Bài 103 · Pháp thoại

Kinh Tăng Chi | Chương Năm pháp | Phẩm Hiềm Hận (tt)

Bản transcript pháp thoại đã được chỉnh dấu câu và trình bày lại để dễ đọc. Video YouTube đặt bên cạnh để đối chiếu khi cần; phần đọc chính là transcript bên dưới.

1:28:4015.751 từƯớc đọc 61 phútĐã xuất bản
Vị trí trong playlistBài 103 / 108 transcript đã xuất bản

Thuộc Chương Năm pháp . Dùng các nút bên dưới để quay lại danh sách, lọc theo chương hoặc tiếp tục bài kế tiếp.

Mốc nội dung

  1. Giới thiệu Kinh 162

    Nội dung kinh đặc biệt về đối trị sân hận và lòng bao dung.

  2. Phân loại người cần tha thứ

    Năm trường hợp dựa trên thân, khẩu, ý để thực hành bao dung.

  3. Hình ảnh minh họa lòng bao dung

    So sánh người với tấm giẻ rách, hồ nước dơ để hiểu cách tha thứ.

  4. Nuôi mạng và quán tưởng thanh tịnh

    Giải thích cách sử dụng vật chất hỗ trợ phạm hạnh với tâm niệm thanh tịnh.

  5. Giới, định, tuệ trong tu tập

    Trình bày ba yếu tố quan trọng trong thiền định và tuệ học.

  6. Thiền quán và cứu cánh Niết Bàn

    Khẳng định thiền quán là con đường dẫn đến giải thoát tối thượng.

  7. Tinh thần hợp tác cộng đồng

    Lời kêu gọi trách nhiệm và hợp tác trong sinh hoạt Phật tử.

Transcript đã chỉnh

Anh em hôm nay chúng ta học kinh 162. Các vị ghi nhận dùm, đó là kinh 63, 64, 65 là chúng ta đã học rồi. Chị đã thôi, thử tuần trước gần đây thôi chứ không có xa, cho nên bây giờ học kinh 162 là mình sẽ đi qua tiếp với kinh 66.

Kinh 162 này có một nội dung rất là đặc biệt. Đặc biệt ở chỗ là trong toàn bộ kinh điển, có rất là nhiều chỗ Đức Phật và các vị thánh dạy ta cái cách đối trị lòng sân hận, thù oán, bất mãn nhiều lắm. Kinh dạy chuyện đó rất nhiều lắm, nhưng mà cái nội dung kinh này có cái chi tiết đặc biệt. Cái này thì tôi chỉ biết có một ở đây, ngài dạy cho mình cái mẹo. Có nghĩa là các đối tượng để mà mình kham nhẫn, để mình tha thứ, để mình bao dung, kinh nhiều lắm.

Mình có huệ căn, mình có chút duyên, ba là mặc nhiều đời từ tâm hùng hậu thì dễ. Nhưng mà nếu mà mình hơi non tay một chút thì cái pháp tu kham nhẫn, pháp tu từ tâm không phải dễ đâu, khó lắm. Người ta thấy cho nó khó nhé. Giờ không có ai xa đó, chính là chúng tôi nè. Mới hôm nay chuyện tiền một giấy, người Phật tử mà nó giúp cho tôi, biết là tôi ghét nó vợ nhiều nha. Vậy đó mà chỉ cần một câu rồi chúng tôi thấy hơi gai chút, đừng giận hai ngày nay chưa hết giận. Tháng sau đâu cũng còn giận, giận đến cái mức mà coi như con muốn nhìn mặt có nữa, ghét vậy.

Nhìn lại cái kinh này đó, ngài dạy cho mình cái gì để làm mình có thể tha thứ. Trường hợp một là giết người của các hành thanh tịnh, thân tịnh, khẩu tịnh, ý thanh tịnh. Có nghĩa là người đó thân nghiệp, khẩu nghiệp không có cái gì mà chê được cái chơi, thì mình cũng tha thứ cho họ.

Mà có trường hợp không có, người nói năng thấy ghét nhưng mà hành động không ra gì, mình cũng phải tha thứ cho họ. Trường hợp một là thân, khẩu không ra gì. Cái hạng khẩu không ra gì nhưng mà thân là được. Cảm thứ ba nói là thân không ra gì, mật khẩu cũng tệ nhưng mà cái tâm thì khoảng xài được nha. Trường hợp thứ tư là thân là hành động xài không có được, ngôn ngữ xài mới được, tâm của họ rồi coi như là cũng xài không được. Cái tạo thứ năm là thân, khẩu, ý đều ngon lành hết.

Thì ngài dạy rằng là trên đời này nó có những hạng người như vậy đó, có đủ hết. Có những người phải làm đúng quyền tiền nhưng mà họ còn có đủ xài được thì mình bao dung. Hội kiếm nào còn gọi người đến thì họ làm phiền mình, nhưng mà họ tệ đến mức không có chỗ xài được thì mình cũng phải bao dung cho họ.

Sẽ này có đi chợ, ví dụ thứ nhất là thân không ra gì nhưng mà ngôn ngữ thì cũng có chút chỗ dễ thương. Đối với cái người đó thì mình nên tâm niệm như sau, bằng những hình ảnh đây nè, để tha thứ cho họ.

Đó là, ngài nói nó giống như, mà tới đây cái từ Pali là tăng xuất con đi cát, nhưng mà tiếng Việt thì gọi là y phấn tảo nha. Có nghĩa là vị đầu đà đó, một cái vị tỳ kheo đồ đạc đó thì như người không có mặt y mà do Phật tử may sẵn hường, mà vị đó phải là vị đất, phải là nền vải. Vải lượm bỏ đem về giặt để nhuộm, may thành y để mà mặc.

Thì nó giống như một cái vị tỳ kheo mà đầu đà như vậy đó, là khi gặp một cái mảnh giẻ rách lại thì vị đó mới lấy mảnh giẻ rách, kéo nó ra để coi có thể xài được hay không. Thấy xài được thì mới đem về.

Thì đó, có những người trên đời này nó giống như một tấm giẻ rách, bây giờ mà nếu xét mình xét.

đem về tiền rồi đó. Đừng. Có những người trên đời này giống như một tấm giẻ rách, bây giờ nếu mình xét, xét thấy rồi, có chỗ dùng được thì mình cũng nên tha thứ cho họ. Nhớ, nhìn những miếng giẻ rách nhưng mà mình nghĩ rằng đó là khi họ giẻ rách đi mà cũng còn có chỗ xài được.

Còn trường hợp thứ hai, tất cả các ví dụ đều có một nội dung giống nhau. Trường hợp thứ nhất là giống miếng giẻ rách. Còn trường hợp thứ hai nữa nè, giống như một cái hồ nước dơ, mà mình đi đường khát nước quá thì mình cũng có thể phải cắn răng mà uống. Uống bằng cách nào? Mình lấy tay gạt rong rêu lá cây rác ra, rồi mình lấy tay bụm là bụm. Giờ cũng vậy, có những người đến đời này mình không ưa họ được, nhưng mà mình cũng nhìn những đức lành của họ, và mình nhớ rằng nó đang giống như một cái hồ nước dơ, bây giờ mình trên đường đi mà khát nước thì mình cũng phải ráng mà uống. Sống trong đời này làm sao không có gặp gỡ, mà hễ gặp gỡ thì làm sao mà không có va chạm. Hơn thua thì bây giờ họ tốt được phần nào thì mình cứ nhìn vào cái mặt tốt của họ thôi.

Rồi có trường hợp nữa, đối với người mà thân khẩu không ra gì, nhưng cái tâm thỉnh thoảng cũng có đủ xài được, thì Ngài nói mình coi họ giống như cái vũng nước, mà trong vũng nước đó tự nhiên có dấu chân trâu bò vậy đó. Tôi nhớ lúc khát nước thì mình cũng phải uống vào. Uống bằng cách nào? Bằng cách nào có nghĩa là biết là mình chạm tay dù đó là nước sẽ đục, thì chỉ còn cách là mình chống hai tay đưa cái môi chạm vào cái vũng nước. Được bao nhiêu thì được bấy nhiêu. Thì cũng vậy, có những người đó họ không còn cái chỗ nào để mà gọi là xài được hết, thì đừng nghĩ. Ít ra người này cũng lâu lâu cũng có một cái là người có thiện tâm, là nói chuyện này tôi có tác dụng, tôi góp dụng chuyện này. Không, nhớ là họ không có chỗ nào mình thương được hết trơn, rồi mình cũng nhớ ít ra thì cũng có những lúc xài được, thì giống như một cái vũng nước mà có dấu chân trâu bò đó. Có nghĩa là mình muốn uống thì mình phải chống hai tay mình đưa cái môi mình vô trong cái chỗ nước đó thôi, chứ không có cách nào mà muốn có được bụm thì nó sẽ bị đục.

Thì cũng vậy, rồi có một cái ví dụ tiếp theo. Có một ví dụ tiếp theo đó là mình nhìn một cái người đang bị bệnh nặng. Mình nhìn một người đang bị bệnh, vì bị trọng bệnh thì thôi, bây giờ mình cũng ráng mình giúp. Chứ còn mà bây giờ mình bỏ con ta, thì cái người mà có nhiều người nói xấu quá đi, mình coi họ như những người đang bị trọng bệnh gì đó, thì mình giúp được nhiêu mình giúp.

Còn đối với người mà thân khẩu đều dễ thương hết, thì dĩ nhiên là mình rất dễ dàng bao dung, dễ dàng bao dung, rất dễ dàng bao dung cho họ. Thì mấy cái ví dụ này, gom lại nó chỉ có mấy hàng thôi. Trên đời này chúng ta không thể sống một mình, bắt buộc chúng ta phải có cái sự thù tạc giao tiếp qua lại với bao nhiêu người thiên hạ khắp muôn phương. Và đã nói là thiên hạ khắp muôn phương thì chín người mười ý, con nhiều cha thì làm sao mà mọi người nào cũng dễ thương như mình muốn, không được hết. Cho nên Ngài giải về những kinh nghiệm này. Mình nhìn vào cái chỗ tích cực, cái điểm tích cực của người ta để mà mình có thể bỏ qua cơn giận cho mình. Cách một, trường hợp hai mà họ tệ quá, họ không có chỗ nào để mình thương thì thôi, thì mình coi họ giống như một người

Mình cách một trường hợp hai, mà họ tệ quá, họ không có chỗ nào để mình thương, thì thôi mình coi họ giống như một người bệnh. Mỗi người bệnh nặng, nhưng mà đối với bệnh thì mình có chấp gì với người mang cái tục bệnh, nha. Thương từ người hiền, thương được dáng thư. Còn cái giới hạn cuối cùng, lại người là một trăm phần trăm thì lẻ, hoặc nói câu gì một mình hay nghĩ. Tao có cái tai nạn nghề nghiệp, có miệng thì phải nói, mà nói mình kiểu nào cũng có mắc lỗi chứ. Còn người này là tiền phê với hạn cuối cùng này thì khỏi bàn rồi.

Nhưng mà bốn cái hạng đầu tiên thì mỗi người đều có cái mặt tươi, mặt khuyết, mặt mạnh, mặt yếu, thì mình cứ nhìn vào cái mặt tích cực của họ. Coi họ như một cái miếng vải rơm, mà có thể đem về giặt, nhuộm, may được, thì mình cũng tận dụng. Có câu coi họ giống như một cái nguồn nước dơ. Coi họ giống như một cái vũng nước trong dấu chân trâu bò, như vậy đó, nhưng mà thôi, kệ nó, nghĩ mà còn có chỗ xài được thì mình cũng xài.

Sau đây có nghĩa là tha được thì ta tha, bỏ qua được thì bỏ qua. Đó là cái kinh nghiệm mà cứ chơi nó cài đặt. Chỉ cần mày dẫn, ghim chung, thằng tu phải có tâm từ, tu từ, có trí huệ hiểu lý nhân quả, biết rằng mỗi người có nghiệp riêng, thì cái đó cũng làm một cái bàn, một cái nội dung hay. Nhưng mà riêng mày, kinh nghiệm cho mình biết, kinh nghiệm cần những cái tính rất là nhiệt tình, rất là gần gũi với mình. Nhà nó lên bây giờ, người ta tệ cỡ nào đi nữa thì ít gì nó cũng có chỗ tích cực. Một lần này cũng có cái mặt tích cực, hay là ta cũng có lúc tích cực. Nhớ cái đó, nhớ đó, thì mình có thể mình bỏ qua, mình tha thứ.

Vậy các vị thử xem, không em có thể viết được năm năm cái ví dụ về chưa. Một là họ như một cái sách giải, hay nó là hai, nó nào giúp đi có nguồn nước dơ ta nè. Giống như là cái vũng nước trong vú chân trâu bò, cải nó giống như người bệnh, phải cuối cùng nó giống như một ca. Mỗi người làm nóng giống như một cái nước ngoài sập thiệt. Chì đối tượng mà chúng ta nghĩ ra cái cách nào để mình tha thứ, bao dung cho họ, nha. Đây là biết kinh nghiệm nữa, nó rất là đặc biệt.

Còn cũng nghề xác này phát trong trường bộ. Phim thật sự nó thì anh em lại dại gọn hơn ngày dạy lần. Mỗi lần mà có cái tâm màn hình nhận ngay đó, thì cứ nhớ cái này: ta được lợi ích gì khi mà sống có cái lòng sân hận như thế này. Thì cái câu đó là phải đến nền một kinh nghiệm tuyệt vời. Có ai không phải ai cũng làm theo đường cái lời dạy đơn giản đó, mà chưa có lời giải đó thì tôi cho rằng đó là quá sức là tuyệt vời. Nghe nhạc, nói là mình nhận, nghe suy nghĩ là mình được lợi ích gì khi mình sống bằng cái tâm hiền, thận, mất mãn, tức tối này.

Tay có thằng câu cũng hay lắm, mà nó đừng ghim, mình giận người khác nói giống như mình uống thuốc độc mà mong cho người ta chết vậy đó. Hoặc là tây đứng có con trâu nữa, nó kêu đừng giận người khác, có nghĩa là mình lấy cái lỗi với người ta tha về làm lửa đốt mình. Mình giận ai, cái lỗi người ta về nè, cửa đóng. Mình nghe nói chuyện với chuyện tào lao người ta, nhưng mà mình tha về đau bụng nữa, mình chưa.

Em, và ở đây tôi nói chuyện mà tao con có lẽ có nhiều người không có chấp nhận, nhưng mà tôi sẽ lấy câu nói rất nhiều thằng chú gì đó. Nghe cái câu nói những chú đó là bài hát, nhẹ những gì mà làm cho tao phi nhé. Thì nó chỉ tồn tại khi đã nói với tôi đó là câu chuyện chút nha. Cậu hết những gì làm nhất trên đời này chỉ từ ra có mấy chuyện rồi. Một là bệnh tật, nợ nần, thù oán, pháp luật, là bốn chuyện mệnh bằng rồi.

Trên đời này chung quy lại chỉ có mấy chuyện. Một là bệnh tật, hai là nợ nần, ba là thù oán, bốn là pháp luật. Bốn chuyện này dù mình nhớ thêm hay mình quên thì nó vẫn không buông tha mình. Bốn chuyện đó nói chung là khi nó nắm thằng đó rồi thì nó nói mày phải nhớ.

Còn những chuyện khác, ví dụ như bây giờ người ta chửi mình, người ta có một cái cử chỉ xúc phạm mình, ví dụ như vậy. Những cái đó nó chỉ tồn tại khi mình nghĩ tới nó. Còn nếu mình không nghĩ đến, không có ý tưởng tới, có đúng như vậy không?

Ví dụ bây giờ trưa nay tôi gặp quý vị, tôi nhổ một bãi nước bọt vô mặt quý vị. Nó rất là thiếu văn hóa, cực kỳ. Riêng cái phần thiếu văn hóa là phần của tôi, có nghĩa là quý vị chưa có lỗi gì hết. Chuyện đầu tiên là tôi đã thể hiện một cái bản chất rất là thiếu văn hóa. Nhưng nếu mà quý vị lại đem cái thiếu văn hóa của tôi về cất trong lòng, thì lúc đó quý vị mới có lỗi.

Nếu quý vị quên, không có nghĩ đến nữa, thì cái chuyện mà tôi nhổ cái bãi nước bọt đó, nó chỉ mất trong khoảnh khắc rồi nó sẽ khô đi, sẽ qua đi, sẽ quên mất. Riêng quý vị đem cái hình ảnh mà tôi xúc phạm quý vị về giữ hoài, thì cái chuyện đó nó có hai cái: quý vị có muốn đem nó về cất trong lòng với mình hay không.

Chứ còn cái chuyện đó tôi đã làm rồi. Tôi giận cái gì tôi phải chửi quý vị, tôi nói tôi xấu, được con mẹ nó hết, bậy bạ cỡ nào đi nữa, nhưng mà tôi nói xong về tới chỗ tôi ngủ là tôi đâu có nhớ nữa. Nhưng mà quý vị thì cứ tha cái đó về nằm lửa đốt mình.

Cho nên tôi nói rõ, người có huệ căn thì nghe nói vầy là lập tức lấy đó làm kinh nghiệm sống. Còn người mà mình yếu huệ căn thì có học bao nhiêu kinh điển cũng không có tác dụng gì hết. Mình đã học bao nhiêu kinh cũng đánh kiểu gì cũng vậy. Nhưng mà có huệ căn thì cứ mỗi lần được nghe một cái bài kinh như thế này, nó có thêm vốn sống.

Và nhiều lần, rất nhiều lần tôi nói, tu tập 37 phẩm trợ đạo nó không phải là để mình tích lũy ba-la-mật, lấy ngay chính đời sống của mình. Nếu mình đủ duyên lành tập thiện, nghĩa là mình tu tập như ý, có kết quả yêu cầu. Nếu không thì khi nào nó đủ thì mình biết.

Chuyện mà tu mau mà ngộ ba-la-mật, mình không cần phải hỏi thầy bà là con như thế nào, hay thấy con ra sao. Cứ cắm đầu mình với định, với tinh tấn đi, với văn, với chánh tri kiến. Nhưng mà thỉnh thoảng giả sử như mình có tò mò muốn biết cái phước duyên quá khứ của mình, vì vậy mỏng dày, lắm ít, đó là nửa cái cấm đầu, đừng có thắc mắc là mình có phước giữ ít mình.

Nếu mà muốn thắc mắc thì hãy nghĩ cái này: có bao nhiêu thiện pháp mà mình thực hiện dễ dàng. Nhớ cái câu này, câu này phải cho mọi người. Cứ tự hỏi lòng có bao nhiêu cái thứ thiện pháp mà mình đối với mình khó làm, có bao nhiêu thiện pháp đối với mình là dễ làm. Tự mình xét.

Một người có nhiều cái thiện pháp mà dễ làm, cái gì? Bố thí, trì giới, tu định, từ tâm, tinh tấn, chánh hạnh làm rất là dễ. Còn yếu thì cái thiện pháp rất là khó. Đó là người yếu thiện căn.

Còn cái người mà huệ căn yếu thì nó có nhiều cái điều ác mà với nó dễ dàng. Trong đời của tôi, tôi tiếp xúc với nhiều người, tôi thấy có nhiều người, cái chuyện mà của phi nghĩa đối với họ rất là khó. Tôi muốn nghe cái của phi nghĩa không ta? Của phi nghĩa tức là cái tài sản, tiền có được do lừa đảo, là của phi nghĩa.

Nghĩa không ta của phi nghĩa, tức là tài sản, tiền có được do lừa đảo, do lường gạt là của phi nghĩa. Cái mà không phải gọi là phi nghĩa.

Thì tôi biết có nhiều người, đông tôi người quen có nhiều người cũng khá giả, nhưng mà mình có thể tin tưởng được, người này rất là sạch sẽ về vấn đề tiền bạc. Nó là như vậy. Cho nên những người đó, cái chuyện mà ngọc đạo đối với họ nó dễ ẹc, dễ hiểu. Còn có những người chuyện hoạt động đối ngoại nó rất là khó.

Rồi các vị cũng vậy, có nhiều người cái chuyện mà đi nói xấu người khác là khó, nhưng mà có nhiều người nói chuyện nói xấu người khác nó lại dễ. Có nhiều người cái chuyện mà tỉnh thức, mà ngủ vừa ngủ dậy thì rất là dễ. Rồi có nhiều người kiếm cho ra cái dễ mà có chờ ra rất là khó.

Đối với mình, muốn biết quá khứ thì mình muốn kiếm 35, mình là là nó hiển hiện qua cái đó. Lúc nó bị cái 35, mặt của mình là nó hiển hiện qua cái thiện ác của mình. Có quá nhiều cái ác thì mình đã dễ dàng mà cũng đi đâu. Có quá nhiều cái thiện thì mình đã có răng, là mình biết cái bang, là mặc dù có vấn đề.

Có nhiều người ngồi nghe tôi nói về cái hộp đem từ, nói nó nhảy cũng tu hát trường, tu mà tại sao Ngài cũng có giết người vậy. Và phía tôi đã trả lời cái này, cái khuynh hướng thiện là khuynh hướng ép trẻ của Ngài mạnh thiệt, nhưng mà cái khuynh hướng phát triển của Ngài cũng mạnh không kém. Bằng chứng là khi Ngài gặp mặt rồi, rất là nghề tu, phải nói là chỉ có 3 nốt nhạc này là tay cái bị điếc. Ngài đem có đi lá ngoài nhé.

Tới hồi đi tu, làm cái chuyện mà mình lum đây nè làm không nổi. Ôm bình bát đi giữa trưa nắng mà chúng rồi lấy đá liệng vào đầu, máu chảy ướt cái mặt mà vẫn lặng lẽ đi về, bê bình bát máu thấm y mà vẫn hiền ngoan đi về chùa, không có phản ứng gì, không sân tâm. Thì nó cũng được bật nhìn thấy.

Cái khác biệt này bạn lắm, ông phải xác nhận và trân trọng. Ngài nghĩ rằng mà người đã làm nữa thì những chuyện mình người phải chịu đựng hôm nay không đáng gì đâu. Lẽ ra với chừng đó cái ác nghiệp, mình phải đi xuống địa ngục không biết bao nhiêu trăm ngàn triệu ức tỷ năm. Bây giờ chỉ ra đề u đầu gỗ, chảy máu dễ dàng vậy thôi.

Mà cái chuyện của mình trong gương nữa làm nổi không. Đúng mình là có thể không ác bằng Ngài, nhưng mà bây giờ có kẻ mà tấn công mình mà phải nói là máu me tùm lum như vậy, mình có chịu nổi hay không. Mà Ngài ok, không có gì hết.

Tìm thiết bị một góc 35, mặc thì cứ như là họ có nhiều cái biểu hiện lắm. Ví dụ như có nghĩa là không có thể có được cái từ tâm, không ai nắm được. Rồi họ chương trình có bị mặc cảm, nhận rất rõ điều chưa chứng. Cảnh có vị trí tuệ hơn người, dùng chương trình em như vị có khả năng tự định nông nghiệp rất xuất sắc dù họ chương trình. Đó là những biểu hiện của một người có lòng.

Còn mình nó thì cứ năm cam lâm cam, học thì ba mớ niệm, ba mớ định, ba mớ với mới thấy, ba mới răng, mà mới tàm, ba mới quý, ba mới đứt tin, ba mới cái Việt Nam mới hết hả, cộng là thằng Đan Nguyên một mới mà mình thử mình hay.

Nhưng mà thật ra bữa nay khi nói về cái chuyện mày khanh nhẫn, tôi xin nghĩ làm khía, làm cái chuyện để cho quý vị giật mình. Đó là đừng có tự là mình giỏi, mình thì nhiều, bình thạnh thì nhiều, nó bạn nhiều. Thật ra trứng bị nhớ dùm cái này, nhớ giùm câu thần chú này để tự

giỏi mình thì nhiều, bình thường thì nhiều, bậy bạ nhiều. Thật ra cái này nhớ giùm, nhớ giùm câu thần chú này để tự vấn mình. Tự hỏi: những gì tôi học, những gì tôi hiểu, những gì tôi nhớ, những gì tôi hành, có đủ để khiến cho tôi tốt hơn ngày hôm qua không.

Cái này quan trọng lắm đó. Cái chuyện học, học thêm với chúng tôi là có. Tin tôi đi, tôi dạy toàn là bùa khác không nhé, không có phép. Có những nỗi buồn không có gì cả. Nhớ nha, có những nỗi buồn khác nữa nhé. Tự hỏi lòng mình, những gì tôi nhớ, những gì tôi hiểu, những gì tôi học, những gì tôi hành, nó có đủ để khiến cho tôi trở nên tốt hơn ngày hôm qua không. Tốt hơn là sao? Kham nhẫn tốt hơn, bao dung tốt hơn, bố thí tốt hơn, trì giới tốt hơn, buông bỏ tốt hơn.

Còn nếu như mà học cho anh nhiều, hành thiền cho anh nhiều, thí chủ cho anh nhiều, cúng dường cho nhiều, mà coi như là vẫn y như thuở nào, nghĩa là cái kiểu mình có một là chưa tới, hai là chưa đúng. Nghe nó hay được không? Được. Một là chưa tới, hai là chưa đúng.

Tôi nhớ ngày 20 tháng 11 của năm nào đó, ở trong nước người ta làm một cái, có một cái nhóm nó đi sưu tập mấy cô nói mà tự xem nào bá đạo nhất của thầy cô để làm được cái con lắc sang một cái xương tập, ngày vui mới học đường hết vậy. Trong nhiều câu nó có một câu nhớ, là chuyện một giám thị, ông thầy lúc nào cũng chỉ mấy em, mỗi lần mà ông được cử làm giám thị thì không có khá. Câu mà coi như là các thế hệ học sinh nữa là điều ghi nhớ, ổng nói từ vòng thi bước ra, mà thấy em nào mà khi hình ta thì ta có thể xếp mấy em nó vô hai hạng sau đây. Một là mấy em nào thì bước ra mà mặt mày héo úa, hai là em nào mặt mày mà đầu dĩ. Thì tôi có thể đoán được hai nhóm này. Một, nó biết nó làm sai, và cái thứ hai là nó không biết nó làm sai. Thành một đứa thì nó tưởng, một đứa thì nó biết nó làm sai, một đứa thì nó tưởng là nó làm đúng. Chính vì hai cái này nó làm cho nó tạo ra những nét mặt của biết em đó.

Còn bức tranh cái gì trong cái mấy thằng kiệt không có chứa thì nó biết nó làm, còn có đứa nó tưởng nó làm đúng. Thì trong đời cũng vậy, các vị tu hành gì, tôi mà nhớ mình rất có khả năng rơi vào hai trường hợp sau đây: một là mình tu chưa có đúng, hai là tôi chưa có tới. Chưa có đúng là không có được như lời Phật dạy. Cái thứ hai là cũng hơi có phần giống như Phật dạy nhưng mà chưa có tới nơi tới chốn nha. Thì các vị hiểu, một là mình biết rõ mình làm sai, hai là mình tưởng mình làm đúng. Có hai cái này.

Chỉ riêng mình học một chuyện tốt hơn anh cũng có dấu đắng buồn, nghĩa là mình chưa có khá lắm, nhưng mà cái bậc nhất là được gặp được Phật. Thì cái bài kinh này, kinh 162, là ngài nói cái kinh nghiệm để đối phó với cái tâm.

Đêm hôm qua có một người phật tử ở Mỹ gửi tin nhắn cho tôi, hỏi sao đi quá, làm sao để bớt lúc buồn ngủ quá. Thì thôi tối hôm nay tôi vẫn còn bị chắc, lắc chưa quen giờ nha, tôi liếc tôi thấy rồi ngủ tiếp. Thì mong ngày hôm nay nếu còn dư mà nghe được cái bài giảng này, như là một câu trả lời của tôi cho liên hạ nhé. Có nghĩa là đời này mà còn sống hết đời này, chúng ta còn có cái giao tiếp qua lại của thiên hạ, về hành xử qua lại của thường, trước của trao đổi, thì phải có cái tiền tức, thì cách để đối phó với cái xương khớp mất mạng nó. Thì ở đây nghe rất.

hường trước của trao đổi thì phải có cái tiền. Tức thì cách để đối phó với cái xương khớp mất mạng. Thì ở đây nghe rất là xuất, đưa ra cho mình kinh nghiệm. Nói nhỏ là nhỏ so với ngày nữa, chị còn nói với mình đó là những doanh nghiệp lớn, bóng đá gà, người ta có ra sao thì hãy nghĩ đến cái mặt mạnh hơn.

Người ta ngay trong kiếp này mình ta cũng có lúc mặt mạnh mặt yếu. Còn nếu mà nói về cái chiều dài của vòng sanh tử thăm thẳm lê đà đăng đẵng thì ai cũng có mặt mạnh mặt yếu. Không biết người hôm nay mà điên khùng xấu xí vị tướng kiếp xưa, kiếp xưa đã từng cũng từng là một hoa khôi hoa hậu, một vị tướng quân hùng mạnh, một vị đại đế đầy quyền lực. Mà bây giờ có dòng chảy liên hồi nó cứ xô đẩy về về nơi bến nọ, bây giờ làm cái người đui mù câm điếc, ghẻ lở, dịu dàng nghèo khó xin ăn trên đường linh phố vỉa hè. Mình không biết mình ngày xưa gọi như thế nào.

Rồi một cái người hôm nay mình thấy màu xanh, khi hồi kiếp xưa cũng từng làm của mỹ phẩm thiện từ tâm bác két bao la. Rồi cũng qua đời sinh tử bây giờ là người lên lặn xuống tôi cũng vợ làm với người xanh sẽ ăn xin. Từ một cái người hôm nay mình thấy bạn tu hành ghê gớm, đức độ cao siêu, chứ kiếp xưa rồi cũng từng là tay anh chị đầu gấu, có giang hồ số má đâu vẫn nằm từ nhé. Nhưng mà bây giờ đó là đổi đời.

Thì vòng sinh tử luân hồi mang thì có người lúc chạy lúc khác, ngay đâu một kiếp đã lúc này lúc khác, nói chi là trên cả vòng sanh tử thăm thẳm. Nhờ nghĩ như vậy đó là một cách.

Cách nữa là nhưng trong chỉ đạo với vậy, chứ có nghĩa là chiến tranh trong cái thế giới bình ta nghệ giấy hoạch thì không có ai là thành viên của ta biết có bị buồn nhớ. Chứ cái cái cái cái tôi nói, tôi nói về cái thế giới hệ, có nghĩa là cái vụ xung quanh Phật giáo. Không tức là chúng ta có nhiều điểm trùng, chị chúng ta sinh ra là người thanh của nhau. Mà điểm trùng nó càng, chúng ta sẽ cùng xã cùng huyện tỉnh em, còn ít nữa thì chúng ta cùng một vùng miền khu vực quốc gia bán cầu, kích dùng nước tưới. Thì chúng ta cùng trong cõi dục, với ít nữa thì cùng ở trong một cái thế giới hệ tiết niệu russell. Và cái trùng nó, cái cái điểm giống, và cái sự thì chúng ta xa nhau, xa xa ra trung tâm, còn nhớ đó không?

Cái này rất quan trọng. Chính vì cái chỗ này nó mới giới thiệu và phân loại làm 1000, 1000 mặt cắt tờ là một tiểu thiên, 2000 chữ thêm một trung niên, 3000 trung riêng đầu tiên đó là như vậy. Là dựa vào cái chỗ đó.

Điều rất có cái là những chiến tranh mà mình thấy trong cái đất này, họ đã có rất là nhiều cái sự quan hệ với mình trong nhiều đời lắm. Họ mới ở trong cái hành tinh, tu ngàn kiếp làm cha mẹ con cái, tôi trong kiếp làm vợ chồng nữa. Nói vậy đó, tu 10 tuổi 53 kết nó đi chung an cầu đi nhi. Cái công an tỉnh Kiên Giang vừa mở khoảng, lưu ý phải là ngẫu nhiên mà nói như vậy nha. Đi chung đoàn gia cũng động cách gửi, cộng viên cộng nghiệp cộng hưởng cộng sinh viên đá nhỏ đi.

Mà tại sao không có tiền phí mà công ty 92 chuyến đò khác nhau mà tại hôm nay nó lại đi chung chuyến đò với nhau. Nó cũng đúng cách. Thậm chí tôi nói ra trong thương điều này của người đảng viên trong game có tên nghe rất là nhiều, khi đó là mình chỉ nói riêng mà chỉ nghĩ đến người ta chứ mình quên nghĩa tính vật. Tại sao mình không mua cái sân nhà ở Tân Phú a, mà mình mua nhà phố quen, rất là cái gì đồng hồ trăm ngàn, cái nồi xoong chảo, cái món đồ. Ví dụ như bây giờ cũng vô biết ý kiến mình mua cái nào vậy đó, để làm chi, để có một ngày kia nó bị

Xoong chảo, cái món đồ. Ví dụ như bây giờ mình vô, biết ý kiến mình mua cái nào vậy đó, để làm chi, để có một ngày kia nó bị xuất cái hoài vậy, để mình nó bị phỏng cái gì cái gì, cứ mình phải bị hỏng cái chân vào cái ngày đó. Giờ nói cho nên mình phải mua đúng cái nồi, chú ý cho cái chuyện đó xảy ra thế không?

Cái nào nhé, là mấy thằng nó mua, mới mua đúng cách. Vì cái cuốc nó phải có một ngày mà nó xúc án phạt ăn cái lưỡi. Chúng mình của chúng em phải có chuyện gì đó. Không phải là cái gì vậy ngủ, chị rất là cái gì đó, cũng cũng cũng nằm ở cái biển viên, cùng bệnh viện. Cái mắt và mình đừng nói thấy tôi đánh một vòng để tôi quay lại.

Tôi muốn nói cái gì? Tôi muốn nói là, thì ra là để muốn tha thứ một người thì mình cứ nhớ tâm niệm cái này: cái cuốc, cái muỗng, cục kẹo, cái bánh mà nó của mình, tay có nhân viên sao mình mới gặp nó, mà nó mua nó về để mình ăn, để mình bị đau bụng, là để mình được ngon miệng. Nói chi là con người với nhau. Tại sao con chó, con heo, con mèo, con vịt, tại sao mà nó về nhà của mình? Gần hơn nữa là của người, tại sao người đó làm vợ mình, chồng mình, trao cho mình con mình, anh em mình, lại số người đó làm bạn mình. Và tặng là, tại sao người nó tin là người dưng nhưng mà là ở gần mình đến mức mà mình phải thường xuyên gặp gỡ? Cuối cùng đó mới ra cái chuyện như hôm nay tui dẫn việc, nhưng mà nhớ nó có cái gì đó để mà gặp nhau với. Tại sao trên biển trùng thế giới những người tao nam luôn gặp ai lại gặp đúng người tày trời? Đó là tại sao? Vì nó có một cái riêng gì đó.

Sáng nay có người quen gửi cho tôi một cái clip cực kỳ tào lao, rồi tôi biết mất qua tôi con gái dù rất xúc động. Tức là có một con bò ở bên châu Phi, nó cùng với bầy của nó đi qua một cái dòng suối cạn, ở dưới có một con cá sấu. Nguyên cái bầy nó đi qua hết, nhưng mà nó thì nó là cũng bò bị lọt lại sau cùng. Lọt lại sau cùng thì nó bị con cá sấu cắn một chân của nó. Nó bươn chải quê vào đủ cách để mà nó thoát khỏi cá sấu mà không được, răng cá sấu mà quên vị ở biển chân con. Tìm đủ cách nó khoác mà nó không tắt được, cái bầy của nó đã sống có mấy năm nay bây giờ cứ nhìn chứ không làm gì. Bao nhiêu con nó còn cúi đầu nhịn, nghe nó gặm cỏ coi như không có gì xảy ra, mà con bò này nó đang đối diện với cái chết trong từng giây đồng hồ.

Thì lúc đó tình liền có hai con hà mã ở bên cạnh đó thấy, đừng nên ở nhà đuổi con cá sấu đi, coi như những cứu một con bò. Thì nói bằng diễn của con người vậy thì mình thấy hình như đây là cứ bò. Nhưng mà chung thế giới động vật, cái gì mình cũng khó nói. Biết tình bạn vì cái động cơ nào mà hai cái con hà mã đó lại xuất hiện ngay lúc đó để mà nói cứu con bò này, nó là đuổi cái xấu đi.

Tôi muốn nói là, tao có chuyện gì muốn nói là, thì ra đến đề này tối với ai thì tốt, bởi vì ai trong đời này cũng sẽ có lúc là người ơn của mình. Thò tay rất mình hết rồi bị bị, đến đời này cũng có thể có lúc thò tay giúp mình. Cho nên thêm bạn bớt thù là điều rất tốt. Đó là cái việc chuyện hiện tại, còn có chuyện quá khứ thì khỏi nói rồi.

Xong bây giờ anh là mình học qua kênh 166, kinh 66. Trong cái kênh này nó thay nhân vật, hai nhân vật tới làng nghề Xá-lợi-phất và bị nữa, tin là vấn đề gì trời đức Phật. Tại có nhiều lắm, nhiều lắm, một vị đó là Ca-lô-đề-gì, lô-đề-gì. Em hết, không các vị còn nghe không? Alo, tiếng mà các vị ấy còn nghe thì rất là lạ, là bởi vì tôi đang em một cái giống như tôi bị mất mít vậy. Gai thì cái nghề ca…

tiếng mà các vị ấy còn nghe thì rất là lạ, là bởi vì tôi đang nói giống như tôi bị mất một cái gì.

Cái vị Kaludāyi này là một vị đại đệ tử Thanh Văn của Đức Phật, vị này tu hành ba-la-mật 100 ngàn đại kiếp, thời gian tương đương với ngài Ānanda, ngài Ca-diếp. Và vị này có một cái biệt hạnh độc đáo, có nghĩa là trong tất cả Thanh Văn Đức Phật, là điều kiện để có một cái thằng hàng mà không ai bì được, đó là cái khả năng dàn xếp cư sĩ.

Quý vị đừng có tưởng là cái chuyện này ai làm cũng được. Dàn xếp cư sĩ là sao? Ý nghĩa là phối trí, bố trí nhân sự cư sĩ. Rất là nhiều bằng nghề ứng dụng những việc. Giờ có một nhóm người muốn là tổ chức trai tăng ở đâu đó, mà có người với chủ mới sinh đầu tiên không muốn, ăn Hùng hát, thí dụ như vậy. Không có ai chịu hết, mà nếu mà vị khác tới mình giải thích thương lượng thì không có nghe. Nhưng mà ngài tới ngài nói sao mà không nghe không có được, mọi người cùng không sử dụng như vậy. Hoặc là giữa cư sĩ có cái gì xích mích phiền với nhau, thì ngài tới ngài nói cách nào đó mà nãy giờ tất cả đường nắm tay vui vẻ, ôm choàng lấy nhau, chào nhau nụ hôn trên má, thấm tiếc đồng chí đại đoàn kết, không phải về.

Thì đệ nhất dàn xếp cư sĩ lấy cái người mà vua Tịnh Phạn sau khi nghe Thế Tôn thành đạo đã cử đi rước con về. Sau khi gửi đi 8 đoàn sứ giả đi rước con về, vị cuối cùng tên đó là Kaludāyi. Cái vị Kaludāyi này có nhiều cái tật xấu lắm, tham, sân, dục, ganh tỵ, mà không có thiền định, không có pháp học, chỉ có vì có một thức tình với Thế Tôn và đi xuất gia thôi. Chứ còn về cái chuyện mà tôi tập phẩm tốt thì không.

Và vị này có một cái lòng bất kính đối với các vị Phật Độc Giác, nghĩa là lạy Phật từ Quyền Linh nét trong cái kiếp này đã mang ngày đây cũng là một cái đồ bất kính. Tới ngày sau lại phát còn ở trong bụng xanh.

Thì kể nhiều về nhà, nó có những cái lần mà ngày sau là một niên đang ngồi đó im lặng cùng với chư tăng đang im lặng dự định, thì ông Kaludāyi đè lên tiếng đề nghị: "Anh em lắng nghe tôi nè, bây giờ tới đầu tôi sẽ thiền pháp." Và tự nhiên ta quả cao có một lúc đó ngài Sariputta đang nói về nhà cướp về, ngài nói rằng: "Tôi nghe hình hài sao có tính thì chưa vậy, bổ sung các vị hãy lắng nghe tôi nè." Đây lại chỗ một ngài tao nói chưa có tới nè, người khác như vậy.

Thì trong ngũ tránh kể như vậy là rất là nhiều lần. Trước ăn những vị thánh im lặng, mà rồi vị Phạm không chịu không nổi mà mới lên tiếng: "Rồi nó sư, ơi sư phạm ơn, im giùm, còn không có sẽ đi chỗ khác để cho chúng tôi được nghe pháp." Ép từ tôn giả các bạn, có lý nào mà ngài rất là bắt đang nói, mình sẽ dành riêng nói như vậy nó kẹp cho tôi quá đi, muốn nói là để dịp khác.

Khi nói ngài lạ lắm kiểu đi này đó, là lại đây. Cái gì đây này sẽ là thoát thì có gì ăn đâu, nó thì kệ luôn luôn tìm một cái pháp thoại này nó để nghe gần đến chiều tăng sức. Thì ngày nay ngài kêu gọi cho tăng tu học Tam học. Mất kêu rồi chương trình xe ô tô, tập tam học bằng một cái lời kêu gọi ngắn gọn mà rất là súc tích sâu sắc. Ngài nói: "Ra một vị tỳ kheo và thành tựu tâm học Giới Định Tuệ, lạ thì vị đó có thể xuất nhập diệt thọ tưởng định, và nếu ngài mà cũng đang hát thì vị đó có thể chết xanh về Phạm Thiên."

Vợ nay chúng tôi cũng nói thêm, ở trong bản tiếng Việt thì một là khó hiểu, hay là dễ hiểu lầm. Nếu nghe hiện tại vị ấy không đạt được chính chí, phẩy, thời vị ấy chắc chắn vượt khỏi cộng chút.

có hiểu hay là dễ hiểu lầm. Nếu ngay trong hiện tại vị ấy không đạt được chánh trí, thời vị ấy chắc chắn vượt khỏi cõi dục, với chư Thiên ăn các món đoàn thực, phẩy được sanh ra với thân như ý.

Làm ra bản tiếng Việt, trong bản Pali, vì sao nói cái này, nếu ngay trong hiện tại mà vị đó không có chứng đắc thì vị đó sẽ vượt khỏi cái cảnh dục giới, vừa khỏi cảnh dục giới mà dục giới là gì, là cái cõi mà còn ăn uống các thứ thực phẩm.

Ở chỗ này trong bản Việt, vừa khỏi cõi chư Thiên ăn các món đoàn thực phẩm, được sanh ra với ý với thân kỷ. Làm răng thì nó hơi khó hiểu, nhiều khi đó, nếu ngay trong hiện tại vị không thể, vị ấy sẽ vừa khỏi cõi dục, tức là cái tầng mà chúng sanh còn ăn các thực phẩm, để rồi sanh về một cái cõi mà không cần ăn uống cái gì, cái thân xác đó là do tâm tạo ra. Đây nè.

Khả năng của tăng á, khả năng đi qua, năng đó là tất cả, đây cái cấp lại phát ra, nên nó là một cái cụm tĩnh từ, nó là một cụm tĩnh từ, có nghĩa là vì trong giảm đó là có dùng. Nếu mình nghe với định, tình để mà đầy đủ, không nếu chứng quả là, thì hết nghe đời này thì cũng phải sanh về các cõi nghe.

Có gì tôi đâm trúng giải nói như vậy, và giới tĩnh diệu đầy đủ là sao? Với thân đấy đi đúng là sao?

Với đây gồm có bốn, giới đi đúng có bốn. Tôi với tin nhắn tin trong công thức tính giới đi đúng có bốn, tôi đơn giản bằng iPhone tôi xuống có được nghe.

Ở một thế giới tịnh này nó gồm có bốn. Một là biệt biệt thanh tịnh, số hai là thu thúc lục căn thanh tịnh, số ba nuôi mạng thanh tịnh, là thứ tư là quán tưởng thanh tịnh.

Nhớ nha, có nghĩa là Đức Phật quy định Tỳ kheo có 227 giới, vị Tỳ kheo này không có vi phạm 227 ấy là với tâm tình thứ hai. Nên là thu thúc lục căn thanh tịnh có nghĩa là khi mà mắt thấy tai nghe mũi ngửi lưỡi nếm thân xúc ý, vị ấy không để cho tâm mình tham thích cái bất mãn cái kia. Nhớ nha, khi sáu căn biết sáu trần biển không thể vô tâm mình thích thú cái này nè bất mãn cái kiểu đó, được gọi là thu thúc lục căn thanh tịnh.

Cái thứ ba là nuôi mạng thanh tịnh, có nghĩa là vị Tỳ kheo cứ cắm đầu mà tu tập, tự nhiên Long Thần Hộ Pháp nhân loại cũng sẽ hộ trì. Còn nếu vị ấy mà do chứng viên đoạn nghiệp mà phải chết thì thôi, nhưng mà nếu còn tiếp tục sống thì cứ lo chu toàn phận Sa Môn hạnh của mình thì tự nhiên sẽ có người hộ trì thức ăn, y áo, chỗ ở và thuốc men chữa bệnh.

Nhớ nha, vị ấy không có tìm một cái cách nào để mà có được những điều kiện vật chất để sống. Nhớ nha, nuôi mạng thanh tịnh có nghĩa là cứ cắm đầu nhắm mắt hành trì tâm học, tự nhiên thì sẽ có người, không ai nuôi thì lăn đùng ra mà chết cũng là cái chết lành, chứ còn dứt khoát là không có dùng bất cứ một cách thức nào khác để mà rời gọi, vời vợi, đã vậy rồi.

Em tính chát và kêu gọi vào uống vật chất đến với mình là nuôi mạng thanh tịnh nha. Chỉ là cắm đầu nhắm mắt tu tập tâm học thì tự nhiên có được bốn thứ đó là thực phẩm, y áo, trú xứ và thuốc men.

Cái thứ tư là quán tưởng thanh tịnh, có nghĩa rằng vị này khi mà sử dụng các món nhu yếu vật chất như là y áo, chỗ ở và thuốc men, thì luôn luôn rồi là sử dụng những cái đối với một cái tâm niệm là đây là những điều kiện hỗ trợ cho Phạm Hạnh, chứ không có ý nghĩa khác, đó gọi là quán tưởng thanh tịnh.

với một cái tâm niệm rằng đây là những điều kiện hỗ trợ cho phạm hạnh chứ không có ý nghĩa khác. Đã gọi là quán tưởng thân tình, có nghĩa là khi cầm viên kẹo, chồng cái răng, cầm cái lược, cái tóc, nước, bước chân vào một cái cốc, cái lá, từng đường từ luôn tâm niệm rằng tất thảy những điều kiện vật chất mà ta đang có và đang sử dụng chỉ có một ý nghĩa duy nhất là hỗ trợ phạm hạnh.

Em luôn luôn tâm niệm về đi tắm, mặc y vào cũng nhớ rằng cái này cũng là mục đích đó, là hỗ trợ phạm hạnh. Múc một muỗng cơm đưa vào miệng cũng tâm niệm rằng miếng cơm này hỗ trợ phạm hạnh. Một viên thuốc đưa vào miệng cũng phải tâm niệm rằng viên thuốc này hỗ trợ phạm hạnh. Bước chân vào một cái tịnh xá, một chỗ ở thì cũng phải tâm niệm rằng nơi để trú ngụ này ý nghĩa là hỗ trợ phạm hạnh.

Khi mà sử dụng các tâm niệm như vậy thì được gọi là quán tưởng thân tình. Như vậy là thọ dụng thanh tịnh, thu thúc được tăng lên, tịnh nuôi mạng thanh tịnh và quán đức thanh tịnh. Bốn cái tịnh này cộng lại thì gọi là giới tâm thể.

Còn định là gì? Định này thì có nghĩa là cái sự tập trung tư tưởng trong 40 đề mục chỉ hay 24 đề mục thiền quán. Cái ở cùng ấy được gọi là định học nhé. Nhớ nha.

Còn tuệ học là gì? Tuệ học tức là chánh niệm và trí tuệ khi mình đang tu tập tứ niệm xứ. Ở đây nói cái này được, tuệ là sự tập trung tư tưởng trong bốn pháp thiền định chỉ hoặc là trong bốn đề mục thiền quán.

Có nhiều người học ba mới nghe cái này, sang nhóm thiền quán nhảy vô cãi, nói thiền quán làm gì có tập trung tư tưởng. Xin thưa, có nhé. Thử hỏi tâm thiện nào mà không có định, hay không có ai dám nói tu thiền quán mà không cần đến định hết. Nhưng mà cái định bên thiền quán là sát na định, nhưng mà cũng là một trong ba cái định. Còn định bên chỉ thì gồm sát na định, cận định và kiên cố định nha.

Nhưng mà bên thiền quán cũng phải có định nhẹ, cũng phải có định, định hỗ trợ niệm và tuệ, phải có chứ không phải vị đạo không biết cái này nha. Rồi, nếu vậy thì cái định nào có đây? Chính là định trong thiền quán. Còn tuệ đây là chỉ cho niệm và tuệ trong pháp môn tứ niệm xứ nha.

Và tại sao mà ngài rất là phát ngôn nói khẳng định là việc theo thành tựu cứu cánh là chỉ có thiền quán thôi, tới được Niết Bàn thôi? Tưởng là sao? Là bởi vì định mà tới nơi tới chốn, định mà tới nơi tới chốn phải là phi tưởng phi phi tưởng mới gọi là tới nơi tới chốn nhé.

Còn tuệ mà tới nơi tới chốn đã phải thành tựu được ba cái: một là ñāta pariññā, hai là tīraṇa pariññā, ba là pahāna pariññā nhé. Ba cái này cộng lại mới gọi là tuệ học nhà tao đi nha.

Là sao? Là cái nhận biết rõ đây là danh, đây là sắc, danh này do các duyên mà có nè, sắc này do các duyên mà có nè, và sau khi có rồi nó phải mất nè. Đó được gọi là cái ñāta pariññā.

Tôi dịch là sao? Ñāta pariññā thứ hai là cái tīraṇa pariññā, là nhận diện cái nào là danh cái nào là sắc. Còn cái tīraṇa pariññā là thấy rằng tam tướng chính là danh sắc và danh sắc chính là tam tướng.

Buổi đầu lên lớp với ba má thì thấy rằng tâm này là vô thường, thân này là vô thường, sanh diệt luôn luôn biến đổi. Mọi người sẽ có một lúc mình chợt thấy không phải bằng sách vở mà thấy bằng sự thấm thía của mình, cái rằng tam tướng là năm uẩn và năm uẩn chính là tam tướng. Không bao giờ có tam tướng mà không có năm uẩn về, cũng không bao giờ nói chuyện về năm uẩn mà không nói tam tướng. Tam tướng chính là

có tâm cưới mà không có năm quận về cũng không bao giờ nói chuyện với năm quận, mười không. Nói tam tướng chính là năm uẩn, và năm uẩn chính là phần thưởng đó. Thấy được như vậy được gọi là tuệ tu.

Cái thứ ba là cái gì? Trí tuệ về đạo. Có nghĩa là sao? Khi mà có được hai cái tuệ đầu, là tuệ văn và tuệ tư, thì hai cái này nó tổng lực giúp cho hành giả bước vào cái thánh tầng thứ nhất, có nghĩa là tánh Tu-đà-hoàn, là đoạn trừ được thân kiến, hoài nghi với giới cấm thủ. Không cần kể đến giới cấm thủ, tại sao? Là có thầy và có đường lối rồi, ngoài bác sáng tạo. Mà cái chấp sai này là nó nằm trong cái thân kiến, ngoài thân kiến, cho nên kể nó có chỗ, kể có hai cái thôi, là đủ. Tu-đà-hoàn là trừ được thân kiến hoài nghi rồi nhé, bước nữa.

Nếu mà bậc Tư-đà-hàm làm nữa thì để đi luôn, cái thứ hai có nhưng mà giảm nhẹ dục ái sân hận. Cái thứ ba A-na-hàm là giết khỏi vừa dục ái sân. A-la-hán thứ tư là dứt sạch tất cả những gì còn lại.

Như vậy thì mình thấy cái tuệ học nó gồm có ba bước. Bước một là văn tư tu, có nghĩa là biết rồi, không có người thú, chân kiêu phạm thánh, chỉ là danh và sắc, danh không phải là sắc, mỗi thứ nó đều do duyên tạo ra. Đó rồi tiếp đó nó vô lý, mà thấy rõ tam tướng chính là năm uẩn, năm uẩn là là cái thứ ba đó là tuệ tu.

Tuệ tu có nghĩa là của hai cái biết kia, nếu mà đủ đực thì nó sẽ dẫn đến cái mới, bà con nghe nè. Thấy đến đâu thì trừ phiền não đến đó. Tôi nói tùm lum vầy biết có vị thì tôi nói, thôi chứ còn không tin trong đêm hiểu nữa, bởi vì với chị không phải hàng giả, hoặc không nói họ cả thì đào mày nghe cái này chứa biết con gái không nghe.

Mà tôi đã cố gắng lắm rồi, tôi cố gắng lắm rồi đó. Tưởng là tôi đem những cái đề tài nó khô queo cái này ra đơn giản, mà cầm cái cách nói mà cái quần chúng nhất, đời thường nhất, trần hiểu, thì tôi coi nghe những kiếp lai sinh nha.

Chứ giờ tôi cần xác sắp tới đây, tôi có những lớp mà vậy, một cái lớp chỉ có một thầy một trò ở bên em Châu Âu nè, mà tôi nhận giải tán. Người cứ như là mù, càng không biết kẻ tin tới, nhưng mà thấy di động lại với trình độ đời mình. Đồ cái học thì có lẽ chứ còn cái quái gì.

Ôi trời ơi, là chắc một đi chết nghe nè. Trận sử cũng là máu mà chết, thì là là mình nhớ nó, là cái thấy của mình. Mình thấy là năm uẩn vô thường, là mình thấy các thứ do duyên mà có, có rồi là phải mất, mình nhiều lắm nó là mình chỉ có được lý thuyết, chứ mình không tài nào mà mình có được bằng cái tuệ thức.

Chính là sao? Bởi vì khi mà mình thấy mình sẽ biết chính mình nháy rằng nghe là cái gọi là nam nữ, được cái trống mái, đẹp xấu, sang hèn, lưu chí khanh phàm tất thảy điền vị, ghép của năm uẩn, mọi thứ do duyên mà có, có đó tại mất nặng. Mà cái thấy nó đủ để cho mình không còn phiền não nữa, cái thấy đó mới là đáng kể, con nghe.

Thấy của mình kiểu mình trong gương, mình học cho vui, cái này chỉ cần nay mai có ai đâu mà gõ yêu cầu gì có bong nó bị khùng nữa rồi. Mới học này dùng qua, là nó bị uống như cho tôi một má thuốc kích thích rượu bia vậy. Là cái này kiến thiết ngày mai mất, em bận làm cái bị tắc thể nó bị chết của âm cảm rất riêng, cái gì khánh thì không các bãi tắm.

Một khi đã hiểu rồi thì sông có thể cạn, núi có thể mòn, nhưng niềm tin ấy không bao giờ thay đổi nữa. Chỉ có đi lên rồi phát triển từng nhóm pháp lên được đỉnh cao, chứ không có cái chuyện mà thay đổi nhé. Em gọi điện đặt trước những đặc điểm. Nhất điểm thứ hai.

Pháp lên được đỉnh cao chứ không có chuyện thay đổi. Điểm thứ hai là cái thấy bằng sự thật chứng đắc, cái thấy đó đủ sức cắt đứt phiền não, còn cái thấy của mình có đủ hay không.

Cho nên tu học không ra đâu. Bây giờ tôi hỏi, các vị có thể chết hay không, có vị cứ sợ chồng mình, vợ mình cắm sừng mình hay không, các vị có sợ con mình nó hư hỏng, sợ cháy nhà, sợ phá sản hay không? Nếu mà cái biết nó còn sợ, có nghĩa là cái nghĩa của các vị chưa tới. Một vị mà đắc quả, có nghĩa là vẫn còn tâm tham nữa, nhưng mà mấy cái sợ nó vẫn còn, mấy cái sợ nó cũng còn. À, vì sợ tai nạn, sợ chết, sợ mất tiền. Vị thánh Tu-đà-hoàn họ vẫn còn phiền não, vẫn còn thích cái này, bất mãn cái kia, nhưng cái phiền não đó đủ để họ bị xao động trong ba nốt nhạc thôi, chứ họ không thể nào vì những cái nỗi sợ, những cái niềm thích thú đam mê nào mà nó làm các vị ấy lay động.

Nhớ nha, cái này quan trọng. Tức là cũng là ba cái chuyện đó này, nhưng mà bậc thánh cái thấy của người ta đủ, người ta không có tiếp tục phiền não nữa. Tôi nói ví dụ không biết bao nhiêu lần vụ này nhé. Đó là các vị nghe Xuyên Giá Quyên thì tui Khanh đối xấu, cái vị nhìn ghê. Nhưng mà sau đó các vị về, các vị nghe một cái người khác, nó nói: bữa ông nói chuyện của tôi đó mà, tôi muốn nghe ông nói gì. Thì mình nghe mình có vơi chút đỉnh, nhưng cũng chưa thôi. Tới lúc mà về lại nghe má, dù có mình cứ người mẹ đẻ ra mình nói: bạn ơi, mẹ không tin mé nè, mé có ngồi đó mà có không có nói gì. Con nó bỏ cái hiểu lầm những người, mình cũng chưa có. Phải tới lúc mà có ai nó phải đưa cho mình cái clip video quay lại cuộc nói chuyện mình nghe từ đầu tới đuôi, bữa hả chị, để cái bà tám nó nhìn chị, đến khi mà coi cái cuối rồi cái vị mới không còn nhận ra nữa.

Hiểu không? Chứ còn bây giờ một cái người, nhưng mà nói nó cũng không hấp dẫn bằng rượu của mình, nói của người phát trận. Mà đến lúc mình coi cái clip video đó, mình mới hết. Vậy cả đây cũng vậy. Mình đó chưa là thánh, giờ mình còn chấp niệm, mình có trí tuệ, mình có thiền định, mình có kiến thức cháu lý chung trung trời biển. Riêng mặt cách lòng tham sống, sợ chết, được, tự nhiên còn sẽ ganh tị, còn nguyên sơ ý.

Là cái người mà chấm dứt tìm kiếm, nhưng mà tới đây quần gì, người ta mang tiếng mà còn trong xanh với thằng quân, được rồi, còn anh chị nhớ nha. Tôi còn sống còn ghen tị, cái đồ quần, không còn bỏn xẻn nữa. Nhớ cái ta chứ nhiều vì họ đã tự làm mà chấp, cứ nói em không có diện, chỉ có anh Hà mới hết dùm cái bà sang em, còn ai còn tứ đại Hà mới, nghị quá là giảm nhẹ ko nè, còn tui đâu quên rồi.

Chỉ có thánh Tu-đà-hoàn, vị đầu tiên, mà đã không còn thân kiến. Thân kiến là gì? Không còn nhìn cái thân này, tâm này là tôi, là của tôi nữa nha. Thì đâu có quyền bằng cái gì đúng ba giây đồng hồ, cái lông để trong nguồn nước. Chồng nói là chỉ ba giây là hết, bởi vì sao? Vì họ thấy bốn ghé chưa có rốt dám có chỉ việc thôi nha. Cho nên là cái thấy của mình hết, tôi về một cái thằng đầu cũng giãn, vừa nói hãy tự nhủ lòng mình, tattoo chừng ấy cho nằm phước chừng nhá, đi tìm tình ái nữ giới dùng ái liệu nó có đủ giấy. Người ta tốt hơn 20 nha.

Chứ còn sân si cùng với người mới đây này, mới nóng hổi, là trái tim thứ hai. Tôi gặp một cái người quen của tôi, cũng mới đi làm phiền về làm liền, cũng cả ba.

đây này mới nóng hổi, là trái tim thứ hai. Tôi gặp một người quen của tôi cũng mới đi làm phước về, làm liền cũng cả ba tuần với bên Thái, mới đây nóng hổi đây nè, lạ lùng lắm. Đang dễ thương, đi làm phước về, có nhẽ mẹ mà có sân si gì mà nó nhỏ mà nó thấy ghét vô cùng luôn như vậy.

Cái này cho nên nó là cảnh tỉnh, nghĩa là mình muốn phước cho nhiều nữa, cụ kèm với khí lòng đèn kiêu ngạo, càng tham tiền với cho nhiều được có chừng về, cô có thể thì nó giúp cho mình tốt hơn là thiệt cho đã. Về kêu mẹ rồi xin xin xin, bị người khác coi mấy đứa mà không có tôi là súc vật, kéo cái nó còn được. Nhà tôi có tôi lòng rồi, ở đâu có, càng tu càng thấy ghét. Tu dữ với ba, mới bố trí ba, mới thành tiền, mới coi người thanh niên phú, mới được nhớ cái này để mắt nhổ lông.

Tự nhiên đi mà ta từng về cho tôi nói, tôi nhìn tin tức phải nói, tôi giải thích cho bà con nghe đủ hết. Tại sao với định là sao, tệ là sao đó, mới hiểu. Rồi bây giờ tới diệt thọ tưởng định là sao. Đây là một loại đại định rất là đặc biệt, có nghĩa là vị ấy khi nào cần nghỉ ngơi thì vị ấy chỉ cần, chỉ tháng nó phải là từ A-na-hàm, A-la-hán cho thấm, dưới đâu có được. Nghe, thằng đó em, đang quả A-la-hán trên đời cần vất vả cái tầng thiền định cao nhất, đó là phi tưởng phi phi tưởng, nhớ nhỉ.

Vị đó mới ít khi nào cần nghỉ ngơi mà rốt ráo, tìm đến với chỗ thích hợp và suy nghĩ cơ mình còn sống bao bì, có thời gian mình nhập định là phải là bảy ngày, ba ngày, hai ngày gì đó, người biết. Có điện thoại chị đến nhập gì chỉ có một phút thật cũng có được không. Tao lại hợp Đức Phật Thích Ca Mâu Ni chính hiệu, tập thể có nhạc thiếu nhi của chút, nhưng mà nhập cho có gì hơn, có nghĩa là nghề nhập sơ thiền, chất xơ, nhập nhị, xuất nhập tam, lên tới phi tưởng phi phi tưởng, từ ngày nhập vô tiền Việt ra khỏi bệnh viện, càng nhập thì mình tổng cộng hai triệu bốn trăm ngàn lần như vậy rồi, ngày mai chứng nhân tình nhé.

Còn là các vị liệu Nhật Bản, nghề để tiền thì nghỉ ngơi mà toàn diện, triệt để, an dưỡng toàn tập, có nghĩa là vị đó tìm chỗ thích hợp, quán xét tuổi thọ của mình, xong rồi viết là mình có dư thọ hơn cái thời gian nhập định. Rồi vị đó mới nhập vào sơ, nhị, tam, tứ, hư không vô biên, phủ qua đi vô sở xứ, ra khỏi có vô tưởng. Em nói với chú, những cái này tôi sẽ không có tâm thức, tâm thức sẽ hoàn toàn vắng mặt trong thời gian bảy ngày. Sau khi mà chứng luyện xong, vẻ nhập vô cái tầng phi tưởng phi phi tưởng, sức khỏe và tư tưởng lập tức vô tận. Từ đó trở đi, suốt bảy ngày của vị đó giống y chang như cái xác chết, có nghĩa là quang con không biết ai nay công chuyện mẹ luôn, chảnh giờ là như vậy nhé.

Em chẳng về coi như lúc đó là thông tin, nói lửa trái núi, sóng động đất, phong ba bão táp, sóng thần đều gọi lại không làm gì được. Viên đạn hạt nha, bị đánh là đao thương bất nhập mà bách độc bất xâm, suốt cả thời gian nhập đại định này.

Có tất cả là ba loại định mà ngộ tiền cho cái người nhập định, nó bị còn nhớ không, móc giữ dùm tôi cái này. Có ba loại đại định bảo vệ với người nhập định. Một là đại định phạm trú, có nghĩa là nhập định cái điện từ mini sạc. Thứ hai là tiền quá khứ, nghĩa là khi mà nhập vào trong đó là vị đó chỉ toàn là xài cái tâm thánh quả mà mình đã chứng. Đúng có cây chẳng được vị đã biết, chỉ là cảm thấy bàn chứ không có kìm ngoài ra nữa hết, thì chính trị cái thánh quả đó hộ trì với Mỹ thì đao thương bất nhập và cách đọc bức tranh, ngày sáng lại phát coi như ngày ngồi nhập quả định đi với nó mà.

rằng với Mỹ thì đao thương bất nhập. Có cách đọc bức tranh đó là Ngài Sāriputta đang ngồi nhập định. Đi với nó mà con nhà sao nó như ngân hàng kỳ mà chung cái gì đó, là nó đánh.

Bác đừng buồn núi đồi, ngọn núi mà nó đánh bể được rồi. Núi vậy mà nó đánh bể được rồi. Sau đó có sao không? Ngài nói là Ngài đau một chút.

Xong xuôi thì Ngài Mục-kiền-liên bên kia núi cũng đang ngồi, bên kia nhìn thấy. Ngài Mục-kiền-liên mới nhắc tới con ma em, nó hỏi sư anh có sao không. Ngài Sāriputta mới bắt lấy cái tay và vai của Ngài Mục-kiền-liên nói: không sao, này không sao, chỉ hơi đau một chút thôi.

Ngài nói thật lòng, nhiều thằng chỉ với một cú đánh như vậy có thể đánh bể muôn ngọn núi Tu-di. Sư anh chỉ bị nhẹ thôi.

Thì nhà sao lại phát hiện. Ngài Mục-kiền-liên cũng ghê ngược lại. Ngài nói rồi, thằng lực của sư huynh cũng là phi không thể nghĩ. Có người sắt tầng kết nối gì đấy thì có thể dùng các mắt mà thì để nó kêu kịp thời có mặt.

Khi hai vị hòa thượng thăm hỏi lẫn nhau như vậy, thì lúc đó tại Kỳ Viên Tịnh Xá, Đức Phật nhìn thấy và Ngài đọc bài kệ. Cái bài kệ ấy đệ tử trưởng lão đọc nghe thì như mẹ. Trong trường hợp này được gọi là hành giả được bảo vệ bởi hiệu quả cầu đảnh, bảo vệ với thiền định là sao.

Là bởi vì như Tôn giả Sāriputta đang nhập định nên bị lửa cháy, cháy rụi trụi một cái lùm cây gì. Nếu cá hồi mà mà xuất định, nó vừa đứng lên phủi thì lấy tay phủi rồi. Có bị đau gì cũng được bảo vệ. Và vì vị ấy đang ở trong tình trạng không cần đến hơi thở, không cần đến cảnh sắc, cho nên vị ấy ngồi trong lửa mà hoàn toàn vô hại. Và đồng thời nước này vào cái năng lực của chương trình bảo vệ trên chỉ đó.

Không có nhiều cái đệ tự như mẹ này. Cái lại định thứ nhất là gì, Lạc Việt là cái định mà một tạm trú. Thứ ba nữa là chuyện quả. Nhớ nha. Nó bị như vậy đó. Chỉ có tất cả là ba cái gọi định mà hành giả khi mà nhập vào thì được bảo vệ.

Còn nếu của mình nhập vào những người lửa định khác thì mình có thể bị tấn công, có thể bị bệnh. Trong khi mình gặp được một đất nước lửa gió trong lành đổi đáng kể trong cảnh sắc mình. Lúc đang nhập định mình có thể bị tấn công. Nhưng mà riêng về ba cái định này rồi thì.

Cái bài kinh này nè, sao nói cái gì. Ngày đó là một vị thành tựu với định tuệ. Như là tôi ở Thủ Đức thích như vậy đó. Chị đến yếu ngay đề này, mày còn còn coi coi tình thì nghe ông sư chơi. Ngày đi này không không đồng ý hay không đồng ý thì ngày mai em nói lý do.

Ngày nóng ẩm đồng ý thì cái chuyện bà con coi đi coi coi nó đi. Ngày sẽ là mất. Ngày mà bị đánh đồng ý, có nghĩa là ở đây họ không hiểu mình. Không, mình đi đến công trình với cái tôn thì lúc đó là trước mặt với cô.

Thì tôi ngày ngày ngày cái gì. Ngày sau lại phát hiện một con con con con con nói như vậy. Nó về mà em xuống đây không đồng ý. Mà chúng chị xem thì im lặng. Cái khi mà Ngài nói tiếp, làm sao mà có nói sai. Đã hiểu đứa con nhà chị, hai hỏi một câu, bún đi dựa vào đâu mà nói một câu thiếu trí tuệ như vậy. Cái gì.

Xong rồi nhanh nhất, tối gì nhẹ. Nên tao nói với người anh em, lau mà các tỳ-kheo lại có thể thiếu, thiếu đạp. Nhìn thấy một con vị trưởng lão mà bị chống đói như vậy mà cái không có lần tiếng vào.

Ngài mới nhắc lại nguyên văn, Ngài mới nhắc lại nguyên văn cái câu, cái câu tuyên bố của Ngài Sāriputta. Đây là một cách tình cảm, hành động rất là đẹp. Không có la này mình. Ngài chỉ rồi chỉ hỏi, nhà anh đang. Tại sao mà. Đúng rồi, hỏi các tỳ-kheo kia chứ, cậu nhỏ một cách khỏi nhất, tại sao mà tỳ-kheo lại bị cho một việc thưởng.

Tại sao mà, đúng rồi, hỏi các vị tỳ kheo kia chứ, cậu nhỏ một cách không hay nhất tại sao mà chú nhỏ lại được cho một việc thưởng cao quý này như vậy mà không có mặt. Và tiếp theo nhắc lại nguyên văn câu nói, câu tuyên bố mỗi ngày, để xác định một lần nữa là Tôn giả Sāriputta đã nói đúng.

Bà con kênh này ngoài có nội dung mà tôi người giải thích cho bà con nghe, nếu còn có một bài học nhỏ xíu xiu xiu nữa. Vì sao đó nói là mình không bênh bè phái, nhưng mà khi một người nói đúng, làm đúng, tu đúng, kỳ hạn cũng cần được cái gì bảo vệ. Của mình trong khả năng mình có, mình không có nên xen vào cuộc đối thoại, cãi cọ của hai người khác. Nhưng mà trong trường hợp bảo vệ những lẽ phải thì mình cũng phải góp lời. Chứ còn nếu mà mũ ni che tai, hoặc là mình lờ đi, mình tưởng mình không có can thiệp là hay, nhưng có nhiều trường hợp phải can thiệp. Bởi vì không Phật Pháp sẽ bị mất. Phật Pháp sẽ bị mất vào tay giới thế gian. Mà Phật run trên đường cùng thì có nhiều cái ông Hải ngộ quan điểm sai lầm về Phật pháp, thì nếu vị thánh nào, vị tỳ kheo nào cứ im lặng hết thì Đạo Phật đã mất. Em có nghe làm gì Phật giáo, không ai ngàn 563 như bây giờ đâu, mất từ 5 ngày tập trời những người vì lúc đó. Chỗ này sẽ thấy rằng Chánh Pháp cần phải được bảo vệ. Ta bảo vệ không phải bảo vệ người, mà ta bảo vệ Chánh Pháp này. Nó làm bạn học tới đâu quan trọng rồi thưa bà con.

Bây giờ đó là có một chuyện nhỏ bữa nay tôi chỉ nói có bao nhiêu đó thôi. Bây giờ nếu mà còn tí về gian, xin trình bày một việc nhỏ. Cái này là vừa qua chúng tôi đi diễn điện, nghe chút đã tìm thấy, đã đến khoản nghe trên 5 điểm, đến thăm trên 5 điểm nằm trên tầng đất trả tiền để mà làm một cái kia, cái kia em ghé tranh cho bà con Việt Nam. Tôi sẽ rất là cẩn thận chữ ghé chân đó là chùa, là bởi vì cái chính chùa mà bà con hiểu và tôi hiểu, nó là cái chỗ mà chư tăng đang ở, bà con với cũng nhường rồi, mỗi ngày hai buổi công phu, quét lá, ăn mày lộc Phật để mà có oán để mà ăn. Nó chỉ ra không phải, mà ở đây là cái chỗ dừng chân, có nghĩa là những vị có nhu cầu ở dài hạn, tiêu nhỏ một tháng, hai tháng, ba tháng. Ở Bình Dương lại cái điều kiện, qua điều kiện vệ sinh, điều kiện thực phẩm của người Miến mình không chịu nổi, thì bà con đã có chỗ ghé, có nghĩa là ở đây đã có người nhín nhứt cho mình.

Chỗ các bạn ảnh vẽ quy hoạch tác dụng như là thiên đường để về này, rảnh rồi chung với nó nằm ở nhỏ. Cái cốc là cách nhau bao xa, ý kiến trúc như thế nào cho nó rất thả với thời tiết khí hậu nhiệt độ ở chỗ đó. Và những lối đi kinh hành, được cái chỗ nào để sinh hoạt tập thể như cùng ăn, hoặc chỗ nào là cái vòi nước, cái vòi nước cá nhân cho mỗi cái cốc, và vòi nước chung trong đại chúng. Từ cái vòi nước, từ cái bóng đèn cũng lắp đặt ở đâu đó đều có nằm, không thể nào mà tự phát như chỉ cái làm có tiền, cái có tiền, rất cái hồi mà nhìn lại nó thì nó không cái nào là cái nào, khác thì mình hai tay đứa này chút. Và đã có người giúp miễn phí tại cái bản mẹ đó.

Và ở đây trong hiện giờ có không ít những bà con cũng có thể cho chúng tôi chuyện cho nó làm cái gì, thì xin lưu với bà con rằng thì là bản thân chúng tôi cũng nằm trong số những người mỏi mòn một cái chỗ như vậy. Hai nước Miến, vì sao người cứ nhắc lại cái gì Phật, nhẹ điều kiện thực phẩm, điều kiện pin của người Miến có điểm hơi khác chúng ta, đặc biệt của những người do có hoàn cảnh đặc thù. Phải

Thực phẩm, điều kiện vệ sinh của người Miến có điểm hơi khác chúng ta. Đặc biệt những người có hoàn cảnh đặc thù, phải không, ăn không được chế độ dầu mỡ, không chịu được cái toilet mà kiểu như Miến Điện, cho nên họ muốn tu lắm nhưng mà qua đó nó thấy rồi. Và tôi đã gặp chắc cũng hơi nhiều, trên 10 người, mà mình thôi chứ đừng học đây. Họ nói chúng tôi đi nó thương quá, thì cứ tu tăng lắm, nhưng mà vô ăn rồi đi xuống toilet là chỉ muốn chạy về phòng sắp xếp đồ đi bay. Ngán quá, bước cùng đường luôn, làm cái người muốn sống lại, ghét thế giới quá.

Chẳng hạn như mình tiếng Việt còn có một cái kiểu mà cái bồn nước bằng xi măng, biết không, gắn cái vòi, họ xả nước vô trong đó để cho thằng sau xài, kiểu gì? Có nghĩa là mình tắm, mình thoa bồ kết gì đó 10 phút rồi sữa tắm xà bông, bỏ cái răng trong đó, nó bằng lên. Chắc là nhìn thấy gớm, phần răng lên, mình hãy còn phần nó dâu trong nước vẫn đâu, phải giải quyết đi tắm trước cho thì tôi vô tắm. Cho mày nghĩ coi tôi tắm có nổi hay không. Có nhiều người bị ốm, ok, nhưng mà tôi biết có nhiều người không chịu nổi. Vàng ta mà nhìn thấy, chỉ đầu tiên mà thấy cái bồn nước mình tên là trưa luôn cũng được. Đó là mình nói gớm, xả bao nhiêu thì vẫn bấy nhiêu, chứ không có hết, cái rất là phản vệ sinh, phản khoa học.

Diễn viên cái bồn nước rửa chén cũng vậy, nghĩa là nếu có điều kiện thì mình rửa bằng nước cho, không trà bồ. Hình ảnh của cô mang máy hấp, trẻ em ấy hết, đúng rồi, chén nha, máy rửa chén cho mày sấy khô, không rất là cảm. Em quên nhắc chứ không thể nào mà như bên kia mà mình cầm cái chén lên mà nóng nhất này, nó làm ăn cũng không nổi.

Thì tôi đi ý nghĩa cho bà con thấy, vì đâu mà chúng ta cần có một cái chỗ riêng, từ cái toilet cho đến cái phòng tắm, để rồi chiếm chỗ nghĩa tôi chén nữa buồn. Quý vị trí bằng ăn rau cỏ được, Thượng viện cũng lấy vừa trình, chứ bị đọc kỹ năng chú rể ngày sau lại phát nhạc sập lắm. Sáng nào cũng vậy, anh em đi bán trước nhà, đi bác sao? Cái gì chi mẹ đi một chồng, nghe coi cái chỗ nào mà nó phải chứng trước với ngày, dọn chỗ nào ra ngày nào đi. Nói xong chỗ nào bà quá thì người dẹp nhà số Đắk Lắk.

Và trong 7 cái điều kiện để tạo ra chăm sóc nhất, vì chúng ta có cái gọi là điều kiện vệ sinh ở dưới mức tốt nhất, cách làm vật dụng, thanh phục những cú sút nhà, vật dụng thân thể, y phục, 4477 sâm thì bạn ấy gọi là thoải mái đưa.

Rồi vì tháng tuổi đời lớn rồi, tôi đang nói hôm nay tuổi 50, anh hứa là tôi giãn tới 55 luôn. Mà cái đó thì cái gì biết, mà cái hứa hứa, nhưng mà tôi đâu có chắc là tôi chụp được cái đó, cho nên chụp phải đi nhe.

Bây giờ thôi em chỗ ở không có thiếu, trở về Mỹ tôi có, tôi ở châu Âu đâu cũng có, cứ về Việt Nam tôi cũng có. Nhưng mà đây tôi chọn Miến Điện là bởi vì chỗ đó mà thấy tăng đi mạnh phát ra làm giả, và cả sắp đi chọn tyrosine là tại vì cái chỗ đó nó mát, của mình không có thể cần xài máy lạnh mà vẫn mát. Còn mà nóng quá mà không có máy lạnh này chết, mà phải xài máy lạnh là mình dễ chết đi kiểu khác. Mà lạnh như châu Âu mà lại xa cách chư tăng thì cũng khó. Chỉ có Miến Điện thôi, mà tôi muốn Miến Điện chỉ là cái vùng mát mẻ thôi, đó là Thiên Win, rất là tên cũ là mê mê hội nghị, anh nói giống như Việt Nam và thầy pháp hội Vũng Tàu, là cách rời xa mình cứ đầy Vũng Tàu quý vị nha, tên xưa đó là người yêu.

Vậy do cái điều kiện khí hậu ở đó mát mẻ quanh năm, cho nên tất cả những cách

tàu quý vị, tên xưa đó là Người Yêu. Vậy do cái điều kiện khí hậu ở đó mát mẻ quanh năm, cho nên tất cả những cách truyền thống fashional như là Anita Tao lên, mà ngay trên đó đều có chi nhánh nào đó hết.

Vừa rồi chúng tôi có nhiều đến đảnh lễ ngài Tao chỉ do tại kilogam, có lẽ Người Yêu lắm rồi, hiểu lắm. Nhìn người ta xây dựng cái thiền viện bác, nghe nó giống như một cái phố nhỏ để đó mà nhìn rất còn. Nhưng mà diễn viên cái điều kiện cho nó đi thì hơi khó. Điểm này mình muốn lên đó mình cũng tiền, nó còn phải xin trước hãy trả lời gì quý nhất.

Chị An sức khỏe yếu thì hơi khó tự ghi cho gì, nó xa sợ từ cái cốc mình đâu mà lên cái chỗ này trúng, hai xa và cho thực phẩm nói gì tất cả. Với nhiều người họ cũng không có được cái máy này, khó có dùng số bà con.

Nụ cười vì chúng tôi ghét trăm nghe Galaxy Jetstar ở trên Cinnamon, bây giờ biết vì sao càng nhiều lắm, cũng xảy ra ba năm trước chúng tôi ghét rồi. Bây giờ làm gì mà hành giả không có về nhiều nữa, chứ em bị bỏ phê rất là những kiểu phòng và vé.

Thì bây giờ cái mà chúng tôi tìm một cái chỗ này là chúng tôi nhắn tin hay hướng hoạt động, hướng 13 con thích hợp với truyền thống nào thì cứ đến học thiền và trình pháp truyền thống có, và quay trở về đi tu, cất nhà cấp nghề, và cách tuần lên gặp thiền sư và trình pháp với ngày. Ở trung tâm là Quý Tỵ cách ra rồi trở về ở đây. Hai gửi thì miện kia có này, mình ở đây đó là khách một, tức là theo truyền thống nào nhưng mà lấy làm xấu xí.

Cái hướng thứ hai đó là chúng ta mỗi một quý bà hỏi ba tháng, khi chúng ta tránh mụn về đây hướng dẫn bà con. Mà bên bán điện cực kỳ dễ dàng, tháng kiến trên đến dậy trên đất miếng thì rẻ hơn là tỉnh Tây, Âu Mỹ là Việt Nam.

Và thêm một điều nữa, vấn đề mà tí để thành của vị thiền sư nó cũng mềm, nó chỉ còn cảnh của vị thiền sư mà đi về thái đó, đi về Việt Nam, nhưng Âu Mỹ thì người chi phí nó nặng. Thêm nữa là cái điều kiện hỗ trợ dự bị nó cũng khó cho mình, coi thằng này, người miếng mình tĩnh nghề đi giãn trên nước miếng mà biết người hộ trì thì cái cũng là người miếng khó.

Chỉ làm chúng này có hẹn với hoạt động mà không làm. Ở đây là tu tập theo các truyền thống, xung quanh tất cả các việc lớn đều ở đó nhất.

Thứ hai là bà con mỗi một quý như vậy là con có đi thẳng về một tháng, hai tháng.

Điều thứ ba, ở đây hoàn toàn không có vấn đề chủ quản, có nghĩa này quá là cái chùa có chủ trì được, có nhà bếp, anh nổi mụt đàn. Như vậy có hai chục người ba chục triệu về, thì các vị sư tử người làm việc lớn dân địa phương để họ đi chợ giùm mình rồi nấu ăn cho quý vị, chứ không nhất thiết là phải có chúng tôi. Người đang nói chuyện nữa không cần thiết.

Ở đó thật sự là dân chủ, rất thật sự là cộng sản đúng nghĩa. Có nghĩa là cái đà từ tháng 1 tới tháng 3, chị có cái đám Sài Gòn qua, chị cấp điện tử miễn cái chỗ ở. Là cái bản vẽ kiến trúc sư diễn viên khác Việt, mình cũng phải có một buổi họp mặt riêng, chúng ta phải làm cái dung riêng để mình nói chuyện nghe chuyện đó, chọn các bản vẽ nào vừa ý, xong xui thì chúng ta mới cắt.

Em và bà con, là khi nào về đó thì tôi không chủ trương trồng trọt diễn viên cần tôi đâu, mà tôi cũng đâu có muốn làm mất thời gian bà con. Nhưng mà tôi chỉ nói nhỏ vào tai vậy thôi, là bà con đánh nhỏ lẻ ra làm hàng mẹ da, ý nghĩa tô rau răm, rau om, rau ngổ, dâu ngồi đó mình làm luôn cho nó vui.

hôi là bà con đánh nhỏ lẻ ra làm hàng. Mẹ da, ý nghĩa tô rau răm, rau om, rau ngổ, dâu, ngồi đó mình làm luôn cho nó vui. Hay là ra rửa tay, tao giờ mình ra mà rửa tay được tưới cây luôn. Thì như vậy là bà con Hoàng còn có ngay một cái mảnh đất hay có hồn Việt, có xoài cát, có lọc là có, có dừa Bến Tre, rồi có vết thương, càng để chúng ta có thể tặng cho vui, nghe động hơn một tí. Quê Hương đã đó.

Tôi có xin mục tỉnh nào rộng nhất trên nên chúng tôi với xin, có lẽ có đề nghị một về người đi chung nhóm là cái chắc chồng dài, cái dùi nhau là cây vừa sâu vừa mà lượng sắt, cái mình mình là bà con đứng dưới đất mẹ ấy, khỏi leo thang. Vậy nhé em, từng sinh nó có gì đâu. Thôi đừng có mấy người châu Âu mà nói, tôi nói xin hai góc nổi.

Bây giờ karaoke chuyện khác. Bản thân tôi không phải em được chủ trì, người đứng tên đất là như ở vị trí căn bản, là tôi đó là hay làm tiền bạc hỗ trợ không nhạc gửi về. Ơi mà là có một cái bang nhẹ hỗ trợ ạ, mà buổi đau quá thì là làm ai, thì chúng ta sẽ có một cái buổi họp mặt riêng để khỏi phải làm mất.

Bây giờ có mấy người không muốn nhanh bác hỏi nghe, nghe nó khổ vậy đó gia đình. Kể từ đây đến lúc mà tôi nhưng việc khám giảng này trên tay con nào mà hết muốn nghe đó thì đi nha, họ sẽ làm phiền bà con. Rồi mẹ cho con có lưng bàn riêng, có nghĩa là ở đó chúng ta bản thân chúng tôi một năm thì coi có thể là ít nhất là 6 tháng nào đó, nhưng mà không phải liên tục. Chúng tôi về đó chỉ có vẻ hai tháng rồi chúng tôi đi. Đó là maximum, làm phim già lớn tuổi thì thời gian có cậu lúc tôi cần nhiều lấy xích dàng. Nhưng mà bây giờ chúng tôi đang ở châu Âu, ở Mỹ, mà gia đình nó là như vậy.

Và bà con xin lỗi, mà có một chuyện nữa, cái chuyện này sẽ làm buồn là buồn nhớ người, mà tôi phải nói thiệt là chúng tôi không có nhận. Chúng tôi cũng nhận này không, tức là chúng tôi phải biết người đó là ai vậy chúng tôi mới nhận cho hỏi vào cắt tóc ở đó. Và khi mà họ muốn giới thì ai mày đó giống hỏi cũng phải thông qua với đại chúng tôi nói một tiếng. Thí dụ như những người nào mà chưa được đến ở lần nào đó thì mình chỉ nhận được, còn cái người nào mà nó tưng ở đó lâu thì hỏi là người nhà. Nhưng mà những người lạ nó cũng rất có người giới thiệu đàng hoàng, chứ không thể nào họ cái túi kéo vali tới bấm chuông để vệ sinh nở, chúng ta sinh ra thì nó sẽ làm phiền những người cố cựu.

Và đất nhạc chúng ta phải biết nhau từ xa tuần trước ở đây. Đây là cái chỗ nó hay, nó hơi chuyên và nó mang tính nội bộ đấy. Cho nên là bà ko khi chúng tôi dự trù khoảng ba chục cái cấp 3 trường, và điều kiện sinh hoạt như là nước nôi, điện đốm là sẽ là những thiết bị mang từ châu Âu về. Nói rõ luôn là từ Đức và từ Thụy Sỹ về. Ra cái gì mà đem được từ Đức, Dũng Sĩ về, ngay cả nồi chảo là muốn đĩa dao kéo, chúng ta chỉ xài đồ của châu thôi. Chúng ta không sợ đồ tao, không thể đồ việc, không thể đồ miếng. Lý do là bởi vì chỗ này là mình đã được sống ở một cái pô, cái môi trường biển đó đơn giản đó đâu phải.

Tại sao chỉ có một kim thân và một bộ đầu bếp, bộ đầu bếp gia đình nồi chảo dao cạo. Rồi bây giờ cho mà con hình vuông là thứ hai, ở đó có một cái phòng mà tôi gọi là Phùng Lan hay là cái lắp đi, có nghĩa là ở đó sáng chiều luôn luôn có sắc, có socola, có trà cá mập, có đường, có cà phê cho bà con. Theo cái mô hình của mình mấy cái thì diễn quên ca cho em. Vì sao mà chiều đói thì có thể ăn nhẹ, cứ lặng sẽ lắp thêm lại cháu cánh, nhưng mở một cái gian riêng, một bà con nào không chiều

mà chiều đói thì có thể ăn nhẹ. Cứ lặng lẽ sắp thêm lại cho khách, nhưng mở một cái gian riêng. Bà con nào không chiều thì có mì, có sữa, có chao, rồi có trà, có phở gì đó, bà con để như vậy. Cái đó là luôn luôn có sẵn. Và kinh lý đó là chúng tôi cũng thỉnh từ bên cho về để cúng dường cho.

Sau cùng là về vấn đề thiết yếu nhất, đó là vấn đề kinh phí xây dựng. Thưa với bà con, cái miếng đất này, nó là 5 mẫu, nó nằm sát cái biên giới, gọi là Campuchia. Campuchia, Singapore. Nó nằm sát bên, khí hậu mát mẻ quanh năm, mà nó sát bên biên giới cho nên mình mua đất ở bên đây, nhưng mà coi như mình được khuyến mãi luôn cái nơi sinh hoạt rộng lớn kinh khủng lắm. Chắc là bà con có nhiều lựa chọn lắm. Đây là mấy chỗ cụ Tứ. Trong suốt thời gian, ngay tháng 3 hay là tháng 4 nữa thì tìm ở bán thời gian, cho lại mới biết. Bà con cứ ở đây, nhưng mà đêm về ngủ, ban ngày thì ra ngoài thật.

Và nếu tôi đang có mặt thì tôi sẽ là người đi xa, nhường lại cho quý vị. Vì sao? Vì tôi cũng không có muốn ở quá đông cái chỗ đó. Bởi vì cái bằng hạt đậu quả đẹp, mà nó rộng, mà rừng cây bạt ngàn, thì mình thích thì mình ở nhà. Còn ở Bình Xuyên thì mình sẽ đi làm. Đó, bà con đi, bà con nào, nào, nào, nào xuyên riêng chả, dù ngồi ở trong chùa online, tối về tắm rửa. Chuyện này yelloween National Park.

Thế là bà con sẽ thấy cái khu vườn mặt bật ra cho bà con luôn. Ví dụ như là diện tích nó bao nhiêu, và hình thù nó ra rất đặc biệt, trong đó có những bụi tre mà cái đường kính của nó là trên ba tấc, trên ba tấc. Thì ở đó cái miếng đất này nó là hai chục ngàn mét vuông, phải đèn cao lắm, 20.000 lít. Mình tính mua nó 20.000.

Con giá bao nhiêu, chỉ giọt mưa hỗ trợ tôi sẽ đi ra liền cây bỏ rơm này. Chút vị của tổ chức chung của nguồn, kế zoom-zoom riêng buổi học, cuối buổi họp mặt cho những vị đạo hữu hỗ trợ cho các con Bông. Với, lưu tâm dùm, vợ tôi xin thưa một lần nữa, vì có tinh thần hợp tác, vì sự minh bạch giữa chúng ta, vì phải chịu trách nhiệm. Nghĩa là trong cái chuyện những cánh răng xót về sướng với tóc tròn, toàn nói của những vị nào có cái lòng mà muốn góp sức rồi còn tài chánh chuyển cho A biển rỡ, thì tôi chỉ có biết được mà một ông bác sĩ ở zener thì và một vài người ở bên Mỹ. Nhưng mà dĩ nhiên cuối cùng các quy định vẫn làm quý vị trong cây lương thực mặt riêng tư dễ, và trong cái đêm đó thì có thể tôi có nghe câu thơ có người đi nghe, còn không thì cái tránh hoạt động viên Việt Thụy Sĩ trẻ em.

Và tôi thiết tha mong mỏi, nếu mà cái cơ duyên còn đó, với người Việt chúng ta đã đến nick Phật nhiễm điện, nếu mà các hệ trẻ Việt Nam có đủ phước để tìm được một chỗ như vậy, thì tôi thiết tha mong mỏi tay nhau thực hiện một chỗ như vậy. Và tôi xin nói một lần nữa, tôi cũng chỉ là một thành giả trong đó như bà con thôi. Và phải nói rõ một chuyện nữa, là chúng ta không còn nhiều thời gian. Đối với, vì không còn nhiều thời gian nữa đâu. Cứ ngồi mà chờ Xuân Dũng không có. Bây giờ phải làm thôi.

Tulum nên này, nên là tôi nghĩ là chắc trẻ nhất là tôi rồi. Tôi 50069 cho tuổi, trẻ nhất trong số những người mà lúc ngày đó được biết. Tuần tuổi trẻ nhất trên còn bạn con Dung này, chắc cái người mà nhỏ thân tôi chẳng có đâu. Cái người bố về rồi tải nhỏ hơn tôi, là vợ chồng con cái nhà cửa sự nghiệp vụ đó, làm cái gì cái người

ngôn tôi chẳng có đâu. Cái người bố về rồi, tải nhỏ hơn tôi là vợ chồng con cái nhà cửa sự nghiệp, làm cái gì cái người mà bận tâm nó cái vụ đề. Tôi nghĩ là tôi, cả tôi trở lên mà như vậy thì rõ ràng không còn nhiều thời gian. Bác sĩ màu sáng con cái nào chú tiểu đường lên tăng xông gì đó là mệt mất, thì mong rằng giống ra sớm gặp nhau ở đó.

Và cũng xin đưa tin luyện và chúng ta đã có được hay bị sai đò ở bên đó. Họ đỡ đầu, khó là hai vị Giáo phẩm xuất sắc nhưng lại bị vô danh, cũng phải nói là hai vị Giáo phẩm xuất sắc của mình đó chúng ta biết rồi. Từ năm 62 đến bây giờ thì kiếm điện trở dây nóng gọi là 9 tỷ quân phiệt đòi nóng trả lời. Cái cơ chế có một điểm đặc thù giống việc bên mình, có nghĩa là tăng chúng có một vai trò rất lớn. Nó còn nghe cái hành chánh, mà được hai vị lớn như vậy mà đứng ra mà lỡ đầu là rất là mừng.

Và cũng xin thưa bà con, là một trong hai vị này đã nói, bồ câu và là cái cái gì thì nghĩ rất là nhiều, thậm chí không ngủ được, thì nói thế này, cái gọi tôi là phân t tung, vì nói rằng đây là thời điểm tốt nhất anh có thể làm. Bởi vì sớm hơn đi chắc chắn này không rồi, nhưng mà trẻ hơn rồi tôi là những điều kiện này đã không còn nữa.

Ok chi tiết vì sao người ta nói như vậy thì quý vị sẽ được nghe trình bày đầy đủ ở trong cái mà cô giọt mưa mở mở. Và mong đàn bà con trước là nghĩ tới Phật giáo, sau là nghĩ đến bản thân, không liên quan gì tới tôi hết. Thì để công việc nói chuyện về đặc biệt vì trên này Phật pháp nói chung, và của một cái tổ chức về giả nói riêng, chúng ta phải có một buổi nói chuyện với nhau được về cái chuyện này. Hiện tại Chánh xã làm sao, giá cả đó làm sao, và ai là những người mà quý vị có thể gặp mặt.

Ok chúc các bạn một ngày vui vẻ, hẹn gặp lại ngày mai.

Nhạc karaoke. Anh đang nghe nhạc, nhạc Bolero guitar. Nhạc đang nghe vầng trăng sao sao ý.

Sau khi đọc

Giữ lại một điều có thể thực hành

Đừng cố nhớ toàn bộ transcript. Chọn một ý chính, quan sát nó trong sinh hoạt hôm nay, rồi quay lại đọc tiếp khi tâm còn sáng và dễ tiếp nhận.

  • Ý nào liên hệ trực tiếp đến khổ và nguyên nhân khổ?
  • Ý nào có thể đem vào lời nói, việc làm, hoặc chánh niệm hôm nay?
  • Nếu cần đối chiếu, mở mục lục Tăng Chi để đọc bản kinh gốc.