Hôm nay chúng ta học tiếp, chúng ta học tiết 35.
Từ lợi ích của lục trình, thưa quý vị, khi mà ta còn khỏe còn trẻ thì chúng ta rất dễ có một cái kiểu giống tỷ lệ dĩnh ngươi, thậm chí là kiểu sống bạt mạng, có nghĩa là sống sao vui thì thôi, mình không thấy cái giá trị của một cái đời sống tâm linh, thấy nó cần thiết. Nhưng mà khi mình gặp phải chuyện lo buồn sợ hãi xảy ra cho mình hay là cho người thân, mình mới thấy rằng cái đời sống tâm linh nó quan trọng cỡ nào.
Tôi nói rất là nhiều lần, đó là tôi nhìn thấy một cái người mà nghèo túng về vật chất nhưng mà có cái đời sống tâm linh ngon lành, tâm linh đây là gì, tức là có cái đời sống đạo đức, có một cái kiến thức Phật pháp vững chãi, có cuộc đời sống nội tâm ổn định, thì dầu cho người đó nghèo túng về vật chất, tôi cũng vẫn yên tâm là người này an lạc. Nhưng mà nếu một cái người mà giàu có về vật chất, có ngoại hình nhân dáng, có sức khỏe, có tiếng tăm, có quyền lực, nói chung là có tất cả mọi thứ, chỉ thiếu có một cái thôi là đời sống tinh thần nó nghèo nàn, thì tôi rất là e ngại cho người đó. Là bởi vì người này chỉ cần gặp một cái cú sốc thật thì người này không còn cái chỗ nào để mà nương tựa hết.
Các bạn, kinh 38 này, Phật ngài dạy rằng phúc thay cho kẻ nào mà mình được gần cái người có được đời sống tâm linh ngon lành. Là bởi vì lúc bình thường mình ỷ mình, mình thấy mình là ngon lành qua những thứ rất đỗi rất là tầm thường, ví dụ như là được vật giàu sang, nhan sắc, quyền lực gì đó. Nhưng mà khi mà gặp chuyện, mình mới thấy lên cái chỗ tựa về tinh thần nó rất là quan trọng. Quan trọng lắm, vô cùng quan trọng, vô cùng quan trọng.
Mà bản thân mình nó chỉ một mình mình thôi đó, cái đạo tâm rất dễ bị thử thách, nó rất dễ bị xao động. Cho nên chúng ta rất cần cái sự gia trì, cái sự hộ mạng của người khác. Đừng có nói cư sĩ, ngay cả người xuất gia tôi mấy chục năm mà không có thầy bạn thì tâm tư nó cũng rất là dễ bị ảnh hưởng tiêu cực. Cho nên thầy bạn rất là quan trọng. Trừ bậc thánh nhân thì mình miễn bàn, chứ còn phàm phu của mình, khi mình còn sống ở trong cái phàm tâm thì chúng ta rất đáng các triệu hỗ trợ từ người khác, cha mình mẹ mình, vợ chồng con cái, bạn bè, hoặc là thầy tổ trong Phật pháp. Tất cả những người đó điều khiển cái nguồn hỗ trợ lớn cho cái đời sống tâm linh của mình.
Mà ở đây Đức Phật dạy rằng không thể sống một mình ở đời này đâu, còn phàm là phải có. Mà mình nương tựa người lành ở đây gọi là thiện nhân. Thì khi mà một cái người mà họ có được cái niềm tin, có được cái niềm tin thiết tha vào cái thiện, niềm tin thiết tha vào Tam Bảo. Tôi nói với phật tử, hoặc là với phật tử sơ cơ chưa có kinh nghiệm thì các vị nghe cái chuyện là đức tin Tam Bảo, tại sao mà được xem là cái người tốt thì các vị khó chịu lắm. Nhưng mà đây, đức tin vào cái thiện chưa có đủ, mình phải tin vào Tam Bảo. Tam Bảo là sao, tức là Phật, Pháp và Tăng chúng. Tăng chúng ở đây tôi đang nói với những đối tượng khả kính. Thì Phật, Pháp và Tăng chúng, nếu mà mình có niềm tin vào ba cái đối tượng này thì đương nhiên cái đời sống tâm linh đi nhiều lắm. Còn nếu không thì mình chỉ là người lầm lỡ.
Nè, thì đương nhiên cái việc mình về đời sống lúc khác đi nhiều lắm. Còn nếu không thì mình chỉ là người lầm lỡ thôi. Có nghĩa là mình cũng có tin lời, có kiếp trước kiếp sau, có luân hồi quả báo, mình tin chung chung như vậy. Nhưng mà mình không phải là Phật tử, mình không có dành thì giờ để nghiên cứu Phật pháp giáo lý, thì cái nhận thức đó khác. Cái niềm tin lúc đó chưa đủ được gọi là chánh tín, bởi vì cái chánh tín ra đây là niềm tin phải dựa vào trí tuệ.
Cân của cái chánh tín là ba điều sau đây. Một là không có cái hành động lớn nhỏ nào không để lại hậu quả tốt xấu. Cái niềm tin thứ hai đó là tin rằng không có cái gì trên đời này còn hoài không mất. Cái niềm tin thứ ba đó là chỉ có cái nếp sống chánh niệm và trí tuệ thì mới giúp ta thoát khổ đời này và kiếp sau, nhớ nha.
Thì cái chánh tín là niềm tin vào ba cái này. Niềm tin thứ nhất là không có hành động lớn nhỏ nào không để lại hậu quả tốt xấu, mình tin chắc như vậy. Cái niềm tin thứ hai là tin rằng không có gì trên đời này mà còn hoài không mất. Cái niềm tin thứ ba là chỉ có cái nếp sống chánh niệm và trí tuệ thì mới giúp ta thoát khỏi khổ đời này và đời sau, nhớ nha.
Thì mình muốn có được ba cái niềm tin này là mình phải là Phật tử thôi, mình phải là Phật tử thật, nhớ nha. Và chỉ với ba cái niềm tin này nè thì mới gọi là chánh tín. Chỉ với niềm tin này nè thì mình mới có một cái đời sống của một bậc là chánh tín, nha.
Mà phước thay cho cái kẻ nào được sống gần với cái người này. Bởi vì trong tạng kinh ngài dạy rất rõ, các cái bậc hiền nhân ở đời đó luôn dành ưu tiên cho cái hạng người có cái chánh tín. Đến một cái địa phương thăm viếng thì chư tăng cũng đến thăm viếng cái người có chánh tín. Thuyết pháp thì cũng là thuyết pháp cho cái người có chánh tín trước ưu tiên. Mà nhận cái sự cúng dường với sự hộ trì hỗ trợ thì cũng nhận của cái người có đức tin, có chánh tín, chuyện trước coi là ưu tiên, nhớ nha. Thăm viếng cũng thăm họ, mà nhận cái của cúng dường nó cũng nhận từ họ trước, mà thuyết pháp hiến pháp thì cũng ưu tiên cho họ. Và cái người mà có niềm tin, có cái chánh tín như vậy thì chết rồi rất là dễ sanh lại cõi lành.
Đây là điềm cầu của cây cầu, quả lành có được từ tiếng Việt, mà mình sống gần cái người mà có chánh tín nha. Mình giàu, mình không được như họ, ít ra thế nào chỉ cần mình chấp nhận họ, xem họ là chánh đạo, xem họ là thầy, là bạn của bản thân, cái thái độ tâm lý nó đã là lành rồi, nó đã là thiện, nha.
Và tôi nhắc lại, khi mình còn trẻ, mình còn khỏe, mình còn giàu có, mình đang có tiếng tăm, mình đang rất là ngon lành nên thì mình không lấy cái giá trị của đời sống tâm linh tinh thần. Và từ đó mình cũng không có nhận ra giá trị của cái chuyện mượn gần gũi minh sư thiện hữu, em hiểu nha. Minh sư thiện hữu là một cái nguồn hỗ trợ rất lớn, quan trọng bậc nhất cho cái đời sống tinh thần của chúng ta, nhớ nha.
Bởi vì minh sư thiện hữu là gì? Chính là cái người, nói gọn là người có chánh tín, có niềm tin vào ba cái này. Người mà có được ba cái niềm tin này thì tôi tin chắc một trăm phần trăm, lẫn tâm linh của người này là cái nhiên là ổn định, tin cậy được, nha.
Còn các vị đối với tôi, kể nối rằng chuẩn bị là Phật tử, các vị đã thọ tam quy y lâu năm, thầy các vị là ai, là tôi không cần biết. Tôi chỉ biết là các vị không có được ba cái niềm tin này thì có nghĩa rằng cái gọi là Phật tử của các vị phải xét lại, nha. Bởi vì cái người chánh tín là người phải có ba cái
này thì có nghĩa rằng cái gọi là Phật tử của các vị phải xét lại. Bởi vì người Phật tử chính là người phải có ba cái niềm tin này.
Niềm tin thứ nhất là tin rằng mình phải chịu trách nhiệm toàn bộ những gì mình nói, làm và suy tư. Bởi vì sao? Vì không có một hành động nào của mình mà nó không trở lại. Nó không có chuyện đó đâu, không có. Dầu là mình khạc nhổ, mình thấy quýt lườm liếc, hay là mình chỉ buông một câu nói đùa, hoặc là mình chỉ giết một con kiến, đập một con muỗi chơi. Từ một câu nói đùa cho đến chuyện giết một con ruồi con muỗi, cho đến một cái hứ lườm liếc, cho đến một cái suy nghĩ thiện ác thoáng qua trong đầu, nói chung là thân nghiệp khẩu nghiệp ý nghiệp, dầu nó nhanh nó ngắn nó gọn cỡ nào đi nữa, hễ nó là thuộc về tam nghiệp thì dứt khoát nó phải để lại hậu quả tốt và xấu cho đời sau kiếp khác. Đó là niềm tin vào nghiệp lý.
Thứ hai là niềm tin vào cái vô thường. Có nghĩa là mình tin vào vạn sự ở đời có hợp có tan, có còn có mất, đem lại cái luật. Nó đẹp cách mấy, nó xấu cách mấy, nó thiện cách mấy, nó ác cách mấy, nó vui cách mấy, nó khổ cách mấy, hễ mọi thứ có mặt ở đời thì dứt khoát một ngày nào đó cũng phải tan rã hết. Thí dụ như mình có giàu cách mấy thì cũng có lúc mà nó bỏ vào tay mình đi, hoặc là nó bỏ mình hoặc là mình bỏ nó. Mình giỏi bằng trời thì cũng có lúc mình bỏ nó hoặc nó bỏ mình. Thí dụ như trong doanh nhân Việt Nam có những nhân vật mà nó là cuộc đời rất là chỏng, thì mình thấy như cụ Nguyễn Hiến Lê, cụ Phạm Duy, cụ Trần Văn Khê, đều là những người mà phải nói lại, danh lợi, tình cảm gia đình, tiền tài, kiến thức, tiền bạc của họ rất là ok. Nhưng mà rồi thì sao? Cụ Nguyễn Hiến Lê thì coi như là xong năm 1984 cũng phải chết, cụ Phạm Duy cụ Trần Văn Khê phải đến chín mươi mấy mới mất, nhưng mà rồi thì sao, thì cũng chết, mấy cũng phải đi thôi.
Cho nên mình phải tin rằng mọi thứ ở đời, dầu nó hay nó có đẹp cách mấy đi nữa thì cuối cùng cũng phải xua tay mà đi. Nó không bỏ mình thì mình cũng bỏ nó. Nhìn lại cuộc đời của ngài Ajahn Chah, có bao nhiêu là thiền viện trong và ngoài nước, rồi thì sao, thì chín mươi ngoài thì cũng phải lăn kềnh thôi. Rồi tiền là bao nhiêu, gọi là giai nhân tài tử, minh tinh điện ảnh, rồi coi như là bao nhiêu là bậc danh tăng danh sư, rồi bao nhiêu là những đại gia tỷ phú, cứ về 80 90 tuổi cũng dắt nhau mà đi sạch. Trên đời không có gì còn hoài.
Mình không bỏ nó thì nó cũng bỏ mình. Rồi cái số 3, đó là mình vững niềm tin, vững vàng tin rằng không có cái đời sống nào mà nó đẹp hơn được đời sống chánh niệm và trí tuệ. Cho nên các vị có bố thí cỡ nào đi nữa, đúc chùa đúc chuông đúc tượng, xây chùa hộ tăng hộ pháp, tôi không biết như vậy làm bao nhiêu phước, tôi không cần biết, tôi chỉ biết là vị đó sống thiếu chánh niệm sống không có trí tuệ, chỉ nghe để tin suông rồi làm phước nhân cầu quả nhân thiên, thì như vậy là chưa được. Mà các vị phải luôn sống trong niệm và tuệ. Các vị phải tin rằng chỉ có đời sống với niệm và tuệ đó thì Phật tử mới được an lạc thực sự, mới được thoát khổ đời này đời sau. Thì mới có niềm tin thứ ba này nó cộng lại, đó là khi niềm tin trước thì mới gọi là chánh tín.
Để cái người mà có ba cái niềm tin này nè thì coi như bản thân họ là số một là ngon lành rồi. Mà đối với hiền trí ở đời, người long đong đời rồi cũng thích gặp gỡ thăm viếng tiếp xúc, và ngay cả tăng chúng người xuất gia môn phương, mà khi mình có dịp ghé ngang qua địa phương đó
gỡ, thăm viếng, tiếp xúc. Và ngay cả tăng chúng, người xuất gia, mười phương, mà khi mình có dịp ghé ngang qua địa phương đó thì ưu tiên cho cái người mà còn cái chân tính, cái người mà có ba cái niềm tin này.
Chẳng tôi nói luôn tại sao tôi yêu mến Miến Điện. Là bởi vì phải nói người Miến Điện là nghèo đâu bạn thế giới, nhưng mà nói là cái general, tức là cái Miến Điện, Sri Lanka thì được xem là hàng đầu hành tinh. Dễ sợ. Người ta thống kê cho mình biết, cái kết quả thống kê cho biết, Miến Điện sống rất là dễ thương. Đa phần Phật tử Miến Điện, đa phần Phật tử Miến Điện đều có được ba cái niềm tin mà tôi vừa nói. Cho nên nếu bây giờ một cái túi trên trời mà rơi xuống, mà tôi có một tỷ đô la, thì tôi cũng chúc hết cho Miến Điện. Đem làm cầu đường, đào giếng, xây bệnh viện, cũng là cho dân Miến Điện. Bản thân tôi, người đang nói chuyện đây, một tỷ đô la rơi xuống nó đó nha, chứ còn mà không phải nhỏ rồi, một tỷ thì tao cho mày biết. Mà nếu cuối đời đó được, ngủ, tôi cũng mong được chết đi ở Miến Điện. Khi mà biết là còn chạy chữa được, thì tôi cũng diễn viên, cũng phải nghe bác sĩ chút, một chút thôi. Có nghĩa là chạy chữa được thì chạy chữa, mà thấy không xong thì tôi là tôi cũng về Miến Điện.
Tất cả từ ở đây, nhờ thường xuyên ra ngoài đầu đường xó chợ sáng sáng vậy, liếc mắt nhòm Tân Ly, bắt gió sáng hiu hiu mát mát, nhìn trời xanh mây trắng nắng vàng, có chư tăng tôi giữ ôm bát đi, nghe vậy đó. Tự do mà tôi chết. Vì sao? Vì ở đó là cái mảnh đất của những người có chân tính. Chứ còn mà nhà cao cửa rộng để làm cái gì, để rồi cuối cùng thì cũng là con chuột nhà giàu, con chó nhà giàu mà thôi.
Người xưa cuối cùng thì ngày mới nói, là cái người có cái chân tính là cái điểm tựa tinh thần cho rất là nhiều người khác. Giống như là một cái cội cây lớn là cái chỗ lui tới của các loài chim muông, thì ở đây cái người có chân tính là cái chỗ lui tới của tăng ni Phật tử xa gần, hiền nhân trong đời.
Của Thích Lưu Tế, coi trực tiếp theo các bạn, kênh 39, bài 39, kinh 39. Anh nhớ lời Ngài nói về cái chuyện, thêm một cái chuyện rất là xã hội, gia đình mình, thông qua nha. Nói rằng, sở dĩ mà người ta mong có con, là bởi vì là người ta mong rằng, bây giờ nó còn nhỏ mà lo cho nó lớn lên, về già nó lo cho mình, con cái này đỡ đần công việc cho mình, nó sẽ duy trì cái gia phong của gia đình, nó gìn giữ cái tài sản của gia đình.
Số một là gì ta? Số một là con còn nhỏ thì nhờ mình, mình già thì nhờ nó. Số hai, nó đỡ đần công việc cho mình. Số ba, gìn giữ gia phong cho mình. Số bốn, thừa kế gia tài, không để lọt ra người ngoài. Số năm, mình chết rồi thì con sẽ cúng bái, hồi hướng công đức.
Là năm cái. Nhớ nha. Sĩ nghĩ về, tôi không có dùng cái bản dịch ra tiếng Việt là bởi vì nó tối, cho nên tôi dịch lại, tôi trích lại. Một, rồi ở đó thì nhỏ mình, mình già rồi giờ nó nhờ. Số hai, nó đỡ đần công việc cho mình, có việc trước mắt. Thứ ba, lần nhìn giữ ra. Thứ tư là nó thừa kế gia tài không thể lọt ra ngoài. Số năm, mình chết rồi, con sẽ cúng bái.
Cái bài kinh này thì tôi chỉ rán sơ qua thôi. Có nghĩa là mình đọc sơ qua thì mình đọc trên mạng đấy, đây là cái niềm kỳ vọng của cha mẹ nói với con. Nhưng mà rất là một chữ nhưng, mà thấy chiều sâu với kinh này. Nói cái gì chiều sâu? Cuốn kinh này nói rằng, ai mình làm con thì mình phải làm năm cái này cho cha mẹ. Nhớ nha. Chứ chứ còn phớt lên thấy rõ ràng đây là, đây là cái niềm kỳ vọng của cha mẹ. Ở đây không chỉ là cái niềm
mẹ nhớ. Chứ còn phát lên thấy rõ ràng đây là ngày đó là cái niềm kỳ vọng của cha mẹ. Ở đây không chỉ là cái niềm kỳ vọng của cha mẹ mà còn là cái trách nhiệm của con cái. Nhớ, con phải có trách nhiệm với con cái, vì lúc mình còn nhỏ cha mẹ nuôi mình, nhưng mà khi cha mẹ già yếu thì mình nuôi lại. Nói chuyện đương nhiên người dưng nước lã mà người ta có ơn với mình, mình cũng không có thể bỏ bê người ta, nói chi là cha mẹ.
Thành thứ hai nữa là khi nó có bệnh rồi, đương nhiên cha mẹ mình thấy cảm giác đau đớn đó là đương nhiên rồi. Dầu cho cha mẹ mình đang là người ở Tân qua đường lên Phan vậy, cái xuống bên đó là mình phải gìn giữ gia phong. Gia phong là gì? Có nghĩa là những cái gì về công việc truyền thống tốt đẹp của gia đình thì mình nên giữ lại. Cái gì nó tào lao thì thôi, nhưng mà những cái truyền thống tốt đẹp, ví dụ như ngày xưa cha mẹ là cái người hào phóng, hào sảng, rộng rãi với xóm làng, thích giúp đỡ người này người kia, cha mẹ dễ thương, quý kính cái đức làm gì, thì hôm nay mình cũng tiếp tục cái đức lành đó, tiếp tục truyền thống đó.
Trên đừng có mắt, trực tiếp nữa là kế thừa di sản của cha mẹ. Là sao? Có nghĩa là về mặt, cái hồi nãy cái số ba là nói về cái mặt tinh thần, nhưng mà cái số bốn này nói về vật chất. Có nghĩa là cha mẹ để lại cho mình cái cuốc cái giá tiền, thì mình cũng phải làm sao mà để mình có từ cái mốc đó trở lên, chứ còn mình không để mà lên đáng đời mình không còn cái gì để xài. Nhớ, cái gia sản đó cha mẹ để lại là cái gì vậy? Nói cho ngoài đời, không có từ đầu giải thoát, thì ngoài đời đó, làm dâu cha mẹ để lại cho mình lâu đài, là cái cuốc cái sẽ, thì mình có ý kiến chính mình dùng, chứ không có phải là vụ tiêu pha phung phí, bài bạc, nghiện ngập.
Thứ nhất là không tự lòng. Mẹ đau lòng. Hai nữa là làm phung phí tiêu pha, mai này lấy cái gì lo cho cha mẹ.
Cuối cùng, khi mà cha mẹ mất rồi đó, thì nếu là người phật tử thì nên làm phước cúng dường. Như hồi hứa qua tôi có nói, gì cũng rõ, nói nó hơi nặng lời bà con nào giận thì tôi xin lỗi, nhưng mà tôi đã nói là đừng có chấp vào cái ngày giờ mà cha mẹ mất, cái đó là cái tào lao, cho tào lao. Cha mẹ mất ngày 3 tháng 8, ngày 8 tháng 3, nói nó không đóng quan trọng. Cái quan trọng nhất đó là lúc nào mà mình có cái cơ hội để làm phước cho cha mẹ thì nên làm ngay lúc đó.
Cơ hội ở đây gồm nhiều khía cạnh. Một là lúc tâm đang sẵn sàng làm công đức. Số hai là lúc gặp được cái đối tượng xứng đáng. Cái số ba là lúc đã có được điều kiện vật chất. Cái cơ hội là vậy đó. Chị nói mà không có kể ra rồi mà con biết cái cơ hội làm sao. Không nên bận tâm đến ngày mất, ngày mất của cha mẹ, mà nên để lưu ý đến ba cái điều kiện trên đây.
Đây là cái mới vừa nói đó, cái cơ lên ba cái điều kiện, ban cơ hội. Cái một, lúc nhạc sàn. Ví dụ như bây giờ không có nhầm cái ngày ba đôi mắt, nhưng mà bây giờ nhăn vui quá nè, bữa nay tôi vui quá sức vui nè, rồi ok làm phước, bỏ tiền ra hoặc đưa ra công sức làm phước. Đó là các học thuyết, là tâm đang sẵn sàng. Số hai là bữa nay nó tục gặp khó khăn về đông quá sức đâu, bữa nay mà còn chưa tăng về đông quá bữa nay nè. Có ngày tam tạng pháp sư, bữa nay có ngày thiền sư, bữa nay có một cái vị mà tôi quý kính yêu, như vậy thì thôi bây giờ gặp nhân vật này đâu phải dễ. Bây giờ tôi bữa nay tôi bằng mọi giá tôi phải làm phước hưởng cho mẹ tôi, nói là ngay. Đừng cái số ba nó
này đâu phải dễ. Bây giờ bữa nay tôi bằng mọi giá tôi phải làm phước hồi hướng cho mẹ tôi, nói ngay đừng. Cái số ba nó là bây giờ tôi đang có điều kiện. Bây giờ tôi mới có, mới có sao, bồ lúa nè, có lúa mới, có gạo mới nè, mà lúa gạo đang đầy nhà. Vợ cũng làm cho mày dài bao giờ chục bao, vì tiền sức đẹp cũng chùa, thiếu gì chỗ làm phước. Vậy thiếu gì, cho chùa miễu, tăng ni, cho người già ở xóm đau nghèo khó cơ ngã.
Bây giờ đang có lúa mới gạo mới nè, là sắp đem đi cho họ, gọi là đang vào cái mùa trái, cái đầu mùa thôi. Chắc em đi cho bà con nhớ cái đầu mùa này, không học rồi lệ. Cho nên cái là không có từ từ, bỏ cái cơ hội này. Cứ nhớ đi, gần có ba cái: một là lúc tâm đang sẵn sàng, hai là lúc gặp được đối tượng xứng đáng, ba là lúc mình đang có điều kiện vật chất hoặc là điều kiện gì không cần biết. Nói chung làm phước nó có ba cái điều kiện mình vừa nói, nó mang cái cơ hội.
Thí dụ như bữa nay mình đi ghé chùa, tính lễ Phật thăm chư tăng, lên về mà ai rồi mình thấy chùa nên anh đào mới có hố, đào mới có hố trồng cây, làm điện làm nước thôi, mình cũng săn tay áo nhào vô làm luôn, vì nó đang có cơ hội. Mà có cơ hội rồi lấy cái phước hồi hướng cho má, hồi hướng cho ba, hồi hướng cho bà nội ông ngoại nha. Nhớ cái đó.
Cho nên nói cái đây, nói là cái niềm kỳ vọng của cha mẹ, đó cũng là cái trách nhiệm của con cái đối với cha mẹ. Rồi bây giờ qua kênh bốn mươi. Kênh bốn mươi nó là sao? Tán đến bốn mươi, cây tôi dựa vào núi rừng để phát triển, mọi người cũng dựa vào nghệ kể lâm để phát triển. Tinh thành cây cối nhờ vào núi rừng để phát triển, thì mọi người cách làm nếp để phát triển, rồi làm nữa đi. Thầy bạn là những người mà có được cái chân tính, có ba cái niềm tin đó. Kẻ làm ở đây là người có được ba thứ chân tính vừa kể ở trên, nhớ. Nên kẻ làm là người có được ba cái thứ chân tính đó.
Tôi nhắc lại, bây giờ cái vui cùng trẻ, còn khỏe, còn vào, còn đẹp, còn hương sắc, thì các vị nhìn thấy cái không có cần. Nhưng sẽ có một ngày mà khi mà các vị thấy hình như cái thứ vật chất có thể giúp cho mình cũng hạn chế. Mà trong khi đó cái tinh thần nó có điểm tựa quan trọng, mà về cái tinh thần, nói một mình mình có đủ, hình như là không đủ. Chúng ta sẽ có lúc chúng ta thấy hình như là cái điểm tựa thầy bạn nó quan trọng lắm lắm lắm lắm. Đời ta có câu là buôn có bạn bán có phường, mà quý vị làm gì cũng có bạn có thầy nha.
Tao tính nói là không thầy đố mày làm nên, mà sợ bị lật ngược lại, làm thầy mày không nên đốt. Thật ra lúc nào cũng phải có thầy có bạn hết, lúc nào cũng có thầy có bạn. Bởi vì sao? Là bởi vì chúng ta thấy cái cây mà nó mọc một mình phát triển cũng không có giống như cái cây mà nó mọc thành rừng. Tình vụ nghỉ bình dân với vị thế, mới cái loài mà dễ bị tuyệt chủng thường là những loài nó sống một mình, nó sống mày đèn, ít bầy đàn, càng ít hoặc là thích sống cô độc thì khả năng tuyệt chủng càng cao. Nhớ nha, sống một mình hay là trong em về rồi đó, thường dễ bị tuyệt chủng. Có bị rò ra cho tôi nói có đúng không, kỳ như vậy.
Thấy dưng mình thấy là mấy con tê giác chẳng hạn. Cái này nó có năm con, cho nên cái sự hỗ trợ của đông, nó rất là tốt. Tuy nhiên, chuyện đâu nói nói chứ đừng có đi cổng tùm lum. Phật dạy chúng ta phải sống thật sự nha, Phật dạy ta sống độc cư, yêu cái nếp sống một mình nha. Nhưng ta phải luôn sẵn sàng có thầy bạn, chứ không nên là người chạy trốn.
sống độc cư, yêu cái nếp sống một mình, nhưng ta phải luôn sẵn sàng có bạn. Anh không nên là người chạy trốn bạn một cách cực đoan. Nói không biết có hiểu không, cực đoan luôn. Cực đoan có nghĩa là mình cứ thấy làm gì của ai đó thì nghĩ là có người làm phiền, tránh rất là xa, tôi không đồng ý, tôi không đồng ý.
Bởi vì cái việc coi kinh kỹ lại, coi kỹ Trung Bộ Kinh, coi kỹ kinh điển sẽ thấy ngài Sāriputta, ngài Sāriputta là vị mà bị nhắc tới như là người không có màng đám đông, sợ đám đông đến một cái mức mà dễ sợ. Ngài Sāriputta rất là thích nghe pháp, rất rất là thích nghe pháp.
Đây là chỗ mà trong luôn có nhiều người không có tin, nghĩ rằng chắc ngài Sāriputta chỉ thích nghe có một mình Đức Phật thôi. Ngài đệ nhất, đệ nhất kinh nghiệm, đệ nhất kinh nghiệm, tôi là huynh trưởng, là anh cả trong tăng già, ở đây còn nghe hay không phải. Ngài rất là thích nghe pháp. Có những lần mà ngài ngồi nghe pháp với tất cả niềm hoan hỷ trong tim mà người trẻ 17 tuổi thì ngồi thuyết pháp, còn ngài nghe một cách rất là hoan hỷ, ngài đặt những câu hỏi thích lắm.
Mà tưởng sao, hỏi sao không đi luôn lại đi về rừng. Sao mà cứ có điều kiện là ngài cũng đi bát cái gì đó, là cứ có điều kiện là ngài cũng ghé về gặp gỡ Đức Phật, chư tăng, huynh đệ. Dứt khoát là chư tăng nghe pháp.
Ngài Sāriputta về trí tuệ, tức là ngài Sāriputta mà ngài còn ăn, còn dám nghe pháp thoại, thì mình làm sao mà mình bằng được một phần tỷ của ngài Sāriputta. Thì làm sao mà mình có thể mình chạy trốn bạn bè một cách cực đoan, cứ cho rằng tôi sống một mình, để rồi gặp đám đông cũng mệt lắm, cái đó nghe nó hay hay. Gì mà nhập lại tao, đám đông như thế nào. Nghe chuyện tình, chúng ta rất cần đến sự hỗ trợ từ người khác.
Tiếp theo, tiếp theo là Trung Bộ Kinh, kinh số 41, kinh Đại gia, kinh 41 trên 41, kinh Đại gia. Ở đây Đức Phật ngài dạy rằng một cái người cư sĩ mà đệ tử của Phật, đúng là đệ tử Phật, người cư sĩ sống đúng theo lời Phật thì dầu vẫn phải gầy dựng vật chất nhưng luôn làm theo ý nghĩa điều sau.
Số một là dùng tiền của để chăm sóc, chăm sóc cái gia đình. Cái thứ hai là giúp đỡ bè bạn thân hữu. Cái số ba là dành phần tài sản để phòng bất trắc. Cái số bốn, số năm là biết dùng tài sản để sống đẹp với người, với thiên hạ còn sống cũng như với cái hàng khuất mặt. Nhớ nghe cái này quan trọng lắm, cũng nhớ cái hàng khuất mặt.
Mình dùng cái tài sản để hộ trì, hỗ trợ những cái mặt hàng khả kính, là cái cách xài, cách xài tài sản của một người đệ tử mà đúng như lời Phật.
Làm như vậy, nói năm nay lại, là người cư sĩ đệ tử của Đức Phật tuy vẫn phải tiếp tục làm lụng kiếm sống nhưng mà biết chia đều, biết chia đều từ các tài sản của mình ra làm năm phần. Phần một là chăm sóc gia đình. Phần hai là giúp đỡ bè bạn thân hữu. Phần thứ ba là luôn để dành phần tài sản về phòng bất trắc, lúc nào phải có vụ, có hữu sự, lúc lâm nạn giúp mình. Cái số bốn là biết dùng tài sản sống đẹp với người còn sống cũng như hàng khuất mặt.
Người còn sống là sao? Là ai xây cầu, làm đường, mình cũng làm. Xa không quen biết mà họ cần giúp đỡ mình cũng giúp. Đó là giúp đỡ thiên hạ còn sống.
Nhưng mà khuất mặt là sao? Có nghĩa là mình cũng lâu lâu mình cũng biết làm phước cúng dường hồi hướng cho chư thiên ở trong nhà cửa, cuộc đất của mình. Gọi là thí dụ như mình Phật tử bạn không có tin với chị mà cúng bái này nọ, nhưng mà nếu càng thấy mình biết người Phật vài khúc bạch ở
Như mình Phật tử, bạn không có tin theo chuyện cúng bái này nọ, nhưng nếu càng thấy mình biết người chết phút vài khúc bạch ở đâu có ăn được đồ cúng. Nhưng mình nhiều khi cũng nên tổ chức những lễ trai tăng để hồi hướng cho chúng sanh, vì mình biết rằng lúc nào nó cũng lảng vảng quanh quanh mình để chờ công đức san sẻ.
Trường hợp đó là dùng vật chất để mà sống đẹp với người sống, sống đẹp với người chết. Mà chỗ đó cuối cùng là biết dùng tài sản để hộ trì, hỗ trợ cho những bậc tu hành khả kính. Bởi vì nói cho cùng, tất cả các bậc khả kính là bởi vì người ta không có tài sản và người ta phải sống nhờ vào tấm lòng của Phật tử mà bây giờ mình hỗ trợ họ.
Mình hỗ trợ các bậc khả kính, không có tài sản hỗ trợ bậc khả kính là nuôi dưỡng. Nuôi dưỡng cái gì? Ta nuôi cái nguồn thiện ở đời. Nhớ cái câu này, mình hỗ trợ bậc khả kính là mình nuôi dưỡng cái nguồn thiện ở đời. Bởi vì các bậc thiện nhân, các bậc tu hành đức độ chính là ánh sáng của đời. Mà mình hỗ trợ họ chính là mình châm dầu, mình nuôi dưỡng cho ngọn đèn ấy tỏa cho cuộc đời.
Các bậc khả kính kiếp này không có tài sản, còn cái người có tài sản này không phải là bậc khả kính nhưng mà các vị ấy cứ thúc đẩy hỗ trợ cho các bậc khả kính, nuôi dưỡng cái nguồn thiện ở đời. Cho nên nên nhớ, tất cả các bậc thánh nhân ở đời cũng đều sống nhờ vào hạt cơm mười phương góp tịnh tâm mỗi nhà. Chỗ đó là Bích Chi giác, Thanh Văn giác, Chánh Đẳng giác, hết thảy đều phải sống nhờ vào cái bàn tay hào sảng chia sẻ của mấy người có tóc.
Cho nên mình nên là người cư sĩ, tuy mình có vợ chồng con cái nhưng mình nhớ rằng dầu ra gì so với người xuất gia, nhưng mình chính là cái suối nguồn, là hơi thở huyết mạch để cho mấy cái tay kia họ tiếp tục làm thầy. Chứ còn bây giờ mình không có đám cư sĩ có tóc nuôi thì Tăng sống nhờ cái gì? Quan trọng lắm.
Cho nên nhiều khi mình nghĩ tôi không có duyên xuất gia thôi, tôi không có cước có bạn, tôi đi tôi nghỉ. Đó là nằm nghĩ tào lao tầm bậy, nghĩ thiếu trí tuệ, nghĩ ngu. Bởi nghĩ làm sao cái gì mình có tóc, như mình nói nhanh, có tóc thì có tóc, giờ nó có tóc nó nuôi tóc trọc đúng không? Sao nó cực kỳ quan trọng. 2600 năm lịch sử Phật giáo không có đám có tóc thì đám không tóc sống nhờ cái gì?
Cho nên bây giờ tiếp theo là cái kinh 42. Kinh 42 đó là y chang như vậy. Kinh 42 giống kinh trước, khổ, giảng mệt, mất thời gian.
Tiếp theo là kinh 43. Kinh 43 nói gì ta? Phật dạy rằng có năm cái điều có được ở đời. Số một là người ta sống lâu. Số hai là cái gì ta? Ngoại hình, ngoại hình. Số ba là cái gì ta? Số ba nó là cái niềm an lạc. Đừng tưởng giàu là an lạc, hứa rồi nha. Cái số bốn nó là cái gì ta? Số bốn đó là danh thơm tiếng tốt. Số năm là gì ta? Là khi được sanh thiên, nó chết rồi được sanh thiên. Tổng cộng là năm điều nha.
Cái điều thứ nhất là sống lâu ở đời này nè. Mình sống lâu nó mới có chuyện. Dễ đâu, làm người có dễ đâu, được làm người khó, sống lâu trên đời được nghe chánh pháp tuyệt vời, được nuôi gặp Phật ra đời khó. Hay thì cho mình cái đầu tiên sống lâu nó mới đơn giản. Bây giờ nó bệnh tật tùm lum hết, thả cũng là cái nguồn bệnh, ăn uống cũng là nguồn bệnh, cái chữ sinh hoạt không hợp lý cũng là, cái kia đời sống tâm lý của mình nó
Cái nguồn bệnh, ăn uống cũng là nguồn bệnh, cái chuyện sinh hoạt không hợp lý cũng là nguồn bệnh. Cái kia, đời sống tâm lý của mình nó cũng là cái nguồn bệnh.
Như vậy thì cái dưỡng khí mình thở vô như thế nào cũng là một cái nguồn bệnh. Ăn uống là nguồn bệnh, tâm lý, kiểu sinh hoạt đều là nguồn bệnh. Cho nên bây giờ làm sao mà mình giống như một cái cầu thủ giỏi trên sân, làm sao mình lắt léo được khỏi đối phương để mình dẫn bóng về đến cái khung thành kia, nói mình đá vô đâu phải dễ.
Thì các vị tưởng tượng trong đời sống, mỗi người chúng ta y chang như một cái tay cầu thủ trên sân. Chúng ta giữ cái bóng, cái bóng nó chính là cái tánh mạng của mình vậy đó. Mà mình thấy mình lấy xe dịch, di chuyển, lắt léo làm sao đâu mình để thoát được mấy cái thằng cản, trung phong, tiền vệ, hậu vệ, rồi gạt luôn cái thằng thủ môn đó, mình đá cái để được bao nhiêu đó gọi là cái bách niên trăm tuổi.
Cái là không bị cái này chẳng mấy cũng bị cái khác. Ăn cũng bệnh, không ăn cũng bệnh, cũng chết. Dưỡng khí không bệnh cũng chết. Không khí ô nhiễm cũng bệnh cũng chết. Kiểu sinh hoạt ăn rồi cứ nằm, ăn rồi cứ ngồi hoài cũng chết. Rồi cái âu lo, hờn giận, ghen tuông, sợ hãi, toan tính thì cũng chết.
Cho nên cái chuyện đầu tiên là cái thọ rất là khó. Rất là khó. Cái đời sống vẫn là sống lặc lè lược nổi. Có nhiều người chết thì chịu chết, mình nằm chỗ tiểu tiện cây chét thôi, hôi tanh tưởi mà nằm nhiều năm như vậy. Thì các vị tưởng tượng cái kiểu đó cười cái gì. Cách Thượng viện kêu sống lâu chứ còn tôi tôi không, mà đi đi cho nó ngọt. Mình phải sống lâu nó là cái khó được, là cái này.
Em xuống lâu ok, kìa cái xuống nữa, dung sắc, ngoại hình. Ngoại hình nó bị, tưởng tượng đi, người ta thống kê, cái tôi nói là cái chuyện này quý vị khác không, trong 7 tỷ người trên hành tinh, 7 tỷ người trên hành tinh thì người ta tính ra trung bình, nói về một chuyện cho nó làm người mẫu, trong 7 tỷ người trên hành tinh, 10,2 triệu người mới có tìm ra là một người hoàn hảo về ngoại hình.
Có nghĩa là tháo ra từ trên trán xuống tới gót chân này không có tì vết, có thể mặc cái gì nhìn cũng đẹp hết, không bị sẹo, không bị lang ben, mất biếng, hắc lào, không bị nám, không bị thâm. Mà ta chia ra điều là hai triệu người mới có một cái người mà hoàn hảo như một viên ngọc, ngọc trai. Chứ còn nhiều khi mình thường nói mình thấy mình đã được biết người đẹp nhiều lắm, nhưng mình tới mà phang thôi, nó ra thì nó không có như mình nghĩ đâu. Vậy biết cho mình cái nhan sắc không phải là dễ kiếm.
Rồi cái số 3 nữa là cái sự an. Là đẹp cách mấy, giàu cách mấy, sống lâu cách mấy, nhưng mà có chắc là vui không, tôi không dám hứa. Tôi đã có dịp gặp rất là nhiều người đẹp có, giàu có, giỏi có, nhưng mà ngồi nói chuyện 3 phút nghe cái mùi đau khổ lan tỏa. Người đều có rất nhiều có vấn đề, cái việc có biết, ai cũng có những mối ưu tư, lo lắng, thao thức, trằn trọc, trăn trở trong đời mà. Chẳng qua muốn giấu không nói nó thôi, chẳng qua nó kín tiếng, kiệm, nó không nói ra cho mình biết nó thôi.
Ai cũng có những nỗi khổ niềm đau, ai cũng có những cái nội các mà không tiện nói cho mình nghe. Cho nên được an là không phải là chuyện dễ.
Rồi tiếp theo nói lại danh thơm tiếng tốt. Mình giàu mà mình biết đạo, mình thấy mọi thứ là phù du hư ảo, là khói sương, là vân đúng, nhưng mà mình
Anh thơm tiếng tốt. Mình giàu mà mình biết đạo, mình thấy mọi thứ là phù du hư ảo, là khói sương, là vân, đúng. Nhưng mà mình vẫn nhìn nhận cái chuyện ở đời này được người ta biết tới một cách nên. Tất cả nó dễ biết tiêu cực, có như này: tôi biết người ta khinh mày, biết để mình bịt mũi, thấy mình là ta lắc đầu, ta chè môi, thì cái kiểu biết nó để bị chê. Nhưng mà ở đây là được người ta biết tới để mà người ta gật đầu, người ta xuýt xoa, người ta thương, người ta quý, người ta coi mình là gương sáng. Cái biết nó khó lắm à nha.
Cái chuyện danh thơm tiếng tốt đó không phải là chuyện dễ. Vì thứ nhất, mình làm được cái gì để mình rất thơm. Thứ hai, cái khuynh hướng tâm lý của con người, nó tốt thì bị đứt, bị đen, thường là mình làm nóng, em làm gì hết, cái đồn mà cái gì kỳ kỳ nó đi đồn điền cà phê luôn. Có biết chuyện này không? Khuynh hướng tâm lý của nhau hay có cái vụ này lắm.
Ví dụ như bây giờ tới thấy tôi ngồi, ông sư ngồi dịch kinh, xem sư ngồi thiền, bây giờ ghi động luôn. Hiếm. Bây giờ nó hứa lần nữa nhé, gặp sư ông dịch kinh rồi, thế sư rồi thì nhắm mắt mà ngồi, hiếm. Mà nó tới gặp cái này làm cái, chắc chiều tổn kho cá, nấu cái gì, tao hứa rồi. Có lúc bữa ăn, cổ em khác cũng ít xáo. Ông thổi cái bài mà Hạ Trắng, Diễm Xưa Trịnh Công Sơn, rồi anh thầm bảo hiểm đúng rồi. Nó chị phụ nữ ở nhỏ đó, nó cũng được mặt của ủng hộ. Nói chung nó làm đời mình có việc nha. Mình to quá, làm một năm ba trăm sáu mươi hai ngày, chỉ có ba ngày tào lao mà chúng tôi thấy rồi, là nó đi nói cho mày, mà có dầu luôn. Mà tao ghi 362 ngày thì là ok, nó không làm thấy, mà nó thấy nó nằm lên đó làm thanh tịnh dục xong, thấy không nghe, mà nó thấy mình có cái mùi hôi tâm tâm, nên nó cho mày chết.
Cho nên sống ở đời, thứ nhất là mình làm được cái gì để tự tin hơn với; hai là thứ hai là nơi nó có Quảng Đức Kiên tiền miễn phí, còn đang cái bang này. Cái điều thứ tư là rất là khó, đó là có được danh thơm. Chúng còn không có nói chuyện gì, một phần này, một phần là các tình đời khó. Cái cuối cùng, chết rồi được sanh thiên không phải là gì dễ. Là vì sao? Là bởi vì anh thường sống giống loài nào thì chết rồi sẽ về với cái giống nòi ấy. Không có hiểu câu này không? Anh thường sống giống cái loài là, thì chết rồi anh sẽ về với cái loài đó.
Danh bạ sanh riêng là khó. Bởi vì trong một ngày 24 giờ đồng hồ, cái phút giây mà chúng ta sống mà giống chim khuyên, em đừng phúc nó được bao nhiêu phần trăm so với tổng thời gian 24 giờ, được bao nhiêu phần trăm. Cho nó nói nằm nghỉ, làm nhà, làm có nghề được bao nhiêu, thì mình cứ lấy 24 tháng, mình đem so với cái đó, nó ra cái tỷ lệ là bao nhiêu phần trăm, năm phần trăm, ba mươi phần trăm, tám phần trăm, bốn mươi phần trăm. Lẻ thì mình rồi, mình thấy cái thứ năm này đúng là đúng. Thiền Phật dạy chết rồi sanh riêng là chuyện khó sân chơi.
Nhưng mà đó là mấy cái phần một. Cho phần nhanh vần nội dung bên dưới của kinh lạc: không phải muốn là được, không phải cầu xin khấn vái là được, mà phải làm các công đức. Ngân hàng cảnh định nghĩa quan trọng nha, mày phải làm các công đức để tích, có được năm điều có được ấy. Hay có câu: tay có cầu tây tiền, có cậu hai đức, làm chuyện có làm mà sẽ được. Cái có được muốn có được thứ không ai có được, dám cái chuyện không nghe dám làm mấy, cái hiểu không. Nhưng mà ghi tao cái này, xin đừng hiểu là dám lái xe ngược chiều đó là công đức nha, nhớ nha. Bởi vì anh muốn có được cái không.
Mà ghi tao cái này, xin đừng hiểu là dám lái xe ngược chiều đó là công đức nhe, nhớ nha. Bởi vì anh muốn có được cái không ai có được thì phải làm việc không ai dám làm. Nghe vậy là chiều nay xếp xe chạy ngược chiều một lộ đó. Bởi vì nó làm gì, mày dám làm thì sẽ có được cái không ai có được. Cái này phải hiểu.
Thí dụ như bây giờ trong chuyện bố thí đi, mình có dám nhắc ra ba trăm phần trăm tổng tài sản đem làm phước không. Dữ giới này mình có dám vì giới mà mình hi sinh cái này cái kia trong đời này không. Rồi nghe pháp, mình có vì cái nghe pháp mà mình hi sinh cái này cái kia không, hay mình toàn tiện nghe pháp, lúc nào rảnh lúc nào không có mối, men làm ăn nhắn tin bạn lảng cảng chạy rùa. Chứ còn bây giờ chiều nay, vì cái buổi nghe pháp mà mình mất đi vài triệu, mình có dám ngồi nghe không. Thí dụ như vậy. Mình có dám bỏ công 11, 12 tuần để mình đi tu thiền hay không.
Đó, cái đó nhe. Chứ còn gì mà thu xếp việc nhà ổn định yên tâm rồi mới lên chùa thì đó là tốt, nhưng mà cái đó gọi là đúng với cái dư. Lúc bất, là cái gì, sự hi sinh bao nhiêu, hi sinh bao nhiêu thì sẽ nhận lại bấy nhiêu. Có hiểu này không. Truyền hình ta muốn có được năm cái điều có được, thì ta cũng phải tu tập như thế nào.
Nhưng mà cái này còn nhớ, hôm qua có cái bài kinh, công chúa hỏi Phật. Vì nó có Tam quy Ngũ giới là sanh thiên đúng không. Nhưng mà con sao con nghe câu cá ở gần nhà ở, là sao đó, cho con đến xin hỏi. Khác ôm vậy chứ Tam quy Ngũ giới mà thép cỡ nào ông trời. Lấy cái bài kinh kia để hiểu kinh này nha, lấy cái kinh trên để hiểu sau cái bài kinh này nha. Và kinh hôm đi ngày hôm qua đó, kinh công chúa, xanh đi qua này có Phật khác. Hồi nãy chứ, nghe nói có Tam quy ai cũng biết thế là nó không có sợ đó, đúng. Hay là Tam quy nguyên quyết cỡ nào mới được, chứ giải thích phải tin Phật mà sao, tin Pháp làm sao, Tăng làm sao, mà dư với cỡ sao thì mới được sanh thiên nha.
Chứ còn mà mình là dữ giới, bố thí, nghe pháp, phục vụ, mà gọi là trong cái điều kiện, mà phải nói là tối thiểu không à, làm chưa được, mà mình phải dành cái tâm tư, thời gian, tiền bạc, công sức này cho thiện pháp, cách phải nói là đánh kẻ. Thì không đứa mới lớn nghe nói như vậy không có nghĩa là tôi bị kẹt số hiệu hải, nhưng mà cái tâm tư quan trọng, tâm tư nó quan trọng. Đất có người hỏi tôi, hỏi gì, chứ làm phước thì sao nó gọi là đại thí. Kỳ thì tôi rằng không hẳn bỏ ra nhiều mới là đại thí. Tính ra này, nên con là kết tâm của mình lúc mình bỏ ra nó hoàn toàn là không có cái sự nuối tiếc. Và các đối tượng mà nhận cái sự cúng dường, sự bố thí, đó cũng là đối tượng tập thể, hoặc là đối tượng nhất, là cái đó. Vĩnh cá nhân không phải là đối tượng đức độ, còn không phải là đối tượng tập thể nha.
Là cái thứ ba, nó là tác dụng của các vật thí đó, có tác dụng. Ví dụ như bây giờ mình cúng dường cho một vị La Hán một bữa ăn thì cái công đức nó không bằng, mình làm một cái gì đó như là một cái giếng, mình bắt một con đường, là một cây cầu, để cho một vị La Hán sử dụng thì cái công đức lớn hơn. Là bởi vì cách tác dụng, giá trị ý nghĩa của cây cầu nó lớn hơn một bữa ăn. Mặc dầu là cái phước mà cúng dường bữa ăn nó không phải đem so với phương tiện cây cầu chúng đâu, đúng bị, cúng dường thực phẩm nó khác, cúng dường phương tiện đi lại nó khác, mình không.
với phương tiện nằm cầu chúng đâu có đúng bị, cũng dùng thực phẩm nó, rồi xuống giường, phương tiện đi lại, nói khác mình không có lấy cái này mình chọn với cái kia. Tuy nhiên nếu mà xét cho kỹ thì có thời gian lâu bền.
Mình đã học rồi, đức Phật Thầy dạy là nếu cúng dường mà mình hướng đến cái đối tượng có đức độ và nó được cấp thiết, thì công đức lớn hơn trên cái đối tượng cá nhân, gọi là đối tượng thiết yếu cầu. Thứ hai, nếu là cái việc gì mà nó để lại cái kết quả lâu bền.
Cho nên ngày hôm qua được khi mình học về kinh mà bố thí thức ăn, các thực phẩm trong đó nói cái đó là rõ ràng tùy vào cách nghĩ của người thí chủ. Tùy vào cái cách nghĩ. Ví dụ như khi mình cúng dường thức ăn, một bữa ăn thôi, mình nghèo mà mình đi cúng dường, lúc mình nghĩ cái này: ai có sức khỏe ăn vào thêm khỏe, ai có sắc ăn vào thêm sắc, ai có trí tuệ ăn vào thêm trí tuệ. Ý nghĩ như vậy thôi, thì đó là loại thí có trí.
Còn cái như là bố thí mong cho người khác biết, bố thí mong được nổi tiếng, bố thí mong được sanh về trời, đó là hạng chế. Còn bố thí mà bởi vì mình chỉ nghĩ đến cái đức độ của đối tượng đó, sao mình không nghĩ gì hết, mình muốn thí vì mình nghĩ đến cái tiền đồ của Pháp, mình nghĩ đến vận mệnh của chánh pháp, mình nghĩ đến cái chuyện lợi lạc cho chúng sinh.
Thí dụ như bây giờ tôi gửi cho thiền viện bác 10 đô la, tôi gửi cho thiền viện của Anita 10 đô la, nhưng tôi nghĩ cái gì? Tôi nghĩ rằng mười đô la này là góp phần cho mấy thiền viện này tiếp tục tồn tại ở đời. Mai này trong thiên hạ bất cứ ai mà muốn tu thiền rồi cũng có cái chỗ đó đi về để gửi gắm tâm tư. Mặc dù mỗi thiền viện có 10 đồng thôi, nhưng mà tôi nghĩ như vậy. 10 đồng góp phần kéo dài tuổi thọ cho mấy cái thiền viện đó. Tôi nhắc lại, 10 đồng tao nha. Mà tôi cũng biết tất cả tấm lòng của nhé.
Chứ còn tôi nổi hứng cho, tôi mỗi tháng tôi thu nhập tới chiều như có 100 đồng mà tôi nhắc 5 chục, để rồi cái tháng đó tôi không có tiền đóng điện nước, rồi đi bác sĩ, nhổ răng, vợ đẻ, con đau, mẹ bệnh, cha già, dịch chích chết, rồi tới hồi lúc cần cũng có cái tâm ra nuối tiếc. Mà còn bậy nữa, bố thí mà tiếc, kiếp sau sinh ra giàu có mà không được hưởng. Nhớ nha, bố thí rồi nuối tiếc nhớ nha, đời sau vẫn có nhưng không hưởng được. Công vụ được bảo thiệt, bố thí rồi nuối tiếc, đời sau vẫn có nhưng không có hưởng được.
Đó là bởi vì ngày xưa mình cho mà mình cho bằng một cái tâm không có trọn vẹn, cho nên bây giờ mình có một cách không có trọn vẹn. Có không được không. Bạn là sao, cho không cho hẳn thì có cũng không trọn vẹn, nghĩa là chỉ có quyền sở hữu không có điều kiện tiêu thụ. Hiểu gì không? Tăng cho không trọn vẹn thì có cũng không trọn vẹn, nghĩa là chỉ có quyền sở hữu mà không có điều kiện tiêu thụ.
Điều kiện để làm sao, mỗi lần điều kiện tâm lý hay là các điều kiện vật lý. Điều kiện tâm lý là mình muốn xài cái mà cái lòng nó không có vô đâu, nếu mà xài. Đó là điều kiện tâm lý nha con. Cái tí là sao? Có nghĩa là cái nhà đó thì đắt tiền lắm, cái nhà đó ít vàng, nó là con điên, nhà mặt tiền đường Đồng Khởi quận 1 Sài Gòn, ở nhà nó ngon lắm, mà giờ đất kẹt cứng là bây giờ nguyên một cái đại gia đình tam đại đồng đường đang ở trong đó. Mày cái người mà chủ gia đình nó nằm mình sẽ gửi đứng trên nóc nhà nó nằm mình. Mà bây giờ chờ ba má trong tuổi rồi, mấy đứa em mà nó đi lấy vợ lấy chồng nó dọn ra hết thì mình mới làm chủ căn nhà đó được, mình mới bán cái nhà đó.
rồi. Mấy đứa em mà nó đi lấy vợ lấy chồng, nó dọn ra hết, thì mình mới làm chủ căn nhà đó, mình mới bán cái ngàn đó. Em thành đại gia. Còn không nữa mình cho nước ngoài, nó cho em nằm trong phòng. Còn công đó là mình cho người ta, mấy đám tiểu thương, nó bán điện lạnh, rồi shop thời trang, rồi biết đi sa lông là cái gì đó. Ví dụ như là lúc đó mình mới sướng. Chứ còn bây giờ nó kẹt cứng trơn. Mà bây giờ là có đúng cái nhà, nhà của mình, mà bây giờ nó nở một đám đông, nhưng mà nằm gì được trên giường người hội đầu. Hỏi vào mỗi vòng, nhằm mở xưởng không được, đất đai trung điệp. Mà bây giờ muốn có được, có sổ đỏ sổ hồng đâu mới về vậy. Đi địa điểm bán máy không được. Mày giữ nó thì tiền nó còn tiêu họ.
Cho nên có nhiều người nó ra mà không được, là nó nhiều lý do lắm, mà miễn sao thử không được, vì sao? Làm việc kiếp xưa mà đã bố thí một cách không trọn vẹn. Nhớ nghe, cái này quan trọng lắm. Bố thí không trọn vẹn, việc sau này cái quả chỗ cũng không trọn vẹn. Vào đây, nhà xác nhận anh đều là không phải do cầu xin là được, không phải muốn là được, mà người cư sĩ phải tự ta sẽ làm các công đức tương ứng.
Rồi tiếp theo là kinh 44. Kinh 44 có nghĩa là cái nội dung là bố thí cái người ta thích thì mình sẽ có được. Cho ngon ăn khá sang, cho mà còn giết cái con vâng, cho nó sang nghe. Mà nếu mà cái cô giọng mưa, mà cổ của cậu được cái câu này, mẹ trong chú giải nó lại coi như nó là công đức của khổ qua, như là vô lạn nghe, cô đạn luôn biết kênh. Cái câu đó là nỗi đau đó chứ, với thấy là nó mất tiêu của chị sui rồi đây này nicolette. Chồng lấy cái câu này, mấy câu cái cầu rất quan trọng, trong rất là muốn dùng cái này để học cho Phật tử mỗi lần.
Xe tăng này phát ra gì hôm nay, banda gì lá HP matna Bank get 63A. Khi lắp đặt t bún Xgame lá bài hát tê Dragon valley là vì hữu tỉ, và đang là tùy ý rất thằng đấy đồ xếp hàng đô sách tham bể tí Đà Nẵng.
Các câu này nó rất là 22 chỗ. Nào mazda mazda bank, cho cái vật vừa lòng thì mình sẽ được cái vật vừa lòng. Cách ghép stratos unigame, cho cái vật anh em ghét, là đồ hàng thấp hèn, hành thử hạn, thì sẽ nhận được cái đồ cửa hàng. Vera Phi Hùng Tí, cho cái đồ cao cấp thì sinh nhật, Ánh mức độ cao cấp. Phòng đã đồ sức về, chúng ta nên cho cái đồ mà hàng đánh sẽ nhận được hàng đỉnh. Ở đây có mấy chữ tắt giá, và nó có nghĩa là đỉnh, là thưởng nhãn, mà thưởng phẩm. Nhớ nha.
Thì cái ông này nè, có một ông bà la môn tên là, có một ông Thiện Nam là Út Giác, Đệ Nhất cư sĩ về cái hạng nặng là bố thí Như Ý. Tổng Đệ Nhất cư sĩ về cái hạnh bố thí có nghĩa là trong lịch sử đức Phật, cái người thấy chủ 14 khí cũng nhiều, tình yêu vô kể, nhưng mà nó đặc biệt. Khi nhuộm tóc đọc đi, không thấy ai nghèo đói không cho ăn, cho mặt, cho em gà, cho bị bệnh điểm cho thuốc, mèo giúp tùm lum, như mộng thấy thì cũng cho thấy, điểm giúp chỗ không có lương tâm đến cái ông cho. Phải là cái mình số 120, số 1 trong cái sở thích của người ta.
Xong còn cái ông Út ra anh này, em có cái hạnh lạ lùng, lúc cũng thấy người ta bói hay nhiễm sắp cơm cho Nhung Cấp Cô Độc, có thể chống lại khác. Ông để ý của cái người này trong nguyên cái, trong các đồ ăn mỏng, có cái người này có thể ăn cái món nào mà vừa miệng theo ông, đó là vừa miệng nhất, cũng làm giùm cái mắm em em biết cha này, không có ngay cho đủ cứng được, thì cái cổng kiếm đường mềm cho ông. Thấy một cái người phụ nữ mà màn home, em mà đói lạnh rồi nước nhà nằm dùm cho, không vô lấy cái áo cũng được cái
cho ông thấy một người phụ nữ mà màn home em mà đói lạnh rồi nước nhà nằm dùm cho, không vô lấy cái áo cũng được. Cái áo nào bằng tơ bằng nhung, mình gấm nữa, mình em bị nữ mà thích mấy cái đồ, nó không cho. Còn đàn ông tuyển dụng cho đám cưới đem vô lấy áo trấn thủ, áo sắt két mà cũng quân đội không cho, em có hiểu không.
Ta anh alo chat sóc trời có nghĩa là ông cho mộng khác có phụ độc ác độc, thấy cần là cho, nhưng mà không có lưu ý đến kỹ cái chi tiết mà sở thích. Còn riêng ông thầy này nên nó không cho bọn này đi, ý các loại cỡ nào cái kiểu nào mày cho cái kiểu gì, nhớ nha.
Thì có cái bữa đó ông tịnh đây cô người nhà không cúng dường, cũng giường cũng kể từng bó mạch. Thế con hôm nay con có món này muốn này, và rất ương có muốn mình có này đây là những cái món hoặc vết con nó là thượng hạn, thượng phẩm, hàng khớp, hàng đỉnh, hàng hiếm, hàng độc, sinh ra con bị lồng đảng viên, mà nhận cho con vui tính và hình ảnh.
Trong khi đó ông cũng cho ngài một cái ghế cũng đoạn kể. Không có hai cái món ăn, cái món giường ghế thượng hẹp hạn, như mộng nó tuyên bố con rất muốn cúng, nhưng mà không có tổng hợp với một người như thế tôn bị tiếp tục sống giản dị, không được. Cái món thứ hai nó cũng là cái ghế mà nó bằng gỗ chuyên đàn, nó lừa gỗ tầm loại mỏ vắt duyên đành, mà tiếp anh đi kêu làm gì ta là tranh đánh nát, tương đường với trầm hương mà loại một.
Nhóm gỗ E1 cắm xuất khẩu gì đỏ vậy đó, tương đương với được làm một nhóm gỗ A1 cấm xuất khẩu nè, ra là giá trị tính bằng kilô không phải bằng nét. À em thiếu gì, một cái khúc gỗ đó nặng 15kg làm là tính tiền từng ký, nhớ mẹ của cẩm lai gỗ cài chất cưỡng tao lao ngủ lim rượu, chắc là giáp tỵ thì người ta tính theo cái tính remix rất khối mày viên, cái này quý cảm cúm.
Em bảo nó xin cho con nhận cho con vui hết công nhận, nhận rồi phạt nhận rồi. Ông út ra hỏi lý phật-đà phải làm gì với cái ghế ấy, ngài dạy nên đem nghiền nát thành bột để cúng dường nhạc trữ tình là tố nhỏ mắt. Cái này là thông tin nói vậy thì tôi dịch vậy, còn mà bà con mà hỏi tôi thích cái đức mà đem đi mà nhỏ mắt được thì cô tự chết sức luôn, biết tùm lum nữa biết.
Cái này ta ly kêu là anh chân đấy business.net anh.net thuốc nhỏ mắt, nhớ nha. Có biết là họ đem về có pha chế bỏ cái gì nữa hay không thì tôi không có biết nha, mày chỉ biết đâu. Mấy cái bài thuốc cổ truyền của Ấn Độ nó có cái bài thuốc này, tôi có nhớ tôi có đọc, tức là họ chiết xuất cái gì vậy trong cái chồng xảy ra làm thuốc thuốc thuốc thuốc tự nhiên thuốc nhỏ mắt.
Chứ còn cái bị đừng có bắt chước rồi tối nay về đem xay da từ nhỏ vô là không, ngày mai là hết thấy đường luôn nha, cho nó là đừng có đủ thừa. Tôi là tôi nghe, mà tao nghe cái cô mấy cô hay ân ái Minh gì nè, mình nói đùa chút xíu mà cũng ghi luôn trầm hương loại 1 nhóm gỗ cắm xuất khẩu.
Cả đời tôi sẽ có những con người nó là nó danh như buốt thế này. Cao ông này sau khi mà xong cũng trường cho Phật xong nó thì chắc nó không lâu, sao cái bụi cũng giường không lâu ạ, thì ông út ga qua đời và sanh về cõi ấy định cư, sớm về cõi tịnh cư.
Ư cô vốn chỉ dành cho các vị a-na-hàm để mở hàng nha, tam quả nhớ, cái này tức là sau khi là na mẹ công chung trung chánh tại ăn thì không có nói rõ trên cánh tại nhà, chuyện được xanh với một thân rất khả ý. Khi đó mà trong khi đó là trong chỉ ghi rất rõ làm xong rồi của trịnh cư, cái cô cô vì nó cái cô giọt mưa con con con cẩm ly giùm cái này để chúng ta cũng làm biếng có
làm xong rồi của Trịnh cư, cái cô giọt mưa con con Cẩm Ly giùm cái này để chúng ta cũng làm biếng có ghi cái này. Anh nhắc Tao Danh Anh Nô mày Danh Tí, cái là một thân kỳ. Có nghĩa là gì? Có nghĩa là xuất tha wasure, càng trá mà nó nghỉ để cầm đi và càng, rồi không có phải đoạn dưới, đoạn cuối, cái đoạn cuối của chú giải kinh này nó có cái câu đó.
Anh ấy, tao đang bận, mới Dân ạ, anh nói luôn. Ở đây ngài Minh Châu bị nhầm chữ mano, mới ra thành chữ manopadmenu. Manopadmeno có nghĩa là hóa sanh do ý tạo ra, không cần các điều kiện sinh học, có chuyện balô. Cái này hóa sinh do ý tạo ra, không cần các điều kiện sinh học nha. Chứ còn cái manopadmeno mới như ý nha. Nhưng mà nó xui, tôi là thấp cổ bé miệng, vô danh tiểu tốt, là bây giờ mà tôi từ từ dịch gì đó trốn chôm chôm. Cảm ơn giọt mưa nhiều, đánh chết, tao đang balô.
Mà Danh Tí sang vào giải nhất, đang có một nha sinh vào một cái thằng hóa sinh sẽ, đây cái chi phí, có nghĩa là chi phí lại như ý, nghĩa là shipper Galaxy xuống. Cần nó mới đi lấy tăng bị bài ca dành những ngày xanh và một cái thân rất là xinh vào một cõi ấy, nói gì thì cái một thân ở trong cái xuất tha và xuống mình có dự định năm dõi Tịnh cư, sang vào 1 trong 5 cõi tịnh cư nha.
Rồi ngay đêm không đói hậu Phật, ngay đêm hôm đó ông xuống hội Phật giáo thì và cắt hỏi ông. Tơ này, ngay đêm đó ông xuống thì, anh xuống hầu Phật thì Phật có hỏi ông cái câu này nè: cách trí tuệ ốp gái, cách trí Phệ ốc đảo cả vào nhóm, à chích chòe Út giá rét Hà official nhạc Hà chipupu. Người con được như ý hay không, hoặc lan, người có được đúng cái điều mình mong mỏi hay không. Phải, câu nó có nghĩa là gì? Đừng, có được như ý hay không, còn có được đúng cái điều mà mình mong mỏi hay không.
Cách chỉ thì ok hết, đặt xếp cho con đã được toại nguyện rồi. Thế là sao? Có nghĩa là khi còn ở cái cõi người đó, ông này dốc lòng muốn chứng lạc nhé. Nên ai Phật hỏi ông như vậy và ông cũng đã trả lời ngắn gọn theo cách chỉ có phần chiếu mệt, khi không có tổ người có ship bao nhiêu đây, có nghĩa là gì vậy? Kêu chồng anh xài nhé, là cái tâm nguyện của ông chỗ nào hiệu tiền tệ tâm nguyện. Thêm ông là bỏ có người, ông là mặc áo la = a nay Hà Đông với gì hết trơn, đang Hà mà dốc tâm nó, dốc lòng hướng tới quả vị la hán. Khi bọn xâm về bên đó rồi, số khi có các triệu chứng và điều trị, người có được toại nguyện cái điều mong mỏi thì sao? Cái đó là cái câu được rồi, điều con muốn con đã được rồi. Có nghĩa là ông vừa về đến Tết trên đó xong cũng đắc la hán ngay tức thì.
Nghe thì ông làm phước, người ta làm hướng để mong được cái điều như ý là sao? Có đi làm không được là sắc đẹp, sức khỏe, xong lâu viêm, có mỗi lần phước công viên ông, nên là có đóng mông là tạo nghề làm phước chỉ mong mau chứng la hán. Cho nên dầu cúng cái vật là ông cho là vật như ý, thì ông cũng cầu cho có được bị lén mà cái mộng vẫn một lòng mong đợi mà thôi nha.
Chúng sinh có nhiều kiểu ước mơ. Bậc thấp vẹn thì mơ trong năm dục, bậc cao thì mong chứng thiền, cao nhất là mong liền bỏ sinh tử không còn tái sinh. Chúng sinh có nhiều cái kiểu mà mong mỏi. Có những ước mơ bậc thấp thì mơ năm dục, thế là làm phước mà không được về trời xem lại của người rồi có nhan sắc, có tiền bạc, có được chồng vợ như ý, có được tình cảm, tài sản, uy tín, quyền lực, ngoại hình, sức khỏe và độc lập. Hy vọng các bậc cao, bao nhiêu là người ta chỉ mong được đắc tiền.
Tài sản, uy tín, quyền lực, ngoại hình, sức khỏe và độc lập. Hi vọng các bậc cao bao nhiêu, là người ta chỉ mong được đắt tiền, mà cái bậc cao nhất cái phải chỉ mong lìa sanh tử.
Xem nghe cái bàn trên đó sau là sao? Chỗ đó chúng ta mong cái gì, thì chúng ta từ chỗ mong ước, chúng sanh có nhiều kiểu thực hiện mong ước.
Một là làm ác để được như ý. Cái số 2 đó là hành thiện với cái lòng cầu hóa sanh tử như ý. Cái số 3 đó là hành thiện để không còn những chuyện ác. Nhớ nha, cái này quan trọng lắm.
Từ cái chỗ mong ước, chúng sanh có nhiều cái kiểu thực hiện mong ước. Cách một là làm ác để được như ý, sử dụng. Nhưng bây giờ tôi phải đi lừa đảo, lật lọng lươn lẹo, sát sanh trộm cắp, bài gian bạc lận, buôn gian bán lận, để mà có tiền, để mà tôi sống hưởng thụ sung sướng. Đó là cách làm ác để thực hiện ước mơ.
Cách 2 đó là tôi bố thí trì giới, lắp lại để mà tôi được sinh ra giàu có đẹp đẽ. Mà mình thấy cái này có thiệt, nhưng mà chỉ trên mặt đất cùng. Đi tôi biết bao nhiêu người bây giờ họ làm bao nhiêu tổ để chỉnh trang, để có tiền để thẩm mỹ viện, có tiền đi du lịch nước ngoài, có tiền để gửi con đi du học, có tiền để có nhà cao cửa rộng, đi xe xịn, xài hàng hiệu.
Diệt ác thì cũng làm, nhưng mà cũng anh vẫn như phật tử mình đấy, thì là làm phước nguyện đời sau sinh ra đời sống nước khá hơn, khi nào đắt hơn. Hay, nhưng mà còn lưng ngồi thì mong được này một nửa kia.
Nhưng nó có trợ thứ ba, đó là có những người ở dốc đá còn chán, sợ quá rồi, chỉ mong là tất cả phước làm nữa đó, làm dồn hết cho cái việc nhà phát. Cho nên thông tin muốn có cái câu, có cái bài nguyện cái này rất là hay.
Mười ngày tịnh sự là thầy của tôi, nó nghe có dịch thơ. Thật ra cái đó là tôi tận mắt thấy cái bài đó trong trứng giải.
Chúng ta lý phước lành con đã tạo ra các đời quá khứ hay là đời nay, nghiệp chưa cho bà phước nào, nguyện thành pháp độ để vào kiểm cân. Của như là bao nhiêu phước làm từ vô thủy luân hồi, bây giờ những phước này nó chưa trổ quả, còn xin chuyển hết qua các tài khoản là giác ngộ. Hay vì đó giờ là con đầu tư cho tệ, cho bên ơi đầu tư bất động sản ở bên tiêu vặt gia đình ba tháng lâm bắt, bây giờ hết, vừa đừng có tài khoản nhà cổ.
Nghiệp chưa cho quả, phước nào thì sinh thành tốc độ để vào thiện cân. Sau này nè dù tao mấy lần từ đây cho đến vô sanh niết bàn. Có nghĩa là cái phước nào đã tạo trong quá khứ mà chưa tới cho quả, của xin chuyển là dồn hết trong các tài khoản các cụ đã đặt rồi. Mà từ hôm nay trở đi về sau, nó mà phước nào cũng làm được, con xin nguyện trước, ông xin có trước những phước đã làm là sẽ làm dồn hết vô cho một cái tài khoản duy nhất, đó là giác ngộ. Từ đây chưa đến vô thăm, nghĩa là biển toán.
Sẵn sàng mẫu điều lên thành đoàn nhân, viên nguyện cho phiền não sớm biên chợ, mau giải thoát. Cái miền kiếp sau nếu trẻ chẳng gặp, vật nào nhằm kỳ độc giác làm sao cũng thành.
Nhớ nha. Phước lành con đã tạo ra các đời quá khứ hay là đời này, nhìn chưa cho quả phước nào, nguyện thành phát, anh vào thị trấn áo. Này vụ tạo thành từ đây cho đến vô sanh, ít để làm chuyện gốc, sẵn sàng mọn điều lợi ích thành đoàn nhân viên. Có làm có chuyện gì con lớn lên thì nó còn duyên hết duy nhất, còn giúp cho phiền não xóm yên trợ, mau giải pháp chế liền chứ sao. Nếu trẻ chẳng gặp vật nào để nhằm kỳ độc giác làm sao cũng thành.
Mình có biết ở mình mong tâm linh, nhưng mà biết tạo rồi mình chỉ dồn nữa có một cái mong, cho nó biết chịu nhiều lần. Người không biết đạo, trốn cổ tìm vui bằng cách làm ép người.
Mình chỉ dồn nữa có một cái mông cho nó chịu nhiều lần. Người không biết đạo trốn khổ tìm vui bằng cách làm ác. Người biết đạo mới trốn khổ tìm vui bằng cách hành thiện. Người hiếu đạo rồi thì lấn át, hành thiện không phải để trốn khổ tìm vui, mà để không còn thiện ác buồn vui nữa, vượt ngoài nhân quả.
Nhớ nha. Cái này nó sâu xong kinh khủng lắm. Sao bây giờ diễn ở đây nó cũng quá sức mệt, nhưng mà để cô con cái bản chứ còn cái gì nữa, không ra làm luôn cho nó khỏe. Không còn dài lắm đấy. Ngày mai rảnh tiếp đi, mà nhận biết lúc này cũng không có khỏe lắm nha. Nói gì cho nó nói, là đi kêu rồi khổ vậy, cái nhiều cái thứ trời ơi mình mệt mỏi. Mệt mà nó đi đồn nó không than thở, nó sống rồi chắc rất ok.
Chúc các bạn bè vui nha. Rồi ngày mai nhắn tiếp. Đang nghe, đang chơi yêu, đang tôi yêu nhạc Duy Lan đang tăng bây giờ vật tranh dù sao sao ý.