Bài 91 · Pháp thoại

Kinh Tăng Chi | Chương Bốn pháp | Phẩm Chiến Sĩ

Bản transcript pháp thoại đã được chỉnh dấu câu và trình bày lại để dễ đọc. Video YouTube đặt bên cạnh để đối chiếu khi cần; phần đọc chính là transcript bên dưới.

1:44:5815.904 từƯớc đọc 61 phútĐã xuất bản
Vị trí trong playlistBài 91 / 108 transcript đã xuất bản

Thuộc Chương Bốn pháp . Dùng các nút bên dưới để quay lại danh sách, lọc theo chương hoặc tiếp tục bài kế tiếp.

Mốc nội dung

  1. Nguyên nhân chưa chứng đạo

    Giải thích vì sao nhiều người nghe pháp nhưng chưa đạt quả vị.

  2. Tâm thiện và trở ngại

    Tâm thiện chưa lìa dục là rào cản lớn trong tu tập.

  3. Chánh niệm và tuệ quán

    Vai trò quan trọng của chánh niệm và tuệ quán trong nhận thức thực tại.

  4. Khả năng bắn nhanh

    Khả năng tuệ quán sắc bén giúp nhận biết khổ đế và tập đế từng sát na.

  5. Dục lạc và luyến ái

    Ảnh hưởng của dục lạc, danh lợi và luyến ái thân xác đến hành trình tu tập.

  6. Quan niệm dân gian về linh hồn

    Những niềm tin dân gian về trạng thái sau khi chết và ảnh hưởng đến tâm lý người sống.

  7. Lời khuyên sống và chết

    Khuyến khích sống có ý nghĩa, chuẩn bị tâm lý để chết an lành.

Transcript đã chỉnh

Alo, cảnh cái câu mà chúng tôi cần nghe rõ ràng. Mình nghĩ với vụ chào, nhức đầu quá vậy, lòng mình không có nhau thì chờ cho thêm mất thời gian. Cái cần mình sống mong lắm đó, nghĩa là cái gì cần diễn mà cái diễn, nhưng mà rồi bây giờ mình không biết.

Kinh Niết-bàn 179, kinh mà không có đọc chú giải thì chỉ có chết thôi. Kinh này hôm qua chúng tôi góp ý nói gì sẽ cũng nói là kinh nghiệm quan trọng hết người. Rốt cuộc là em coi như tăng của chú ý nữa, ca cổ người ta chỉ còn cái kênh. Chúng tôi nói cái kênh nào mà đặc biệt quá, chúng tôi nói chuyện này như là đúng là cái gì cũng quan trọng. Như là thí dụ như bữa nào tôi đãi cái vì ăn đi cho nó cái món này xúc xắc, lại cái xúc xắc. Thật ra món nào tôi đã ở trong bụng tôi biết là xuất sắc tôi đã, nhưng có điều là cái món gỏi nó là có món chiêu bài của tôi, tôi muốn canh khoai là cũng muốn chiêu bài của tôi.

Nghe lời thì kinh bữa nay đây là nó quan trọng chỗ này. Ngày anh đang đến hỏi, ngày sáng lập có vì sao mà cái kẻ gặp mặc cái gì cũng không ít kể nghe pháp, và người cũng hơi bị nhiều kẻ gặp Phật cơ thì cũng là vô số lượng. Mà tại sao mà trong số ấy chỉ có một số là đặt đạo, xuống không có đắc đạo? Ở những viện nhi kiệt không gặp cái đấu diễn dịch nghe lời, cái số gặp thật nhiều lắm, nghe pháp hoặc nhiều lớp nhưng mà đâu phải ai thì ngài sẽ là phát nhiều.

Phải giải thích thế này: bởi vì đó là những cái người đó lại phong thủy người dân đủ chứ. Sở dĩ một số người nghe đạo lại khá không thể chứng đạo là bể họ sẽ bị vướng kẹt các cái vấn đề sau đây.

Số một, gần đây nổi lên vì ta không biết rằng em à, tâm thiện, tâm thiền của mình đó chưa lìa được dùng. Cái tại sao chúng ta có tâm thiện trong hiền lành? Bởi vì mấy cái người mà là chưa chín tiền họ chỉ có tâm thiện thôi nha. Còn cái người kiếm tiền không biết quá, cho nên anh là cái chuyện đầu tiên là không biết thằng tâm thiện, tâm thiện mình chưa liệu dù. Cái là sao trong đây cũng không gửi đâu phải là các kiểu này dư phần khói dọa cái gì nhỉ, luôn cái động trời không, nhưng mà trong chú giải thích như vậy nha.

Rồi và con không có đọc đánh này giảng theo ti k biết, cái đầu ra cho tôi biết cái khỉ gì mà tôi dậy nha, nhớ nhà. Tôi không có biết cái gì hết, nhờ giảng kinh nhiều cái người, và tào ừ cái ngồi đó mà tưởng. Cái tôi ngồi tôi cũng tưởng như họ vậy đó nha, mấy người đó không. Thật ra nào sống như chặt đắt thôi nha, chùa bà không chết.

Thì cái chuyện đầu tiên đó là họ không biết rằng các tâm thiện, tâm thiện nó hỏi chưa liệt dù. Máy là sao? Tại sao có chuyện mà tâm thiền mà chia lại chưa lìa? Là bởi vì đắc là bởi vì đó là bởi vì họ có cái duyên lành quá khứ vậy thôi, chứ còn họ chưa là đối với cái dùng mà chưa thật sự hết sợ ngay lúc đó về.

Ok, có rất thải đất, có đắt thì nó liền dùng. Đúng, nhưng mà trong tự tặng cái nái sau tâm khả bữa họ chưa có là thật sự là chán sợ nó dùng, nhớ nha. Cái đó là nó biết thằng hiền còn đó với tâm thiện của mình.

Thí dụ như tùm lum mình đi, mình nói là cầu giải thoát, rồi mình nói mình sợ xăm tử như tùm lum. Nhưng mà thật ra nó, trước kia mày đi đi lên máy bay để bay qua chính điện, trước khi ra thị trường là tỷ đi bấm điện thằng thiên là cũ. Ừ cái gương soi, bấm môi rồi quết phấn rồi cũng đứng chứ gương lắc qua lắc lại, xoay một vòng coi có được hay không. Cái kiểu luôn ta xây một vòng vậy đó. Rồi rồi rồi rồi trên đường đi lại gặp này thích, gặp kia thích tùm lum. Nói chung là trên đường đi là chưa hết bao nhiêu chùa núi.

Rồi, trên đường đi lại gặp này thích, gặp kia thích tùm lum. Nói chung trên đường đi chưa hết bao nhiêu chùa, núi rừng, y làm thí chủ cầu giải thoát. Nhiều người nói như đã thật, ra đó là lời chưa có. Liền dùng cái còn thích chỗ ăn chỗ ở, mặt không ăn ở mặt trời, mà cái bị giết nó. Mà ba cái mà mình còn bận tâm quá nhiều, tỏi đắt, cái giống gì cũng gì.

Đúng, Bắc Sơn thì nó lên một nguồn dục. Nhưng mà tôi nhắc lại lần nữa, trong cái đáy sâu của họ chưa thật sự để ghi. Có người dù đắt tiền tạm thời không có cái, nhưng tự thâm tâm vẫn chưa chán sợ dục lạc đúng mức. Tôi ví dụ, thí dụ như mình đủ duyên lành, nó chỉ cần mình nghe, mình chỉ cần mình theo dõi rồi mình nắng tắt, rồi nhìn cái lá màu xanh là đắt, nghe nhìn cái nước chảy là đắt tiền rồi.

Cái người mà hỏi thiên nhiên, nếu mà họ chưa có bị cú sốc lớn, hoặc là nếu mà cái bảo là mặc là chưa đủ sông dài đó, liên tục độ và cái tiến độ gọi chưa đủ sâu dài, chưa lúc chín mùi đó, thì họ vẫn có thể ứng dụng. Có nghĩa là chỉ cần lúc nào mà xã thiện ra thì họ vẫn, khi mà công có tâm thì nhắc, thì họ vẫn thích ứng dụng. Tư vấn đề có hỏi mà nằm ở chỗ đó.

Hoặc là mai này có Phạm Thiên mà rớt xuống cái đồng Mỹ gốc một cách rất là ngoạn mục, có nhiều việc. Nhưng ngài Ca-diếp nghệ tôi phẩm thấy ngày xuống chưa có làm quen được với cổ dục, chưa làm quen được. Bởi vì nhiều lời ly dùng cái tội phạm thi, 10 ngày vừa nói xuống cũng chỉ là một trong những cái môi trường liên tục mà ngài đã trải qua. Còn có nhiều vị đó là do một cái duyên làm nào đó, họ đắp thiện về trên đó rớt xuống, và quay nó làm cái đẹp lẹ lắm.

Các bạn có biết, có những người vừa ra tù, hay là vừa ra khỏi cái trường cai nghiện, đã dễ dàng nghiện trở lại không, biết vụ này không? Tao không lấy giờ chúng, thì tung người nói cái này là cái bị tưởng. Là tôi trong đây đưa ra nó bị chết luôn, nhưng mà này cũng biết cho biết có. Cho em hỏi cuộc sống, phải nhìn thấy vợ họ khóc, mẹ ngồi khóc, là vĩnh viễn mà bỏ đánh răng, nó chắc ngón tay để thề từ đây về sau không có chích thuốc nữa, có. Nhưng mà có những người thà là tan nhà nát cửa, cha mẹ khéo ngon, vợ con ở là héo úa, em mà miễn mạo chích thuốc được. Lại cái ra tù ra chạy rồi, nó là nó quay lại nói hết, tiếp nó khổ như vậy.

Cho nên cái hẹn đầu tiên là không có thấy được, danh trong viện tâm gì của mình chưa thật sự liền với trục trẻ nữa, đó là lý do thứ nhất.

Kia bây giờ thứ hai, tới bây giờ thứ hai, kéo bây giờ nói nghe là cái gì ta, các tưởng này dự phần an chú. Có nghĩa là thứ hai là đương sự thường xuyên thích niệm hoạch, sống trong tà, mà không biết. Cái thứ hai đó hôm nay về gọi là gì, giữ lời các thử này dự phần ăn chú, có nghĩa là đương sự thường xuyên thất điện cuộc sống, đồng sàng để mà không biết. Có nghĩa là cũng đi đứng từ tốn chỉnh chị, nhưng mà cái chân bị đi mượn ở đây mà cái đầu nghỉ chỗ khác, đó là thất nghiệp.

Cho thứ hai, chánh niệm trong từng bước đi, nhưng mà nó không có phân biệt được cái lý tưởng giải thoát do mình chán khổ đế, với các lý tưởng giải thoát dành cho mình ham hố gì để phát biểu tượng này không, không phân biệt được. Chánh niệm đang hướng đến đâu, đó là tà niệm.

Anh dẫn điểm là sự tỉnh thức của cái người hiểu được khổ đế và tập đế đang ngành gì. Vấn niệm là một trong tám cái đạo đế để hướng đến việc đấy. Còn các hãng thứ hai đó, tà niệm mới là không hướng đến diệt đế, không nhiễu được khổ và tập đế, nên niệm ấy không phải là niệm trong ở.

Thứ hai, niệm ấy không hướng đến Diệt đế, không nhàm chán được Khổ và Tập đế, nên niệm ấy không phải là niệm trong Đạo đế, có hiểu không? Vì không phân biệt được đến đâu thì đó là toàn niệm. Cái chánh niệm nó là sự tỉnh thức của người hiểu được Khổ và Tập đế đang hành trì, thì cái niệm đó là một trong tám Đạo đế, là hướng đến việc đấy. Đó chính là chánh niệm. Nên nếu không phải hiểu được Khổ và Tập đế, thì niệm ấy không phải là niệm ở trong Bát đạo, có nghĩa là không phải là niệm trong Bát đế. Mình nếu không phải niệm trong Đạo đế thì đương nhiên nó là toàn niệm, nhớ đến.

Rồi, kế số ba. Mày có biết thêm thích gì vậy? Cũng rất bậc đạt, nhìn thấy mê luôn. Cái loại mày chụp hình quay phim là bảo đảm rồi, tha hồ bên là câu like, thả thính. Đánh đèn cái loại này, vào Facebook gặp gỡ được nhiều lắm, coi như là liên ý kiến người chụp hình, rồi người thiên dũng kiến của chúng mình. Cái loại đó lên hàng giả, câu like thả thính nhất, trong danh hiệu chỉ cầu là thả thính. Trong tay nó làm chuyện tào lao thì Mông Cổ, có hiểu không? Cái này giữ Mông Cổ vẫn mày, cổ cho thẳng thôi, chứ còn có tâm thì coi như nó đi là bạt ngàn siêu nhỏ. Thiện thiện Mông Cổ Nga chỉ có cái Mông Cổ, còn cái thiện Ấn Độ lần tan là nó tâm. Tao coi giải quyết, xử lý năm tiền ở mùi bên samasa, và giải quyết xử lý mười cái tiểu phiền não, minh quán Ấn Độ. Hầu hết Việt Nam mình, 99 phần trăm là từ Mông Cổ, thiền của Thành Cát Tư Hãn đó, giữ Mông Cổ vẫn là giữ cổ cho thẳng. Là tiền của mình, các giảng viên qua tiền của Thích Ca Mâu Ni.

Rồi, cái trường hợp thứ ba là cái gì? Thứ ba là cát tưởng dự phòng công tác, có nghĩa là sao? Có nghĩa là dự thế này: giữ tử thần gắn, có nghĩa là đam mê. Không dịu thần thánh, tôi nghe là đam mê thiền hiện tại, quán thiện pháp trước mặt, cho nó là cao nhất, cho đó là cao nhất, không hướng đến cái khác cao hơn. Trong khi đó ta phải tránh thấp mới đến được cái cao. Đam mê tầng thiền hiện tại, bạn lập huyện pháp trước mặt, trước mắt thức nghĩa là thấy. Bây giờ lại thí chủ, rồi đi đâu cũng thấy bản, bằng đi đá ghi tên của mình. Vậy là ổ khóa thì nào cũng có tên, danh sách chuyên viên nào cũng có tên, chùa miễu nào cũng có tên, người cũng nghe tháng 8 ngày bát quen, 5 giờ cạo đầu, 3 tháng vũ chùa tùng hạ với tăng đi. Nói chung là cỡ nào cũng có mặt mình, nó trơn là bà cho như vậy là đủ. Thế là ngoài nó ra không biết cái khác. Đó là thị là chất.

Rồi cái thiện, cái mặt rất hiền, có nghĩa là vô được cái sao thiền, là thấy đã, coi nó là vô địch trần gian rồi. Chứ còn có người còn tệ hơn, nó chưa có sợ tiền, mới có cái mắt lạnh, nó mới thấy ớn lạnh, đậm, nghe có gió thổi. Từ chứ cái đốt sưng cùng mà lên tới đỉnh đầu, lại nghe nó ttvp rồi. Như vậy gì em mất mát, nghe cái tâm thanh thản, không có cường dẫn đến những lòng cái gì hết, vậy đó. Nghe thấy rồi đấy, yên như vậy, tất nhiên là tới rồi đó, cái loại này nó bị dự tuyển. Em không có như vậy thì gọi là giữ phần thù thắng, còn có như vậy thì cứ như là không có dự phần thù thắng, nghe chưa? Em yêu thích là mới hiểu.

Rồi cái số bốn, giữ phần gái nhập là sao? Dự phòng thể nhập, lại có tâm nhàm chán nhã danh sách, nói chung nghĩa là cao cấp và rốt ráo hơn điều thứ ba. Cái điều thứ ba đó chỉ là lìa bỏ chỗ đang đứng để đến chỗ, để đến cái gò đất cao ở đó là vàng ba. Còn cái điều bốn đây nè, cái này bố này thì chả là chán sợ tất cả mọi sự hiện hữu dầu ở dưới

Gò đất cao, ở đó là vàng. Ba, còn cái điều thứ tư đây nè, cái này thì kể là chán sợ tất cả mọi sự hiện hữu, dầu ở dưới trũng hay trên gò.

Xuất ly ngay kiếp không, có hai kiểu. Có hai kiểu tu. Tu hành là cái hành trình, đi phượt, đi phương xa. Tâm lý tu hành là cái chiếc xe. Ta có hai sự lựa chọn, có hai lựa chọn. Một là đậu trên đồi, hay là đậu, có nghĩa là kiếp không, đậu trên đồi. Số hai là đậu trên chiếc xe mình.

Mình là đậu trên đồi, nó qua êm rồi, tự trước mắt mình chạy lên rồi mình đậu. Còn phần lớn mà tu, mình anh là chạy xe, là đậu trên đồi, hay là gọi tên đậu hồi, lớn ở trên đầu chiếc xe. Không phải để đậu trên đầu mỗi chiếc xe, mà chiếc xe hoạt động trên đầy.

Nhớ nha, cái này không nha. Thì cứ nhớ, mỗi lần lên xe đạp, lên xe Honda, lên xe hơi, tôi nhắn cái này nó nhớ. Ông có rảnh thế này em nói mình. Tu là mình, cái tâm tu hành đó là chiếc xe, tu hành đó là cái hành trình. Mình cái tâm tu là chiếc xe, tuyến xe rồi đấy. Mình lâu đến đây nó hư ra sao nhưng mình nghe, và không bao giờ đậu ở trên đầu.

Hai cái này nhau rồi thì nó dễ lắm. Thì nghe sẽ làm mất dạy nói rằng, bởi vì, bởi vì em không có được bốn cái khả năng này, cho nên có nhiều kẻ gặp Phật, nghe Phật, thậm chí hiểu Phật, nhưng mà không có cách chi mà làm được như vậy. Gặp Phật, nghe Phật, hiểu Phật nha, phương quý Phật tùm lum hết, nhưng mà coi như là không có làm như là Phật. Là bởi vì sao? Là bởi vì á, mất bốn cái này.

Một là họ không có biết rằng, hỏi chưa có liều dùng án cái gì. Làm nhớ ngày qua tôi nói, không đủ sức chán cái sắc pháp, làm sao chán được cái danh thô. Rất là phiền não mà không chán được cái danh thô, làm sao mà chán được cái danh vi tế. Chưa có chán được cái danh tế đó hả? Thì ai đi đâu cũng về hết chỗ hắt nhất, tức là điểm xuất phát.

Biết không, đáng lẽ phải đi lên và đi tới, đi lên và đi tới của tu, của tôi, và đời sống đó là đi lên và đi tới. Nhớ, cái câu đó quan trọng lắm. Không đủ sức chán sắc pháp thì làm sao mà chán lại được danh. Con hiểu cho anh, con không, danh thô là phiền não, là thiện pháp cấp thấp. Còn danh tế nghĩa là thiện pháp ở cái mức độ cao cấp. Nhớ nha, phiền não ở cái mức độ vi tế thì đều gọi là danh, danh âm nhạc, danh ngôn, là phiền não, hoặc là chuyển hóa cấp tốc. Còn danh tế là thiện pháp ở mức cao thật vi tế. Thiện pháp vi tế đều được gọi là danh tế.

Thì nếu mà nói với cái sắc pháp mà mình không có chán được, có cái năm chục sắc, sắc sinh khiến thị xúc mà không có chán được, thì anh làm sao mà anh thấy bỏ cái khác. Mà nếu mà anh không bỏ được cái thô tháo, làm sao anh lên, anh bỏ được cái vi tế. Mà anh không bỏ được cái vi tế thì anh đi đâu? Anh sẽ trở về cái điểm xuất phát ban đầu, tức là điểm thấp nhất, cái chỗ mà trũng, chỗ nước ngập, chỗ mình sinh ra. Nhớ nha.

Cho nên nó là kinh, ngày sau lại dùng cái ngôn từ của các bậc thánh ở đây. Ngài Xá Lợi Phất sử dụng cái ngôn từ của các bậc thánh, của cái người có tu chính, kẻ ông ngoại đạo không thể hiểu được. Dùng ngôn ngữ nội bộ đó thì nói vậy đó. Nhớ nha.

Cái vì nó không có nhưng thật bấm tiền, cái này không có biết một cách chín chắn rằng cái tâm mình, nó tưởng đây là tâm mình, em giữ phần thối đọa, mình không biết cái này nó có giữ phần an trú hay không, không biết cái này nó có giữ phần thù thắng không, không biết cái này nó có giữ phần thể nhập hay không. Thì bốn cái khái niệm này đã được định nghĩa trong TK như vậy đó.

Cái mình nghe, kiểm tra, 704 học Phật pháp, các quỹ còn nhớ không học...

Để ra được như đã được định nghĩa trong kinh như vậy đó. Cái mình nghe, kiểm tra, học Phật pháp các vị còn nhớ không, học đạo cũng phải cần cái phép lũy tiến của toán. Không biết nghe có tiếng là sao? Từ cái nền tảng, từ nền tảng căn bản mới có thể đi xa hơn được. Lâu lâu xẹt ngang nghe ba mớ thì cũng chỉ hiểu được ba mớ, nó khổ vậy. Nó bị cái hiểu cái vị tiếng nói tiếng gì, cái ao bèo quá. Hay nói hoài cái vụ này nè, có nghĩa là nó lấy cái này làm cái lũy thừa ra, lấy định lý đó. Có nghĩa là mình mới dựa trong cái nền nó hiểu về các vị.

Muốn học đạo cho tới nơi tới chốn thì mình phải có cái giáo lý căn bản, cái nền đó. Chẳng hạn như hôm nay mình không có học cái gì hết, mình nghe đọc hiểu chết liền. Nhưng mà từ có hiểu được bài kinh này, may may mà gặp trên khác mà có nói gì đây là mình hiểu liền.

Nhân đây tôi nói luôn một chuyện nữa, đó là trên thế giới này, trong tất cả các học thuật, trong tất cả các chuyên ngành chuyên môn, thì cái điểm của cả hai, nhưng mà phải nói rằng cái mà đáng biết nhất trên cuộc đời này chính là Phật pháp. Dầu anh là tiến sĩ chuyên ngành gì, về thiên văn, về hóa học, toán lý, tôi không cần biết, tôi chỉ biết rằng anh biết cái gì mà cho nhanh, nhưng mà anh không biết Phật pháp, đó là cái điều thiệt thòi lớn nhất.

Trong vào một người mà không hiểu, cảm thông tin chuyện này tưởng là mình chùa, ông đang tuyên truyền nhồi sọ tẩy não, đó là sự thật. Phật pháp là một cái vấn đề, một cái lĩnh vực mà chúng ta gọi là sẽ vô cùng vô phước nếu mà không có biết được. Nhưng cái này quan trọng lắm, mà nếu mà anh muốn biết được cái hương vị thật sự của Phật pháp thì anh phải có cái nền. Từ cái nền đó mình anh thêm nhiêu, nó có thể là trọng, và cái này thì nhanh là tùy anh nhớ nha.

Cho nên là không biết rồi là nó lúa suốt đời luôn. Giống như là xổ số, thứ trên đời này mình không cần biết, qua cả đời không bao giờ mình nếm được. Như là uống trà chẳng hạn, tôi ví dụ một kênh mình để mình thấy mình sợ, mình không có quen được cái chát của trà. Trực tiếp đài truyền hình Hồng Vũ càng được nha. Cái vị biết chàng ngon. Nó có những cái loại trà mấy trăm đô la một ký, vị biết không? Nó có những cái bình trà mà mấy ngàn đô la. Tôi có biết một cái bình trà của Trung Quốc, Trung Quốc mà hàng Galaxy order, cái hàng đắt là 2.500 đô la một cái bình trà.

Dùng rơm đắp cái này nghe gì xinh hơn thì thoát rồi, bắt đầu mình cái cái tiền để đâu cho tôi tìm luôn ra tay kỳ quá. Tiền tiền tiền tệ, các vị để cái này các vị vô cái bị đánh đi, hot thế keo chân xây. Hòn Đất đô lạc bấm gì, mẹ nó là nó bị thấy cái hết. Mình dốt quá, mình không có biết uống trà mà mình không có ngờ rằng cái thế giới của trà nó kinh dị như vậy.

Các vị không có chơi tem thì các vị không có biết được cái thế giới của người chơi tem nó đã cỡ nào. Nó có những con tem mà người ta phải đi mấy ba để người ta thỉnh nó về, các vị biết không? Không dám gửi bưu điện quý mày, bởi vì nó là đã tuyệt bản rồi. Của những con tem khi mà phát hành ra mới có một cách đặt thơ gửi trong cuối tuần, thì phải đầu sao nó bị động đất núi lửa, là nguyên bộ toàn bộ chúng ta đã bị mất hết, thì cái số gen còn lại được xem là nó gần giúp việc đọc bảng họ.

Hoặc có những chiếc xe mà ta chỉ cho ra đời với một số lượng hạn chế, sử dụng điện thoại ra 5 chiếc, tám chín mười lăm chiếc, thì những chiếc xe đó là quốc gia hàng bao cả cái hàng.

Hạn chế sử dụng điện thoại, ra 5 chiếc, 8, 9, 10, 15 chiếc. Những chiếc xe đó là quốc gia hàng, bao cả cái hành tinh này mất bao nhiêu tỷ phú yên nữa, vàng ký và phấn vàng tạ tìm ra. Nhưng mà chiếc xe giống như Mỹ, được tiền đỏ ở địa chỉ. Là cái dân chơi xe thì mới biết được cái tâm trạng mà sở hữu được chiếc xe hàng độc như vậy.

Có bà chỗ nào thì chuyện đó từng có cái sự mà đá muối đem, thiết tha da diết, thì mình mới hiểu được. Nó chỉ là Phật pháp, còn tự nhiên mình là lâu lâu rồi kẻ ngoại đạo xẹt qua, cái gì thì biết cái gì, thì cứ đem Phật pháp thâm thâm vi diệu vô thượng soi với mấy cái tào lao để cho bà con hiểu. Chơi tem nè, chơi xe nè, uống trà nè, đó.

Mấy cái tào lao đó nếu mà anh không có tâm, không có thời gian, không có tiền bạc, đó còn đó chẳng biết cái khỉ gì. Em đâu có biết nhiều kẻ mất ăn mất ngủ, mê, gây mê bỏ ăn bỏ ngủ. Cụ Vương Hồng Sển ngày xưa mỗi lần mua được một món đồ cổ, ngoài đời sống, là coi như là tối ngủ ngon, mới dáng vô trong mùng. Cái chuyện đó của cụ Vương Hồng Sển kể trong Hồi ký của cụ.

Cụ ôm cái món đồ cổ giống như con nít mình ôm cái đồ chơi. Ôm cái tôi cho con. Người cuối cùng của cụ, vẫn đâu của ông cũ, tức là vợ trước, các bạn, Năm Sa Đéc. Bà Năm Sa Đéc là bà sau, này còn có bà đầu là cô Tuyết, cũng giàu cũng đẹp lắm. Mà giấc ngủ riêng với mấy cái đồ cổ. Ghen cũng mỏi mòn, mới ngoại tình luôn.

Ngày cuối cùng ngoại tình rồi, không biết ông đem nguyên hột xoàn của nó. Bây giờ ok, tôi không có đòi, em cứ cầm hết đi theo trai, không có chuyện gì xảy ra, em phải bận tâm hết. Để em hãy đi, để cho anh tiếp tục ăn được ngủ thẳng nhất. Để mê cái tôi đám đồ cổ này.

Trước khi cụ mất, thì những chuyên gia đánh giá sơ bộ tổng kho cổ phần của cụ Vương Hồng Sển biết bao nhiêu tiền không? Không dưới 6 triệu đô. Lạy các vị tưởng tượng. Tại Sài Gòn của mình, Sài Gòn của mình mà có mỗi ông già hôm em lúc khác, mà sở hữu một cái số lượng cổ vật là lên tới 6 triệu luôn. Đó là đánh giá sơ bộ chưa chính xác lắm. Bởi vì đồ cổ vốn dĩ là vô giá, có giá làm sao mua. Là thằng mù, anh hiểu trên đồ cổ đâu có giá. Như là cái thích thì cứ bị mua thôi.

Thì tại sao tôi nhắc cái vụ đi vòng làm cái gì? Tôi muốn nói là ngay cả cái thế giới phàm phu tào lao mà nó cũng cần phải có một cái kiến thức nhất định là mới mê nổi. Còn mà anh mà lơ mơ vẫn biết cái khỉ gì mà anh mê.

Rồi bây giờ tiếp theo là cái kênh 180, kênh căn cứ địa. Căn cứ địa là sao ta? Kênh này nói đến những cái trường hợp mà người học dễ dàng sai lầm trong cái việc nhận định đâu là Phật pháp.

Số 1, chớ vội tin những vị tự xưng mình đã học đạo trực tiếp từ bậc cái ngày xưa, có cái hạn này, mà phải so sánh với kinh luật để xem có tương ứng không.

Cái số 2, đừng vội tin một cái tập thể tăng chúng nào.

Cho anh gọi tên những vị được tôn xưng là trưởng lão.

Số 4, đừng gọi tên một vị cá nhân nào.

Nói chung, trò chuyện về cũng phải đem so sánh đối chiếu với kinh điển. Nhớ nha, là 4 trường hợp. 4 trường hợp nhưng chỉ có một cách làm việc duy nhất, là trước bất cứ đối tượng cá nhân hay tập thể nào, ta cũng phải cẩn trọng trước khi chấp nhận.

Đây giống bài kinh đó vậy. Có 4 trường hợp nhưng chỉ có một cách làm việc duy nhất, là trước bất cứ một đối tượng nào, các cá nhân tập thể nào, người ta cũng phải cẩn

Truyền thống của một cách làm việc duy nhất, là trước bất cứ một đối tượng nào, dù là cá nhân hay tập thể, người ta cũng phải cẩn trọng trước khi chấp nhận hay bỏ.

Chỉ bài kệ bốn câu, kiếp bốn nghe, có khi làm cái giữa còn thiếu. Có cách nào nhà tao đốc nói: cái này nghe và nói, có một chuyện mà tôi nói ra nó hiền quá, cái gì biết không, nhưng mà tôi muốn, nếu cho có gì thì tôi đừng có đăng cái mặt mũi của tôi, đừng nói là chưa kể.

Cái việc nghe toàn cái chuyện đó, tôi không nghe nó cũng chẳng hy sinh. Cái này mới có hai ngày thôi. Có một vị trưởng lão, coi như bên dòng Thiền môn, cho tôi xin lỗi phải lèo một chút, là cũng là cái chỗ giao tình. Khi anh thanh niên, nghĩa là ngày bên lên đó, mỗi khi chúng tôi đi mua đồ thì chúng tôi tới thăm ngài, rồi chúng tôi về.

Bên đây thì cũng nhờ cậy ngài, ngài từ bên Anh mới nhận liên lạc gì bên mày gửi cho mình, quý lắm. Tôi thương ngài lắm. Mình chút nữa về ghé chỗ mà tôi đang ở, nhưng mà vì gần sáng mà ngài ghé rồi để ngài giúp, nhưng mà ngồi đó ăn sao cho nên tôi từ chối, qua bên này sĩ rồi ngài đi giảng luôn.

Đúng ra ngài là người ta lại chỗ mà chúng tôi đang ở, thì đó là trước giờ có bao nhiêu chuyện mà mình giảng ở đây, mấy người xung quanh mình là họ có lẽ họ thấy mình cũng không linh hay sao, không thèm nghe. Mà tới rồi đi gặp ngài, rồi về mới đem hết mấy cái đó ra, nghe mình nói nó nghe nó còn tí. Bây giờ mới thấy, qua hỏi các vị trí của Mỹ chữa bệnh rất nặng, có nghĩa là phải đợi tới ngày nói mấy tin. Mặc dù chưa hề ra chú giải thưởng cho mấy người này là người, nhưng vẫn là học đạo cho biết, cũng khùng chứ.

Tao mà tuyến bữa nay tôi mới nói nhỏ cho cái vị, về diễn viên có nhận riêng mình, có nói cho ai biết. Nhưng mà nó là nhục thiệt, là nguyên bộ có lũ cái bè lũ cặn, mình nói gãy lưỡi mà nó không có tin, nó đợi ra ngoài cho chúng đè dạy hết thì mới về, nên mới tin. Cái nỗi gì thế? Tôi tự hứa với lòng, cái đám của mày không bao giờ mà tôi nhé ra. Nhà bà xã không nghe, là con hãy chờ Miến Điện qua, cái số con rồi xuống học đạo cầu, cũng hiểu không.

Cứ là mấy vị trâu nó giảng nó mới nghe. Còn bạn thấy mà rau muống dân tộc và mẹ con nghe, và tôi đã sạc thẻ chứng minh của má tôi, làm được không có nói nữa, em mệt quá. Thì hôm nay không có thù vặt, nhưng mà tự nhắc tới chỗ này mà chúc em có nhận dù các ảnh cái tình đời. Có nhiều khi mình không có lấy kinh điển làm gốc, mình không biết người ta nói cái gì, mà mình cứ là ai mà mình thấy cái mặt mình quá, làm mình tin.

Mà hên thì gặp Minh Sư Thiện Hữu, OK. Mà gặp nhau mà ta sẽ nhắn nhủ, có phải nói con mắt em không bị nhỉ, nó phải thảm thương hay không, nhớ nha. Tôi không có chấp với vị tanh, tôi hay mày không tin tôi, nhưng mà bằng tất cả các tấm tình của một người hoằng đạo, thì tôi xin nói nhỏ bên nhau với câu này, không có tên ma nào hết, nhưng mà có một điều là lúc nào cũng phải lấy trên kinh điển làm chuẩn. Nhanh trong thể là mất, bắt chước cái đám mà mình thụy sĩ này, chắc bữa nào anh nghe đã rất nhiều, chắc lên dính vật nó xử rất là ở bên cạnh, mình nói không nghe, đi để cho đời dạy thì mới nghe. Tôi đã không OK.

Cho nên ở đây, trước khi ngài nếp vàng lại bài của tôi, beanne chung trong thi ca cho nói trước, thì cảnh Niết Bàn và vitamin B, mà lại và nó bận ngày mai này nó không còn nữa, ai cũng là phẩm sinh. Cái điều mình học đó là lời Phật hết thì

Mà ngày mai này nó không còn nữa, ai cũng là phàm phu hết, cái điều mình học đó là lời Phật hết, thì cái người hậu học, hậu tấn, kẻ hậu lai nó biết dựa vào đâu, biết dựa vào đâu để mà xác nhận cái đó là lời Phật?

Thì Đức Thế Tôn ngài bắt đầu ngài mới nói thế này. Ngài nói thế này, để biết được cái đó có phải là Phật pháp hay không, thì người mới dựa vào những cái điều sau đây.

Cái điều nói lên xa lìa tham ái, hay là dẫn đến tham ái. Hai cái này là dẫn đến đời sống viễn ly, hay là dẫn đến cái chuyện mà quần tụ đám đông, hay là nó dẫn đến cái chuyện mà cách ly sống một mình. Rồi nó vẫn hướng dẫn cái chuyện hay là cái dạy nó những sự lìa bỏ, vào tu hết. Sa môn quả tánh nó dẫn đến nhẹ, nó có dẫn đến kỳ tham nhiều hay là liêm tha, vẫn có cái không tinh tấn là nô hay là siêng. Cái ta là những cái chuyện tiền chúc cô sách, xa dạ là những cái sự biếng nhác, hay là quyết gia đầm phan với hàng những sự tin tưởng.

Nhớ nha, thì tại anh chạy rồi. Bây giờ nó rằng quan tâm hướng dẫn đến cái Luân hồi, hay là dẫn đến giải thoát.

Nhớ chỗ này nha, nhớ. Cái đó có nghĩa là ngoài bốn cái điều, ngoài bốn cái điều ta vừa học, thì kinh chú giải mới nhắc lại, nhắc lại cái đoạn kinh đó có nghĩa là muốn biết đó là cái lời Phật dạy hay không, coi cái giáo lý này nè, cái pháp môn mà cái ông thầy ông dạy lên mình, nó dẫn đến ly tham hay là dẫn đến tham, nó dẫn đến tinh tấn hay là giải đãi, nó vẫn nói cái chuyện sống đời viễn ly độc cư hay là dẫn đến quần tụ đông đúc chen chúc.

Bạn nhớ cái đó, tôi không có trăm trí tay nha, nhưng tôi chỉ nhắc trình có những cái bám vô. Nó quá là cái gì kêu lục tự, nhiên à, mà mày để mày dẫn xong rồi về bên đó. Mà chỗ này nhắc đến năm uẩn, mười hai xứ, mười tám giới, hay nhắc đến tham sân si viên gỡ như hệ gì hết, mà thấy cũng hơi lạ, thì cái đó mình phải suy nghĩ về một cái môn như vậy đó, mà suy nghĩ.

Nhưng mà nó có một cái vấn đề này, cho cái bản đồ Việt Nam mình nó có cái hình thù lạ quá đi, cho nên là cái dân mình đã giúp cho nó bị trù ếm. Chuyện đời đó, cứ về chính trị thì bị lừa dối, mà về tôn giáo thì mình bị bắt ông mà chúa đu quay mình như chế. Cho đến bây giờ 100 triệu người Việt Nam các tôn giáo tín ngưỡng tâm linh là gì, cái chuối bắt ong đây, còn năm tông mới xuôi một chỗ.

Tôi nói với tất cả sự thầm kín nha, cẩn kính tiếc thương. Có nghĩa là chúng ta lại suy, vì chúng ta bị giới thiệu với chánh pháp một cách què quặt khuyết tật, cho nên từ đó mình hiểu sai. Cái cảnh sát nói, nếu chúng ta học và chú giải ở đây, tôi không có cá nhân rồi 22 vở, mà chúng tôi chỉ nói kinh điển, nếu mà trực tiếp học cái kinh điển mà có gốc thì chúng ta không có mất quyền như bạn nha.

Rồi đằng này em là kinh điển biểu diễn dịch kiểu tư kiến cá nhân rồi, cho nên không được uống nước tận nguồn. Cho nên là thể mình Nam tông thì mình đi theo cái tinh thần truyền từ bắc, còn ở Đại thừa nó thì mình cứ đi theo tin qua Trung Quốc nha. Nhớ cái đó.

Thật sự tôi nói với này tất cả cái sự là cảnh trọng nhất, nhưng mà bây giờ cứ tối ăn là chứ anh giấu hoài vậy thì cũng kẹt nha. Anh nói thiệt, rồi kéo kỳ diễn viên kiếm nhị cây mã tấu ghé nào cũng dính với việc các quỹ, có hiểu không. Có nghĩa là kinh, chính kinh mình ăn học là nó đến bốn.

Kiếm nhị cây mã tấu, gì cũng dính với việc các quý vị có hiểu không, có nghĩa là kinh chính, kinh mình đang học là nó đến bốn cái đại cứ địa, để bốn cái điểm căn cứ vào đó để mình biết đâu là Phật pháp, đâu không phải là Phật pháp.

Như mình nói, bốn thẳng ra chỉ có một thôi, cái là một cách làm việc trong bốn trường hợp. Và chúng ta nhớ tinh ý kỹ niệm luôn đủ, vì trong phần tựa cho nên chư vị mới tặng riêng mình thêm một đoạn chính kinh khác. Đó là các vị mà Bhikkhu cùng với mẫu thích đồng vật quan tâm đi đến Hội Phật, là dựa vào đâu để người đời sau có thể xác định chính xác đây là lời Phật dạy, Đức Thế Tôn với những giải pháp điều mà bên phòng và gặp bốn đoán Phật pháp. Tại vì đã bốn nó bắt đến Phật pháp, có nghĩa là dựa vào đó để xem đây có phải là lời dạy của Thế Tôn.

Vì trong cái pháp môn nào, cái con đường hành trì nào mà mình càng đi, mình thấy mình càng đến, càng tinh tấn, càng trở nên thể dục, càng đi lên, vì sao? Nhìn cái nẻo luân hồi đó là đúng. Còn càng đi mà càng đi vào, càng đi xuống, thân vị đi ra, vị đi lên, thì có gì chắc lại.

Và diễn viên là chúng tôi nhớ trả lời, hôm qua có người nói là đừng có nói chuyện quan trọng nữa, vì kinh nào quan trọng hết, mình kinh nào thì cũng có quan trọng. Nó thì ta ta đang bạn sẽ thấy cái nào cũng vậy thôi, chứ còn nói bây giờ mình không có xài gì đó mà mình. Rồi cái luật kinh tiếp theo rất là quan trọng, cái lập trình nước heo rất là quan trọng nha.

Rồi cái loạn kinh tiếp theo là kinh dị, ta tự ở đây người chiến sĩ trên tiếp theo, các vị chiến sĩ trên đi học rồi 181 người chiến sĩ đã học rồi, chút dư âm còn nhớ không ta? Cái vị còn nhớ không? Đúng rồi, có nghĩa là ngày xưa, ngày xưa đó thiệt bắn cung là một cái kiểu chiến đấu phải nói là cao cấp nhất.

Tác chiến từ xa, anh không như gươm giáo. Đó là lý do tại sao mà không tung đây thì ngày vì nó để bắn tung thôi chứ không có. Mình hiểu tại sao mà ngày xưa chỉ đánh cung chứ còn gươm đao giáo mác cũng toàn là lại dần, không mà chỉ có cái vụng về xa rồi nha.

Rồi thì ngày mới đem hình ảnh của một cái người mà gọi là xạ thủ, ngày nói các trường hợp. Thứ nhất là cái người đó nắm vững được cái xạ trình, có nghĩa là cái đường đi của cái mũi tên, cái khoảng cách của mũi tên có thể xác định được, khoảng cách đó bắn được hay không. Mình đang đứng trên gió hay là dưới gió, mình đang đứng ở dưới bắn lên cao hay trên cao bắn xuống thấp, nhớ nha. Mình đang đứng ở trên cao bắn xuống thấp hay lại nhớ thấp bắn lên cao, mình đang đứng trên gió hay là ngược gió. Và cái khoảng cách này nè, nó có đủ để mình bắn chính xác hay không. Thì ba lăm cái này là để được gọi là người nắm vững cái xạ trình.

Mọi người bắn xa là sao, lại có sức mạnh của người đó, có thể bắn được cái khoảng cách xa, có thể trồng được cái cái cung lớn nặng nha.

Còn bắn nhanh, chắc chắn là bắn nhanh, khả năng bắn nhanh là kỳ kỳ kỳ kéo, nó có thể gọi là tạo cái công phá lớn. Tại không phải, bởi vì nếu mà mình mình tưởng tượng mà mình bắn vào đối phương mà mình không biết chỗ nào mà có thể gây ra những tổn hại lớn vào đối phương. Vậy là chưa, nó khác mà mình phải biết rằng đối với cái chiếc xe đang di động đó, đối với cả mọi người đang di động nên bắn ở đâu, và đối với chiếc xe đang chạy nên bắn chỗ nào để gây ra thiệt hại lớn cho nó.

Vương thì nó được gọi là đâm thủng được vật lớn, không giải thích cái biểu hiểu rồi, thì một cái người bắn tên giỏi thì phải hội đủ

Nó được gọi là đâm thủng được vật lớn, không giải thích cái biểu hiểu rồi.

Một cái người bắn tên giỏi thì phải hội đủ những điều kiện này. Ở đây thì cái vị tỳ-kheo cũng vậy. Thị xã về cái xã trình là sao? Có nghĩa là tỳ-kheo phải có viễn ly, thiện xảo các xã trình, biết mình phải vệ sinh hoạt ra sao về không gian và thời gian theo tinh thần giới luật. Quyết nghĩa không ta? Về thời gian không có đi đứng phi thời, về cái không gian lại không có lui tới những cái nơi chốn khả nghi, dễ bị điều tiếng hoặc có nguy cơ tổn hại kẻ phạm hạnh.

Như vậy đó, mình ra sao? Thời gian, thời gian đi đứng, khi thời đi sớm về khuya. Còn về không gian đó, có nghĩa là không có tới những nơi chốn khả nghi, dễ bị điều tiếng hoặc là có nguy cơ tổn hại phạm hạnh. Không biết nói gì, hiểu không ta?

Sắp tới đây nè, sắp tới tôi về Mỹ thì có một vài chỗ mà tôi nghe, nghe thấy ghê rồi. Thuốc rửa mặt đẹp thiệt, thì nói rằng sư thầy về đó, xin báo cho con biết, cái nhà giờ là cô la rước. Mà con hứa luôn, xuống đi đâu là em chiều cái đó hết. Thì mình thấy cái tình của mỗi Phật tử nhưng mà nó không, nhưng mà nó không có quy định, không có gì đã, cho nên tôi cũng nhận, nó đang ngon cho nó vui cỡ nào không?

Bị thấy chưa, chính là theo tinh thần giới luật, cái tiền lệ là không nên đi. Nhưng mà bây giờ mình chỉ cần mình có lòng riêng, như là mình thấy đã. Mà tôi sắp, tôi đang nói mà ngon, mặt mũi trên Facebook là biết, lấy hình thành quen họ. Mình nó biết mà cái mặt người ta, mà báo là cứ về đó là Phật tử nằm bụi đi rước, mà muốn đi đâu thì bà sẽ đưa đi đến nơi về đến chốn luôn. Đó gọi là xã trình.

Hết rồi, cái thứ hai là khả năng bắn xa là sao? Khả năng bắn xa của tỳ-kheo là khả năng quán chiếu tam tướng đối với, đối với cái gì ta? Nắm vững ở danh sắc trong mọi không gian, thời gian và bất cứ tình trạng nào đó. Trong chú giải, trong kinh nhỉ, nhà em tôi nói là bằng con đực, nó là cái khả năng bắn xa, có đi theo là cái khả năng quán chiếu tam tướng đối với năm uẩn tức danh sắc trong mọi không gian thời gian.

Không gian là sao? Là quá khứ hiện tại và vị lai, thì nó là thời gian. Cũng không gian là xa hay gần. Còn cái tình trạng nào, có nghĩa là thô tế thắng liệt đó là tình trạng nào, nghe. Có nghĩa là nắm vững dầu ở nơi đâu, lúc nào, trong tình trạng ra sao. Nơi đâu, lúc nào, ra sao đều phải được xác nhận thức là vô ngã. Bắn xa là như vậy đó, có nghĩa là khả năng quán, cái khả năng tuệ quán của tỳ-kheo không bị hạn chế bởi bất cứ cây dâm với nào.

Bắn xa rồi nha, chứ không nói là con cũng hiểu mà, có nó cũng tém mẫu với khía cạnh này. Nó mắc mớ gì vui bắn xa mắc mớ gì? Chứ một cái người mà có khả năng tuệ quán mạnh là quán chiếu năm uẩn danh sắc ở chung hả, mà trong bất cứ điều kiện. Có nghĩa là vị tỳ-kheo, chỉ cần nghe nó cõi trời hay là cõi người, nghe Chuyển Luân Thánh Vương học đẹp trai học giỏi nhà vào ngày bất cứ gì, vị tỳ-kheo đều biết rằng tất thảy. Và bây giờ dầu mình có đi vô lượng vũ trụ, ở đâu cũng là vô vi phổ thường hết. Thì cái khả năng tuệ quán chiếu có được gọi là cảnh, cảnh xa nha.

Là thế nào là khả năng bắn nhanh? Tới khả năng bắn nhanh của tỳ-kheo là cái khả năng nhìn thấy tứ đế. Phát biểu ngay kỳ. Xong rồi, tại sao cái bánh nha mấy nhanh, nhanh nhớ nhẹ cởi trần? Vì sao? Vì bản chất sanh diệt của danh sắc vốn vô cùng mau lẹ, và trong từng sát na danh sắc luôn có đủ, luôn có đủ tứ đế. Ra tập bé nói dễ.

của danh sách, vốn vô cùng mau lẹ. Và trong tuần tứ ma danh sách A-la-hán luôn có đủ, luôn có đủ khổ đế và tập đế.

Nói dễ hiểu, 12 thọ là khổ đế và 6 ái là tập đế. Mỗi cử động nhỏ nhiệm, cho nó nghe nhỏ nhiệm nhất, đều là khổ đế. Mỗi cái ái, mỗi cái dịch chuyển nhỏ nhặt, tinh vi nhất, đều là tập đế.

Nếu không có khả năng niệm và tuệ sắc bén thì ta không thể ngờ được rằng mình luôn sống trong cái cảnh giới dày đặc của khổ đế và tập đế trong từng giây đồng hồ. Có hiểu chỗ này không? Tôi thương nhiều khi có biết đêm tuyết, tôi rẽ cái này, kiếp tôi không biết. Không phải tôi đơn giản đâu, nghĩa trang 20 cái, vì tôi biết cũng rất nhiều.

Nếu không có khả năng niệm và tuệ sắc bén, người ta không thể ngờ được rằng mình luôn sống trong cảnh giới dày đặc của khổ đế và tập đế. Sao như vậy? Cho nên mới gọi là bắn khả năng bắn nhanh.

Còn cái kiểu mà mình ngồi mình à, con kiến cắn mới hiện hưởng là khổ, mơ ước, đam mê là tập đế. Biết. Nhưng mà trí tuệ đó không đủ cái tốc độ, không đủ để thấy được rằng khổ và tập nó đang hiển hiện từng giây, hiển hiện từng phút trong đời sống. Có nha.

Cứ tất cả những cái đam mê, cho tôi dầu là rõ hay là mờ, đam mê đều là tập đế. Tập đế là những nguồn tạo đau khổ. Và ngoài khổ, ngoài tập đế ra, còn lại tất tần tật đều là khổ đế.

Đừng nói hồi đó việc đế dự đoán mình biết bàn có đây đâu, anh em mình như con vậy là có việc chế đây. Nhớ, dẹp cái bàn qua bên, về chỉ còn nó khổ. Cái tập của đạo đế là đâu, có mình có tu hành như đâu có đạo đế nha. Nhớ cái chỗ đó nha.

99,9 phần trăm trong ngày là mình sống toàn là bằng khổ và tập. Chỉ có khi nào mà mình có cái lòng là ly dục, hướng đến, có xu hướng tu Bát Chánh Đạo nha. Chỉ còn là 99,9 phần trăm là chúng tôi sống bằng toàn khổ và tập.

Cho mình để nhận ra cái này thì anh phải có niệm và tuệ. Em nó bén nhọn rồi mới thấy được. Nhớ cái điểm này nha, nhớ nha.

Rồi, nhưng mà đó chính là cái bắn nhanh. Và cái cuối cùng là khả năng dùng tên đó trong phá ở cái mức độ tự, cái mức độ mà gọi là mạnh nhất. Không phải mũi tên mạnh nhất. Của cái vị trí La-hán ta là cái sự chấm dứt vô minh.

Cho là, ví dụ điểm của mình, anh bắn nhanh, bắn nhằm mà bắn giỏi. Là không biết là cái gì anh cũng giỏi trơn cái. Nhưng mà bắn tầm anh bắn chiếc xe rồi mà nó vẫn chạy. Bắn bắn cái thằng nó đang điều khiển ngựa kìa, bắn được rồi, người đang đi định máy bắn cá thằng nguyên so với mình. Cái thằng cầm đầu quá, ví dụ như vậy là giỏi rồi.

Đang nghe. Bắn, bắn ngay thì bắn nhanh thiệt nhưng mà nó chết, bắn mấy thằng chốt không. Mà thằng tri của tôm đánh tôm nha, bắn người nó lừa thằng nào đó mình bắn. Mày đánh lượng, người nó bắn nghe cái yếu việc là tử huyệt, một phát là nó ngã ngựa liền. Mà có thằng nó chết rồi là rối loạn này, ngủ tới phương là lại sắp dép chạy hát đó.

Mai mắn đây cái tổn hại, cái thiệt hại nghiêm trọng cho nó khô. Nhớ nha, con voi vắng voi, bắn ngựa cũng có nửa con. Nó bắn chỗ nào để gây thiệt hại cho đối phương. Cái nó gọi là cái khả năng đâm bực, đâm thủng ngực.

Lớn, mình như vậy thì mình cứ như cái bản bằng tiếng Việt. Các ở màn hình, dung được mấy kỷ ý nghĩa mà nó lằng sao đây? Hỏi một thứ gì đó là kiểm tra, là rác, là rác chữ mà dịch. Cho nên đó chứ đúng đây.

Cái này là số kiến thiết. Cái thứ tư này là cái khả năng gây tổn thức nghiêm trọng cho đối phương. Anh vẫn như thế nào mà đang gây chấn động, nước buôn bán làm sao mà đối phương nó tan hàng mắc ỉa đi, bị heo, là có làm được bao

n như thế nào mà đang gây chấn động, nước buôn bán làm sao mà đối phương nó tan hàng. Bị heo là có làm được bao nhiêu việc trong công, thu chạy oán cách làm được bao nhiêu việc thì không của Việt Nam đã quan trọng bằng việc gì? Phá vỡ vô minh, nhớ nè, khóa vợ. Phá vỡ vô minh đó là chuyện quan trọng nhất.

Cũng giống như là bấm cái gì, người ta kiếm cái thằng mà nguyên xóa mày giết, mà bấm vô con ngựa, lại bắt chỗ nào mà nó khụy xuống. Bắn con vô làm bánh chỗ nào mà con vô nó không có phòng, bình tĩnh nữa, cá voi điểm cho nó bị luôn. Phải vẽ ra như mình quan trọng với mày, bắn tao nó con vô, nó không còn bình tĩnh, nó chạy, cô nó là mình khỏe.

Không có ngựa bắn nó cho nó khô em còn khảo mình ngon đứng tinh nhựa, có nửa cái chai mà vẫn rồi, đó là đối phương nó loại ngủ. Bán bánh chị nào phải có coi gây nhiều ảnh hưởng là lớn, lên cái đối phương đâm thủng ngực lớn, mới là cửa, mới gọi là gây cái tổng rất nghiêm trọng. Nghe cái còn màu trắng tùm lum, mình bắn cá cả thúng tên cũng làm ăn gì đâu.

Các Mỹ còn nhớ cái vụ mà Khổng Minh mượn tên nó trong Tam Quốc luôn ta, cái bị bộ nhớ giữ nữa không? Thứ bảy còn nhớ không? Có nghĩa là đất mình tu hành bằng lớn mình, mình toàn là giống như phần lớn hành giả chúng ta, giống hạt như cái đám lính của Tào Tháo vợ chồng đêm mà sống. Minh Anh là mượn tên cái còn nhớ không? Em còn nhớ không, chỗ trống con? Nghĩa làm cứ nghe nó rục rịch làm bánh cho mày chớ hề biết.

Cái chị nó ràng không, phải chỉ nói vắn tắt có một thời khi mày không bên chưa về với Lưu Bị, thì có một lúc cũng Minh coi như là quay đi giúp từ bên Bình. Ai tôi quên mình đi viên thiệu, thì bạn có diễn viên thiệu phải không, thì biết hiểu ra một cái điều kiện là ngay trong một đêm ở huyện Đông đêm ngắn như vậy là có được bao nhiêu tên. Chỉ cần suy nghĩ trong 3 giây, không phải nghỉ lại, cách tuyệt là đem nó nhân lúc sương mù mới cho thuyền, mà không cho lính lắp này mấy cái tấm khiên mà do nhúng nước, để màn tạo tiếng động rồi chích thích cho con nào nữa điên à. Nó nghe giọng họ bắn mưa, không phải vậy đó.

Thì coi như là trong vòng 3 giây là coi như là bao nhiêu tên để bắn dính hết MP3 đâu, cái bia mà bia Chrome của Khổng Minh, cho nên chỉ trong vòng có một đêm sáng ngàn mười. Bạn muốn tên là có đủ cái biển gây kẹt không thôi. Các tự đọc thêm, các vị cứ vào Google bấm cái chị đánh cái khi quan này là Khổng Minh mượn tên, để bắn tùm lum mà không biết rằng càng mình với bị thiệt hại thôi mệt không tính toán, chỉ tự gây thiệt hại và gửi gì ta giúp s cho kẻ thù vậy thôi.

Bắn mà không có tính toán là chỉ ghen, tự gây thiệt hại mà giúp cái tùy cái Huyền Ảo đó, nhằm ma vương, ma vương gọi là bị ngã mới âm nhạc. Cho nên nó đây đó là cái người tu quá là phải hiểu mấy cái này, phải hiểu mấy cái này.

Cái này có một lần đó, ngày anh em đi bán nhà, nay ngày đi bán thì thấy có cái ông đón bắn, bắn tên giỏi lắm. Có nghĩa là ai muốn vắng cái lá màu, cái nào lỏng bánh ngay cuốn rớt xuống giỏi như vậy. Thì ngày mới suy nghĩ rồi, hôm nay mà tao đang nói chuyện này về kẻ hầu Phật thì thế nào chúng ta cũng có được một pháp thoại. Khi người đi bát xong về, ngày mới kể lại cho biết thế thôi, nghe cái câu chuyện này ngày gặp cái ông mà hung thủ mày giỏi như vậy. Thì biết Phật, ngài hỏi nó là, anh đang nghỉ mà sao cái chuyện mà ông đóng vắng giỏi như vậy đó, so với cái việc mà mình trẻ sẽ tóc ra làm bẫy rồi mình tắm nó lại thành một

Cái chuyện mà ông đóng vắng giỏi như vậy, so với cái việc mà mình chẻ sợi tóc ra làm bảy rồi mình tắm nó lại thành một mối, thì cái nào nó khó hơn? Thưa anh em, nó giã bắn tên vậy đó thì rất là khó, chứ không phải dễ đâu. Nhưng mà nếu đem so với chuyện mà chẻ sợi tóc ra làm mấy phần rồi tắm lại, thì cái đó nó không đáng gì hết.

Thì biết kiếp tôn rồi nó cũng vậy đó. Cái chuyện mà mình chẻ cái sợi tóc ra làm bảy phần rồi tắm nó lại, nó cũng vô cùng dễ dàng so với cái việc mà nhìn thấy được bốn đế. Bởi vì nó quá xuất tinh vi và cực nhanh, để thấy được cái đó, thấy được vô ngã với tốc độ đó thì mới đủ cách bích phiền não.

Còn cái kiểu phàm phu là toàn là kiến thức vay mượn. Ta là con két nó nói cho con nhồng, con nhồng nó kể lại cho con vẹt, cái kiểu đó không có đủ. Hôm nay chỉ cần bác sĩ nói mình bị ung thư một cái, là cái mình thấy là mình quýnh hồ. Mà trong khi nếu con người quán chiếu về tới nơi, thấy chút, thì người ta chỉ thấy cái thân tâm này nó là cũng nắm cát thôi. Ung thư là gì? Ung thư nó chỉ là một cơn gió thổi tung nắm cát thôi.

Chết chóc, tai nạn bệnh hoạn chỉ là những cơn gió thổi tung cái nắm cát đó. Cả đời chỉ là nắm cát ở đó, không hề có cái gì là tôi, là của tôi. Nhưng mà khi cho ta gọi nó là tôi, là của tôi, mình đặt trên đó cho nên cái nắm cát thành cái nắm tiền, thằng đó là mình thấy mình là quan trọng. Khi mình quan trọng thì tất cả buồn vui bên trong đều là lớn chuyện hết. Nếu chịu thấy thằng bên trong, cái gọi là cái tôi, nó vô thường, người ta khỏe hơn nhiều lắm. Cái đó có biết không?

Và phải nói như thế này, chúng tôi thiết tha, rất là thiết tha, trước là cho mình rồi sau mà cho những người đồng chí hướng. Đồng chí mà sạch, có việc tưởng tôi nằm vùng nữa. Nó có nghĩa là phải thu xếp, thu xếp năm mươi, năm mươi lăm, sáu mươi, bảy mươi, mình còn sức khỏe, thu xếp về Miến Điện. Về Miến Điện lên lấy chỗ nào mát mát, mỗi ngày gọi là cứ là kinh hành rồi ngồi thiền. Còn ăn uống rồi Miến Điện được thì chỉ giữ chỗ của mình cho mình nhớ, chạy đủ mình.

Mình cứ mình báo thiền sư, tuần rồi cái cô phần tử mà giúp tôi chuyện đó, có thưa chuyện với ngài thiền sư trụ trì của Phanh Nhanh. Thì ngài có nói, người nói nếu mà tôi ngu mà không có cái đất đó để ngồi thì nó không có gì. Ngoài ra thì nghe nói không cần phải mua đất, không cần có cất gì hết. Nhưng mà vì mình muốn có cái khu vực sinh hoạt theo kiểu Việt Nam, ăn thức ăn Việt Nam rồi mình có thể trồng rau, trồng ớt kiểu Việt Nam nói chung. Rồi bậc là bà con ở xa về thì họ sẽ họp mặt trước khi mà vào cái thiền đường ngồi chung với mình cũng có thời gian sinh hoạt riêng. Cái này nó biết mình như vậy, bắt buộc phải cách riêng mình.

Nếu cách riêng về nhà có nghe không đồng, giới thiệu cho một miếng đất cách cái thiền viện Phanh Nhanh ở Miến Điện là bốn triệu phút lái xe. Đi từng nói bốn triệu phút với thằng vẹt đi vào nó là chỉ có xe tăng. Nói nghe coi như là thích người biết, bà đại diện tôi nói mà bằng đó, nó chỉ có xe tăng. Ý nghĩa là nó chắc gì từ đầu bé đâu, mới về không có được, chỉ còn một con. Nó cái xe mà mượn đó vẫn ego, cô đòi về cái nó nhìn giống như con heo, mà lo hình chiếc xe Mỹ như con heo mày lên vú. Gì nhỉ? Có nghĩa là không còn với xe nữa thì tưởng tượng động trời như nha.

Chế Linh cuối cùng ở đuôi của nó cái miếng đất của ngài. Con thấy phê quá không chịu không nổi. Thì ngài nghe như vậy, ngài mới nhắc ra cái lúc đó rồi mới chịu, rất là cái mắc làm.

Con thấy phê quá không chịu không nổi, thì ngày nghe như vậy, ngày mới nhắc ra cái lúc đó rồi mới chịu. Rất là cái mắc làm sao, càng cũng của Thiền viện mình nằm kế. Bằng cách khác là nó biết này, thì nó lớn, ở đây chỉ có cách gì hay cho máy bay tóc, diễn viên mình cắt xong rồi mình chết. Là cái này đẹp của Thiền viện Nga, nhưng mình cái đó thì nghe ham thiệt. Mình đi thì mình giao chìa khóa, là tên thiền viện giao làm giả khác. Còn bình về thì mình có thể biết trước thì tao thu xếp để cho mình về đó.

Tuy nhiên vấn đề là lỡ mà mình có một hai chục bà con ở trong nước ra, còn lại bên Âu Mỹ mà về ghé ngang đó, thì ghé kiểu gì đây? Cho nên nó là những am nhỏ Việt Canada của chúng, cơ bản cho có lẽ nằm phải tạo của miếng riêng cho mình cắt cái kiểu mà mỗi cạnh ba mét. Mỗi cạnh ba mét, mua hai cái. Có nghĩa là mình không có phải là lọc giáo, mình không có là lâm thiền viện, có chỉ là cái tú xứ khác miệng coi. Và 20 cái, nhưng mà mỗi cạnh bằng gỗ, mỗi cạnh khoảng chừng bốn mét mỗi cái, mỗi cốc. Nói em tới là hình vuông, mỗi cạnh là không quá rộng mà không quá hẹp.

Rồi diễn viên có cái có hai cách: một là toilet riêng, còn hai là hai cái một, một cái lép hai người có một cái lép. Còn cách một là họ còn ai có người ở bao nhiêu tiền. Dễ thứ, quý vị hỏi thì tôi không biết. Mà hỏi ngược lại cái gì thì mình cắt cái cốc, nó bận cái gì? Mình cắt cốc tường ốp đá ở đường là web, đây làm cho nó là taxi măng, mình bắt cóc gỗ hay là kết thúc tre, mà gỗ gì gỗ, cạp con đề danh mộc, mình bắt cóc xanh, là cắt cốc trà hết. Mình lập ngói là con hay là nạp lá thành tim, mình. Cho nên không có nói tiền, mà cái người cách làm, quý vị chứ không phải là chúng tôi.

Có nghĩa là chỉ được cái gì cái chỗ đó thôi. Và tôi nói lần nữa, coi là thoại sang đang hầu chuyện đây, tôi sẽ không của lấy của vị một cách nào hết, có nghĩa là chỉ cho các vị địa chỉ đó, các bạn đến coi đất và ca sĩ cắt. Nhưng mình diễn viên trong đó có 12 cái điều kiện: không dắt con em nho nhỏ và chất xơ, giống như kiến trúc sơn, trên vụ Công Sơn, lời đem con em cháu chắc chút chích cho các lên trên đó. Rồi phơi quần với áo dập nhiều, rồi rất nhiều mà đi nấu ăn kho mắm mịt mù khói sống Trường Giang là không được. Chứ lại vào đó là hành lý đi máy bay, có nghĩa là đặc anh chỉ có 20 kg hành lý, có nghĩa là hành lý mới nào được phép mang lên máy bay thì cũng chính hành lý ấy được phép mang vào cái chỗ này. Nói chung không. Có hiểu không? Nhắc lại, hành lý nào mà được phép mang lên máy bay, có trọng lượng được phép mang theo, thì trọng lượng chính là trọng lượng được phép chỗ này, là cái đồ đạc tư trang không có vượt quá kì cái trọng lượng mà máy bay cho phát.

Chỗ này đi máy bay Bình Dương để mình chuyển máy bay. Và từ chỗ này ra đi, các vị cứ kéo va li nó lên, nó bài không cần phải lấy ra món gì hết. Thậm chí là tới nó xong đi về là hình như và Mi nhẹ hơn nữa lại ca Nga, hồi đi thì đem theo đồ khô, rồi về rồi chỉ là Trống Đồng có gì hết, chỉ nó về bỏ quần nếu cần để lại đó luôn. Để lại đó rồi làm sao cả da mặt với phương có mặc đồ quý vị đâu rồi sợ.

Và còn cái gì? Khoảng cách có bao nhiêu thì Ok, tùy với vị chính cái vị qua mà những người làm việc với ngày, hoặc là nếu mày chửi không có liên hệ tới, ở biển là người làm việc với thả với thầy, hoặc là thứ vị giao cho các nhóm nào nó về riêng. Chúng tôi để chúng ta cũng chỉ làm cái chỗ cho chúng tôi mệt thôi, chúng ta cũng làm riêng một chỗ cho chúng tôi. Có nghĩa là chúng

để chúng ta cũng chỉ làm cái chỗ cho chúng tôi thôi, chúng ta cũng làm riêng một chỗ cho chúng tôi, có nghĩa là chúng tôi coi cái đường kinh thành bao quanh ở mưa gió chúng ta vẫn cứ đi xung quanh được. Và hiện giờ tôi đang đi chưa, chưa, mới con tìm mới có đất thôi. Mà bây giờ chúng tôi đã có trong tay 8 cái nồi, ngồi nói có thể mua đồ cũ để qua bên đó, là bất cứ bà con mà đổ bộ bao nhiêu đông đó thì mình vẫn có khả năng cung cấp được.

Và mỗi sáng như vậy đó thì mình sẽ khiêng hai nồi cơm trắng, nên quý vị chứ còn tôi không làm việc nó kỳ lắm, tôi chỉ bỏ tiền ra thôi, bỏ tiền mua gạo, bị nấu hai đường cơm trắng đưa ra trước, chờ chư tăng đi ngang đó, là coi như cái vị cúng dường hai cái nồi cơm. Lấy cái bút viết giá vé vậy đó, xong rồi dẹp hai cái nồi đó. Thì cái người nghèo cỡ nào, mua không được 100kg gạo hay sao, đi cúng đủ 100 ký gạo thì đi về xứ nhà, cúng xong rồi đưa ra tới chỗ ăn điểm tâm, chạy qua bệnh viện sao không nói. Bữa chiều về nó cũng rửa nồi xem, suy là khuya dậy sớm tiếp tục làm hai nồi nữa, hay là cũng chóng.

Rồi cứ là sáng, cứ là mấy chị em khiêng ra trước, chờ chư tăng ni tu nữ đi ngang, hết hai cái nồi đó là khi vô ngâm nước là bắt đầu đi đủ đèn. Cứ mỗi ngày cái bị làm hai cái nồi cơm trắng như vậy, thì cái vị tưởng tượng nếu mà được 1 vị, 2 vị, 5 vị, mà nhắm mắt lại mà thấy mấy nồi cơm mà ngủ xanh, thiên thấy mấy nồi cơm là đủ xanh thi. Cái đó là dành cho người nghèo, chứ chưa hề kêu cái vị phải làm cái chuyện mà sơn son thiếp vàng, đúc chuông đúc tượng. Khán cứ nghèo như ăn mày đi bán vé số được, cái này đang nói những người bán vé số. Chị cứ để dành tiền, mỗi lần qua cái chỗ chúng tôi thì cứ mua trong ký.

Xin chào ngon với việc tất cả các vụ chứng điển mà tôi đi là điều anh gạo nếp gạo cũ. Mà trong khi xứ đến điện nó là cái chỗ cung cấp là gạo thóc cho thế giới Miến, Thái, Việt, mà không hiểu vì sao mà cắt rồi Miến Điện nhưng anh ăn còn này gạo nát không. Thì cái nhóm này nó phải đặc biệt, hãy cơm mà chỗ của mình đó vẫn là cơm Thái hạt dài dẻo hoặc thơm ngát, thơm dẻo dài đẹp. Cứ nghĩa là chiếc răng đi bán về với chỗ của mình là biết là cơm ngon rồi.

Bữa nào mình phát tâm đến từ một quốc gia hay nồi cơm nếp, nó là chị đang ở quận nào vẫn như thanh thản luôn. Cái Long cũng hai lần thứ hai thứ bảng điểm tầng em làm hay mình cơm dead, còn 5 lần cơm tẻ. Thì cứ như vậy đó, thì lúc cạnh tử và con nào gấp nhá, cho tôi chỉ cầm chén cơm tôi với giấy trước mặt là nhìn cái dáng cơm rồi. Nhớ nha.

Ok ok, bây giờ thì qua cái kênh khác, kinh an toàn, kinh doanh toàn, mô hình nền toàn lệch kênh.

[âm nhạc]

182c nội dung không ai trên đời này lại có thể an toàn vô sự trước cái gì, ta cái già bệnh chết và nghiệp quả thiện ác. Nhớ nha. Chứ thiên không bị già bệnh thì cũng phải bị hai cái đi anh hiểu ông ta. Nguyên và kênh này nói vậy. Nhớ nha. Cái này không ai trên đời này có thể an toàn vô sự trước cái già bệnh chết rồi nhịp hỏa chị nhé.

Trước tiên là không có già, chúc này không có già, người có bệnh, đúng với mày điên, cuối cùng rồi chứ đi nói đây là bao gồm đầu tiên nha. Đừng có nói rõ nè, sa-môn bà-la-môn, thiên nhân, ma vương phạm thiên kệ luôn, chứ Phật Thánh Hiền cải lương chứ và Khánh Hiền nghĩa lý gì, Khánh Hiền kể luôn, thì cũng không thoát được mấy cái này. Có nghĩa là đứa con này cũng bị già, về cũng bị bệnh, rồi cũng phải có lúc viên gạch bỏ sát.

không thoát được mấy cái này, có nghĩa là đứa con này cũng bị già, cũng bị bệnh, rồi cũng phải có lúc viên tịch bỏ xác. Còn cái nghiệp báo thì ta cũng đâu có thoát được. Thì coi như cái rủ này, trên tra độn bụng nói xấu tiên, là ngày khó có sốc tâm lý trước cái chuyện đó. Một mai cũng không có gì mà mình phải nhìn nhận, mình sẽ bị chúng nó chửi. Cái đó rõ ràng là nghiệp xấu rồi, do cái quả xấu đời trước.

Ngày nay, ngày cũng đã từng vu oan giá họa cho một vị đạo sĩ. Nhưng mà đắc tiền đó, người ta tu hành ly dục mà ngài nói người ta là giả mạo, nghĩ gì cái chị này ra mẹ của thằng khác đó. Mà coi như là ngày phải bị đi địa ngục rồi, ngày trở lên người bị vu oan giá họa bao nhiêu tiền nguyên khối lửa luôn. Mà chỉ vì cái chuyện vĩ bán một cái bị rách thầy Yên với khách nghĩa tên Hiền Lý Dùng, tiết diện bao nhiêu chuyện mà ngày bị ám toán, nó bị chết. Nhưng mà cũng bị thương tích, xây xước, rồi bị cái chứng kiết lỵ, bị cái chứng đau lưng la la.

Thì các vị đâu có nằm ngoài cái vòng nghiệp nhân quả. Với bài thi nghe nói, nghe bị già, bị bệnh, bị chết, chú ý người Mỹ nằm ở đâu có dòng điện quả, nói chi là chúng ta.

Thì các bài kinh này có cái kỹ như thế này: một vị sơ quả, ngay khi chứng quả thì tự nhiên thấy ra điều này: cái gì đã sinh ra đều có duyên hải, và đã được sạc cũng bị tiêu mất. Tiếng Pali gọi là cái niệm thuộc lòng văn kinh, chiếc xe mu đã giá số comment sáp pentan mí pro đã thằng Mạnh. Đây là các câu rất là nổi tiếng, bà con nào vào Google, có ai cáp by cái việc copy cái câu này nè cái bị liền, Google nó rất thú vị đi đã luôn. Đây là cái tất cả các vị thấp sơ hỏa khi mà tác đạo thì đều cái câu để nó tự nhiên hiện lên trên đầu, dán kính với sever tăng tập 8 năng nano cicumin.

Có nghĩa là tất cả cái gì ở đời này nó cũng đều, hai cái gì có mặt cái đề này là cũng đều do duyên khởi mà ra, và cũng do duyên mà mất đi. Hoặc các hiểu ngay mọi thứ đời, hãy có xăm thì có có việc, có nghĩa là sao? Già bệnh chết và cả những nhân quả nghiệp, có điều là những biểu hiện của tam tước.

Karaoke nghĩa quân ta và bệnh chết và cả nhân quả nghiệp báo đều là những biểu hiện của tâm cứ. Nghĩa là sao? Ta lúc và lúc trẻ, lúc và lúc trẻ cái gì nữa, lúc khỏe lúc đau, tâm nó thì lúc thiện lúc các, lúc buồn lúc vui. Nhớ nha, buồn là buồn này là quả của ác đời trước, vui đời này là quả của thiện đời trước, ác đời này là nhân của buồn đời sau, thiện đời này là nhân của vui đời sau.

Như vậy có nghĩa là già bệnh chết và cả nhân quả đều là những biểu hiện tâm tướng. Vì sao vậy? Là về thân mình lúc già lúc trẻ, lúc khỏe lúc đau, tâm mình lúc thiện lúc ác, lúc buồn lúc vui. Mà như vậy nó có gì đâu? Sao không sao được mẹ gì mình. Mới phân cách đang buồn đời này là quả của ác đời trước, vui đời này là quả của thiện đời trước, ác đời này là nhân của buồn đời sau, mà thiện đời này là nhân của vui là sao?

Có nghĩa là trong từng phút các vị sống, được bố cái này cần phúc, thân tâm ta luôn thay đổi. Thiện mà qua ác là chết một lần, từ ác qua thiện là chết một lần, từ buồn qua vui là chết một lần, từ vui qua buồn là chết một lần. Nghĩa là trước khi vào quan tài bằng gỗ, ta đã nhiều lần chết mà không hề biết. Hiểu không ta?

Đây là quán chiếu nha, đây là cái cách quán chiếu bản chất đời sống. Các bạn cái này nó rất là quan trọng, bare copper góp ủng ghê luôn. Chứ còn các bài kinh này nó rất có

Đại ý đời sống các bạn, cái này nó rất là quan trọng. Có nhiều người góp ủng hộ ghê luôn, chứ còn các bài kinh này nó rất có tâm trí, nhưng người nhà miễn nhốt cũng coi như là không có vũ khí gì luôn. Có thể ghi chép nguyên cái lọn này, và tôi ghi là tôi cũng được, không có cần nhịn cái gì hết, cái điểm tự nhiên thì cũng được.

Có nghe là không ai trên đời này có thể vượt qua già bệnh chết, và quả báo của thiện ác. Đã đọc có 10 tiếng anh: ta già bệnh chết trong từng phút, vì ta nó thân, ta lúc già lúc trẻ, lúc khỏe lúc mệt, lúc phải lúc đau, lúc thiện lúc ác, lúc buồn lúc vui. Cảm ơn cái mép tao đi ngu này với Quốc Khanh rồi nè. Mấy cái này mới bị ghép, không có cái bàn tổng đó ghép lại thành công.

Các bạn tổng nghe nói thì kỳ tiền, nhưng mà những kẻ nào mà lén nghe dám đắc 500. Bây giờ nếu mà giờ mình nghe mình đọc hoài vậy đó, rất là sâu.

Đừng phúc thanh, tam thân thanh tâm cao lương. Thay đổi từ thiện qua ác là chết một lần, từ ác qua thiện là chết một lần, từ buồn qua vui là chết một lần, từ vui qua buồn là chết một lần. Tức là chưa cần quan tài bằng gỗ, ta đã nhiều lần chết mà chưa bị chết. Cứ đọc như vậy xuống một ngày như vậy.

Cái này quan trọng lắm, chứ cứ vô chùa cứ kêu đồng phước, kêu chữ hiếu, đừng có thuyết pháp khuyến tu mà nói chung chung vậy đó, nó khó đi xa, khó đi sâu, khó lên cao, quá đi tế nga nên và đi tới khó đó.

Rồi bây giờ là qua tới kinh 183. 183 là kinh gì ta? Kinh 183 là cái ông đại thần xuất sắc của vua A Xà Thế đến thưa với Phật suy nghĩ của mình. Ông nói: nói sao ta, có gì cũng bỏ, không nên giấu riêng một điều gì trong lòng. Có bao nhiêu thì nên nói hết ra, tốt hơn là im lặng. Không làm như vậy đó anh, không nói. Con nghĩ vậy đó, con thấy rồi, giữ bụng có tốt.

Trong nhà mình là đồ đạc cần phải phơi, bụi rác cần phải đem ra, chăn đệm giường ghế thỉnh thoảng cũng phải đem ra phơi nắng. Rửa cái chỉ Huế bằng tiếng Trung như vậy. Trong bụng mình có cái gì thì nói ra hết, sống như vậy nó có lưu thông, nó có thông thoáng.

Thì cái phần này không, đó là một đoạn, đó là một cực đoan. Phật rất dễ bị cực đoan. Phật dạy rất là giá trị, cực đoan không có gì là việc nói lại tốt cản. Nhớ nha, không có nhiều việc bà này không tốt hơn xấu. Nhớ là niết bàn không có không xấu. Nếu bạn không phải chịu thôi mát, cho nên để niết bàn bình, chứ không có gì là chuyện nói cái gì nó cũng phải.

Không ở nhà thì nhà nói thế này, này nói lên. Bây giờ mới ghi: Phật dạy rằng không phải trong bụng có gì cũng đem ra nói. Chỉ nói ra điều gì đem lại lợi ích cho mình cho đời. Có bị hiểu như tăng cái câu rất là nhị. Chỉ nói ra cái điều gì giúp cái thiện phát triển, khiến cái ác bớt đi. Anh không nên phát biểu khi mà thiếu tiêu chuẩn này. Không hiểu ông ta, không nên phát biểu khi mà thiếu tiêu chuẩn này.

Có nói nhớ nha, nhớ cái chỗ này. Cái này nếu mà con ngựa là không có đọc chữ giải rồi, chứ cái dừa hư vợ trong các bạn văng của lời dịch đó thì cũng hơi đuối. Biết cách nói của người xưa, nhớ cái đôi người xưa thì mình bao nhiêu thôi.

Phật dạy rất nghĩa Việt cực đoan. Phật dạy rằng không phải cái trong bụng có cái diễn ra cho nó hết. Ví dụ như mình hỏi gì, chứ bây giờ ăn rau tốt không, thì nếu mà nó một con thì mình phải nói nó cách chính xác. Người ăn rau nhiều có tốt không, thì mình tao nói là ở mức độ nào, ăn rau củ hoa quả.

mình phải nói nó cho chính xác. Người ăn rau nhiều có tốt không, thì mình phải nói là ở mức độ nào, ăn rau củ hoa quả chiếm bao nhiêu phần trăm trong khẩu phần ăn mỗi ngày thì mới gọi là tốt, chiếm bao nhiêu phần trăm thì bị xem là không tốt. Hiểu vậy không, chứ mình chỉ nói một con dao cái là tốt lành, nói cho mẹ rất là chung chung, very very chung. Mà tự mình phải hiểu biết.

Không biết cả trong nước muối, không biết cái này không, ở bên Mỹ đó có cái này nó cầm luôn. Có nghĩa là mỗi ngày ta nên bổ sung bao nhiêu chất dưỡng tố vào thân thể, cái biểu đồ dinh dưỡng đó. Việt Nam có thể biết cái này không, hiện nay có biết không, chứ còn mình cứ tưởng là, là sai.

Tôi nhớ có cô thích ăn thịt rừng lắm, mà đặc biệt là thích ăn thỏ. Thì ở thành phố không có, cái quán bán trên rừng cũng thích lắm. Không tới ngoài thì có cái bữa, từ ngày bữa giọng hát dày quá, mới kêu, mở chỗ sao mà thịt thỏ hôm nay sao nó vay dữ vậy. Thì nó nói nhỏ, nó nói ông khách quen tôi mới nói thiệt, thỏ mà nó hiếm cho nên chúng tôi pha nửa thỏ nửa bò. Ông hỏi xa nửa là pha làm sao, cái mới cười, nửa con bò nửa con thỏ. Thì mình thấy tiếng bằng chất luôn, ngôn ngữ thì nửa con này nửa con kia thì có nghĩa là 50, 50, nhưng mà trong thực tế nó không phải như vậy.

Cái việc tưởng tượng nửa con bò nó là bao nhiêu mấy ký, nửa con thỏ là mấy ký. Đó là câu chuyện cười, nhưng mà xin thưa nhe, những mẫu nó ghép mà chính ta dầm người cũng vậy. Chúng ta cứ sống nặng những cái khái niệm, những cái khuôn được như vậy. Lát nữa, nửa nửa, bằng bằng là mình nghĩ giống nhau, nhưng mà không, nửa con bò nửa con thỏ. Mình chọn nửa con bò là tao nhớ mất cha nó, nửa con thỏ rồi.

Nhớ nhau, ở đây nói về cái gì cũng là chừng mình. Hỏi cái nói nói nói năng vậy, im lặng, cái nào tốt, không thể nào mà mình nói một chiều được, mình phải hỏi là nói cái gì, im lặng kiểu nào. Nói cái gì và im lặng thế nào, chứ không phải không thể nói một chiều là cái nào tốt hơn cái nào. Nhớ cái này nha, cái này quan trọng. Nói cái gì, im lặng thế nào.

Phật dạy đệ tử Tỳ kheo, đệ tử xuất gia của ta, khi gặp nhau chỉ có hai việc để làm: một là cùng nhau im lặng lấy thiền định, và nếu có phải mở miệng là cùng nhau đàm luận về Giáo Lý. Đó nha, nó rõ. Nhưng cùng im lặng để làm cái gì, để thiền định. Mở miệng để là đàm luận Phật Pháp.

Ngày nay im lặng để chat, để chơi game, để câu like câu la, thả thính, thả thính. Thấy nó như vậy đó. Mà tự chụp hình selfie, rồi nghiêng qua nghiêng lại, thấy chưa ngoài này tuyết rơi. Còn nếu mà không tiện nói thì cũng cười, miễn là tự chụp hình. Xin thưa, tôi chưa bao giờ tôi làm chuyện đó. Mà các vị VIP hôm nay tôi sẽ cho tôi xem lần cuối trước khi tôi tắt.

Nếu mà tôi có cái lòng khoe, có chớ, bên đây nó đẹp, nó lạnh là bao nhiêu, cái gì mà đáng khoe lên mấy vị thì khỏe. Phải về cái gì mà người ta không có, không tưởng được, thì khoe, nếu mà phải khoe. Chứ còn ba cái thứ tuyết rơi nó về nhà cái phải quậy, rồi bông hỏi phù luôn, nó phải tuyết cái có cái gì đâu.

Rồi cho nên đừng để im lặng là hai vẫn im lặng để mà ta selfie, để mà support lên trên Facebook. Cái im lặng nó cũng quý, mày im lặng để làm cái gì, các em mới mà quý nha.

Rồi, như vậy thì cái bản kinh này đó, mình thấy là đọc sơ qua thằng Hiếu cũng có gì.

g để làm cái gì? Cái mới mà quý nha.

Rồi, như vậy thì cái bài kinh này, đọc sơ qua thấy cũng không có gì, nhưng mà nó sâu lắm, nó sâu lắm. Có nghĩa là đừng đánh giá trên hình thức. Đừng đánh giá. Hình thức và ngôn từ đôi khi là cạm bẫy chết người. Hình thức và ngôn từ đôi khi lại là cạm bẫy chết người. Cái lòng mình vùi đầu trong hình thức không, mà cái nội dung đời này sang đời khác cứ tưởng vậy là ngon. Sợ nhất là cái đó.

Tôi không có hình dung được cái cảnh mà tôi vì cái dịp nào đó mà tôi phải mang thân phụ nữ, rồi 18 20 cái lấy một cái thằng nào đó về hầu hạ nó, rồi nấu ăn cho nó, sinh con cho nó, rồi nó đi vivu chỗ này chỗ kia, tôi ở nhà cứ nấu cơm giặt vũ trông con, rồi đèn khuya hắt bóng lên ngồi chờ nó nhậu, nó đi karaoke, đã rồi nó về dọn mùng vén màn cho nó ngủ. Nó thích thì nó xử, không thích thì để mình làm. Nếu ra rồi vẫn vậy, nó quăng mớ tiền cho.

Em nghĩ vậy mà ngon, rồi nó thiết. Bao nhiêu đàn bà phụ nữ trên đời này là thứ bèo, có bao nhiêu lấy cái thằng có tiền, mấy cái thằng có tiếng, mấy cái thằng có chút địa vị, để về kệ nó đối xử ra sao cũng được, miễn là có chỗ gửi tấm thân. Coi nó làm cái máy, cái máy đẻ cũng được, nó xăm cho nó về đứa con để em gọi cũng cố địa vị trong các dòng tộc.

Mà tôi thắc mắc hoài, làm cái gì? Để làm cái gì? Thời gian nó phải cạo đầu cho em. Không có Miến Điện, có lòng phụ nữ học giáo lý cho nó xứ Nga. Còn nếu mà nó thì ngoài đời đó, cứ đi bán vé số không có thằng nào nuôi, bán vé số lấy tiền về mua xe mua xăng đi phượt, đi phượt xong về bán vé số nữa, đời vẫn có ý nghĩa.

Trước còn mà tôi không biết, tưởng tượng được cái cảnh mà sống theo lối mòn, nó cái vị trí được cái tiếng vợ hiền dâu thảo của tủ lạnh xương sống, quá đi. Ở đây các vị cho phép tôi có cái không nên nặn nha. Cái chỗ khác biệt giữa người và thú là cái con người thật sự luôn từ chối lối mòn. Cái câu này tôi biết nhiều người bao nhiêu thù lắm, sẵn sàng kém nuôi, nhưng mà đây là cái câu vĩ đại. Bởi mà tôi nói cái chỗ khác biệt giữa người và thú là con người thật sự từ chối lối mòn. Có nghĩa là sao? Cứ sống theo cái điệp khúc, cứ lặp đi lặp lại, cái tên này nên ghen bằng cách lặp đi lặp lại hoài mà không có thấy buồn, kẻ vô vị nha.

Các con thú nó cứ mỗi ngày ăn đúng chỗ, nó đi kiếm mồi đúng cái con đường đó, tối nó về. Nói chung, nó nằm chừng nào nó chờ chết, giờ chết thì thôi. Mà tại sao con người không thấy ra cái đó? Ca lớn lấy vợ, gái lớn có chồng rồi về mà hành khỏe dồi cử nữ rồi đẻ con, rồi cứ lối mòn nó còn đi hoài đời này sẽ vậy. Khác mà không có biết chán, mà anh lắm sống nghiệp cái con lùn quá nặng luôn.

Chỗ khác biệt giữa người và thú là con người thật sự luôn từ chối lối mòn. Phải có để sắt đá nặng nhưng mà khổ thay có chính xác.

Rồi bây giờ mình học tiếp cái kinh là 184. 184 cái kinh này mới là cao siêu nè. Nghe cái kinh này là trên cao siêu. 184 đó. Vì sao đây? Giết khoác sẽ ra là quảng, sợ trước cái chết. Cái chỗ này, chỗ này thấy đọc thuộc lòng chứ. Này có nghĩa là ai sớm muộn cũng chết, ai cũng phải chết, chúng ta nên chọn cái chết thanh thản hơn là hoảng loạn. Cái rất là quan trọng nha con, rất là. Lần đầu trước sau gì cũng chết, thì mình nào mà nó nó nó nó nó tan nạn thì bốn cái hạn này nè, là được xem là lời nhạc số 1.

Hay số 1 là cái gì ta? Số 1, huyền nào là chưa lìa được dùng thế còn thích sở hữu và hưởng thụ các dục gồm sắc, thanh, khí, thú, vị, xúc. Có vị hiểu không? Tang chưa liền được dù cái có

sở hữu và hưởng thụ các dục gồm sắc thanh khí vị xúc, có hiểu không. Tang chưa liền được, dục cái có nghĩa là còn người còn thích năm thứ này thì còn quan tâm danh lợi thị phi, địa vị quyền lực, ăn ngon mặc đẹp, ở sang đi xe, nó khổ như vậy nên không đành lòng vũ áo ra đi.

Cái thứ hai là quá luyến thân xác này, anh cũng không dễ dàng tắt thở nghe chưa, quá dữ, quá dữ rồi.

Cái thứ ba, cái thứ ba làm gì ta, thứ ba là làm quá nhiều điều ác hoặc quá ít việc lành nên lúc mà xuôi tay hay khi đối diện cái chết thì quá sợ kinh hãi đó, số ba đó.

Cửa hàng số bốn là cái gì ta, cái số bốn là không hiểu rõ kết quả. Cái này mới ghê nghe, cái vụ này ghê nè, còn quá nhiều điều nghi nan thắc mắc chưa có được giải quyết thỏa đáng nên cũng sợ hãi cái chết. Sẽ chết khi mà hiểu được giáo lý căn bản thì cái chết chỉ là một chuyến đi về cái chỗ tốt hơn.

Họ nhớ nha, nhớ nha, cái kênh này, cái kênh này rất là theo tôi đó là cái kênh này đó là coi như là đáng xem. Bản tin hữu ích nè, anh cứ mà thấy nó bệnh mình có nhấp nháy mà cứ đè nó ra mà đọc, cái tên gì chứ còn tùm lum nào nó quay lực táp bảo, qua lực thiên thiên hậu kỳ cho con, sẽ cho tôi ghét cái đồ quá đi nha. Mà đi mình nó đọc cái này đặt cho nó biết đường nó sống. Biết sống thì sẽ biết chết rồi, câu hỏi ghi nha, biết sống thì sẽ biết chết. Cái câu này là sống những người nha, nếu mà tôi có con là tôi sẽ xăm cái câu này lừa cái chỗ mình tím của nó, chán nó cũng xong câu này: biết sống thì sẽ biết chết nha. Chỗ nào mới sang, còn mày sống không ra gì với nó cái sự chết nha.

Đây lại bài kinh này nó quá phê nha, bốn ngày người sẽ dứt khoát hoạt sợ cho cái chết. Ai cũng phải chết nhưng ta nên chọn cái rất thanh thản hơn là quản nọ.

Một là cái hẹn chưa lìa được dục, cái còn thích sở hữu và hưởng thụ các dục, mà cái hạn mà còn thích năm cái thứ này nè thì còn quan tâm danh lợi thị phi địa vị quyền lực, ăn ngon mặc đẹp, ở sang đi xe nên không đành lòng vũ áo.

Thứ hai, cái luyến thân xác này nên không dễ dàng tắt thở.

Cái vị có biết không, theo cái niềm tin dân gian Việt Nam thì có ba cái hạn sau đây nè, bốn với bố mẹ, bố hẹn sau đây, ba ngày sau đây khi mà chết rồi rất linh để dễ làm ma phá người. Dân gian nha, một là gái trẻ chưa chồng lòng còn mơ mộng yêu đời. Hai là phụ nữ mang thai, lòng muốn sống gấp đôi người thường. Thứ ba là trẻ con đang tuổi lớn say yêu cuộc đời ở dưới mức độ mà gọi như là cuồng nhiệt. Ba cái thứ này đó mà nó phá đâu rồi bấm xác.

Nhưng mà tôi tin vì gì, ba cái thứ này là nó lọt vô trong ngay bốn ngày, bốn cái bài kinh này. Gái trẻ chưa chồng mà lòng còn mơ mộng yêu đời. Thứ hai là phụ nữ mang thai lòng muốn sống gấp đôi người thường, vì sao, vì họ làm mẫu xác hai mạng chúng còn ghen ta ác luôn, còn nghe không, chết rồi. Phụ nữ mang thai lòng muốn sống gấp đôi là với mình buổi sáng hai mạng mà. Thứ ba khi con đang tuổi lớn, say yêu cuộc đời ở các mức độ cuồng nhiệt mà, ba cái này mà nó lật ngang là nó linh cho mà thấy.

Nó nên cho mày, khi mà tôi về miền Trung, tôi được nghe với chuyện ma mà coi như lặng sống. Mà ở ngoài Huế chẳng hạn, như là tôi có nghe một câu chuyện mà có một cô ở Huế, nó là của của bị chết khi mà cổ đang đi, đang ngọc tú tài đó, rồi coi như là cái quãng đường đó. Nêm ra mà các mẹ, các các mẹ cá to là các bà già và trẻ mình đi đi bán nhà hàng rong ban đêm, như làm bán bánh mì, bán trứng, món chè, bánh tráng sôi, nó là coi như là

Già và trẻ mình đi bán hàng rong ban đêm, như bán bánh mì, bán trứng, bán chè, bánh tráng. Coi như là bà cô ra, cô cũng mua, mua rồi có bữa thì cũng ăn cho họ. Có bữa thì cầm quên đem vô, mà có trả tiền, nó toàn là giấy vàng bạc không thôi. Sáng ra người nhà thấy mấy cái món nó nằm trên mả, khiếp gì vậy.

Thì dĩ nhiên là chuyện đồn ở những thằng cha Lương Minh Thông này chứ không nhằm ai. Nhưng mà có điều là tôi thì tôi nghĩ, nhiều chuyện nó bị hỏi tôi có hay không thì tôi nói rằng tôi không có ý kiến. Nếu có thì cũng có gì lạ.

Một là chưa đủ 15 ngày, hai là còn quái biến thành xác, ba là nhiều ác nghiệp quá, ít thiện nghiệp, tư là lòng còn hoang mang nghi hoặc phân vân về giáo pháp. Thì bốn hạng này nó coi như là nửa đêm sau cái người thường, cái người thái dương sau mà người thông minh.

Giữ ta đã, người ta nói với tuổi trẻ là được rồi, nghe rồi cho nên các vị hiểu chưa. Cái bài kinh thì nhớ, mai kêu lên bây giờ ráng sống dai, sống đẹp để chết tốt, nhớ. Rồi đã sợ ma mà còn kêu nói về ma nữa.

Thời tiếp theo là kết quả. Wao, năm giờ mấy rồi, chúc các vị một ngày vui, ngày mai mình sẽ học nữa, đi giảng quán mở. Mừng quá, là bây giờ 15 rồi, chúc các bạn một ngày vui.

Và loạt kinh hôm nay phải nói là tôi tin là bổ sung rất nhiều và rất nhiều cho bà con. Và đặc biệt là trong cái tuần này mình không học về người đẹp, học về kiểu chết, về kiểu sống, mà học về cách tổ chức tâm lý. Tuần này học rất là nhiều. Bà con nào mà có suy tư đâu đó từng này là bao nhiêu cũng có đồ bỏ túi rồi đó. Chứ ngất đi, vừa mới chục năm mà toàn mới nghe ba cái vòng vòng, ba cách né, rồi cái gì ý nghĩa Phật Đản, rồi mùa Vu Lan, là lợi ích của bố thí cúng dường. Nó đi bốn trăm năm có nghe bốn chuyện đó hoài.

Em chúc các vị một ngày vui, một đêm an lành, và nhớ đừng có thấy ma nhạc.

Sau khi đọc

Giữ lại một điều có thể thực hành

Đừng cố nhớ toàn bộ transcript. Chọn một ý chính, quan sát nó trong sinh hoạt hôm nay, rồi quay lại đọc tiếp khi tâm còn sáng và dễ tiếp nhận.

  • Ý nào liên hệ trực tiếp đến khổ và nguyên nhân khổ?
  • Ý nào có thể đem vào lời nói, việc làm, hoặc chánh niệm hôm nay?
  • Nếu cần đối chiếu, mở mục lục Tăng Chi để đọc bản kinh gốc.