Hôm nay chúng ta học kinh, để chúng ta bắt đầu.
Cái bài kinh này như thế này, là từ cái chúng sinh giới cao nhất trong cõi luân hồi. Trong vô lượng vũ trụ, chúng sanh ngẩn ngơ. Vô lượng vũ trụ, vũ trụ như vậy đó, giống như một cái lều, nó lềnh bềnh trong đó, mà nó có vô lượng, nó trôi lựu, nó trôi nổi.
Trong mỗi cái lều ấy, mỗi cái đấy, chúng sanh chia làm ba cấp. Một là sống chết buồn vui trong năm dục. Hai là chìm đắm trong cảnh giới thiền định sắc giới. Thứ ba đó là vô sắc giới, có nghĩa là cảnh giới của những người mà họ chán luôn vật chất, họ chỉ muốn giữ lại cái đời sống tâm tư, tinh thần, trí tuệ, đời sống tâm lý.
Cảnh giới ấy nếu không có Phật ra đời thì ai cắt nghĩa mới biết, chứ còn ngoài ra nó không thể diễn tả được với người bình thường nghe hiểu được. Để diễn tả cảnh giới vật lý, tâm lý này, giống như hôm nay chúng ta học vật lý, chúng ta biết rằng có những cái mang tiếng là vật chất, vừa là vật, vừa là sóng, đó là tia, đó là tế bào. Hay là có những cái nói về âm thanh và ánh sáng, cũng có những thứ nằm ngoài khả năng nhận biết của tai và mắt thường.
Đó là nói về vật chất thôi, còn cõi hữu, ở vô chúng sinh, chúng ta có nhiều kiểu hiện hữu, có nhiều kiểu sinh ngữ. Như tôi vừa nói, là có những ánh sáng mà mắt thường không thấy được, và có những thứ âm thanh, những tần số, những làn sóng hạ âm, người ta thường không nghe được, với các loại mùi, có những trường hợp những phân tử mùi nó quá nhỏ, nó quá nhẹ, thì cái mũi thường không ngửi được. Một con chó nó ngửi được, con cá mập nó ngửi được, con cá mập ở cách xa, nó vẫn ngửi được một giọt máu. Vậy hỏi sao mình không ngửi được?
Cũng vậy, trong cái cõi mà hiện hữu của chúng ta, nó có những hình thức tế và thô. Gom gọn lại là chúng sanh đó gồm có ba. Cái loại tôi nói cấp một, là chúng sanh trầm luân trong dục, nhận biết thế giới thông qua các giác quan vật chất, đó là mắt, tai, mũi, lưỡi, thân và ý thức.
Cái loại chúng sanh thứ hai cao cấp hơn, đó là loại chúng sanh dục giới, sống trong cái cảnh giới thiền định, nhưng các thiền định đó được thành tựu bởi các cái đề mục vật chất. Và các cảnh giới mà họ đi về đó cũng còn dính líu tới vật chất.
Tới cái tầng vô sắc thì bằng cách nào đó họ chán, họ không có muốn tiếp tục tồn tại trong cái tầng vật chất, không có sự ràng buộc với vật chất nữa. Họ hướng tới cảnh giới vô sắc, không có hình tượng.
Vấn đề nữa, chúng ta đã học bài kinh này rồi mà bà con không quên. Cái không có lâu, nếu mà Ngài dạy, làm có một sự khác biệt rất là lớn, rất là lớn, giữa những người biết được chánh pháp và không biết được chánh pháp. Những người không biết được chánh pháp, họ chìm đắm trong dục, trong sắc, trồi lên trụt xuống, để rồi quay lại với những cái nẻo đường sanh tử.
Có những người khác hơn, chứng đắc các tầng thiền và thấy đó là số một, thấy đó là cứu cánh, thấy đó là tuyệt đỉnh. Tưởng sao, trồi lên hết tuổi thọ trong các cái tầng phạm thiên, mà cũng quay lui trở về với
Cứu cánh thấy đó là tuyệt đỉnh, tưởng sao, trống hết tuổi thọ tương, các cái thằng phạm thiên mà cũng quay nuôi trở về với cõi chết. Chỉ riêng đệ tử của Như Lai, chẳng kể giàu sống trong thế giới dục hay là sống trong thế giới thiền về, luôn luôn sống bằng và tâm niệm bằng một cái nhận thức rất rõ, là mọi hiện hữu là khổ.
Về đường giao duyên mà có, ở với cái sự nhàm chán này, từ cái nhận thức thường kỹ thức này, thì vị đó dầu sống trong vùng cõi này, sống trong tiền thì cũng lẹ làng nhanh chóng lìa bỏ.
Nhau sẽ nói chuyện tái sinh nhanh. Chúng tôi nói giỡn chứ, cái nền cho tôi thấy mình mới biết được. Sửa đi, ngài dạy lần có năm cái con đường giải thoát của là sơ premixes Chanel số 5.
Quân tử ngân sách của tôi đã nói không biết bao nhiêu lần rồi, con nông dân quên hoài. Cho tôi nói nửa đùa nửa thật, cái này nửa đâu mà có thể ăn cơm đó. Tại sao tôi có nghĩ đi về nhiễm điện? Cả đời tôi chưa hề có chỉ làm chủ quyền, nhưng mà ông Dũng Sư thuyết mà chỉ có cái sao không nói, mà không có nghe, không có nghe, mà cứ đi tìm một chỗ để cho tuổi già của tôi chơi những người đồng điệu với tôi, mà nó cũng cần bộ tứ xứ và ý nghĩa nhỏ nhất.
Tôi sẽ thành ghi chúng tôi, phải có một cái tượng xứ trên đất Miến Điện để anh nói với bà con cho nó linh. Giúp gì đó là cái giống dân mình bốn ngàn năm trăm lấy nhầm khổ với khuynh hướng tâm lý xu thế thời đại. Chưa có thời đại mà tôi thấy muôn đời là gì? Nghe cái thằng cha nào mà có cơ sở để chết rồi thì bây giờ có bị nhớ giùm.
Cái kinh này có nội dung là nó hết năm có con đường đi. Thuở nào tớ nào trong vòng tay cha mẹ, mình đến với tuổi dậy thì ăn học, ta mới tốt nghiệp chung không. Mình thấy làm gì mình muốn buông ra với chợ đời, mình cũng vu lan chứ, ở ngoài đó nhà ấy thật, nhưng mình có tưởng thành, thấy mình chưa chị lớn, muốn làm người lớn để đầu tập hút thuốc, hút thuốc rồi toàn đứng với bạn bè, rồi đi sớm về khuya, là đua xe lạng lách, cho dù đánh võng để chứng tỏ ta nên trưởng thành. Đó là cho nó khóa thứ nhất trong đời của một đứa trẻ.
Còn thu lớn lên, khi mà chúng ta yêu đương, có hôn nhân, có gia đình, bất mãn với cuộc sống gia đình, chúng ta một lần nữa lại muốn thoát ly ra khỏi vòng tay của người phối ngẫu để được trở lại quãng đời độc thân của mình. Rồi sáng nữa, rồi chúng mình, chúng ta muốn làm sao để hết cái bệnh, nhảy ra khỏi cái bệnh, không muốn bị giam hãm kèm với tăng cân.
Bệnh tuổi già ập đến, chúng ta thấy mình bị ram, làm đi tù đầy trong cái hình hài già nua còm cõi ấy. Có nghĩa là trong suốt một đời người, chúng ta liên tục và liên tục, từ nhỏ tìm cách trèo ra khỏi cái nôi của mình, theo đó khỏi cái vòng tay bé ẩm của người lớn, kể là trung tâm cây xanh sân cỏ sân chơi. Lớn lên từng bước và từng bước, chúng ta cứ muốn phát là có cái dây này, phát ra khỏi về nhà tùng kia, thấy thế.
Nhưng tớ từ những kinh mà có cái ý muốn thoát ly ấy, chúng ta không nghĩ thứ tự rằng những thoát ly này nó chỉ là tạm thời. Kinh qua từng giai đoạn đời mà chúng ta thấy đâu đó là một tù và muốn ra khỏi cái nhà tù ấy.
Khi chiến cuộc đời mẹ dạy rằng, tất thảy những lần mà có muốn phát mới ấy cũng chỉ là sự loanh quanh thôi. Con gà con ra khỏi nhà tù nhỏ để con hòa mình vào cái nhà tù lớn hơn, với những bản tụ trong hơn, con sẽ ở truồng trong mua một hình thức khác có cái tinh tế hơn cao sang, nhưng cô rốt cuộc con vẫn là người tù.
Trăm năm nhé, ở trong kinh này Phật dạy lần nữa là chúng sinh trong được là ai cũng ở tù hết, mấy tuổi hết chứ, vậy tùy cái
Trăm năm nhé, ở trong kinh này Phật dạy lần nữa là chúng sinh trong đời ai cũng ở tù hết, mấy tuổi cũng vậy. Tùy cái trình độ nhận thức, tùy cái ý thức về thân phận của mình mà mỗi người có một kiểu thoát ly khác nhau.
Tôi nói rồi, thoát ra khỏi cái nôi, trèo lên khỏi đây cũng là kiểu vượt thoát, vượt khỏi vòng tay của cha mẹ, của gia đình để đến với cuộc đời, để có một mái ấm riêng. Rồi ly dị, ly thân, ly hôn nó cũng là kiểu vượt thoát. Cuối cùng nhiều người tìm đến cái chết để không phải biết cảnh già, cảnh bệnh nữa. Thí dụ như vậy, đó cũng là kiểu vượt thoát khác.
Nhưng mà nói chung, ở đây dạy năm cách giải thoát như sau.
Cách một là có những người sinh ra trong thế giới của năm dục, không hề ý thức được rằng mình đã bị giam hãm trong thế giới chật hẹp của năm dục. Tại sao tôi gọi là chật hẹp? Chật hẹp có nghĩa là một ngày như vậy mà không có ngũ dục, một ngày mà mắt mình không thấy gì, mình không nghe được gì, mình không ngửi được mùi, lưỡi không nếm được vị, thân bị mất hết xúc giác, là mình sẽ thấy chịu không nổi.
Với vị Phạm thiên Sắc giới, người ta chỉ có mắt, tai, ý, không có mũi, lưỡi và xúc giác. Còn cõi Vô sắc thì không cần luôn, không có mà không thấy đó là một sự khiếm khuyết, tật nguyền, thua thiệt.
Nhưng mà riêng ở phàm phu chúng ta thì tôi gọi là cảnh giới của năm dục, thế giới tù đày là bởi vì chúng ta bị giam hãm trong năm giác quan. Có thấy không? Con mắt nó bắt chúng ta phải nhìn cái này, nhìn cái kia. Nhìn cái mình thích thì mình vui, còn nhìn cái mình ghét thì mình khó chịu. Lỗ tai cũng vậy, lúc nào nó cũng vậy, hễ rảnh lên là nó nghe đó, thanh này tiếng động nọ. Nó nghe được cái nó thích thì nó vui, mà nó nghe cái nó không thích thì bắt đầu nó khó chịu. Mũi cũng vậy, xúc giác cũng vậy.
Cho nên cả ngày như vậy. Đừng có tưởng tay không bị còng, chân không bị gì, mà thân không bị nhốt có nghĩa là mình tự do. Sai bét. Khi mà mình còn bị lệ thuộc năm trần cảnh, lệ thuộc năm món vật chất, có nghĩa rằng chúng ta vẫn tiếp tục đi tù. Cái nhà tù tinh vi mắc cười khó thấy lắm nha.
Cho nên Phật dạy rằng có các trường hợp. Gặp giải pháp thứ nhất là sao? Gặp giải pháp thứ nhất là an trú trong đề mục bất mỹ, thấy rằng thân này, cái tìm kiếm số một đó, thấy rằng thân này khi còn sống thì gồm đủ 32 thể trược: tóc, lông, móng, răng, da, thịt, gân, xương, tủy, thận, tim, gan, mật, lá lách, mủ, máu, mồ hôi, phân, nước tiểu, vân vân. Đó là cái thứ nhất.
Khi nó còn sống mà nó là một đống rác. Cái nguồn sống của nó là các thứ thực phẩm, các thứ tình cảm, ấy cũng có xuất xứ lấy gì làm sạch sẽ lắm. Cá, con cua, con tôm, con ốc, những con đó tanh tưởi hôi hám nhất, nếu mà không được chế biến, xào nấu, khử mùi đúng mức thì không có cửa nào. Bao nhiêu là máu đổ ra để mà có được cái miếng cơm, rồi mở miệng định nuôi lấy cái thân bất tịnh này.
Ngay chuyện còn sống, còn mang cái tấm thân bất tịnh này nè, bất tịnh và bất mỹ. Cái mỹ này nó đẹp, đẹp giả, ảo giác thôi nha. Nuôi nó cho đã, mai mốt còn tồn tại thì mình sẽ đối diện với bao nhiêu thứ tai nạn, bất trắc rồi cái bệnh, rồi cái già, cuối cùng là cái chết. Tất thảy những cái điều ấy đều được khởi đi từ tiết kiệm chúng ta coi được các hàng ngày thôi, chẳng có ý nghĩa.
tất thể những điều ấy đều được khởi đi từ tiết kiệm. Chúng ta coi vậy được các hàng ngày thôi, chẳng có ý nghĩa. Và mai này khi mà lăn đùng ra chết, từ cái xác chết của mình, trước khi mà nó trở về với cát, tâm tình cảm vẫn phải trải qua bao nhiêu là giai đoạn mà thiên hạ ai cũng lạnh xương sống. Trương phình, xanh lè, bóng lưỡng, chảy nước, ruột phèo đổ tháo hôi hám, ruồi nhặng, rồi khi lắp ráp lại.
Cho nên chuyện đầu tiên là hành giả thấy rằng tấm thân này là không đẹp không sạch, nó được nuôi dưỡng bởi những nguồn không đẹp không sạch, và mai này trước khi nó thật sự hòa tan vào đất với cát thì nó phải trải qua bao nhiêu giai đoạn cũng khiến người nhà rất là mất vệ sinh. Tế nhờ vậy tâm chí đó mới lìa bỏ được cái sự đam mê đắm đuối thương thích đối với cái tấm thân này.
Mà quý vị, mà chán được thằng này thì nó tránh được bao nhiêu thứ khác. Trong cây trong dung này bắt buộc phải trên vật. Đó, mình lấy cái thân này là của nợ này, cái thứ đáng chán, thì danh lợi quyền lực rồi tình cảm tất cả đều không đáng để mình lưu tâm. Mình còn thấy thằng này nó quan trọng thì nó mới kéo theo bao nhiêu thứ quan trọng khác, nhớ nha. Còn cái hình này mình đã coi nó là của nợ rồi thì ta thấy những gì ngoài ra thế này nó cũng đều là thứ không đáng được quan tâm.
Trên trường hợp thứ nhất, mẹ dạy rằng cái lối thoát thứ nhất cho người trong cuộc đời này đó là an trú vào cái tâm niệm bất mỹ bất tịnh, tức là đời không có gì đẹp cũng không có gì sạch hết. Nhờ sống như vậy đó cũng là một cách giải thoát.
Cái thứ hai, an trú ở trong từ tâm. Tình chú giải giải thích như vậy. Thứ nhất là an trú trong cái đề mục bất mỹ bất tịnh để không còn đắm đuối lên mê trong thân xác lợi danh nữa. Thứ hai là an trú trong từ tâm để không bất mãn trong năm trần. Đó cũng là thứ phiền não thường tình trong tâm khảm của phàm phu chúng ta, nhớ nha.
Phàm phu chúng ta suốt ngày như vậy, giàu đông hoàng bá chúa, ông hoàng bà chúa, hơi lạnh mày xuống đất. Mỗi ngày, từng giờ chúng ta vật lộn với chủ yếu hai chuyện thôi. Sau đây, một là tham thích đam mê đắm đuối trong cơ thể, nói chuyện cho chồng ngắm cảnh, hay là bất mãn trong năm trần. Có nghĩa là những thứ mình thấy mình nghe mình ngửi nếm, mình suy tư mà nó không làm cho mình thỏa ý vừa ý, là làm cho mình bực mình khó chịu.
Thì để đối phó với cái tâm thương thích các cảnh mà chúng ta phải an trú vào bất mỹ bất tịnh. Còn để đối phó với cái tâm bất mãn nên năm trần thì chúng ta vào an trú từ tâm, nhớ nha. Hành giả vào từ tâm rồi, có được thứ ba đó chính là an trú bi tâm.
Người mà không có an trú ghi tâm từ bi hỉ xả đi ra nó từ xong rồi nói tiếp. Đi khi mà chúng ta không sống trong bi tâm, chúng ta sẵn sàng là nói chuyện hại người hại vật. Từ bi tâm này có chuyện tưởng là tôi lỡ miệng nói luôn. Tại sao người mà còn có một bậc nữa là sa môn tụng kinh núi từ. Một vị xa có lối sống hai thí nghiệm, có nghĩa là sao? Thứ nhất là lìa xa sự hưởng thụ thưởng thức năm trần. Thứ hai là vị tỳ kheo không có nhóm lửa, không có đào đất, không có chặt phá đẻ bứt thảo mộc, vì như vậy là cũng là một cách làm xâm hại cho đời sống.
Giàu là của cái loài hoa kì dễ sợ chứ. Muốn biết thì kinh nguyên thủy mỹ còn 227 giới, có đời sống rất giống phạm khí, rất giống phạm thiên. Cũng là có một vài kinh mà chúng ta sẽ học được. Phật dạy là một người mà giữ tám với bát quan mà thanh tịnh
Phạm Thiên cũng vậy, có một vài kinh mà chúng ta sẽ học được. Phật dạy là một người giữ tám hoặc bát quan mà thanh tịnh trong sạch hết thì trong đời sống của họ có rất nhiều nét giống Phạm Thiên. Thẻ đây cũng vậy, riêng trong 200 giới của Tỳ kheo, ngoài những giới có cảm giống La Hán ra thì còn có những khía cạnh khiến cho một vị Tỳ kheo giống Phạm Thiên. Có nghĩa là hạn chế tối đa việc hưởng thụ ngũ trần dâm dục, đó là đối với tham tư duy. Và đối với hạ tư duy thì vị này cũng hạn chế tối đa chuyện xâm hại người.
Hồi nãy tôi nói rồi, Tỳ kheo vô bệnh, không bệnh, đang khỏe mạnh thì không được vô cớ nhúm lửa, đào đất, chặt đốn, bức bẻ cây cối thảo mộc lớn bé nhỏ. Bởi vì có lòng bi là mình nhìn đâu cũng thấy không nỡ ra tay, quý vị à. Sẽ không nỡ trực tiếp tác động tiêu cực lên chúng sinh khác thì khỏi nói rồi, nhưng mà chuyện đang tâm, đành tâm ra tay để bức bẻ, chặt phá cây cối đối với con cái vị thì sao? Đó cũng là điều bất nhẫn, không thể nào, không nỡ.
Bởi vì thứ nhất là nó đang có sức sống, mà nó phải là chúng sinh đang có sức sống. Thứ hai, đó là nguồn sống, là điểm tựa của một loài chúng sinh nào đó mà mình không biết, không thấy. Nhớ nha. Một là không nỡ hủy hoại một mầm sống. Trong đường kia rất rõ, một vị Tỳ kheo không được ăn một thứ mà có hột có thể trồng được, trừ phi cái hột ấy lấy ra. Không được chặt đốn bức bẻ phải mục, mà cũng không được làm hư mầm sống trong cây.
Cho nên từ đó nó còn từ cấp với giá, có nghĩa là người cư sĩ theo hầu một người thì sao mà suy nghĩ nha. Chứ một ngày nay thì không, không cần, ngày nay tôi mua đất lập vườn luôn. Chỉ còn ngày xưa thì suy nghĩ là đến cây mình đang ăn, cái hột đó cũng người ta lấy ra mình mới được ăn, đến mức khủng khiếp như vậy. Nhớ nha. Cho nên cái lòng đấy đi nhìn thấy nhất là không nỡ, không có đành hủy mầm. Nó bị gãy, thấy cây mình đón cái nhánh có thể là chỗ trú xứ của một loài chúng sinh nào đó.
Cho nên lối thoát thứ ba đó, muốn bỏ được tâm nhiễu hại chúng sinh là an trú đi tâm như vậy. Tôi nhắc lại nha. Tôi đã vẽ và chỉ cho bà con thấy thế giới là gồm nhiều loại chúng sinh: dục giới, sắc giới, vô sắc giới. Bây giờ phải ghi ra. Điều đầu là đối phó tham sân trong ngũ dục. Điều ba đó, thôi tệ bị giữ giùm, tôi mệt quá này. Điều ba từ khóa là cây, là tâm nhiễu hại, sự sống muôn loài. Điều ba nó là đối phó với tâm nhiễu hại với sự sống muôn loài.
Điều thứ hai, điều thứ hai bỏ ba điều một đó là năm nay đám đuối đừng bỏ được mất mạng. Điều thứ tư mới ghê nè, mình tu hành cấp một là liều bỏ tâm đam mê trong ngũ dục, mà kế tiếp là lìa bỏ nhà, bỏ có lòng. Nam cách nào ở đây mình có cái để một đứa nào đến bất tỉnh sofa, để mục để đối phó với tham sân bằng cách là tu tập thiền sắc giới.
Ba điều đầu là đối phó tham sân trong ngũ dục. Sắc giới ở đây gồm làm gì ta? Gồm nền một cách xúc phá.
gồm làm gì ta gồm. Nền một cách xúc phạm và nệ ta với vào trong nó bị hạ tá dâm ma túy. Được vé Marie Hà rất nghe gặp ma túy hàng đấy dạ dày trống nhạc chế rồi.
Đến cái tầng thứ tư là dục là cái cần phải bỏ, nhưng mà sắc còn ở trong cái vật chất dầu nó không có dính. Nếu có năm chục nhưng mà còn giúp nếu được vật chất thì vẫn chưa có khác, chưa gọi khác giờ khác, cho nên là vì ý phải lìa bỏ luôn cảnh giới sắc giới, bằng cảnh đạp tu tập thiền vô sắc.
Tôi nói lại lần nữa: chúng sanh cấp thấp nhất là đam mê trong năm trần. Nam dược khá hơn một chút là còn thích thú trong các tình thiện. Nhưng mà tại sao mấy mươi đề mục mà ở đây chỉ nhắc qua hai cái niệm? Một là tại sao? Vì hai cái đó còn có tác dụng trực tiếp lên trên tham dục.
Tại sao mình quá chừng đề mục thiền định mà tại sao chọn riêng hai lần một ngày với việc, hãy để một nhà trực tiếp tác động trực tiếp làm việc một cách hiệu quả lên tham dục và sân hận. Hai cái đều có sức phá, và Campuchia đặc biệt được nhắc đến nơi này.
Nhưng mà Đức tiếp theo Đức Phật dạy rằng, em bỏ vùng nhưng mà còn đam mê trong các cảnh giới sắc, chiều khác phải chứng cắt được cái tầng vô sắc, mệt chén được cái một cái thiện sắc giới một cách rốt ráo. Nhưng mà nói sao chết cứng trong từ thiện vô sắc, giáo dục từ lên sắt, cháy sắt là sắt rồi nó đứng đi không làm thì kêu nói riêng và hàng giả cầu đạo giải thoát nói chung là số 6.
Nhưng mà đừng có lại nữa, này các tỳ kheo, bị đi theo các ý về có thân tâm không phấn tránh chung có thành rồi. Đỗ cổ các vị sư khổ quá. Cái chữ có thân này mày có bị đặt bằng tiếng Việt các vị hiểu được chết liền, là tôi đâu cũng không có thể hiểu, có hỏi bị có cái chữ thân kiến không?
Thân kiến tức là tiếng Pali Sakkāya diṭṭhi. Diṭṭhi tức là thấy. Cái gì ta thấy có ta trong năm uẩn, năm uẩn là ta rồi sao nữa, năm uẩn lạ của ta, ta có 5 uẩn. Tất cả những điều này gọi chung là thân kiến. Tất cả và Đức Trí như vậy trong đó mình nói chuyện tiếp thu ý kiến đúng rồi.
Còn cái sắc ca, sakkāya là gì? Nghĩa là sak với kāya, sakkāya tức là cái bổn mạng của ta, cái xác cao dán này bổn mạng của ta. Có nghĩa lập thân này tâm này, hôm này có ai tinh thần này vật chất này là của tôi, tôi là hai thứ đó, hai thứ đó là tôi, tôi có hai thứ đó, hai thứ đó là của tôi.
Như vậy cái chữ sakkāya nên dịch là có thân, ghẻ Bắc là cây, mà phải nói là danh sắc, là thân tâm nói chung. Mà đứa mình quan sát trong kỷ niệm nhảy chấp thân tâm, danh sắc nói chung. Nhưng mà trong trường hợp là chúng được ta nhẹ quan sát ghi nhận như là cái gì đó của mình, là mình, mình có cái đó, và cái đó là chính mình, hoặc là của mình.
Đừng có 5 con đường giải thoát được: một là tu tập niệm bất mỹ bất tịnh để bỏ dục. Thứ hai là tu tập từ bi để bỏ sân là sự bất mãn trong 5 tầng. Cái thứ ba là tu tập đi tắm cái từ bỏ cái tâm giễu hại các loài ngựa chúng sanh hoạt động công trì. Thứ tư là tu tập thiền vô sắc để là nhàm chán được sắc pháp hay là vật chất.
Tại sao trong chính là những điều cần nhấn mạnh đến kinh dị vật cây vụ chắc đã để lại cho mình thấy là chúng sanh trong đời này là đúng đâu dính đó. Các tổ chức cái chữ sattā, satta là chúng sinh, khắp chúng sinh nghĩa đen là đúng đâu dính đó. Cho ông trùm này trong tomb này là phải nhớ cái định nghĩa là sattā là dưỡng sinh, mà nghĩa đen.
đâu dính đó. Nhớ nha, cho nên trong tâm này phải nhớ cái định nghĩa Phasakaya là dưỡng sinh, mà nghĩa đen của cái chữ này có nghĩa là đụng đâu dính đó. Phasakaya là cái lòng mà.
Là sao ạ? Á hậu như vậy đó. Mình chỉ cần nghe đến cái đó là cái tâm của nó làm việc, vì đầu cái gì có làm gì xong là có mắt nó mở ra là con mắt nó làm việc liền. Mà nếu cứ cái hướng đó mà có mùi gì đó là lũ làm việc liền, coi như là chúng sanh luôn luôn sáu căn nó luôn trong tình trạng sẵn sàng làm việc. Nó làm việc như một thám tử mật thám, nghe biết là nghe, ngửi biết là ngửi. Nhưng nếu chúng đi xa của mình thì sao? Mình mà thấy, nghe, ngửi, nếm, đụng là mình dính liền. Dính cách nào? Dính cách đam mê hoặc là bất mãn, không riêng mình có thái độ tiêu cực đối với cái mình thấy, nghe, ngửi, nếm, đụng.
Cho nên nói chung là dính đâu dính đó là vậy. Cái tâm mình nó gắn kết hằng đẳng cách một ứng với bất cứ cái gì mà nó thấy, nghe, ngửi, nếm, đụng. Cho nên nó bị gọi là Phasakaya, dưỡng sinh.
Chỉ sáu tám nó còn có một cái nghĩa nữa, nó là chính xác cảm giác xúc, có nghĩa là cái lòng mà có cơ bản vị, có một cái tôi, có một cái ngã riêng, so với những thứ khác. Chứ không có cái bản ngã đi cùng. Nhớ, càng nghĩa lắm chứ. Mình chỉ biết có một nghĩa, rồi mai mốt cãi nhầm là chết.
Okay, tiếp thời tiếp theo nhe. Tiếp theo đó là, nghe giảng có năm hướng và pháp cách. Một là chế chỉ, có cách lìa bỏ nó là năm nay trong tâm dục bằng cách là tu được một cách xuất phát với biên quất cảnh. Thứ hai là để từ bỏ sự bất mãn năm trần thì phải tu được một phạm chú vào đây là từ tâm. Thứ ba là từ bỏ cái ô nhiễm hại đó bằng cách tu tập tâm bi, tâm từ. Mong cầu muôn loài được quả lành, mong muôn loài đừng nghĩ nhân xấu quả xấu. Nhớ nha, nhân xấu quả xấu.
Rồi mà tại sao những cái này cần phải được khác? Tại sao? Bởi vì mình còn dính, mình còn bị, nếu mà trong tâm niềm đam mê năm dục thì coi như mình đặt mục tiêu thụ cuộc sống trong sự bất mãn năm trần thì coi như chúng ta đang đi tù. Chúng ta còn có cái ô nhiễm hại này luôn rồi thì coi như chúng ta đang ngồi tù.
Tôi đi thích thú luận, kiểu bỏ tù một kiểu, ở tù mà ghét cũng được, kiểu ở tù sẽ không hiểu thì không. Nói chung có hiểu, anh đi tôi thương cái quá tôi ngủ không có được, mà tôi giận nó quá nó cũng không có ngủ được. Giữa các biết, tối tình của những đêm trong đời tôi ngủ không được là bị nó ồn quá, vì nó có cái mùi khó ngửi quá. Nhớ nha, có nghĩa là tôi thích cái gì đó quá đó cũng làm kiểu ở tù, mà tôi ghét cái gì đó quá cũng là một kiểu ở tù.
Trong lớp mình còn nhớ nói chuyện, rồi bà chủ trọ phải cho mấy thằng xe, hình như đêm nào nó về nó cũng nhậu xỉn nó hay nó hét vậy mà nó bán nó dài. Nhớ không, đi cái buổi mới giận luôn. Anh nói cậu đá gà gì, tôi ngủ có được về tháo ra. Này bữa nó, thằng nó đi về nó xỉn quá rồi giảo trí nhớ với bạn, nó đánh con chip thì bốn giờ sáng bả lên cái kia cửa, bạn nói chí phải một trụ đá luôn. Xíu cái mà nó đang ngủ, đang chờ cậu đá thứ hai, mà cậu không có chịu đá, nằm luôn chờ hoài không. Biết không, thà là cũng chơi cho nó hai chiếc luôn, đó đừng có ru ngủ thằng này cũng là có một chiếc, mà tôi đã nói nó rồi mà nó điên. Hy vọng thông, nước bị vọng là gì, năm móng ngâm, năm móng nó cong, nó chờ một cái thứ bốn. Dĩ không có thật ở đời, tự nhiên nó con nhỏ đó nó lớn lên để nó
Năm móng ngâm mắm, năm móng nó cong, nó chờ. Một cái thứ tư đó là dĩ không có thật ở đời. Tự nhiên nó, con nhỏ đó nó lớn lên cũng như bao nhiêu đứa tương đối khác, nhưng mà tự nhiên mình đặt ra một cái chữ, vậy thì là phỏng phao, là nảy nở, là canh trò đó, là duyên dáng vậy đó. Rồi thì mình mất ngủ. Rồi thì cũng có một người cũng bắt tay mùa niên nghịch như vậy, mà tự nhiên mình thấy cái mặt mày ghét, vào ra chạm mặt mình nó chưa. Thế mà chỉ vì một cái va chạm nhỏ, cái hàng rào, cái cánh cửa cổng, bạn mình ngủ không được, mình cứ mong sao cho cái thằng này nó biến mất.
Như một lần thôi, ghét hay thương nó cũng đều là một cái nhà tù giam chúng ta hết. Nhớ nha. Ghét hay thương đều là cái nhà tù giam mình hết. Cho nên kinh này thật nó dạy có năm con đường để nhìn nhau mà khi ngày ngày vẫn trầy xước da mình. Trong năm con đường vượt ngục, cái thứ nhất là đừng có tiếp tục thương nữa, thích nữa. Thứ hai là đừng có ghét. Cái thứ ba là đừng có nhốt mình trong cái tâm niệm mà muốn nhiễu hại muôn loài. Đó cũng là một kiểu nhà tù. Việc mà nhiễu hại loài người hoặc là nhiễu hại độc xa, nó cũng đều lộ ra một cái kiểu tâm nhiễu hại nha.
Và cái thứ ba, nhưng mà đúng rồi, cái thứ ba này nó nằm chung với cái thứ hai. Nhớ, nó nằm chồng lên một chút. Ngài kể rõ ra cho mình thấy cái tâm mình. Hễ mà đam mê thì tìm cách níu giữ, mà bất mãn là tìm cách đập phá. Nhớ, ai đi nuôi đứa con nít sẽ có khuynh hướng sau này, đam mê thì tìm cách níu giữ, ôm ấp con, mà bất mãn được thì tìm cách đập phá. Đây là lý do vì đâu mà ngài phải kể, ghi nhớ tâm lý ra đó.
Bây giờ tới số thứ tư, đó là ngũ sắc. Khi mà mình còn chìm sâu trong cõi dục là cái cơ hội mà giải thoát của mình đã đặt mộng, nếu không muốn nói là không có. Phải tu tập làm sao mình tránh được năm dục, đập bỏ được năm dục, là coi như mình gần với cứu cánh đẹp một tí. Nhưng mà còn đam mê trong thiền sắc thì cái cảnh giới Niết Bàn cũng còn xa, cảnh giới mà cái túi cảnh giác ngộ cũng còn xa vời lắm. Chán cái thiền sắc, chết lìa bỏ, vẫn dứt khoát với cái có hình vật chất thì mới lên được tới ngũ sắc. Mà anh phải chán luôn cả cái danh và sắc, cả cái tinh thần lẫn thể xác, mọi hình thức hiện hữu, dầu tệ dầu thô, người không dính.
Đạo hôm nay vào nghe giảng chỉ có nước mía con gái, bởi vì không biết hôm nay vào đây có vị sẽ nghe toàn một lần có được hay không. Tôi đã cố gắng tìm một lần nữa, đơn giản hóa vẫn cùng để cho bà con hiểu. Chính ra có loại đam mê trong dục, có loại đam mê trong các cái hình thức vật chất vi tế, có những loại chán luôn mọi hình thức vật chất mà chỉ đam mê trong cái cõi tinh thần thuần túy. Mà vẫn dãi dầu đam mê trong cái gì thì cuối cùng cũng trở về với cái đơn vị gốc, có nghĩa là cái khối thấp nhất trong việc chế gia đình.
Cái thứ năm, ngài đề nghị, mình ba cái bốn cái đó thì đầu chưa có đi đến đâu, nó chỉ là tương đối. Còn muốn thật sự dứt điểm, phá của an toàn tất cả những nhà tù từ thời gian vô định viết, thì con phải hiểu thứ năm. Có nghĩa là sao ta? Có nghĩa là con phải ý thức rằng người sắc ở đó không hề có một cái gì mà tôi là của tôi, nhớ nha. Mà tất cả chỉ là cái gì ta? Tất cả ở khách sạn Khang. Cảm ơn, ghi dùm tôi câu này, xuất thế xanh, có nghĩa là tất cả danh sắc kệ chỉ là pháp hữu vi, do duyên mà có.
Sạn Khang cảm ơn, ghi dùm tôi câu này. Xuất thế gian có nghĩa là tất cả danh sắc kia chỉ là pháp hữu vi, do duyên mà có. Cái chữ supra-mundane (lokuttara) nó có nghĩa là xuất thế, nghĩa là thường tại, ở đây không có người, không có thú, không có sâm, không có bắn, không có nam, không có nữ, không có đẹp xấu, cao thấp, mập ốm, trong ngoài, trên dưới, dài ngắn, trắng đen. Trong tâm tập lặp lại không hề còn kẹt trong cái nhị nguyên đối đãi, mà tất thảy chỉ là những cái hiện tượng ba cõi giới phù du, có đó mất đó. Là cái có đó do các duyên hội tụ, và cũng do các duyên mà nó bị băng hoại biến mất. Phải thấy như vậy thì hành giả mới thấy rằng danh sắc, tất cả thân và tâm, mọi hình thức hiện hữu đều là đáng chán, đều là đáng chết.
Tôi nói không biết bao nhiêu lần, con nít khi nào nó bị đau thì nó mới bắt đầu thấy sợ. Còn người lớn mình thì nó có hai cái trình độ. Con nít thì khỏi nhắc lại, nó bị đau bị phỏng nó mới sợ. Còn người lớn thì có hai trường hợp. Một, khi thấy mình đứng trước một cái nguy hiểm bằng da bằng thịt thì mình mới biết sợ. Nhưng mà nó có cái thứ ba, là một người đứng đắn nhiều khi họ chưa có bị đau cái thể xác, chưa phải bị tấn công, và cái tình trạng của họ hiện tại cũng không có gì là nguy hiểm, nhưng mà do cái tầm nhìn, biết nghĩ đến chuyện gì sẽ xảy ra, cuối cùng cũng khiến cho tâm sợ.
Trong điều kiện để công tác cấp ba, cái cách sợ. Cái thứ nhất cho bọn con nít, khi nào mà nó trực tiếp bị tấn công trên thân xác của nó, biết sợ nó mới khóc. Rồi cái đời người lớn thì cao cấp một chút, khi ý thức được rằng mình đang đối diện với nguy cơ chết chóc, thương tích, đổ máu, trầy xước, mình mới biết sợ. Nhưng mà nó có cái thứ ba, là thân xác chưa bị tấn công và cái tình trạng của mình lúc nào cũng chưa có gì đáng ngại, chưa có gì gọi là nguy hiểm, nhưng mà với cái tầm nhìn, với cái viễn kiến của một người lớn, mình biết tình trạng mình nếu kéo dài thì chuyện gì sẽ xảy ra, sẽ làm mình cũng phải sợ hãi.
Chẳng hạn cho tôi ví dụ, như là có rất nhiều người họ nghe tới cái chuyện hôn nhân là họ nổi da gà. Ở trận đấu cho tôi hỏi các vị, tôi có biết cái hôn nhân là cái gì đâu, tôi có biết cái nhẫn cưới và cái giá thú đâu, có biết cái động phòng, tôi có biết cái hôn lễ nó ra làm sao. Nhưng mà với cái tầm nhìn của một cái hàng năm chục tuổi, thì tôi đến tôi thấy mà nam nữ mà nó sắp vô là bà con tủ lạnh sống. Tôi biết cái gì nó sẽ xảy ra. Đó là nói chuyện đời, bây giờ qua chuyện đạo.
Đức Phật ngài dạy rằng khổ, tất cả khổ trong đời nó có ba loại khổ. Thứ nhất là những gì làm cho thân tâm khó chịu, đó là khổ khổ. Cái thứ hai là sự biến mất của những gì làm cho chúng ta cảm thấy thích thú và thoải mái, đó là hoại khổ. Ngoài ra số cái khổ thứ ba đó là chỉ cần có mặt trong đời này đã là khổ, là bởi vì chính vì anh có mặt trong đời này, anh mới có cơ hội để lãnh hai cái khổ trước.
Tôi cho ví dụ. Trời nóng là một cái khổ. Máy lạnh của căn phòng máy lạnh đột nhiên nó biến mất, cũng là một cái khổ. Và cái sự có mặt trong xứ nóng cũng là một cái khổ, là chính vì anh có mặt trong cái xứ nóng anh mới lãnh nỗi hai cái khổ trước. Thì đúng kinh nói, cái người mà tầm thường đó, làm họ phải bị cái khổ thứ nhất, là khiến thân tâm nó bị tấn công, nó có chuyện buồn lo, sợ, mà thân xác bị thương tích, bệnh hoạn, già nua, đau đớn, nhức mỏi tứ chi.
Tâm nó bị tấn công, nó có chuyện buồn lo vẫn sợ, mà thân xác bị thương tích, bệnh hoạn, già nua, đau đớn, nhức mỏi, tê tiền, mới thấy đó là khổ.
Cái thứ hai nữa, này không cần phản biện, chỉ cần phải thấy cái sự mong manh của hạnh phúc. Chế giảng họ đã nhé. Hãy nhìn thấy một bà cụ tóc bạc da nhăn, lưng còng mang lớp lọ. Tao chưa bệnh, tao chưa gì hết, nhưng mà cái bậc thượng trí, tượng căng thưởng nữa, cho chị hỏi không cần mà phải bị đau đớn thân xác, thân tâm cũng không có cần nhìn thấy một cái sự héo úa tàn phai. Mà chỉ cần nhớ rằng, có mặt trong đời này là mình phải đối diện với vô thường bất trắc. Có mặt trong đời này là chắc chắn sẽ có lúc già, chắc chắn có lúc chết. Có mặt trong đời này là chúng ta phải chấp nhận cái sự đổi thay liên tục của thiện ác buồn vui, khi vầy suy khác. Cái hàng thượng trí ở mấy ngán cái đường đi.
Thứ ba là một bậc bí mật thượng trí Hán nha. Còn thông thường những cái người hạ căn là tiểu trí, mà phải chi nhánh hai cái cỡ trước, có nghĩa là khi nó bị cái gì đó, đồng nghĩa nói chuyện với nó thì diễn cho nó mệt. Ở ngoài đời đúng, cái dân mà trí thức mà có tiền, cái nhìn của nó khác với dân nghèo mà ít học đó. Không, ta các doanh nghiệp mình học hỏi, chỉ biết khổ khi nào mà bị đói, con bị bệnh không có thuốc, vợ đẻ mà có tiền đưa đi nhà thương, nó biết khổ.
Nhưng mà đối với những kẻ trí thức mà nó có tiền, nó cứ chán đời. Nó cứ khác, chưa đánh răng, trên răng mình nó thấy người ta đi bán vé số, nó cũng không thấy vui. Chứ không phải họ đi bán tiếng. Như thấy trưa nắng cho ăn, mà đi chiếc xe hơi máy lạnh thơm ngát, mà đi ngang một cái gì, ngủ cống đen ngòm, ruồi bu kiến đậu, mày nhìn cũng ghét. Cái đất nước này chưa bao giờ nó mới sắp cái này. Ta, cái đất nước này bao giờ mới hết tham nhũng hối lộ, không biết bao giờ đất nước này không còn cái chỗ mà để mình phải than phiền như thế này nữa.
Ở một cái đất nước nó sạch sẽ lành mạnh, thì lại kể chuyện này như vậy nó không có chuyện. Mình cũng rảnh, đống rác rồi, trẻ con bán vé số, đứa cũng thích đá banh ngoài đường, là cái đó không có mấy xíu tăng lên tiên biến. Không có chạy, anh có học, anh có tiền, mà nhìn cái đó là anh đã nổi ốc mỏ gà rồi. Còn đối với mọi người nghèo ít học, mày, cái cổ luôn cái chạm tới mông đó, họ mới nhảy nhé.
Nhớ nha, đất ở ngoài đời, còn ở đông đảo mình, nó thấy cha như vậy. Tùy trình độ mà chúng ta sợ khổ theo cái kiểu nào, ở mức độ nào. Cái bị nghe hiểu không, trên cái kênh này mình gọi là kinh vượt ngục, có nghĩa là Phật dạy rằng có năm cái trường hợp vượt ngục.
Cái trường hợp một, nói là phải bỏ được cái lòng thương dục.
Rồi hai cái từ năm tiếp theo, đã bỏ được cái sự mất nó với năm chục rạp.
Thứ ba là con phải chán cho được cái tôi nhớ thật cách.
Nhưng mà tới thứ năm là con phải chán luôn cái cõi tinh thần. Con hạt bởi vì con còn một cái thiện hữu, được con còn khổ, con quá nhìn thấy thế giới này chỉ là sức xanh cà ráng, tức là tất thảy chỉ là những hiện tượng tam giới phù du do duyên mà có rồi phải mất. Con ý thức được như vậy thì con phải, thần thánh có mấy không có tiếp tục trật tự tin.
Rồi ngài dạy rằng, giống như ý kiến phân người giàu, nó dính ở trên đầu của cái que gỗ, thì vẫn là phân người. Ngài dạy rằng, cho dù một hình thức hiện hữu nhỏ xíu, siêu tinh vi bé mọn như con ruồi con muỗi, hay của một vị Phạm thiên lên cõi Phi tưởng phi phi tưởng, ý nghĩa thì trong mỗi hình thức thể còn một tí gì hiện hữu.
uỗi hay của một vị Phạm Thiên lên cõi Phi tưởng phi phi tưởng. Ý nghĩa là trong mỗi hình thức thân thể còn một tí gì hiện hữu thì cũng còn là cái sự có mặt của mình, những nỗi khổ niềm đau.
Nhớ nha, trên cái này, trên người một cái này, sau với vị xấu lắm mà nó ra với một chỗ bà con mình. Nên là người Việt sợ thật, ngoài đời sẽ sách vào đạo sở kinh không dám đọc, mà đọc không hiểu thì nó chán, mà nói càng chán mấy càng không, mà nó càng không gặp thì nó càng không hiểu, mà nó là không hiểu gì nghe nó kênh nó gần trán này khác. Như vậy nó cứ vòng trong vòng như vậy.
Rồi tiếp theo đó là cái kinh Vu Lan, trong bản tiếng Việt có thể gọi là kim tân bản tân kim, đi lên kệ anh tên gì cũng được. Trần Thị Kim Mỹ chỉ ký ý nghĩa lát nghe đang vẫn tôi để được chín thái lát để kiện đi lá rồi. Đã xe ở trong chính bạn thì nó nhẹ thêm kính bạn, chị nói là có thằng lần nữa thấy tôi mở tại Vinpearl rồi tôn dạ Kim Lan đến cái tô mới hỏi ngài là vì đâu mà khi mà Thế Tôn nhập diệt rồi Niết Bàn đó thì giáo pháp tồn tại lâu dài hoặc là bị nhanh chóng biến mất ở nơi nào.
Chị hỏi như vậy trong diễn đàn mới như vậy thôi, nhưng mình tên dữ vậy cho biết rằng đó là ngài Kimlai, trước khi ngài đến hỏi bằng cái con nỗi này, chị ngày cả lần tôi Vỹ thành công có được cái túc mạng minh, ngài mới nhớ lại, nhớ lại nói chuyện xưa. Ở đó là trong đời Đức Phật, Đức Phật gì ta, để phong cách Bắc trong đời của người chơi trong trước nha, chứ ở đời Đức Phật là cách phát thì là đúng rồi.
Nữa đấy, ai rồi giọt mưa cuối mùa hay quá. Trong đây nó có một cái chữ rất là, hai cái chữ này nó không giọt mưa, lấy lại giùm tôi nha, kết quả không. Tôi phải cài đúng rồi, ở trong cái đoạn 10 201 có qua lấy dùm tôi cái chữ rồi anh là xa sách lô sắc cắt cái cà ri dai đựng tay, tức là ngài Kimlai này trước khi ngài hỏi Đức Phật cái câu hỏi này thì ngài cả đã là một vị thì sao chứng được thuốc bạn bên ngài nhớ là anh là cái lúc mà giáo pháp của Đức Phật cây nhất là sắc mẹ cắt cái là cái thời Mạt Pháp.
Chữa là được rồi, chống trộm xa sang ngủ có nghĩa là do mà có nghĩa là tăng ngoại, có nghĩa là sa sút, là suy giảm, là sắp sửa tiêu dùng. Trà xanh lô sắc, a sách có nghĩa là cái thời Mạt Pháp, tức thời Mạt Pháp. Nhớ nha, cài đặt App Center con nhiều từ Pali cũng có nghĩa này chứ không phải chỉ có một chữ này không. Bữa nay không chửi tao cho nó sang Nga, còn nhiều từ ly cũng có nghĩa này, nhưng mà chỗ này thì có thì các ngài dùng cái chữ xa 6 lô với là xa xa mát thành Osaka nhé. Còn ca lát là thời, thời điểm, thời gian.
Có tiền ngài nhớ là lúc mà giáp đó bà cây viết mà kêu trời sắp yêu chồng thì nghe, là một vị tỳ kheo đau lòng quá, thấy đau lòng ghé cảng mà đi đâu cũng không nghe người ta nói với pháp nữa, toàn những tào lao không, thấy người học pháp không, thấy người thuyết pháp không, thấy người hành pháp không, thấy người hiểu pháp không. Em bỏ lên núi, ngài làm cái thai, ngài leo lên trên một cái chỗ mỏm đá cheo leo để ngài tu rồi bỏ sát rồi nó nhớ nha.
Cho nên hôm nay đó, khi mà ngài nghỉ nên gặp Đức Phật Thích Ca Mâu Ni, ngài đi xuất gia, ngài đắc thiền có thành công có túc mạng minh, nhớ là chuyện xưa ngài mới hỏi, cái nó vào lạy Phật, ngài mới hỏi là ngài nhớ thì Facebook một ngày trước ngài đã từng tu hành trong các loại Mạt Pháp như vậy đó. Chơi nhà vào ngày mới bật chứ gì đâu mà cũng là giáo án chữ Phật, mà sao mà mình làm sao mình để cho dấu phát có thể trường tồn.
vào ngày mới bậc Đạo Sư chứ gì đâu, mà cũng là giáo pháp của Phật, mà sao mình làm sao mình để cho chánh pháp có thể trường tồn, tồn tại lâu dài với chúng sinh. Rồi nếu mà mình phải làm gì mà khiến cho chánh pháp sắp mất, thì ở đây ngài dạy người này về, ngài nói là đây là những nguyên nhân.
Ở đây nó là các đệ tử tăng tục, tăng tục nghĩa là cư sĩ đó, không có tôn kính bậc Đạo Sư, không có tôn kính với chánh pháp, không kính chúng tăng, không tôn kính học pháp và không tôn kính lẫn nhau. Thì cái này không giải thích gì bà con, có người cho rằng mình phải hiểu, còn có người thì có thể không hiểu thế nào là tôn kính.
Hoạt động riêng các vị có nhớ, chắc nghĩa gì, trong tháng 12 này chúng ta sẽ có cái quyển kinh nghiệm về quán. Hay thì trong đó có thể đó là những cái vấn đề giáo lý mà tôi cho là thiết thân, tối yếu, cốt tử, rất cần thiết cho một người tu tìm hiểu Phật Pháp đã đành, nên cho cả hàng cư sĩ ở những xứ Nam tông này.
Trong đó nó chưa có, liệt kê một loạt những cái điều, những cái vấn đề mà mình đã học trong lớp kinh bạn này. Ví dụ như những điều kiện nào mà hỗ trợ cho cái niềm tin, điều kiện nào hỗ trợ cho chánh niệm, điều kiện nào hỗ trợ cho khả năng định tâm và cho trí tuệ. Đặc biệt như vậy đó.
Thì ở đây các vị trí làm nữa, là cho trong những cái điều kiện hỗ trợ cho đức tin, hỗ trợ cho niệm, chánh chi, nó có một điều thế này, là tìm hiểu giáo lý về Thế Tôn, về giáo pháp, về duy tân tuyển. Mỗi lần mình nghĩ tới Đức Phật làm mình thấy hoan hỷ, giận người. Mỗi lần mình nghĩ đến cái diệu dụng công năng của chánh pháp, mình hoan hỷ, giận người. Mình nghĩ đến cái gọi là thánh chúng của Thế Tôn, mình hoan hỷ, giận người, thì cái đó là mình nó thành tựu được niệm, chánh chi.
Còn ở đây cái tôn kính bậc Đạo Sư, làm thế nào chúng ta phải học giáo lý cho đến mức độ mà bất kỳ lúc nào, nghe nhanh giùm tôi cái này nha, tôn kính Đạo Sư có nghĩa là chúng ta có học giáo lý cho nó cái mức mà bất cứ khi nào, ở bất cứ chỗ nào, nơi nào, chỗ nào, lúc nào, chúng ta nghĩ đến ngài thì mình dễ dàng có cảm giác rằng mình đang ngồi trước mặt ngài và ngài đang ngồi trước mặt mình. Thấy như vậy mới được gọi là tôn kính bậc Đạo Sư.
Ở đây có một kinh nghiệm nhỏ xíu để bà con bỏ túi cho vui, nhưng mà vô cùng cần thiết. Bỏ túi cho vui nhưng mà vô cùng cần thiết, là có nhiều người hỏi coi về chuyện sự có tin cái chuyện mình thờ Phật mình không sợ ma, mình đeo tượng mình không sợ ma không. Thì tôi nói rằng, nó Đức Phật còn bị ma nó phá mà, lát mình học tới bài kinh nó nè nha. Nói gì mà Phật còn bị ma, Thế Tôn mà còn không có sợ. Còn mình thì mình tưởng tượng coi ma nó còn sát mày, nói gì mình mà làm, mà nó nhát đây nào, mà nó phát nó bệnh gì nó cử hay không.
Nhưng mà nói như vậy không có nghĩa là quyền không. Tôi nói có chứ, Đức Phật ảnh ma có thể vẫn sáng, nhưng mà tôi tin thờ Phật đúng cách thì không còn phải ma nữa, nó phá trại cha nó. Nghe kể chuyện ma có phá hay không, nó không quan trọng, mà cái quan trọng là ta có sợ đây không, cái đó được quan tâm, nhớ nha.
Thì đây là kinh nghiệm, kinh nghiệm bằng vàng đó, là khi nào mà trước bàn thờ Phật mình không dám nghĩ bậy làm bậy nha. Trước bàn thờ Phật mà mình không dám nghĩ bậy làm bậy, mình có cảm giác là ngài đang rất mặc mình. Thì khi mình trước bàn Phật mà mình không dám nghĩ bậy nói bậy làm bậy, thì mai này có cái dại hại gì mình chỉ cần mình nhìn lên
mình trước bàn Phật mà mình không dám nghĩ bậy, nói bậy, làm bậy. Vậy thì mai này có cái dại hại gì, mình chỉ cần mình nhìn lên, hoặc là mình bước vào cái gian thờ mình nhìn lên là mình thấy vững vàng.
Còn năm nay mình thỉnh cho vui một bức tượng thiệt là đẹp và đắt tiền cho bằng chị bằng em, kiếm cho một cặp đèn special sake, em sang lên, rồi thờ Phật như là một cái kiểu kể là trang trí nội thất, kiểu thời thượng. Ngày mai kia mày có cái lòng sân hận, có cái cảm giác cô đơn buồn, bước vào cái gian lòng sân quê giảm đi tí.
Nhưng nếu mình thờ bằng cái kiến thức giáo lý của người Phật tử, mỗi lần lạy Phật là lạy với tất cả tấm lòng kính thương và tri ân tột độ đối với Ngài. Trước mặt tượng Phật, cái hình Phật, mình không dám nghĩ bậy, làm bậy. Thì khi đó thờ như vậy nó là con đường tới nơi phải tới, chỉ thấy cái chí tới mến rồi đó. Thờ như vậy đó thì nó mới trọn vẹn.
Còn cái chuyện đeo, đừng, bạn ơi, tôi trăm ngàn vạn lần can là dẹp đi, đừng có đem ký tới việc tới một ngàn lý do, cứ nhất quyết đeo tượng mình trên người. Ấn tượng dễ bị mình lãng quên nhất. Theo Phật có nghĩa là mình đeo, có nghĩa là mình phải mang Ngài vào tất cả những nơi chốn cực kỳ bất tịnh. Và chưa kể là khi mình đeo bức tượng Ngài trên người mình, thân mình bất tịnh rồi, mình mang vào trong những chỗ bất tịnh, và nhiều khi mình mang Ngài đi làm những chuyện bất tịnh.
Ghê tôi nói nè nha. Cho nên là đeo để rồi biến tượng nó là bức tượng dễ bị lãng quên nhất. Và đồng thời mình mang Ngài vào những chỗ bất tịnh, và bắt Ngài chứng kiến việc làm bất tịnh, nhìn thấy những nơi chốn bất tịnh thì vậy có nên hay không. Trăm lần không, ngàn lần không, bạn nhớ nha.
Chân thành tôn kính bậc Đạo sư ở đây có nghĩa là phải học hiểu giáo lý đến cái mức độ mà khi càng nghĩ tới Ngài thì mình có cảm giác như Ngài đang trước mặt mình, mình quỳ trước Ngài. Đó gọi là lòng tôn kính. Tôn kính do hiểu, chứ không phải là do nghe tăng ni hù dọa. Phải tôn kính là do mình hiểu được Ngài, Ngài đã vì mình, vì chúng sanh mà Ngài đã phải máu lệ vô số kiếp sanh tử. Khi thành Phật rồi, Ngài giác ngộ tất cả mọi thứ ở đời, cái gì Ngài cũng biết, ai Ngài cũng thương. Đức lành nào Ngài cũng có hết. Thì phải lạy Phật như vậy đó nha.
Giáo lý càng nhiều thì mình hiểu và càng sâu, càng rộng. Cái lòng kính thương và tri ân nó mới bao la vô bờ. Nhớ nha.
Rồi với Chánh pháp cũng vậy. Chánh pháp không phải là những lời kinh nào huyền diệu xa vời mông lung huyền hoặc cũng phải, mà chính là cái đạo sống, là cái lẽ sống, là các nguyên tắc sống, là các chuẩn mực sống, để mà mình theo đó mà làm cho mình trở nên tốt hơn, an lạc hơn, và phải những người quanh ta cũng được tốt hơn, được an lạc hơn. Đó, mình hiểu Chánh pháp như vậy đó.
Và cái lòng tôn kính Chánh pháp ở chúng ta như thế nào thì hoàn toàn tùy thuộc vào cái khả năng hiểu biết và nhận thức của chúng ta đối với giáo lý nha. Dốt đặc như cán cuốc, kiến thức trệu trạo như là cái lá me, thì coi như làm sao mà mình có thể đối với Chánh pháp bằng một cái lòng tôn kính được. Các vị biết không.
Tại sao mà tôi hay nói, kể chuyện bà cô làm gì làm phải có buồn. Cái khái niệm về Tứ Đế, phải hiểu được mọi thứ là khổ thì mình mới thấy được cái Chánh pháp là đáng quý ở chỗ nào. Chánh pháp là cái con đường mà nó Phật dạy, mình thu được bao nhiêu thì bớt khổ bấy nhiêu nha. Nhớ đó.
đáng quý ở chỗ nào? Chánh pháp là con đường mà Phật dạy, mình thu được bao nhiêu thì bớt khổ bấy nhiêu. Nhớ, đối với chánh pháp, đêm đêm mới quỳ lạy Phật, nhớ cái đó. Phật là người đã thoát khổ và đã hành trì con đường ấy. Bản thân Như Lai cũng vậy, còn chánh pháp chính là cái nguyên tắc hành trì để không còn khổ nữa.
Dầu chư Phật ba đời mười phương hay là người đệ tử nhỏ nhất của các Ngài cũng phải hành trì con đường ấy để thoát khổ, thì con đường ấy được gọi là chánh pháp. Còn Thánh chúng đệ tử, chữ tăng, là những người đã hành trì cái con đường đó qua lời dạy của vị Phật, và đã hành trì thành công, thành tựu. Còn như mình thì chưa được gọi là Thánh chúng đâu, nha.
Chúng ta phải nhớ rằng đâu đó dưới gầm trời này và trong vô lượng vũ trụ hiện đã, đang và sẽ có vô số Thánh chúng của chư Phật ba đời mười phương, những người lắng nghe chư Phật thuyết minh chánh pháp và thực hiện đúng mức để không còn tiếp tục mê nằm điên đảo mộng tưởng nữa.
Điên đảo mộng tưởng là sao? Là trong cái vô thường thấy rõ nó là vô thường, trong cái khổ biết rõ nó là khổ, trong cái vô ngã biết rõ nó là vô ngã, trong cái bất tịnh biết nó là bất tịnh, thì nó gọi là chánh kiến.
Người cư sĩ mà có thờ Phật như vậy đó, có thờ lạy Tam Bảo như vậy mới được gọi là cung kính Tăng, cung kính Phật, phải cung kính chánh pháp. Còn đằng này mình chỉ thấy trọc lóc, y vàng khè là quỳ lạy. Kiểu gì nó đó là Phước, đó là Phước điền, đó là ruộng Phước thì kẹt quá. Mình đến với nhau dễ quá, mai này mình cũng bỏ nhau dễ lắm.
Cái gì? Tiếc. Sao mình không học giáo lý? Mình lạy Phật một cách đơn giản, mình lại không thầy tu Ly một cách đơn giản, mai mình cũng liều bỏ. Tâm bạn cảm thấy cô đơn giản, mình muốn cưới nhau đừng nói tìm hiểu nhau, để mai này mất nhau rồi mình vẫn còn tiếp tục nhớ nhau. Còn tìm hiểu nhau, cưới nhau sớm muộn, dễ dàng mất nhau như đã dễ dàng lấy nhau.
Vậy thì anh sẽ biến mất sau khi bắt đầu. Sự chia rẽ thứ nhất là không tôn kính đạo sư đúng cách. Cảm ứng giùm tôi cái thiết là không có tôn kính đạo sư đúng cách. Thứ hai là không tôn kính Tăng. Thứ ba là không tôn kính đoàn thể Thánh chúng đúng cách. Cái thứ ba là không tôn trọng cái học pháp đúng cách.
Lặp lại lần thứ ba: cái số ba là không tôn kính Thánh chúng Tăng già một cách đúng cách. Thứ tư là không tôn kính cái học pháp một cách đúng cách. Là sao? Có nghĩa là dầu có tin Phật, giàu tin Pháp giàu lắm, nhưng mà cái điều thứ tư này thiếu là coi như zero.
Có nghĩa là mình phải có niềm tin. Bộ Công an, bộ phận phát thanh phát lại trên người, nó dạy cho mình con đường thoát khổ. Ngài đã thành thì có vô lượng vị cổ đã thoát khổ và đã dạy con đường thoát khổ, và chánh pháp là con đường ấy, con đường thoát khổ. Bản thân của con đường thoát khổ và chúng Tăng là người đã sang thì con đường ấy qua sự hướng dẫn của vị Phật, dầu trực tiếp.
Còn cái học giới là gì? Là tùy vào thế giới phẩm mà mình lại thọ trì được bao nhiêu và kiểu nào. Ở người cư sĩ, tam học của người cư sĩ là Ngũ giới, Bát giới, lấy đó làm nền tảng để tu tập Chỉ Quán, mới gọi là tam học ở người cư sĩ. Ở người xuất gia, Tỳ kheo giữ với Sa di giữ Sa di giới, Tỳ kheo lấy cái nĩa tu tập Chỉ Quán thì cái này được gọi là tam học của người xuất gia. Nhớ nha.
Cho nên nó lập chân Phật kín, Phật, thương Phật, kính Pháp, kính Pháp, lễ tôn kính Pháp, tôn kính chư Tăng, kính Tưởng, chư Tăng, nhưng mà còn cả thứ
Phật, kính Pháp, Tăng, phải trinh sát kinh Pháp, nhẹ tôn kính Pháp, con kính chư tăng. Nhưng mà còn cái thứ tư này nè, là phải dốc sức hành trì học pháp. Tâm học theo khả năng, theo các điều kiện hiện có của mình. Là cư sĩ thì cũng phải có cái tâm học của người cư sĩ, người xuất gia phải có tấm lòng của người xuất gia. Nhớ nha. Chỉ có niềm tin suông thì chưa đi đến đâu hết.
Tôi tin bác sĩ, tôi tin cái bằng dược sĩ, tôi tin cái nhà thuốc, tôi tin cái bệnh viện, tin tưởng vào các nền y học hiện đại, tôi tin vào các thiết bị y khoa. Tôi tin, nhưng mà bản thân tôi thì không có làm tốt những cái lời hướng dẫn của bác sĩ. Thuốc mỗi ngày uống bảy bữa, uống bữa không, liều lượng thì lắc lắc vấn đề, khi bấm còi làm biếng đi chơi với mấy đứa. Duyên này ăn uống gì không có kiêng khem tiết chế gì hết, rượu chè cứ phải máy, thì còn khuya mới hết bệnh, nhớ nha.
Cho nên cái gì, ba cái đầu là tôn kính Tam Bảo đúng cách. Mà cái thứ tư nó là hành trì đúng cách. Sửa, người khác, thứ tư là hành trì đúng cách, ý thức được cái giá trị của Tam Bảo. Cái thứ năm là gì? Có hành động tương kính lẫn nhau.
Bốn điều đầu là ghê gớm, là đặt bóng từ đầu đi, là tinh hoa, là cốt lõi, là xương máu, là cốt tủy của đời sống giải thoát. Nhưng mà còn có điều thứ năm để cảnh sao đó, là lòng tương kính lẫn nhau. Phật không còn nữa, Chánh Pháp thì vô hình trừu tượng, Tăng chỉ vốn dĩ lẩn khuất, ẩn khuất, hằng xuất ngay trong nội bộ con người. Nếu mà chư Tăng không còn thì còn Chánh Pháp. Vì sao? Cho nên Chánh Pháp có hay không là ở mỗi người, hãy có mỗi con người. Mà bây giờ mình làm mình phải không còn, chỉ còn như một sạc, mà làm sao hết khác.
Sáu chín là những gì mà thể hiện qua mỗi cá nhân, người xuất gia hay là cư sĩ nha. Mà nếu mà chúng Tăng không còn tương kính lẫn nhau thì giáo pháp rơi vào tình trạng đại loại Đức Phật tên dậy rằng. Chắc bây giờ đi xuất gia không còn cha mẹ, anh em thân quyến nữa, chỉ có cách tương kính lẫn nhau. Tương kính bằng cách nào?
Này các Tỳ-kheo, hãy trả lời câu hỏi này. Nếu giữa một hội chúng Tỳ-kheo đông đảo, nhiều vị, mà chỉ có một chỗ ngồi duy nhất, thì chỗ ngồi ấy các ngươi sẽ dành cho ai? Dùng cơm rồi còn nghe không ta? Rồi nghe không? Điện thoại Facebook cho bông tào lao rồi.
Tôi nhắc lại này, cái gì? Tỳ-kheo ra các, như bão sóng, tương kính lẫn nhau. Của việc ngày nào chúng Tăng còn tương kính, giáo pháp sẽ cường thịnh, không suy giảm. Đường em ấy nhồi, tương kính làm sao? Nếu mà giữa một hội chúng Tỳ-kheo đông nút, gồm nhiều vị, hàng chục, hàng trăm, hàng ngàn vị, mà chỉ có một chỗ ngồi duy nhất, thì chỗ ngồi ấy các ngươi sẽ dành cho ai?
Thì trong đó có một số vị Tỳ-kheo nó đập chết luôn, chỗ ngồi ấy theo con nên để dành cho những vị nào có một cái xuất thân cao quý nhất. Thí dụ như là mọi xuất thân từ trong hầu khanh tướng, đại gia phú thượng phú nào, nói chung là cái ra thấy ghê gớm nhất, ở ngoài đã quen rồi trên đầu người ta rồi, sao nó lại đi tu bạc. Mọi người mà nó sắp mà cũng xóa, tới chung là mẹ của giai cấp xã hội đó. Có số vị nó đặt cái tôn chỗ ngồi, nó bảo nghĩa lên dành cho mấy nguyên thăm kinh điển tiếng tăm lừng lẫy. Có vị gì nữa? Vĩnh Hưng dành cho những vị đắc chính thần thông, riêng định, bởi vì những khác.
Anh thử tám tháng nhưng mấy chai, có thằng không nhìn thấy. Đừng có vị nó chủ ngồi đến tin, dành cho vị A-la-hán, khổ hay trời mới biết cha nào mà nó ra nhé truyền hình. Rất nhiều ý kiến được đưa ra, các Tỳ-kheo. Cuối cùng Đức Phật dạy: Này các vì sao các
Cha nào mà nó ra nhé. Truyền hình, rất nhiều ý kiến được đưa ra. Các tỳ khưu cuối cùng Đức Phật dạy: này các vị, các ngươi vẫn nhớ là trong những trường hợp ấy, cái chỗ ngồi ấy nên dành cho các vị nào lớn hạ nhất.
Ở đây cả hai người đều tào lao. Vị Nguyễn thứ nhất trả lời là dành cho cha nào có vóc dáng cao lớn, vị nào có rất nhiều... cho hỏi cái vị tôi nè, Thoại Khanh tôi mà, bây giờ cái việc là tôi xuất hiện trước mặt các vị trời, biết tôi cũng y áo chỉnh tề, cặp mắt cũng điên zin zin remix nha. Dạo này có một người nói dành cho cha nào dài yếu nhất.
Như vậy, hóa ra giáo pháp này dành cho nó xin homesman trai, cái dưỡng lão. Chồng không phải chỗ dưỡng lão, mà cái chốn đó em ạ, anh dành cho vị trí cao hạ lâu nhất. Vì đó chính là trật tự của thánh chúng, nó là trật tự của Tăng đoàn, đàn vị đó pháp để không bị loạn. Bởi vì trai có xuất thân thế nào đi nữa, cho có đắp y cái giống gì đi nữa, thì chỉ có trời biết, rồi bởi vì chẳng nói với nhau.
Tôi mở ngoặc tôi nói thêm cái này cho chúng ném đá đi, tôi đã đậu cái mũ bảo hiểm rồi. Cho nên bắt đầu từ giờ này các vị tưởng tượng, nếu mà đắc thiệt đó, thì có cha nào đi xì: tao cho mày biết mình nát không. Câu chuyện vị nước nổi, nếu mà đắc thiệt, cái ra mà nó kìa, thì chả không có khoe. Màn cha nào khoái khoe, đường cho nó chữ đắc vậy chơi.
Cái đạo mà nó quấy rỡ, khi mà cũng ngửi thấy với bị hi hi đắp cầu gì đấy dở. Cái người mà có ý khoe là người đó không có gì vậy để khoe. Mà cái người có cái để khoe thì không còn muốn khoe nữa. Là vì sao? Vì có cái để ý anh nghe nữa, bởi vì cái đáng khoe nhất chính là cái tánh không muốn khoe.
Trong cái đạo mình, cái mà đáng để mình quay lại chính là cái tánh không có muốn khoe. Cái tâm đó là cái mà đáng để nói trở lại. Cho nên người đau lòng trên mạng muốn khoe tùm lum là nó không có cái gì cho nó khoe. Mà cái người có cái để khoe thì nó không muốn khoe nữa. Là bởi vì sao? Vì cái mà đáng khoe chính là cái lòng không muốn khoe.
Sáng hôm nay mà tôi gặp nó nhiều, bố mình đi tao về trời sống nghĩ than thứ tiền của lạnh xương sống quá. Cầm cây không lâu, có gặp một người nói với tôi: bé này mà tôi giờ mình cái mặt với bà đó cũng không biết suy nghĩ sao. Quyển sách từ ngày có nghe thư giãn rồi bây giờ buông, phải khiêm tốn thôi. Bây giờ không lấy cái chồng tiền trước đó, là con bỏ hết, bây giờ tôi quay lại cái thằng sao gì cho nó nó nghe.
Mà mình tu kiểu mà khiêm tốn nha, có nói bác nổ cái tôi mà nó phải nghe ạ. Bây giờ báo chí quay về với chú trong cái sơ thiền, phải bị nghĩ tôi có bạn về cộng sản phẩm của cả hai không. Mà bảo tới cái sơ thiền đó, là nó là kỳ biến thành giấy mà mạ trong túi mà thò vô tới lúc, trang sao tiền là gì. Là anh phải bỏ năm chuyện trước, năm vùng anh không có đam mê, không mất mạng, anh làm chủ được cái chuyện buồn ngủ, em làm chủ được trạo hối, hoài nghi, anh làm chủ được, tiết chế được năm triền, anh thành tựu năm chi thiền.
Anh nói là đắc, mà cái vị đó nếu mà tắt thở mình sao, thì dưới mất thì gì vậy con? Cái không phải có thể mà chắc chắn có. Xong rồi, tới phạm khiêm sao thì có tuổi thật, họ tối thiểu là một phần ba đại. Bị cái gì vướng mà đang này phải cứ đi mãi không về, là tôi đặt tầm lâm Đà Lạt, có người em muốn đắc tiền của luôn cái giấy chứng chỉ sau cái khác là cứ về đó là thì nghỉ luôn. Nghỉ quận 2 thành phố Hồ Chí Minh, là cứ theo đuổi một thời gian thì có chứng chỉ luôn. Tân nào chừng nào là có nguồn lên là lên coi hết, thì có bị tưởng tưởng.
Cứ theo đuổi một thời gian thì có chứng chỉ luôn. Tăng nào chừng nào có nguồn lên là lên, coi hết thì có bị tưởng tượng đi. Cho nên nó chỉ có mực, chắc là nói một cái là không nghe sửa được. Nhưng nó lên cái chỗ ngồi ấy không phải dành cho người xuất thân từ gia thế ghê gớm, mà cũng không phải dành cho người được đắp trứng cái này cái kia, mà phải dành cho một cá nhân thành tựu cái điều mà có cũng phải nhìn thấy, đó là cái vị trưởng lão.
Còn nếu mà nó dành cho mấy cái này đắt, cái kia đắt thì Phật pháp coi đại loại là bởi vì thời Đức Phật còn thì có vị đắng này, vị đắng kia, nhưng mà Phật mất rồi thì trời ơi, ai nói cái gì trái mà cũng tự cho mình đắt hết, là cái chỗ với ai ngồi, em tưởng mười hai nhậu. Cho nên cái tương kính lên đây là sự tôn kính dựa trên trí tuệ, tương kính phải dựa trên kinh điển. Mà ngày nào chúng tăng còn tôn kính lẫn nhau, còn quý, còn dễ, còn trọng, nhân giáp chưa có loạn.
Giải lần này, trước khi nào mà thành tựu được năm cái điều đó thì giáo pháp của người Thánh A La Hán sẽ tồn tại lâu dài ở đời cho chúng sinh. Nhưng ngược lại, ngày nào mà năm điều ấy không được biết đến trong hàng tỳ kheo tăng, kể từ khi đó giáo pháp của các Đức Như Lai sẽ nhanh chóng biến mất ở đời.
Cái bài kinh này không có phải là nhẹ lắm rồi, nó cái gì nặng lắm rồi. Chúng mình nói về cái tình trạng chánh pháp, nhưng chắc đã nói lên cái nhân chánh pháp mà mau hơn là lâu quá đời, mà nó rất tin. Đại chúng ta nhìn vào đây để chúng ta sẽ thấy được cái tình trạng Phật giáo thế giới nói chung và Phật giáo tình em hiện giờ đang trong tình trạng thế nào, thì mình nói mình cái vô tư thôi, tôi phải vì mình không có ai nghe đâu mà sợ.
Như xứ Thái Lan, các tiêu chuẩn của tác phẩm của mình theo tôi được biết không quan trọng bằng những hoạt động cụ thể của một cái vị trưởng lão. Vị nào mà đệ tử đại gia nhiều, vị nào có những hoạt động xã hội, mà anh chỉ cần có những đóng góp cụ thể nhìn vào cũng thấy, vị nào tiến tâm ai nghe tới cũng biết, thì vị đó rất dễ dàng có được một vị trí quan trọng trong xã hội. Đồng lịch sống đạt, không có đồng trưởng lão làng xã hội đâu, mình khoan quy ngày nào quyết định vận mệnh của tăng-già.
Phải mà cái điều kiện, các tiêu chuẩn vô đang ngồi ở trong cái hội đồng ấy buồn hay không có là pháp luật, có phải là sẵn hàng mà lại là những hoạt động cụ thể mang tính xã hội của cá nhân vị tưởng. Là mấy rồi cả thích là anh cũng vậy, vị nào mà có đệ tử đông, vị nào có học vị, vị có đóng góp cụ thể, điều trị đó, gửi lời sớm muộn gì cũng phải có một vị trí trong giáo hội, trong các hàng ngũ giáo phẩm xuất sắc.
Rồi tôi e rằng nó Phật giáo Thái và Phật giáo Lào, Phật giáo Miến, Phật giáo Campuchia cũng không nằm ngoài ngoại lệ. Toàn bộ nhất Việt Nam thì tôi xin cúi đầu im lặng.
Lại thị trấn, tao thấy rằng nó ngày xưa đó cái chữ mỹ nhân nó không có chỉ cho người đẹp. Trong cái gì cũng phải cái điện thoại cương thi trước, Khổng Tử kêu mỹ nhân, nó chỉ trên một quân. Mỹ nhân là người thành tựu những đức, mà thì nó đứng đẹp như là nhân, nghĩa, lễ, trí. Nhưng mà từ từ thì kiểu quân tử được định nghĩa khác đi, vận chuyển mỹ nhân bây giờ chỉ còn dành để gọi cho người đẹp thật.
Youtube chỉ trong vận tốc của nghị quyết quyết định gì về, gọi là trưởng lão hay là hiền ký, ở trong cái buổi đầu, buổi đầu vắng Phật, cứ định nghĩa cả nhà ở những vị nhà được xem là cha, là thầy của tâm chú, thì được hiểu theo nghĩa khác với
Đầu vắng pháp cứ. Định nghĩa cả nhà, ở những vị được xem là cha, là thầy của tâm chú thì được hiểu theo nghĩa khác, với những tiêu chuẩn, với những chứng minh không có giống như xưa, nhớ nha.
Cho nên có lần đó có người hỏi cái bí quyết để ổn định gia đình, thì cũng tưởng dài, xài có một chữ đó là chính danh. Có nghĩa là đời này được cái vận sơn gì thì có xứng đáng. Một cách chính xác, với cái gì trên đó, sẽ giới không các loại phú, thành vua cho ra vua, cha cha con con, cha ra cha con ra con, chồng ra chồng vợ ra vợ, cha cha mẹ mẹ con ra con. Thì thế giới cũng có gọi, gom hết những điều ấy lại còn chữ thôi, tốt là một chuyện gọn gàng thôi, đó là chữ chính danh, nhớ nha.
Cái nó phải với con người công bằng, ngược lại thì nó sẽ nở và có hoàn cảnh đáng buồn. Như trong một câu danh ngôn của thầy theo dõi như thế, mình kết quả của các con người thật của em, nên nó quan trọng hơn là các binh thí sinh đức. Nghĩa là cái gì tiến tâm mà cuộc đời nói dáng em bên anh ban tặng cho anh, bởi vì có người thật của anh đó chính là anh. Còn nick tiếng tăm mà cái danh vị mà cuộc đời nó cao cho anh, nó chỉ là cái áo khoác lên người của anh, nó chỉ là những gì mà người ta nghĩ về anh chứ không phải là con người của anh, nhớ nha.
Cho nên hôm nay chúng ta học kinh này để chúng ta ôn lại một số điều Đông Tây Kim Cổ trong và ngoài đạo, để nó lại mình, để nhìn sang đạo để xem mình phải làm gì, mà mình sẽ ra sao nói với chính mình người đạo.
Tiếp theo lời kinh đoạn 202 nhé. Tỳ kheo lợi ngày gần đây trên thẻ, ngay đó là có năm lợi ích của một người nghe pháp.
Điều thứ nhất là nghe cái điều chưa được nghe.
Cái này lại nói với những điều được nghe, thì có như mình bổ sung thêm, bổ sung thêm cái điều được nghe. Có nghĩa là nó có rắn cắn mà nó bên mình nghe chưa có rõ, mình nhớ chưa có kỹ, thì bây giờ mình nghe pháp thường đó, thì cái bổ sung cái điều được nghe cho nó.
Cái năm mối lợi ích của người dân pháp thường xuyên, kiểu thứ nhất đó là nghe được nghe cái điều chưa từng nghe.
Trữ tình biết điều thứ hai là bổ sung cho những cái đẹp.
Cái thứ ba đây về pháp từ nó giúp cho mình bớt được nhiều hoang mang nghi hoặc, nhờ vịt.
Cái thứ tư đến là nó cũng cố cái chính kiến của mình. Bởi vì tin nói với chính là cái đôi chân, giới chính là cái đôi chân của một người đi đường, nhưng mà tí nữa chính là cặp mắt người đi đường đi. Kiến nó cũng là một phần của trí, để vị trí có ba, vì lý do nghe, vô nghĩ và do tu. Cho nên nó lại mình nghe pháp ấy cũng là một trong ba vị trí để làm cho chích cái huệ nhãn đó mình nó sáng lên.
Cho nên nó có năm cái đều là của một người yêu cách. Một lần nghe được cái điều chưa nghe, hay là cũng cố xác định bổ sung cái điều đã được nghe. Thứ ba là chấm dứt được cái điểm hoài nghi. Thứ tư đó nè coi như là hỗ trợ sáng kiến. Mà cái thứ năm là có được niềm vui trong chánh pháp.
Nghe pháp thường mình có được những cái niềm vui mà không thể có được từ vật chất, không thể có được từ những các trò giải trí của bên ngoài. Ví dụ như ăn nhậu, câu cá, săn bắn, trượt tuyết, khe du lịch, mua sắm. Những cái niềm vui nó không giống với niềm vui của người được tiếp thêm một vấn đề giáo lý. Và kỷ niệm vui của một người học anh không giống niềm vui mà cha mẹ vợ chồng con cái bạn bè, thức ăn thức uống, các phương tiện ứng phụ có thể đem lại cho mình. Cái niềm vui của một người mà hiểu rõ mình.
Cái bạn bè, thức ăn thức uống, các phương tiện ứng phụ có thể đem lại cho mình cái niềm vui của một người hiểu rõ mình là ai, ở đâu, mình từ đâu tới, mình sẽ về đâu, và bây giờ mình nên làm gì. Chỉ niềm vui ấy lạ lùng lắm.
Khi mình càng lúc càng nhận rõ mình là ai, mình sẽ về đâu, từ đâu mình tới, mình đang làm gì, thì mình thấy mọi thứ. Mình nhìn trời, nhìn đất, nhìn cây cỏ, nhìn phố xá, nhìn núi rừng, nhìn sông, nhìn hồ khác đi. Bởi vì thế giới này mới chính là những gì mình cảm thấy đó.
Cái tầm nhìn của anh tới đâu thì thế giới này nó rộng và hẹp đến đó. Chánh pháp chính là cái con đường khai mở cái tầm nhìn của mình cho nó xa hơn, sâu hơn, cao hơn.
Bây giờ chúc các bạn một ngày vui. Ngày mai chúng tôi đi Tokyo vào Đại Lễ Hoa Đăng đó, mong có wi-fi để chúng ta tiếp tục gặp nhau. Chúng ta còn một loại kinh rất là thú vị. Và tôi vui là vì chúng ta đã đi hết một nửa, gần một nửa, đi được 2/5 cái Tăng Chi Bộ Kinh.
Tình anh ráng chờ đợi, xong để giúp cho tôi, phải giúp cho tôi, mà giúp cho chúng ta. Nhớ sống con đường cổ tích của biển và mùa. Hỏi chúng ta sẽ có ít nhất là 3 tháng mỗi năm và tối đa là 6 tháng mỗi năm chúng ta sẽ gặp mặt, học với hệ thống bài học mới, giảng và làm việc với nhau những bài kinh này. Của ngươi, nhìn mặt tôi và tôi nhìn mặt quý vị, thay vì bây giờ ngàn dặm sơn khê thấy nhau qua những hàng chữ.
Tôi mong là mỗi năm từ 3 cho tới 6 tháng sẽ cùng gặp gỡ bà con tại cái tứ xứ đó. Xách túi lên đi, hành trình pháp với tiền sư buồn chán sắp về, trở về gặp chúng tôi. Chúng ta sẽ có mùa tứ xứ mát lạnh, sinh hoạt của Việt Nam xuất các nhiệm kỳ phương.