Hôm nay chúng ta sẽ học tiếp Kinh Trình, trong đêm với bị đến được nghe. Với tay kinh 191, cái nội dung kinh này tức là quan trọng đối với chúng ta.
Nhớ lại rằng nếu một người mà thường xuyên học hỏi, trau dồi kiến thức pháp thì sẽ có được những cơ hội tốt. Kẻ phàm phu khi chết đương nhiên không có thể đem theo cái kiến thức học đạo qua kiếp khác, theo cái kiểu sợ đất sợ chứ như là thánh hữu lộc. Nhưng chỉ cần có một vị Tỳ kheo chứng thần thông giúp gửi lại trí nhớ, tìm kiếm, thì đương sự sẽ nhớ lại được.
Có ba trường hợp sau thì nhớ được. Một là sẽ do chư thiên ở cõi mình vừa đến nhắc nhở các trường học. Thứ ba, khi nghe một thiên tử thuyết pháp cũng sẽ nhớ lại được. Điều đặc biệt như vậy đó. Một cá nhân khi đó, cái xanh lá xanh đương nhiên cũng có thể giúp cho nhớ lại.
Cái nội dung kinh, bây giờ mình nói ra một chút có ý nghĩa, là nói mình có rất dễ tưởng tượng. Mình học xong là mình chết, là mất xác, thì diễn viên phàm phu mà từ cái thân người mình chuyển qua bên thân thú, chuyển qua cái thân của loài địa ngục, a tu la, ngạ quỷ thì bao nhiêu thua ra thua. Nhưng nếu mà ta sanh trở lại trong cái thân của chư thiên thì cái khả năng mà chúng ta nhớ lại rất lớn. Chưa kể là chúng ta mang thân người nhưng mà có một cái vị nào đó còn có thân công, hoặc cô gái bị xe, là một cái vị chơi gì mà có gì thỏa thân nào đó, họ vẫn có thể nhắc lại cho mình, nhắn lại cho mình.
Đây là cái gì đặc biệt của mấy người mà thường xuyên tạo giờ cũng tắt. Hôm trước đọc cái này tôi rất là quan nghĩ và tôi có cái ý thì sẽ dành một buổi để bị chuyện này. Cả bà con còn nhớ cái câu tôi nói hay không, đó là ngạn ngữ của Châu Phi, đó là mặt trời sẽ chiếu rọi lên người đứng trước rồi mới đến người Huy. Có nghĩa là sao? Có nghĩa là mặt trời đừng có phân biệt chủng tộc, màu da, tín ngưỡng tôn giáo, quan điểm chính trị xã hội, rồi quyền lực xã hội và công luận. Mặt trời có phân biệt ai.
Tuy nhiên chúng ta cũng có thể hiểu cái câu này có nghĩa là cái gì cao thì mặt trời rọi lên trước. Thí dụ như mình ở bên Mỹ thì cái chỗ đó là lý tưởng để mình đón mặt trời mọc. Mặt trời nó dội khắp nơi cũng không phân biệt, nhưng mà những bờ biển, ở núi cao, chỗ đó mình dễ nhận ánh nắng mặt trời đầu tiên. Là vì sao? Ở biển mình là cả bờ biển là cao nhất, mình cao xuống biển mình cao nhất, mà biển đâu có cây cối nhà cửa đồi núi gì đâu. Trên mở mày, mình dễ thấy nóng đầu ngày và dễ chứng kiến được những tia nắng cuối ngày, thì cái địa thế tình cao nhất rồi. Thứ hai, nó lại trên đỉnh núi thì mình cũng có thể dễ dàng quan sát hoàng hôn và bình minh, bởi vì nó bình cao nhất.
Thì cái câu ngạn ngữ đó nó cũng không chỉ đơn giản nói như vậy mà nó muốn nói rằng, để đón nhận bất cứ cái điều gì hay ho từ cuộc đời thì anh phải có một cái chuẩn bị tương thích và tương ứng. Thí dụ như bây giờ có những vị thiên tử, có những cái vị theo mà muốn giúp mình, cũng phải coi mình là cái loại gì mới giúp được. Ví dụ có khả năng chúng tôi mình đi hộ niệm cho Phật tử thiệt, là có những người…
Mình là cái loại gì mới giúp được. Ví dụ có những lần chúng tôi đi hộ niệm cho Phật tử thiệt, có những người mình thấy họ đang rất mệt thì mình chỉ muốn nhắc một hai câu, nhưng mà mình không biết là phải nói cái gì. Bởi vì họ lúc xìu xìu đó, mà không biết cái gì hết, không có đi học đạo. Trong nhà có một hai đứa con, hai đứa chán quá đi rồi, bây giờ nó thấy ba má gần đất xa trời, bị bệnh, thì nó mới sư về. Nhưng mà mới sư diễn viên thôi. Mình pha ngẫu thì cũng nói gì mình nói, nhưng mà nếu có lương tâm trách nhiệm một chút thì mình cũng phải suy nghĩ cái gì hợp với họ đi.
Tại vì lúc nó quá hấp, mệt mỏi quá, đau đớn quá, sợ hãi quá, đang có tiếc nuối luyến lưu của cuộc đời bao nhiêu thứ tình cảm, tài sản, vân vân và vân vân. Mà bây giờ mình nhắm thấy người này khó nhất là gì, bình thường không có biết Phật pháp đó. Nhưng nếu mà đó là một vị sư hoặc một người cư sĩ mà có biết Phật pháp thì lúc đó mình dễ nói chuyện. Bởi vì họ là sao, vì trước ánh nắng mặt trời, người đứng vào nó như mình đứng đây, có điều kiện đón ánh nắng dễ hơn.
Ở đây cái bài kinh này Đức Phật xác định một cái người mà thường xuyên học hỏi, trau dồi giáo lý thì chúng ta rất dễ có cơ hội được người ta nhắc nhở hơn. Mà cái người không học Phật pháp ở một bàn sinh khác, ở trong tầng chiên đó, chúng ta sẽ học cái Phật dạy rằng có những người mà họ lọt xuống sình, xuống dưới hố phân, mình còn hơi mới có lọt xuống cái đầu gối mình cứu được, tới thắt lưng mình cứu được, cái ngực mình cứu được, tới cổ mình cứu được, tới cằm đó, thậm chí là lọt tới búi tóc, mà nó lên chừng nắm tóc vậy đó, mình cũng còn cứu được. Vì sao, vì mình còn có nắm, và mình còn biết chỗ.
Còn Ngài nói rằng có những người mà họ lọt sâu đến mức mà không còn được một cọng tóc nữa, thì vô phương. Nha, tôi nói hoài, Phật trí thì vô biên mà Phật tâm vô lượng. Nhưng mà ba cái vô này cộng lại không cứu được cái người vô duyên. Nhớ nha, cái này quan trọng lắm, rất là quan trọng. Trí tuệ vô biên, mà phát tâm vô lượng, và Phật lực vô cùng, ba cái vô này cộng lại không cứu được người vô duyên. Không có duyên thì cũng vậy.
Các vị sẽ hỏi tôi dựa vào đâu mà nói rằng ba cái vô biên, vô cùng, vô tận mà cứu không được. Thì tôi có cái chứng minh, chứng minh rất là rõ. Nếu mà chư Phật làm được chuyện đó là vì hôm nay chúng ta đâu có mà ngồi ở đây. Chúng ta đâu có gọi đây. Tức là trong bao đời sanh tử quá khứ dài dằng dặc, mà bao nhiêu Đức Phật Chánh Đẳng Giác ra đời, bao nhiêu vị Thánh Thinh Văn đệ tử hoằng pháp khắp nơi, mà có thấy bổ vàng cho chúng ta lấp ló lấp lánh ở chỗ nào đâu. Cho nên là chúng ta bây giờ mới còn gọi đây.
Thì dĩ nhiên trong room này có nhiều người cũng ráng chống chế nói rằng tại gì chắc tôi mang đại nguyện lớn, bây giờ tôi còn ngồi đây thôi. Thì bà con nào có nguyện lớn thì tự biết nha, chứ còn kêu nghĩ ra phần nào mà nguyện lớn, mà tại vì không có duyên Phật pháp. Nhớ chỗ đó. Chứ còn cứ thấy mà mình mà không đắc rồi mình nói tại vì tôi có mang đại nguyện lớn, nguyện diện huyện huyện sanh tử dài dài đấy mà bầu bạn với chúng sanh, ta rất sợ muôn mê tầm chánh giác, đường trần gian ai dìu bước em đi, thì cái kiểu đó làm cái gì, nói chuyện với bị tự biết, nghe chưa.
Còn nói dùm đây, sẽ đây mình nét rõ ràng là có bốn cái trường hợp, nhưng mà gom chung chỉ có một mà thôi, đó là khi ta có cái lòng trau dồi học hỏi.
Hình nét rõ ràng là có bốn cái trường không, nhưng gom chung chỉ có một mà thôi. Đó là khi ta có tấm lòng trau dồi học hỏi giáo lý, chỉ coi như từng kết duyên với Phật pháp, với duy vật của tháng, liên kết nối có một cái ngày đó thật đến đích thực.
Trước nhà một cặp vợ chồng già, ngày nào cũng đem cơm ra để bố thí. Ngày hội đem cơm ra để bố thí, nhà từ khi theo lệ là ngày vợ nó phát ra để người nhận. Nhưng mà hôm nay, ông nhà bác đến đứng trước nhà người ta, mà ta đem cơm ra thì nghe lại lấy cái tay che lại, không muốn nhận. Mấy ngạc nhiên ăn mà mới hỏi tại sao mà lại từ chối. Thích xanh tức là giết người ăn xin mà lại từ chối thực phẩm, thích cuốn lại từng giấc sức khăn là sao.
Thì ngài mới nói: chữ khất sĩ ra đây không có nghĩa là ăn xin, mà phải kể đây là cái người hiểu rõ khất sĩ là gì. Vị đó đi ăn xin giữa với cuộc đời, xin việc này, đi xin cái trí tuệ giác ngộ, đi ăn xin cái con đường giải thoát. Mượn cái nỗi khổ trần gian đau thương này để mà cầu Phật đạo đó. Còn lại ăn xin trong cái khổ sinh tử, ăn xin cái kiểu của các bậc đại sĩ. Phải đi giữa phố phường, xin củ khoai củ sắn mạng sinh giỏi bậc đại sĩ, và lấy nỗi đau, nỗi khổ niềm đau của đời đó để mà đổi lấy con đường về Phật. Cho nó mới kiện ăn xin của bậc đại sĩ, của cái hàng thượng thừa thánh hiền.
Thì ông bà nghe như vậy bèn đắc ngay tam quả A-na-hàm. Sự thật về hoặc kể lại chuyện có cho triều đang nghe. Thì chư tăng có câu hỏi: được thì sao mà hai vợ chồng mới chưa từng là học Phật pháp mà lại có thể nghe mỗi câu nói mà khô như vậy, mạnh như vậy, mà có cái đắc chứng dễ dàng như là một cái vị gì. Sao thâm niên thu hoạch giải rằng, họ bây giờ rõ ràng trước thì đắc đạo mà không biết gì hết lúc, nhưng mà đã từng gieo cái duyên làm giác ngộ từ đời giáo pháp.
Và cái giết chúng mình biết, Thế Tôn mà trước hết luôn, mình hơn bà cũng đi nghe pháp. Người cứ nghe, như trong cái nhắc lại nào danh sách, nào là nó tai nghe dưới 18 giới, cứ nghe tới nghe lỗi mà cũng cắm cơm tắt vậy đó. Nhưng mà kiểu trùm chân, nghỉ dùm chừng thế giới này nó được lắp ráp bởi hai cái đó nghe. Nói là duyên hết, nó là duyên cho mình góp mặt, và bản thân hai cái nó cũng nhờ vô số duyên mà có mặt. Thì có hiểu trình nhẹ thôi, nhưng mà khi cái hiểu đến một cái lúc nào nó cộng với 35 mặt, nó chỉ làm đi chín mùi.
Trong rơm mày chắc chắn có một chuyện mà bà con nhất khoát phải đồng ý với tôi một điều, đó là có rất nhiều chuyện trong đời này, mình đã nghe qua, đọc qua, biết qua, nhưng mà cái biết đó nó về ở mất hết, là hơi hoặc rất là đại khái, rất là cái gì nè. Rồi bỗng nhiên có một ngày nắng hạ đẹp trời nào, nó cái chuyện đó bằng một cái gợi ý rất là ngẫu nhiên vô tình, ổng tưởng như mình bật mình nhớ lại chuyện xưa, và mình hiểu ra nó một cách là nữa, là tin tưởng rõ ràng. Tin đường rõ ràng, những tình khúc nhạc duyên là tại sao mà nói giờ mình có nghe cái, mà tại sao mình không chỉ cần thấy chiếc lá rơi, nghe gió thổi nước chảy tự như thế hiểu không.
Cái gì mà mình đã tưởng rằng mình đã biết mấy chục năm trời rồi, vì sao? Vì mọi thứ nó cần đến sự chín mùi. Thương vui vẻ, cọng cỏ còn rơm nó còn cần sự chín mùi để mà nó có mặt ở đời, thì nói chi là cái tí năng của con người. Mọi thứ ở đời nó đều cần đánh vô số điều kiện, mà trong đó có cảnh nhân, có thời gian. Nhàn chính thời gian nó làm cho mọi sự đến anh 9, 10.
Trong chú giải, chú dài tập bạn Đà Nẵng cần nói về chưa vậy, có ghi dành cho dù Bồ Tát, ở mỗi ngày điều bố thí sinh mạng.
Trong chú giải Trung Bộ tập bốn nói về Đức Tăng có ghi rằng dù Bồ Tát mỗi ngày đều bố thí sinh mạng một lần bằng cách chết đi sống lại, thì nếu chưa đủ cái thời gian ba-la-mật, Trí giả thì 20 A-tăng-kỳ, Tín giả thì 80 A-tăng-kỳ, Tấn giả thì 40 A-tăng-kỳ, thế thì vẫn không thể thành Phật. Chính thời gian mấy mươi A-tăng-kỳ ấy làm chín muồi căn cơ Phật trí toàn giác.
Phật ký kinh trong đó còn ví dụ rằng như loại cây, lúa thóc dù có được chăm sóc cỡ nào thì cũng không thể đốt cái giai đoạn mà ra kết quả quá sớm được. Quý vị có hiểu không.
Trong đó có ghi trong các vụ được. Có ghi rằng dù Bồ Tát mỗi ngày đều bố thí sinh mạng một lần bằng cách chết đi sống lại mỗi ngày, thì nếu chưa đủ thời gian đó, mà thời gian ấy là cái hạnh Trí là 20 A-tăng-kỳ, hạnh Tấn 80, hạnh Đức Tin 40, thì không thể nào thành Phật được. Chính với thời gian mấy mươi A-tăng-kỳ đó làm chín muồi Phật trí.
Còn ví dụ rằng như các loại cây trái, lúa thóc dù có được chăm sóc cỡ nào cũng không thể đốt giai đoạn mà ra kết quả sớm hơn được. Có nghĩa là nó có thể, nó hay nhất là trước chị ra, nhưng mà chừng ba tháng nữa, là ba tháng. Có thể nào mình phút nữa, hai tuần mà nó ra được hay không, không thể nào được.
Trong kinh Vệ Túc còn có một ví dụ khốc liệt hơn. Một bà vợ bé nghe bà lớn dọa nếu sinh con gái sẽ bị đuổi đi, cô nàng nóng ruột vào lấy dao rạch bụng xem cái bào thai là nam hay nữ. Quý vị hiểu không.
Một bà vợ bé nghe bà lớn dọa nếu sinh con gái sẽ bị đuổi đi, nên nàng nóng ruột vào lấy dao rạch bụng xem bào thai là nam hay nữ. Dĩ nhiên trên đời không ai mà ngu như vậy, nhưng mà câu chuyện đó muốn nói rằng cái gì nó cũng có cái thời gian hết, có thời gian.
Cho nên hôm nay mình học đạo, phải cứ gieo đi quý vị. Thì mình vì cái căn cơ, trong room có người thì họ học bằng trí nhiều, người học bằng tinh tấn, người học bằng đức tin, có người học bằng cách nghiệm vân vân. Nói chung là mỗi người nặng về một mảng, như là một thứ. Đó là chưa kể cái phiền não tùy thân của mỗi người nữa. Có người thì tham mạnh, sân mạnh, có người tham ít nhiều, mà si nhiều quá, có người si nhiều, có người thì si nhiều mà đức tin ít. Ví dụ như vậy.
Cho nên vì cái căn cơ mình khác nhau, cho nên cái kiểu học đạo, nghe pháp, hành thì của mình cũng khác nhau. Tuy nhiên, miễn là chúng ta cùng đi về một hướng thì sớm muộn gì chúng ta cũng sẽ đến đích mà thôi. Nhớ nha. Con đường không quan trọng, bởi vì có thể anh đi đường A, tôi đi đường B, nhưng quan trọng là cái hướng tới đó, hướng đến cái đích.
Cái hướng mới là cái quan trọng, chứ không phải là con đường. Có người đi đường vòng, có người đi đường thẳng, có người đi đường bộ, có người đi đường thủy, có người đi mình bằng đường hàng không, có người đi xe đạp, có người đi xe tăng, có người đi xe hơi, đi bốn bánh, người đi sao vẫn được, người ta mắc hơn 18 tấn tùy nha. Nhưng mà căn bản nhất là xác định đích đến và hướng đến. Cái đó là cái quan trọng nhất.
Cho nên ở đây là cái bài kinh mà chúng ta có lẽ phải viết gọn lại treo cái bàn, bàn học hỏi, không lười biếng và nghe giảng lý.
Còn đây là ví dụ. Cái này cho ví dụ giống như một người mà họ đã từng nghe tiếng kèn, từng nghe tiếng trống, thì mai này khi nghe lại cái tiếng đó, mau chóng nhận ra đó là tiếng trống, tiếng kèn.
tiếng trống thì mai này khi nghe lại cái tiếng đó, mau chóng nhận ra đó là tiếng trống, tiếng kèn.
Hoặc là một ví dụ trong đây. Ví dụ thứ nhất, có thể hai ví dụ trước đó là kinh nghiệm và hồi ức của cái người từng nghe qua tiếng két, nay nghe lại biết ngay đó là tiếng két.
Ví dụ thứ ba nó là cái gì ta? Là những cái kỷ niệm thuở ấu thơ của hai cái người bạn nối khố. Sau này thì sao ta? Đầu bạc, chỉ cần nhắc lại cho bạn thì sẽ nhớ ngay.
Ở đây nó có cái chữ gì? Nó gọi là hai người bạn cùng chơi trò rất bùn. Trước tao đi kêu là sa hát bùn xuất ký, có nghĩa là gì? Các bạn cùng chơi bùn đất với nhau. Trong tiếng Việt ta thì có bạn nối khố, bạn cởi truồng tắm mưa. Rất nghe chuyện này không ta? Còn biết mình nam với nữ thì là thanh mai trúc mã. Thanh mai trúc mã nghĩa là sao? Thanh mai trúc mã luôn nghĩa là hồi nhỏ mấy đứa không có biết, mình lấy cái nhánh tre nó giả làm ngựa để mà cưỡi á, trong đó hiểu không? Tao lấy cái dáng cây nhắn chát kẹp với hai cái bánh rán, mày nghĩ tao tin nhắn là chút ngã. Thì vậy đó, thân đến mức hai đứa chơi tham gia, nút home, mới được gọi là thanh mai trúc mã. Nhớ nha.
Rồi thì ở đây đó, tiếng Pali họ cũng có cái từ tương đương. Là sahapaṃsukīḷika, cùng với, ở cùng với con bằng sūa, có nghĩa là vùng sinh, kīḷika là kẻ chơi đùa. Sahapaṃsukīḷika có nghĩa là cái người mà cùng chơi bùn xình với mình. Như là bữa nay mình chôm, đừng có kêu gì nữa nha. Nhớ nha. Cái từ này hay này, mình thêm cái từ này nữa, mình bỏ vô trong cái từ vựng sổ tay Pali, là sahapaṃsukīḷika, bằng tiếng Việt Nam là cái đám tắm mưa, là bạn nối khố, hay là thanh mai trúc mã.
Thì Ngài nói rằng, nếu mà mình từng học Phật pháp rồi thì đời sau sinh ra chỉ cần nghe người ta nhắc lại, mình cũng sẽ dễ dàng nhớ lại được. Như là đôi bạn cũ vốn dĩ chơi với nhau từ thuở ấu thời, rồi bây giờ trở về già, hai đứa bạn tóc hết. 24 năm sau, một đêm khách tình cờ gặp nhau, hai mái đầu sương điểm. Bàng nếu chẳng quen luôn đúng, có dịp gặp lại, ai biết các bạn có răng thôi, chợt nhau chuyện gì, diễn nhắc lại tự nhiên thấy nhớ hết.
Tìm giùm cái bàn đó cho bà con nó chơi không ta? 24 năm xưa, một đêm vừa gió lại vừa mưa, hay rỉ rả nhau to nhỏ, hai ta thương nhau đất nặng. Lấy nhau thì chắc chắn thôi, liễu mà muốn nhau. 24 năm sau tình cờ đã cắt gặp nhau, hai mái đầu sương điểm bạn rồi.
Thì cái câu chuyện nó bài thơ đó, nó là đùi mu nuôi nha. Mà nó mới nhắc, là một cái chuyện làm từ đây về sau, mỗi lần mà nghe lời cái bài thơ đó, khoảng lặng nhìn lại với bạn già tóc bạc ngồi bên, có tách cà phê ven đường, rồi mình mới nhớ bạn. Kinh hôm nay mình học, ồ thì ra có lần nghe ông nói, có lần nghe ông giảng như thế này, giảng là chỉ cần có trong đầu thì khi gặp cơ hội, chuyện xưa cũng sẽ quay về với nhau thôi.
Tôi nhớ bài thơ, cái câu thơ cũng của thầy Thông Bác. Người gặp người trong đời đau khổ, người trong đời gặp người khổ đau. Người ngàn xưa ngàn sau yêu nhau rất nhiều, nhau qua cửa biển, nhau làm. Mình cứ sống trong đời này, nhưng mà mình có vốn luyến rồi thì mình sẽ người gặp người suốt đời đã khổ, người gặp người trong đời khổ đau, người ngàn xưa ngàn sau yêu nhau rất nhiều, nhau qua cùng bên nhau.
Nếu ta có điều kiện hỗ trợ người thì cũng không nên bỏ qua, để mai này ai đó giúp được Phật sự, giúp ngay.
Nên mình nhắc, nếu ta có điều kiện hỗ trợ người thì cũng không nên bỏ qua, để mai này ai đó giúp được Phật sự giúp ngay. Các vị phải đồng ý với tôi chuyện này. Đã trong đời này, nếu mình gặp được người mà sẵn lòng giúp mình nên, đó là một cái may mắn. Nhưng mà kẻ đó nó có điều kiện giúp hay không, nó lại là một câu chuyện khác.
Mà tại sao thằng Tèo nói lắm nặng mà không có ai nhón tay giúp nó? Tại sao người ta xé thằng Tí lên người đang giúp? Tại sao vậy? Là vì thằng Tí có thể từng giúp người khác, đó là một chuyện. Chuyện thứ hai, thằng Tí trong hai lần được giúp, lần một nó được người ta giúp, nhưng mà cái giúp nó không nên. Còn người ta giúp nó, bị người ta giúp nó mà đến giúp được, có đủ điều kiện để mà giúp. Là vì cũng là tiền nghiệp của nó ngày xưa đó, chỉ có lòng giúp mà không chịu nhất, thì bây giờ nó cũng được người ta thương mến, có lòng giúp mà giúp không được. Nhớ nha.
Cho nên mình muốn người ta giúp mình, nói chuyện hết được, mình muốn cho 10 người ta thuyết pháp hỗ trợ cho mình mượn tao, mình muốn nhận được phước, còn hứa người ta, thì ngay bây giờ mình cũng phải làm mấy chuyện đó. Và nên cũng phải là giúp được ai đó về thuật, khác giúp, hồi hướng được ai đó. Mà này hướng tặng, lỡ mai này mình có chuyển đổi về các phương trời nào thì mình cũng dễ dàng nhận được sự hỗ trợ đúng mức và kịp thời. Thì phải nhớ nha.
Anh muốn người ta đối xử anh ra sao thì trước hết anh phải đối xử với người ta như vậy đó nha. Mình sống gian quá thì mình chỉ lừa được vài người thôi, nhưng về lâu về dài, chính cái gian nó bên cái đường sanh tử nó không nghe nó bình thường. Sanh tử hấp tiêu hóa làm cho mình sẽ tắt tao la hán. Ở đây có nghĩa là mình chỉ còn nước về mày xuống trọng. Bình đường đó là nó xuống ở nga, bởi vì Việt Nam có câu này, chơi như vậy chơi với Tí cái chè với ai mà sẽ. Có nghĩa là mình không có những cái chuẩn bị.
Chuẩn bị đây là gì? Chuẩn bị về trước là chuẩn bị cho bản thân, thứ hai là cái giao lưu với trời, chuẩn bị thứ cần thiết cho mình, và chuẩn bị cả những cái quan hệ giao lưu. Ý ở đây là như vậy. Tại sao có những người mà ở xa xôi ngàn dặm mà Đức Phật phải tới gặp để thuyết cho họ nghe, giúp nhà đắc thạch thảo được liên khúc đan nguyên? Những người đó là gặp ngày mỗi bữa mà cuối đời cũng đặt cái gì hát, là vì sao? Lại vì cái chuyện tự hỏi gieo nó đó thôi.
Bây giờ qua tới cái kinh này, nhớ nha, cái này quan trọng lắm. Bị ghi giùm cái này cho tôi, nghĩ ghi số bài và kết xuất xứ của kinh để làm gia bảo sau này. Kể cái đèn này làm gì, cái số bài bằng cái xíu của kinh để làm gia bảo, xe này chúng mình trên những thứ quan trọng. Rồi từ đây này có nói thế này: khi mà được nhắc nhở như vậy thì cái người đó niệm gửi lên, cái là cái tiếng nhớ quay trở lại nha, và mau trống đi. Có nghĩa là chỉ là nỗi nhớ, là nói đi cái đẹp sẵn.
Nên tôi nói luôn, những gì mà mình học được trong cái thân nhân loại, nếu mà đủ duyên chứng đạo hiện tiền thì khỏi nói rồi. Nhưng mà nếu mình không đắc được mà mình kiếp sau nghe lại, thì chắc chắn lúc đó nhận thức của mình nói với những điều đã học, nó sâu sắc, nó bao la hơn bây giờ nó phải nhiều, vì hai lý do. Thấy là nó đã qua một cái thời gian, coi như là chín mùi. Thứ hai nữa, nó là chính cái chuyện mày nhớ lại vì đâu mình đã học đó, cái trí nhớ đó là cần hỗ trợ bội mình cho cái chuyện mà
ai nữa, nó là chính cái chuyện mày nhớ lại vì đâu mình đã học đó. Cái trí nhớ đó là cần hỗ trợ bội mình cho cái chuyện mà tu hành tốt hơn.
Tiếp theo là kinh 192, nội dung là muốn biết được phẩm chất chúng ta phải cần đến những cái điều kiện thích hợp. Bài kinh chỉ có nội dung như vậy thôi: muốn biết được phẩm chất ai đó ta cần những điều kiện thích hợp.
Thứ nhất, nếu mà mình đọc thẳng trong bản dịch thì nó hay khô, cho nên mình phải viết lại. Không có chơi bắn vịt đi bản dịch, quá xá. Mình đã tôn trọng cái xác văn, nhưng mà khi mình nói chuyện với nhau mình phải làm lại.
Cái thứ nhất là phải ở chung lâu ngày mới biết được giới hạnh, đạo đức của một người.
Cái số 2, muốn biết chi tiết cá tính một người có tốt hay không phải bởi vì ta cùng làm việc với họ.
Cái số 3, đó là phải đợi đến khi gặp hoạn nạn mới biết được nghị lực của một người.
Cái số 4 là phải có đàm luận, trao đổi thì ta mới biết được trí tuệ của một người.
Bài kinh nó như vậy. Sân và ghi, xanh và xám, là trùng sống. Nghệ châu Âu chúng sống được. Cái chữ thứ hai nữa, chỉ thứ hai là chữ gì? Cho tôi xin tiếng Pali đi. Thì cũng giọt mưa này cũng mới có. Cho có cái đầu tiên rồi, cái đầu tiên là cái đoạn rồi. Xăng hoa sen. Thôi, chung sống được cái... A lô, có còn nghe không các vị, cũng lại nhắc lại. Gọi vừa rồi nó làm sao? Mà cho xin cái đoạn tiếp theo đúng lên. Cho nó xem rồi.
Xanh vô hà, xanh koha. Tiếp tục vui vẻ. Nó là các thể tí. Có thể chí có nghĩa là tiếp xúc, chuyện trò, là làm việc kia rồi.
Kế tiếp theo đó là cái gì? Rồi, Mazda xuống Everest. Bada có nghĩa là hoạn nạn, ốm khó nhớ nhau. Hoạn nạn nè là quan này. Đi khám cá cái này còn cách. Má mày, cái thằng nó đi có nghĩa là nghị lực. Trong cũng khó mà nó thấy được cái quạt này thuộc một người rồi.
Tiếp theo nữa là xa cách. Xa cất cha là đàm luận. Giống như trong bài 38 hạnh phúc, trong kinh hạnh phúc có cái câu anh là ca lên thằng mát xa cách cha, tức là đúng thay đàm luận pháp. Nhớ nhận biết chọn cho mình có biết của ai có đủ các bài kinh hạnh phúc không ta. Ca anh ta cách tra Kerry nói gì cách xa, cách xa nên có nghĩa là động lực.
Như vậy, ngày giải là muốn biết được một con người, mình phải có những điều kiện thích ứng. Tại sao? Thứ nhất là ở lâu, mình cạnh một người mình biết người đó có giới hạnh, có đức độ hơn không. Bởi vì người ta trong thời gian ngắn ngủi người ta phải diễn, sức ra có thể làm. Mau, người ta có thể che đậy, người ta có thể lấp liếm, người ta có thể khéo léo, nhưng mà về lâu về dài thì người ta không có thể được che. Ngoài đường có biết Ruby được, giấy không gói được nữa cái kim trong bọc, lâu ngày cũng rồi.
Chẳng hạn như trong rơm thì cứ ráng mà con. Còn nếu mà nói rồi, mà với cái đám đông này mà mình có thể mà có hết lại, mà đem về cùng một nơi mà để mặc ở chung các huyện trong vòng 3 tháng mỗi mẹ, là mình ăn chung rồi mình tụng niệm kinh, thành nghề rồi vui vẻ ở với nhau. Nó chụp ba tháng này bà cố tôi cũng không dám nữa, bởi vì nó mất vui dữ lắm.
Những gì có mất vui? Một là tôi bị diễn, chứ con mệt hay nó biểu diễn với tôi quên quên. Diễn thứ 3 nữa đó là rất là mất thời gian. Diễn mập mình này diễn mất thời gian nên cũng làm thôi. Cho em xin như là rằng ai nấy ở đi.
rất là mất thời gian, diễn mập mờ này diễn mất thời gian, nên cũng làm thôi. Cho em xin như là rằng ai nấy ở đi. Chuyện đầu tiên nó như vậy đó, cho nên nó là chuyện đầu tiên, được ở lâu mới biết một người.
Rồi cái thứ hai là phải có thường tiếp xúc, có tác mình, đừng cái bản chất một người. Trong đêm mới nói cái này nè, trong đây, ngày nữa là khi mà mình không có phân tích tiếp xúc làm việc hợp tác với nhau, không có sẵn mua hai nó nát, thì mình không có ngờ được là người ta cũng nói một đằng làm một nẻo. Trong đây có cái chữ, không đi với bị tiền mua cái vali được không, ta nói một đằng làm một nẻo, có nghĩa là em nghe là la la la la, công trước trong sau, bất nhất, tiền hậu bất nhất.
Phật được gọi là Như Lai vì nó nói sao làm vậy, làm sao thì nói vậy. Bạn cách vật được gọi là Như Lai, nó là bị nói sao làm vậy, mà làm sao thì nói vậy. Bảo như vậy cho nó mình tiền hậu bất nhất chứ sao, không có nhớ quán, nó không có lòng. Mau cho nên mình phải ở chết suốt nữa họ, mình nó lồi cái này ra, nó mới lòi cái này ra được.
Cái số ba nữa, nó là không có gặp lúc hoạn nạn. Trong đây ngày nó rõ luôn, động hoạn nạn này là gì, là bị mất mát về tiền bạc, tình cảm, sức khỏe. Mất mát này chúng tôi kêu lập ra, sân mà làm mất mát, mất mát, mất mát đề tài sản. Tức là khi bình thường nó hỏi vui mà nói nhiều, không tới lúc mà không bị chơi xóc, mà bị mất một 20.000 là họ điên lên.
Tôi có từng gặp, không Tết tiền không Tết, không, cách đây cũng gần năm rồi, gặp cái ông nó gần giáp Tết, chuẩn bị mất khoảng 300.000 tỷ, 300 ngàn đô. Có như là chị, hôm qua gặp ổng là cái mặt nó sáng rồi, chưa bắt rồi vợ mà. Có như ngày hôm sau thì họ bảo mất, không nó tàu nó. Tôi vui méo như vậy chết mà chưa có liền nghe, thối không có tưởng tượng. Rồi có nghĩa là siêu ta mất mình có số tiền lớn như vậy đó, là người ta sốc coi như là chịu không nổi.
Hoặc là cái quyền cái thằng, tôi đã từng chết điếng mấy lần, biến có nghĩa là tôi sẵn sàng làm một cái thằng nhà nói nhưng mà không có tả nổi. Đã khi mà tôi cứ ở bệnh viện, bệnh viện chỉ nói chuyện nhỏ, bây giờ nó qua rồi mới dám kẻ cầm tay không có lâu, đi khám khi con trai. Tôi nghe nó vào bao giờ này, em bác sĩ bớt, sao biết, tôi thấy cái mặt không có nhiên, mày không nói tao, mày qua bên bệnh viện tao viết giấy chuyển viện, chưa đưa vào bệnh viện, thì cái biết cái văn phòng không, nó có chỗ rửa tay, có chút tao mua, nó có cái mắt kính thiên kim tấm sôi. Tôi nhìn cho nó cái mặt tôi, nó đen như chỉ thiếu một vầng trăng phần báo công mà. Bình thường tôi mới là người da đen đâu, mà lúc nó sạm rồi, cái bị viết xàm. Lúc đó là tôi vẫn còn nhớ là chuyện sau gương dễ sợ, thì coi như đó là lúc đó mình có biết, à thì ra là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ.
Lại cho nên tulum ngày đó, là tôi nhắc lại một lần nữa, tôi xin nhắc lại nữa, các vị có là ai, già trẻ bé lớn, giàu nghèo, đẹp xấu, trí thức hóa học, hãy nhớ rằng đó là diễn giờ đó hả, làm ma diễn viên Mai Phương. Mai Phương em đang ung thư phổi kỳ cuối. Cái chuyện này nó, thì tôi không biết bài này là ai, tôi có biết, nhưng mà tôi mãi mãi là tôi thấy mặt bằng rất là đẹp, mà rất là trẻ, mới có 33 tuổi, không 33. Nó là bà đáng tuổi con tôi, thì tôi 50, 50 mà bán 33 là do như thích làm bố mà được rồi. Vậy là bây giờ mới ung thư bỏ gì cuối, còn đẹp lắm, nhìn cái gốc còn ok lắm. Thì tôi nghĩ rằng chắc bạn đang trải qua những giây phút mà tiếc nuối, sợ hãi, mà bà nói là thấu trời, dạ thấu trời, chứ không phải là nhạc.
Chắc bạn đang trải qua những giây phút mà tiếc nuối sợ hãi mà bà nói là thấu trời. Dạ thấu trời chứ không phải là nhát nghe. Cho nên khi gặp khốn khó không có thì mình ráng, mình nói gì đâu cũng ráng, gọi luôn rồi chép mới ghê. Gặp khi mà bĩ đát, khi mà khốn khó hoạn nạn cùng kinh thì mình mới thấy được cái nghị lực thật sự của một con người.
Rồi tôi nhớ tôi có đọc một truyện đặc của Trương Chí Vỹ, mà nên nửa bộ xương khô của một cái nhà văn dường như lưu lạc Khánh gì. Bạn không kể chuyện một lúc, không biết ông làm cũng bị thương ở trong rừng, khi mà không bị vướng mìn nữa, coi như là đổ ruột một chồng đau quá đi. Thì thằng bạn nó biết làm sao, nó bối rối, không năn nỉ đó: bây giờ mày bóp cò vào đầu tao đi, chứ bây giờ tao biết chắc là ở đây mà vô vương rồi vô hương, mà bây giờ mà dẹp cho tao lấy hết từ đây ra tới lúc tao chết, rồi tao không còn lâu, ruột nó bung như thế này mà anh em đút đi với thì không nỡ mà ở lại được. Xong lúc anh nói thiệt, anh nói bây giờ đời tao kết thúc rồi, mày về gặp má đó thì mình chỉ nói là tao mất tích, hi vọng vậy thôi. Câu chuyện đó mình đừng có nghĩ đọc.
Vậy nhìn lại mình trong các tình huống nào đó thì mình liệu có đủ cái bình tâm để mà nói gì nó thực tế hay không, nhớ nha. Cho nên trong các bạn nghe, trong bữa cơm cốm có nhạc nghe quá, mình có thấy được cái bản lĩnh, cái bản lãnh của một người nhớ nha. Thôi thì trước khi có chuyện, mình đang bị trước bĩ vì chuyện bất trắc khó lường lắm quý vị. Bởi vì nếu dễ lường thì không ai gọi là bất trắc, vì nó bất trắc nên vì nó khó lường mới gọi là tức. Chắc nó được gọi là bất trắc vì nó là khó lường, khó liền trước, khó nghe tờ trước, nhớ nha.
Rồi cái thứ ba, đó là những cái thứ tư, đó là phải do đàm luận. Có nghĩa là một hai lần gặp gỡ chưa đủ để biết về cái chiều sâu của một người, mà phải qua nhiều năm nhiều tháng, qua những lần đàm luận thì mình mới có cơ hội để mình nhận ra người nào sâu, ai cạn. Có người chí như mặt biển rộng, có người chí như giếng hẹp mà sâu, có người trí như mặt đường. Phí nhà mặt đường không cạn cũng không, cứ nhà mặt đường nữa là không rộng mà cũng không sâu, chỉ được cái top 5 nhớ. Có người được ví như mặt ruộng mà không, mà rộng mà cạn; có người thì kín như giếng hẹp mà sâu; có người chí như mặt đường, không rộng cũng không sâu. Cái mặt đường đâu có rộng mà bằng cái gì cũng được mà, đâu có động viên sa mạc ở. Nguyên trên mặt đường thì mình phải biết nó có giới hạn, chỉ ở mặt đường này, làm gì có chuyện sâu. Cho nên nó làm bạn mất, nó được cái nó ngọt ngào thôi. Nó như được con cá đầu ngào thôi, nhớ nha, đầu mào tập 5 rồi.
Cho nên mình học cái kênh này không phải để mình phân biệt người này người kia, không phải. Nhưng mà mình nhớ rằng học kênh này để ta không có vội vàng kết luận đánh giá bất cứ ai một cách nông nổi, nhớ nha. Đây là cái thái độ cần có để mai sau gặp thánh hiền ta không phải hối hận. Bởi vì có nhiều người thấy kỳ lắm, không có chịu nói. Bắt mình nha, không chịu nói. Con có vị anh như là dốc lòng độ sinh lợi tha, còn có, mà muốn biết làm gì, khép kín vật rồi. Nhiều vậy. Có nghĩa là mình thấy thả là mình muốn gì, mình tắm thì thân tướng cũng chạy khác, khiêm tốn gì đó, rồi cái mình nhìn vào mình đẻ bàn, xin bạc thì tội chết luôn. Cho nên mình có quen cái tật mà đánh giá người qua cái kiểu nông nổi đó. Các vị còn nhớ bốn cái kiểu mình đánh
Cho nên mình có quen cái tật đánh giá người qua cái kiểu nông nổi đó. Các vị còn nhớ bốn cái kiểu mình đánh giá người không? Một là rūpappamāṇika, tức là đánh giá qua cái vẻ ngoài thô. Cái thứ hai là ghosappamāṇika, là đánh giá qua tiếng tăm, hoặc là uy của người ta. Cái hạng số ba là lūkhappamāṇika, là đánh giá qua cái vẻ ngoài đạo hạnh. Còn cái số bốn là dhammappamāṇika, tức là đánh giá qua nội dung tinh thần Pháp.
Đánh giá qua nội dung tinh thần thì coi như đó là, nếu mà cái bài kinh này mình học lên rồi, thì sau này mình đi giúp cho cái vụ này, bảo là đánh giá qua cái bên ngoài trở lại, hay là đánh giá qua cái tiếng tăm của người ta, mình phát triển được không? Đừng có nghĩ cái gì cũng tiến, cũng tài cho giống nhau. Có người có tâm mà không có tài, có người có tài mà không có tâm, có người có cả hai và có người không có cả hai.
Rồi tiếp theo là kinh 193. Kinh 193, sao đây? Có người nói Phật là nhà ảo thuật, dùng các mưu mẹo xảo thuật để mà chinh phục đám đông. Lý giải điều Phật dạy, Phật trả lời bằng hai điều. Phải nghe rõ. Xác định rằng Đức Phật chỉ dạy người thoát khổ bằng cách đoạn ác hành thiện, với những giải thích hợp lý và chứng minh thuyết phục, người nghe chấp nhận được rồi mới theo, không phải bị dụ dỗ. Đó là điều một.
Điều số hai Ngài dạy, nếu cái cách thuyết pháp của Như Lai mà kể là dụ dỗ, thì phải nói thêm rằng phúc cho ai được dụ dỗ theo cái con đường ấy. Bằng cái cách ấy. Cái thứ nhất là cái này thêm.
Đang thuyết, Ngài cũng nhắc nhở ông Bhaddiya rằng, chuyện gì thì cũng nên dùng cái đầu để suy luận, không nên dùng cái lỗ tai. Người nghe theo tiếng đời thị phi như vậy, ta đã là con rối cho miệng đời. Tức là Ngài xác định là đừng có nghe theo cái truyền thống, kinh điển, rồi ba cái liên hệ thống học thuyết tùm lum. Rốt ráo nhất là phải dùng cái đầu mình suy nghĩ.
Bữa tôi nhớ tôi có nói một câu nó hơi kỳ, nhưng mà tôi nói bằng cái vị trí của Phật tử thôi, đó là bất cứ học thuyết chính trị nào cũng để phục vụ dân tộc. Thấy phục vụ không nổi rồi mình có nói chứ không nghe đi lấy cái dân tộc phục vụ cho học thuyết chính trị, không hiểu nổi. Mọi cái học thuyết, một học thuyết chính trị hay là tôn giáo, đều để phục vụ chúng sinh, không thể bắt chúng sinh phục vụ lại cho mấy cái học thuyết, nhớ nha.
Mỗi mọi cái học thuyết chính trị cố gắng để lo cho chúng sinh, không thể bắt chúng sinh phục vụ bảo vệ bất cứ cái gì hết. Tào lao. Mày nói mày mình lấy mình phục vụ dân tộc, và đôi khi nó làm cái khổ. Như Liên Xô khổ như con thú vậy đó, mà đừng nghĩ mình cứ tiếp tục con đường đó nó cũng sướng. Có mình mình sướng thôi, không có một nhóm mình sướng, còn dân cũng liên lụy làm sao mà có con người được. Đó là điều thứ hai.
Cũng có nữa rồi, là chim lồng cá chậu. Khi mình bị nuôi nhốt thời gian dài, ở môi trường nuôi nhốt nó quen rồi, lớn lên mình e ngại cái sự tự do, ngại cái sự phản biện. Và lấp ló trong đó, trong tâm khảm mỗi người, là một cái thái độ tà kiến bẩm sinh, cứ sợ suy nghĩ ra ngoài luôn là có tội với ông Bà La Môn gì đó.
Nhớ nha, đây là xác nhận một chuyện rất là quan trọng, là xác nhận chuyện rất là quan trọng là
có tội với ông bạo giải gì đó. Nhớ nha. Đây là xác nhận một chuyện rất là quan trọng, là xác nhận chuyện rất là quà tặng, là nó không nên biến mình thành anh ngồi con chuột bắp tai, nạn nhân cho cái gọi là dư luận, cho một cách riêng không nào hết. Mà mình xăm ra mình có chân để đi, có tay để làm việc, có cái đầu để suy nghĩ, có trái tim để yêu thương. Bây giờ mình có cái đầu mà chỉ để đội nón không thì hổ quá đi nghe. Có nhiều người cái đầu gì đấy nóng thôi nha, thì uổng lắm nha.
Rồi cho nên kênh này có nội dung là đại khái như vậy đó. Thì ngày mấy chứng minh thư lên cho nó vui chút xíu, chụp cho chút xíu. Có nghĩa là chuyện đầu tiên xác nhận. Hỏi với bây giờ ông thấy nè, phim ma mà làm cho ta khổ hay sướng cho nó ra cổ. Nếu vậy thì mình không có nên huyễn ảo. Hay không nó vợ phải, đừng nói bây giờ cái ông sống thiện công an lạc, đúng không. Nó giờ phải vắng mặt thằng nhỏ là nó khỏe rồi. Nếu vậy thì nó thành thiện đúng không. Nó giờ vệ tiền cho nó rồi đó. Thì tôi vẫn đảm bảo giản vậy, không phải là tự ta à, khi người khác hỏi họ thấy chấp nhận được thì gọi theo. Chứ còn nếu mà nói như rhyme là nhà là ảo thuật, nhà Nguyễn Quốc dùng đủ cách này cách kia để người vụ chúng mình không. Đây là Như Lai chỉ giải thích một cách hợp lý, chứng minh một cách chinh phục, đủ riêng theo hàng và chức năng chuyển.
Thứ hai, phúc hay cho kẻ nào mạnh được dụ dỗ theo cái con đường. Nếu nó gọi là dụ dỗ nha. Và cái thứ ba ngày tiên là ngắn, là muốn đánh giá một con người. Một thuế chuyển đầu tiên là cái dùng cái đầu, mà tôi nhắc lại mẹ xăm mình chân để đi, tay để làm việc, đầu để suy nghĩ, riêng để yêu thương. Đừng để cái đầu nó phòng vỗ đội nón thì rất là vô lý.
Như là một đứa bé nó hỏi ông nội: nữa sáng nào cũng thường cũng lấy kim chọn cái máu chảy, nó hổ như chích mình chọc vậy đó, là để làm cái gì. Nó để thử đường. Thì nó hỏi tại sao thử đường mỗi ngày chi. Thì nó giờ nói già là nói phải ở sống lâu. Nói sống lâu nữa làm cái gì cũng mệt quá. Nó còn sóc lâu để tiểu đường chứ làm cái gì chứ. Bây giờ không thấy đàn mới có 3 tuổi mà bây giờ nấu thêm nữa, đừng nói dối quá rồi đi. Anh đang nhặt cứ cho nó chồng với nó vẻ gì nữa. Nhưng em trả lời là nó cứ đi tới luôn cái cực dù suy nghĩ, rồi sống lâu nữa thử đường, giữa đường để sống lâu vậy đó.
Rồi cho nên nguyên cái bài trên này có bao nhiêu đó thôi nha. Bây giờ đã qua rồi, được kinh 194, 194, 194 Đồng Nai. Ngày hôm nay ngày nói đến 4 tháng, điều gọi là 4 kênh, cái điều kiện để khiến mình đường tan tỵ. Ừ, để sex giải phát tang tin tức giải pháp.
Điều thứ nhất là cái gì ta. Một là cái giới hạnh thân tình caso hè. Nó là tâm thanh tịnh liền, khỏi năm tiền cái tức chứng được các cái thằng điên tiền kinh. Cái số 3 là kính thanh tịnh, là bản đăng ký làm tính. Kiến thanh tịnh là cái cái cái cái, là cái khả năng thể cái cá nhân nhận thức đúng đắn về 4 đế. À ở lớp nhất, hoài kiến thanh tịnh là cái năng nhận thức đúng đắn của bóng đá chông chênh về.
Rồi cuối cùng nó là cái bốn, cái giải thoát thanh tịnh, giải thoát thất tình. Nghĩa là giữa bao nhiều cái gọi là giải thoát của vô số tôn giáo và con đường thành trì của đạo này đảo đỏ. Thì giải thoát tiệc nói phải là sự lìa bỏ tập đế để không còn tạo ra khổ bé nữa. Nói năm nay là ly tham, không còn thích chú đam mê trong bất cứ thứ gì ở đời. Thanh tịnh nghĩa là giữa bao nhiêu cái niềm đam mê, chuyện bao nhiêu kỉ niệm, bao nhiêu cái gọi là giải thoát của vô số tôn giáo mà có
Nghĩa là giữa bao nhiêu niềm đam mê, bao nhiêu kỉ niệm, bao nhiêu cái gọi là giải thoát của vô số tôn giáo, mà cần gì đó là nó thì đúng. Cách giải pháp tuyệt đối phải là chuyện gì? Quá tập, để không còn. Anh nói nôm na là retime con vật thích đúng không?
Cái đoạn số 5 có đúng như vậy hay không? Xem dùm đoạn năm có đúng thế không. Sợ lắm, có biết bao nhiêu người rồi, viết luôn là có nhiều chỗ trống chữ. Dạ, nó cái duyên mình hỏi, cái việc nghe kịp không. Dạ cô có ăn, cô dạ, mà cứ nhờ đẻ cái tôi trước mặt thì đẩy ra lắc đầu nguầy nguậy, cái này cũng ăn không được. Hỏi cho tay em, sao hồi nãy là ai chứ. Dạ và lễ phép không có thể. Dạ được, mà cái vị bé hiểu lầm khi coi, có đúng vậy không, phải cái ngôn ngữ người xưa nói vậy, cái ngôn ngữ kinh điển mà. Rồi mình hỏi có đúng gì không, thì họ không thèm coi, mà chép lại dùm nguyên cái đoạn, hỏi khổ quá khổ. Của em tên Duy, nói em tên chi trời ạ.
Bây giờ nó là cái bốn cái này nó làm nội dung. Muốn điều kiện này là nội dung cần và đủ cho cái con đường giải thoát, người họ nghiễm nhiên trở thành con đường giao thông. Mới ghê chứ, chúng sanh viết tắt là tao, mình cộng sản mà, giải thoát nguyên tắc thành lập trình giao thông. 4 cái điều kiện này là nội dung cần và đủ, có nghĩa là sao? Là có lúc này nè, có lúc mình thấy tâm học, có lúc mình thấy thức giấc khi bắt tranh đạo ngũ canh ngủ được, cứ những xứ như ý túc lập là.
Nhưng mà ở đây, ngày anh hai ngày mà em nói kiểu này, cái cái vị thấy này nó bị thấy cái miệng, có cái bị giết xơ. Cái với tính, cái điều một, điều một đó là làm gì ta, là giới học cũng không ta? Ở một tờ giấy không, điều hai là đỉnh không, điều 3 và tuyển học, đâu có phải là điều 4. Điều là cái nội dung, nội dung gì? Nội dung giao thông của chư Phật.
Tại sao? Tại vì trên thế gian này, đạo Chúa thì phải coi cái chuyện về được hưởng là long nhan Thánh Chúa gì đó, là về bên cạnh Đức Chúa Trời, Chúa ba ngôi, là coi như là giải phát, coi như là con nằm đó. Rồi về với team cực lạc, về với cảnh giới cái gì của gì, phận riêng của Bà la môn giáo lập lại nó. Có Phật pháp thì cứ nghe dạy rằng, đáng cao nhất cái coi là nhà con chỉ là cái gì, bỏ ra tóc thao, anh không còn trách trong vùng, trong thiền sắc, thiền vô sắc, không còn cách trong bất cứ một hình phát hiện hữu nào, giàu chuẩn bị tinh thần thì vật chất nhất.
Bởi vì hết, nó còn có hiện hữu thì nó còn bị chi phối bởi vô thường của nhã. Còn có hiện những được chắc chắn nó còn có cái sự mà quay, cái quay luôn nha. Con thích thì còn có cái cơ hội nghị quay lại. Con thích trong cái gì với thì sẽ sanh về cảnh giới tương ứng. Sau khi mà mảnh nhỏ, mãn họ tất cả, anh quay về điểm xuất phát là cổ vùng, cứ vậy thiên miên khổ.
Vậy cho nên kêu lý tưởng mà giải thoát cao nhất phải là lìa bỏ tất cả cái niềm tham thích tất cả. Chỉ còn cách là thật, nhớ là phải. Còn thích mà còn có cơ hội quay lại, mà còn thích trong cái gì thì nó xinh thì cảm giác tương ứng không. Khi mà mảnh thọ tất cả sẽ đi, vừa quay về điểm xuất phát là có dùng. Nhớ nhà, giàu có về cõi Phi tưởng mình tin tưởng thì cũng phải hết tuổi thọ phải quay trở xuống. Rồi sao nữa, tay khi mà nói về của giục rồi, nó sẽ có cơ hội mà sao đỏ là hình như gì. Khi anh về cõi dục thì các cơ hội mà là méo, rồi cái cơ hội làm mát có gọi là lớn vô cùng. Từ đó cái cơ hội mà xa đoạn cũng không nhỏ, đặc biệt đã đỏ rồi đó, thì làm sao mà có cái cơ hội hành thiện lấn át để trở lên phải.
Cơ hội mà sa đọa cũng không nhỏ, đặc biệt đã đọa rồi đó thì làm sao mà có cái cơ hội hành thiện lấn át để trở lên, phải nhờ một cái phước duyên nhiệm mầu từ một quá khứ xa xôi nào đó hỗ trợ. Sau khi mà lên được các thân nhân thiên rồi đó, tìm bạn xấu nhiều hơn, nhiều hơn vậy, mà bạn làm đâu, ân quân miền thế. Là sa lại có cái cơ hội. Mệt lắm, ít khi nói về cơ hội tu hành. Có thể tích cơ hội làm mất lớn vô cùng. Và từ đó cơ hội sa đọa cũng không nhỏ, đặc biệt là đã đọa rồi làm sao có cơ hội.
Bây giờ này hãy xem Kinh Hiền Ngu ở phần cuối của Trung Bộ. Tôi đang giới thiệu là tôi đang giới thiệu kinh online, chứ nếu mà kinh giấy đó, nếu kinh giấy thì là cuốn ba, Trung Bộ. Bà con lấy dùm cái link mà con luyện như đây dùm. Bà con này chúng ta mình mới men, coi cái kinh tế mới nổi da gà. Ngài nói rằng nó là một khi mà đã sa đọa rồi có nhiều cơ hội quay trở lên rất là khó.
Nó ghi sao? Vì ở thì cảnh giới sa đọa, như trùng dế, chó heo mèo dịch, thì lớn nhất nhỏ, mạnh hiếp yếu. Rồi ngay nữa là cái trong đó có những cái loài mà cái nó còn biết mùa, nó có những loài mà nó lớn lên trong vùng sình lầy, trong xác thối, trong đồ xác thối. Hiểu như mấy con dòi, vì nó con ruồi nữa, mấy con giận, nó là coi như trong đống rác, là coi như là Thiên Thu Nga, mà con cứ tưởng là mấy cái. Kể mà trễ mình kể cụ thể như thế này, em không có kinh, kể Kinh Hiền Ngu quá. Mở cái kênh này ra mà coi cái chỗ ngồi.
Ngài nói chuyện con rùa mù, rồi cái chuyện mà coi như những cái loài mà nó sống lúc nhúc ở trong mấy cái đống sình này giác giữ, nước xanh ra, trong cái xác thối rằng nên, trong cái chất lỏng giật lây như máu, như mủ, nước vàng, coi nó khiếp. Khi mình đã vô luôn đó rồi, nó là coi vô phương, thì không phải là vĩnh viễn nhưng mà nó lâu, coi như không có 80, có tả lòng lắm. Nó cứ vô nó, hoàng trái đất vàng sẽ đi qua chỗ khác làm với con đó nữa.
Rồi bây giờ vào một cái cân lầm là xa xôi nào trong vô thủy luân hồi, mới trồi lên được một lần. Mà nó cậu lên rồi, mà nếu mà nó gặp được minh sư thiện hữu thì cũng khá rồi, nó trồi lên mà nó gặp gỡ thứ, trời ơi, là nó xuống nữa, nó xuống nữa. Cho nên nó biết Phật pháp rồi, mà mình vô phước, thiếu ba mươi lăm, mình cho nên mình không có. Thì mày cứ quan tâm đến những cái cần tầm bậy tầm bạ, với cũng như là sát vô. Nó gọi chúng là điều tiền danh, tìm lại tìm quan hệ tình cảm, vì nó quá phung phí cơ hội. Mà không có tin được, không có tin là thân người có cực và chống Pháp, có gặp Phật, gặp Phật pháp rồi rất là có tác dụng các phương tiện để mà tìm vui chốn khổ. Rồi chết rồi, rồi cho nó kêu mẹ nó. Vô cùng vô cùng quan trọng, hãy kinh nào cũng quan trọng thì kỳ, nhưng mà phải nói mấy cái này từ từ. Và con nghe rồi con khác nội dung nói cái gì.
Rồi bây giờ cái này ghê, đi cái kinh 195. Sao kỳ vậy, Kinh more 95, gọi Đàn Kinh Trung Quốc tế. Ông này là chú của Thế Tôn, cô chú mà ngắm là người giọt Thích Ca. Nga, nội dung kinh trước hết là do ngài Mục Kiền Liên mở ra một vấn đề, rồi khách đến đề tài được nhắc lại, và vật có một thì pháp hại cho ông và bà.
Nội dung kinh trước hết, tiền đi, mấy ngài nói rằng, đó là người tu hành đó khi chấm dứt phiền não á, liệu có còn phải bị đau cổ này nọ hay không. Thì Phật dạy rằng một cái người mà tu hành chín chắn, có sở chứng đoạn trừ phiền não đó, thì không còn sợ, em nhịp mới không chị không.
Rằng một người tu hành chín chắn có sở chứng, đoạn trừ phiền não, thì không còn sợ nghiệp mới, không cần lấy quả của nghiệp cũ. Cái câu này quan trọng nè. Người tu hành chín chắn có sở chứng, đoạn trừ phiền não thì không còn lấy cái quả của nghiệp cũ để tạo thêm nghiệp mới như kẻ phàm phu. Vị này chỉ bị đau một, khi mà phàm phu đau gấp nhiều lần. Vị này chỉ đau thân mà không khổ tâm, phàm phu đau thân lại còn khổ tâm, và như vậy đã lấy quả của nghiệp cũ làm điều kiện tạo nghiệp mới.
Hiểu không, ta có thể phải chịu quả xấu tiền kiếp, nhưng với cái trí tuệ giác ngộ các ngài để mọi sự kết thúc ở đó. Nghĩa là dùng trí để không tạo thêm nghiệp mới, và dùng kham nhẫn để chịu đựng nghiệp cũ. Trầm hiểu không. Ta nguyên mình cái mền, cái làm không diện tích, là có bị nó cắn lưỡi quá rồi, cho nên nó là đang cầu nguyện làm sao mà mình khỏi chuyển kiếp mà mình vẫn hiểu được mấy cái bài kinh này. Chứ còn nếu bà con mà có như tự mình ngộ, một là không hiểu, hai đó là nó làm biếng. Mà cười, có người vừa làm biếng vừa không hiểu, buồn chết mẹ nó. Các bạn kinh nữa, sâu lắm, sao lắm luôn, nhưng mà vẫn có người làm ngọn, làm gì nó dễ hiểu.
Vì thánh chỉ đau thân mà không khổ tâm, phàm phu đau thân lại còn khổ tâm, và như vậy đã lấy quả nghiệp cũ làm điều kiện tạo nghiệp mới. Ta có thể phải chịu quả xấu tiền kiếp, nhưng với trí tuệ giác ngộ, các ngài để mọi sự kết thúc ở đó. Nghĩa là dùng trí để không tạo thêm nghiệp mới, và dùng kham nhẫn để chịu đựng nghiệp cũ. Hiểu không. Nó sáng như thế này mà. Anh hiểu thì dẹp cái này, quay trở lại phẩm trên coi, trở lại chẳng cách. Rồi mà đương nhiên là không hiểu thì vô Google coi cái tiệm thuốc tây nào gần nhà nhất nha. Đó là cái lồng đại bi luôn nhắc nhở nha. Cứ lên online tiệm gần nhất, mà xem trực tiếp mấy châu Á đó, nhưng mà bán thuốc 24/24 luôn. Với việc tiền thuốc, với dược sĩ là ở chung, chứ phải Mỹ, Mỹ tối đầy quá, Mỹ đóng cửa còn có gì cho má. Nó là nó như này nha, dược sĩ rồi nó làm lùi nha, dược sĩ rồi nó cái duyên cái phòng gặp ở đâu rồi ở luôn cho nó. Cứ chế đập cửa kêu nó, có năm chục viên nghe đó.
Rồi cho nên, sau khi mà cái ông nào cũng nghe rồi đó, nghe và phân tích tới nơi tới chốn như thế này, thì ông nói rằng: con từ lâu nay con đã làm, con đã lần theo thầy, kể từ hôm nay là con xin trở về quy y nữa. Ông tổng là chú vịt. Tại sao không thích ngoại đó, ở cổng thành. Đệ tử của ông chú này, đó, của Phật, làm đệ tử của cái vị Ni Kiền Tử, đơn lý danh tháng, tức là tiền thân của cái Đạo Trên hôm nay tại Ấn Độ. Nhớ nha, Ấn Độ của Đạo Nữa ghê gớm lắm. Ông chú này gọi là đệ tử của Ni Kiền Tử, gọi là Lý Danh Khắc Cần, tiền thân của thằng Sen hôm nay ở Ấn Độ. Nó khóc như vậy đó.
Mà tại sao không thích cái Đạo Nữa được, bởi vì cái Đạo Nữa có cái quan điểm đẹp quá. Hắc bằng điểm hết, trúng đạo Phật. Đạo Nữa là một trong sáu cái Lục Đại Môn Phái đương thời Đức Phật, có cái nội dung giáo lý khá gần với Phật. Thí dụ như kinh nghiệp báo nè, cái xanh nè, chủ trương là bất bạo động nè, hạn chế tiêu thụ hàng hóa sản phẩm, vì cho như vậy là tăng thêm cái lòng tham, cái gì nữa, tạo ra cơ hội chết chóc cho chúng sinh, trong các quá trình chế biến. Chủ trương bất bạo động, hạn chế tiêu thụ hàng hóa sản phẩm, vì cho vậy tăng lên lòng tham, sẽ làm bánh kem lòng tham, sửa chữa tham gia giùm nha, tạo ra cơ hội chết chóc cho chúng sinh trong quá
Tăng lên đồng. Tham sẽ làm bánh kem lòng tham, sửa chữa tham gia giùm. Tạo ra cơ hội chết chóc cho chúng sinh trong quá trình chế biến. Thí dụ như bây giờ mình kho, nấu, xào, nướng, rồi cái gì đó. Nuôi tằm lấy tơ, rồi nhuộm, sấy, rồi giặt, giải, rồi cắt, rồi giặt. Nhưng rồi lắp laptop làm. Nói chung họ nói rằng nó lại hạn chế.
Vậy mà kêu cửa hàng quá. Cho nên nó có hai nhóm. Một là cái nhóm coi như là cái nhóm ghi Lumpur, âm đạo này. Có hai nhóm, đi gầm Panda này không mặc gì hết. Nhóm thứ hai là Sa-tăm-ba-ra, là chỉ mặc đồ trắng, ở hạn chế.
Xây cất thế nào để nhà tự sập? Khiếp, nghiện nét chưa, thế nào? Nó có nghĩa là cái này cũng dễ. Trên tường họ làm mấy cái gió, coi như là trong nhà có bao nhiêu bộ là nó đi hết, nó đi thông, có hiểu không. Trong nhà nó tính toán như thế nào, nó coi như là hạn chế đốt đèn. Ban ngày là sử dụng ánh sáng trở lại, những cảnh quan kiến, những cái màu trắng, hạn chế thêm ánh sáng, hạn chế đèn. Học sơ cấp thiết kế, nó có độ gió nổ không như thế nào đó, để cho hạn chế diện mà phải quét dọn. Với hẳn nó quét vậy là xong.
Nó vui, lúc nó từ bi đến mức mà phải nói là cực đoan luôn. Nhớ nha.
Thì hôm nay với giáo lý hồi nãy, khác như cái nguy hiểm, kẹt cậy nhất của cái đạo này, nên lạ không. Nó ghi hình ảnh điện, cái điểm gì biệt lớn nhất của đạo này, với cái đầu, hoặc là cái sự tin vào một cái tôi thường hằng. Cái tôi kiếp này làm ác thì cái tôi kiếp sau bị khổ. Cái tôi này mà làm thiện thì cái tôi kiếp sau sung sướng. Và đến một lúc nào đó, qua cái quá trình mà thanh lọc đúng mất tất cả, sẽ được giải thoát.
Đã rồi đó. Cái này có hai giống, thằng điên cơm ta đã sẵn ra, đi vào trong giấc mơ có vị đắng. Cái chữ xe phẩm mới nói chuyện có nha, phim truyền hình VTC. Tâm vào ly, về tâm tức là xe tăng giá rẻ thôi, không có ra. Nhớ nha, đi impala là xe tăng. Xe tăng tôi là như là màu trắng.
Cái điểm gì đẹp lớn nhất của đạo này, động vật là kinh và một cái tôi thường hằng. Cái tôi cái mình làm mát lại cái tôi, cái sau bị khổ cho tôi rồi. Nhớ nha.
Rồi tiếp theo là kinh. Sao lại ha, tiếp theo là kinh mấy tay kinh 196, mồm 6A 396. Một người đến hỏi Phật về cái pháp môn khổ hạnh trong lý tưởng giải thoát. Cái quan điểm khổ hạnh vốn rất thịnh hành tại Ấn Độ khi vậy. Nhớ nha.
Phật dạy rằng khổ hạnh cũng chỉ là hình thức. Trong khi giải thoát thật sự chỉ có được khi ta giải quyết triệt để những vấn đề bên trong. Nhớ nha. Phật dạy lần nó là khổ hạnh nào cũng chỉ là hình thức. Bởi vì cái gì, với mình ăn chay nằm đất, rồi mình có nhớ là trần trụi như nắng gió mưa sương, người ăn những cái thứ khó khăn, rồi nằm những chỗ khó nằm, rồi lạnh dịu nóng, rồi ruồi muỗi rắn, trông thấy đã thiệt. Nhưng mà nó giải quyết vấn đề bên ngoài, mà trong ghi cái căn cội rốt ráo của cái gọi là sanh tử, anh làm bên công nội tâm bình ngày mới.
Ví dụ nghe cho cái ví dụ rằng, để qua được con sông thì phải có một cái bè, mà bạn thân nó bể, nổi được trên nước. Hình thức của ca khúc gỗ, hai cái bè đó không có quan trọng, bàn các chất liệu gỗ. Diễn viên đang nói trong cái gì giang. Cái bị định sắp cái này kỹ thuật vô bàn, là chiếc tao là phải có thiết kế mẫu mã sao mà em lắm. Tao đang nói chuyện đời xưa nha, ba má ba má nhớ dùng cái này, nó đang nói chuyện xưa. Được với bên A sách bay kiếm tí tào lao luôn. Vô cái miếng dám là nó phải kế mũi sao, đáy sau sườn sao mà. Nhưng mình đang có cái bè nhà quê nè, cái tiền
í tào lao luôn. Vô cái miếng đám là nó phải kê mũi sau, đáy sau, sườn sao. Nhưng mình đang có cái bè nhà quê nè, cái tiền về quê từ xưa đó các bạn, đóng bè từ chất liệu gỗ nó phải nhẹ mà nó phải chống thấm. Chứ còn mà mình đưa mấy ngày tá này đi đốt một cái cây mà thường cái gì, cái xanh lá cây sa la là một cái loại cây chỉ có xơ mà không lõi, thân cây chủ yếu chỉ có nước và xơ, nó rất nặng rất nặng. Thì bây giờ mình lấy mỗi cây một cái loại cây mà trời ơi như vậy, mình gọi mình néo thì có bị tưởng tượng lên nhìn đẹp thiệt, nhưng mà bây giờ ngã xuống nước là nó chìm. Trước mình chìm sao nha.
Cho nên đây Ngài nói rằng tất thảy mọi hình thức của mạng nó chỉ là hình thức thôi, cái quan trọng nhất là giải quyết rốt ráo vấn đề nội tâm. Và rốt ráo là sao? Cách mà giải quyết rốt ráo nói chuyện tu hành đó có nhiều cách. Ở đây thì theo căn cơ của cái ông sao ha này nè, Ngài dạy rằng chính xác có gì ta quán chiếu năm uẩn ba cái khía cạnh vô thường, khổ và vô ngã với lại con đường giải thoát. Nhớ nha.
Ở đây là gì? Tất cả sắc thọ tưởng hành thức xa gần, ngộ tế tháng liền không thắng điện, nói chung không hiểu đâu, là giảm xịn cô cá tức là lớn bé là giảm xịn. Tất cả sau này đều là vô thường, khổ và vô ngã. Nhớ nha. Tất cả hình thức dù xa gần, thu kế dỏm xịn, khánh ly các là tấm gương không hiểu là vì thương tôi ghét quá nó giỡn nha. Bây giờ thì nó biết đi, nó đang được đồng hồ, nhưng mà chỉ dâu cho giỡn xịn cỡ nào. Xưa nay hay là sau này, có nghĩa là quá khứ hiện tại vị lai, cần phải đều vô ngã vô thường nha.
Thì ngài mới nói cái này nó nhắc lại kinh nghe, con nhắc lại nội dung kinh vắn tên tao thấy mình học rồi còn nhớ luôn ta. À có kiểu khổ vậy đó, đánh sập rồi cuỗm sạch rồi bạn nhanh, nó là thấy được bóng đá. Bạn bắn mà có sức công phá lớn làm phá được vô minh, ca cổ giây để đọc được vô minh. Cộng sản nói là tôi làm chị cái vì em này nó có phải là Việt Minh mấy người cộng sản rồi cái sim. Nó là chúng xông khổ quá trời ơi.
Qua cái kinh này nó là tặng riêng, tặng riêng cho các bà các cô. Nhưng cái gì mà anh lên Valentine hay làm 8/3, kinh này nè mình cứ tặng. Kinh này ra để mà gọi là gì, anh nhét vô ở trong cái mặt dây chuyền nha, để cho nó đeo. Kinh 197 nhớ nha, photo cực nhỏ như là phao bùa mà nằm trong phòng thi gì đó. Photo kinh điện cực nhỏ rồi mới nhét vô ở trong cái mặt dây chuyền bằng vàng tỉnh hội, để cho nó đeo. Dặn nói khi nào mà buồn mới làm gì mấy, mở cái cẩm đen rồi tao coi nó là cái gì.
Thì ra này, ngay kia bà Ma-li-ka đến hỏi Phật, vì đâu có phụ nữ, có phụ nữ xấu mà giàu, em xấu nhưng mà có cái quyền lực, hoặc là đẹp nhưng không có power. Nhớ chỗ đó. Thì Ngài trả lời rằng đó là bốn chữ. Đây chồng ếch thì không có thể được ca, mà trong ca đó thì không thể được đậu. Nghĩa là sao, phụ nữ mà siêng bố thí sẽ được giàu. Bớt sân, hạnh khiêm tỷ thì sẽ được, à ra vào nguyên lực ghen tỵ. Kiến ta kiểu kỳ Quyền huy, kiến xấu xí. Nhớ nha.
Đặc biệt cho nên cái này bà con photo ra nhỏ xíu xếp chưng trong cái mặt di truyền lại cho cho cho chị, cho em gái, cho cho má tôi gì, cho vợ, cho bồ bịch, giữ mình đã đeo lên. Cái này cho mấy bà nha, riêng bốn khía: được giàu, bớt sân hận, kèm vị trí đẹp và quyền lực, ganh tỵ thiếu, thiết đã thiếu quyền huy, mình sang hàn thiếc người ta xấu xí. Coi như là rõ ràng kinh nghiệm có cái gì mà mình mà mà cái gì không hiểu chồng đâu, ừ thế nào mà mong được.
người ta xấu xí coi như là rõ ràng kinh nghiệm có cái gì mà không hiểu. Trồng đậu thế nào mà mong được cà, mà trồng cà thế nào mong được đậu. Có nghe không, muốn cà là phải trồng cà, muốn ếch được khỏe ta câu, ước muốn cỏ đậu rồi mới trồng đậu. Nhớ nha, cái này quan trọng lắm.
Thường thì đây là cái Mallika, nó là cái nghĩa Kali là hoa, hoa nhài. Nhớ nghe, cái bà này vốn là cái người mà cung cấp hoa nhài cho hoàng cung. Cô gái dân dã, nàng đã cúng hoa cho Phật, sau đó về nhà cái nước này tự nhiên nó vào mắt vua, và sau đó làm chánh hậu. Chỉ thương một nỗi là hồng nhan đa mạng, yếu không có cầm lâu, cuối cùng cũng được sanh về Đâu Suất Đăng Xuất.
Tiên diễn ra dài lắm nhưng mà thôi cận gọn, nhưng mà con rồi. Cho nên nó, kinh không nhắc đến tên thật của nàng, chỉ nhắc đến với ngoại hiệu là hoàng hậu hoa nhài. Như Việt Nam ta có Ỷ Lan là người dựa cây lan tùm lum. Có nghe cái vụ này không, coi Việt Nam có một cái bà Bảy Lan với mày cũng công cán kinh dị lắm, mà là miền Tây. Bây giờ tôi quên cái tên điện cho mảng nào tôi nhớ, bạn Ỷ Lan quân nhân thôi.
Cái bà này mà bảo là hoa lại vui nhân, mà trong tiếng Hán có cái chữ mà ý nghĩa là hoa lài được phiên âm từ chữ Mallika. Là Mạt Lợi hay là Mạc, Mạc Diện phu nhân, Mạt Lị hay là Mạt Lại. Nhớ nha, Mạt Lý hay là Mạt Lại, những cảnh sát xác định là sao lại vậy đó.
Thì cái này cũng bình thường, có nghĩa là sao? Có nghĩa là ai cũng thích hưởng quả lành nhưng hiếm người biết tạo nhân lành. Vậy thôi, ai cũng sợ đau khổ nhưng luôn thích tạo cái nhân khổ, đó là chúng sanh đó. Đây là cái câu thần chú: ai cũng thích hưởng quả lành đó, thích đẹp, thích giàu, thích quyền lực, nhưng mà hiếm người biết tạo nhân lành. Ai cũng sợ đau khổ nhưng mà luôn thích tạo nhân khổ.
Cho nên mới có cái câu là thiên đường hữu lộ vô nhân vấn, mà địa ngục vô môn hữu khách tầm. Có nghĩa là sắp rã trường lớp rồi, bao nhiêu đạo đức xã hội người ta xúi mà lòng nằm. Đâu ai kêu em làm vậy đâu. Cho nên thiên đường ủng hộ nó có được nhưng mà ngó ngàng đâu, mạng khác đang nói tới. Còn địa ngục ngó ngủ khóc thầm. Có ai, mình có cái xã hội nào mà dễ dàng ta làm tầm bậy đâu, nhưng mà nó khổ.
Vì sao? Là bởi vì ai cũng rất thích hưởng quả lành nhưng mà ít người tạo nhân lành. Vợ không có vui. Chỉ có người mà thiện căn sâu dày mới yêu điều thiện và chẳng màng quả lành. Có hại người này không ta? Alo, có cái hàng thiệt không chắc bắt nạt đó, số bị kháng điện tử trước mặt mà tôi biết cả công. Bây giờ là trong rồi này, ở Thái Lan nói chuyện cái loại này cũng không đến nỗi mà hiếm nha.
Chắc có nghĩa là thiện căn sao đó, yêu điều thiện nhưng chẳng màng quả lành. Em nào cũng đi làm không có tiền, nhưng mà tiền bao nhiêu là ai ăn, cúng tam bảo cũng từ thiện, cũng cho bà con thân thuộc kẻ cơ nhỡ neo đơn. Cô gái nhỏ là cứ trên mình cái thì rớt, cái dưới cái quần jean gì đó đừng có đi xuống. Mùa thu rồi ăn uống thì lại khá là một 21 dân tộc vậy thôi. Sẽ cổ khi cài cái đi xe máy mà cứ Saku đại khái cũng đưa về với đất.
Mà tiên với, nếu mà có như là chỉ biết làm phước còn bạn thấy thì cười cái quần jean màu trắng cứ nói luôn. Mình tu hành mình không có cần nhiều lắm, mình cứ nhớ là xài đồ Mỹ là được. Nghỉ được không? Tôi đang nhắn tin này nó nghe cái xuống. Và con vật chất Mỹ được, còn cái đồng hồ cái
Mỹ là được nghỉ được không. Tôi đang nhắn tin này nó nghe cái xuống. Con vật chất Mỹ được, cái đồng hồ, cái gì để xe Jeep mền là xấu, mà cái quần jean không có xé nhưng mà sờ đã phai màu vẫn mặc được, cái hộp quẹt Zippo móp méo trầy xước mà cứ đổ xăng vô là cứ xài tới, và cuối cùng là cái Jeep, ở Việt Nam kêu là bác két cây, có thì không gian không hiền như con cây, rất túi cũng được. Cho nên tôi thích cái tinh thần của hàng hóa của Mỹ là 3CE.
Rồi cái strip, quần jean, quẹt Zippo. Ở mình sống sao mà còn, chắc mình nói là mình theo tinh thần của Mỹ, rất là tiện dụng, bền bỉ, sâm mình không cần gì nhiều hết, mà mình chỉ thiết tha điều kiện, nhưng không có thiết thay quả lành. Giúp ngăn triều một kiếp, kiếp đam mê, đâu có chuyện kiếm tiền chứ không có thích xài tiền, hiểu không. Trong khi đó có rất là nhiều người, nhiều người nói khoái xài tiền mà lười làm ra tiền. Hình như có loại này, nhớ, thật là khoái xài nhưng mà lười đổ mồ hôi. Rồi nó có loại này, còn có các loại nó học, có cái gì làm phiền nó cái chuyện mà tạo ra tiền, đó là hạnh phúc, còn chị hưởng tiền.
Ai thử chọn cái màng mà còn gọi mày, nó ngoài đời con gọi mẹ nói mau giàu, cũng bảo mình. Cái người mà mang giải thoát mà nói, người nào ta yêu điều thiện khoái điều lành nhưng mà không có thiết tha cái quả, em ghét, là giàu đẹp mẹ đẻ luôn, bên phải luôn, tiếp tục làm phiền nữa nha.
Rồi chúc các bạn một ngày vui vẻ, hẹn gặp nhau.
Ngài mạng chơi nhạc và cha như mù u em đang mà sao sao sao á.