Bài 48 · Pháp thoại

Kinh Tăng Chi | Chương Ba pháp | đến bài Phẩm Nhỏ

Bản transcript pháp thoại đã được chỉnh dấu câu và trình bày lại để dễ đọc. Video YouTube đặt bên cạnh để đối chiếu khi cần; phần đọc chính là transcript bên dưới.

1:26:0014.953 từƯớc đọc 58 phútĐã xuất bản
Vị trí trong playlistBài 48 / 108 transcript đã xuất bản

Thuộc Chương Ba pháp . Dùng các nút bên dưới để quay lại danh sách, lọc theo chương hoặc tiếp tục bài kế tiếp.

Mốc nội dung

  1. Quyền hạn Diêm Vương

    Giải thích về quyền hạn và vai trò của Diêm Vương trong việc nhận biết người tu hành.

  2. Phân đoạn đời người

    Phân tích sức khỏe và tâm lý con người qua các giai đoạn 20 năm trong cuộc đời.

  3. Nhân quả tiền thân

    Câu chuyện về tiền thân của một vị vua chuyển luân và phước báo từ sự trong sạch, tín tâm.

  4. Kiêu mạn tuổi trẻ

    Nhận thức về sự ỷ lại và kiêu mạn của tuổi trẻ trước sự sống và cái chết.

  5. Cúng dường và niềm tin

    Ý nghĩa của việc cúng dường đúng pháp và niềm tin trong tu hành.

  6. Tâm lành và trần cảnh

    Khuyến khích giữ tâm lành, không để trần cảnh gây tâm bất thiện.

  7. Duyên gặp chánh pháp

    Những đối tượng có duyên gặp chánh pháp và vai trò của họ trong con đường tu tập.

Transcript đã chỉnh

Điện có thể họ gặp được nhiều may mắn hơn. May mắn ra sao? Có thể là họ sẽ gặp được một vị Diêm Vương chính kiến. Vị Diêm Vương chính kiến thì tôi nhắc lại lần nữa, ông không có quyền ra giảm, thêm bớt, thưởng phạt. Nhớ nha, không có quyền đó, không có khả năng đó, quyền đó không can ngăn, nhưng mà có thể giúp mình được cái này. Ông gặp mặt mình là ông biết ngay mình có từng tu hành hay không. Bình thường không biết, có nói rõ cái này trong kinh, nói rằng khi nào mình có phước thì mới gặp, mình không có phước thì mình không thể nào gặp được.

Còn cả đời mình, mình mua cách...

A lô a lô, xin các vị bỏ qua, sáng mới hôm nay là từ ngày chủ nhật. Ngày chủ nhật ở chỗ Ly bây giờ là 6 giờ sáng, 6 giờ sáng. Như vậy điều đó có nghĩa là đi trễ hơn Florida 3 tiếng. Ở Florida bây giờ là 9 giờ sáng và ở đây là 6 giờ sáng, trời còn tối. Khi chúng tôi nói như vậy là bởi vì khuya nay đi phi cơ về, là đêm khuya chúng tôi mới về đến tiểu bang. Về đánh chúa xứ lúc đó là 12 giờ đêm, ở tối đa nó tương đương với 9 giờ đêm ở Los Angeles. Như vậy thì xế sáng về, hôm sau rồi sáng thứ hai. Sáng thứ hai chúng tôi ra lực 9 giờ sáng. Chúng tôi nếu mà có giảng kinh, chúng ta cũng sẽ bắt đầu vào giờ này. Tôi cũng 6 giờ của Kelly, lúc đó là về quá đó cho nên không sao, không giảng được.

Xin nghỉ ngày thứ hai, là xin nghỉ ngày thứ hai. Chúng ta chỉ giảng có đêm bữa nay thôi, sáng bữa nay. Tôi xin nhắc lại, bây giờ 6 giờ sáng ra đi thì đến 9 giờ đêm nay của Kelly, tức là 12 giờ đêm chúng tôi mới về đến chúa xứ, ở vầy thêm. Và nếu 12 giờ đêm mới về tới, sáng giờ chúng tôi đi nghỉ, đi ngủ lúc 12 giờ đêm. Nhưng mà yên tâm, ngày đấy thì lại khác, còn cả ngày mình bay thì mệt lắm. Bữa nay là cả ngày từ Caribbean về.

Sinh đúng rồi, cảm ơn quý vị, cảm ơn. Trước tiên là ngày mai thứ hai chúng ta không có buổi giảng. Chúng ta chỉ có một ngày thứ ba, thứ tư, thứ năm, chỉ tới khi bắt đầu thứ ba. Rồi bây giờ mình bắt những bài kinh sáng nay.

Về kinh sáng nay, hôm qua chúng ta học các bài kinh nói về chuyện Tứ Thiên Vương hội Thánh. Tứ Thiên Vương mở tháng rồi, ngày mùng 8, ngày mùng 8 âm lịch. Tại sao phải là âm lịch? Là bởi vì tính theo lịch gregorian là tính theo cách tính của Phật giáo, còn mình nói lịch âm nó dựa vào mặt trăng mặt trời. Thì trong kinh nói rằng ngày mùng 8 âm lịch, 14, 15, ba ngày đó các vị Tứ Thiên Vương đi dạo hành tinh này để coi ai là người tu tập, cho thọ bát quan trai, để biết được rồi đi thiên nhiên mưa gió sẽ ra sao, rồi đời hội chúng cái chữ duyên sẽ mạnh hơn hay lại yếu hơn.

Tôi qua thương nhớ mà cũng nói hơi nhiều về cái đây đó. Từ sáng đến đây tôi tiếp theo về các vị, tiếp tục các bài kinh tiếp theo có nội dung liên quan, đó là kể về vui trời. Giải thích cái vui trời, vui đến rất thế, đời vui để tôi rất nào cũng vậy. Và Ma Vương Ác Ma cao đã bao điện tử, là người có phước rất nhiều và là vua của cõi dục thiên cao nhất, vua của cõi dục thiên. Cần thiết kế khởi hành của Ác Ma tương tự đó là thích phá, thế hả, quỷ phá rối những người tu hành, những người có đức độ, những người trong sạch, những bậc truyền thống, bởi vì

hả, quỷ phá rối những người có đức độ, những người tu hành, những người trong sạch, những bậc truyền thống. Bởi vì tụng kinh Tăng Chi này cũng cần. Ngày mai mình học tới rồi.

Có chỗ dạy rằng trong khoảng thời gian 91 đại kiếp trở lại đây, không có một ai, kể cả Trời Đế Thích cũng vậy, mà có cái năng lực, có cái power, có thể hơn Ác Ma Thiên Tử. Cũng không có ai mà có cái thân tướng to lớn như là Dạ Hầu Thiên Tử, La Hầu Thiên Tử. Em trưng bày 300 do tuần lớn nhất, từ hai cái đôi chân mày, cái chỗ chỉ mé nó giao nhau, đúng rồi, lần thứ ba tập võ, từ đó đâu có 500 cây số lớn rồi.

Nhưng không có ai mà trong 91 đại kiếp đàn em, mà giàu có trong thế giới nhân loại như là vị Tháp Tú. Vì sao? Vì vị Tú này chính là tiền thân của ngài vua này, tài sản không giới hạn. Tất cả các vị vua khác thì lãnh thổ rộng bao nhiêu, vàng bạc có bao nhiêu cũng đi, vị vua này là tài sản vô hạn. Mỗi lần nguyên liệu càng nhịn, thì chỉ cần thọ bát quan trai, ăn xong rồi đứng giơ ngay bàn tay là mưa châu báu chí kim ở tháp này sẽ rơi xuống cho dân chúng sử dụng.

Vừa đó chính là tiền thân của ngài đó. Mà do cái phước nào, do nhân nào mà có được, do trước đây có được quả báo này? Tức là đời thật thì vị ấy từng là một người rất là nghèo. Đường qua thấy Phật thì bác mua tùng mè, mua một cái chén mè rang, đứng từ xa với chúng miền chú nguyện: nếu mà đây đúng là Tam Bảo trong đời, vợ niềm tin con đúng là trong sạch đúng mức, nếu mình không nhận đúng với vệ sinh, thì từng hạt mè không bị rơi ra ngoài. Cứ như vậy, đứng từ xa, hết từng hạt mè đã lên cái bình.

Vô không cách nào còn tiếp với người nghèo này, không có cách nào tiếp cận với chư tôn chỉ Tăng. Bởi vì người giàu đông quá, thí trang lớn như nhà làm trước, để bác mình nghe quá vậy, họ không có cho mình gần. Cái lý Bồ Tát đứng ở xa, người đứng ở xa mà cứ như vậy không có một hạt mè rơi bên ngoài hết. Cho nên ngài nhìn từ xa qua, nghĩ đúng đối tượng cúng dường chư Hiền Thánh, mà niềm tin quá lớn, tịnh tín tức là lòng tin con lát nữa làm sao.

Cái chỗ này cộng với cái lời, thế kỷ, vật cúng dường ở trong sạch, có nghĩa là cái vật này nên được có được là do mình có đổ mồ hôi sôi con mắt mình mới có được. Nhớ, cái này cái mặt cũng rất là quan trọng. Có nghĩa là dầu món rẻ tiền đắt tiền không quan trọng, quan trọng là nó là cái món hợp thời, nên có được một cách lương thiện, hợp đạo, hợp pháp. Nhớ.

Chỉ cần sử dụng, như mình cúng dường tỳ kheo, mình bên gặp vị mình thấy có đồ Rolex ra mình đưa cho nhà ấy còn ngồi đó, mắt thật nhưng mà nó không trả lời. Cái vật cúng dường thích hợp cho một vị A-la-hán, nhớ. Nhìn mình đã biết, nhận 8K ra mình đưa, nghệ thuật, thì khi vật đó nó đắt tiền thiệt, nhưng mà nói vừa lé thì cái món cũng không gọi xài được rồi. Chính vì nó cũng không có giá trị gì hết, nó không phải chỗ, tôi không có đúng lúc, nhà không đúng đối tượng, nha. Nhớ cái đó, tục lát nữa tôi sẽ nói.

Chuyện đi, kết quả cưới trong, Bồ Tát sinh ra là vị Chuyển Luân Vương, mỗi lần cần tài sản cho dân, với mỗi ngày chúng càng nhiều vụ. Tại sao? Tại sao chúng tôi lại nói về như vậy? Là bởi vì cũng muốn nói rằng, nói về nhân quả sinh tử, tài sản bất ngờ. Công tác tôi nhớ lại, qua sinh tử nhiều đời, luôn luôn là những người phá rối kẻ tiền thân của Thế Tôn, em. Rồi ở đây nó bị thấy thích, thì luôn luôn Đế Thích chúng đúng với vai trò là ủng hộ.

Kể tiền thân của Thế Tôn hàng nha. Ở đây, vai trò của vua trời Đế Thích luôn luôn đúng với vai trò là ủng hộ người tu hành, nhớ luôn luôn là như vậy. Đế Thích không có đứa nào để thích, là vua của cõi trời Đao Lợi, mà quản hạt luôn cả bốn vị Tứ Đại Thiên Vương, người ta gọi là bốn vị thiên vương. Nó chỉ là phụ tá của vua trời Đế Thích, nắm luôn cái quyền cai trị từ cõi khổ đau lại xuống dưới mọi người, kể cả vua trời Đế Thích.

Thường xuyên quan sát cõi nhân gian thì quan sát các vị Tứ Thiên Vương. Thế đâu phải, kinh nhà Phật, nếu là như Đức Phật từng nói với các vị thiên tử, ngày mồng 8 tháng những cái người tập tục ăn chay, và ngài nói những người đó những người nhận giữ tóc qua cho các con trai chăm sóc, những người ta giống như nhà ai thì nhà có làm sao rồi nó như vậy.

Đức Phật dạy rằng vua trời Đế Thích, dầu sao thiên tử, các con trai của vua cũng không quân sự thanh tịnh, truyền hình cái cây cầu tuyên bố ý thức chuyện tí nữa không được chính xác lắm. Là vì sao? Vì cũng Tăng Chi Bộ Kinh, những cái gì rồi nghe không, cũng Tăng Chi Bộ Kinh, Đức Phật dạy rằng đó là vì vua trời Đế Thích mà cả các con trai đó, cái người mà không có con trai thì giống vị La Hán ở một số điểm.

Là vị La Hán suốt đời không sát sanh, suốt đời không trộm cắp, suốt đời không quan hệ tình dục, suốt đời không nói dối, suốt đời không say sưa bởi các chất kích thích, suốt đời không có ăn phi thời, suốt đời không có sử dụng cái thứ mỹ phẩm phấn son hương liệu, suốt đời vị La Hán không có thưởng thức ca vũ nhạc kịch, suốt đời vị La Hán không có thưởng thức sử dụng giường cao chiếu rộng. Tám điều này nhiều lắm, nhớ nha.

Thì cái việc các chất kích thích trong tuyên bố đó là chính xác nhất. Cần riêng đến hấp dẫn thì để rất cũng tỉnh tòa án tại báo con trai, nhưng mà sự giấy thông Nguyễn Đức sẽ và trong sạch lắm. Bởi vì đây là không có thời gian nó không có gần gũi thân cận với nữ sắc, không uống rượu. Đúng nhưng phải nói là không gần gũi họ, nhưng mà mắt còn nhìn thấy họ, còn thấy họ đẹp, còn ái luyến họ. Không có sử dụng cái này cái kia, nhưng mà còn có thích nhìn, còn khoái, thì nó chưa gọi là thanh tịnh, nhớ nha.

Cái này và trong thời gian của nó con trai nó có thể là không có phạm bắt cóc. Nhưng mà tâm chỉ còn tham những con sanh canh sỉ, còn vị La Hán thì không có mắc vào tám điều này và tâm cũng không còn tham.

Không ngủ sẽ cần phải suy nghĩ. Bởi vì chúng ta biết với tôi hay tưởng là cái với tâm vậy, với giấy với giấy với nội dung, mà với ý thức với nội dung là tám mình không có sẵn sàng để làm gì chứ. Mình không có đủ cái ác tâm nữa, cảm với mình không có đủ cái ép mẹ mày sát sanh trộm cắp lập ra, đây là vô tâm.

Còn thế giới mà với thân khẩu đó là sao? Có nghĩa là có chừng nào đây không có nói, không nói xa anh, không có nói dối, đúng có được, làm cái thân chúng ta không có bạn nhà bác. Với đúng như người cách tắm muối ta nữa là sẵn sàng. Nguyễn Trung Lương có hiểu này không? Alo, rất là sẵn sàng.

Thí dụ như bây giờ tôi không ăn chiều, nhưng mà tươi, từ từ, còn nhìn nguồn muốn nhẹ, nhìn cái bánh nóng hổi nó vẫn lòng vô cùng muốn. Nghĩa là lúc này chỉ cần có một chút tác động là tôi ăn, là thí dụ như vậy. Hoặc là bây giờ chỉ cần có một điều kiện nào đó là tôi đã thưởng thức ca vũ nhạc kịch, chỉ cần có một chút điều kiện nào đó là tôi đã sử dụng các cái hương liệu, ví dụ cũng sử dụng giường cao chiếu rộng, ví dụ như vậy, gia đình nằm trên mình cái gì, thấy không phạm.

các hương liệu, ví dụ cũng sử dụng giường cao chiếu rộng. Ví dụ như vậy, gia đình nằm trên, mình thấy không phạm, nhưng mà chung với nội dung tâm tư của tôi là đã sẵn sàng hết 50, 70 phần trăm. Thì như vậy, trong trường hợp đó, chỉ là diễn mà mới với anh thích ngay lúc đó, là cái tâm mình lúc đó đã không còn sẵn sàng nữa. Sao mình không thiết tha để cảm với nhé.

Cho nên ở đây, cái tôi ngày mấy dạy rằng nó là thích đâu có về kệ nó, nhưng mà cái nội dung của dưới chính xác lắm. Đăng ký cái tuyên bố như vậy thì sư chính xác với nữ, giống ngay là chưa giống.

Anh ở trong chồng cũng tăng chi nữa. Ngọc Hân duyên, mình học rất nhiều chuyện. Trong Tân Kỳ có nhắc đến 7 điều mà gọi là mê thú lê sân Yoga, 7 điều mẹ thuốc lá hay này, nó có nghĩa là tình dục. Tình dục mà sanh yêu gái là liên quan 7 điều, nên là liên quan đến tình dục. Tức là ngoài cái việc làm tính giao ra đó, thì có 7 điều khác cũng được xem là có liên quan tới.

Đương nhiên mình có ở trạm rồi, mắc mình còn nhìn thấy thích, nhìn tay mình còn thích, nghe tiếng cười thích, nghe tiếng nói, cái đầu óc mình còn tơ tưởng. Đại khái như vậy. Thì 7 điều đó kể lại chi tiết từng giúp nhau thôi nha. Thì lại khá là thích nghe, thích nhìn thấy, nghe tiếng nói, nghe tiếng cười, thích quan sát để ý cử chỉ điệu bộ, quan sát tiếng trung tiếng riêng, chi tiết lớn chi tiết nhỏ. Thì bảy con, hãy cái tâm mảnh quần dính vào 7 điều này thì coi như giới thứ ba cũng chưa có giặc cái lập lắm.

Nhớ nha, nhớ cái chỗ này. Em, ngọn gió Triều Tiên, mình không có bỏ vô miệng, nhưng mà rất nhiều người phật tử mà tôi được biết là bữa là không có ăn chiều, đúng, nhưng họa còn chuẩn bị thức ăn cho ngày mai, còn bằng sắt kho nấu chiên xào. Dĩ nhiên họ có quyền, cư sĩ là có quyền và có rất là dữ liệu, nó bây giờ là đang rảnh mà không làm thì sáng mai không có thể em làm kịp, đó là lý luận. Nhưng mà thực tế, nhà bắt con trai mình còn dây dưa với những cái thứ như vậy đó, thực phẩm bếp núc, về nên chưa phải là thông tin, nó chưa bao giờ cổng sắt nhé.

Em, ngày bắt con trai mà mình không có tập trung, nghe pháp mà mình lại đi đây quay việc nhà như vậy, thì cứ phát của nó cũng chưa có trong sạch, sẽ chưa tan tin. Ngày với con trai mà mình còn dây dưa với tình cảm gia đình, cùng vòng bồng ẩm con cháu, alo điện thoại cho bạn bè, rồi tụ đông tụ ba để mọi người tán gẫu, mọi người không phải là nói dối, nhưng mà như vậy là không tâm tình nhé. Nhiều và nhiều lắm những cái đó, gọi là những cái liên hệ nhà nhớ, thì đến chợ đến thích, dù sao thì này không có trong sạch.

Cái vụ này xong, bây giờ tiếp theo là cho xin nó bị, cho chính mình tin mới nha, phim mới ra. Đi bẫy tin mới này, đó là Đức tía tô ngày nói về, kể lại cái chuyện đời của ngài khi nghề chưa có xuất gia. Nếu mình đọc cái bài kinh này, nếu mình đọc cái bài cái này nè, em làm mà chỉ bằng cách là liếc mắt trên cái mặt chữ, chị nói chuyện gì ghê gớm. Nhưng mà cái ý nghĩa nằm bên dưới, nằm đằng sau, và kinh này rất là quan trọng, rất là quan trọng.

Của chồng ở chỗ nào, chúng tôi quay lại những bài học giáo lý cũng. Giờ vô minh trong về cát bụi cầu, nghe không á, lưu trở rồi. Do vô minh trong bóng đá, không có thấy rằng mọi sự là khổ. Bất cứ cái gì trên đời này cũng là khổ. Bất cứ cái gì trên đời này thuộc về sáu trăng hay là 6 tầng, cái nào nó cũng nỗi khổ khác. Khổ là sao? Khổ là bởi vì là trực tiếp và

Cái gì trên đời này thuộc về sáu căn hay là sáu trần, cái nào nó cũng nằm trong nỗi khổ hết. Khổ là sao? Khổ là bởi vì trực tiếp và gián tiếp đem lại cho ta nước mắt, đem lại cho ta sự đau đớn về thân và tâm, gián tiếp hay trực tiếp. Cho nên mọi sự ở đời này đều là khổ hết.

Chính vì mọi sự là khổ nên cái gì ta thích cũng là tập đế, khổ tập, các vị hiểu chưa. Và nếu muốn hết khổ thì đừng có tập đế, cái khổ nữa, đừng có thích cái gì nữa hết. Cái thứ ba, cái thứ tư là nếu mà ta sống bằng ba cái nhận thức cộng lại thì coi như ta đang đi trên con đường đạo đế.

Do không hiểu bốn cái này nên chúng sinh chia làm hai nhóm. Nhóm một là hưởng dục trốn khổ tìm vui bằng cách thích cái gì làm cái nấy, thiện ác mất phanh, thì trong các loại người các vị đây thì chắc chắn là phải gọi mình không có nói tới. Nhưng cái hạng thứ hai cũng do không hiểu bốn đế là gì, nhưng mà có một xíu trí tuệ, cho nên cái hạng này biết lánh ác hành thiện, làm lành lánh dữ. Do đó được hưởng cái quả lành như cái khổ nhân thiên.

Nhưng mà điều đáng nói chuyện ở chỗ này, cái người không biết đạo, không hành đạo, người không hiểu đạo, không hành đạo, khi mà họ chịu cái quả khổ từ cái nghiệp ác thì họ sống bằng sân. Trong khi mà họ hưởng cái quả lành từ cái thiện nghiệp thì khi thưởng thức nó bằng cái tâm tham. Có nghĩa là quả lành hay là quả ác đều được kẻ phàm phu đón nhận bằng tâm bất thiện. Nó vậy đó.

Trong khi người tu tập Tứ niệm xứ thì làm chủ được mình, kiểm soát được mình. Khi mà gặp cảnh bất toại, gặp cảnh xấu, cảnh bức bối, hay đó vào cảnh bất toại đó, thì cũng ghi nhận bằng chánh niệm tỉnh giác. Khi gặp cái cảnh như ý thì cũng ghi nhận nó bằng cái chánh niệm tỉnh giác, bằng cái trí tuệ. Nhớ nha, bằng trí tuệ. Và chính điều đó là điểm khác biệt.

Do đó dầu cảnh như ý hay là cảnh bất toại đều là cái cơ hội cho cái hành giả Tứ niệm xứ tiếp tục tu tập và tiến gần đến cái đích đáo bỉ ngạn. Còn với người không hiểu đạo, không hành đạo, vì sao? Khi họ bị cái quả khổ, hoặc là vào cửa có chuyện vui chuyện buồn, thì đều là cơ hội để họ bất thiện hết.

Cái ông là cái này nè, ngài nói về cuộc đời của ngài. Ngài nói tu tập 20 A-tăng-kỳ và 100 ngàn đại kiếp, một thời gian ba năm mất. Lúc ngài tu tập tới nghề không có thể nào mong được hưởng quả nhân thiên sung sướng từ các cõi trời người. Nhưng mà ngài làm chuyện đó có kết quả chứ. Tôi nói lại nha, dầu những lúc tu tập, lúc mà bố thí ngài không có lòng cầu đi, nhưng mà đã thế giới tự nhiên, nói cái là nó tự nhiên có cái tánh, vì cái ba-la-mật là cầu đạo giải thoát, là cái việc chánh đẳng giác. Đối với vùng đất nhưng mà ngài được cái châu á làm chứ, thế là cái thế giới phải châu á lần kham nhẫn, từ tiền định, từ tâm đó cho quả làm chứ thế là kiếp chót.

Khi những thành phần này có tất cả mọi thứ, người có tất cả 10 tuổi, nhưng mà có quan điểm rất là khác biệt so với chúng ta, đó là dầu đang hưởng dục lạc nhưng mà ngài luôn luôn canh cánh đau đáu một cái nhận thức rằng, đây mấy cái này nó có giúp được gì cho mình trước cái già cái bệnh cái chết. Chỉ nghĩ rằng nó thôi, chỉ chừng đó thôi thì lòng ngài nguội lạnh với năm dục. Chỉ chừng đó thôi thì lòng ngài nguội lạnh.

Nửa năm chục ngày kể về cái chuyện đời, với nghề đúc Sài Gòn là tại gia cư sĩ, không phải để làm nghề, không phải gọi là để tiếc nuối một thời vàng son cũng phải.

Với nghề đúc ở Sài Gòn là tại gia cư sĩ, không phải để làm nghề, mà là để tiếc nuối một thời vàng son. Cũng phải có một ngày cho mọi người thấy rằng sung sướng như vậy đó mà cũng không có đáng để người ta nắm níu.

Nói gì thì nói, những người có gia cảnh tệ hơn, kém hơn, tôi nói không biết bao nhiêu lần, do tiền nghiệp, do khuynh hướng tâm lý, chúng ta nói sang đâu dính đó. Còn nhớ cái chữ sáp tán là trứng xăm xắp, nó có nghĩa là dính. Cứ nhớ là khuynh hướng mình nó ở hoàn cảnh nào thì dính chặt vào cái hoàn cảnh đó.

Thí dụ như bây giờ do tiền nghiệp mình sẽ làm con dâu, nó coi như là đúng rồi, nó là cả một cái mâm, tim, vòng cổ, rồi cả một thiên đường của riêng mình. Rồi mình là cái loại ăn thịt sống thì chỉ cần nhìn máu, nhìn gân, nhìn lục phủ ngũ tạng mà nó lầy lụa ra, nó tâm tử, là mình nhìn mình đã thật rồi. Nghe mùi máu rồi nó bắt ham rồi, như là bây giờ đây mà nhìn mình đã khoái rồi.

Có những loài mà nó có sẵn ra để ăn xác chết, có biết không. Có những loài, nếu xăm nên ăn xác chết, chỉ cần có cái xác nào chảy nước xanh nước vàng đó là coi như máy ảnh long tức có mặt ngay, cái mùi nó càng mới càng hấp dẫn. Giống như người châu Âu đều có thức ăn châu Âu, người châu Á ăn châu Á, người Việt ăn người Việt, người Việt miền nào ăn miền đó. Chỉ cần nghe cái mùi mắm ruốc mắm tôm là nổi điên lên rồi, mà có những dân tộc khác nó nghe cái mùi đó là nó kêu trời bên tai. Mà bún mắm, bún mắm thúi đó, chỉ có cái người nào ăn được nó thì mới chịu nổi cái mùi đó, chứ không, nó nói không thích, chứ mà chịu nổi.

Nhưng mà vì cái tiền nghiệp đó đẩy mình vào cái cảnh đó, cho nên tự nhiên là mình thích nữa. Cho nên cái chữ sáp tới có nghĩa là dính. Khánh trạm đó nó có nhiều định nghĩa, với nó là một, là sát, trong hợp tác khởi, nghĩa là có cái đời sống riêng tư, có đời sống riêng tư gọi là chúng sinh, có cái tôi riêng cũng gọi là chúng sinh. Nhưng mà chịu được, rồi nghĩa là dính, dính đụng đâu dính đó. Cũng là cái yêu thì hãy gặp cảnh sát cũng xin về định vị cảm xúc, để gặp đâu đó trong cái cây cỏ nước đá mới không có như vậy.

Bây giờ mà cây cỏ nước đá thì nó vô tư, nhưng chúng sanh lại khác. Đây không thích, trần này là tích trữ tình khác, nhớ nha.

Giống như mình nhốt mấy cái con chim, con cá, con rắn, con nít, con chồn, con cáo ở một nơi nào đó, thoát nó ra khỏi môi trường sống của nó thì lúc đó con cá nó cứ chờ có nước là nó nhảy xuống, còn chim mày cứ bay về trời, con cáo thì vô rừng, mà thằn lằn vào lùm bụi. Đây là cái sinh hoạt tự nhiên ở ngoài đó, thì ở đây cũng vậy.

Sáu căn của chúng ta nó cũng giống như vậy. Con mắt chúng ta luôn luôn trong tình trạng kiếm tìm cái gì đó để nhìn, tai chúng ta luôn kiếm tìm cái gì đó để nghe. Bây giờ muốn biết nó đúng hay không, chỉ cần nhắm mắt lại có phải không, nhắm mắt lại nhưng mà cũng vô ta mình đó, là nó vẫn là vọng lên để mà nói trời, nghe cái gì cho lỗ mũi mình. Cứ vậy, mà con mắt mình đi, khép mẹ nó chứ, nó luôn luôn trong tình trạng chờ để nhìn ngắm cái này cái kia. Cho nên do cái tiền nghiệp, do khuynh hướng tâm lý, do bản năng tiền thảo nhiều đời đó, cho nên mình

Kia nha. Cho nên do cái tiền nghiệp, do khuynh hướng tâm lý, do bản năng tiền kiếp nhiều đời, cho nên mình có một thói quen rất là xấu, có nghĩa là sáu căn luôn luôn trong tình trạng hướng tìm sáu trần. Mà hễ được sáu trần như ý, có nghĩa là có người tham đắm sáu trần bất toại, thì cũng coi như là những cơ hội. Mình chúng ta sống bằng tâm thiện rất là ít, còn cái cơ hội sống bằng nhân ác là nhiều. Mình sống bằng nhân ác thì đừng có trách Phật tại sao mình sanh ra gặp phải cảnh bất toại nha.

Cho nên đối với thằng ngu cứ tạo nhân làm phiền thì ít hơn, nhưng mà tới hồi hưởng quả thì cái gì cũng đều là cơ hội để tiếp tục tạo ác nữa. Chính vì cái chỗ này nè, cho nên trong kinh này, Đức Phật mới kể lại chuyện đời của Ngài. Nói đến như Ta, hoàn cảnh của Ta, kiếp sống ăn nhung lụa như vậy đó. Mà có mấy ai đến đời này, trong cái thời Đức Phật của Ngài, mà được sung sướng về vật chất cũng như Ngài? Nhưng nghe sẵn ngay từ thời tuổi trẻ, là cái mỏ, là người nghĩ đến cái bệnh, cái già, cái chết, là Ngài không còn thiết tha gì hết. Nghĩ đến những người mà Ngài thân thương nhất, những người thân yêu nhất của Ngài, như là phụ vương Tịnh Phạn, như là bà Da Du Đà La, như là hoàng tử La Hầu La, tất cả những người này thì chắc chắn sẽ có một ngày phải nằm xuống vì bệnh, luôn cả Ngài, vì tuổi già rồi sẽ nằm xuống vì cái chết.

Nghĩ đến già bệnh chết thì cái gì, bao nhiêu niềm hào hứng thú vị, đều mất sạch. Mà nói hoài thì nó cũng kỳ. Trứng phải nói rằng, đối với một người tu hành đúng nghĩa, có lý tưởng giải thoát, chí cầu giải thoát, dầu vui chơi dễ như cách mấy, thì mỗi ngày tối thiểu cũng phải nhớ một hai lần ba chuyện già bệnh chết. Tối thiểu là mỗi ngày đó, bạn nhớ một lần để rút ngắn cái sanh tử. Một lần mình nhớ như vậy đó, một lần mình nhớ ba cái chuyện già bệnh chết, là mình lúc đó cận kề Niết bàn, có tin không?

Mỗi lần mình nhớ nó ba cái này, vấn đề nó không phải đơn giản là mình hạn chế tham ái đâu, mà nó còn rút ngắn cái sanh tử của mình rất nhiều. Bởi vì trong kinh đó, cứ mỗi lần mà mình suy tưởng, mình sanh cái tâm này, những tình cảm như vậy đó, là nó bớt đi rất nhiều những cái nhân tái sanh. Mặc dù dưới đất gì hết, chưa đắc gì hết, vẫn bị sao lại, vì mình đang tiến gần tới. Bởi vậy, chỉ đơn giản, chỉ đơn giản vậy thôi. Cứ mỗi lần mà mình nghĩ đến già bệnh chết rồi mà sanh ra tâm chán sợ, là coi như mình đã tiến gần với con đường về Phật.

Tại sao vậy? Là mai này chỉ cần mà gặp Phật nghe pháp rồi, là chúng ta lại không có mất nhiều thời gian mà chứng sơ quả rồi vào thấp nhất rồi, Tu đà huờn. Người đó đến chúng ta chỉ còn bảy kiếp, đúng không? Còn nếu mà chúng ta không có cái chán sợ nó, thì những cái công đức của chúng ta làm, nó đâu có phải là, bạn làm mình cái gì ba năm mặt, cũng là công đức thôi, bố thí trì giới thôi, nhưng mà nó phải đính kèm với cái lòng chán sợ sanh tử nha. Nhớ nha. Mà làm cái công đức mà không có đính kèm, không có đi chung với cái lòng chán sợ sanh tử, lại không gọi là ba la mật nha.

Thì mình làm chuyện cầu giải thoát, chết tại sao mình cầu giải thoát? Là vì nhàm chán sợ. Mình chán sợ sanh tử, mình chán sợ già đau chết. Rồi phải nói của phước duyên mình nó dài lắm. Coi người ta hỏi, coi chứ thế tôn ra đời, bây giờ hoằng pháp thiện hơn rồi xưa, tôi hỏi tại sao vậy? Nó bây giờ thì phương tiện văn minh này nữa, điều kiện vật chất dễ dàng, có được không? Điều kiện hưởng thụ của

Sao vậy? Bây giờ thì phương tiện văn minh này, điều kiện bằng cấp dễ dàng có được không? Điều kiện hưởng thụ của thị được chia phần. Các điều kiện tâm linh thì chúng sinh đời này hội kém. Ai cũng nói sinh tử, nhưng chết rồi có mấy ai sợ. Nói vậy thôi, chứ còn tôi đã tiếp xúc không biết bao nhiêu người, nói vậy thôi, chứ còn quay lại ngồi cái này chỉ biết có vợ chồng, con cái, gia đình, tài sản. Tử quen 99,9 phần trăm đều như vậy.

Khách rồi, còn bây giờ tôi đã có chồng có con, lo sợ tôi lo cho ai, tôi đã làm cái gì, dù chỉ một cái lời biện minh, đó là tiếp tục quay lại với đời sống.

Có lẽ là hôm nay chúng ta không có đủ thời gian để học các bài kinh mà tôi sắp giới thiệu. Đó là cái hôm nay 12 bàn tới bài đó rồi đấy. Mình đã sao phải học. Anh duy là chỗ đó không có sáu chuyện gì, chỉ cho nó nghe sấm dậy đi.

Làm người cư sĩ là phải biết hiếu thảo với cha mẹ, là người cư sĩ rồi. Phải có cái tấm lòng, phải có cái lòng đối với thiện pháp. Nhưng mà có điều đặc biệt nữa là làm người cư sĩ mà hoàn hảo là phải có nghĩ đến sức gia. Dài ngắn lâu mau cũng phải có nghĩ đến chuyện xuất gia. Đó mới là người cư sĩ hoàn hảo.

Nguyên trung dung này nhiều người nghe gió này bị sốc, bởi vì nghe thấy nghe chị xuất gia thấy ghê quá, thấy sợ quá. Như vậy đó, lại là sự thật. Tôi nhắc lại, một người cư sĩ hoàn hảo là cái người khi mở lưu nghĩ đến chuyện xuất gia. Nhớ như cái gì, kết nối dùng cho chút xíu đi, mày biết tao thấy không, nó khổ vì kèo trên bản tiếng Việt kéo xuống.

Có nghĩa là vẫn cư sĩ hoàn hảo là ngoài kể chuyện làm tròn trách nhiệm nhiệt đại gia, thì cái đầu lúc đầu phải luôn nghĩ đến chuyện xuất gia. Xuất gia được hay không thì chưa biết, nhưng mà bắt đầu phải luôn nghĩ. Là vì sao? Là vì hai lý do.

Thứ nhất, đối với ác pháp nếu chưa có ly dị được thì phải liên thanh. Cần nói với thiện pháp rồi, chưa có kết hôn được thì phải biết đến. Không chỉ còn nhớ này không? Tôi nhắc, đối với ác pháp với chưa có ly dị được thì nên liên thân. Có nghĩa là sao? Có nghĩa là bây giờ mình chưa có rời nhà được, trong lòng mình đó là đã ít nhiều cắt bỏ những cái râu ria của đời sống cư sĩ. Đã sẵn sàng, sẵn sàng tổ chức già nó, thì đó gọi là chưa ly dị nhưng mà nằm ở đầu liên nhà.

Nhớ nhầm nhà chưa, đi dựa vào chú hiểu biết, mà cái gì có khổ khổ lắm. Có nghĩa là mình chưa có các hàng, nhưng mà coi như hai đứa ngủ riêng, xài tiền viên quốc gia thị xã hội thì hoàn cảnh như mình có những 100 rồi đó. Cho nên đối với ác pháp chưa ly dị thì phải đi li thân. Đối với thiện pháp chưa có kết hôn, hôn nghĩa là sao? Nghĩa là mình chưa có xuất gia, nhưng mà cả lòng mình đã muốn rồi, để chuẩn bị rồi, để dàn xếp rồi.

Nhớ nha, nó sau nữa, sao bên này nó sao rồi, sao rồi đó. Còn nếu mình được mà lòng nó không có chịu nghĩ tới, lòng nó không có chịu nghĩ tới, thì coi như là mình chưa có sẵn sàng. Có nghĩa là mình tình thương người ta mà mình không có chịu nói người ta biết, mình không có chịu trầu cau dạm ngõ và luôn mới nhờ người lớn qua nói chuyện, thì biết kiếp nằm lấy được người ta.

Cho nên tại Việt Nam mình mới có cái làm quen, rồi trầu cau dạm ngõ, đường cưới được chưa, kể cái được còn bao nhiêu cái vấn đề khác, làm sao đám cưới lúc nữa căng mặt chặng đường gì nữa, nó mới là có làm. Một cái cục hôn nhân hoàn hảo. Thì thái cũng vậy, chưa có đính hôn được, chưa có kết hôn thì phải đến. Không tới ác pháp thì chưa có ly dị phải đi thân. Em chả đi.

Khi chưa đính hôn, chưa kết hôn thì phải đi tới. Không tới án pháp thì chưa có ly dị, phải đi thân. Ngài chẳng đi, Bồ Tát khi sống trong cảnh nhung lụa nhưng ngày ngày nhớ hoài chuyện già bệnh chết. Cũng như Ngài đã ly thân ngay trước khi ly dị vào những năm 29 tuổi. Cái đêm mà Ngài đi xuất gia bỏ ngôi vua, đó chính thức là ngày ly dị cuộc đời thế tục. Nếu mà nói thật ra Ngài đã ly thân từ rất lâu rồi. Quý vị nhớ hồi 7 tuổi này nữa, đắc Sơ thiền. Tại sao? Vì Ngài không có biết gì hết, không có giữ được, nhưng mà cái khả năng liên tục với nghề rất là lớn. Tại sao mà 7 tuổi đã đắc Sơ thiền? 7 tuổi đắc Sơ thiền và 29 tuổi chỉ cần nhìn tử thi, nhìn thấy một người bệnh, nhìn thấy một người già là Ngài đã muốn buông hết rồi, buông. Thiện muốn xong là làm luôn.

Nãy giờ tôi giảng đó là cái điểm khác biệt giữa người trí và người không trí. Chỗ làm người không trí là thích gì làm nấy, là một. Thứ hai nữa là khi mà hưởng cái quả lành được sung sướng toại ý thì thưởng thức bằng tâm tham, khi hưởng cái quả xấu cảnh nghịch cảnh bất toại đó thì họ đón nhận nó bằng tâm sân. Trong khi đó, bậc trí đối với cái mặt nhân kia đó thì vị đó luôn luôn hiểu rằng ác pháp không nên làm là vì nó là tội lỗi, là bất thiện, đồng thời nó là nhân sanh khổ. Còn thiện pháp cái nên làm là bản thân nó sạch sẽ, nó thích hợp với mình, lại cho cái quả vui. Tuy nhiên lúc làm thì hiểu như vậy nhưng mà lúc hưởng quả thì bị nó lại nghĩ khác. Quả làm cỡ nào cũng dễ dàng trở thành nhân sanh tử. Nhớ nha, quả lành nào cũng là ngọt ngoài đắng trong. Nhớ nha, quả lành nào cũng là ngọt ngoài đắng trong, đẹp ở ngoài nhưng mà nó là độc hại bên trong, luôn luôn ghi nhớ điều đó.

Chính vì cái chỗ này cho nên mới kể lại chuyện xưa. Được rồi, bây giờ tiếp theo mình học bài kinh khác. Về kinh khác, kinh khác là kinh gì? Đề biết. Gọi chậm quá vậy, tôi bữa nay có làm kẹt, tôi sắp ra trường rồi. Với lại thị trường có ăn nhanh, cho anh dán xong rồi tôi bán nhanh, anh nhanh rồi phải ra thị trường. Là chưa kể hàng lý bây giờ nó còn lùm xùm. Thanh lý lùm xùm.

Coi hoa tươi tính gì? Đề kinh này nó bị chặn cách. Đặc biệt gì? Để ý ở đời cái gì chung cuộc là về cái này. Các vị nhìn bản tiếng Việt, rồi các vị nghe thư giãn, vì thế lại nổi. Tại sao hình như xuyên giãn cái gì đó? Nó có một cái mới mà kinh. Nhưng mà nếu người đọc kỹ lại đó, tiền đề rất đơn giản. Kinh có nghĩa là kẻ vô văn phàm phu, có nghĩa là người không được nghe chánh pháp, thì coi như đó là lẽ sống. Chung cái gì? Già bệnh mà không biết sợ. Còn cái bậc trí thì già bệnh chết nó chưa có xuất hiện là người ta đã nghĩ tới rồi.

Tôi nhắc lại, tinh hoa của bài kinh khác là tôi biết bắt được ý. Đừng có mấy cái đoạn nói mình, nếu mà không có nói về cái này, các vị thấy lạ. Có ai còn nhớ cái câu này không? Cái câu này là ghê. Ý là nếu mà quý vị có một cách đeo vòng vàng, nam nữ gì vậy, nó kêu thợ bạc khắc bốn chữ này vô trong cái mặt dây chuyền hoặc là trong cái lắc tay, vòng xuyến, là cái mặt khắc bốn chữ này: cư an tư nguy. Bốn chữ này là kết thúc bài kinh này. Còn nghe không? Cư an tư nguy là sao ta? Nghe không, cư an tư nguy là sao? Có nghĩa là ai ngay trong lúc mà sống bình yên vô sự an toàn nhất thì cũng không ngừng nghĩ về lúc mà

lo cứ AN tư VI là sao? Có nghĩa là ngay trong lúc mà sống bình yên vô sự, an toàn nhất thì cũng không ngừng nghĩ về lúc nguy hiểm, lúc hữu sự. Nó gọi là cư an tư vi. Thì cái câu này tùy chỗ mà hiểu, nhưng mà cái nghĩa chung chung có nghĩa là đừng có say men chiến thắng, đừng có trùm mền ngủ vùi trong cái sự ấm êm an toàn. Bốn chữ này nó là như vậy. Đang khỏe nghĩ đến lúc bệnh, đang sống nghĩ đến lúc cận tử.

Và không biết trong room này mỗi người căn cơ sở tánh ra sao tôi không có biết, nhưng mà theo kinh nghiệm cá nhân của tôi, tôi không có phải là hàng giả tinh tấn trong sạch sẽ gì, nhưng mà có một cái này thì tôi dám nhận. Thực ra hễ nghĩ tới cái chết cái thì cái gì nó cũng chùng lại, phải nói như vậy. Đang giận ngay, đang thích cái gì đó, mà nghĩ tới cái chết cái nó chùng lại, cho nó có chừng thiệt.

Bởi vì bây giờ là tuổi nào? Rồi nó là người mà muốn hay không thì nó cũng 50 rồi đó, biết. Mà cái 50 của người này nó không giống 50 của người kia. Và còn vấn đề nữa là vấn đề sức khỏe không ai giống ai hết. Chứ mình đừng nghĩ là 50 người này giống 50 người kia.

Nhiều lần tôi nói, nó giống như mình lấy tờ 100 đồng mình đổi năm tờ hay không thì mình đánh dấu 1, 2, 3, 4, 5 nha. Cái tờ số 5 với tờ số 4, tờ số 5 nó có giá trị y như tờ số 4, tờ số 3 nữa có giá trị y như tờ số 2, mà tờ số 2 nó có giá trị y như tờ số 1. Mình lấy 100 đôla mình đổi ra năm tờ hay không thì cái giá trị của năm tờ là giống nhau.

Tuy nhiên, một đời người, nên mình biết mình chia nó ra thành những giai đoạn, dưới 20, 20 đến, chỉ có 20 năm đầu nó không giống 20 năm giữa, và 20 năm giữa nó không có giống 20 năm cuối, có đúng không ta? Có nghe kịp không? Bởi vì cái 20 năm đầu đời, cái sức khỏe mình, đầu óc mình nó khác với 20 năm tiếp theo, đúng không?

Có nghĩa là từ năm 1 tuổi đến 20 nó không có giống từ năm 21 đến 40. Lạ một cái là từ 21 đến 40 nó không giống từ 41 đến 60. Mà từ 61 tới 80 nó không có giống như là 41 đến 60. Có đúng không?

Nếu mình giả định một con người 80 tuổi, mà mình chia cái 80 thành 4 lần 20, thì mỗi đoạn 20 đó nó không có giống nhau, nha, không giống nhau. Nên kia mà mình nói rằng tôi đã 50 đó, mà giả định nhiên là mình nói mình hy vọng mình sống được 70 tuổi đi, thì năm nay mình đã 50, 20 năm còn lại đó nó tệ lắm đó. Bể, có nghe kịp không? Đi đứng không giống xưa, ăn uống không giống xưa, buồn vui cũng đã không giống xưa, tâm trạng tình cảm không giống xưa, tình trạng sức khỏe, nhiệt huyết, tâm lý không giống xưa.

Nhớ chỗ đó, càng người lớn nó càng về sau coi như là yếu dần đi. Nhớ cái này, cái này rất là quan trọng nha.

Vậy cho nên tôi nói rồi, 100 đồng đổi ra năm tờ hay không thì tờ nào cũng giá trị như nhau, nhưng 80 năm của đời người mà chia ra thành 4 lần 20 thì mỗi 20 đó nó không có giống nhau. Nhớ cái này cực kỳ quan trọng nha. Mỗi cái 20 trong đời người nó không có giống nhau. Mỗi tờ 20 đôla giá tiền nó có giá trị giống nhau, nhưng mỗi cái 20 năm của mình nó không giống nhau, là bởi vì cơ thể mình, tâm sinh lý mình đang có được như vậy. Nhớ nha.

Đời bây giờ các bạn, kinh nó lại gắn liền với bài kinh tiếp theo là cái gì ta? Tự kinh tiếp theo là lời kinh kêu mạn. Và kinh tiếp theo, mình tên Kim mẹ, có nghĩa là, phải không ta? Được, kinh duy mạn, đúng rồi. Từ đinh ghim mẹ có nghĩa là ba, chữ duy mạn đây có nghĩa là ỷ lại. Nhớ nha, duy mạn đi nghĩ là ỷ lại này, các bạn nghĩ lại, ỷ lại vào tuổi trẻ, ỷ lại vào

Có chứ, "mạn đãi" có nghĩa là ỷ lại. Mà nghĩ lại đi, các bạn nghĩ lại kỹ vào: ỷ lại vào tuổi trẻ, ỷ lại vào sức khỏe, ỷ lại vào cái chuyện mà mình còn sống. Mình còn sống là mình còn thấy mình hay. Khi nào mà mình thấy có dấu hiệu của cái chết thì mình mới sợ, chứ chưa thấy dấu hiệu của cái chết thì mình còn sung lắm nha, còn sung lắm.

Khi nào mà mình đối diện với các dấu hiệu của cái chết thì mình mới bắt đầu, nói chung là xuống, mới chịu ở nhà. Chứ còn chưa thấy có dấu hiệu của cái chết thì mình còn sung lắm, mặc dù mình đã 80 tuổi rồi nha, dễ sợ chưa. Mình đã 80 rồi, sức khỏe không như xưa, tuổi trẻ không còn nữa, sức khỏe không như xưa, nhưng mà chừng nào mình chưa thấy cái dấu hiệu của cái chết, bác sĩ chưa nói gì hết, thì mình còn tiếp tục yêu đời một cách gọi là cuồng nhiệt. Đây được gọi là kiêu mạn của sự sống. Nhớ là chữ đó nghe.

Có bằng chứng đây các bạn, cái này nhanh thôi, mấy cái này bà con tự hiểu được. Khi bạn tuổi trẻ là mình thấy mình sung sức, mình thấy mình khỏe mạnh, mình thấy mình nhớ vội, hiểu nhanh, rồi mình nghĩ rằng nếu không có gì trục trặc thì cuộc đời mình còn dài với lắm, có gì đâu sợ. Mình thấy mình ngon lành quá.

Tôi nhớ ông Nasreddin của Hồi giáo nói cái này: ngày tôi 20 tuổi tôi muốn thay đổi cả thế giới, ba mươi bốn mươi tuổi tôi muốn thay đổi những người quanh tôi, năm nay được 80 tuổi tôi muốn thay đổi mỗi mình tôi thôi, mỗi mình tôi thôi. Nhớ nha. Có nghĩa là càng người lớn tuổi, cái nhìn với người ta nó khác đi. Một là nó chững chạc đi, hai là nó mất dần cái niềm tự tin, ba là với cái sự tích lũy kinh nghiệm đời cực, họ nhận ra những sự thật mà hồi trẻ họ không thấy ra, nghe kịp không. Tình trạng sức khỏe, tình trạng tâm lý cộng hết nữa, đó là lý do trên tay họ có một cái nhìn khác đi về cuộc đời nha.

Chứ còn thông thường chúng ta, 99,9 phần trăm chúng sinh trong đời đó là mắc phải ba cái thứ ỷ lại này. Thứ nhất là tôi còn trẻ mà, thứ hai tôi còn khỏe mà, thứ ba chưa có chết đâu. Đi đám tang lúc nào cũng lấy nghĩ như vậy, "còn lâu lắm mới tới em, em chưa chết đâu, niệm xui thôi". Uống rượu lái xe thì chết phải rồi, gây thù ghê quá bị rửa chén phải rồi, ví dụ như vậy, ăn uống không cẩn thận là chết phải rồi, chứ còn mình đâu có đến nỗi.

Cái lẽ nghĩ vậy đó, thì cái đó gọi là suy nghĩ ỷ lại, là kiêu mạn. Bạn nhớ nha, chỗ này quan trọng các bạn, cái này nó xấu lắm. Khi mà chúng ta sống trong cái gì ỷ lại như vậy đó, thì chúng ta khó mà tinh tấn, rất khó. Khó mà tinh tấn, nếu không muốn nói là không thể tinh tấn nha. Chúng ta không thể tinh tấn, để ngoài hầm thiện đáng lấn át. Bởi vì sao? Bởi vì dầu mình hiểu mơ hồ mọi thứ ở đời là khổ, sanh ở đâu cũng khổ, niềm vui nào cũng là khổ, mà việc thiện người ác cũng đều là nhân tử như nhau, mình hiểu như vậy.

Tuy nhiên, cái người mà thường suy nghĩ ỷ lại đó thì cũng sống ở trong cái kiêu mạn, đồng thời không cố để thẳng tiến trong điều thiện, tinh tấn luôn cả trong kiêu mạn không thành tựu được. Đang được thời, đắc thời đó, người ta mãn mạn, không có màng gì hậu quả, sống bạt mạng, sống không có kể số gì hết nha. Thì cái đó được gọi là kiêu mạn nó vậy đó. Mà như vậy thì khó về mà tinh tấn nó khó lắm, mình tinh tấn khó. Bởi vì có những khi mình nhiệt...

gọi là cũng là kêu mẹ nó. Như vậy vô khó về mà tinh tấn nó khó lắm, có mấy người tinh tới. Bởi vì có những khi mình nhiệt huyết của tuổi trẻ, của người khỏe mạnh, nó còn nhiều đất, thì mình cũng bận tâm rất là nhiều cái chuyện tào lao. Thí dụ như mình nghĩ đến chuyện hưởng thụ, hưởng thụ rồi nghĩ đến chuyện về dựng lại sự nghiệp, gây dựng tiếng tăm, kiếm tìm tình cảm, chiều theo với thị hiếu, thể dục, thỏa mãn những niềm đam mê tào lao không ích lợi.

Anh nhớ nha, lắp tập lại, chỉ khi mà chúng ta thấy mình còn trẻ, còn khỏe, còn sống dai, thì mình mới có còn những cái điều này. Chứ còn khi mà mình thường xuyên tư niệm về ba cái chuyện già bệnh chết, chúng ta không có kêu mang, không có tiếp tục phim mẹ tuổi trẻ trong sức khỏe nữa, thì sao ta? Tự nhiên mình lấy chồng lại biết khoát như vậy. Cái quan trọng lắm rồi, chồng lại chụp lại bằng cái bàn key nữa.

Ăn khớp liên quan với nội dung với bài kinh trước. Đời ngài kể rồi, ngay cả ta nè, Bảo huy hoàng tử nè, tuổi xuân coi với tóc còn đen rẽ, còn hồng hào láng mịn, sống trong nhung lụa đế vương nè, mà tao cứ bị ám ảnh cái già bệnh chết thì cái gì ta cũng buồn. Khi mà nghĩ đến già bệnh chết, phải không, còn phần ba cái thứ kêu mẹ có lẽ ỷ lại vào tuổi trẻ, vào sức khỏe, vào cái quãng đời còn vì sao trước mặt mình.

Còn mình thì sao ta? Mình cũng được như vậy. Mình nên là tuổi nào mình cũng có ý kỹ lại của tuổi đó. Nhớ như tuổi trẻ nghĩ lại kiểu tuổi trẻ, mình cùng ra mình còn dài mà mình còn khỏe. Còn tới tuổi trung niên mà lấy lại kiểm sát tuổi mình bây giờ, là tứ thập nhi lập, ngũ thập bất hoạch, về tối nay mới là tuổi dựng sự nghiệp, thể lực còn ngon, mà kinh nghiệm đời đó là coi như đã vững vàng, chín chắn, già dặn.

Lão liên đến với buổi lão, mình sáu bảy chục thì mình lại nghĩ khác. Bác sĩ nào khen mình quá rồi mà đúng, chỉ cần mình đừng có bị động bệnh, đừng có bị trọng bệnh nguy hiểm, thương thương là bác sĩ loại xe mà mở cái toa cana bác sĩ, rồi nó chỉ cái hại đời mình thôi. Tôi nhắc lại, chỉ cần mình đừng có bệnh đa nghi nguy hiểm thì bác sĩ nào người già cây này đâu có mất gì, nhậu cho tao vui.

Nhưng mà khổ thay, cái tôi nói cô đơn giản thôi, lẽ rơi từ đương sự nên sống ở trong cái tư niệm về già, bị bệnh, bị chết để mình tinh tấn tu tâm. Tôi nhắc lại, tư niệm về ba cái chuyện đó để tu tập, chứ không phải để sống trong sự sợ hãi.

Đừng có, biết một cụ 90 ngoài sợ ngủ lắm, chị ngủ đêm nào cũng kiệt sức, không có kêm được phổ biến ngủ để giấc ngủ tự tìm đến, với cũng không có dám giỗ, rất là lý do là ngủ sợ ngủ rồi nó đi luôn đó. Lạ như vậy. Đối với việc sống đến một cái tuổi rồi đó, tự nhiên cái mình sợ chết.

Mà tôi có biết một cụ nữa cũng ở Mỹ, người Việt Nam, là bác sĩ kêu mổ mà không dám mổ. Phải vì bà có nghe ceasar đâu đó, là tuổi lớn mổi cái cái cái chứng bệnh của bà, nó mổ nó nguy hiểm, có khả năng đi luôn, chém như vậy. Cho nên bà chịu đau nhưng mà không có chuyện để cho mổ. Cuối cùng thì năm nay mà mất rồi, mất cũng 10 năm.

Còn cụ ghen thì coi như không dám ngủ, sợ. Từ lâu người không thấy con cháu, không thấy nhà cửa, thế là cứ ngủ được, cứ sống ở trong cái sự mà chập chờn như vậy. Được được cuối cùng người cũng không có sống mãi được, cũng phải đi.

Mà trong khi đó, mình với hai cách nghĩ về cái chết. Cách một là mình nghĩ để mình buông hết, mình tinh tấn tu tập. Cường cách hay nghĩ đến cái chết để mà đau táo lo âu, người sống bên trong cái niềm bất an, thì cái này

Tinh tấn tu tập. Cường cách hay nghĩ đến cái chết để mà đau đáo lo âu, người sống bên trong niềm bất an, thì cái này không. Anh nên nhớ nghe, cái này luôn nhớ dùm, cái này quan trọng nha. Trước mặt, ngài dạy mình ghi nhớ không phải để mà mình sống trong niềm bất an, trong sự sợ hãi, trong một cái tuổi già héo hắt quán, mà mình lại nhớ để mà mình tinh tấn tu tập.

Luôn luôn nhớ rằng cái chết không phải là kết thúc, mà nó còn là điểm bắt đầu cho hành trình mới. Nhớ như vậy.

Trực tiếp theo hành giả với tâm niệm như thế này: ta là người có niềm tin Tam Bảo, ta có công đức tu tập. Ý là bây giờ ta phải tiếp tục mang cái thân già này, thân bệnh này, thì có nên đây không. Cho nên nếu bây giờ mình ta có ra đi, thì ta cũng đủ hành trang để có cái mới, mà xài cái cũ mà bây giờ nó vừa già, nó vừa xấu, mà nó vừa đau đớn, nó vừa hôi hám, bất tịnh, đáng chán rồi.

Phải nghĩ như vậy mới làm an lòng tu tập, an lòng đối diện với cái chết. Nhớ đến và nó tin nói với tôi, nói chứng kiến nó còn cả giải. Là người mục tử của tâm niệm như vậy: ta đã có làm công đức, ta đã có niềm tin nơi Tam Bảo, ta đã có bố thí, ta đã có trí tuệ. Nếu bây giờ mình ta có bỏ thân này ra đi, chỉ là bỏ cái chén bằng đất để mình đổi cái chén vàng.

Thì đây là kết nối của ngài dành cho mấy người hạ căn, ít phước. Cường đối với những bậc thượng căn, người lại nói khác. Ngài dạy rằng là năm uẩn này có ra sao, nhẹ ở đà lạt thiện hát, thì nó cũng đều là vô ngã, vô thường. Tâm cái giây phút có mặt thì chỉ đều là đáng chán. Nếu vậy thì cái chết có gì để ta sợ. Cái chuyện nằm yên liệt giường, liệt chiếu có gì đâu, gửi cho tao, là bởi vì nó cũng chỉ là năm uẩn chứ sao.

Có nhiêu đó mà đi. Hồi đó giờ mình kỳ vọng nó, nói nhiều quá, cho nên bây giờ nó bất toại thì mình điên lên chịu không nổi. Mình là một đứa trẻ thơ, mình còn nằm ngửa bú bình, mình còn ham vui quá đi, cho nên nó làm gặp chút xíu mất. Tôi là đứa bé nó khóc cả ba, bị vì quá mê đời, không có chịu đựng trước những cái bức chắc.

Bị tiểu đường tâm lý, thường cùng với ngọn từ suy tử, nghĩ về những cái chuyện hay ho vui vẻ, cho nên khi mà gặp cái đắng cay chịu không nổi. Trường hợp tiểu đường tâm lý.

Rồi ở các vị cho sinh bài kinh mới là bậc trên tầng thượng. Cái bài kinh này nè, Cát Bụi còn nhớ không, có vị còn nghe không, có vị còn nhớ không. Rồi cái chữ tân thượng ở đây, nếu mà bà con biết chiếc ghế nó đã thấy nó cái kỳ bị trong bản. Nói nhiều tao đâu có giữ nhiệt, coi mai ra không hiểu, nhưng mà người Việt Nam giữ gìn rất là sao.

Bà con cho nên chỗ này căn cứ làm theo cái chữ Pali, thì chúng ta bỏ an toàn có thể dịch cái chữ để làm trọng, lấy làm chồng. Nghe cái giống ai động từ nhưng mà không nói cái nghĩa thôi.

Lấy làm trọng ở đây. Chúng sanh trong đời nó có 3 trường hợp: lấy mình làm trọng, lấy đời làm trọng, lấy pháp làm trọng. Tôi đã nói rồi. Ba cái này ở một chỗ khác nó mai nghỉ khác. Như người ta cái loại máy nè, tôi cũng nói kinh này, nó may bài hát. Nhớ nha, nhớ cái đó, nhớ mẹ, nhớ con gái thích nhất.

Lấy mình làm trọng có nghĩa là sao. Là suy nghĩ về chính mình, lấy mình làm động cơ, lấy mình làm động lực, lấy chuyện đời của mình làm cái sự thúc đẩy để mình tu tập. Thì cái đó được gọi là lấy mình làm trọng.

Là sao. Là vì thì vị xuất gia hay là người cư sĩ, nói chung là người tin Phật, hiểu Phật, học Phật và tu Phật, sẽ thì cứ liên tục mỗi ngày tìm cái

Hay là người cư sĩ, nói chung là người tin Phật, hiểu Phật, học Phật và tu Phật, thì cứ liên tục mỗi ngày tìm cái thời gian để mà suy tư như sau: ta đến với giáo pháp này với mục đích là cầu giải thoát sinh tử.

Với người xuất gia đều suy nghĩ gần giống như vậy: ta mặc cái áo cà sa muốn này không phải là vì mục đích hưởng quả nhân thiên, mà để chấm dứt sinh và lão tử. Ta không thể nào tiếp tục sinh tử như từ trước đây nữa. Ngày xưa ta không biết thì ta liên hồi sinh tử, đáng tội rồi, nhưng bây giờ ta đã nghe chánh pháp thì không thể để mình tiếp tục sinh tử, làm tiên làm thầy, rồi làm trùng làm dế. Cái đó thì nó ngán quá đi. Rồi lòng vòng lên làm trùng làm dế, mà thời gian làm trùng dế thì nó nhiều, thời gian làm thần tiên, làm ông hoàng bà chúa, công hầu khanh tước thì nó ít.

Cái chuyện đầu tiên là vậy đó. Ta nghe là lấy chuyện riêng của mình để làm cái sự thống thiết, làm cái sự thúc đẩy, làm động cơ, làm động lực để mà tinh tấn tu tập. Lấy chuyện của mình đó, là ngày nào chưa biết đạo thì ta sống lung tung, rồi ta không thể tiếp tục sinh tử nữa, ta phải cầu giải thoát. Đó là lấy mình làm trọng.

Còn lấy đời làm trọng đây nè, trường hợp thứ hai, là lấy đời, luôn nhớ rằng nếu mà ta dễ duôi, dễ ngươi, tu hành bê bối, bê bụng bụi bẩn, thì coi như là ta lụn bại. Ta nhớ rằng ta luôn luôn nằm bên trong cái tầm ngắm, luôn luôn nằm trong cái tầm nhìn của vô số người trong thiên hạ dưới gầm trời này. Có biết bao nhiêu chư thiên phước mỏng phước dày vô hình, có biết bao nhiêu những cái vị tu hành đắc thiền, đắc đạo, đắc thánh có khả năng quan sát mình. Thì liệu cái kiểu sống của mình như vậy nè, nó có phải là bất xứng với mấy người đó hay không? Mình có phải là các đối tượng để các vị đó chỉ trích chê bai hay không? Các vị đó hiền lắm, chỉ thương chứ không có chê. Nhưng mà nhìn mình, nhìn mình có suy nghĩ như thế nào.

Khi nghĩ như vậy đó được gọi là lấy đời làm trọng. Tức là mình không nghĩ đến cái chuyện riêng của mình, cái chuyện sanh già đau chết của mình như ở trường hợp một, nhưng mà chúng ta lại bận tâm đến những cái đối tượng bên ngoài mình, nên được gọi là lấy đời làm trọng.

Còn trường hợp thứ ba, lấy pháp làm trọng là sao? Tức là mình suy tư rằng cái chánh pháp này là do Thế Tôn thuyết giảng một cách vô cùng là trí tuệ. Cái chánh pháp này không phải tự nhiên mà được tuyên bố ở đời. Thế Tôn không phải là người phát minh, là người tạo ra cái công thức chánh pháp, mà Thế Tôn cùng với chư vị quá khứ chỉ là những người phát hiện ra chúng. Đó là phát hiện chứ không phải phát minh. Và để có khả năng phát hiện chánh pháp, rồi đem trình bày dạy dỗ cho chúng sanh, thì các ngài đã phải trải qua bao nhiêu là gian khổ sống chết để lại trở thành một vị Phật để truyền rao lại chánh pháp ấy cho mọi người, trong đó có mình. Tuy là gián tiếp nhưng mà mình phải nhìn nhận là mình cũng đã tiếp nhận lại rất là nhiều thứ. Từ ngày cái gì nó có thiệt, không có Phật pháp thì hôm nay nó cả đời sống tinh thần của mình ra làm sao.

Cho nên cái vị hành giả, vị tỳ kheo suy tư thế này: chánh pháp như vậy đó, ngon lành như vậy đó, mà mình đã, trời ơi, không học tu hành thì

Vị tỳ-kheo suy tư thế này: chánh pháp như vậy đó, ngon lành như vậy đó, mà mình đã, trời ơi, không học, tung hàng thì có đáng hay không. Thấy người có được chánh pháp, có gặp nó.

Các vị tưởng tượng, như trong vũ trụ bao la có biết bao nhiêu hành tinh, có người và không có người. Diễn viên phòng hôm nay thì cái biết có hỏi về vũ trụ chưa có nhiều, nhưng mà trong cái biết được thì có vô lượng vũ trụ giống hệt như cái vũ trụ mình đang sống. Và các vị tưởng tượng cả ngàn tỷ cái đai tròng trôi nổi trên biển, mà nói chỉ có một cái đai là có khắc tên mình thôi. Các vị tưởng tượng đi, có cách nào mình tìm gặp được cái đai đó nữa không?

Ở đây cũng vậy, trong ngàn tỉ vũ trụ như vậy, ngàn vũ trụ như vậy mới có một vị Phật ra đời. Các vị tưởng tượng đi, cái cơ hội hiếm thôi, hãy hiểu, nào mà mình gặp được có một cái đai tròng, một trái viết tên mình được đem thả dưới biển, thì các vị nghĩ suy tìm nó có dễ không. Nước ở đây nó còn ghê hơn nữa, có nghĩa là khi mà một vị Phật ra đời như vậy thì cái cơ hội mà mình gặp gỡ là vô cùng hiếm. Vì sao? Là bởi vì lúc Phật ra đời mình ở đâu, mình làm cái loài gì, tập trung làm ve, làm giun, làm bò, làm sâu, làm bướm, hay là mình làm người mà có ý nghiệp hạng nặng, vẫn làm người mà bị tàn tật khuyết hãm, thành cái mát bẩm sinh, khi bị nghẻ đi.

Loài người mà sinh ra trong một cái địa phương trở lại mọi rợ, các vị tưởng tượng những cái vùng sâu vùng xa không có cái ánh sáng văn minh khoa học gọi tới, người dân ở đó mình nhìn lại mình thấy, không phải là mình chê khinh, không phải, nhưng mà mình sợ, dù họ, nói chuyện với họ rất là khó. Có biết không, từ ngữ phải lựa chọn, lựa cái từ nào mà mình thấy là nó mềm nhất để họ hiểu. Còn lúc đó mình nói những cái hơi cao xa, những cái thuật ngữ chuyên môn nói nghe không nổi.

Thì tới khi gặp Phật ra đời, nếu mình ở trong một nơi xấu như vậy, dù Phật có khả năng độ mình, nhưng nếu mình không có duyên với Ngài là bởi vì mình phải có ý nghiệp gì đó mình mới sanh vào cái bộ lạc đó. Nhớ nha, mình không có ý nghiệp gì đó thì mới chơi, mà mình sanh vô một cái bộ tộc mọi rợ trong rừng, có cái gì đó mới sanh ra luôn đó. Mà khi mình đã sinh ra trong đó, cái não trạng của mình, tâm trạng, cơ thể trạng của mình nó kỳ cục lắm nha, kỳ cục lắm.

Cho nên ở đây mình nhớ cái này, chánh pháp này nè, không phải ngẫu nhiên mà được viên diễn ở đời nha. Tại do ai? Là do chư Phật chánh đẳng giác tu hành cực khổ đắc chứng thì mới có cái giảng mình nghe. Một chánh pháp vi diệu như vậy, hiếm hoi như vậy, thậm thâm như vậy, mà mình biết rồi mình hay sợ thì có nên không, có nên nghe kịp chứ.

Tiền đấy là nội dung của bài kinh cần số hai đó. Đúng là vì kinh này mà nếu mà nói nữa nó đã nói nhiều nói chuyện lắm. Nhưng mà bây giờ vẫn cứ, mình cắt cái nào cũng rành kỹ hết thì biết chừng nào khác cái băng chia. Vì tôi chỉ nhắm vào cái điểm nào mà chung, chứ giải đặc biệt lưu ý tô đậm là tôi nhắm cái nào mà nó là nội dung cốt lõi của kinh. Nó còn mấy cái lâu nó thì coi như, bữa nào mình có nhiều thời gian, tâm tư thoải mái đó, thì các vị được nghe nhiều. Còn bữa nào mà thời gian không có, sức khỏe không có, là cái tình trạng tâm lý không ok, để bớt, ứng gọn nội dung bài kinh thôi, giúp cho các vị hiểu được những cái chỗ kinh khó khăn. Nếu tự các vị đọc đó thì một là không hiểu, hai là hiểu lầm.

giúp cho các vị hiểu được những chỗ kinh khó khăn. Nếu tự các vị đọc thì một là không hiểu, hai nữa là hiểu lắm rồi cũng hiểu rất là hẹp. Hiểu được rồi ít đem chia sẻ thì cũng tội. Cho nên tôi mới dán lại, dán nhĩ giúp các thầy đó thôi.

Rồi bây giờ tiếp theo cái kinh kế các vị quan nhĩ cho xin nha, hết á.

Như vậy là cái bài kinh, cái phẩm đến tay người học xong một thảm. Mình học xong 18 ngọc trong thực phẩm đây nó bị thấy nhắn tin với dài lắm, mà nó còn có ba cõi đó. Là người tu hành lấy mình làm trọng, lấy cái vấn đề của mình làm động cơ để tu tập tinh tấn. Cái này nó cứ nhìn vào người khác, lấy người khác để làm động cơ tu tập tinh tấn. Cái thứ ba là nhìn vào cái giá trị của chánh pháp, lấy đó làm cái điều kiện thực tân.

Tại bây giờ tiếp theo là chúng ta học về các bài kinh sự có mặt. Cái bài này nội dung nói nó diện rất là mềm, nhưng mà đọc bản tiếng Việt nếu mình không có quen, đặc biệt lại không có đọc được các bạn ly, thì cái bài này những nội dung đó là chị nhé.

Này các tỳ-kheo, do sự có lòng tin với sẽ có mặt của vật bố trí, do sẽ có mặt của các vị xứng đáng, em làm một triệu năm tuổi có lòng tin tạo ra nhiều phước.

Thì ghé qua tới đoạn kinh nghiệm, đối với nhiều người thì tớ cũng đọc và hiểu liền nghe, đọc hiểu ghê. Nhưng mà cũng đối với không ít người, đọc nguyên văn tiếng Việt như vậy đoàn kết hơn ngộ ngộ. Cho nên bị trách nhiệm của tôi giúp cho vị sáng nó bớt ngộ nha.

Rồi vớt nhộn chút, cũng trong Tăng Chi Bộ Kinh các vẫn còn nghe không, có vị còn nghe không? Cũng trong Tăng Chi Bộ Kinh, Đức Phật ngài dạy thế này. Đã sinh ra đời với 6 căn thì ra là con mắt của chúng ta đó, nó có vô số thứ để nó nhìn, nó ê mày. Cái lỗ tai của ta có vô số cái để chứa tai nghe, mũi thì có vô số mười, lưỡi có vô số vị, thân là có vô số thì cái này chúng ta biết bằng xúc giác. Và ý thì khỏi nói rồi, tâm nhĩ chúng ta cũng biết bao nhiêu đề tài để chúng ta suy tư chìm sâu trong đó.

Tuy nhiên trong 6 trận, trong nó vô lượng ấy xổ số trận bao la, cái 6 trận nào, ở cái trần cảnh nào mình có là cái đối tượng để mà chúng ta tu tập, thì cái trần cảnh đó là đáng quý nha. Chứ còn cái trần cảnh nào mà nó là cái cơ hội để mà chúng ta xuống bất thiện thì nó không phải hay ho gì đâu nhé.

Em thì đúng bản thân trần cảnh thấy không có tội, nó không có là thiện ác gì đâu. Nhưng mà vấn đề nó nằm ở tâm mình. Đã có một điều, nếu mình nói bằng cách mà từ đó ăn ý nghĩa thì là nói như vậy, nói rằng vấn đề nằm ở tâm ta, còn trần cảnh thì không quan trọng.

Nghe này nó sang, thì nghe nó đúng, với các là đúng. Bởi vì đối với Thế Tôn, Sư Thiền tháng tiền, người ta cũng 6 căn rất là nhiều nha. Như vậy thì vấn đề qua sao cho anh, mà vấn đề nằm ở xấu xấu thích các, tức là sao, là tâm của mình.

Tuy nhiên đó là cách nói. Rồi chỉ cho tôi hỏi cái vị, nếu mà cái vị nữa, tu là tu tâm chứ, có tu thân, tu tâm với thủ tướng đúng không? Nếu thứ gì nói vậy nha, cái vị nghĩ sao? Một cái ông sư ngồi quán bar, thế chưa đi, mình cũng tắm ma ở đâu cũng được hết đúng không?

Rồi cái vị nghĩ thì sao, cái vị nó mọi thứ là do tâm. Như vậy vì các vị tưởng tượng, không phải mất thiện cảm mà còn siêu lắm, te tua. Rồi vấn đề làm mất thiện cảm vào thiệt chứ.

Rồi bây giờ mình thích câu hỏi cái vị, nếu nó bị nó tâm là tất cả những quan trọng, tôi hỏi nha, như vậy giờ tôi để một cái đống phân và một cái ông Hoàng Đức là cái huyện, các vị có thấy

những điều quan trọng tôi hỏi nhé. Như vậy giờ tôi để một đống phân và một bình hoa đức Phật, các vị có thấy cái tầm của bị nó khác không. Mình có để tắm thôi, mình nhìn nó khác, mà mình nghĩ đến mình hoa thì nó cũng thơm phức đúng không ta. Mình sống bằng thân, đâu lỗ mũi mình nó cũng là thân, cái mùi nó cũng là xác thôi, kệ nó sáng tạo. Cho nên bây giờ làm mình cái đống dương mà mình đan nguyên cái nồi mắm để không vừa ngủ, mình thay dùm để bình hoa, mình để nguyên cái đống phân mà không phân một nắng một người đó để bà nó coi, mình cứ nghĩ nó là bình hoa thì nó là bình hoa thôi đúng không ta.

Nói như vậy thì cái câu mà nói rằng đó là tâm thôi chứ còn tướng quan trọng nó thì cái bị nghĩ cái câu có đúng hay không. Đó là bây giờ mấy giờ tôi đánh một vòng nó ơi lạc nè, nhưng để làm cái nền cho mày kênh này nữa. Có nghĩa là có rất nhiều thứ để ta thấy, có rất nhiều thứ cho ta nghe. Tuy nhiên với những cái đối, ông Trần Cảnh mà nó hỗ trợ rất nhiều cho cái thiện pháp của mình thì người đến mình gặp rất nhiều, nhưng mà người mà gặp mà hỗ trợ cho thiện pháp mình đã không giống như cái người mà mình gặp mà hỗ trợ cho kẻ khác của mình ta, nhớ nha.

Ở đây ngày mới nói cái này, trong vô số người mà chúng ta có thể gặp ấy, thì chỉ có hiền thánh thôi, mình gặp mình mới được lợi lạc. Chỉ có người lành mình gặp thì mình vẫn được lợi lạc, vì thôi là cái hoa mình được thăm lai. Tuy nhiên cái nội dung bài này, tuy nhiên đối trước mặt một vị vô thánh la-hán vô lậu thì phải có đủ ngày mai cái này nè.

Trong tất cả mọi gặp gỡ thì chỉ có hội đủ ba cái điều kiện này thì cuộc gặp gỡ ấy mới được gì đáng quý, nghe nhớ nha. Trong vô số các cuộc gặp gỡ trong đời thì chỉ khi nào hội đủ ba điều kiện sau đây thì cuộc gặp gỡ ấy mới được gọi là vô bàn, là vô giá, là đáng quý nha.

Điều kiện thứ nhất là mình vào điểm đó hàng có tâm lành, có tịnh tâm, bạn có tâm lành. Thứ hai đó là mình phải có cái lễ phẩm, có cái lễ vật, vật là tặng với những mà sạch sẽ. Sạch sẽ là sao, sẽ đây nó có nghĩa là thích hợp, ăn cái đó mình có được một cái nguồn sạch sẽ, không phải là phạm pháp, phạm lực, nó hợp đạo hợp pháp thì cái đó gọi là cái sạch sẽ, nhớ nha. Cái thứ ba là đối tượng, nhớ các đối tượng đó là ai, đối tượng đó là hiền thánh.

Kế bàn kinh nên đọc lướt qua từng thế có gì hết thanh niên, mà nội dung nó cũng rất là sâu. Đó là sau cứ nhớ như thế này, mọi cuộc gặp gỡ đều có nội dung khác nhau, có những cuộc gặp gỡ đối tượng gặp gỡ là ai, ta đã làm gì với đối tượng ấy và tâm tư ta ra sao, nhớ nha. Tay gặp gỡ ai, ta làm gì để đối tượng ấy, là tâm tư ta lúc nó ra sao, cứ nhớ bù nhiêu là thời. Ta gặp gỡ ai, người ta làm gì mới đối tượng ấy, rồi cái thứ ba nữa là tâm tư ta lúc đó là sao.

Ở Bình Việt Nam nó có một cái bài mà phần tử kêu làm bài dân quân quê, nhiều người không biết, nghe này bắt chước nghe nghĩ anh ta thì biết nghe vậy thôi. Cho tôi có những cái câu này tôi đi lâu quá tôi mới nghe vậy đi, còn nhớ như bạch hóa chứ đại đức tăng được rõ, còn nhớ bài này không. Được nghiệp theo lãnh đạo thì có rất nhiều người bị sốc cái chỗ mình được cũng nghiệp theo đạo đó, nó sốc, sốc cho đó là sao. Là cái câu nó phải được diễn dịch như thế này: Thưa các ngài, những món ăn mà con cúng dừng ở đây nè là do con sắm chuẩn bị một cách hợp pháp, hợp đạo, và những cái nguyên vật liệu

gài những món ăn mà cồn cũng đừng ở đây nè, là do con đã chuẩn bị một cách hợp pháp hợp đạo, và những nguyên vật liệu để nấu thức ăn này nó cũng hợp pháp hợp đạo, không phải là do cướp giật lừa đảo lật lọng, lừa thầy phản bạn mà có. Mà những thứ này nó do cái gì? Ta nói do chúng con nữa.

Là rồi đó, mỗi ngôi sao con mắt với những loại cây mà đem nấu nước, chúng con không có sát sanh. Mình món ăn này là tam tịnh nhục nếu đó là đồ mặn. Còn nếu nó là đồ chay, thì đây là những món ăn được con mua bằng cái tiền đàng hoàng, không phải là dương châu. Còn hôm nay nếu cửa trong nước rồi, tôi cũng thấy. Em gái nữa, kính mạch chưa tan, thực phẩm này là do chúng con có được, đó là do làm ăn lương thiện, nấu nướng đàng hoàng, đặc biệt không sử dụng đồ độc hại của Trung Quốc.

Thực phẩm của Nhật, của Âu Châu, Việt Nam chứ. Còn mà nó cho xuất xứ không rõ thì em xin chị, tôi nói đùa nhưng cái hiểu sao ở bàn phím nó quan trọng lắm. Nhà em trong tỉnh còn nói thêm là kết và tổ chức trái cây đầu mùa, rồi cái cây cuối mùa trái cây, gọi là thức bạo lực thực phẩm. Trong đó lúc mà hạn hán đói kém, trong lúc mà người ta bệnh hoạn người ta cần, có chị đó, là những thứ lễ phẩm, những thứ vật thí mà đem lại công đức lớn.

Tiếp theo là các đối tượng. Như vậy thì sao? Mình chốt lại ba chuyện. Thứ nhất là cái tâm tư của mình lúc đó, nó có thường có tịnh tâm hay không, biết tin có trong sạch hay không. Thứ hai là cái vật mà mình cúng dường, nó ra sao, nó có hợp đạo hoặc sạch hay không, nó được mình chuẩn bị ra sao, có được mình kiếm tìm ra sao, mình đã từng sở hữu nó bằng cách nào. Và cả thứ ba, cái đối tượng mà mình cúng dường ấy là người như thế nào.

Chứ còn nếu mà mình thấy, dụng biết mình đâu, mình đang có ác tâm, và các đối tượng nhắm đến để mình tấn công ấy là ai, có đức độ hay không, có nghĩa gì với mình hay không. Thí dụ với cha mẹ, có thể là một người không có đức độ, nhưng mà chỗ họ là người có cái ơn lớn với mình. Họ luôn luôn sống bằng cái lòng yêu thương trong sạch bất vụ lợi đối với mình, mà mình bây giờ mình xuống tay, mình đâm chém đánh đập chửi rủa xả, thì cái tội nó nặng vô bờ. Có bị nghe kịp không?

Cho nên nó là chuyện thứ nhất, cái gì đối với các pháp đi trách ta, mát của ta, nói mạnh yếu tới đâu. Thứ hai nữa, đối tượng đó là ai. Mà thứ ba này, chúng ta có làm cái gì. Ở đây cũng vậy, ở đây cái gọi là một ký, mà có nghĩa là chúng ta đã làm gì, đã làm gì để đối tượng đó. Nhớ nha.

Cho nên mình muốn cầu công đức đi trai tăng, đi cúng dường ca sĩ na, cứ nhớ hoài cái bài giảng. Đây là cái đức tin của mình, cái tấn công của bên là một phần. Cái thứ hai nữa là mình cúng dường bằng cái gì, rất quan trọng. Cái thứ ba nữa, nó là cái đối tượng đó là ai, thời này chúng ta làm gì có hiền thánh thôi. Thì thôi, chị chúng ta tự dựng nên từ vựng là sao? Cứ nhớ thế này, chứ tâm trong sạch sẽ khá với đó, là chuyện không mắc mới nhìn thấy mình.

Nếu mình chỉ nhớ một điều, cái màu áo trên người họ được truyền thừa từ đời chư Phật quá khứ. Túi hay các vị đời này rồi dễ vui. Bói bài ngày tâm tuổi cách mấy đi nữa, nhưng mà phải nói đó, họ những vị sư này đều có một mối quan hệ với Đức Phật. Vị thầy của họ là A, thầy của A là B, mà thầy của B là C, thầy của C là F, là thầy của F và N, thầy của N là M, thầy M là X. Thí dụ như vậy, cứ ngược dòng chui với thì thế nào cũng là đến Đức Phật, đến ngày sẽ lại có trong đu nghĩa.

Mình thấy mình là X, thí dụ như vậy. Cứ ngược dòng chui với thì thế nào cũng là đến Đức Phật, đến ngày sẽ lại có trong đó, nghĩa không ta, có hiểu này không?

Phải là mình đi phi giết là sẽ đến Đức Phật. Cư sĩ cũng vậy. Đây mình lấy hồi là cư sĩ nữa, không có tóc mình coi thường chứ. Tôi nói không biết bao nhiêu lần, ở chỗ mà không có chư tăng, hoặc có chư tăng mà mình không quen nghĩ lắm, thì mình có thể mỗi tháng mình tổ chức bố thí cúng dường. Nhiên thường tớ là mình rủ những người bạn đạo cư sĩ mà có tịnh tâm, có lòng tin, về nhà mình thọ bát quan trai, ngồi thiền tụng kinh, xong rồi mình đãi cơm. Đãi đâu có nhiều, đã tới chưa đỉnh đầu ăn nữa đâu, tốn nhiều đâu mà sợ.

Mà lúc đó mình cứ nhớ điều thế này: đây là những người có tam quy nè. Nếu mà nhớ thương ngũ giới rồi thì quá tuyệt vời. Mình chỉ nhớ đây là những người có tâm quy, mà tam quy đó là cần phải có chư Phật ra đời nó chứ. Tao mới biết tam quy là cái gì. Mà đây là những người ta vui về những cái vui của mấy người này nè. Tuy nhiên trên trời nữa rớt xuống mà cũng được trao truyền từ Đức Phật, bởi vì không phải tự nhiên trên trời rớt xuống để làm cái thầy. Cái người nào truyền tam quy cho cái cô này, cái cậu này, người nào, ông A đúng không? Chỉ cái người mình truyền, với bà vui cho nghe lòng về mấy cái người truyền thanh nguyên trong B, lộng C, các vị nghe kịp không?

Như vậy thì tiên là cái bà mày không, tóc tai thì lùm, áo quần lửng thửng, nhưng mà cái tam quy của họ coi đó là được truyền từ Đức Phật rồi. Chắc chắn như vậy, tôi bảo đảm một nhanh bằng năm là như vậy. Cho nên trong trường hợp đó có đối tượng lúc bấy giờ là họ thả thính, mà do mình tự dựng là vậy đó. Từ vựng cái cách mà cái kính từ vựng từ cái tiếng Anh, là cái kính tự nhiên, cái là tự nhiên, một cái là tự vẫn là vậy.

Tự nhiên là sao? Họ thật sự gọi là hiền thánh thiệt, nội tu hành chân chánh thiệt, là cái thả thính tự nhiên. Cần có đối tượng mãn tính do mình tự dựng, là mình cứ suy tư như vậy, không có mình gạt, vì sự thật. Mình nói là nam giới người này không sạch, nhưng mà tao vui của người này, OK, là vì sao? Lại vì người này có hiểu biết về Phật pháp, người này có niềm tin, như vậy tam quy của người này là trong cư sĩ, và các quỹ này được trao truyền đúng là từ Đức Phật.

Thì như vậy lúc mấy giờ mình cũng có được một đối tượng ngon lành để mà mình làm phước. Nhớ nha, trên bài kinh này nó sâu, nhưng mà tất cả như là nhiều người nghĩ đâu, nó sâu ở chỗ đó là tới đối tượng đó, là nếu không gặp hiền thánh thì sao, thôi nên làm gì còn có các vị lậu tận. Mà nếu có thì ở đâu trời biết. Nếu có ngờ đâu thì tôi đành, mình đành phải chọn cái loại đối tượng tự giận ta.

Em là chưa kể là mình còn có cái những kiểu khác. Các vị đang ngồi trước mặt mình đây dầu là chân tăng hay cư sĩ, nhưng mà theo trong kinh là những người mà duyên gặp được chánh pháp, dầu là không gặp thật, nhưng mà có duyên gặp chánh pháp, thì chắc khi họ phải là một trong ba hạng sau đây trở lại: làm Bồ tát Thinh Văn, Bồ tát Độc Giác, Bồ tát Toàn Giác. Chắc chắn, chắc chắn. Có nghĩa là nếu mà thấp nhất cũng là một vị La Hán Thinh Văn, tiền là cao hơn một chút thì họ là vị La Hán lớn, ví dụ như là ngài Mục Kiền Liên. Ngài sau lại phát rồi, cũng có thể họ là những vị Độc Giác tương lai, và cuối cùng còn có thể là những vị Chánh Đẳng Chánh Giác trong tương lai, bởi vì sao? Lại vì trong vô lượng…

vị Độc Giác tương lai, và cuối cùng còn có thể là những vị Chánh Đẳng Chánh Giác trong tương lai. Bởi vì sao? Vì trong vô lượng chúng sanh, có được bao nhiêu người biết thiết tha học hiểu và tu hành, học tập? Mà mấy người này lại nằm trong cái số hiếm hoi đó. Như vậy hỏi cũng đáng là các đối tượng để mà mình nhìn vào tạo công đức.

Nhớ nha, mình có nhiều cách nghĩ như vậy để tình huống nào mình cũng vẫn có được tâm lành hết. Anh còn có người thì tôi mới được, đối với tôi cái đó ra cái gì? Vậy thôi thầy chùa dẫm cái bàn với cư sĩ cái gì bạn đồng. Thì bán nó lại, kẹo bụng xỉn, em bà nó nhiều chuyện. Tại sao mình phải bận tâm như vậy? Tại sao mình cứ nghĩ rằng bên cạnh gai mà có hoa, tại sao mình không nghĩ rằng bên cạnh gai có hoa nó hay hơn là bên cạnh hoa có gai? Có biết phân biệt hai cái này không? Không sợ nhất, cậu thích nhất. Trời ơi hoa đẹp như vậy mà tại sao có gai? Cái thứ hai, dãy gai như vậy mà nó cũng pha bên cạnh hoa.

Thay vì mình chửi ta là ông sư hổ mang, con này đặt, mình không nghĩ ngược lại con hổ mang này nó tu đang làm sao thì nó cũng là ok cái miệng nhai. Thay vì mình mắng bay lòng xưa ôm em thì tại sao mà nó đang thì cũng được chứ. Bây giờ nghĩ sao mà mình làm gì? Thôi cái chuyện của mình, mình đừng có để người ta thành ra cái cơ hội cho mình có tâm ác. Có hiểu cho nói không, tôi đi nghỉ rồi. Tôi nói nó đúng rồi, cho tôi có bạn có thể nghĩ tôi là đạo đức giả, là tôi đang bao miệng của đang sao về, cho tôi cho người khác cũng cần biết. Tôi chỉ nói các vị tự nghĩ trong đầu, tôi nói có đúng không?

Mình nghĩ sao mà mình có tâm lành đó, mình sống sao mà mình đừng có để cho người ta trở thành ra là cái cơ hội để cho mình bất thiện. Mình sống sao mà đừng để cho cái trần cảnh nó trở thành cái cơ hội cho mình bất thiện. Dầu đó là cảnh vô tri hay là con người, nhớ nha. Cái này rất là quan trọng.

Ok tôi đã một tiếng rưỡi rồi, bây giờ giảng như vậy là tôi đã giỏi lắm rồi, vì là hành lý nó đang mang một cội mà nói, coi như là cái nhập định vào cái bài giảng, không có dám nghĩ ngợi nhiều, chứ nghĩ nhiều là đâu cái yên. Cho nó hẹn bài con vào sáng chứ. Bà chị thấy ngay thì rất là về nó mệt lắm nhe, bay xa mà quay xem cái bị biết mình đây. Mang tế của một quốc gia, giúp nó xa bằng đi ra nước Mỹ. Mà bay qua Minh, tại qua bên Dubai đó, nó cũng bằng Việt Nam bay Dubai. Đúng là bằng Việt Nam Dubai, chứ không phải mặc dù đó là trong nước nó, nhưng mà nó xa như Việt Nam Dubai vậy.

Ok, chúc các bạn một ngày vui, một đêm an lành và hẹn gặp nhau hai ngày nữa.

Sau khi đọc

Giữ lại một điều có thể thực hành

Đừng cố nhớ toàn bộ transcript. Chọn một ý chính, quan sát nó trong sinh hoạt hôm nay, rồi quay lại đọc tiếp khi tâm còn sáng và dễ tiếp nhận.

  • Ý nào liên hệ trực tiếp đến khổ và nguyên nhân khổ?
  • Ý nào có thể đem vào lời nói, việc làm, hoặc chánh niệm hôm nay?
  • Nếu cần đối chiếu, mở mục lục Tăng Chi để đọc bản kinh gốc.