Alo các vị Phật tử nghe không? Rồi, cảm ơn nhiều. Hôm nay chúng ta học phẩm rừng, bài 181. Từ bài này trở lên đến hết bài 190, từ 181 trở lên đến 190, có nội dung tương tự nhau, chỉ có những thay đổi cần thiết mà thôi.
Tương tự là sao? Có nghĩa là các vị biết rồi, trong cái thời pháp đầu tiên, ngay thời pháp đầu tiên của Đức Thế Tôn tại rừng Nai Độc Nguyên cho nhóm năm vị tỳ kheo, đại khái nội dung lời nói về bốn đế. Ngài nói ngay, xác định bốn sự thật. Thứ nhất là mọi thứ ở đời là khổ. Thứ hai là những cái gì mình thích thú đều là tướng, đều là thích thú trong khổ, mà thích trong khổ có nghĩa là tiếp tục tạo khổ. Cái sự thật thứ ba, đó là muốn hết thọ khổ thì đừng có thích trong khổ nữa. Và cái sự thật thứ tư là sống với ba cái nhận thức trên, thì đó chính là con đường Phật khổ.
Cái người nào hiểu được bốn sự thật này, thì người đó chỉ có một con đường tu tập duy nhất, có nghĩa là luôn luôn nhớ rằng trong ăn uống đi đứng, thấy nghe ngửi nếm đụng và suy tư, có ba cái nhận thức tốt thôi: một là mọi thứ đều là khổ, hai là ai thích cái gì cũng là thích trong khổ, thứ ba là muốn hết khổ thì đừng có thích trong khổ nữa. Đây là ba cái nhận thức mà một cái người hiểu được bốn đế phải thường, kịch thường, xuyên liên tục sống trong đó. Chứ không có một cái pháp môn nào mà nằm ngoài cái con đường này hết. Chỉ cái con đường này thôi, nó có tên gọi là con đường Trung Đạo.
Nhưng mà con đường Trung Đạo là sao? Con đường Trung Đạo là cái con đường nằm giữa hai cực đoan. Một là tu hành theo cái kiểu khổ hạnh ép xác, có nghĩa là tự đày đọa thân xác, kiêng khem khổ hạnh cách mấy, quán cực lắm, mong rằng ở đây ráng chịu cái khổ này thì sẽ tránh được cái khổ kia. Đây là quan niệm tu tập sai lầm, nhưng mà nó còn sạch sẽ hơn cái quan điểm thứ hai, đó là muốn thoát khổ cho nên tìm mọi cách để hưởng thụ, dùng cái niềm vui khoái lạc hiện tại để lãng quên cái khổ mà mình đang muốn trốn chạy và giải thoát.
Như vậy thì cái con đường Trung Đạo là cái con đường nằm giữa hai cái cực đoan lạc giữ và khổ hạnh. Tuy nhiên, khi mà thành Phật rồi đi tuyên pháp khắp nơi, nhìn vào cái căn cơ chúng sinh, thì Đức Phật có dạy cái này: tuy là cái đạo ta là kẻ tạo nên là Trung Đạo, giáo pháp ta là Trung Đạo, không có chủ trương khổ hạnh. Tuy nhiên có những chúng sinh nhiều đời nhiều kiếp tu khổ hạnh rồi, cho nên khi bây giờ mà biết được có Phật pháp rồi, không còn cái thích thú nào trong cái việc xu hướng tiện nghi hưởng thụ. Mà không có rớt được trong nhận thức cái kiểu tu của mấy người này, mấy cha khổ hạnh đó.
Nhưng mình lại sợ mấy tranh của hạnh là sao? Nó dễ hiểu lầm rằng tu là phải khổ, cái này dùng cái khổ này, cái cảnh đày đọa thân xác này để đắc đạo, tu sĩ thật lại không. Đức Phật ngài nói rõ ràng như vậy, mà đó là thực tiễn đường mất, cách đạo, thực hiện với con đường Trung Đạo mới là con đường Phật khổ.
Còn cái chuyện mà 13 pháp đầu đà cũng là con đường Trung Đạo, nhưng mà đây là một kiểu, một hình thức tu tập đặc biệt. Tôi nói lại lần nữa, tất cả đều là con đường Trung Đạo hết, nhưng mà những cái phẩm đầu đà có nhiều người mới nghe bữa nay lần đầu tiên nghe đầu đà mà cái gì. Mà tôi nói thêm đầu đà là những cái chuyện kia, hình thức của xuất gia mà hơi đặc biệt một chút. Đặc biệt là sao? Thường thì mấy tăng sĩ ra là cạo đầu đắp y, ngày ăn
Thức ăn của các vị xuất gia mà hơi đặc biệt một chút. Đó là sao? Thường thì mấy vị xuất gia là cạo đầu đắp y, ngày ăn một bữa, không giữ thức ăn qua đêm, không nhận đồ mà cần phải nấu lại. Y áo thì coi như là chỉ giữ đủ để mặc thôi, chỉ một bộ dính người và một bộ để dự phòng, đề phòng chuột cắn, lỡ bị ướt mưa, lỡ chỉ còn một cái dính người, có bộ dự phòng. Đó thông thường là chư tăng nguyên thủy là như vậy.
Nhưng mà mấy vị khổ hạnh thì lại khác. Mấy vị khổ hạnh đầu đà nghĩa là họ cũng y chang như vậy, vẫn ngày ăn một buổi, không giữ thức ăn qua đêm, không nhận đồ cần phải nấu lại, nhưng mà có thêm cái vụ này.
Tức là mấy vị tỳ kheo khác, thích thì cứ thích, nhưng mà ai dâng về nhà ăn cao lương mỹ vị thì cũng được, đầu hôm kén ăn mâm vàng chén ngọc vẫn được, cái rồi sáng nhà bá tánh vẫn gật đầu cái rẹt, rồi bữa sau về hấp nước mắm ăn rau luộc cũng ok. Đó là mấy vị tỳ kheo bình thường. Y áo cũng vậy, y áo bình thường không có, ai cũng cúng dường thì tự lượm vải vớ vẩn về để mà giặt nhuộm may. Còn nếu có người cúng dường, vải bằng tơ, bằng cuộc tăng, bằng mút-xơ-lin, lanh sau gì đó thì cũng vẫn mặc bình thường.
Nhưng mà mấy vị hạnh đầu đà lại khác. Đi khất thực chỉ sống trong cái bình bát, có ăn không có mình ên, không có những lời lẽ ngày ăn hết, không có chuyện mẹ cũng đụng chạm cái muỗng, nĩa, dao kéo trên bàn ăn, cũng không có. Thứ hai, rồi mấy cái vị đầu đà này đó, y áo này chỉ có một con đường duy nhất, đó là vải quăng bỏ về may giặt nhuộm, chứ không có cái vụ mà nhận y mà may sẵn cũng không có nhận, những bộ y mà nguyên mới tinh vậy mà người ta đưa tặng tay sao không có. Những thứ đó không có.
Thông thường nếu không có chỗ ở đàng hoàng thì có thể ra ngoài tha ma mộ địa, gốc cây, hang động, đống rơm để ngủ. Còn nếu có ai mời vô chỗ sang, có mái che, có vách, có cửa, có sàn, có tiện nghi, vẫn gật đầu cành cạch. Nhưng riêng mấy vị đầu đà lại khác, cũng là tỳ kheo, nhưng mà cả đời không có sống trong cái chỗ có mái che nhân tạo. Mấy vị này chỉ có một cái con đường duy nhất, đó là sống trong chỗ tự nhiên như gốc cây, hang động, đống rơm, lùm bụi mà thôi.
Rồi các vị này có những hạnh đặc biệt trong 13 hạnh đầu đà. Là có những vị nguyện ăn mỗi ngày một buổi, chứ theo thông thường thì buổi sáng có thể ăn dặm. Ai đó cho ăn cái gì đó rồi coi đó là buổi phụ, tới buổi trưa là vị trí ăn buổi chính theo thông thường. Nhưng mà với những vị hạnh đầu đà lại khác, gọi là ekāsanika, có nghĩa là nhất tọa thực, nghĩa là một ngày trong một buổi. Cho nên các vị đó sáng không có dám điểm tâm, bởi vì điểm tâm là bao nhiêu toàn là ngon lành mà mình ăn lai rai cho mấy bị nó chán chán, làm mấy vị, nếu mà mấy vị ăn là coi như đời nó chỉ kết thúc, bởi vì sau khi ăn cái chén cháo đó rồi thì coi như bữa đó xong, mà các vị tưởng tượng 24 giờ đồng hồ, SK II hùng tráng, quy mô mà mà mà chỉ có được một chén cháo trắng thì còn gì vậy, cái đời trai nhau.
Cho nên nhất tọa thực là khác cái chỗ đó. Là đã ăn một miếng bánh bò, ăn một chén cháo trắng, hoặc là chỉ có chừng đó nữa, không đậu phộng, là coi như xong cái 24 giờ đó, không có gì để nó rớt tọa nữa. Cho nên nó làm cái gì đó là tội nghiệp lắm. Mình nhìn kim chỉ huyền xuống ảnh lạnh cúng cho mấy vị nguyên bánh bò bằng hai bàn tay là sợ, nhưng mà giết người ta, hỏi đời nhau để được không? Vì đại bi có bị nhận.
Ấy bị nguyên bánh bò bằng ai không, tay là sợ, nhưng mà giết người ta hãy đời nhau để được không. Làm vì Đại Bi có bị nhận rồi, sau khi ăn miếng bánh bò nhỏ xíu đó rồi từ cãi ngay rồi lại mà kết nguyên có phần ngày còn lại đó là coi như chuyện thích thở sống mình.
Không khí nghe cả đầu đàn nói gì đó ở tình anh Đan Nguyên, cái đoạn nguyên cái loại kênh từ 181 đến 190 là nói về các cái thành đạt và hình thức giống đầu đà. Nói chung đó, nhớ nhỉ, đầu đà lối riêng và những vị sống động giáo dục là sao? Là có những người nó vật ngài dạy rằng là cũng vào rừng sống, nhưng mà có lý, cái lý do, lý tưởng, cái mục đích, cái ý nghĩa, cái dụng tâm dụng ý không phải giống nhau.
Có người vào rừng ở để chi, để trốn tránh pháp luật. Có người vào rừng nhãn không muốn lên máu, không muốn ở nhà, em muốn vắng vẻ, không muốn kẻ thù truy sát. Có người vào rừng là bởi vì là cái cơ thể của họ nó thích hợp như vậy, nó đòi hỏi như vậy. Có người vào rừng là chỉ vì muốn cho người ta biết mình là cái người ảnh cứ viễn ly. Nhiều lý do.
Nhưng mà Đức Phật dạy rằng, trong tất cả lý do mà một vị tỳ kheo sống trong rừng, hay là sống hạnh khắc thật, hay là gì này, là sống ở tha ma mộ địa, là những cảnh đầu đà. Đã về những kẻ thì ngày dài, trên hình thức thì những người mà giữ hạnh đầu đà nó giống nhau, nhưng mà về nội dung, lý tưởng, tinh thần thực hiện cho nếp sống ấy, thì có gì rất có thể giữa họ có những kỷ niệm sai biệt.
Bằng cơi lớn Tây Ninh va elite là sao? Là bởi vì có những nghĩa là họ cũng sống trên gần hết rồi, lẽ là chay tịnh khổ hạnh thanh mừng khổ, phải mình đang cổ dài, nhưng mà nên là cái lý kết quả như vậy. Sống trên núi cao rừng thẳm để mà kêu gọi tình thương, hình ức thanh bằng đạm bạc, để mà lớn tỏ rõ cách tạo lạnh đức độ của mình cho người ta thấy.
Mai nhắn cách diễn ở đây của mày kêu, đừng nói là nó có ba cái trường hợp. Một là tôi đi diễm. Còn trường học lại sự lựa chọn ngẫu nhiên nè. Và cái thứ ba là chấp nhận cái hạnh tuôn chay tịnh này nè, vì cái mục đích giải thoát ly dục, kiểu dục thật sự có không có thiết tha gì cái nhu cầu tiện nghi vật chất nữa.
Nó nước Phật dạy rằng, kết chi cái cái người mà trì cái hạnh đầu đà, sống chiên thêm chay kịch hạnh mà với một cái lý tưởng tình dục, đi bỏ nhà cái đời sống trộn rồi hưởng thụ của thế gian, để mà sống ngày có thời gian nhiều cho cái tâm linh, cho cậu tinh thần, để tao rồi đức làm cầu giải thoát, thì chạy dài gần đây lại các trường hợp duy nhất mà tán kín đáng quý đáng để chiêm ngưỡng chim mái.
Còn riêng những cái đường nó kia, tức là ngoài với mục đích mà cầu về đạo giải thoát, tất cả những lý do, ý nghĩa, tinh thần, mục đích, lý tưởng khác đều không có được các Đức Phật tánh đảng trong các trường hợp này. Thành viên một loại kênh này nó bị coi 13 đầu đà là vậy.
Nó mới nhắc lại lần nữa là tung kinh thời Đức Phật có một vị tỳ kheo đó đi chiều tăng iPad 2 chục vị 15 vị, có tâm nguyện hay tâm vị của vị đầu tư viết ngày mà thoại đã giới là gì đâu. Mình hết ngồi thiền của đi bác, mình đi tắm về xong về suối của mình, đi sớm về quê đâu cũng có mình, cái gì của mình mà bạn bè rủ chung đi chung cũng không, là không lúc nào cũng mình hết.
Có mấy vị sư bạn với người cũ nhiên là, anh em có gì làm chiều buồn mà chứ, có lẽ solo là sao, chứ thích mình là sao? Thì bị kia nói không có gì ghê gớm, thì tôi nghe em cứ phải kè thường chán tháng cái bị ghen suốt một màn, thì cho nên tôi cái gì của mình cao hơn thiệt jeans.
Tôi nghe người ta cứ phải kể về cái bài kinh sống một mình. Cho nên tôi thấy cái gì của mình cao hơn thì sang, có thấy ngộ ngộ mới đem chuyển lên trên. Đức Phật dạy mà phải gọi là sống một mình, có phải là như vậy không, nghe tăng chúng có đúng không?
Bây giờ phải biết, còn các vị không, phải hiểu sai rồi. Cái bài kinh sống một mình, nó không phải chỉ là nghĩa đen, mà còn cả nghĩa bóng nữa.
Một mình là sao? Một mình có nghĩa là dầu giữa đám đông hay là một mình thì cũng không để cho tham nó chen vô, sân nó chen vô, si nó chen vô. Một mình ở đây chỉ có thiện thôi, không có ác lấp ló thập thò, thì mới gọi là sống một mình. Nhớ nha.
Người ta định nghĩa cái sống một mình ý là chỉ có thiện pháp, ác không chen vô. Còn cái sống một mình hiểu theo nghĩa đen là một hình một bóng, không có chung chạ anh em huynh đệ thầy bạn, thì đó là nghĩa đen. Còn ý nghĩa mà Đức Phật dạy sống một mình có nghĩa là chỉ có thiện pháp. Một mình mà đúng nghĩa là chỉ có thiện pháp rồi, chứ không đụng vô cái bậy bạ, bổ sung cho các loại mà chúng ta đây nói chung luôn, hiểu không?
Đây là cái chỗ không nghe kịp, không hiểu thì ở đây bà con mình đừng có. Nhiều người cũng gặp chúng tôi cũng có nói, nhỏ mà nói chán quá thì muốn có cái chỗ để mà gửi thân trong một tháng hai tháng vậy đó. Thì tôi nghe họ là tôi nhớ bài kinh này, vì nhức đầu quá mà muốn kiếm chỗ nào gửi thân. Nhưng mà tới mà có chỗ cho gửi rồi thì sao? Móc cái phone 11 ra, móc cho con ra cái dây sạc, online Facebook Messenger người yêu thoát rồi, WhatsApp lập lờ. Tìm cái đó là chết cha rồi nha. Cái đó là coi như sống chung với lũ. Cái người đó gọi là sống chung với lũ cũng được.
Ở đây không ai dại mà sống chung với lũ. Ở đây chỉ có làm bạn, nói chuyện pháp, chỉ có loại bạn thứ hai, suy nghĩ theo thiện pháp, nói nên ra thiện pháp, hành động thiện pháp. Trước sau chỉ có thiện pháp thì mới gọi là độc cư trọn vẹn.
Tư nghĩa về nghĩa đen là solo, một mình, độc tấu độc diễn thì rằng đúng nha. Bởi vì nếu mà nói như vậy thì thiếu gì ở ngoài, là cái gì người đọc cứ mày trai mới đi, vậy đó là tư rồi. Độc cư là chỉ có thiện pháp trong lòng thôi mới gọi là độc cư.
Còn cái người sống chỉ với ác pháp không thì không quay đầu, tư là vì sao? Là vì cái người chỉ sống với ác pháp không thì cũng có lúc này lúc khác. Nhưng mà nếu sống trong thiện pháp rốt ráo, khi mình nói chuyện nhiều nha, ác pháp rốt ráo, thì nó còn có cái chỗ để mà thiện là thiện nghiệp. Thì đi ngủ lại nó chen vô, còn có cái chỗ để mà sanh vào cõi này cõi kia nha. Còn có cái sự chung chạ trong nam nữ đực cái trống mái đời này kiếp nữa.
Nhưng mà riêng cái thiện pháp được gọi là độc cư là vì sao? Là bởi vì cái thiện pháp rốt ráo thứ nhất, anh đắc được tầng thánh, sao xa quá, làm tầng thánh thứ nhất là Tu-đà-hoàn, anh không còn có cơ hội mà chung chạ với lũ chúng sanh được. Anh sống với người mà nếu mà rốt ráo nữa, anh chứng A-la-hán thì coi như anh không còn chỗ nên tái sanh, không còn cái chuyện mà chung chạ cọ xát dây dưa với đám chúng sanh nào, bởi vô sanh bất tử mà. Trường hợp sống trong thiện pháp được xem là độc cư ở nghĩa rốt ráo nhất.
Còn riêng pháp ác, anh còn sống trong ác pháp thì anh còn có cơ hội chung chạ với người này người kia. Nó làm từ ngàn đời muôn thuở, niên thiếu niên vạn đại của lục đạo.
Chứ vị này, vị kia, nó làm từ ngàn đời muôn thuở, niên thiếu niên vạn đại của lục đạo, tên là lục đạo ngũ thú. Cho nên nguyên một loạt bài kinh này nói cái gì? Loạt kinh này nó còn dài, nhưng có một điều đơn giản thôi: hình thức tu tập không quan trọng bằng nội dung tu tập.
Ai ai ghi giùm con này, loạt kinh 181 cho đến 190 gồm một nội dung duy nhất là hình thức tu tập không quan trọng bằng nội dung, tinh thần, ý nghĩa và lý tưởng. Nhớ giùm tôi, cái hình thức tu tập không quan trọng bằng nội dung, tinh thần, lý tưởng của việc tu tập. Cái đó mới là quan trọng. Nội dung, ý nghĩa, lý tưởng, tinh thần, bốn chữ đồng nghĩa này nha: nội dung, tinh thần, ý nghĩa, lý tưởng.
Bây giờ mấy đứa em có phong trào mặc đồ ch�ẹt, rồi có logo riêng, sukide, người gia đình Phật tử, sáng lại phất tay, anh ra ngủ la rồi, lắp lá ba cái Google, bá cái đùi, cắn cuồng tín, ba cái đồ đó là tào lao. Bởi vì nếu mà anh không có sắp xếp được thế giới nội tâm, nội đài của anh, thì ba cái luôn đó nó chỉ góp phần làm rắc rối cho một thế giới vốn dĩ đã quá nhiều màu mè rồi. Lớn chuyện lắm, vẽ vời nói chuyện lắm, lớn diện.
Cho nên ở đây ngài dạy, ngay khi ngài còn tại thế, còn chưa chế định sinh, hay khi ngài đã Niết bàn rồi, thì muốn vợ, cái nội dung chính pháp phải được thể hiện qua cái tinh thần, lý tưởng, ý nghĩa hành trì, chứ không phải qua cái hình thức. Bởi vì nếu chỉ là hình thức, mình gọi là tướng đó, thì coi như đứa con nít còn bú còn nè, tôi đè nó ra mình bắt nó mặc áo tu, làm nó thành sư rồi chê cũng không phải, không thể được. Nó phải có ý nghĩa, phải có tinh thần, nội dung, ý tưởng ở trong cái hình thức ấy, thì cái đó mới được gọi là tu nhé.
Chứ em nên nói chuyện là cái gì, mặc đồ trắng, viết đã bị trọn bộ, kiểu ăn uống sinh hoạt đặc biệt nào đó, vẫn chưa, chưa, chưa. Giữa năm tháng vẫn đâu là vấn đề, vấn đề là nội tâm. Đơn vị các vị thưa, các vị nhớ là bài học căn bản này nghe chưa: mọi thứ đều là khổ, giàu và nghèo, thiện và ác, buồn vui đều là khổ. Thích thú trong cái gì cũng là kết thúc tâm khổ. Muốn hết khổ thì không thích nữa.
Mình không thích đã đành, còn cái thiện là mình chỉ coi đó là thuốc uống để chữa bệnh, chứ không phải là đam mê trong đó theo cái kiểu làm được tao mới thấy mình hay. Đó là chết, trả cho nó, là vẫn còn đam mê trong đó. Nhớ nha, nhớ nhe. Thiện pháp mà mình nhớ đây là thuốc chữa bệnh, thì mình phải bố thí, phải trì giới, phải ngồi thiền, nhưng anh đã có được trong quá trình hành trì, đấy cũng chỉ là quá trình trị liệu chữa bệnh mà thôi, không có cái gì để mình tự hào, tự kêu, kiểu bản tự tôn tự đại. Không có, mình không có tự nhỏ là đã lên rồi, chứ không có cái gì để tự mãn tự kêu.
Rồi ghi giùm, vì tôi đã nói không biết bao nhiêu lần, một cái người giàu có, thuộc lòng từng viên gạch ở trong phòng giam, thì vẫn tiếp tục là thằng tù. Cô dù có biết rõ kiến trúc sư nào nó dựng nên cái nhà tù này, năm mấy, tổng kinh phí là bao nhiêu, thầy thợ là bao nhiêu người, vào năm nào, cái cấu trúc kiến trúc mô hình tổng quát của nhà tù đó ra sao, dầu mình có tinh phong cách mỹ viện thì mình cũng vẫn là thằng tù sau nhà tù. Phụng mỹ châu tiệm, mình có thuộc lòng tam đại vinh chuyển tiền, cũng tùy thôi. Có nhiều thằng tù chính thức làm tụt dốc, chỉ vậy thôi nha.
Cái quan trọng là làm sao cho nó khỏi tù. Cái quan trọng là người tịnh không tì nữa, người mắc nợ không còn nợ nữa, nó mới quan
Cái quan trọng là người tịnh không. Người mắc nợ không còn nợ nữa nó mới quan trọng. Mắc nạn, người đã sống, nợ người bệnh không còn bệnh, người tù không nằm được cả. Cả song hát này thì cả đó mới quan trọng. Tất thảy mọi hình thức, tất thảy mọi luôn yến bộ slow dân, tất thảy mọi khẩu hiệu, tất cả đều là bác.
Ok, bây giờ mình học kinh 191. Không biết tôi nói có nhanh lắm không? Tôi nói có nhanh lắm không? Bữa nay tôi bị sống chuyện nhỏ, chuyện nhỏ, từ từ rồi tôi giãn được bao nhiêu tuổi vậy.
Em kinh 91, kinh Đà Nẵng. Cái tên này nắng đồ. Cái kênh này là coi như làm một cái cơn, một cái làn gió mới, muốn nói mát cũng được mà nó nóng cũng được, thổi vào là Thanh Trì cực đoan ý kiến của Bà-la-môn thời Đức Phật. Và đồng thời cũng là một cái gáo nước lạnh tạt vào mặt của chúng ta.
Lung này là sao? Là biết về dạy rằng người ta cũng phải là nghĩ, người ta cứ bình tĩnh ngủ mình, đừng có ngồi làm thơ nữa. Phải hiểu như vậy. Là sao? Là bởi vì Ngài dạy rằng có những cái điều mà ngày nay chỉ còn ở loài chó, không có ở loài người. Có thể gây đau. Ngày nào đừng có những cái điều mà ngày xưa nhân loại còn giữ được, nhưng mà ngày nay những điều này chỉ còn thấy ở loài chó.
Đúng với vị nghe là gì? Thứ nhất, ngày xưa là chúng sanh đẳng cấp nào, giai cấp nào nó đến đi giai cấp đó. Giai cấp xã hội đàm. Chồng chỉ biết có vợ và người vợ chỉ biết từ thiện giấy. Nhưng mà thời sau này, người ta không màng đến giai cấp của xã hội. Mình tưởng đó là vì tiến bộ, nhưng mà nó lại kéo theo vấn đề khác. Khi người mà mình đến sau này, nó không nhận là chồng của mình, có vẫn là vợ của mình không, vẫn là cái người mà mình được phép nữa.
Trong khi con chó lại khác. Con chó có đối tượng của nó là chỉ khoanh vùng có con chó cái thôi. Còn cái đối tượng mà sinh của bạn tình dục và thể hiện tình yêu của con người đó, bây giờ đó thì coi như là nó là bao la bát ngát. Nói tôi không hiểu nữa. Con chó nói chuyện, con chó đực chỉ biết con chó cái và con chó cái chỉ chấp nhận con chó đực. Đối tượng mà gửi gắm của nó cảm xúc tình cảm tình dục của nó rất đơn giản. Tự gửi gắm con người đó thì nó rất là phức tạp, có nghĩa là cái người đó là người được phép hay không được phép.
Mình làm thật luôn. Em nó lấy điểm thứ nhất là con chó nói về mặt tình cảm tình dục nó đơn. Hai người ngã bà nói nặng ra nữa, thì nếu hôm nay tulum này mình có lấy con chó là vợ, con làm chồng của mình, có tự tin hơn là mình lấy một con người. Từng biết nói cái này sẵn sàng của người bước vào đảng chém luôn. Nhưng mà thấy là một sự thật. Nếu chúng ta hôm nay chúng ta đang lấy chó, bé heo đó, chúng ta có thể tin cậy nó hơn là mình lấy một con người. Là vì sao? Lại bị một con chó, con heo, quá mình xích lại, mình nhốt vô chuồng. Nó là của mình. Nhưng mà có nhưng cũng vẫn làm như vậy, mà bà chết thì cũng phải là nghe chửi mình ở nhà.
Muốn nói rằng cái đạo đức của loài người bây giờ nó đã giảm lắm rồi. Chúng ta không còn cả nên tự chủ được chế trước cái là nhu cầu tình cảm tình dục. Nga lệ nhớ nó bao giờ chửi thê lương Việt thế giới loài người.
Thứ hai, ngày xưa đó các thời kỳ chất gì não. Tôi nói có chu kỳ cá cuối tuần nhớ ký kết nối đất. Ở chu kỳ có nghĩa là xinh nhẹ thu đông, ở đông thiên nhiên và trong con người, trong chiến tranh cũng vậy. Có những thời kỳ tham mạng xanh, nặng suy mận tím, em ảnh đức tin mạnh thiền chuyển.
Con người trong chiến tranh cũng vậy. Có những thời kỳ tham mạnh, sân nặng, si mạn tăng, mà niềm tin mạnh thì cũng chuyển sang với nhau và sống chết trong quan hệ tình dục rất là chung thủy, trong quan hệ tình cảm rất là kiên định.
Còn mình bây giờ, nam nữ đến với nhau, các nhu cầu tình yêu rồi tới nhu cầu tình dục thì nhiều. Về điểm này ngày nay thua loài chó. Loài chó nó chỉ đến với nhau có mùa thôi. Em ở Cà Mau nó thì trăng mùa, trăng giao phối là tháng 10, mèo có, rồi chó tháng 7, trăng tháng 10, mèo tháng 3. Còn người ta tứ quý, có nghĩa là sao? Con trăng đêm rằm tháng 10, tháng 11 vui vẻ, nó vui chuyện ấy lắm. Nhà em gần mình tới là nhóm gặp bỏ vui bao gác về thôi. Đó là mùa trăng, trăng giao phối. Con mèo tháng 3 là cái mùa đó, khỏi ngủ với mấy ảnh gì mẹ. Mèo của mình là cao ghét nửa đêm thấy ớn người, nhưng mà chỉ có rằm tháng 3. Còn chó là tháng 7. Chó tháng 7, trăng tháng 10, mèo tháng 3, mà người ta về tứ quý.
Chuyện về kết quả này, nên mình phải nói rằng người thua loài thú. Bởi vì loài thú nó chỉ đến với nhau để giao phối trong thiên chức, kỳ thị chủng tộc chủng loại. Nhưng mà riêng mình thì bây giờ có nhu cầu, mình đến với nhau, có vì tình yêu, vì lý tưởng, vì hai con mắt cùng nhìn về một hướng, vì trái tim một nhịp đập, mà vì cả hai cùng có nhu cầu sinh lý.
Các nhà sư à, là trong loài thú nó không có chuyện bán mua. Không có chuyện bán mua, mua bán anh như là một mặt hàng. Nhưng riêng trong thế giới loài người, thì chúng ta thương nhau đầu ấp tay gối, kề cận tự mãi, chúng ta có thể chết cho nhau, nhưng mà người nam người nữ có thể coi nhau là mặt hàng, là sản phẩm để giao dịch, cái mà buôn bán có việc gì không? Cái đó nó rất là độc, rất gặp.
Tạng mình yêu thương nhau mà nó hiện cũng đã xem, cũng còn trọng nhau, nhưng mà cái nổi loạn mọi người bây giờ, nước lạnh yêu được thì yêu, mà bán nhau được ăn bé. Thậm chí đường biết những chuyện động trời, nó có nhiều ông vì muốn thăng quan tiến chức, dám đem vợ mình giao cho sếp để mà lấy đó làm cái bậc thang mà là lương bổng chức vụ ở trong cơ quan, công ty, hãng xưởng. Dễ sợ như vậy. Đó cũng là quần thức bán buôn.
Rồi cái số 3 nữa, có những chuyện mà bây giờ chỉ có loài chó. Đó là con chó nó tối thì nó ăn, mà nó no rồi thì thôi. Nhưng mà riêng người bây giờ bắt đầu nghĩ đến diện tích, các tài sản, theo ngoài quan niệm thế. Cái gì là chuyện bình thường, chuyện hợp lý, riêng kinh địa nghĩa game thông tin Phật pháp, khi mà cái đời sống dân đã có đi qua mãi yêu em chiều vàng, có những loại là bình thường của là thời kỳ công xã nguyên thủy.
Công xã nguyên thủy có nghĩa là người ta đánh là hưởng theo nhu cầu mà làm theo khả năng, và không có khái niệm tư hữu. Từ thời con gái con khỉ, công xã nguyên thủy. Và như vậy có nghĩa là hưởng theo nhu cầu, ai cần lấy cần thôi, còn làm theo khả năng, làm cho năng lực, có nghĩa là ai đóng góp được gì thì đóng góp, không có nói chuyện người chèn ép người, bóc lột. Mà đặc biệt là không ai có khuynh hướng tích lũy, cần tuyển dụng dòng sông thì thôi.
Nhưng mà bây giờ cái kiểu đó chỉ có ở loài thú chứ không có loài người nữa. Không có. Người bây giờ là lại có khuynh hướng là thích tích lũy, thích mỹ. Rồi đó là cái cuối cùng. Lại chỗ nào của đó tình, đó là buổi sáng nghỉ, buổi trưa, buổi trưa nghỉ buổi chiều nguyên các bạn trên này nếu không
cùng lại chỗ nào của đó. Tình đó là buổi sáng nghỉ buổi trưa, buổi trưa nghỉ buổi chiều. Nguyên các bạn trên này, nếu không được nghe giải thích thì bà con nghĩ rằng nghe là ngày dính ngày, mắt nheo mắt, người chăm bà-la-môn. Nhưng mà không, đây là lời cảnh tỉnh của ngài cho tất cả những ai nghe được pháp thoại này.
Nó rất đơn giản như vậy. Ngài nhắc rằng coi chừng mang thân người mà có những điều ta không cần con thú. Đó là lời Phật dạy, là lời cảnh tỉnh thôi. Bài kinh chỉ có một nội dung đó, hãy cẩn thận coi chừng đam mê tan rồi. Nhưng mà cái đời sống của chúng ta nó có những góc cạnh sống bằng con thú.
Rồi tiếp theo là kinh 192, nhanh nhưng mà nhiều cái. Có một ông bà-la-môn tên là Đô-na. Đô-na nghĩa là cái cây chanh. Ông này chúng ta phải biết, ông là một học giả bà-la-môn, một chuyên gia về Vệ-đà. Vệ-đà nghĩa là cái thánh điển của bà-la-môn giáo, giống như Coran của Hồi giáo, giống như Bible Tân ước của Thiên Chúa giáo vậy đó.
Ông này là một người được nghe rất nhiều pháp thoại của Đức Phật, và trong một cái pháp thoại của Phật, ông cũng đã trở thành một vị thánh A-na-hàm. Và khi mà Phật niết-bàn, làm lễ trà tỳ, lúc đó ở đây có 7 quốc đại binh kéo tới tính trận tử hùng để giành giật cái xá lợi của Thế Tôn, thì ông lúc đó trong cái tư cách của một Phật tử, và đồng thời cũng là một cái mục thuyết khách, một chuyên sĩ có uy tín.
Ông mới đứng trước mặt sứ thần các nước, ông nói kính thưa các vị, ngày xưa Thế Tôn vì ngài luôn luôn kêu gọi cái tình tương thân tương ái, từ bi thương người, ngài chưa hề nói gì đến cái chuyện là kêu gọi binh đao chinh chiến. Thế mà hôm nay ngày vừa niết-bàn, xá lợi còn đây, nắm xương tàn còn đó, mà bà con nỡ vội lãnh quên lời dạy của ngài, xuyên xiếc đấy. Vì phần xá lợi để lại này, thay vì cùng thờ cùng sống theo tinh thần đại phương Phật, thì chúng ta lại đem nhau đâm chém, dàn quân chinh chiến, máu chảy thành sông từ cái xác này.
Liệu chúng ta có phải là đã phụ lòng Thế Tôn và chúng ta đã làm sai lời dạy của ngài một cách nghịch lý và buồn cười hay sao? Đừng đi thờ lại một con người gọi là từ bi bằng cách lấy máu ra để bày tỏ với cái nắm xương tàn của người đó.
Với những lời giải thích quá hùng hồn ấy, sứ thần các nước rụng rời tái mặt, mới ghét chú ký xuống lạy ông này. Nhỏ nhẹ quen hiền rồi, xuống để ông ấy lấy cái cân bằng vàng ròng, cân chia xá lợi ra thành 7 phần. Ông này không có làm may cái vụ đó.
Coi như là vĩ đại xiết, còn hơn là vụ Iraq hồi năm 2001 nữa. Hồi đó nó không nổi tiếng lắm, mà tiếng là trong lúc mà ông đang chia xá lợi, ông mới đang làm, nhưng đâu phải ăn cắp ăn trộm, mà ông làm trong cái tinh thần của một vị thánh. Ông cũng nghĩ rằng đây là lúc tại sao lại phải chia đồ của chung, không công ích, cho nên nó con tốt nghĩa bóng thôi.
Trong lúc chia, ông thấy có cái chiếc răng, ông lấy giấu trong kẻ ghim tóc, không được, chia tiếp. Trong lúc đó, các vị Trời nhìn thấy người mặt tiêu, thì ngài mới thấy mới tóc của ông này cất đem dâng cúng cho mình, nên là chính.
được nhìn thấy người mất tích thì người ta mới thấy mất tóc của ông này. Cứ tắt đèn Thịnh Thịnh viên cho mình, nên là chính thức lấy bằng tầng. Không chỉ có trời biết, sẽ không chia xong, tôi cũng đi về. Có nghĩa thì em chia tăng không, bây giờ ta nên búi tóc cũng nó biết là cái chỉ răng mất rồi.
Không thí sinh cái vị sứ thần không nói thôi. Giờ Campuchia mà tôi không có được cái gì luôn, thả cho tôi xin cái cây này về để về thủ thờ mày đây ngày hôm nay, lúc con còn sống.
Không mới đến không, hỏi nghe thấy Tôn. Lúc này thì ông chưa, chưa lúc nào chưa đắt ngang. Nó điện cho tôn giả: tao nghe nói hình như là ngày chứ có chào hỏi đứng vậy, là vườn chỗ em chuẩn bị vào năm môn lớn tuổi, là những cái đối tượng mà rất là được trọng vọng với chung của xã hội ở chỗ đương thay. Mà nghe nói thành như tuổi tác mà nào đi nữa, lớn hơn bằng ơi nhỏ hơn thì chưa có đứng dậy chào hỏi, là người chỗ chạy hết. Có phải như vậy không?
Thì Đức Phật nghề này hỏi ông Bồ Câu Hỏi: vậy chứ theo ông, ông có nghĩ ông là một Hoàng Lâm khôn nằm trong số những cái mà la môn mà vừa nhắc 20 tao nó giờ phải chứ như con là những cái tiêu chuẩn và để tự gọi là bà la môn tránh hiệu thiệt hôm nay, và người con có đủ. Mà nhất là con là dòng giỏi, là nhiều đời là bà la môn không có là tạp chủng. Thứ hai, nó bị con lớn lên con được đào tạo giáo dục bài bản trong môi trường bà la môn, chữ nghĩa kinh điển là đúng không, coi như là giáo lý tin thông uyên bác như vậy. Chị em chỉ thế giới trẻ con đáng gọi là bà la môn.
Đức vào cái chỗ này, chỗ này mà còn có lưỡi nha. Chứ có cái nghe em nói vậy sao, cái cà đến trách một loa tên những cái vị bà la môn mình được xem là tác giả của thánh điển Veda, giống yêu Thiên Chúa. Mà bây giờ mà nghe nhắc đến anh không chút xe, hay là Thomas PK, là là những nhà Thành Ngọc mà Trung gỗ của của Thiên Chúa, Thiên Chúa mà phải nói là tôi là ai cũng phải biết. Thì em ngày ông là đạo Phật của bút cho phù, sáng ai cũng phải biết. Mình bên Phật giáo Bắc Tông kỳ máy Minh là vô trước, Long Thọ, Huệ Năng là thành vú, mà nói là không biết, mà còn nhiều thứ phẩm. Thì trên bà la môn ý, nhưng mà 50 mà nói 8 cái ông tác giả lớn này của Veda mà không biết là dốt lắm. Thì hỏi có biết nữa mẹ mày thì nó biết, thì nó biết nó sao sao á.
Ở chỗ này chiếu dễ phải cho chúng ta biết một cái chuyện vô cùng kỳ thú, mà Trung du lịch bác phải biết, bắt buộc phải biết. Tệ là sao? Là chúng ta biết rằng các bạn La Môn giáo có trước thời Đức Phật, và theo Đông tin nói thì từ vô thụy lương rồi hãy còn có Phạm Thiên, còn có người du thuyền, thì còn có phải là một giàu biết. Bà la môn giáo nó là một cái hệ thống vừa là tư tưởng triết học, mà người là tôn giáo tín ngưỡng của là những cái người thừa kế mà chưa tới nơi tới chốn nhà của những vị tu Thiện.
Nghĩa là sao ta? Có nghĩa là vậy. Ông a, ông chán đời đi du núi vô địch những tu thì cũng đặt tạo không có, thì anh không có lãnh đạo tình không, thì với cái thằng công của ông, ông có thể nhìn thấy được rất là nhiều chuyện nơi này nơi kia mà người ta không biết. Từ nho ý lý số, có nghĩa là từ vấn đề chữ nghĩa rồi thuốc mê em thủy tử vi, gây cả các vấn đề như là kiến trúc nghệ thuật âm nhạc thơ ca. Những cái người rất thành công và biết xác định nhiều việc ở một nơi mà biết rất là nhiều chỗ, họ mới đem cái miếng nó hỏi vậy. Là cái những người không vệ đến chi, để những người này nó để ý kiến thức đó, họ sẽ dựng xã hội. Đấy là cái điều mà Phật tử Việt Nam lười đọc sách không biết.
để những người này nó nắm kiến thức đó họ sẽ dựng xã hội. Đấy là cái điều mà Phật tử Việt Nam lười đọc sách không biết, không biết là vì đâu mà nó ra mấy cái thuốc bắc. Tại sao mình cũng thấy cây đó, thời xưa không có máy móc mà tại sao cũng cái cây đó mà cái lá thì đắp cái củ của nó lại chữa bệnh, cháy lá của nó chữa bệnh, cái rễ của nó chữa bệnh, cái lá của nó dùng đúng cái liều lượng nào nó sẽ chữa được bệnh gì, mà dưới cái mức được chữa bệnh nhẹ chỉ cảm thôi không nổi đất thì mới biết tao nha.
Rồi những cái chuyện mà nó hơi kỳ quái, ví dụ như là long đàm hổ huyệt, là tiền Chu Tước hậu Huyền Vũ, tả Thanh Long ngữ Bạch Hổ. Thế nào là đất kết, đất nào là nồng mập thì cũng chỉ là mấy thằng cha đắc tiên để biết. Mà tại sao không đi dạy? Nhưng sang bữa việc thấy cả một cái xã hội loài người u mê mông muội không biết gì, bây giờ đem dạy cho tụi tao đi, đứa nào tu được như mình thì tu, còn đứa nào mà nó tuệ căn nó kém quá thì ra đây bố mày về nói. Sống nó đủ để dùng cái kiến thức này của mình nó xây dựng một cái xã hội văn minh: những kiến trúc, hội họa, âm nhạc, y học, thiên văn, phong thủy, tướng số, khí tượng thủy văn là do mấy vị đặc thiền hoang dại.
Nhưng có một điều, tại sao chúng nay chúng ta không biết đến nguồn gốc này? Là vì quá lâu đời. Ông tổ đầu tiên cũng vậy, rồi ông tiếp theo ông còn biết chút đỉnh là sư phụ là người như vậy. Nhưng mà khi mà đi vào ở dân gian, người ta dựa lên cái tiếp đó, người ta kết hợp với những kinh nghiệm truyền đời từ thế hệ này sang thế hệ khác, 150 năm, 200 năm, 1000 năm, 2000 năm, cuối cùng bây giờ tất cả những kinh nghiệm xây dựng kim tự tháp bên Ai Cập, Machu Picchu Peru hay là ở bên này thông minh ở Nam Mỹ nói chung, thì người ta không còn khóc nữa, người ta chỉ biết rằng đó là do những tù trưởng bộ lạc, đó là những cái vị kiến trúc sư tài ba nào đó của những cái vùng đất nước nghĩ ra, nhưng mà không biết chính gốc nguyên thủy là do mấy vị đặc hiện đại.
Thì cái nguồn gốc ấy được biết đến là từ cảnh ngộ Ấn Độ và những vùng đất khác. Nhưng mà đặc điểm riêng Ấn Độ là cái nguồn gốc đó được sử sách kinh điển ghi chép. Kỳ cái nguồn kinh điển mà ghi chép những cái chuyện đó với Vệ Đà các góc là chữ viết, có nghĩa là nó là tự nhiên lại. Chính là cái người không yêu mình là kho tàng kiến thức, nhưng mà người đời sau không biết về đây, người ta tưởng là mình cái tên có thật với anh Vệ Đà.
Tôi nhắc lại lần nữa, đó là một cách tập đại thành kiến thức đời này qua đời khác. Cộng 18 của chuyên ngành trong võ thuật, mùa chú, phong thủy, tử vi, âm nhạc, thi ca, hội họa, kiến trúc, lặp lại kể cả binh thư binh pháp cũng lửa, đều là hồng đồ đại lược. Những chiến chính sách viết sách an tăng khế đều nằm hết trong đó. Sợ như vậy.
Ngày xưa học xong 18 chuyên ngành của Vệ Đà, người ta vua kẻ nào là hoàng tử có đầy đủ sức trở về thành vị đế vương, trở thành của vị của là Nguyên Nhung Nguyên Soái đứng giữa ba quân cảnh tiền và điều động binh sĩ. Kẻ nào đi về làm dân nhất thì có thể làm thương gia, làm đại gia mẹ bán buôn. Dễ sợ như vậy.
Nhưng mà dần dần theo năm tháng thì biển đánh cá tra, mà nói thẳng luôn, những người kế thừa dốt nát họ đã bóp méo mà đỡ sửa sai, họ làm thống đi cái nội dung của Vệ Đà. Chẳng hạn như trong cái kinh này khi mà đứng vật người kể lại cho ông, ông cũng Luna, ông cũng tự nào mày có Bà La Môn bao giờ. Nó các bạn hôm nay là Bà La Môn thối nát, là bởi vì thú vị mà Bà La Môn
Cũng là Bà La Môn, ông cũng tự nhận mày có Bà La Môn bao giờ. Các vị Bà La Môn hôm nay là Bà La Môn thối nát, là bởi vì thuở mà Bà La Môn tác giả của Vệ Đà mà ta kể, ghi tên cho sướng như anh ta đây, nguyên thủy họ là ai? Họ là những vị khách thiên, họ đã có thành công ở Vô Sắc giới. Cái kiến thức thật lòng của họ, họ mới kết hợp kiến thức mà biết được tam minh túc mạng cộng với cộng với cái gì này, chuẩn bị đọc cái biểu thị này, đọc cái này sợ nha. Đây này, có cái tưởng vào loại này được, cái công cụ giọt mưa thấy.
Nói không có ghê chỗ này này, mất tiêu rồi lịch sử này, sợ mới đây chỗ này nè. Tương truyền rằng các vị Bà La Môn nghĩ nó chất khu nào luôn, sau khi dùng thiền của mình quan sát khắp nơi, trả lời các bộ diện trong trời đất, khắp với lòng bi phẫn nộ mọi người rất ngạc nhiên. Sắp bắt xăm may trong lúc hát Samsung Monte cầm thì dùng đối chiếu so sánh với lời dạy, với cái giáo pháp của Đức Phật Ca Diếp. Họ là một cái cái cái cái tỉnh ảo, soi tấm lời dạy của Phật cộng với kiến thức của họ biết thì nó chắc nè, bằng thiên nhãn được thành công, mang theo biên soạn thành cái bộ Vệ Đà.
Nhưng mà nước suy ra có đi nhưng về sao, có nghĩa là nội dung đưa vào nói những cái xanh, mỗi lần mình là phải giết cho con bao nhiêu heo, bao nhiêu bò, bao nhiêu dê, bao nhiêu cừu. Của dư nhựa tại khác là đưa vào trong máy những nội dung tầm bậy tầm bạ. Lâu ngày rồi không còn sửa sai những cái nội dung mà hướng dẫn cách tu thiền, làm sao mình đi tiêu dùng chăm sóc, tại sao với Lee dùng, làm sao để đặt tiền sơ nhị tam tứ Sắc giới, làm sao tập 14 tầng thiền Vô Sắc.
Các vị đây buổi đầu nội dung và dễ sợ như vậy. Cuối cùng, sửa giết đến đời Đức Phật mình đó thì đây là đàn thật, còn lại cũng như một phần rất nhỏ mà nói về cái chuyện tu tập tâm linh, và phần lớn dạy về Gia Lập thất đen bạc đang. Có nghĩa là 18 chuyên ngành, mà phải tôi nói đó là hội họa, thi ca, âm nhạc, y học, dược học. Nhưng mà sau khi Phật niết bàn rồi, nó vài trăm năm, 1, 2 ngàn năm thì cả nội dung đó còn tệ. Nó chỉ còn lại mấy cái bài nữa là ca tụng thần thánh, van xin cầu cảnh.
Như là hôm nay chúng ta không còn học tâm bạn nữa, mà khi đẻ ra mấy cái bản kinh nào có nội dung mà kêu gọi Tam Bảo trân khi ngộ trì với mình thôi, y chang như bên kia chụp với vị thế là bệnh nghìn, là có nội dung tranh tụng của mình hôm nay. Thì mình nhớ ngay cái số phận của Bà La Môn giáo, có nghĩa là có nội dung tu tập tâm linh tinh thần không còn nữa, và bị thế chỗ bằng giấy chuyện bái sám tụng niệm cầu khẩn van xin Khánh hứa đó. Đau lòng như vậy đó quý vị nha.
Vì sao khi mà đứt là cái kể cho ông nghe nhà, nó những Bà La Môn mà cứ biết chuyện này, khám có biết cái chuyện là mấy bà la môn của người tào lao cỡ nào không? Và ở đây có biết không, bằng Lâm Môn có nhiều hẹn, nó Bà La Môn mà coi đồng nóng phẩm đi, Bà La Môn mà đồng nặn với chư thiên, mà Bà La Môn là người có giới hạn, và Bà La Môn vượt qua giới hạn, và cùng tại Lào nhất là Bà La Môn mà như làn nước lệ chuyến tàu là có biết không.
Tiền nguyên cái này bà con tự đọc, tôi mập lắm rồi, nghe tôi mệt lắm, chỉ nói vắn tắt cho bà con nghe. Ngài nói không có à, vì đâu mà có chữ Bà La Môn vàn liệu các ngươi bây giờ được cái danh nghĩa Bà La Môn, mà cách được tặng cái móng tay của mấy thằng Bà La Môn gì tươi không. Cái người đã phá hủy toàn bộ cái truyền thống tâm linh tốt đẹp, cái người đã không còn tiếp tục gìn giữ huyết thống tâm linh của tổ tiên để chết.
bộ cái truyền thống tâm linh tốt đẹp với người đã không còn tiếp tục gìn giữ huyết thống tâm linh của tổ tiên để chết.
Đồng thời có người phải biết rằng là năm môn đó danh nghĩa gốc nhưng mà không thực tế, nó nhiều loại lắm. Sướng nhất là đồng đẳng Phạm Thiên. Là sao? Là Phạm Thiên họ ly dục, các người cũng phải ly mới gọi là tương đương với Phạm Thiên.
Nhai kể rằng bạn là bốn buổi đầu nguyên thủy là coi như đó là học với thầy. Sau khi suy là đi xuất gia rồi, là trứng gì đó gọi là Bà La Môn, tương đương với Phạm Thiên.
Rồi cái thứ hai đó là học với thầy xong xui, tôi đi về lấy vợ. Lấy vợ xong rồi là bỏ vợ bỏ con đó để mình đi xuất ra.
Rồi cái loại thứ ba đó, các loại thứ thế là cũng có vợ có con nhưng mà không có đi xuất ra được. Nhưng có nhiều, có đối tượng thì coi như rất ổn định, có nghĩa là thương ai thêm một người, chứ không có tương tùm lùm. Mặc dù tới các bạn nhỏ chưa ra rồi nhưng mà thương em, thương một, sao nói tùm lum. Thương thì chỉ một mà thôi, phải đâu xe lửa mà nuôi một bài.
Rồi tới cái hạng tiếp theo đó là coi như không tệ nữa đó, có nghĩa là cũng đi theo thầy học Veda Bà La Môn giáo, nhưng mà về rất là là hạng nào cũng lấy hết, hạng nào cũng lấy. Rồi sau khi mà mấy cái hạng trước thì đến với phụ nữ chỉ vì mục đích tìm một đứa con nối dõi tông đường, còn cái hạng này nên là tiền phụ nữ, coi phụ nữ là cái phương tiện để thỏa mãn cái dục tính.
Và còn giới hạn cuối cùng còn tệ nữa đã, không hành phạm hạnh, coi phụ nữ là phương tiện thỏa mãn tình dục, và hai con tìm mọi cách để mà để mà quỷ hiện, để mở khóa lấp, để mà Thanh Minh Thanh Nga Kim Trung đẹp. Giải thích rằng là lửa ngon nó nốt vật dơ, và sập gì đi nữa trước sau nửa vầng trăng tình tìm tôi với cái tâm hồn như tôi mà tôi có sống như thế nào nó cũng có chung giá. Bao nhiêu người ai rơi nhưng mà còn vẫn chập chờn.
Thứ năm là rẻ nhất, chuyện xấu nào cũng làm nhưng luôn luôn tìm mọi cách để mà điện thoại, nó bị gì thì sao cái gì kẻ trông. Donal nghe xong rồi đó, thấy chưa. Hôm nay liệu cái gọi lại cho anh xin bằng lăng cô con gái có xứng đáng với tám cái vị tiền bối mà tao vừa cái hai mươi cái này mới sướng anh.
Aptech Obama ca với Diva Yamaha ghi tám cái vị này là những vị có từ thời Đức Phật. Họ đã dùng cái thành nông có hỏi những cái kính, cái người phát cộng vế theo giáo pháp học đường để khỏi viết về cây thánh điện bằng Nam Mô.
Tại sao phải sợ biết ra? Bởi vì họ biết rằng thánh điển Veda nó tồn tại song song với Phật, với tâm trạng thì biết, thì chắc không biết, chắc chắn sẽ có một ngày khi mà tuổi thọ chánh pháp mãn rồi, thì tâm trạng tôi không có biết, làm ra nó cái dấu vết của Phật pháp cũng còn từ gương phải bán đất sản xuất lung linh, bàn bạc đâu đó trong dân gian. Đó là được nhất.
Có những chúng sanh cái cơ địa tâm lý của họ không cho phép xuất tiết cảnh bản thân, nhưng mà họ có đủ duyên để học Phật pháp, học được những mảnh vụn của Phật pháp ở đâu đó trong một môi trường không phải Phật pháp. Để trong giới biểu hiện tại người, và họ đến học Phật pháp trong các điểm Phật pháp.
Nhưng có những người không đủ trước đó hỏi chỉ có thể đến Phật pháp bằng những cái mảnh vụn rơi lại. Cho ví dụ có nhiều người hận nhà nên tăng ni thầy bà chùa biểu là nó chạy mất dép rồi, sợ và ghét cái chuông lắm. Nhưng khỏi nghe nhạc Trịnh, có đọc sách của Phạm Công Thiện, đọc thơ điên nó Bùi Giáng, thủy sản xuất chúng ta. Còn thế mà cũng bỏ túi được thế tinh thần bất nhị Bát Nhã tắm.
Thiện sĩ đọc thơ điên của Bùi Giáng, thủ tử ăn xuất chúng ta còn thấy mê, thì cũng bỏ túi được thế nào là tinh thần bất nhị, bát-nhã tánh không, thế nào là vô thường vô ngã của Phật pháp, thế nào là lục căn thanh tịnh, thế nào là tứ đại giai không, biết là la đà đấy. Nhưng mà kêu họ đến với chùa, đi làm cái Nguyên Trung Bộ, Trường Bộ, Tăng Chi, Tiểu Bộ, đây là Pháp Bảo Đàn Kinh, đây là Pháp Hoa, Lăng Nghiêm, Thủy Sám, thì đọc không nổi. Nhưng mà cầm cái quyển này, nhạc của Trịnh, cầm quyển sách của Bùi Giáng, Trang Tử Nam Hoa, câu chuyện dòng sông của Trí Hải, thì họ vùng đến cái đạo bằng lối người lạ như vậy.
Và tôi cũng có mặt trong số đó. Tôi, các vị biết, tôi sợ châm cứu, tôi đâu có cái ý mà tôi đi học về Đông y. Đối với vị, tôi làm gì có biết 13 bộ mạch, lý do mà biết ba cái vụ Đông y, thuốc nam thuốc bắc, thuốc cỏ mực tía tô, người nào tổ đông xuyên khung, thục địa, rồi Hoài Sơn, công tử anh sắp, đâu có biết cái đó. Nhưng mà nhờ đọc sách Cổ Long, sách Kim Dung tôi mới nhiễm. Cho nên từ một người vốn không có mê Đông y trở nên cập tùm lum. Cho nên bây giờ chậm có thể đủ để mà ba xạo ăn giỗ một ít những khái niệm do học lỏm về đâu đó.
Thì cái vị tác giả vị Bụt cũng y chang như vậy. Có nghĩa là họ xét thấy sẽ có một ngày mà Phật pháp sẽ trở nên xa lạ, khô khan, cứng lạnh, khó gần với rất nhiều người. Lúc đó sẽ có những người đến Phật pháp bằng cảnh nổi, theo thấy khảo tào lao, và họ rất nhiều. Thế là tôi đó, trong đó.
Những cái mất mát rơi rớt vĩ đại của Phật giáo, đó là chính là thiện chí của những vị gọi là thầy bói, là cụ sách giáo. Mà cái vùng tâm lương khổ của họ không được đời sau biết đến, và cái nội dung cao đẹp của tháng biệt và Lebanon đã bị thay thế bằng những thứ rẻ tiền như là quà tặng giáng sinh.
Đã làng Mai đã có nói: tuệ giác của Đức Phật là tinh hoa của trời đất. Lời dạy của Bụt là cánh hoa, mà buồn thay theo năm tháng truyền thừa, dung cặp lời giải tinh hoa ấy đã biết thay thế bằng những sản phẩm rất nổi nhờ nghịch ngớ ngẩn của Phạm Chí. Ôn Làng Mai đã nói cái chồng tuyệt đối là bị không được. Tức là chính tôi cũng nhìn nhận ký luôn về cuối đời đó của tôi, nhận định của tự nghiên cứu về Tiểu Bộ rất là lành. Nhất là kênh đọc suốt, avatar Hòa thượng bị đột quỵ vào tháng 11, thì tháng 9 là Ngài tưởng dịch lại cái bài Bát Nhã Tâm Kinh. Và trong suốt bao năm cuối để cuối cùng trước khi bị đột quỵ không còn cầm bút nữa ở nước ngoài. Thu thì và đường đặc điểm dành cho Tiểu Bộ một dụng câu nghiên cứu sách là công phu nhạc với Thượng đã của tiền về với cái suối nguồn nguyên dị nhất riêng. Mà còn thấy còn tưởng không còn cơ hội nữa, không còn thời gian nữa.
Ok, thì già mong rằng qua các bài giảng cho các bài kinh này mở ra cho bà con một vài cái sữa tươi, xem cái Phật giáo mà các vị đang theo đó có phải là Phật giáo kinh điển, các bảng giá là do với bị tìm thấy vô có bị thâm thì tiêu hóa, hay là do các tăng ni thầy bà cao chuyện về các kiểu. Nên nhớ mỗi người lớn, cái thẻ trạch cơ địa khác nhau, họ thấm pháp theo cái kiểu của họ, rồi truyền lại cho quý vị, và các vị tre tiếp nhận cái sinh trong trường ấy thông qua cái thể chất và các cơ địa của quý vị. Thì cộng việc nghĩa nó qua tám nhân 12 lớp như vậy thì nó có còn là Phật giáo nguyên thủy, hay là thay mình là ông đã làm là cảm nhận theo cái kiểu rất riêng của
lớp như vậy thì nó có còn là Phật giáo nguyên thủy nữa không. Ý là thầy mình, ông đã làm, đã cảm nhận theo cái kiểu rất riêng của ổng, rồi truyền lại cho mình. Mình lại nhận theo cái kiểu rất riêng của mình. Thì liệu nó có phải là Phật giáo nguyên thủy tinh tuyền không. Người tôi kể hôm nay chuyền từ ba má rồi cho đó là thước đo ngàn đời của chân lý, cho đó là pháp ngữ của Đức Phật. Thì liệu đây có phải là dấu hiệu đáng sợ, đáng tiếc, buồn cười và đáng tránh không.
Rồi tiếp theo đó là cái kinh 193, giảng năm cái. Kinh này là nhậu mệt quá mà đang bị sốt. Vô nói vậy đó, bị nghi rồi, phải có thiệt rồi, cái nó phải chuyển đồ nó. Không phải kêu gọi tình thương như vậy, con chó con mèo mà bị thì sao. Với con người coi trang 193, kinh 193.
Đúng rồi, làm như mục kinh 1. Có cái ông, ông sinh ra nữa, ông này đó. Cái ông này, ổng làm một trong số ít những người Phật tử mà thế giới phải tạc tượng. Nghĩa là ông là một trong số ít những người cư sĩ tứ giác có đặt tượng. Mà ổng chuyên môn, ông hỏi mấy cái vấn đề giáo lý mà phải nói là tôi có cảm giác ông hỏi dùm cho chúng ta bây giờ. Không hạn ông cứ lâu lâu, ổng đá không làm một cái buổi lên Đức Thế Tôn nội dung toàn là dành cho người bây giờ mới ghê chứ. Không sanh ra đó.
Bác, bữa nay em đến ông lại Phật, ông hỏi Đạo. Ông nói bữa nay ông nói gì đâu mà sửa, ngày xưa mà nó còn trẻ đó thì học mau mà nhớ lâu, còn bây giờ tui đây nó là học lâu mà mau quên. Hồi xưa là học mau mà nhớ lâu, còn bây giờ nó là học lâu mà mau quên. Sau mà mau quên đi.
Tại biết một người dễ tánh, khi nào mà cái tâm tư của chúng sinh nó bị che khuất bởi tiền nào thì nó cũng dễ. Cái này dịch chữ không tiền, Kali Cao Lãnh có nghĩa là cái gì đó nóng. Măng tre nó nằm quá đi, giữa lãnh đi nhiều quá rồi nè, có bị điếc. Ở đây có học mới về thì chỉ vì quá nó bị đứt cái thì chỉ lãnh.
Tiền cái lên là đại kỵ với năm cái. Ông thầy, này tham dục có nghĩa là niềm đam mê với thú trong 5 trần. Sân độc có nghĩa là cái sự bứt rứt trong 5 trần. Hôn vị thụy diện là biếng lười hay buồn ngủ, dã dượi, buông xuôi, chủ động tiêu cực các thứ. Thứ tư đó là trạo hối, ở trạng thái lên mạng nó buồn, nó cứ nhớ đến những chuyện đã làm và chưa làm rồi nó đâm ra nó bị điên rồi. Cái cuối cùng là hoài nghi có nghĩa là cái trạng thái hoang mang nghi hoặc, em biết mình tu gì đúng không, không biết mình hiểu gì không, tại sao phải vậy.
Ok, xong. Thì tổng cộng lại 5 cái này, mình tâm niệm cho kỹ về, em nằm biết pháp này nó cản cái bước đi tâm linh của mình. Thì mình học với cái kinh này mình thấy à thì ra không có riêng gì cái thằng cha tu thiền, mà toàn bộ cái cõi tâm linh của chúng ta sẽ trở thành ra một cái nồi rác, một cái tâm mù không ánh sáng nếu mà chúng ta bị che khuất bởi 5 cái này. Đó là năm triền cái.
Thảo tôi nói kẻ tham dục là cái niềm đam mê trong 5 trần. Thấy cái này thét, thấy cái kia thét, nghe cái này thét, nghe cái kia thét. Cứ tỷ số một ngày như vậy, các vị có phải đồng ý với tôi là dầu cho các vị có nhắm mắt nghe giảng, nhắm mắt niệm Phật, dầu vào các huyện, có lên giường tắt đèn trùm mền, thì 6 căn của các vị luôn luôn trong cái tình trạng tổng động viên, có nghĩa là đội sẵn sàng lao ra khỏi mùng để là con mắt tìm cái để nhìn, lỗ tai luôn nó ngóng nó nghe, mũi luôn luôn trong tình trạng kiếm mùi để mình ngửi, lưỡi cũng vậy, thân cũng vậy, rồi suy nghĩ.
giống nó vậy, nó nghe, nó nghe mũi luôn luôn trong tình trạng kiếm mùi để mình gửi. Lưỡi cứ vậy, thân cũng vậy, rồi suy nghĩ tưởng tượng cũng vậy. Có nghĩa là sáu căn của mình nó luôn luôn ở trong tình trạng là chờ đợi, giống như chó trực xương nhà, cứ chờ để mà nó theo. Cho nên cái tham ái nó như vậy.
Còn cái sân, hễ một con người mà còn đam mê trong tâm điều khiển thì đương nhiên nó nghiêng cả còn có mất, đại khái như vậy, để mình còn có cái là mình còn biết. Mình thích thơm thì mình ghét thối, mình thích mềm thì mình ghét cứng, cứ như vậy. Cho nên nhớ dùm, con người là một cặp. Tôi nói hoài trên màn hình, giảng nhớ dùm mấy cái cặp này. Khổ lạc là một cặp, sân tham là một cặp, vô tham vô sân là một cặp cũng luôn. Còn nhớ này không?
Có cô bên Việt Nam mới qua Thụy Sĩ, em nói sao mày Việt Nam ghét dữ lắm, tiêu chí khá mà nó không, nó cụm từ nói nặng quá, mà ghét gì vậy.
Cho nên cái câu nói khổ cũng là một lý do, vì nhiều lý do mà chúng tôi quyết định về Miến Điện. Chừng nào bà con đủ duyên chúng ta sẽ gặp nhau ở Miến Điện. Cho người về xứ đó tu, suy nghĩ của em về cái gì thù nhiều bạn thích đáng. Như ngày xưa trong Trung Bộ, Tăng Chi, Phật có dạy chia tay cũng vậy, để em ra mà thờ Phật, có những chướng ngại người hoằng pháp. Lỡ đó nắng nóng, trời người thì tài kiến mà không ngăn, điều kiện khắc nghiệt khó khăn. Hiện nay tôi phí, nhưng Việt Nam có giống.
Bây giờ trong đây, ngày mới cho mình cái ví dụ. Cái tâm tham nó giống như là một cái chén nước mà bị bỏ tùm lum. Mà nếu trong đó cái sân nhiều quá thì nó giống như là một cái chén nước thì sôi sùng sục lên. Cái chén nước mà bị tạp sắc, cái bình nó không có trong suốt, mình không có soi cái mặt mày trong đó được, mình cũng không có nhìn xuống đáy được. Cái chén nước mà nó sôi sùng sục thì mình thấy được cái gì trong đó? Cũng không nhìn xuống đáy chén được.
Cái tâm mà nó đang bị buồn ngủ, nó giống như chén nước bị rong rêu bất cạnh thì mình cũng không thấy được cái gì trong nước, cũng không nhìn vào đáy.
Một cái tâm bị cái trạo nói, lăng xăng dao động, phóng dật chi phối thì nó cũng giống như là một cái chén nước mà bị gió thổi lao xao. Cũng giống như vậy, nó cũng khiến cho mình không có nhìn được cái gì trong nước và cũng không nhìn thấu đáy chén được.
Cuối cùng, cái tâm mà bị hoài nghi chi phối, hoang mang nghi hoặc, lưỡng lự, đứng giữa hai dòng nước, chọn một dòng hay để nước trôi, thì nó giống như một cái chén nước là bị vùng, bị bùn, mà nó lại để trong bóng tối.
Cho nên rằng đó, muốn có một cái trí nhớ tốt, muốn có một cái ký ức tốt, kể chuyện, đầu tiên là mình phải dàn xếp được năm triền cái này. Nó sâu lắm. Có ông sang hỏi ngài, tại sao ông học hồi nhỏ, học kinh điển, là Luật Môn, Rắn Kinh, Bida đó, học mau và nhớ lâu, còn bây giờ học lâu mà mau quên. Thì ngài nói vì thích dẫn nghe. Nhưng mà thật ra cái kinh nghiệm ngài dạy không chỉ riêng cho chuyện học không, mà nghe cả trong chuyện tu.
Nếu hôm nay mà bạn còn tu Tứ Niệm Xứ hay là tu các pháp lành mà nó cứ ù lì đứng đi, nó không có tiến bộ, thì mình phải xét coi có phải là bị năm triền hay không, mà triền nào, bị cái thứ nào trong năm cái mà ở trong cái gọi là kinh.
coi có phải là bệnh năm triền hay không, mà nếu có thì là bị cái thứ nào trong năm triền cái. Và ở trong cái gọi là Kinh Nghiệm Tạp Quán Tập, xin lỗi, Tiểu Học Kinh Đàm Tập 1, chúng tôi đã có những cái biểu đồ nói rất rõ về cái này, dựa theo Kinh Tạng Pali của chúng tôi chế, và một chút dựa vào đây cái chữ Khu Hồng của vừa mới đó để cho quý vị xem.
Rồi ở trong cái cuốn chi tiết Kinh Nghiệm Tạp Quán Tập 2, trang Kinh Nghiệm Tạp Quán Tập 2 mà chúng ta sẽ có được, vào là chậm lắm là cuối tháng 12, có nghĩa là tháng này nè, thì bà con giúp khác phải có. Nhưng phải có tất cả những cái mà tôi muốn gửi gắm, muốn dẫn em và bà con về, thì các bạn kinh này đều có đầy đủ, nằm sạch sẽ đầy đủ trong đó, không thiếu gì hết. Trong phụ bản ngay đó là cái hành trang mà ta cũng bắt buộc phải nhớ.
Có gì tôi có nói là ví von, là bà con lên đó, qua tới bên kia thì bữa mua không cần, nhưng mà riêng cuốn này chị và con phải giữ nó cho đến khi nào mà con bỏ Phật pháp, không có theo đạo Phật nữa, được không? Bởi vì nếu mà người thì bé nó có đâu, thế là cú đấm nó bình tĩnh lặng lưng. Bởi vì cái biển nó nội dung đó là cái yếu chỉ thiền tông, đó là pháp Dũng, cái cẩm nang lặng lưng cho cái hành giả nhà cả huyện, chỉ lấy quán cho cái người sẽ thắc học đến lớp.
Anh em thấy cái quyền tự vấn ngay mà con giúp pháp là phải có nha. Viết tắt mà hôm nay là tôi em đã xong rồi, nhưng mà cái người giúp tôi nói thì bây giờ hỏi câu hỏi họ đang ở biển độ. Cụ thằng này nó kêu bản đồ quá, chị có về của mới làm việc với trợ anh rồi sắp tấn. Tại bà con tôi nói nhiều về miếng đó, không phải cái này đang sắp được bao nhiêu là bà cắt cho quý vị. Cái trán của tôi bây giờ là cái tiền viện bên bán điện chứ không phải là cũng cắt.
Nhưng mà khi đang giảng cho tôi lại nghĩ, chúng ta có bị tăng ngày khác nó quan trọng hơn, cái gì thấy đó chính là Phật tử Việt Nam phải có kiến thức giáo lý. Dầu chúng ta có được ba mấy xíu Phật giáo hay tiếp tục trong nước, hiện giờ bà con đang ở Âu, Phi, Mỹ, Úc, bất cứ châu lục nào, chuyện đó không quan trọng. Mà bà con nếu thấy tấm thân sinh tử này là một chuyện lớn cần nghe, kể chuyện luân hồi siêu lọ là kể chuyện cần phải quan tâm, chuyện tu tập là điều cần phải quan tâm, trách nhiệm với bản thân là những điều cần phải quan tâm, thì đặc biệt phải tự trang bị kiến thức giáo lý cho mình bằng cách này hay cách khác.
Tôi xin nhắc lại lần nữa, không ai thương mình bằng mình, và cũng không ai giúp được mình như là bản thân mình. Bởi vì nếu có chuyện người này có thể giúp cho người kia thì hôm nay chúng ta đã lên tòa sẽ rồi, hết rồi. Vô số duyên phận đảo ra đời và cũng đã qua đời, và chúng ta vẫn còn tiếp tục ngồi lại ở đây. Điều đó cho thấy rằng là Phật lực vô biên nhưng mà không thể nộ kẻ vô duyên là như vậy đó, nhớ nha.
Thì trong cái bài kinh này vẫn dạy rằng, cái cõi tâm của mình nó sẽ được bao la, tên đang nó sẽ muốn sáng, vừa sáng vừa rộng vừa cao, khi nào mà chúng ta gửi lại dàn xe 35, Nguyễn Tứ. Chuyện cái này mẹ đó là tham dục, là cái niềm đam mê thích thú trong năm nên năm tầng. Xanh đọc có nghĩa là cái gì bất mãn trong năm chục, trong 55 Trần. Khôn vị là sự biến lười hay là buồn ngủ, giải chỉ muốn buông xuôi tiêu cực của tam thức. Kẻ thứ tư là chào nói, có nghĩa là kể chuyện văn quan dây, có tiếc nuối, biết suy nghĩ về cái chuyện đã và chưa làm để lòng không yên. Cái thứ năm đó là quán
kể chuyện rồi quay lại tiếc nuối, suy nghĩ về chuyện đã làm và chưa làm, để lòng không yên.
Cái thứ năm đó là quán. Mà nghi hoặc, không biết rằng con đường mình đang đi đúng hay sai, mình thắc mắc rồi đi tìm cách giải quyết, chứ không phải là mình cứ ôm cái nỗi nghi hoặc đó trong tâm, mang gánh nặng tâm lý, để rồi cứ là cái thùng nhằm đá nghiêng không đi xa được nữa.
Từ lúc mà cái nghi hoặc ấy nó trở thành một thứ phiền não có tên gọi là Hoài Nghi, thì ở đây trong kinh nói rất rõ là chỉ có thánh nhân mới chấm dứt được năm cái phiền não này.
Có nhiều cách để đối phó với phiền não. Cách một là tách đăng ly hàng. Cách hai là quyết tâm ly hàng. Cách ba là sát đoạn ly hàng. Đó nó vẫn nằm cách, nhưng mà gom gọn lại có ba cách thôi.
Tách đăng ly hàng có nghĩa là sao? Có nghĩa là mình học giáo lý, rồi ngồi thiền, định mỗi ngày một tiếng, hai tiếng. Hai tiếng ngồi đi tới đi lui, lặp lại có được giáo lý. Mỗi lần mình phát hiện được là mình đang làm bạn với một cái phiền não nào, chỉ cần nhận diện đó thì nó sẽ mất.
Mắc bệnh viện được nói là nó sẽ mất đi, mà đó là nói trên nguyên tắc gọn gàng. Chứ trên thực tế là nhìn nó mà để cho nó mất là cần phải mất thời gian. Nó càng lâu, còn bị hỏi bao lâu, thì tôi phải đặt tiền người. Nhưng mà trên nguyên tắc thì phải nói là khi bị nhận diện thì phiền não sẽ nhường chỗ cho thiện tâm.
Còn thực tế đối với từng đứa, kỳ thời gian bao lâu mới đạt tới mức nhìn nó là nó mất, thì tao trả tiền người nghe. Cách này đối phó nó, cái cách mà nó quá phiền não với kiểu mà gặp đâu vậy đó, thì gọi là tách đăng ly hàng.
Cách thứ hai là quyết tâm ly hàng, có nghĩa là chúng ta phải tu tập chứng thiền. Bên trên chạy quá mà chúng ta đã có một cái khả năng thiền định nào đó, cần bên địa chỉ cho nó, có một cách càng sơ nhị tam tứ rồi đó. Nói chung là mỗi lần mà chúng ta nhập thiền, chúng ta an trú cà phê một tiếng, chi tiết, 59 mà không có một cái khe hở nào cho phiền não nó chen vô được hết.
Khi đã được rồi, nó quyết xâm không, nó phải hàng. Dầu là mình thiền chỉ thiền quán nhớ nha, nhưng mà phải liên tục trong một chuyến nghe, tiếng ra tiếng. Còn cái kiểu mà vừa gặp đó từ đó mà trong vòng một giây hai giây quay trở lại, thì đây là tách đăng ly hàng.
Quyết tâm ly hàng kiểu là mình có thể nén lén, nói mình nào cho nó vắng mặt trong vòng một, hai, ba tiếng, hoặc là mình về phạm vi ngày, một đoạn trích năm được, F8 để kiếp sau, ta gọi là quyết tâm ly hàng. Có nghĩa là mình làm chủ nó, phiền não của mình.
Cái số một đó là qua quặn từng cơn, bên nó pháp là hoa quẩn cơn, thì nó gọi là đả bằng. Cái thứ hai nữa là mình làm chủ được nó, làm chủ trị nó, nhưng nó vẫn còn, đó thì gọi là quyết tâm ly hàng.
Cái thứ ba mới ghê khiếp, thứ ba là sát đoạn ly hàng. Sát đoạn ly hàng nghĩa là làm sao? Là làm sạch nước ngầm. Bằng cái đó vẫn là mới, nếu mà là Tu Đà Hườn thì mình cắt hẳn được cái thân kiến hoài nghi.
Rồi nếu mình đang làm thì giết cả nó dù cái này sao? Nếu tin anh sắp tất cả tin nhắn lại, thì cách thứ ba học đó chỉ có ở bậc thánh. Có cái gì cũng biết tôi, là cái cách một, cái không có cách một thủ dâm làm gì, có ai mà mắc gì nói. Trời, chỉ còn có cái ngay hi vọng bà con có khả năng mỗi lần xét bồ tát mà hai tiếng ba tiếng chỉ có niệm và tuệ niệm định tuyệt, chứ không có cái tham sân nào nó
Có khả năng mỗi lần xét Bồ Tát mà hai tiếng ba tiếng chỉ có niệm và tệ niệm định tuyệt, chứ không có cái Tham Sân nào nó vô, không có cái chích thú bất Nhã nào nó loạn vô được trong khoảng thời gian một tiếng, hai tiếng, ba tiếng, năm tiếng hét thì cái đó được rồi, được quyết xâm anh nói.
Còn cái cách thứ nhất là tệ nhất nhưng mà trẻ nhất trong ba cấp, nhưng mà không có không được. Có nghĩa là thấy ở miền, thấy nó biết liền, khi nó được nhận diện thì nó sẽ tạm thời biến mất. Lái xe nó quay lại mình vẫn tiếp tục nhận, gì nó cứ như vậy thì đừng gọi là tác đăng ra tại Hà nắng nhớ. Kề bây giờ tôi cái gì vậy, cái này nhé, con cái này gặp đâu vậy đó, và vẫn từng cơn.
Cái bên anh là which combines, cách là làm chủ được nói nhưng mà nó vẫn còn đó. Cái thứ ba nên là so với chị đã xa chốn cho rồi.
Ok, hẹn lại cái việc ngày mai. Mệt lắm rồi, bây giờ là nó 3:15, có nghĩa là tôi cũng đã trả được 1 tiếng 15 phút rồi. Chúc các bạn một ngày vui, hay đang ở nghe nhạc ghi ta, nhạc đang nghe nhau mà sức bạn trai à.