhiệm nói cho mới về vậy, chứ không phải là không có họ mày ngày.

này thằng giận dữ gì đó thì họ tự thấy mình có trách nhiệm nói, chứ không phải là không có. Họ mà ngày không biết, tôi không hiểu này, không cứ vui như bây giờ mình thấy ông nội mình bước ra dỡ nắp luôn, chuẩn luôn hết. Ông nội không thấy làm sao, nhưng mà mình đứa cháu, mình lại phát mình không nói gì, nước mắt luôn rồi. Nội để thằng nhỏ, con hai nước xe, mình nãy con chăm sóc nó hôm qua, thì mình vẫn quay nói một câu nước mắt rồi. Nội mà không nói mà nó luôn không thấy, bộ thấy thấy chứ sao không. Nhưng mà mình thương Nội, mình kính Nội, mình lễ phép, thì mình đang đứng kế bên mà nó cái mặt mày, mình nhìn sao không.

Hoàn cảnh đó cũng phải nói giống nhau hết. Chưa Nội cái lu thì hết đứa rồi, chán vô tính đi chỗ này, cứ có một thằng quên lập chụp con quên để nhát. Bây giờ con đi đánh nước này nè, thì nói mày thôi. Nhưng mà ông nội thấy không, thấy rồi. Không bây giờ mình nó không qua nhắn tin, gái còn rụng rơi đến này kinh 1888, ông này không tên là bú, hoặc uống bằng cách mang đi chạy ra mở ra cái kênh này. Đây là bởi vì kinh ăn uống giải độc tính, kinh và không nguy hiểm chia tay ông.

Tú phát cá này làm được tử ruột ruộng là thú mắt căm ghét chó đời, mà mình không ta không này, mà thật ra là tao, mà mày giá ảnh chó ông này này đi tới luôn. Ông ra bất mãn khi mà nghe số tiền đoán rằng pilla đất ta xã, chị đó rút triệu, không ai có thể mã hóa đơn. Nếu mà lên trên em không ngải cứu được nha, dẫn nghe như vậy đấy. Ông ông vậy đó, cho rằng Phật cũng như là thu rủa ở chùa, rủa sư phụ của mình sẽ ngủ ngon nha.

Ông đến nói với ngài câu nói mà xa thấy trong trận tranh kinh nữa, tự nhiên da tự nhiên một thời Thế Tôn nữa là, cho dù đi xa đến đỉnh, lẽ thằng vàng ngồi xuống còn quên rồi mới nói là chết luôn. Con thấy con nói gì, sao ai mà mắc người khác, người đó là coi như là không thể bênh vực lập trường của mình, cho không lấy bên mình nghĩ đánh từ khoảng cách đây này, cũng ngôn ngữ người xưa. Còn bây giờ mày nói ai, mày chửi người ta nói như vậy, thì ngày mới nói thế này, ngài đã trả lời như sau:

Anh ta có nói gì đi nữa, tác cũng là một trong số ít nói nội dung giống gì dạy người hành thiện lắm ác. Trang không nghề có việc nguyền rủa, cái cách làm vô cùng bà con đọc cái cái cái cái cái cánh mà con bé thấy lòng đất Sài Gòn. Có nói gì nữa rồi đó, cũng chỉ là một trong vô số cách nói, có nội những người hành thiện lắm á, phải không nghe gì của ai hết vậy nè. Và ngày có quan trọng nhà ông ta một câu như thế nào, và không có nguyên của ai, nhưng mà chính lại gian. Chúc bạn như này cách ngày, tại sao khiêu vũ phẩm ngay mới cả lên là tao không có quyền của anh chứ.

Cái cách nói của không đó cho thấy ông này đang xúc phạm ở Nga, ông về phim sex khổng lồ, quan tài khoản thì gửi thông tin từ đây sao nè, cổng không có muốn thấy mặt như nữa nha, người ngu quá hết, người hay sao mà như thế, người xúc phạm thế không. Bởi vì khác biệt thì biết rằng, kể từ khi mà vua Bình Sa Vương chết rồi, trở thành một phần tử quan đạo, và ông xem toàn bộ vũ trụ. Và sau này, nhưng mà không nghe thật rồi, người báo tin nhắn mà hỏng bất tỉnh tại chỗ, cũng sắp mất gì vậy. Nói gì là cái gì chứ, cha mình mẹ mình đã mình con mình chết, mình có bất tỉnh vì mẹ trong nước Nga, mà đằng này anh mà vô nghe mà cái con kiến thịt nói là vui hiểu, trong vừa tỉnh dự là vui chân vui xỉu, hình ảnh như tiểu bang là

Này anh mà vô nghe mà cái con kiến thiệt nói là vui, hiểu trong vừa tỉnh dậy là vui chân, vui xỉu. Hình ảnh như tiểu bang là một cái đoàn Hùng Minh là năm lộn tiếng về cứu để mà cung Xá Lợi có thể sống qua lăng đó. Còn không có các chị xéo nếu giờ hết về ngoại giao vì chính trị, là cái chai qua nổ ra mà máu chảy thành sông, sẽ phải không nha. Gương mặt lắm thương mà kinh thiên động địa, mà cho nên nó không thấy ông mày về mày chả là giống nghe, mà đã xảy ra như vậy ngủ đi nó vẫn không thấy mặt nữa, quá đi nha. Hết rồi mà ông lại xúc phạm tôi đặt được như vậy nha.

Rồi, bếp theo là mình học tiếp kinh chín rộ. Cái kinh này mà coi như không giải thích thì con chết. Kinh lý ngộ em có cái nội dung, sao có nội dung, vì sao có. Hát phải được chính nguồn bằng 22 chứ ba khoang. Tại cho tôi nói cái này, mày giải thích làm bạn con mà không nghe vậy khách. Thì cái bát giải thoát này rất là con, làm sao mà hiểu nha. Mà đã vậy, ngay cả trong chân chính bạn có nhiều chỗ có nhắc tới, Bác dạy có, chẳng hạn như trong tin đường bộ Phú Thuận học thường cao nhất, mà một lần nữa mình vẫn nhắc mày, nhắc cho Chú Đại Trí, nhắc cho thánh nhân nên đến. Trong đó mà nó cắn tắt chứ không bao giờ khách nha.

Cái gì bây giờ quên được chứng ngộ mày, niệm mà là có được trứng rồi mày. Gì ta bằng mắt là có phát phải được chứng ngộ mày, mình trí tuệ, nhớ nha. Cái đầu tiên đó chính nó bằng thân, mà sao kỳ vậy ta. Vì thế số 1 chính mộ bằng thân là bằng nam mắt cà rác ở đây. Tám chữ cho các cái tàng tâm thức, từ tục với đến vô trách, cô gái chỉ gọi bằng tâm. Có nghĩa là cái chủ yếu của bác giải thoát, đó là nội dung của bác chạy thoát làm tự qua các thế giới hạn công thức. Mở chìa khóa là gì, về hết là gì, số một thằng nhã quán chiếu nội thành cái gì nữa, trang lấy muốn đại và muốn màu hồng làm đề mục chính rồi.

À anh nghe ghê chưa, cái số một có là hình dạng quán chiếu khỏa thân, lấy muốn đại và vốn màu trong thân, nằm đè 1920 người mẫu mới nổi không nha. Mình làm báo rẽ khác, mà hôm nay có trẻ nó bắt vậy chứ người giản còn ngồi ở đây mà nó đã gọi là tam sao thất bổn. Tại sao phải mổ làm sao mẹ là ba lần, Cô Tô nó bạn là 7 bạn, tham sao rồi, not ôtô bất ổn rồi để mà 7 bạn nữa. Mà tao hỏi mình dùng cái Nguyễn ba mày photo để thằng mày tao cũng khó, mà này nó cũng khóc ba lần photo.

Thì cái đầu tiên của Bác nhạc khác gì là hàng giả, lấy bốn đặt tại làm các mật ong ở Đông tăng. Làm số tiền đúng nãy là gì, là đất nước gửi gió của viên của trạm nó ra rồi. Người ghé mắm nhạc biết đây làm nữa, chúng ta nữa nữa lửa, đắt tiền để một nửa dễ dàng cắn răng mình, đừng cắn phải làm răng bạn trắng mà cắt làm. Nên mình thắc mắc thì không có bảng mà chuẩn bị về 11 đang hai ngón xuống điểm nào, nó nào tướng giết tướng và cách làm. Mấy người chẳng còn những người lẻ màu trắng, mà thằng thứ hai những Đắk Lắk Bình Định Danh mà nó là một cái gì đó trong lòng anh có đủ 4 ngày nhớ nhau, nhưng mà đang nói về một đấng mày lấy tiền của hàm răng niệm Đắk Lắk.

Mà đó trên mặt đất nó có làm được gì ta, nói chuyện được xu hướng dẫn. Nhìn mặt nước là dưới, hồi trước tiên giữa hòn đất đi là lập tức, lập tức cái mặt nó thằng đấy. Nhưng mà tôi chỉ là hai mở nhạc hoặc Lan ở dưới, bạn lấy bàn tay em khổ và bất cứ chỗ nào cũng như vỗ vào thấy cứng nè mày, cái gì tắt thằng khác nữa. Như vậy nhìn thấy màu đỏ của máu, nhìn cái màu đen, màu trắng răng mượt săn, vàng đỏ trắng nhớ nhé. Chơi thằng đi mà lấy quốc đại.

nhìn thấy màu đỏ của máu, nhìn cái màu đen, màu trắng răng, màu vàng đỏ trắng. Nhớ nhé, chỉ cần đi lấy tứ đại và bốn màu ở trong tấm thân của mình, nó dễ mà làm. Cho nên những người mà tôi thấy không đánh răng, tôi nghĩ chắc đâu mà cuối để trông nhiều màu đây. Phải đánh răng, mà chứ quá thì đang nói với con có màu trắng thôi. Nói đùa chứ làm ơn đánh răng giùm.

Bây giờ ý là lấy bốn đại và bốn màu bên ngoài thân mình để làm đề mục tùy thường. Cái này để không thôi nha. Một là lấy màu và lấy đại trong, hai là bên ngoài.

Cái hạn bàn mạnh tập 45 đề. Một tạm trú từ đi mỹ xã em để đắc sản đến tân thì thứ tư biết chưa.

Tiếp theo, số bốn là bốn chữ tình. Đi ngủ chưa, chắc là tiếp theo. Từ số bốn thứ bảy là tầng hai cuốn sách mà tôi đã nói. Nhiên nhỉ, chẳng mang cái gì thì chắc là vậy.

Điều đam mê trong năm dùng chắc à, cô người mẫu đơn là nhìn nè. Lâu lâu mới có một ngày biết làm chán năm món này và tu tập thiền định, thành đó có lâu đài, hoa viên, và mỗi vì thằng tướng. Rồi lại cũng có người nhàm chán cái gì sắc với họ, chán luôn cả những người thuộc về vật chất. Nên sau khi được vận động karaoke và tắt sát, nhớ làm bạn để tu thiên tặc, nhớ chăm sóc tóc anh giải gì nha.

Chúng ta trong đời có hai hạng. Một là đam mê trong năm dục. Thứ hai là tránh được nhưng mà còn thích thường, thì liên hệ các trung tỉnh. Liên hệ là sao? Các đề mục thiền cũng là đất nước lửa gió, xong rồi nói tránh đi ánh sáng hay thẳng nha.

Rồi đến cái tầng thứ ba là thấy thằng hiền. Ok, ngon rồi đó. Anh thành thật sẽ vui vẻ là đất rời xa cách dùng đúng, nhưng vẫn còn cái gương trúc vật chất, máy lạnh nặng nề. Nó làm như nó rẻ tiền sao. Cái hạn này mà mới hướng thằng thì chả hơn rất là nhiều lần.

Nữa lên điểm xa rồi, mà con tự đọc, em xin đọc trong cuốn. Từ làm một, chúng tôi chỉ còn cách mà, đây là lý do vì đâu mà chúng tôi đã chọn dịch rồi in, đã cắt rồi có cái chữ lành ấm nóng. Cái chuyện là xây dựng nền tảng căn bản giáo lý cho bà con tử, không phải ngẫu nhiên giúp nó thích cái gì phải. Chúng ta đã lừa, chúng tôi đã lừa mập, chẳng hạn như nhau. Thì làm một là có được từ một con lớp dạy giáo lý ở Thụy Sĩ. Thứ tư thì chết giản mà cứ như vậy. Thêm các bạn Hoàng Bắc thì mình có ngay một lần cả. Và sao nó làm đi anh em, đi em nghĩ mà mày cho bà con có những cái cầm tay.

Rồi ok, như vậy thì nó là bác vậy thoát, nó nằm ở thứ bảy tám cái gì ta. Tám mà tưởng định, em à, phạm quả cứu hỏa mà ngán sao khi nhà đất đắc đạo. Muốn nghỉ ngơi tịnh dưỡng, việc nói rồi là nghỉ ngơi, thì chỉ cần lương từ đó đã chứng được tầng thiền phi tưởng phi phi tưởng, chừng có đó là trọng nhất.

Một tí quả thì sau khi chọn chỗ thích hợp kết hợp của mình còn được bao lâu, sau khi mà thấy toàn thân thế còn nhiều hơn mà ra mình định thì vậy này, mới cho ta mới ngồi xuống, ngồi xuống nhập vào cái thằng hiểu tưởng thì hiện được, khi tưởng rồi cực đỉnh. Và chúng mình ngủ hiệu từ đây giờ trở đi trong thời gian đã định, không còn tăng sức chú vậy, rồi nhập trả lại tiền, trả lại là tâm thất phải phim chưởng city tự định nhất. Thì đó trong tức thời gian một giờ, hai giờ cho đến bảy ngày, trị này giống như xác chết.

tự định nhất thì đó, trong tức thời gian một giờ, hai giờ, cho đến bảy ngày, vị này giống như xác chết, hoàn toàn không còn tâm thức. Đó là chứng đắc thiền định cao cấp nhất của các vị Đại Thanh Văn như vậy. Và chắc là nhớ, cái này bị lên án, nó bị lên án.

Cái thứ hai, đánh số hai, là có phải chứng ngộ bằng niệm đó chính là khả năng mạng minh, nhớ về tiền kiếp.

Một là vị có túc mạng minh nhỏ thì sao? Khi mà tịnh ngủ tịnh mật chú, dùng hết sức bộ nhớ của mình ôn lại chuyện xảy ra từ ngày hôm qua, tuần rồi, tháng trước, cái gì nữa, năm ngoái, năm năm, mười năm, mười lăm năm trước, rồi đến cả lúc còn trong nôi, trong bụng mẹ, từ đó nhớ sang được. Ở đây không vào các công đức tu hành nhiều ít mà cứ thích nhớ. Có người rất ít, lúc mẹ mình đi xa được bao nhiêu, có hiểu không? Không vào công đức tu hành nhiều lắm mà thích nhớ được bao nhiêu.

Nói vậy, lục giác thì nhớ được, vị Thanh Văn sáu thông là có thể tịnh được, thì nhớ được, ờ, trong nhà được. Nhớ các bậc hiền với những đắng cay mà nhớ được 100. Cái Bích Chi Phật bao nhiêu từ độc giác trở xuống, mày càng nhớ bao nhiêu thì cũng nhớ được bấy nhiêu duyên. Chứ Phật toàn giác thì thời gian tu hành tối thiểu là gấp mười lần độc giác. Như vậy đó.

Khả năng mà túc mạng minh thì vô hạn. Lý do đơn giản là, lý do đơn giản là, vì còn Bồ Tát, Bồ Tát trừ các ngày xả cũng nằm với một tâm thế vô lượng vô lượng. Mấy bậc còn chỗ đó không hiểu nào không làm nữa, không, không sợ mất. Cái gì mà cả năm hành thiện, mà có lý do sẽ có là vô lượng vô hạn. Cảm giác cũng bằng, cũng gặp khó, qua có chục cùng nước nhưng mà nó chắc bạn không.

Thí dụ như một khi đã có lòng thương người thì có phải tan xương nát thịt thì vẫn mỉm miệng cười vào cõi chết nhưng rất sống cho người khác. Khiếp như vậy đó. Nỗi buồn cát trắng nắng trần gian, ung dung Nguyễn Cường bước vào cõi chết nhưng đặt sống cho. Đã có lòng Bồ Tát gánh nặng, giáp sẵn sàng bỏ mạng để nghe cho não mà thôi.

Chẳng hạn như người trong kinh đó, bốn câu hồi nãy, chẳng hạn như Bồ Tát đó, thứ một lần này sẵn sàng dao ngai vàng, hoàng hậu, hoàng tử, công chúa cho người ta. Bản thân mình sẵn sàng đi theo người ta làm nô lệ tôi tớ, hoặc là làm món ăn cho người ta ăn thịt cũng được. Không để mình muốn cái gì, đừng mong, và không có nên làm tổn thương chúng sanh nào, điều hay tất cả. Được lại ở đâu, điều vô thường, mọi hiện nữa đời vô thường, đưa hai này đáng được gọi là tôi hay là của tôi.

Trong kinh nói, chỉ vì bốn thật nó mà Bồ Tát chắc cho mọn nhiều, trước là con không có dẻo nhân, ngai vàng hoàng hậu, công chúa hoàng tử, thế mạnh của ngày. Ngày sẵn sàng nhảy nhảy từ trên núi xuống thì cái người thử này là vua trời Đế Thích. Có lòng ruột pháp trong cái giỏi, chắc chị không lâu hát nhiều mà thương tử bắt gặp được những vị Phật.

Cho nên con Bồ Tát cho nó có nhớ nằm thành viên, gọi là nó nhớ thì cho anh. Nên là khi mà Bồ Tát nhạc viết sai rồi, nó xa anh không tin là, nó nói là nó vẫn quên có ăn ngủ rồi khóc cười, lăn đùng ra chết. Tao không tin, không tin nhắn nữa, quê mình người ta. Không tin ai mà nói cho tao nghe là cái gì mà đáng để nghe. Nói người ta không có tiếc ngay bạn để nói, trả lại cung hiện sướng quá, thành một dạ xoa, nó làm 05 đỏ mặt thỏ mỗi rơi, mà coi như mình mãi mặt mày coi như là cái ớn luôn, ba màu trắng.

ướng quá, thành một dạng dạ xoa, nó làm cho đỏ mặt, mỗi lần rơi mà coi như mình mất mặt mày, coi như là cái ớn luôn. Ba màu trắng tay, một hai con mắt thì thích nói rằng đó là cái ở nhà tao đâu có màng này, có ngon lần mày nổi hoàng hậu này, công chúa nè, hoàng tử nè, ra chưa hết gội đầu với chính con hầu nữ, người bán nhà nhà nó mới về.

Thì nó không được nữa, thì tao nói tao nghe đạo nói chuyện, tâm tôi nói cho ngài nghe rồi, tắt nữa, được người nhớ giữ lại lúc xuân tin nói là ông đến tiền thôi. Điều một lần nữa, thân người phù du, có nay mất mai, nay còn mai mất. Cái điều thứ hai nữa, nói năm dùng nữa bắn mà nó ngọt trong, nó đánh cho nó ngọt với mình, hiểu lầm mà thôi.

Không nói được hai điều đó trong bốn cái điều mà mình còn, khoa học chỉ móc gì đâu, chỉ ngồi đúng rồi với mã máy đi chơi bài tứ sắc. Bộ phim Mẹ Hiền, trong phim Bồ Tát bỏ ra mạnh ra để nghe. Đừng có hai trong bốn, vừa nghe xong là Bồ Tát lao từ bữa lên núi thẳm hoang anh trong cuộc đời, bị chắp tay nó còn lại, muốn không ngờ là bố chỉ vì tránh trả mà muốn bán mạn kiểu này, con tim chúng nó thành viên chắn nắng Trần vậy. Bố mẹ sợ như vậy một lần, số phận như vậy.

Cho nên có thời gian tập thì đúng là gấp 10 lần cảm giác, nhưng mà cái thích biết, chứ nhớ cách mạng đánh giá về vô lượng vô hạn vô luôn, vì đâu là vy hỏi cái hạn chế thời gian, nhưng mà ngày nó tung bằng cái tâm thế. Khi nào báo đơn cái mặt tài sản nhất, dẫn nào ngày hết vị Trần đạo thôn huấn luyện hoặc chế độ trên.

Cho nên là kết thúc bạn Minh là cái chút nhớ, mà bây giờ thông tin nói muốn mình cũng huyện hạng nào, biết cái mà mình phải cao dồi hận đó, cái gì cũng được huyện ủy Lạng thương dễ. Thì mình phải lưu ý đến hai điều làm phước, nhưng mà nó liên hệ với con mắt. Là phước gì mà liên hệ tới ánh sáng, kinh nguyện để thành viên giản, thì đừng đánh làm nó biết gì mà liên hệ cho mắt. Thế là có tiền ủng hộ người nghèo mổ mắt, mổ cườm, mây thay, hiến tặng dùng mẹ nó. Đó là cúng dường lắm đàn, cài dầu thấp cho chùa miễu, đã thành giúp đỡ người nghèo, với chung là hỗ trợ mắt, hỗ trợ cái gì mẹ nó con mắt mà tới ánh sáng.

Số 10 nguyện thư giãn cho rồi, mình muốn luyện cái là đệ nhất vô tình, nó thì coi như là mình luôn luôn làm cái gì mà hỗ trợ sức khỏe, tấm mạng trên người khác. Chẳng hạn như thuốc men, thực phẩm này không.

Mình muốn miền đó thằng đệ nhất tài lộc, nhưng về chơi lý phải huyện tôi, mà về trùm mền ngủ rồi bật ra đời cái mình nhào ra. Chứ mình để nhắc lòng cũng phải mà câu, nhiều đời nhiều kiếp cứ là thấy chân tay có cái gì là luyện ra, nằm phước lại cái bàn tay của cái ngày xưa lý cho con, nhưng không có cầm được cái gì quá 3D, đang đi mà đừng lấy chồng tao, cũng đang là bắt đầu giơ lên, ai chồng cầm được một chút thôi, chứ dòng giờ bên quan với ai cũng cho coi như cả đời không chắc cả động tác là ngày lý điều rằng rất nhiều tiên có động tác tâm lắm. Mà ngài đã lâu rồi từ thiện nguyện cho đệ nhất tài lộc dưới chân, thì có những người đã quên hẳn các động tác, động tác trong lắm.

Còn chúng ta kỳ khi chúng ta cần sao chúng ta coi động tác nào cũng thuộc, chỉ riêng các động tác đàn ông quân sự. Đông Tây Ninh có 5 triệu phút cho trẻ đó, ông kẹo banh xác có bữa không bị chết đuối, thì nhân viên cứu hộ ra mới thấy ông thành lớp mình lớp, nhưng nó đưa tay đi không nghe, chỉ đưa lỏng ông không chịu. Lúc này thì nhân viên nó hiểu, như cứu hộ nó nè không nghe, thì ông mới cầm tay của nhân viên cứu hộ, mà thế là

không chịu lúc này thì nhân viên cứu hộ, không nghe thì ông mới cầm tay của nhân viên cứu hộ, thế là xong, coi như đó là cái tùy tiện.

Sống trung bình và mình chụp trong công tác sinh hoạt nào cho người khác, coi như là người đi qua. Từ lúc đầu phát nguyện, đệ nhất là cái động tác cầm nắm ôm ấp. Nhưng chắc mà quên sắc trả lời, cầm tay bằng mẹ mày, anh văn em cả đời mà thuốc 100.000 ngày, còn mình thì có những lúc này tôi biết nắm tay mà ôm gì hết chắc, cho nên ghét không. Trời đất, bao ở cái bàn tay xanh khi nóng lại xem thắng được một, khi ta không được một, ít khi tắt xe tay ra, cái vòng tay thì cái phải có cái điều hơn bao nhiêu lần thứ gì đó.

Làm đạo lý rất là căn đạt, rất là sơ đẳng tiểu học. Ok, cái giống chảy như vậy thì anh cũng phải tu hành với những kiểu sinh hoạt. Chân tại anh muốn mày đẹp nhất mà chút nặng bên giờ, anh phải nói không có thường xuyên thường trực, dáng cao dồi là chú nhớ. Nhớ là gì? Có nghĩa là không có thể mình phải quên trước quên sau, tìm đủ cách. Chúng ta có tới 18 cách để mà giữ tin nhắn, ứng dụng nhân viên chép làm dấu.

Hôm nay chúng ta có iPhone, iPad, chúng tôi có iCloud, chúng ta có tablet. Mà chúng ta đánh dấu, lấy dao cắt phía thằng vạch đường, hoặc là đếp à em, tự dây cột tường sắt từng khác để là đánh dấu, ngày khác mà có bao nhiêu việc phải làm. Cái anh lên núi, nên nhảy lên nương, có bao nhiêu việc phải làm mà quên, cái họ đâu, có thằng kia nó chỉ biết là lấy cái sợi dây thắt năm tháng, có nghĩa là 5 việc phải làm. Lên nãy anh làm được một việc, để rồi tưới dậy được cái gì nữa, đi thăm bẫy hay việc được cái gì để bắt nồi cơm ba việc, rồi đi thăm coi cây có đủ nước chưa là bốn việc, bốc cho con ra gọi bà xã đem cơm với anh là năm. Ví dụ như vậy thôi, chứ mình có con thì tổng cộng nó là nó làm giải quyết được 5 cái khác.

Thì tôi kể bà con nghe như vậy đó là con nhớ. Thằng khi mà mình muốn có chút mặn lên nó, bạn sẽ cao dồi trí nhớ. Để sút không thích niềm nhớ, các vị còn nghe không ạ, nghe lời hát nhớ. Cho nên có những pháp mà mình phải chứng ngộ bằng niệm là như vậy, điện đây là chút nhắn.

Rồi bà đó, là có pháp phải chứng ngộ bằng mắt. Mắt ở đây chính là thương Nguyễn mình, cũng là sinh sự mình làm gì ta. Nhớ chú tù, và mà xăm tự chứ không tự sướng là chứ, rõ do cái nghiệp nào, ở nhà cái nhìn khác nào mà ta khổ vui ra sao, ở đài kia quyết nợ. Nó có nghĩa là lúc mạnh, minh là chứ nhớ về quả luân hồi, ra đã sanh ra ở đâu kiếp nào, nói gì sao, cổ hướng nào. Còn cái sanh tử minh thì ở Thủ Đức thì cưới đơn nhân luân hồi, biết từ đâu ta ngày được cái gì đó trong các kiếp luân hồi, sanh cái này lên này mắc cái đang, cái nào cũng mắc thật của mình thôi.

Mà cái đây là mất trí tuệ, cho nên mình thấy ở đây đó là điều số 4. Là cái gì? Số 5 là điều tiết lại, nhớ nha, điều vốn và em điều 5, điều mà tỷ lệ giữa các em rồi. Đây cũng là lý do vì sao có lúc đi săn thị minh được gọi là, nhớ nhà mình biết thêm từ nữa rồi.

Rồi cuối cùng nó là, cuối cùng nó là có pháp phải chứng ngộ bằng trí tuệ. Trí tuệ ở đây là tháng trước không là những. Như vậy chồng 4A có điều chính ngành này đã có nhắc đến tam nha, báo quá là nói về bác. Vậy phát nhanh, điều 2, 3, 4 là nói về tam minh, điều vốn là lậu trần minh không ta, điều 4 là lậu tận mắt, nhớ nha.

Rồi bây giờ là ngày gần gia đình những nhân, có nghĩa là

Điều vốn là lậu trần, mình không tả. Điều thứ tư là lậu tận, mình nhớ nha.

Rồi bây giờ là cận gia hạnh phần. Có nghĩa là trong một trường hợp nào đó của Tứ Niệm Xứ, là tùy ở pháp, tùy trường hợp mà ta cần đến sự hỗ trợ của cái gì. Có lúc kinh nghiệm rất cần đến, có lúc cần đến định. Nga trong kiếp tu phải luôn cần đến sự hỗ trợ của cái gì.

Như hôm nay là định, ngày mai cái gì hết, niệm nè, niệm về ba thằng nó. Còn là nhiều sự. Hôm nay xa tròn là tàn nhang nhá, phải từng ngày, tao rồi hả, trâu để tối mai này có cái hỗ trợ cho mình, có cái để mình sử dụng lúc cô. Chính hiểu không, hiểu không. Có nghĩa là mình thấy trong con đường tu, chính nghe như vậy, phúc xin chào, chúng ta phải cần đến sự hỗ trợ của niệm này, của tuệ, của thiền định, tùm lum hết. Nhưng mà ở đâu nó ra vấn đề lãnh, đâu nó hỗ trợ thính.

Hai thí nghiệm. Mình đi mình nhắm mắt của hắn vào, anh Tuấn sao chứ. Em thấy cái này chắc phải đi trực thăng. Của anh đi xe thì mình khám phá được một góc là nó nhìn nếp than thì có, nhưng mà lúc một số điện nữa cũng không góc cạnh nữa. Rồi ngày mai đi mua ô tô là cái loại mềm mà. Rồi bữa kia nó đi thử xem xe địa hình mà có thể đi trên đồi khác được, thì mình nghe thấy ham. Nó mình cũng về mà nói bà xã mình, mình nhắn tin thì nó thì xe địa hình vượt cát, ngồi nhìn trực thăng thì phải trả cho nó nhỏ, cho xe đạp. Mình định chưa thay cái love mà mày Tết chứ. Bây giờ mà anh nói trực thăng tiền rồi, địa hình hiểm chứ không. Mà em nhắm mắt nghe đánh nhà nói chuyện mẹ đã quá.

Tại sao mà nó mở miệng ra nào, nhưng trường nào, tháng nào, che cục là sao. Bạn nói mình nhắc tao nha. Của mình cũng vậy. Vớ không, giữ định không có, tu mà tuệ không có rồi, mà giống cái nhóm gương mà mai mốt mà. Cái này hỗ trợ, cái nhắn tin nói chuyện hơn một cái huyền ảo. Mà nó là nó đánh của mình bắt khác, nó quần áo mình, nhiều người yêu luôn đó. Thì nãy mình em cái tên là mình hả, đúng không. Nó không quan trọng, đứng vững mà buồn ngủ, cái bắt cái nhờ vào nỗi buồn ngủ. Ăn no là nó buồn ngủ, cứ gió yêu em là nó buồn ngủ hả, cứ có một chút xíu bóng tối là nó buồn ngủ. Cả chỉ riêng các bạn buồn ngủ là khỏi quá đắt cái gì trơn nha. Đừng có nói mà ba cái mà tha mà sao nhắn tin cái gì góp nha. Ngủ đâu khi người ta nó đạo hạnh.

335 hương làng Tân Cương vĩnh cửu, thì coi như tất cả việc não chỉ là những người khách không mời mà đến, không có một trà nước, tự động nó cuốn tượng nó đi. Nhớ nha, nó huyền ảo, nó vé giống như Bồ-tát Tất Đạt. Là coi như thế này, ngày kể mà cũng tin trước, trong nhà trong cái cũ hạnh lắm nữa, đã không có biết gì hát, mà tự nhiên tôi dừng đó nha. Nguyễn như một kêu bị thắng toàn bộ, tâm tư chắn gọn trước sau, giữ gồm hai thứ tư tưởng. Mày tránh tin thì thôi, thì kể từ hôm nay chung quanh tăng không có. Thì bạn rồi đó, tử làm bạn nằm. Thầy nói mình vậy. Khi nào ta thấy tà bao nhiêu thì sẽ nhận gì nó, để nó tự nó đi. Khi nào có nhận diện đó là trắng nên vui như người, nó sẽ còn nằm lại đó nha. Nhớ nha.

Xem xong tầm ở Trung Bộ thấy đâu mà nó dầu ăn đó mấy chục k. Tân kỳ chứ không, xuống là một cái hoàng tử Tất Đạt mà thông minh đỉnh ngộ như thế nha. Đúng là ngày đã về với công thức luôn lầm, mà ngài đã sẵn sàng đổ máu xong, mà hãy thích hàng núi thấy của ngày đó. Chẳng biết ngay cả quốc gia có thật mà nhỉ. Võ đời đó có nhiều vô, cả nhà đã biết bao nhiêu là người, rất hiểu cái hàm oan để mình bấm nhầm đâu cả. Khác mình hiểu biết bao nhiêu lần ngày phải chịu đựng báo, là sự đi biết bao nhiêu.

Cái hàm oan để mình bấm nhầm đâu, các khác mình hiểu biết bao nhiêu lần ngày phải chịu đựng, báo là sự đi biết bao nhiêu lần ngày với nhịn đói cho người khác được, nó biết bao nhiêu lần nữa. Chuyển động cho người khác được tắm có vấn lần, nó biết rằng nó bên cạnh khác được tắm, ở biết bao nhiêu lần.

Con mình thì xem ở đâu thế? Ngon khi động dao động. Tháp năm mà tới mình nghe nói cái lần trước đi đánh trận là đi sao cùng, mà rút quân là lúc tuần trước, khi đó bị tiểu tu của mình cái gì cũng nghe không.

Bây giờ hết giờ đúng rồi. Một chút xíu quan kinh sao cho nó sen, mà nhưng mình phải làm luôn cái tên sao anh đại chúng em trước mặt, và có cần lời cái tháng hội trúng này rất xứng đáng. Để thiên hạ đừng cháu lắm. Vợ có nhan rậm tìm đến chiêm ngưỡng lễ bái. Vì sao vậy? Vì trong cái hội trúng này đúng rồi, chúng mình có đủ vốn hạn thì sao kính rất là chỉ theo, mà coi như mà sống kiểu chữ Thiên là kính đi tiền đình bằng cát đều ở ngoài ra với Phạm Phú.

Thứ hai lại các kỹ năng sống kiểu Phạm Thiên là những vị tu và đặt Hiền bàn chân đề mục từ đi tỉnh, mà là có kỹ kêu mà được vị chứ bất động, không bị về vật chất. Vì cả chứ nhưng vô trách số 4 có tiếng kêu có kỹ, xem đã là thánh nhân chính ngộ vốn đến dự vào dòng Thắng đắt nhất, cũng là cơ quả chỉ còn 600 7 lần nữa có.

Nhưng mà tao hỏi chúng mày, trói loa một cơ hội trúng mà không nhận mạng lấy tay che mắt cũng có. Chúng mình người nên đi nhanh đi, vì cái rạo rực rỡ nhưng mà không dừng. Ngon nhà làm ngon quá, vị tướng gọi chúng mà tất cả nhân viên nhai với đang mang kính mát quá quá. Còn nói chúng mình đi, chắc ai đi anh là thấy nỗi đèn tùm lum mới thấy đường mà. Chứ lâu quá không, tối nay người ta thôi còn hỏi chú thật là của đội chúng mày ngắn như bữa nay trước mắt, rất rất rất hoa và ngày nhiên như vậy.

Em đây là mua chút cũng không có nhiều chuyện, không có phủ Tiến nó bảo tôi đã một cơ hội trúng là đáng được kính lễ cúng dường, là phát điện hoa. Đâu đâu mà đánh được tính, là ở đâu mà đánh được uống giường, là bởi vì lý do mở mắt được cúng dường, là để họ đã không còn muốn được cúng dường lễ bán được cái bị điều chuyển một lý do này.

Chỉ một liên rồi hỏi đáp, đừng cũng giường là bởi họ không còn muốn được uống giường, bạn không còn muốn cái gì nữa, cũng như mà nát khoe nhất chính là chứng rằng tâm trạng không còn muốn hoa nữ hiệu nghĩa quốc kỳ II những hình ảnh khoe nhất tâm trạng thống và búp bê tông nữ, mà không mà có lần quen sẽ không có cái gì đó. Và có căn phòng mà mà mang thì có nghĩa là đang không có gì, được rất lạ lắm hát kỳ quá.

Nói cuộc đời nhưng mà khổ hai đứa mình tắm đánh đừng giường, Việt Thắng muốn nhận được người đánh cũng nhiều nhất, chứ mình không ngủ nhận nữa con. Thứ hai đừng quá đâu, hoặc là cái mà nó chết một tâm trạng không quần khoe nữa.

Mà nói như vậy thì làm sao mà một thằng con cũng giả nào, cái đắng Manager bú mẹ mà có lòng muốn nghe nữa con. Chỉ đường đến mặt chúng ta vừa học xong một ngày chủ nhật. Bữa nay mừng quá, bữa nay là một ngày vui cuối tuần là vui vãi, mà con tôi vui lắm.

Rồi cái này cụ thể, từ những gì nó người đi làm ở cả công sở mà chiều thứ sáu nó mà nó cũng có người còn minh quán rồi. Như vậy mày cho nó đi nhanh, mình cho nó mới cập đang có hội. Đúng là có đi ngang nhà tao thấy nhiều, mà nói tay che mắt mà nó mang lại trôi quá hôm này, trong nuốt cầm đèn pin mà còn nhớ chứ.

Sau khi đọc

Giữ lại một điều có thể thực hành

Đừng cố nhớ toàn bộ transcript. Chọn một ý chính, quan sát nó trong sinh hoạt hôm nay, rồi quay lại đọc tiếp khi tâm còn sáng và dễ tiếp nhận.

  • Ý nào liên hệ trực tiếp đến khổ và nguyên nhân khổ?
  • Ý nào có thể đem vào lời nói, việc làm, hoặc chánh niệm hôm nay?
  • Nếu cần đối chiếu, mở mục lục Tăng Chi để đọc bản kinh gốc.