Alo, Cát Bụi có nghe không? Rồi bây giờ hôm nay ta học tới kinh nè. Dưới kinh 198, kinh 198. Ở đây Đức Phật ngài dạy: trên đời này có bao nhiêu người đi nữa, trên đời này có bao nhiêu chúng sinh đi nữa, cũng chỉ nằm gọn trong bốn hạng người này.
Số một, hạng làm khổ mình. Hạng thứ hai đó là chuyên làm khổ người. Hạng số ba là làm khổ mình và người. Hạng thứ tư đó là không làm khổ mình và cũng không làm khổ người.
Hết tất cả chúng sanh trong đời này, từ một vị thánh cho đến con ruồi, con muỗi, con dán, tất cả đều nằm gọn trong bốn cái hạng người này. Cho nên chúng ta mỗi ngày, hoặc là mỗi giờ, hoặc là mỗi lần mà nói gì, suy tư, hành động gì đó, thì chúng ta cũng tự xét xem mình thuộc cái loại nào. Cứ mỗi giờ mỗi phút mình coi mình là loại người nào.
Mình đang sống làm khổ người là tự làm khổ bản thân, bởi vì có những cái kẻ ở trong đây định nghĩa nè: sống khổ hạnh, tin theo một chế độ sinh hoạt nghiêm khắc vì một lý tưởng chính trị, tôn giáo nào đó, được gọi là tự làm khổ mình. Nhớ nha.
Ở đây tôi có trong đời, tôi có thấy được một loài người như vậy. Có những nguyên tắc, với những nguyên tắc sinh hoạt rất khác, đối với mọi người rất dễ thương nhưng đối với bản thân họ. Có người giàu nứt bụng xỉn cho nên nó không có dám tiêu xài gì hết, nghèo mới dám ăn. Mặc, ở, vật dụng sinh hoạt cần thiết luôn luôn ở cái mức tối thiểu, mặc dù họ không có đủ, có dư cái điều kiện và dư cái khả năng. Nhưng mà lại có cái kiểu người đó như vậy nha.
Rồi có cái kẻ vì một lý tưởng chính trị và tôn giáo nào đó mà tự mới khép mình vào một cái nền nếp, nhét trong một cái khuôn khổ sinh hoạt rất là khó khăn khắc nghiệt. Cái này được gọi là tự làm khổ mình nha.
Thứ hai đó, thứ hai đó là những cái người chuyên làm khổ người. Có nghĩa là những cái kẻ mà cái sinh kế của họ đó, nghề nghiệp sinh kế của họ nó nhắm vào cái gì làm hại chúng sinh khác, làm tổn thương các loài khác. Như là nghề trộm cướp, bật là làm nghề phá sơn lâm đâm hà bá, săn bắn, đánh cá, rồi đồ tể giết thịt, giết thịt. Thí dụ như là giết mổ gia cầm gia súc. Trong đây có kể nói trộm cướp, rồi làm cái nghề giết thịt, cả đời của tay rướm máu tươi, cái đời sống của họ được đem đổi bằng cái máu và lệ của các loài khác. Nhớ nha. Thì cái người này được gọi là làm khổ người khác.
Cái hạng thứ ba đó là người có cả hai, có nghĩa là bản thân mình đó vì tuân thủ theo nguyên tắc chính trị tôn giáo nào đó, mà coi như bản thân nó thì coi như là cũng không có lấy gì làm vui vẻ, mà khiến nạn nhân của mình và dĩ nhiên là bội phần. Nói đâu nói đó, nhưng đừng cứ nghĩ là tôi có dụng ý gì đây.
Thí dụ như mình thấy cái thời mà cách mạng văn hóa, thời Mao Trạch Đông nở là cải cách ruộng đất, là bước đại nhảy vọt. Đang ở Trung Quốc chứ còn Việt Nam mình điều tuyệt vời. Đang ở Trung Quốc thôi, thì những cán bộ Trung Quốc mà thực thi chính sách đang áp dân chúng cũng vui vẻ gì, cũng xếp hàng tem phiếu xếp về. Xin lỗi các vị, có một người quen biết đây. Cho nên bản thân mình thì cũng là khó khăn khốn đốn rồi, mình lại đi thực thi chính sách để mình đè mọi người khác.
Cũng vậy, mình đi theo một cái tín ngưỡng khổ hạnh cực đoan, bản thân mình thì cũng là gầy nhom, muối dưa đạm bạc.
An, mình đi theo một cái tín ngưỡng khổ hạnh cực đoan, bản thân mình thì cũng gầy nhôm, muối dưa, đạm bạc, mà tuân thủ theo một cái pháp môn ngoài trung đạo. Đầu mình đi, mình hướng dẫn nguyên một cái đám người ăn rồi chỉ biết chay tịnh, rồi thiếu máu, suy dinh dưỡng cả thầy lẫn trò, mua đánh đu đủ không gãy.
Thí dụ như vậy thì coi như cái trường hợp vì lý tưởng tôn giáo, chính trị, văn hóa như thế nào đó mà bản thân mình khổ rồi mình cuốn theo, người đông như quân Nguyên cũng khổ theo mình. Ví dụ là mấy cái ông vua chúa làm cái lễ tế thần. Bản thân không vui máu me, tâm chư mua cũng vui vẻ gì, rồi mấy những cái đối tượng súc vật bị đem đi hiến tế trong lễ hiến sinh nó cũng có vui vẻ gì.
Nhưng mà mình có hiểu rộng ra chứ không phải chị sư có biết tụng kinh nha con. Nghe lời. Có biết bao kẻ trên đời này vì thực thi, thực hiện, theo đuổi một lý tưởng chính trị tôn giáo nào đó, bản thân mình thì cũng lấy gì làm vui vẻ, và bao nhiêu nạn nhân dưới đây mình cái càng bôi vẫn máu lệ. Cái loại này được kể là vừa sống vừa làm khổ mình và vừa làm khổ đời, tức là báo đời đó.
Rồi cái hạng thứ tư, đó chính là cái người tu học theo chữ văn. Nhớ nha, hạng thứ tư, giới hạnh không hạ mình, không hại người, đó chính là chữ vị lạ em bị heo mà hàng. Thì lời Phật biết từ đâu mình khổ nên không gieo nhân sinh tử, biết vì đâu đời nhóm này máu lệ nên cũng không gây ra tổn thương cho ai. Có thể nói toàn bộ lý tưởng pháp chỉ nằm trong câu này thôi: biết từ đâu mình khổ nên không có gieo nhân sinh tử, mà biết vì đâu đời nó nhóm đầy máu lệ nên cũng không gây tổn thương cho ai. Chỉ vậy thôi, nhớ nha, chỉ có nhiêu đó thôi.
Biết từ đâu mình khổ nên không gieo nhân sinh tử, mà biết ở đời nước nhiều máu lệ nên không gây tổn thương cho ai, thì giới hạnh này được gọi là không làm khổ mình, không còn làm khổ người. Nguyên văn chánh kinh thì rất dài, ở đây tính gọn lại chính là cái con đường tam học giới định huệ. Coi kỹ có phải vậy không, con chỉ nói đúng vậy không.
Chỉ là hành trình tam học. Mà hành trình tam học là gì? Hành trình tam học là hướng đến cái lý tưởng chấm dứt sinh tử cho mình và không có gây thiệt hại thương tổn cho bất cứ ai. Nhiêu đó vậy thôi. Hành trình văn học hướng đến lý tưởng chấm dứt sinh tử cho mình, cũng không gây thương tổn cho ai, chính là cái bài kinh này dành cho mẹ vợ.
Ở đây nó có cái đoạn cuối con đường sáng. Cái này ở đây sau khi có giới có định, mở ngoặc đơn chứng thiền, đóng lại nha, hướng dẫn viên người mẫu giáo luôn chứng thiền và thành tựu nhẹ trí tuệ về tứ đế. Nhự vị ý nguyễn viên khi bước vào cây rồng tháng với gà đồng tháng. Nữa gì nữa đây? Hiện hữu ở đời trong cái vị thế cao nhất, chính kinh gọi là chú vào phạm thể, mở ngoặc đơn làm răng mát.
Vị Bồ Tát sẽ giải nói rằng chữ này có nghĩa là cái vị trí cao nhất. Khi mở màu đen sex the foot á, trong còn biết cách nào giải ông vội và đâu, còn cái câu mà tự ngã chú và vọng thì có nghĩa là chín mệt chính mình nhà, ở vào cái vị trí cao nhất trong tam giới. Dữ vậy ha, nó ghê gớm. Nhã chú vào phạm thể, đọc nghe nó giống luôn rồi đó nha. Ở đây mày nhớ, nó chính mình ở vào cái vị trí cao nhất luôn tam giới, sau khi có giới định, thành tựu trí tuệ tứ đế dễ diễn viên. Vì ý nguyễn nhi nguyễn nguyễn nghiễm nhiên bước vào vùng thánh thiện của đời của nguyễn thế cao nhất, chính kinh gọi là chú vào phạm thể nhưng vì
Nguyễn Nghiễm nhiên bước vào vùng thánh thiện của đời, của Nguyễn Thế cao nhất, chính kinh gọi là chú, là phạm thể. Nhưng vì sao gọi là cái chữ này nó có nghĩa là vị trí cao nhất theo Phùng?
Ta nhớ nha, sát Bồ Tát có nghĩa là khi ta sống thiện thì có lỗi gì, quá gửi gì? Khi ta sống thiện thì khả năng chịu khổ sẽ cao hơn, và đương nhiên không làm ai khổ. Nhớ nha, cái câu này là cái câu phải xăm lên người, em cái này nó xăm nữa: khi mà ta sống thiện thì khả năng chịu khổ sẽ cao hơn, và đương nhiên không làm ai khổ.
Có hiểu câu này không? Khi mà ta sống thiện, trong đây ghi rõ, khi mà ta sống thiện nữa ha, thì giá cả đang lên anh, không có nghĩa là bây giờ bệnh hoạn mà kể khả năng chịu đựng của người sống thiện, khả năng chịu đựng rất cao. Bởi vì nếu mà có phải đối diện với cái chết, thì cái anh sống thiện, anh cũng thanh thản, bình thản, yên tâm. Nếu mà nghe cái chết mà lúc đang bệnh, mà ăn thì kệ ông, mà xuất hiện tôi có anh chắc chứ, bà con lum là cái khả năng chịu khổ của ông nội mày ngon hơn cái người sống thiện.
Cho nên cái sống thiện nó lại là loại tính về lợi ích toàn tập. Có nghe không? Là khi mình đối diện với bao nhiêu cố vấn đề, bất trắc, bất thường của đời sống, thì khả năng chịu đựng rất tốt, khả năng chịu đựng cao. Mà nói với đời thì anh cũng không có làm hại ai hết. Đây chính là lý do, đây chính là lý do mà Phật dạy phải sống thiện, là như vậy đó nhé.
Nhớ nha, sống thiện là chắc ăn nhất. Thì bà con dùng của họ trước thì sẽ có người sản xuất hiện. Tại sao cứ nói hoài mà cũng có than cho tôi? Vì sống thiện có tới 1001 cách nói, thôi thì ở đây mình nói gọn thôi.
Sống thiện đây có nghĩa là gì? Có nghĩa là khi sáu căn, tức là sáu mắt tai mũi lưỡi đó, sáu căn tiếp xúc sáu trần, chúng ta nhận biết vật, chính vì vậy không có mất, mà ghét không có, đam mê trong các mình thích không. Để từ cái nền tảng này thì không có vị tham, không bị sân diễn viên trong dung.
Thì nghe này, có nhiều người le lưỡi, còn lại cười thầm, nói nghe dễ chứ không phải là dễ, chúng nó khó lắm. Nhưng lấy ví dụ mình là những người bệnh nhân nan y, mà bệnh tiểu đường, bệnh cao máu, bệnh tim mập, thì cũng phải giữ từ từ chứ đâu có thuốc nào mà uống sáng chiều hết, mình không có. Nhớ nha.
Thì sống thiện là sao? Sống thiện có nhiều kết nối, mà nó nói gọn là sống tránh điểm, sống chánh niệm và trí tuệ, gọi là sống thiện. Đây là cái nền tảng chung cho tất cả thiện pháp, cái nền tảng chung sống.
Vậy mà vậy làm gì? Chiếc xe máy, thấy nghe ngửi nếm đụng, đi đứng sinh hoạt, nói cười ăn uống, nhai nuốt, tắm rửa tiểu tiện, tất thảy đều trong chánh niệm, phải gọi là sống thiện. Khi mạng sống trong chánh niệm và trí tuệ, tự nhiên cái từ bi nó tự nhiên trào ra, tự nhiên nó trào ra. Giờ anh không cần với tao giàu gì hết.
Nếu mình có duyên bữa nằm tu riêng cái niệm phạm chú thì đó là chuyện khác. Nhưng mà nếu anh không có thời gian, em rất tập trung cái chánh niệm cho tôi. Làm gì biết, em thấy biết rõ.
Hai cái thằng quắc và à, các vị còn nhớ cái đó không? Ta còn nhớ hay chuyện đó xôn xao và quá. Có nghĩa là biết thân tâm đang thế nào, nó gọi là cái mừng xảy ra đó là gì? Đó là web có nhiều thiên activity. Con quát cây có nghĩa là cái bản chất của nó, bản chất của nó là cái gì? Bản chất của nó là gì? Còn cái này các hoạt động, nó làm việc, hoạt động của nó trước đây.
Ngày bản chất của nó là cái gì? Bản chất của nó là gì? Còn cái này các hoạt động nó làm việc, hoạt động của nó trước đây là tâm tham, đây là tâm sân, mà mình biết rõ luôn. Thí dụ như bây giờ mình đang ngồi mình đau, mình biết là đau, đây là thằng nào? Mình có cái bực mình, đây là tâm sân. Khi mà mình muốn duỗi cái chân ra, đổi cái chân cho nó thoải mái, khi mà muốn đổi cái chân không biết phải làm sao? Nhớ nha, nhớ. Đau quá biết đây là thằng nào rồi, là cái cảnh cái tâm trạng khó chịu với cái nào nó là tâm sân.
Làm ơn thì nó phân biệt rất là đã, tan đau nó là thọ khổ, tâm khó chịu là tâm sân. Nhớ nha. Rồi từ đó nó mới có cái nó muốn đổi cái thế ngồi, tâm tham. Và khi đổi, khi đang đổi như vậy phải có chánh niệm, toàn quá trình biết mình đang ở chặng tâm thành. Khi đổi xong nó cảm thấy thoải mái, lúc đó mày biết đây là khổ chấm than chấm hàm luôn, và biết thân này đang giãn ra thấy mà dễ chịu, cái này là thọ lạc. Mà cái tâm mà nó khoái thích cái lạc đó nó chỉ là tâm tham. Thằng đau nhất biết là à có thọ đang có mặt, cái tâm khó chịu với cái nỗi đau những là tâm sân, nhớ nha. Ý muốn đổi tư thế là tâm tham, cảm giác dễ chịu của anh là thọ lạc, mà cái tâm trạng thích thú trong cái thọ lạc ấy lại cũng là tâm tham.
Biết rõ như vậy đó, biết rõ là mình đang thay đổi và biết cái gì nó dẫn đến sự thay đổi ấy. Nhớ nha, nhớ chỗ này. Anh hiểu, tính tiền thưởng chỉ có hao với quá thôi. Heo là nó bạn như thế nào và quả mà cái đó là cái gì.
Rồi xong như vậy, mình vừa học xong mấy kênh 198. Giờ đó là mình học tiếp tục qua cái 199 nha. 199 thì làm sao ta? 199 này có nghĩa là do không hiểu Tứ đế, không biết những gì ta thích thú điều cũng phổ đế.
Làm phàm phu, thằng cu nhìn đâu, nghe gì, ngửi gì, nếm gì đều ghi nhận hoặc thưởng thức hoặc chịu đựng bằng cái ý niệm ngã chấp. Bà nghĩ điện nhẹ, trong nghĩa là luôn khi thấy tôi đang bị thì được kệ gì lô, mong có được cái thích quá, mong đừng phải chịu đựng cái mình ghét. Tổng cộng là 18 kiểu ngã chấp. Gắn liền tham ái, mai em đến đến chồng chánh kinh sẽ thấy cha con số 18, nay đã gom gọn.
Nhưng mà còn tất nhiên một tâm, tức là luôn sống mà nghĩ chuyện như thế này: tôi đang có mà thấy, thấy rằng mình là cái gì đó trong đời này, đó là ngã chấp. Hoặc là mình quanh ma giấu vật, tôi là ai trong cuộc đời này. Lẽ ra ta phải hiểu rằng mọi thứ do các điều kiện mà có mặt, rồi cũng sẽ do các cái điều kiện mà mất đi.
Điều kiện ở đây có hai thứ là cái điều kiện trợ sanh và cái điều kiện trợ lực. Trợ sanh có nghĩa là chưa có làm cho có, còn trợ lực là đã có rồi nó giúp cho lớn mạnh. Nhớ nha. Vạn pháp ở đời, vạn pháp ở đời nó chỉ có luôn luôn có mặt bằng các cái điều kiện, vô số điều kiện nha, không biết tùm lum.
Còn nhớ này không, nếu ai đã từng nghe tôi giảng về giáo lý Duyên hệ chắc phải học cái này. Có nghĩa là vạn pháp ở đời này nó hỗ trợ cho nhau bằng nhiều cách. A giúp cho B bằng cách có mặt trước gọi là tiền sanh duyên. A giúp cho B bằng cách có mặt sau gọi là hậu duyên. Giúp cho B bằng cách cùng có mặt thì là đồng sanh duyên hoặc là câu sanh duyên. Giúp cho B bằng cách vắng mặt thì gọi là liên cận duyên, vô hữu duyên.
Có hiểu không? Có nghĩa là nó với nhiều cách, mà nói giờ mình không phải học đỡ, mình không biết mình cái máy cắt điều kiện, nhưng mình không có ngờ nó chia ly giúp bằng cách là có mặt trước, giúp bằng
Mình không biết, mình cứ tưởng cái máy cắt điều kiện, nhưng mình không có ngờ nó chia ly. Giúp bằng cách là có mặt trước, giúp bằng cách là có mặt sau. Mới cho nó hiểu này không ta, các vị còn nghe tôi nói không?
Giúp mình cách này là có mặt trước. Ví dụ như bây giờ là phải có mưa thì cây cỏ đó mới xum xuê tươi tốt. Như vậy là mưa nó có trước rồi cái sự xum xuê tươi tốt nó có sau. Nó gọi tên học như vậy được gọi là tiền sinh duyên, có nghĩa là cái điều kiện này có trước thì cái quả của nó có sau, khoảng đó có sao.
Nhưng mà hậu sanh duyên làm sao? Có nghĩa là chiều nay tôi sẽ trồng cây, cho nên bây giờ tôi tưới nước cho đất nó mềm. Chiều nay tôi mới khoét lỗ tôi trồng cây. Như vậy thì chính vì cái cây chiều nay sẽ được trồng, cho nên bây giờ tôi phải tưới nước. Như vậy thì cái lý do nó có sau mà cái hành động tưới nước là tôi phải làm trước. Hiểu nghĩa kịp không?
Vậy mà ngày mai nhà tôi nó cúng giỗ, bữa nay tôi đã phải chuẩn bị bao nhiêu thứ. Ngày mai cúng giỗ cho ông già vợ của tôi. Như vậy có đám giỗ mà ngày mai nó mới có, nhưng mà chính vì nó mới có cho nên chuẩn bị ngày hôm nay, cái đó được gọi là hậu sanh duyên.
Còn có trường hợp đồng sanh duyên, nó là câu sanh duyên, có nghĩa là cả hai thứ nhân và quả nó phải cùng có mặt một lúc. Ví dụ như đám cưới thì cô dâu chú rể nó phải có một lúc, chứ không thể nào mà nàng tới có, người nam đi mất tiêu rồi, hoặc chàng tới thì tôi chưa thấy đám cưới nào lạ như vậy. Chàng với nàng có mặt cùng một lúc. Chính cái chuyện đám cưới mình thấy, nó có đủ tiền sanh duyên, hậu sanh duyên theo tôi đang nói nãy giờ.
Ghi vậy đi, ở đây chỉ nói nôm na cho hiểu, chứ đừng có nói là gì mà ông giảng nó phát thanh á mà cắt động đem ba cái đám cưới vô làm có phải nó ra nghĩa vậy không. Thôi, bây giờ tiền sanh duyên là vậy đó.
Hậu sanh duyên là vầy: chiều nay mới có đám cưới, nhưng mà vì chiều nay có đám cưới nên sáng nay tôi khỏi tới nhà thờ tôi làm việc với cha xứ trước. Đám cưới thì chiều mới làm, nhưng mà sáng nay, mà tháng trước tuần trước rồi, tôi vô nhà thờ tôi nói chuyện với cha xứ rồi, hoặc tôi vô chùa nói chuyện với sư trụ trì rồi, đó là hậu sanh duyên.
Còn tiền sanh duyên, cái này vì có đám cưới cho nên mai mốt mình nước có con. Còn câu sanh duyên có nghĩa là đám cưới cô dâu chú rể phải có mặt cùng một lúc.
Rồi chưa hết, còn cái ly thứ duyên là sao? Cái ly duyên là giúp bằng cách vắng mặt, có nghĩa là chú rể và cô dâu phải ly dị người cũ đi, người cũ vắng mặt thì cô dâu chú rể mới sát với nhau được. Có nghĩa là cái thằng kia nó mới đi mất rồi cái cặp này nó mới xáp vô được.
Cho nên nó giúp nhau nhiều cách: giúp nhau bằng cách là có mặt trước đó, giúp bằng cách là có mặt sau, nó giúp bằng cách mà cùng có mặt, mà vui nhất là giúp nhau bằng cách mà nó vắng mặt mới ghê chứ. Mày tránh cửa nhưng tăng cái cậu kia đi, tao làm sao mà nó vô được. Nhớ nha, người cũ không đi thì người mới chỗ nào mới cho em vô. Cho nên nó làm nó cửa đời.
Các pháp hiện hữu trong hai cái điều kiện nhiều lắm, nhưng mà tổng cộng gom gọn có hai cái, gọi là điều kiện trợ sinh và điều kiện trợ lực. Trợ sinh là chưa có làm cho có, gọi là trợ sinh. Giống như mẹ mình sanh mình, nó gọi là trợ sinh. Còn bố mình, ông bà cha mẹ, xã hội, bà con láng giềng gì gọi là những điều kiện trợ lực. Còn riêng bà má của mình đấy, triệu chứng trợ sinh, sẽ bị nguy hiểm không, nhớ nha. Mà vạn hữu ở đời tất thảy.
kiện trợ lực. Còn riêng bà má của mình đấy, triệu chứng tiểu sinh sẽ bị nguy hiểm, không nhớ nha.
Mà vạn hữu ở đời tất thảy đều có mặt dựa vào vô số điều kiện, nhưng cái gọi là vô số ấy gom gọn lại chỉ còn có hai thôi. Đó là điều kiện trợ sinh và trợ lực. Chính vì không hiểu được chỗ này, không hiểu được nguyên tắc nhân quả này, là không hiểu được Tứ Đế, không hiểu được mọi thứ là khổ, không hiểu được thích cái gì cũng là thích công khổ, nên tiếp tục yêu cái khổ. Nói ra không ngoại tình, nhiều người không học đạo cũng phải cứ nghe, nhưng mà thật ngạc nhiên, hỏi chứ thằng bạn, thằng nào mình ngu dữ vậy, tại sao nó thích khổ? Họ hỏi như vậy là bởi vì họ không được học về cái Khổ Đế.
Khổ Đế là tất cả mọi cái ở đời này, đắng hay ngọt đều là khổ. Đắng là khó là khổ thì dễ hiểu rồi. Vậy ngọt sao cũng bị xem là khổ? Cái này mình mới giải thích, muốn mà không được là khổ. Nhọc mà muốn, mình muốn một mình đâu có ai muốn cái đắng, ai cũng muốn được. Ta đi tìm cái mình muốn cũng khổ, tìm thấy rồi lo gìn giữ nó bằng mọi cách cũng khổ, mà giữ không được càng khổ hơn.
Bây giờ nó khổ ê, khi tổng thống Mỹ cái gì trơn, kiến thành thì dễ mà giữ thành mới khó. Đôi khi chỉ mất vài hôm đã chiếm được, nhưng cái này để giữ được thì phải mất trăm năm. Có nghĩa là bây giờ mình có một cuộc hôn nhân, mình thấy nó hoàn mảnh đó, như ý. Bà con đừng có tưởng là nó hoàn hảo, nghĩa là nó nằm ở đó cho bà con phê nữa nha, không có nha. 10 năm trôi qua thì mình chỉ cần biết từ là 10 năm, mười năm nữa mình biết ok, nó thêm 10 năm nữa. Nói chung là nó tới đâu mình đi tới đó. Đây là tôi nói về chuyện nhỏ là hôn nhân gia đình. Còn chuyện quốc gia, mình chiếm trong vòng vài tháng vài tuần, nhưng để giữ nó thì bà con biết rồi.
Tao không câu được trăm năm gác thành, không gặp một đêm không ghét lập tức có giặc. Nếu mà bà con có nghe câu này không, ta trăm năm giữ thành đó, thì không có giặc, một đêm sao lãng lập tức có giặc. Như vậy nó kỳ trong năm giác hạnh trên sóng vật là một đêm mà không thì nó có giặc. Cho nên điều này có cái câu được bổ sung, có nghĩa là chiếm nó thì dễ, rất có một ít thời gian, nhưng giữ là cả một vấn đề.
Rồi muốn có cơ bắp, chế độ ăn uống rồi tập luyện trong vòng 6 tháng 1 năm là coi như nước cuồn cuộn. Nhưng mà bây giờ bà con muốn biết không, thưa bà, cho nó dễ hiểu, bất cứ diễn các bạn muốn giữ nó khó kinh lắm. Đó là tôi nói cơ bắp của anh chàng mà thích nét trang là chim nha, muốn mà có nó là tìm 6 tháng 1 năm ăn uống tập điện cho đúng, mất đúng bài, nhưng mà bây giờ muốn giữ nó bao nhiêu nó khổ lắm nha.
Cho nên khi mình hiểu được như vậy, mình mới thấy à, thì ra thế giới này lại là thế giới của khổ đế, mọi thứ là khổ, thích cái gì cũng là thích công khổ. Mà thích trong khổ sẽ làm đầu tư thêm cái khổ. Đó là một chuyện.
Chuyện thứ hai, đó là nói về lý nhân quả. Người học đạo phải luôn nhớ rằng mọi thứ ở đời này do các duyên mà có, rồi cũng do cái duyên mà mất đi. Nếu mà không hiểu được hai cái này thì ta sẽ không hiểu được mấy cái điều này, ta sẽ rơi vào ngã chấp. Em vừa học ô tô như thế này, tôi như thế kia, tôi đang bị như thế này, tôi đang được như cái kia, mong là mai này tôi đừng bị như vậy, mong là mai này tôi sẽ được như vậy, có phải có đúng vậy không. Cộng từ 18, 18, 18, mà coi như đó là 18 mà nhanh với nội cảnh và ngoại
Y tôi sẽ được như vậy, có phải, coi có đúng vậy không. Cộng 18, 18, 18, mà coi như đó là 18. Mà nhanh với nội cảnh và ngoại cảnh hạ thành là 36.
Mỗi cánh hoa cảnh là sao? Có nghĩa là vừa vào chuyện không có giữ nó cũng hiểu, do không được. Cái này không biết ghi sao. Cái này ta nói cảnh là chính mình đó nha. Nghĩ về mình có 18 kiểu. Nghĩ về những gì ngoài mình thì cũng có 18, tổng cộng là 36.
Giờ bà có nguy hiểm không? Ví dụ như do các hình hài này, mắt tai mũi lưỡi này nè. Mày nghĩ mày coi tôi như cái này, tôi như cái kia, tôi đang bị như thế này, tôi đang bị như thế kia, mong là mai sao tôi được như thế này, mong là mai sao tôi đừng bị như thế kia. Nghĩ về tôi, nghĩ rồi mày còn mong cho gia đình tôi, bạn bè tôi, tài sản tôi, dân tộc tôi, đất nước tôi, mong cho châu lục này, khu vực này, vùng miền này, bán cầu này, hành tinh này, vũ trụ này được như vậy, như vậy, như vậy. Những điều ngoài ra coi rồi đó chính là ngoại cảnh nha.
Thì có ai trong năm nay mà lại không chấp vào hai cái này chứ. Có thằng chó giờ cái cục mấy chục ký này trước đây đang ở. Nội là gì? Nội còn ngoại là sao? Phần mà mình làm diễn viên ngoài ra. Mấy chục ki lô nói là mấy chục ký này, và ngoại là ngoài ra đó. Nó như vậy thì chúng ta chấp đủ thứ, chấp cái cục mấy chục ký này, chấp với những cái gì ngoài ra thân, gồm nhà cửa, xe cộ, tình cảm, quan hệ xã hội, lập lập lập, luôn những quan điểm chính trị, văn hóa, tôn giáo, xã hội, khoa học, triết học, nghệ thuật, lớp lớp, là tất cả những cái đó đều đều dính chấp hết nha.
Tùy vào cái căn cơ, nghiệp thiện ghét, tùy vào khuynh hướng tâm lý mà mỗi người chấp cái này ghét cái kia. Có kẻ sống nhiều về mắt, có kẻ sống nhiều về tai, nguy hiểm luôn ta. Có kẻ thì đam mê hội họa, có kẻ đam mê nghệ thuật, đam mê âm nhạc, có kẻ đam mê ẩm thực, có kẻ đam mê chăn êm nệm ấm, có kẻ đam mê những vấn đề siêu hình như là chính trị, văn hóa, tôn giáo, xã hội, lập lập lập la. Như vậy thì tùy vào căn cơ thiện ác, khuynh hướng tâm lý mà mỗi người thích cái gì và ghét cái gì đó.
Mà nhớ giùm nha, khi mà ta có thích cái gì đó, khi chờ một chút.
Khi mà cái quyển thích cái gì đó, có nghĩa là cứ bị đang âm thầm tạo ra cái mình ghét, biết không, hiểu không ta? Các bạn có hiểu gì không? Khi mà các vị, cái này nhớ mình đã giảng mấy hôm rồi, khi các vị ơi, có vị nói tôi thích cái này cái kia thì tôi ngầm hiểu là các vị đang tạo nên, các vị đang có thêm những cái ghét. Mình quay cái vị thứ hai nói ra coi cái gì. Như các vị nói cái gì? Chứ tôi thấy mát mẻ giờ tôi chịu rồi, thì tôi hiểu ngầm rằng cái người đó rất ghét nóng nực. Tới thằng kia sao thấy rộng rãi về thấy khoái rồi, con nghĩa là cái người này rất là ghét chật hẹp tù túng. Không có, mày cứ nói một cái thích thôi là tôi biết mày ghét rồi. Ghét cái gì nha? Họ thích mát nè, mà ghét nóng nực, thích rộng rãi mà ghét chật hẹp.
Mà khi không quan tâm tới chỗ kết hôn quá nhỉ, cái này cái kia cái chai hết là thơm, thì nó là mình biết cái mà muốn cái mùi hai kỳ cây là khổ quá. Được nè. Nhớ như vậy nha, ở đâu ghét rồi đó là khổ. Ở đâu thì lạc cũng nắp, mà sao nó bảo mày đi. Hãy ngược lại cái khổ, chính Đà Lạt, mà ngược lại cái lại chính là khổ. Làm ơn nhớ giùm cái này nha, xin xem thêm kinh Đại Phương Quảng, Trung Bộ, nhớ nha, nhớ dùm cái này, Trung Bộ. Các vị cho cây sinh đó, nhìn 30 giây là bắt đầu này con. Khi mình chắc người ta cũng tội, bởi vì họ là nhà.
Trung Bộ các vị cho cây sinh đó nhìn 30 giây là bắt đầu. Này con à, khi mình, mình chắc người ta cũng tội, bởi vì họ là nhà ấn xin. Thế bà con cũng không biết tin vui. Hôm trước tôi cũng kêu gào tố khổ thảo ánh với bà con đó nhiều. Anh sắp đó thì bà con cho tiền, khi đủ rồi không có nhắn nữa, thì cũng phải nói luôn, rồi mà không biết thằng cha này lấy tiền mày chừng nào.
Trên người tôi xin là bữa nay nè, mày cái nhà anh mà anh bà cứu nó. Là tự nhiên là chúng tôi vừa làm việc với họ là giải quyết dứt điểm một cuốn, còn cuốn kia nó đang nghe cái gì cũng xong hết, bây giờ có kêu rồi. Mình chỉ chờ người như cái đọc bản thảo đợt cuối. Nhưng mà riêng trong đó có một cuốn ta sẽ con nó gọn uống gì là mới việc, thì lại nói là nó mắc sao gì đâu ăn mà nói trước bước tới, ngoài trời này chưa.
Bữa nay mừng quá, coi như phá ca nhạc ăn cơm bún buông đũa luôn. Bởi vì nó, thứ nhất là dễ anh nói với bà con, thứ hai nữa là mình cũng mừng, lại giống như mình thai nghén mà bây giờ con nó ra, mẹ chọn con luôn. Cũng gần chứ mẹ đẻ con, phải vì thằng Tâm Thành cũng khổ. Bây giờ nãy em đã làm phiền mình, nói mình chửi nó ra. Mình tao đang nói gì? Cảnh sát coi với mày.
Ngọc nói Trần ngoại Trần là hai, mà nhân với 18 là 36, 36 nhân với ba thời quá khứ hiện tại và vị lai thành một lẻ tám, con hiểu. Ông ta đừng có hiểu không hiểu chỗ này không, tức lập tức là nội ngoại trần rồi mới nhân cho, hay là hai cái hình ảnh số 36, 36 nhân với 3 thời.
Rồi bà con sẽ thắc mắc tại sao vẫn nhân. Dạ thưa nó có chứ. Thứ nhất bà con nghĩ về mình mặc trong quá khứ, mà con nghĩ về mình trong hiện tại, bà con nghĩ về một chính mình đó trong những hoạch định tương lai. Bà con nghĩ về ngoại trần, nghĩ mình chuyện này chuyện kia trong quá khứ, nghĩ về những gì đó đang xảy ra hiện tại, nghĩ về những gì mình sẽ xảy ra tương đương này.
Như vậy có ai trong đêm này mà dám nói rằng tôi chỉ có sống trong hiện tại, tôi không cần biết gì về quá khứ vị lai, tôi không có tin với việc. Cho tôi là cái người đang hầu chuyện mà tôi cũng phải luôn luôn sống trong 3 cho đó. Mà khuya chị, tôi làm sao mà tôi lìa bỏ được những cái chuyện đã qua, làm sao mà tôi lại không có những cái sách hoặc cho cái chuyện sắp tới, làm sao mà lại có thể có cái hiện tại trước mắt là đương nhiên. Anh làm sao mà tôi có thể sống để bỏ tao cái thời gian.
Đây chính là lý do vì đâu mà Thế Tôn dạy rằng là tổng cộng lại chúng ta có 108 kiểu ái chấp đối với nội trần và ngoại trần là như vậy. Đối với vị, là luôn luôn nghĩ về chính mình, như là nghĩ về cả rồi. Phàm phu luôn nghĩ về mình và đời qua lăng kính một cái tôi, mình đang như thế nào.
Lẽ ra mình phải hiểu rằng đây chuyển tình 5 quận đang có mặt trong một cái thế giới cũng toàn là quận xứ. Lẽ ra phải hiểu như vậy. Đây chỉ là năm uẩn đang có mặt trong một cái thế giới toàn là các quận xuống ghế đá. Và 5 uẩn này nó được tồn tại bởi hai cái điều kiện trợ sinh và trợ lực, do các điều kiện ấy mà nó có mặt. Rồi mai này hai cái điều kiện ấy có vấn đề hoặc là biến tướng, thì nó sẽ làm cho cái cục với chục ký này nó biến mất. Chỉ đơn giản như vậy thôi.
Mà tại sao tao thấy cái bệnh và cái chết nó kinh hoàng như vậy, là bởi vì tao bình thường tao quá xem nặng cái cục mấy chục kilômét. Lẽ ra sợ dĩ ta sợ đủ thứ, ta ghét đủ thứ, vì tao quá xem nặng mấy trong cái non này. Hiểu cái câu này xong nữa phải xăm nữa, sẽ giết ta sợ đủ thứ.
đủ thứ. Vì ta quá xem nặng mấy cái thân này, hiểu cái câu này không. Phải xem nữa, sẽ ghét đủ thứ, sợ đủ thứ, ghét đủ thứ, thích đủ thứ, làm ở miền ta quá xem nặng mấy chục ký lô này.
Em ruột của ngài bị rắn cắn, là vị thánh lục thông thần thông. Người khi mà biết rắn cắn rồi đó, là ngài biết ngay một chuyện nữa, là hôm nay ta phải chết vì cái vết cắn này. Biết liền. Và ngài biết, thằng em bây giờ phải chặn lọc lại để mà trụ thêm vài giây đồng hồ để nói chuyện với chư tăng. Tất cả những suy nghĩ đó diễn ra rất nhiều. Biết ta bị rắn cắn, biết phải chết vì vết cắn này, và biết ta vẫn làm gì với phút giây này. Ngài dùng thiền định, ngài chặn lại để ngài chịu đựng.
Và ngài nói với sư huynh của ngài là tôn giả Xá Lợi Phất: tôi vừa bị rắn cắn, tôi biết không có qua khỏi, xin chư tăng giùm đem tôi ra khỏi cái hang động. Tôi không muốn mình sẽ từ trần ở trong cái hang này, bất tiện. Phát triển nhanh lên. Phàm tăng cũng có, phàm tăng thì okay, nhưng mà phàm họ ở trong cái chỗ ngồi cũng có đẹp. Thì chư tăng mới khiêng ngài ra. Để lúc khiêng người ra, ngài Xá Lợi Phất đi bên cạnh ngài, khen ngài, nói rằng: cho đến giây phút này, mà cái giây phút đứng ngay quỷ môn quan, mà sắc diện của sư đệ vẫn vững chắc, sáng vẻ, dễ nhìn hơn bao giờ hết.
Có suy nghĩ ghê chưa. Đáng lẽ không, một người anh ruột nghe cái giây phút mà cận tử ấy, thật tử ngất sinh ấy, mà còn đủ giúp mình định để khen em mình đẹp trai. Cái gì đấy, là anh em trả lời nào, giúp mình là có mình đánh bài đánh chân. Nhưng mà ngài Xá Lợi Phất biết rõ mình là ai, em mình là ai, và biết rõ chuyện gì đang xảy ra. Biết rõ heo và quạ, mà heo và quạ chứ. Bệnh chúng ta nói hồng ào, nhưng mà chỉ cần nghe nó nói bụng một cái là nó luôn bắn lên.
Vậy thì bị cái gì, ở trong khi ngài biết rất rõ chuyện gì đang xảy ra, ngài khen rằng trong cái phút giây này hoặc là vi diệu trong cái phút giây này mà sắc diện của sư đệ vẫn chói sáng, dễ nhìn hơn bao giờ hết. Người sư huynh nói như vậy, và người sư đệ cũng đáo để không kém, khi mà trả lời nhỏ nhẹ, mà mẹ xét như sau: thưa tôn giả Xá Lợi Phất, đã từ lâu lắm rồi, tôi từ từ không có xem cái thân này là của tôi, mình không xem nó là của mình, là mình, thì bây giờ nó có ra sao thì đó là chuyện của nó thôi. Xin tạm biệt. Cái chữ đang nói rồi, ngài bắt đầu viên tịch.
Khủng khiếp, khủng khiếp như vậy. Khi mà người ta đã đạt tới mức độ gọi là liễu tri tứ đế một cách rốt ráo, thì người ta thấy rằng mọi thứ ở đời này chỉ là khổ. Thích cái gì cũng là thích trong khổ, và chuyện gì xảy ra cũng là xảy ra trên đống khổ, ở trên cái đống khổ này mà thôi. Ở đây không có tôi và của tôi, nhớ nha.
Thì nếu mình đủ duyên lành, bà con mình nghe như vậy, mình đắc, hoặc là mình cứ theo đó tinh tấn sống chánh niệm, cũng có thể đắc. Còn không được dân nhưng làm cái kiểu khác, bà con luôn sẽ hỏi tôi: sắp chánh điện với cái này là sao, dạ nó kiểu này làm cái gì. Biết cái đó không, để trong cái đầu mình có ký niệm rằng tôi đang bị hay là tôi đang được. Tôi đang bị hay là tôi đang được, nha. Tôi là gì trong đời, tôi đang bị, đang được, mong là mai sau coi sẽ được, đừng bị cái gì đó.
Em có biết cái hiểu không. Tôi là gì trong đời, là tôi đang bị hay là tôi đang được cái gì đó, mong là mai sau tôi sẽ được gọi là sự vật, là đừng bị cái gì đó. Làm ơn hãy giùm cho người mà nhìn vào tao biết nói tiếng Việt nha. Em bảo là mai sau tôi sẽ được.
Đừng bị cái gì đó. Làm ơn hãy dùm cho người mà nhìn vào, tao biết nói tiếng Việt nha. Em bảo là mai sau tôi sẽ được, hoặc là đừng bị cái gì đó, trong khi đó vạn pháp tùy duyên. Cứ sống thiện như có thể, và luôn tỉnh thức để hiểu rằng năm uẩn đang nhờ các điều kiện mà có mặt rồi biến mất.
Nói dung tiếp nha. Cứ sống thiện như có thể, và luôn tỉnh thức để hiểu rằng năm uẩn đang nhờ các điều kiện mà có mặt rồi biến mất. Bà con trong room nghĩ gì về tôi chuyện đó không thành vấn đề. Và các vị có thấy cái chuyện này nó khó hay dễ, chuyện đó cũng không thành vấn đề. Nhưng mà đây mới là vấn đề, đó là liên tục thường xuyên sống trong cái tâm niệm này, tức là cứ sống thiện như có thể, và luôn tỉnh thức để hiểu rằng năm uẩn đang nhờ các điều kiện mà có rồi biến mất. Một ngày hai ngày, một tuần hai tuần, một tháng hai tháng, một năm hai năm, rồi năm năm mười năm mười lăm năm, hai mươi lăm năm tấm thân trần, liên tục trong một cái sự tỉnh thức như vậy, thì tôi trộm chắc quý vị chết không có cần ai siêu độ, không cần ai là cầu nguyện hết, vì tự động bốc hơi. Bởi vì lúc đó mình đang là nước trong dạng hơi, trong dạng khí, là tự động nó bốc rồi.
Còn không có tu tập, không tỉnh thức, thì mình sẽ là nước trong chất lỏng, có nghĩa là tắt thở rồi mất, kiếm chỗ thấp nói chung xuống. Nhớ nha, không có tu tập thì mình giống như nước ở dạng lỏng đó, là luôn luôn nó có cái khuynh hướng là tìm chỗ thấp để tìm về, nó chung xuống. Con người có tu tập thanh, hành nhẹ nhàng thì tâm hồn nó cứ như là nước ở dạng khí đó, có nghĩa là nó cứ thanh thản bốc lên, thanh thản bốc lên, nhớ nha.
Tiếp theo là kinh hai trăm.
Toàn bộ đời sống của tất cả phàm phu chỉ quẩn quanh trong hai kiểu tâm niệm, hai thứ tình. Hai thứ tình cảm là thích và ghét, đam mê hay bất mãn. Hai thứ tâm cảm này nuôi dưỡng lẫn nhau. Nội dung của kinh hai trăm là như vậy nha. Có nghĩa là tham thích, cho xem qua tham thì trường hợp hai là làm thích tạo ra bất mãn, trường hợp ba là bất mãn tạo ra tham thích. Từ tham tạo ra tham, từ sân tạo ra sân, hai cái biến tướng nha. Toàn bộ đời sống của phàm phu chỉ quẩn quanh trong hai thứ tâm cảnh, nó là thích rồi ghét, tức là đam mê và bất mãn, hai thứ tâm cảnh này nuôi dưỡng lẫn nhau. Thì toàn bộ cái đời sống của tất cả phàm phu chỉ quẩn quanh hai cái tâm niệm này thôi, tức là do bất mãn tạo ra thích thú, hoặc là thích thú tạo ra bất mãn, bất mãn tạo ra bất mãn, và thích thú tạo ra cái thích thú, chỉ quẩn quanh chừng đó thôi.
Và ngài có giải thích cho mình nghe thế này, vì đa phần đâu có biết. Ví dụ trường hợp một, thế nào là từ lạc mà sanh ái, có nghĩa là khi mình thương thích cái vật gì, và mình thấy cái vật đó nó được người khác đối xử với nó đúng như ý mình muốn, thì mình càng bội phần đẹp dạ, thì trường hợp đó được gọi là từ ái sanh ái. Vẫn ngay cái này vẫn theo kinh nha.
Khoan khoan, cho tôi nói câu này phải ghi mới được. Phật giáo Việt Nam mà nó tệ lại cho bạn ở chỗ có người không nghe thường xuyên, thỉnh thoảng chọt vô nghe vài câu rồi cho rằng đó là toàn bộ Phật pháp, đó là cái tình trạng của Phật tử chúng ta còn bị chết. Thí dụ như chỗ này, thế nào là tham, mà sao tham, mà nó có tới một ngàn lẻ một cách giải thích, và từ đó nó có tới một ngàn lẻ một cái kiểu ví dụ. Nhưng mà ở đây người ta đang nói cái kinh này. Vậy mà có kẻ không có nghe thường, nó trót vô có một bữa, hỏi ra mới ngạc nhiên, đề tài như rất.
đang nói cái kênh này. Vậy mà có kẻ không có nghe thường, nó trót vô có một bữa, hỏi ra khỏi ngạc nhiên đề tài rất là giống. Người ta hỏi tại sao mà ông không giải thích khác, lá hẹp mà cho làm quen, cái ví dụ rất là nghèo giả đưa tùy chọn. Cái chỗ điền kinh nó như vậy thì em không có dám theo, em đem vô chúng nó chửi. May là mình trung thành với tạng kinh và chúng nó chửi như cái con gì vậy.
Cái việc ca nhạc người Việt mình nói như vậy, anh đừng có. Chắc là tại sao mình nữa là tới bây giờ mà chưa ra một quốc gia mà như vậy với trường học. Một lần từ cái lý sơ liên có, từ thơm mát trong năm mới, có ý nghĩa là mình thương thích người hay là vật gì đó thì mình sẽ càng bội phần đẹp dạ khi mà cái người và vật ấy được những người khác đối xử như ý mình muốn.
Là được gặp một, đừng hấp, hay có nghĩa là bất mãn mà nó tạo ra cái tham thích là sao ta? Có nghĩa là mình nên làm, là ghét người ghét vật gì đó, và mình thấy người hay vật nó bị người khác đối xử ngược đãi, bạc đãi, chà đạp giày xéo thì mình lại thấy thích thú. Bởi vì Mỹ, Anh Mỹ nó không.
Bồ câu rất là hay của bạn, em bán của kẻ thù, lạc thù. Biết là con có nghe cái này không ta, bạn của bạn là bạn, bạn của thù quốc là thù, nên thù của bạn là bạn. Có nghe này chưa, bạn của bạn là bạn, bạn của thù là thù, mà thù của bạn là bạn. Ngày xưa đó mình nghe mình đọc sách ngoài đời, đâu có ngờ cái này là thông tin đã nói 26 chỉ. Nha, này chính là cách tâm trạng chung của mình.
Nha bây giờ đừng có nói tình cảm gì nó cũng đạo đi. Mình thờ Phật mà mình nghe ai chửi Phật giáo là mình thấy bật rồi. Mà mình thấy tan Âu Mỹ mà không có cảm tình với Phật pháp này, nếu mình cũng vui cũng mừng. Mình là Bắc tông mà nghe chữ Bắc tông mình nói đi. Việt Nam tao với mày nghe người ta chửi Nam tông, mình nổi điên lên. Để là vì sao? Là vì mình chưa có xem kinh Phạm Võng. Xem giùm phần đầu của kinh Phạm Võng, tạng trường bộ nha.
Có hai thầy trò coi như chửi đạo. Phần bình trước 12 giờ trò bằng Lamborghini, sau lưng mày chửi Phật pháp. Mình nó bấm chồng anh đang mập này không can chữ bao nhiêu thì thằng bin Phật pháp. Tự nhiên thì Đức Phật và truyện tranh đi trước nghe trọn vẹn với cuộc nói vậy đó. Thì đi đến một chỗ nào nó thích hợp với cái tôn dừng lại, rồi nghề con cũng nói chuyện với chữ tai nghe.
Nói rằng các kiểu, xem anh nhớ đừng bao giờ vui khi mà nghe người ta lại tán tháng kể. Rồi khi mình bất lực rồi, lại bất mãn thì nghe người ta nghĩ bán nhé. Là bởi vì vì ý khác mặt thích trí, vì chỉ bằng cái tâm lành thì nên có mập thích trí, bằng cái tâm tham á thì không nên có. Đó nhớ.
Ngắn tùy ý bằng trong lần thế, là thấy người ta có lòng đến với đạo, bình minh, nhưng mà anh đừng có khoái chí rằng là hôm nay mình có thế em đồng đạo cho nó là khác. Để giết một mình biết nha. Hai cái này mình thấy là mình đã theo cái nào đúng cho nó hôm nay có thêm người nữa, cũng đã theo với mình cho nó bao, cho nó góp của mình chen lấn nghệ, đó là tầm thường tào lao.
Còn mình chiến vui là vì hôm nay trên đời này có kẻ đã viết về với ánh sáng, đó là chuyện khác. Có nói chuyện mà mình đó là thấy mình cái bè nản nó đông thêm nữa mà cho nó có tiền. Nhớ nha, thấy có người về với định với chánh pháp với ánh sáng thì nó lại khác. Còn vui vì hôm nay mình thấy cái bè Đảng mà Phật giáo, cái đang là sai. Nhớ cái chỗ này rất là quan trọng. Cứ tưởng là theo đạo của vui vì vậy là thiện, chưa chắc, anh lúc anh không phải kỹ thuật pháp đâu, bạn nghĩ.
là quan trọng. Cứ tưởng là theo đạo Phật vui vì vậy là thiện, chưa chắc, anh lúc anh không phải tu kỹ thuật pháp đâu. Bạn nghĩ anh đi theo con đường đúng, anh nghĩ là hôm nay anh có thêm nữa là toàn bọn Nga. Chỉ có em đồng bọn mà trong phim, mà lẽ ra đồng đạo. Nữa khác, tôi sẽ ghi nữa, đồng đạo khác với đồng bọn.
Trong room mình có hiểu hay nói chuyện thì không, coi nó bị cái hiểu chữ này không, nó khác nhau rồi nha. Mình hiểu mình nói bữa nay mình có thêm đồng đạo thì ok, nhưng mà hiểu của năm có thêm đồng bọn là nó đã qua cái khoe Thái rồi. Có gì hiểu cái này cũng mừng lắm chứ, một tiếng không mừng lắm.
Rồi cho nên nó đây, ngày mới nói là nó có cái trường hợp là sân, nó tạo ra tham, mà có trường hợp là tham nó tạo ra sân. Như vậy là để định nghĩa cho nó tham cho bé. Xong rồi, bạn của bạn là bạn, bạn của thù là thù, thù của bạn là bạn, cái mấy ba câu đó là hiểu banh cái bài kinh này. Không có cái gì Phước lắp, sáng trưng, hải sản chân luôn nha.
Rồi tham được rồi, rồi sang bảo. Và tham mình đã hiểu rồi, nói chung khi ta thương thích người hay vật, lúc mà ta nhìn thấy người hay vật mà ta thương, nó được người khác đối xử như ý ta muốn, lập tức ta càng thêm tham thích, thích chí. Khi ta bất mãn người hay vật gì đó, mà ta thấy người ta đối xử với cái người với vật đó không như ý ta muốn thì lập tức ta tại Bắc Mỹ.
Như vậy thì cả đời này mình thấy, thấy khi mãn khi mệt. Chính mình bị tổn thương đã là bậy, lại còn bất mãn khi thấy người hay vật mà thương tích bị tấn công, đó lại là kiểu sân tâm nhân rậm. Con hiểu câu này không, ta thết mát mẻ khi chính mình bị tổn thương đó là sai rồi, mà lại còn bất mãn khi thấy người hay là vậy tao thích để tấn công, đó là kiểu sinh tâm.
Như người sống nó rất dồi, rồi vừa cảm thấy yêu đâu rồi đấy với người hay vật mà ta ghét cũng vậy. Tưởng bản thân mình, đó là mình chưa thấy rõ mình là ai. Lẽ ra người hiểu đạo phải thấy sợ với chính danh sách của mình, lẽ đâu lại đem lòng bất mãn danh sách khác. Hiểu chỗ nào không ta, lẽ ra người hiểu đạo phải thấy sợ với chính danh sách của mình.
Chính vì có thân này nè, thân này, năm uẩn này, sáu căn này, mười hai xứ này, mười tám giới này nè, nó mới làm cho mình làm khổ hết trận này đến trận khác. Lẽ ra mà vẫn sợ là sợ cái thằng này nè, mình không có sợ, mình lại đi đem lòng mình ghét người ghét vật, cái này thì nó đang nói chuyện bậy.
Trăm tiền nhanh, người tu phải xem thằng này như một cái xác trôi mà ta phải lương nó để vào bờ. Cái câu này tôi viết, tôi nói gì bà con sóc với nấm mặt, đó là sự thật. Người tu phải xem cái thân của mình nó như là một xác trôi mà ta phải lương nó để vào bờ, chứ nó không có cái gì là hay hết.
Tôi hỏi lui thì chắc tôi không cần hỏi, cái bị cáo bị trả lời sao tôi biết rồi. Trong gia đình đâu của ai mà khoái gì mấy cái xác trôi sông đúng không. Nhưng mà thử bây giờ có bị chết đuối giữa dòng, ngay cái gì không biết lỗi, mà thế có cái xác nó trương phình lên thì tôi nghĩ chắc cái vì thấy vĩnh đỡ rồi, chứ bây giờ đuối rồi nhé, bây giờ mình sợ quá mà không làm gì.
Nói cho mày có phải vị luôn à. Kinh còn nói hàng giả, khi mà ăn uống phải bằng cái tâm trạng của cái người mà bất đắc dĩ ăn thịt con. Khiếp như vậy thì cái này nó hơi nặng thì có, nhưng mà cái người nào mà có cái lòng chán sợ sanh tử cầu giải thoát, cái kẻ nào mà chán sợ sanh tử cầu giải thoát, có kẻ nào mình thường xuyên nữa quán tưởng thể chưa.
chán sợ sanh tử cầu giải thoát. Cái kẻ nào mà chán sợ sanh tử cầu giải thoát, cái kẻ nào mình thường xuyên quán tưởng thể trược, cái quán thân bất tịnh, thì cái kẻ đó mới hiểu được kinh này.
Các vị thử tưởng tượng trên cái bắp vế của mình nó có một cái lỗ, không răng không lưỡi, thì mới hiểu. Trên cái bắp đùi của mình nó có cái lỗ không răng không lưỡi. Nếu có lỗ thì mỗi ngày mình lấy thức ăn mình nhét vô trong đó. Rất là mình ghét, mình ghét rồi nhét vô trong đó, xong mình mới rửa cho nó sạch.
Quý vị tưởng tượng đi. Nó không có lưỡi thì nó ngon gì, nó không có răng thì nó nhai gì, nó có cảm xúc gì hết. Trong lỗ đâu có lưỡi đâu mà nó biết là cái vị món ăn là cái món ăn cực ngon. Nhưng mà vấn đề nó là cái miệng nó nằm ở trên, mình không có nhìn thấy nó, cho nên mình tọng xuống dưới. Lúc đó mình có lưỡi rồi, mình có mũi có răng, cho nên mình tọng đồ vô cái lỗ đó, mình thấy nó thơm, mình thấy nó ngon thôi, chứ mình không có nghĩ đến cái chuyện kia.
Cái ngon này nó chỉ nói về không gian. Thì nó chỉ nhiều lắm là hơn một tấc lưỡi. Mình nói về không gian rồi. Nó lại thời gian, khoảnh khắc mình nuốt qua khỏi cái cổ họng rồi thì nó đâu còn ngon đâu còn thơm gì nữa. Bắt đầu nó xuống tới bao tử, trong ít lâu tùy vô tử mạng yếu, nó đưa qua ruột non, qua ruột già. Mà qua tới ruột già rồi, rất thiện, nó nằm, nó thành cái gì, cái bị biết. Qua tới ruột già rồi nó đi hết cái đoạn đường chiến binh của nó, mà nó ra tới đâu, nó ra cái hậu môn quan là coi như xong rồi.
Thì quý vị tưởng tượng nếu mà mình ăn, mình nhai, mình uống, mình nhổ luôn cái bịch, mình đi lòng mình đem cái người kế bên mình ngửi không được, gớm chết. Nhưng mà nhờ cái mình mình nhai bao nhiêu, mình nuốt bao nhiêu, đánh lục súc miệng, mình tráng miệng, mình ngậm kẹo thơm, mình son phấn, người vô là quần là áo lụa, rồi đèn màu nhạt nhẹ và trang nghiêm, điểm mềm trung, rồi đó là mình coi phim đại á. Mày nói nó thì mình đâu có thấy, mình quên mất là nó trong bụng của mình đó là nguyên một đống tôm cua cá thịt, coi như là tâm chửi là gì, lục nhiễu nhỡ ở trong, nó mình đâu có biết.
Chính vì mình không có biết chỗ này cho nên khi mới lần sau đó là mình coi đó là cái hưởng. Nó là một cái khoái cảm, khoái lạc. Nếu mà một cái người mà hiểu được, chỉ cần biết là mình đang lận trong bụng mình một đống thực phẩm chưa có tiêu hóa đang chờ tiêu hóa, năm tiếng sáu tiếng nữa là coi như nó thành phẩm. Để mà thì nó thành phân, vô đó là coi như mình, cách chi mà mình cầm lên thì hết nhớ.
Thì chính vì cái chỗ này cho nên mình á, tin mới ra người mười hàng giả thứ thiệt. Thân này chán sợ chưa có đủ hay sao mà còn phải đi chán ghét người khác. Nhớ cái chỗ này, nhớ để hiểu.
Xong rồi kinh lên rồi mà con cứ nhớ cái này. Rồi ở đây đó là để từ bỏ cả hai thứ tình cảm này. Những người cầu giải thoát phải tu cầu giải thoát, khỏi tu gì, ta xa raga và patigha. Khi tu xong, mà sơ được sơ thiền thì cả ngày cái tâm trạng thích và ghét trên đây sẽ không còn nữa. Nhớ cái này, nhớ chỗ này nha, sẽ không còn nữa.
Dĩ nhiên chỉ ở cái mức tạ, nơi ở trên cái nền tảng thanh tịnh tương đối này nè, hàng giả mới làm lớn chuyện nè, quán chiếu danh sách năm uẩn để thấy chúng vô ngã vô thường. Nếu đủ duyên ba la mật thì chứng thánh, lạnh này thì thương và ghét vĩnh viễn được chấm dứt hoàn toàn, ở vị trí CEO.
Nếu đủ duyên Ba-la-mật thì trận thắng lạnh này, thương và ghét vĩnh viễn được chấm dứt hoàn toàn ở vị trí của vị La-hán. Lấy được gọi là được rồi, không được mô tả, chỉ mô tả bằng một loạt hình dung từ. Sau này một lát, vị A-la-hán theo hình dáng thì được mô tả bằng một loạt hình dung từ sau đây.
Thứ nhất là không còn vali cho nó sang. Bà con nào bỏ bên đi cho dù đương ta rồi thôi, chồng lấy tôi làm cho nó chạy. Đầu tiên là xe tí nét, xe này tí có nghĩa là không còn thương thích nữa. Thứ hai là mát bạch tuyết xe, này tí pờ lệ tỷ là không còn đối kháng, bắt mảnh nữa. Cái số ba để thu tay gạt ký, từ ba pa giáp tý là không còn bốc mùi nữa. Và nắp tết ở, I guarantee tí, bánh tráng tí, nè gelatin, không còn sống với lửa.
Chữ đẹp trai bị, tra từ điển của Việt mới thấy là cái chỗ này tôi lắc cỡ nào, lắp cỡ nào, còn sống với lửa, còn chơi với lửa nữa. Và cái cuối cùng là nát nói gì ta xăm hết dạ chị, không còn cơ hội bị gục ngã, đánh đổ nữa.
Bà con còn cảm ơn tôi cái chỗ này. Nên nếu mà bà con đọc như cái bản tráng vang, nói tôi xin lạy mười phương tiền bối, tôi không có ý gọi là coi nhẹ cái công trình của tiền bối, nhưng mà ở chỗ này, nếu có đọc chú giải của Tạng Cú nghiêm túc thì chúng ta bắt buộc phải dịch lại. Bắt buộc phải dịch lại.
Đi cãi gì với người khác, lắm nhiều tôi là trường mắn dỗ chúng tôi không tiếc lời, nói rằng hậu sanh biết cái gì mà dám xúc phạm bản dịch của các vị tiền bối. Khi các ngài viết nghĩa là cái nào có ý gì ghê gớm lắm, thì tôi xin đưa cái ví dụ. Có một câu, mồm Campuchia có một câu, Campuchia có một câu, đó là con voi còn bị trượt chân, người Nhật có một câu rất là con khỉ còn bị vụt. Ai biết tôi không hiểu này không, ta nhạc nói chỉ còn bị một tay em, Campuchia nói voi còn bị trượt chân, ở Việt Nam ta nói, người Việt ta nói trứng còn bị lộn. Nói gì người tính không bị lỗi gì người. Cho nên mình cứ ăn rồi cắm đầu mình cứ thờ phụng tiền bối, mình cha mà hấp dây xéo phỉ nhổ mấy cái kẻ hậu sanh thì hình như nó có cái chỗ bất cập. Bất cập, mà chưa có được tới lắm, hiểu không?
Phải cái kiểu này không, kỳ vọng của tôi, tôi biết cái giọng nói là nghe hỏi mà kết nối của tôi cũng khó thương, nhưng mà có điều nó bị bắt năm cái lỗ tai ra cái câu tôi nói cái gì cứ nghe cái giọng nói mà sắp sóc nó bắt đầu đè nó chửi, bà quỷ chết kiều em, cái chữ tôi có bị chửi tao mày có hiểu không. Mình 4000 năm chen lấn đi, bây giờ nó chưa có sáng nó bắt nó ra. Cho nên tôi có quen mấy người bên đây tin nói, a mắt cứ về nước tôi chuyện buổi sáng mát tiếp dân của tôi là tự nhiên mắt nó sáng ra. Nhớ nha.
Cho nên nó là, là ta là, là quý vị phải lưu ý dùm chỗ này. Đó là không phải là mình phủ nhận công trình, nó bị bó gì cái chỗ này, bắt bố rõ này, bắt môn bắt buộc là mình phải thể dòm lại. Nó vẫn như xưa.
Như vậy thì bà con nhớ, có ai ghi lại dùm cái này được, ông ta tức này bị đi kheo, không có còn là cái chữ gì tao quên, cái thang và con lấy là dù luôn ta mới kêu là nó chạy mất rồi, nó chạy mất rồi, không còn thương thích nữa. Nó bác cái xe đi biết, không còn đối kháng, mất mạng nữa. Hấp thu có nhật ký, không còn bốc mùi nữa.
Bây giờ bắt đầu mới vô đáng với. Giải thích một người là sao? Thứ nhất lại không còn thương thích nữa có nghĩa là sao ta?
Bắt đầu mới vào đoạn giải thích một vị là sao. Thứ nhất, lại không còn thương thích nữa, có nghĩa là sao? Có nghĩa là khi vị đó quán thấy được tánh vô ngã của năm uẩn thì không còn lý do để thương thích nữa.
Thứ hai là không còn đối kháng nữa. Không còn đối kháng nghĩa là sao? Dù có bị đời trù dập cỡ nào, lòng cũng như không, như cọng rau muống. Cọng rau muống là sao? Viết tâm thư phản đối à, mà bò qua bò lại cái rãnh, đường mà tới không có chưng về trong ruột, không có để bụng. Nhớ nha. Thứ hai là không có phản ứng, không đối kháng.
Thứ ba là không có móc mồi. Không móc mồi nghĩa là không còn xem trọng điều gì là được hay bị, không khiến ai phải hệ lụy, không khiến ai phải chịu với cái ý niệm ngã chấp của mình. Như kiểu một cái đồng giá, tức đặt tất cả mọi thứ ở đời này bóp mũi, nghĩa là vậy đó. Có nghĩa là chính vì mình có thích có ghét cho nên mình mới có những hành xử làm cho người khác bị tổn thương.
Tưởng tượng có những cái đứa mà không biết xếp hạng thì nó đứng, không biết hiện nó đang biết ngon, làm cái gì cũng vô duyên như vậy. Chỉ là của mình thôi.
Nói chung, người mà xem nặng bản thân thì giống hệt một đống rác, luôn gây phiền cho người khác. Xem nặng bản thân là như vậy, là lúc nào cũng tin đi tin lại cái này là sự thật. Mà xem nặng mình quá thì những gì họ nói, họ làm, từ cái nấy quyết, lườm liếc, một nụ cười đểu, hay một câu nói thảo mai đãi bôi của họ, tất thảy đều đi ra từ cái tôi, từ tinh thần ngã chấp.
Họ tự nhiên, bỗng nhiên gì mình đang ngồi vui vẻ, tự nhiên xuất hiện những kẻ mà vô duyên quen rồi, bất kể hành xử gì cũng làm mình khó chịu, bởi vì họ coi mình quan trọng quá. Bởi họ coi quan trọng quá. Nhớ nha. Tay vào nó là cái tôi, là cái đáng ghét, nhưng mà tôi muốn mượn tên thật của nó, cái tôi là cái dễ bốc mùi nhất. Tôi thích câu lớn hơn cao của cây, đây là cái tôi đáng ghét đó, thì nó có thể nói mơ hồ quá. Nhưng mà tôi thấy câu của tôi, tôi thích nghe câu cái tao nó dễ ngửi hơn ở khách sạn, chị bốc mùi khi mình thấy mình quan trọng. Cái mình làm tao không chỉ có mùi không.
Rồi cái gì? Quán mình cảm ơn em mình nhiều lắm. Hãy cho biết, không còn sống với lửa của người, không còn chơi với lửa nữa. Không còn chơi với lửa nghĩa là cũng y chang như vậy, cũng vui chơi như vậy, nghĩa là không còn tiếp tục tự đốt mình.
Không còn chơi với lửa, không còn tiếp tục đốt mình. Các vị phải đồng ý với tôi chỗ này. Mình ghét ai là mình đang nổi điên lên, lửa đang phừng phừng, đúng rồi. Nhưng mà cái bị có thương ai chưa? Lúc đó mình cũng đang bị lửa đốt có việc gì không? Mình đang thương rất một người, một vật, tâm trạng mình lúc đó rất là cần bấn loạn, mình cần rút lửa chuyện đó. Cho nên mới có những cảnh mà tương tư, người nó gầy, lúa nó héo xàu đó, nó có thiệt nha. Mà đừng có bắt họ phải trả lời là xưa có thương nha. Xưa thì tôi đã nói rồi, nhiều khi còn ghi cái cáng luôn đó mà.
Nhưng mà dù sao tôi cũng phải nói thiệt là tôi nhận xét rõ việc này, thương hay ghét đều là tự đốt nóng, có điều là đắng.
Nhưng dù sao tôi cũng phải nói thiệt, tôi nhắc lại rõ việc này, thương hay ghét đều là tự đốt nóng, có điều là đang chơi với lửa hết, nhớ nha. Cái này nó ghi nè, thương hay ghét đều là đang giỡn với lửa, mà khi ta không phải là người diễn xiếc mới ghê chứ. Ta có phải là người diễn xiếc đâu, ta chỉ là một đứa bé ngây thơ khờ dại hồn nhiên không biết gì hết. Cho nên thương và ghét, điều này chơi với lửa, mà trong kinh này không phải là lời người diễn xiếc, nhớ nha.
Bậc thánh hữu học vui còn chút phiền não, nhưng các vị ấy là những kẻ diễn viên làm xiếc chơi với thú dữ, chơi với những trò biểu diễn nguy hiểm nhưng có luôn an toàn. Phàm phu thì giống như những đứa bé ham chơi, cái gì cũng thích nhưng mà không có kỹ năng đó. Cái gì cũng thích nhưng mà không có kỹ năng. Thấy người ba má cầm dao là nó cũng nhào vô cầm lên, thấy ba má đốt lửa là nhào vô nắm, thấy người ta xuống nước cũng bắt chước nhào theo, thấy người ta uống nước cũng uống nước. Nói chung là con nít, thấy người lớn làm cái gì nó cũng nhào theo, nhưng mà nó không có kỹ năng để mà thực hiện cái điều nó muốn, nha.
Cho nên ở đây mình tu mới gọi là không có chơi với lửa đó nữa. Chơi với lửa, và cuối cùng vẫn là toàn các cơ hội mà gục ngã. Đừng có lý sự xa các vị nằm mơ cái gì nữa. Làm ơn ra từ điển Pali online để xem cái kẻ hèn này dù sai hay đúng, đặc biệt xem giùm chú giải, nhớ nha, đừng có lỳ thì không đúng không kịp. Cuối cùng là somebach hay tí, có nghĩa là không còn cái cơ hội mà nhục nhã, không còn cơ hội gục ngã đổ dung nữa, nhớ nha.
Đó là vì sao vậy? Vì khi đã không còn chết kẹt trong ý niệm nhị chấp, từ đó không còn thương thích ghét sợ, thì làm sao có cái cơ hội bị ngã gục trước bất cứ tình cảm nào. Có hiểu không? Toàn bộ đời sống của ta, toàn bộ đời sống của phàm phu, chỉ là những lần người ta ngã thua cuộc trước cảm xúc của mình. Do thích ăn nè, mặc nè, đi đứng nè, tiêu xài nè, hưởng thụ nè, yêu đương nè, ta làm cái con thiêu thân lao vào lửa. Nghĩ có đúng không? Đi làm để có tiền, có tiền để mà sống, sống để đi làm có tiền, có tiền để rồi sống. Coi như là mình liên tục, mình bị ngã gục, mình bị đánh đổ, đánh đổ.
Mà đánh đổ, nó bị đánh đổ trước, mình thấy bình thường, mình ghét, mình sợ cái nhà nó chật, cho nên mình mới kiếm cái nhà bự. Mình sợ cái nhà nóng, mình kiếm cái nhà mát. Mình sợ cái nhà xấu, mình kiếm cái nhà đẹp. Mình sợ cái xe không có tiện nghi, cho nên mình kiếm cái xe tiện nghi. Có chịu hiểu không? Nói cái hiểu liền à. Rồi mỗi năm mình lấy phép đi cây xanh, mình đi chỗ này chỗ kia, là biết mình sợ tù túng, sợ tĩnh trịnh.
Tôi xin hứa với bà con, toàn bộ đời sống của con người toàn là bốn chữ trốn khổ tìm vui, lại mà trốn khổ tìm vui là gì? Tới là giải quyết những bức bách của hai cái chữ thích và ghét. Đừng có trối, đó là sự thật mà. Tại vì các vị không có quen nghe đạo cho nên nghe cái này kỳ. Bữa ăn cái gì mày thích, ghét? Đói ăn là thích, ghét là bởi vì đói quá nó mới muốn ăn, mà tại sao không ăn bánh xèo? Tại sao ở ngay trong cái chọn lựa đó, các vị đã bị đánh gục rồi. Không đánh nó hơi xa mà cũng ráng đem cái thằng đó kiếm nữa, mà cá nó cũng được, không tắm đem về ăn. Tại sao mà mình hết mặc cái này mà không mặc cái kia, đó là chúng ta liên tục bị đánh ngã, và đánh ngã bởi cái mình khoái. Tại sao mình bị khó chịu với người này người nọ là
Ta bị đánh ngã, đánh ngã bởi cái mình thích. Tại sao mình bị khó chịu với người này người nọ? Là bởi vì khi mình ghét, có nghĩa là mình đã bị người đó làm tổn thương. Mà tổn thương có thể là vô hình, nhưng nói một cách rõ ràng, thực tế thì chúng ta đã có phản ứng chống rồi.
Giá trị của một người tương đương với những gì đủ khiến anh ta đam mê hay bất mãn. Cái câu này bà con biết rất là cũ, nhưng mà tôi tin. Giá trị của một người nó tương đương với những gì đủ khiến anh ta đam mê hay bất mãn. Thánh nhân thì sao? Thánh nhân không còn đam mê, không còn bất mãn, cho nên chỉ có anh không trời không xuống của mình mới đánh giá được giá trị của thánh nhân.
Cảm ơn cô nàng sani vị đức. Chính xác nãy giờ là xong. Có một chuyện nhỏ, chiều nay nó kể con nghe đang xảy ra. Chiều nay có một người quen của chúng tôi ở Xuân Xa hấp hối, cho nên mình nghỉ sớm chút để tôi còn phải quấn người ta đi.
Okay, có gì còn nghe không. Chúc các bạn một ngày vui, rồi ngày mai mình gặp tiếp. Và đừng cho rằng thời gian ngắn là mình bị học thiếu, đừng bao giờ nghĩ như vậy. Cái quan trọng đại khái cái gì nó bỏ túi, cái gì tôi đã mời với bị ăn cái gì là quan trọng. Chứ còn cái chuyện mà mấy buổi meeting này mà kéo dài một tiếng rưỡi, hai tiếng, thậm chí 45 phút không quan trọng.
Tôi nói thật, bữa ăn của chúng tôi trung bình chỉ mất 7 phút. Quán cơm mà, lại cơm tấm phở hủ tiếu, chúng tôi mất trung bình là 7 phút 30. Chỉ còn ánh đèn này mai mình là phải hay biết, biết là tôi no bụng và ngon miệng, mà trung bình của anh trong khoảng 7 giờ mới 10 phút là xong. Nó nhanh, ăn nhanh, đi ngang, suy nghĩ nhanh, cho nên xong rồi xong cũng rất là gọn.
Chúc các bạn một ngày vui.