Các vị có nghe không? Dạ rồi. Hôm nay mình có lẽ phải trở lại một chút bài năm học giới. Bài này trở lại chỗ ngài Minh Châu dịch là “năm học pháp”. Nhiều bà con nghe chữ này thấy lạ, nhưng chữ ấy cũng có thể dịch là ngũ giới, không sai. Bởi vì sikkhāpada là điều học, là học giới.
Chỗ này ngài Minh Châu dịch là “năm học pháp”, nghe hơi lạ. Cho gọn thì mình có thể gọi là ngũ giới. Cái này tôi nhớ kỳ rồi tôi có giảng, nhưng bữa đó buồn ngủ nên cũng có chỗ quên. Sáng nay mình ôn nhẹ lại một chút. Những phần bà con có thể tự xem thêm thì cứ xem thêm; ở đây tôi chỉ nói những chỗ quý vị không dễ tự tìm được. Để gọi là sát sanh thì phải có đủ mấy yếu tố. Trước hết, đối tượng đó phải là chúng sanh; nếu là cây cỏ, đất đá thì không kể. Thứ hai, mình biết rõ đó là chúng sanh. Thứ ba, có tâm sát hại. Thứ tư, có sự nỗ lực. Thứ năm, đối tượng ấy chết do sự nỗ lực của mình. Sự nỗ lực ở đây có nhiều cách. Thí dụ để làm chết một con kiến, mình có thể lấy ngón tay dí cho nó nát ra, bẹp ra, nó chết. Hoặc mình chế nước sôi, bật hột quẹt, có nhiều cách làm cho nó chết. Cái đó được gọi là sát sanh.
Mình biết rõ đây là con kiến. Nếu mình nhìn hột mè mà tưởng là con kiến thì không kể là phạm giới sát sanh, vì sát sanh ở đây có nghĩa là mình biết đó là con kiến chứ không phải hột mè. Năm yếu tố này bà con có thể xem thêm trong cuốn Kinh Nhật Hành của Hòa thượng Hộ Tông. Rồi bây giờ tôi ôn lại nội dung bài kinh này. Đức Phật dạy rằng chúng sanh loại nào thì thường đi tìm loại đó để chơi. Thông thường là vậy, trừ hoàn cảnh bắt buộc, bất đắc dĩ. Người thích đàn ca hát xướng, ăn uống, câu cá, săn bắn, ngồi lê đôi mách... thì có khuynh hướng tìm đến nhau.
Ờ mà nó có cái chuyện nàyy mới đặc biệt nè là những cái người mà họ nhiều chuyện đó bản thân họ đó họ biết những cái điều đó là những cái điều do mình bịa ra và đối phương á cái người mà mình đang nói chuyện á họ cũng là dâng nhiều chuyện cho mình chuyện bé xé ra to nhưng mà nó đặc biệt ở một chỗ đó là chính những người nhiều chuyện họ lại là những người thường bị gọi là cuốn hút bởi những cái chuyện tàu lao từ thiên hạ Cái đó mới lạ đó chị đ gì lạ mình không nhưng mà chính mình á khi mà bị khác mà họ họ gạt cái mình hưởng ứng tin như sấm vậy đó cái đó mới là đặc biệt thì cái loại nào h mình mình làm việc bất thiện thì mình thích người bất thiện chính mình biết đó là cái người xấu người ác cái người này chỉ cần mình ngã ngựa ha mình xa cơ là người này sẽ xuống Ai không có thương tiếc ha.
Mình biết chứ mình biết nhưng mà làm gì làm hãy chưa gặp chuyện thì cứ là sáp vô để mà chơi đó là cứ tìm những [nghe không rõ] mà đi là như vậy đó. Ừ tôi nhắc lại là chúng sanh loại nào thì nó thích cái loại đó d ít d nhiều. Thậm chí nó còn có trường hợp này nữa là người ta chỉ cần giống cái người mình thích thôi là mình đã khoái rồi. Chỉ cần giống cái người mình thích thôi.
Cho nên á là cẩn thận cái đó. cần lựa bản mà chơi cái sát sanh chính mình, ai cũng sợ bị người khác tấn công thì tại sao mình tấn công người khác không đau đớn không ai muốn chết chóc thì tại sao mình phải làm cho người khác đau đớn và chết chóc có người họ làm khó có hỏi tôi chứ nhà mình chuột nhiều quá, gián nhiều quá rồi mà mình không giết thì mình phải làm sao? Thì trong số những người hỏi này đó thì có người thật lòng còn từ bi có những khó mình ý họ muốn nói rằng á là coi như là là cái giới luật nhà Phật đó là vô lý là làm khó người ta.
Nhưng mà thật ra đó để trả lời cái câu hỏi đó cái câu hỏi mà con gián con chuột con kiến là sự giải quyết nó làm sao hoặc là đạo Phật dạy mình từ bi nhưng mà gặp thền ác mà họ chuẩn bị hại mình hết làm sao thì đối với những người muốn làm khó tôi hay là những người thật lòng muốn hội thì tôi chỉ có một câu trả lời chung một câu trả lời chung đó là nó có tới trăm ngàn trường hợp làm sao mà chúng ta có thể tìm ra một câu câu trả lời chung chung được một câu trả lời một cái một cái hướng giải quyết cho tất cả mọi tình huống được ha. Cho nên á chỉ có một cái câu trả lạn là anh hãy tự hỏi lòng anh đi. Anh có muốn sát sanh hay không nha? Anh có muốn sát sanh hay không? Anh có muốn trộm cướp hay không? Anh có muốn anh có tham của người hay không?
Anh có lòng hại hại người hay không? Anh nếu chỉ cần mà anh nói thật lòng tôi không muốn thì tự nhiên ở mỗi hoàn cảnh mình có lối thoát. Tôi ví dụ nha. Thí dụ như bây giờ mình biết đó là những con kiến mà chỉ cần mình biết đó là những con chuột con gián mà mình giết nó rồi đó mình sẽ bị cái gì đó. Bây giờ đừng nói nghiệp báo nó xa quá. Bây giờ tôi ví dụ thí dụ như tôi biết tôi giết con kiến này xong là tôi sẽ bị mất ngủ hai đêm. Tôi giết con chuột này xong á là mình mễ tôi xin nó sẽ nổi sận nổi gì đó nổi mận nổi sẩy nổi ngứa tùm lum hết trong vòng tình tôi biết tôi giết mấy con gián này xong á là sẽ bị mụng đầy mặt á thí dụ như vậy thì lúc bấy giờ tôi sẽ làm sao khi mà tôi biết rằng tôi giết những cái con này này nè thì tôi sẽ bị quả báo nhãn tiền như vậy đó thì tôi sẽ làm sao mặc dù tôi rất là ghét chuột rất là ghét dáng rất là ghét kiến đúng rất là ghét nhưng Mà vì tôi biết rằng cứ mỗi lần tôi ra tay tôi giết một con như vậy thì tôi sẽ bị một cái quả báo nhãn tiền thì tự nhiên mình sẽ tìm lối thoát ngay. Còn cái này á là cái lòng mình thật ra đó nó cũng không có tha thiết lắm trong cái chuyện gọi là từ bi. Mình không có thương chúng sanh. Mình không có tha thiết lắm trong cái chuyện mà giữ cái giới này giới nọ.
Cho nên mình mới tự mình làm khó mình bằng cách là mình thắc mắc là biết trong hoàn cảnh tôi phải làm sao chứ. Thì thật ra quý vị tự hỏi lòng mình đi, mình thương con mình mà ha thì con mình nó biết bao nhiêu lần nó đưa mình vào chỗ khó xử ra sao? Rất là ngoạn mục, rất là ngoạn mục. Là vì sao? Là vì mình có thương con. Thì ở mỗi hoàn cảnh như vậy mình cũng có cái cách để mình lách, để mình linh động nha. Đó là câu trả lời chung là tự hỏi lòng mình đi mình có thật sự muốn hay không muốn giữ giới đó. Nếu mà thật sự muốn giữ giới thì tự nhiên ở mỗi hoàn cảnh, ở mỗi tình huống mình sẽ tìm ra một cái cách tốt nhất. Bây giờ đó tôi chờ hoài qua chờ hoài mà không thấy thì thôi tôi làm biếng viết rồi. Đây có rồi có rồi, có rồi có rồi.
Đây đây là năm cái chi. À nhớ nhớ nha cái chi đây nó không phải là chữ aṅga như là nhiều người tưởng mà cái chi ở đây là các ngài xài cái chữ gọi là đây. Đây là năm yếu tố cấu thành tội sát sanh một đối tượng là chúng sanh. Hai đó mình biết đó là chúng sanh. Thứ ba là có tâm cố sát. Thứ tư đó là ra sức. thứ năm là đối tượng bị chết do sự nỗ lực của mình đó quý vị có thấy chưa? Rồi trong đây mới nói thêm một chuyện nữa. Đây mới nói thêm một chuyện nữa.
Rồi bây giờ mình học qua giới trộm cướp hả quý vị chịu khó đi. Quý vị nào mà ghét Pāli á thì phải chịu khó thôi. Tại vì ừ đây là cái cơ hội để mình học bản gốc ha. đi dùng điện thoại nói dóc á thì được mà hãy mỗi lần mà học mấy cái khó này á thì than là không có thời gian để tôi muốn khoe quý vị một chuyện kỳ rồi tôi đi Miến Điện ơ kỳ rồi tôi đi ăn tôi gặp giữa một cái thành phố Luân Đôn hoa lệ như vậy đó mà mỗi ngày vẫn có những người Phật tử Miến Điện họ đến chùa để mà họ cúng dường thức ăn và hình ảnh đẹp lắm Ờ giàu có, nghèo có nhưng mà khi họ đem vô có những bữa ăn họ đem vô rất là sơ xài nhưng mà cái cách của họ nó đẹp lắm đẹp lắm. Họ đọc bằng cái tiếng Miến Điện của họ đó.
Họ tác bạch xong rồi đó là tất cả mọi người ở trong cái nhóm mà đến chùa hôm đó là có thể là một gia đình hay là hai gia đình hoặc là một nhóm bạn không cần biết hãy có tất cả có bao nhiêu người thì tất cả đều đứng đó vịn vô cái bàn á sợ tay vô cái bàn để mà dâng chị cho cho Tăng ăn cho Tăng trển sáng hoặc là ăn trưa và họ đọc c họ đó là coi như đó là mấy sự nói chuyện với họ đó có những người họ lớn rồi b đó họ không biết nó tiếng điện Có người thì họ biết nói tiếng Miến Điện. Dầu mấy sư nói tiếng gì với họ thì trong đó toàn là những thuật ngữ Pāli. Tôi nghe đó tôi rất là giật mình, rất là hoan hỉ mà tôi chật nhớ là bà con Việt Nam tôi chảnh lòng. Quý vị có thể nói với tôi à quý vị có thể nói với tôi đó là tại vì người ta là trong ngôn ngữ người ta có tiếng Pāli sẵn. Đúng.
Cái đó không có sai. Nhưng mà mình phải nhìn nhận là nó không có vay mượn nhiều như vậy. Trong cái tiếm Miến Điện mà thật sự đó, tiếm Miến Điện mà nói cho những người không phải Phật tử đó nó không có một cái lượng từ Pāli vay mượn nhiều như vậy. Nhiều như vậy thì không có. Chắc chắn đó. Chắc chắn là không có. Nhưng mà chỉ với người Phật tử đó, ông sư đó vị Phật tử đó là xài thường nó rất là nhiều. Nó nhiều cũng giống như là quý thầy Bắc Tông Việt Nam mà giảng cho bà con Việt Nam. Quý thầy xài rất là nhiều cái từ Hán Việt. Những cái từ đồng ý mình đồng ý đó là tiếng Việt Nam có phải mượn từ Hán Việt rất là nhiều. Mình phải đồng ý chuyện đó. Tuy nhiên đối với người không phải Phật tử đó thì quý thầy Phật tông sẽ không có trong cái ngôn ngữ mà trao đổi quý thầy không có xài quá nhiều chữ như vậy. Không có xài quá nhiều chữ như vậy. Nhưng mà đối với Phật tử đó thì quý thầy mới xài.
Ở đây cũng vậy. Khi mà nói chuyện mấy sư Thá Lan hoặc là mấy sư người Thích Lan, mấy sư người Miến Đị khi nói chuyện với Phật tử đó họ nói tiếng gì cần biết họ xài cái từ Pāli rất là nhiều. Là vì sao? Là vì đệ tử của họ được học. Dạ được học. Chứ còn mà mà nếu mà mình cứ sợ đó mình cứ sợ mấy cái chữ này đó mai này định mình đi qua mấy cái thiền viện Thái Lan đi qua bên Miến Điện đó thì nó thiệt nha là mình bỏ lỡ rất là nhiều cơ hội là bởi vì thí dụ như mình đi [nghe không rõ] chẳng hạn thì ông thầy đó phần lớn cũng xài chữ sati-sampajañña vì đó vẫn xài [nghe không rõ] là trạo hối là hoại nghi là phong dân là niệm là tịnh giác họ họ phải xài chữ đó thôi chứ còn mà cái đó mà dịch ra cái ngôn ngữ của họ đó gọi là dịch ra ngôn ngữ tiếng Anh á tôi m báo cho quý vị biết một cái tin buồn chẳng hạn như ở bên a ừ tiếng đức á nó có một cái chữ rất là kỳ ở đây nó hơi lạc đề mà không thể không nói cái chữ này nè anh háp thịt có chỗ người ta dùng nó để người ta dịch cái chữ tanh ha có nghĩa là khác ái nhưng mà có chỗ đó họ dùng cái nó để dịch cái chữ upādāna là thủ ở trong duyên khởi đó quý vị coi có mệt hay không quá sức mệt cũng cái chữ hành háp tình này nè mà có chỗ họ dịch họ dịch họ dùng nó để họ chỉ cho cái ái có lúc họ dùng nó để chỉ cho cái thủ thì cái chỗ này rõ ràng là đây là một cái một cái cớ rất là lớn để cho chúng ta phải học cái thuận cử Pāli thôi phải học thôi bởi vì học ngoại ngữ cho nhiều để rồi đó trong trường hợp này mình phải làm sao Sao đây phải làm sao anh hát th có chỗ là a và có chỗ là thủ rồi bây giờ mình đi mình mình cự mình nói tại sao mà dịch kỳ vậ đi hỏi người ta kìa chứ đừng có hỏi tôi nha mà quý vị cũng đừng có hỏi chính mình mà phải đi hỏi cái người nào mà dịch á cái người nào mà bả trợn á nha cho nên đây là lý do tại sao phải học cái thuật cử Pāli nha rồi bây giờ tiếp theo đó là tại sao được gọi là trộm cướp đó tại sao được gọi là trộm cướp tôi có bỏ chữ ra đây chưa rồi Đúng rồi.
Nãy tôi có để ra chữ 5 năm chi đó rồi. Thứ nhất á là n cái này bệ tôi để tắt ra năm yếu tố cấu thành tội trộm cướp. Tôi đã nói biết bao nhiêu lần rồi. Tôi không muốn xài chữ trộm cướp mà tôi xài chữ trộm cướp. Bởi vì trộm cướp hai chữ trộm và chữ cấp nó đồng nghĩa. Nhưng mà cướp này khác. Trộm là lấy lén mà cướp là lấy công khai. Ừ. Thứ nhất á đó là vật của người khác. Thứ hai đó là mình biết rõ điều đó. Thứ ba nữa là có tâm sang đoạt. Thứ tư nữa là ra sức chiếm hữu. Và thứ tư đó là thứ năm đó là đã lấy được chứ còn chưa lấy được thì chưa kể nha. Chưa lấy được thì chưa kể. Rồi có Pāli đàng hoàng hết. Có Pāli trong đó rồi đó nha. Rồi tiếp theo nữa là cái gì đây? Vui lắm. Có chỗ kể có chỗ không kể nữa là mệt chứ. Có chỗ kể có chỗ không kể. D quý vị chờ cho một chút rồi. 3 giây thôi. Chỉ 3 giây thôi. Vậy rồi các vị thấy chưa?
Tiếp theo đây là năm cái a để có ai hỏi gì kỹ. Mình thấy người đó lấy vật quan trọng nhưng làm ngơ. Ờ không cần hỏi tôi nha. Quý vị cứ nhìn lại năm cái yếu tố cấu thành các tội trộm cướp. Đó là gì? Đó là thứ nhất đó là vật của người ta. Thứ hai đó là mình biết rõ là của người ta. Thứ ba đó là mình có cái ý sang đoạt. Và cái thứ tư đó là ra sức chiếm hữu. Còn cái chị mà mình thấy người ta mà mình làm ngơ thì quý vị coi nó đâu có mắt mớ gì đâu. Nó đâu có mắt mớ gì mình nha. Mà coi chừng như mình là lúc đó mà mình lên tiếng nó nó nó đâm mình còn mệt nữa nha. Có nhiều lắm á thì mình đi báo cảnh sát mình bóc cái phone ra bây giờ bó cái phone á mình bóc cái phone mình kêu cảnh sát chứ còn hoặc là mình báo cho chủ biết chứ còn mà mình mà làm làm bảnh mà mình tới mà mình cản cản mà nó lụi vô một phát á là coi như là khỏe ru có cháu khuya nha.
Cho nên á bây giờ mình học tới bốn cái chi năm cái là năm cái yếu tố để cấu thành cái chi nó cấu thành cái tội tà dâm. một á là quý vị có thấy chưa? Quý vị có thấy cái mà tôi vừa vừa vừa vừa vừa vừa vừa vừa vừa post lên đâ chưa? Dạ. Rồi một là đối tượng là g là đối tượng cấm kỵ đó. G là cấm kỵ ha. Rồi thứ hai nữa là mình có lòng ham muốn gần gũi. Rồi cái thứ ba nữa là ra sức. Cái thứ tư nữa là đã thực hiện xong. Đó cái giới tà dâm nó gồm có bốn cái yếu tố cấu thành tội ha. Thứ nhất đó là đối tượng cấm kỵ. Thì đối tượng cấm kỵ ở đây là gì?
Đó thì ở đây người ta mới kể ra mới kể ra thế này là ma tú rắ ta p tú rắ k pha t rắ k nhaắ k ta có nghĩa là đối tượng cấm kỵ đối tượng cấm kỵ ở đây là người được gia đình nè thân nhân nè này kẻ giám hộ nè à luật pháp nè bảo vệ đó cấm thị ở đây là vậy đó tức là người được gia đình thân nhân kẻ giám hộ hay là luật pháp bảo vệ đó thí dụ như mình ở gần cái cái đó là ở gần một cái cô nhi viện ở trong đó nó có một cái cô bé cũng quá dễ thương đi mà mình là cái người bên ngoài mình tìm cách mình chiếm hữu cổ thì lúc đó vẫn được gọi là tội tà dâm là vì sao tuy cổ làn trẻ một câu ở trong cô nhi viện không cha không mẹ không thân quyến không có ai hết nhưng mà cổ đó là cái người được giám hộ các vị đi hỏi mấy ông luật sư có đúng vậy không v cổ ở trong khu nhi viện thì cổ được sống dưới cái sự chăm sóc giám hộ của những người câu sóc với cái cái cô nhi viện đó mình nói gọn lại đó à nói gọn lại đó thì cái né muốn né cái tội tà dâm này chỉ có một cách thôi đó là cái đối tượng nó phải trên 18 tuổi chỉ có một đối tượng ok là trên 18 tuổi có ý thức tự vệ rõ ràng và xã hội không lên án chỉ có một đối tượng thôi nhớ nha chỉ có một đối tượng ok là trên 18 tuổi có ý thức tự vệ rõ ràng và xã hội không lên án tại vì nó có những cái xã hội mà người ta trên 18 tuổi người ta có quyền tự quyết tự quyết Có những nơi người trên 18 tuổi có quyền tự quyết đó thì trong trường hợp đó là ok.
Còn nếu như mà một thiếu một trong ba cái này thì không được. Thứ nhất là đối tượng ở dưới 18 tuổi là coi như bị dính vấn đề pháp luật rồi. Dưới 18 tuổi là pháp luật họ họ phải phải bảo vệ mình thôi. Thứ hai là có ý thức rõ ràng, có ý thức tự vệ. Có nghĩa là nếu mà họ bị mất trí nè, họ bị say rượu nè, họ bị bất tỉnh nè, họ bị lý do vậ họ bất tỉnh hoặc là bị say rượu hay là họ bị nói chung là họ bị trung một cái bằng mất trí say rượu thì trong hôn mê, hôn mê hôn mê thì trong trường hợp họ không có cái ý thức tự vệ đó thì là mà mình rớ vô là mình cũng bị dính nha. Và cái thứ ba đó là cái xã hội không lên án nghĩa là sao? là có những cái nơi mà cái đối tượng trên 18 tuổi thì xã hội họ thấy chị nó bình thường vậy nó chuyện bình thường. Ừ.
À thậm chí hôm nay b hổm tôi có nói cho các bạn c biết hôm nay ở bên Trung Quốc nó có những cái dân tộc mà ở Vân Nam á là nó đi phụ nữ đi ra đường mà nó gặp người đàn ông Lạ quốc mà nó thích á họ chỉ đến họ họ bắt chuyện xong rồi họ lấy ngón tay họ họ cào cào vô cái lòng bàn tay của mình rồi họ để cho mình cái địa chỉ bây giờ chắc có thêm số phone mà email Facebook nữa thì là mình tối mình cứ lại đó tôi không nhớ là dân tộc đó là di hay là bậch gì tôi quên mất rồi Ha thì mình tới mà theo cái lệ đó là mình không có được đi vô cửa chánh mà mình phải đi vô phòng của cái côn đó cứ cái bà đó bằng cái lối cửa sổ ha. Và khi ra đi rồi thì mình với cô đó là phải coi như là ân đoạn nghĩa tuyệt không được có cái ý chiếm hữu. Có nghĩa là mình đến với người ta xong rồi sau đó hôm sau mình gặp cổ đi trên phố với ai đó mà mình ghen này nọ là bậy. À cái lúc đó là mình bậy chứ không phải là cổ bậy nha.
Có những dân tộc nó lạ lùng như vậy đó. Ừ. Hư à. Cho nên á là là ờ hoặc là bên bên bên Tây Tạng nó cũng có những cái đà lắm. Tôi kể rằng hồi nó lạc về bây giờ nha. Cho nên ở đây á là nhớ là cái giới tà dâm tôi nhắc lại giới tà dâm ở xứ này không giống xứ kia. Giới tà dâm ở chỗ này không giống chỗ kia. ở chỗ a là phạm nhưng ở chỗ B thì không. Đó nó không giống chỗ đó có nghĩa là sao? Tôi có nghĩa là cũng cái việc làm đó cũng đối tượng đó nhưng mà có chỗ chỗ không mà do cái văn hóa địa phương nữa.
Ừ nhưng mà nói chung lại đó thì theo lời Đức Phật là gì? là chúng ta hạn chế cái vấn đề gọi là giao du mật thiết với người khác phái hạn chế tối đa là bởi vì chỉ có cái người nào là người giao phối với mình ở cái người mà hôn phối với mình á người hôn phối với mình cho hợp pháp còn không nữa là cũng phải là được xã hội đồng ý đồng ý là sao có nghĩa là mọi người trong xã hội đó mà thấy cái chị chuyện bình thường thì ok còn nếu mà đó là cái đối tượng mà được người ta bảo vệ ha mà lại là xã hội lên án cái hành động của mình á thì cái chỗ đó được gọi là phạm. Rồi cái thứ tiếp theo là cái giới nói dối hả? Giới nói dối mất tiêu rồi. Việc này có chưa nữa?
Dễ nói rồi giới nó dổi Đây. E tu năm Cái a là đây là những cái điều mà nó cấu thành à nó cấu thành cái tội cấu thành cái tội nói dối ha. Một á là chuyện không thật. Rồi cái thứ hai nữa đó là có lòng huynh đảo thị phi. Cái thứ ba nữa là tìm cách thuyết phục. đối tượng và cái thứ tư á là người ta chấp nhận lời mình. Đó một á là cái chuyện đó không thật. Thứ hai nó là mình có cái lòng khuynh đảo thị phi đổi trắng thay đen có nói không nói có. Và cái thứ ba đó là mình tìm cách thuyết phục đối tượng. Có cái lòng nhưng mà mình không có tìm cách. Nghĩa là mình chưa có nói gì hết, muốn lắm, muốn gạt rồi đó nhưng mà đang suy nghĩ, đang suy nghĩ thì cái đó chưa và đằng này đó là mình đang tìm cách. Rồi cái thứ tư á là người ta chấp nhận lời mình thì trong trường hợp này gọi là ph trộm cướp đó phạm giới nói nó nói dối bây giờ ở đây á thì chỉ kể tới đó thôi chứ không có kể thêm cái giấ uống rượu nha.
Cho nên ở đây thì tôi trở lại vấn đề là trong trường hợp nào thì cái giới sát sanh được gọi là tội nặng ha. Trường hợp nào sát sanh được gọi là tội nhẹ? Đây. Đ quý vị thấy chưa? Cái đối tượng sát sanh á, đối tượng sát sanh á mà không có đức độ. Ừ. Vậy trở lại cái đối tượng bị giết á không có đức độ. Đ xanh nữa hoặc là thân xác nhỏ bé thì tội ích ngược lại đó thì tội nhiều ứ nhớ vậy đó. Thì trong đây mới nói tại sao như vậy? Là bởi vì cái người bởi vì đối với thân xác mà nhỏ đó mình giết mình đánh qu ra sức hơn là mình giết một cái đối tượng lớn. Thí dụ như mình giết một con người nè hoặc là một con voi nè là mình phải ra sức rất là nhiều. Phải phải là một sự cố ý mà một sự một cái sự dàn dựng, một sự tổ chức, một sự sắp xếp có hệ thống. Đó còn cái chuyện mà mình làm chết một con kiến một con ruồi á thì nó đơn giản lắm. Nó đơn giản nó ít ít.
Cho nên trong đây mới nói rõ là cái đối tượng bị giết không có đức độ hoặc là thân xác bé nhỏ có tội ít mà ngược lại tội tượng nhiều. Ừ cái giới này là giới sát sanh á. Còn cái giới trộm cướp thì sao ta? Giới trộm cướp cái giới trộm cướp đâu? Trộn cấp đâu? Nhớ nha. Cái đó phải ghi lại nha. Phải ghi cái value nó lại. Đây ghi Pāli lên lại. À cái đối tượng lấy vật có giá trị sẽ tội nhiều hơn. được cái gì nữa lấy của người đức độ tội nhiều hơn rồi từ đó suy ra từ đó suy ra lấy của tộc thể á tội nhiều hơn cá nhân cúng dường tập thể Tăng thì công đức cũng lớn hơn cá nhân. Vì sao? Vì trong đó hạng nào cũng có. Không biết nói gì các bà con nghe kịp không ta? Alo.
Các vị có nghe kịp không? Dạ. Tức là trong đây mới nói rõ thế này. Cái giới sát sanh á mình là mình cố ý mình giết nhưng mà cái đối tượng nó nó càng lớn xác chừng nào tội nó nặng gừng đó. ý mình phải ra sức nhiều hơn rồi cái đối tượng nó có đức độ nhiều á thì mình cũng là tội nhiều hơn. Rồi trong đây mới nói rõ là cái tâm mà lúc ra tay đó cái tâm đó cái ý sát nó mạnh hơn thì cái tội nó cũng nhiều hơn. Ừ. Chính xác an thí dụ như bây giờ ừ mình thấy người ta bị tim mà người ta té xuống rồi người ta mới đi tìm cái chai thuốc trong túi chai thuốc người ta nó bị lăn ra thay vì mình tới mình lụm lên mình mở nắp mình đưa cho người ta thì đằng này đó mình có hai cách một là mình đứng làm lơ mình coi coi người ta làm gì với cái hoàn cảnh đó còn không nó mình lấy cái chân mình đá cho cái hộp thuốc nó lăn đi mất tiêu luôn Quý vị thấy hai cái này nó khác nhau phải không?
Cái kia thì mình không có ra tay, mình chỉ đứng mình coi cái người đó họ đang lên cơn đâu tim họ cứ đang vằn một tay thì ôm ngực cườ một tay thì mò mò mò mò mò kiếm cái chai thuốc mình đứng yên mình coi coi nó đã cỡ nào còn đọt thứ hai là mình ra sức mình đứng mình đá cái hộp thú nó qua một bên thì trong trường hợp đá đó trong đây gọi là tích tích cái có nghĩa là bằng một cái phiền não mãnh liệt mình mới làm được chuyện đó còn cái kia thì mình không có data đứ mình nhòm thôi Ừ thì cái kết quả giống nhau nhưng mà ít ra cái chuyện mình đá cái học thuốc đó là coi như mình đã cướp đi cái hy vọng sau cùng của người ta rồi. Cái này ác dữ nha. Ác dữ đó. Thì bây giờ ở đây giới trộm cướp cũng vậy. Nó ý nghĩa tương tự như vậy.
Lấy cái vật mà có giá trị thì cái tội nó nhiều hơn là vì sao? Là vì lúc đó cũng là tí lì sá tích lì. Có nghĩa là cái phiền não mãnh liệt. phiền não mãnh liệt thì cái vật có giá trị thì cái lòng của mình nó mới tha thiết nó mới đã phải không? Chứ còn mà củ sắn củ khoai thì nó hờ hững nó hời hợt lắm. Ừ còn cái này nó là một cái vật có giá trị thí dụ như là một cái viên kim cương mà nó bự bằng cái trứng cốc vậy đó là đã lắm nha. Là cái lòng lấy cái lòng mình muốn lấy là nó nó mãnh liệt kia lắm. mãnh liệt lắm. Và thêm đó là lấy của cái người có đức độ á thì cái tội nó nặng hơn của cái người mà không có đức độ. Và từ đó suy ra, từ đó suy ra lấy của đám đông, của tập thể, lấy của công cộng á cái tội nó nặng hơn lấy của cá nhân.
Là vì sao? Là vì trong cái gọi là đám đông, cái gọi là công cộng, cái gọi là tập thể đó, cái gọi là đại chúng đó, nó đủ hạng người trong đó hết. Cũng giống như mình cúng dường Tăng mà cho đông đảo chư Tăng vô phân biệt thí thì công đức nó lớn hơn là mình cúng dường cho cá nhân. Tại vì cá nhân á là dầu có ghê góp cỡ nào thì một cũng là một thôi. Còn cái cúng dường cho tập thể Tăng á trong đó nó đủ thứ trong đó hết. Có những vị sẽ thành Phật Chánh Đẳng Giác, có những vị sẽ thành Phật độc giác. Có những vị sẽ thành chí tượng tinh văn, có những vị sẽ thành đại tên văn. Có những vị á là hôm nay họ đã là tu đồ quần rồi mình không biết. Có thể là họ đang trên đường trở thành vị Tư Đà Hàm. Có những vị đang sửa soạn trở thành A na Hàm.
Có những vị sửa soạn trở thành A-la-hán. Có những vị đang là A-la-hán. Trong cái đám tăng chúng có những vị họ có cái đại nguyện, có những vị có cái tiểu nguyện đủ thứ trong đó hết. Cho nên hễ mà nói tới đám đông thì nó thì nó phước cũng nhiều hơn mà tội nó cũng nhiều hơn. Nếu mà mình có một cái hành động nào nhắm tới cái tập thể đó nhớ nha. Ừ cái này cái quan trọng. Đây là lý do tại sao mà cái tập thể nó quan trọng. Và ở trong kinh có cái câu này trong cái cúng dường phân biệt á trong kinh cúng dường phân biệt của trung bộ kinh có cái câu này s khê đinh thì âm h. Đình năng khi tăng chúng được cúng dường cũng là lúc ta được cúng dường. Cái câu này t l nha. Săn khê đinh nê thì âm hê phí đinh năng. Lúc tăng chúng được cúng dường thì Như Lai cũng được cúng dường. Vì sao vậy?
Lẽ ra tôi nói nhưng mà tôi phải viết ra. Phải viết ra mới được. là vì khi hướng ờ là vì là vì trong tập thể trong tập thể Tăng ấy hạng nào cũng có và khi nhìn vào tộc thể tăng không ai có thể không nghĩ đến ai ta đến Phật đây là chuyện rất là đặc biệt rất là đặc biệt tại sao cúng dường cho tập thể Tăng mà công đức lớn là vì hai lý do thứ nhất là vì trong tập thể Tăng ấy hạng nào cũng có dạ kể cả nguyên một đống phàm đặt ruột đặt sạch nhưng mà trong đó dầu thị chùa có cà chớn tàu lao cỡ nào đi nữa thì hãy có tập thể thế nào cũng có vàng thao là trong đó chứ không thể nào mà không có nha.
Thứ hai là làm sao mà nhìn một cái tập thể Tăng mà lại có thể không nghĩ đến đức Phật thì bản thân tôi tôi nói rõ bản thân tôi tôi làm chuyện nàyy không được. Tôi nhìn một cái đám đông mà mấy chục ung sư mà cắm tôi nghĩ tới Đức Phật thì cái chuyện đó tôi làm không được. Một hai thì được. Thí dụ như ông sư Nguyễn Vă Nga, ông sư A, ông sư B, sư C, sư F thì được. Nhưng mà nhìn một cái tập thể Tăng mà trùng trùng điệp điệp hết mà mình quỳ xuống mình cúng dường mà đố các vị mà không nghĩ tới đức Phật chứ nó làm không được là không được. Cũng giống như là mình không thể nào mà mình nhìn vô rừng mình không thấy lá chuyện đó không được. Hoặc là khi nào mà nhìn nhìn nhìn mặt biển mà không thấy nước gì đó không được nha. chị có dính điện với nhau.
Cho nên cái đây cái giới sát sanh á giới trộm cướp là gì? Tức là bây giờ tôi đang giảng và giới trộm cướp nhưng mà giới sát sanh thì làm ơn cũng nhớ giống như vậy. Cái nghĩa là tội nào phước nào phước tội nào mà nhắm đến tập thể thì quả bạo cũng lớn hơn là nhấm. vào cá nhân. Đây là cái điều phải nhớ. Phước tội nào không cần biết mà hãy nhắm đến cái đối tượng tập thể đó thì cái quả báo nó luôn lớn hơn là nhắm vào cá nhân là chỗ đó.
Cho nên nếu mà bà con ở một cái chỗ mà không có tăng ni hả thì thỉnh thoảng ý ừ thỉnh thoảng mời bà con bạn đạo tới nhà mình ăn bữa cơm thì đó cũng là cái sự cúng dường cho cái tập thể chỉ có cái là uống bia rượu rồi hát karaoke đó thì cái đó không phải không có gọi là cúng dường nha chứ còn nếu mà mời tới ăn cơm ăn chè ăn cháo vui vẻ với nhau rồi nếu mà được hành thiền Rồi lễ Phật rồi tụng kinh trao đổi Phật pháp thì lâu lâu làm lành như vậy đó ha. Thì cũng gọi là cũng gọi là cúng dường nha. Cũng gọi là cúng dường như đại chúng th như trong cái thành phố của mình á thì có năm bảy chị em Phật tử thiện nam tĩnh nữ gì đó lâu lâu mình mời về ăn bữa rồi ngồi thiền tụng kinh chung v đ chia tay ha thì cái đó cũng được gọi là cũng được gọi là cúng dường cho tập thể. Ừ. Ok.
Tiếp theo là cái giới gì quên mất giới sát sanh tâm cấp từ giới tà dâm ha. Cái giới tà dâm cũng y chang như vậy. Giới hiệ tà dâm cũng y chang như vậy nha. Tức là cá nhân đó là người có đức độ mà mình ra sức mình dụng khị quyến rũ rùn ha. để cho người ta phải một lúc sao lòng để mà đốn củi 3 năm đốt 1 giờ với mình thì lúc đó được gọi là tội nặng. Còn nếu mà đối tượng nó là lẳng lơ, cắt nết, lăn loàn thì chẳng ra gì hết thì coi như là cái tội nó nhẹ một chút. Nó nhẹ một chút. Rồi thêm trong đây mới nói thêm nữa là đây đó đấy. [âm nhạc] Có nghĩa là nếu mà cái đối tượng mà mình có cái lòng mà xâm phạm ấy mà họ không có đức độ gì hết, đối tượng mình xâm phạm không có đức độ thì tội nhẹ. nhẹ mà ngược lại á thì tội tội nặng.
Khi mà tôi giảng cái này đó có người họ hỏi tôi họ nói cái thứ mà lật đầu với người lạ đó thì đâu còn đức độ nữa. Tôi nói không nói vậy là nó là nó nó chung chung quá đi. Nói vậy là chung chung quá. Bây giờ mình thấy hai người, một người a, một người b hả mà trước khi xảy ra cái sự kiện đáng tiếc này nè thì a là một người tinh tánh tu hành nết na, đoan trang thùy mị hoặc là một người đàn ông Phật, một người thiện nam Phật tử rất là chung thủy vợ con, một người Phật tử rất là cẩn cẩn giá luật nhưng mà nhằm ngay cái lúc mà mềm lòng nhất thời nào đó rồi xui Đây à còn cái trường hợp kia là cái người kia đi kiếm quanh năm 365 ngày là coi như đi kiếm tình mới sẵn sàng ngã vào cái vòng tay kẻ lạ thì cái thứ đó nó tội nhẹ.
Còn cái này người ta đã một lòng chính chuyên chơn chánh kiên trinh trong sạch mà bữa nó xui là sao đó mắt dịch mắt gió gì đó rồi cái ừ coi như là mềm lòng đó thì trong trường hợp đó mà mình có lòng quyến rũ kẻ như gậy đó thì cái tội nó nặng r với quên đúng là ở đây có là à mình không thể cái kiểu mà luật nhân quả nó không giống như cái pháp luật của xã hội là cái người đó nó tốt quá thôi mình châm chế trong luậc nhân quả thì không. Luận nhân quả đó một hạt muối luôn luôn mặn mà một miếng đường luôn luôn ngọt. Muối nằm ở đâu thì cũng là mặn mà đường nằm ở đâu thì cũng là ngọt. Cái chuyện bất thiện mà do mình tạo ra dù đó là mình thiện cỡ nào đi nữa thì bất thiện nó vẫn là bất thiện. Nhưng có một điều mà mình dụ khị rù quến quyến rủi một cái người mà xưa nay trong sạch á thì cái tội nó nặng hơn là cái kẻ mà suốt mùa thu cách mạng coi như cứ tào lao không thì tội nó nhẹ.
Cho nên khi mà mình lỡ rồi mà mình muốn cho bớt ăn năn á thì mình nên điều tra cái lý lịch của người đó một chút mình thấy nó bầy hầy quá mình yên tâm mình ngủ ngon. Ok. Đại khái tất cả những cái điều mà tôi giảng nãy giờ đó nó gom chung là ý này. Tốt nhất đừng có làm bậy. Đó. Ở trong đây thì không có nói rõ. À ở một cái kênh khác thì có nhưng mà ở đây thì không có nói rõ nha. Nhưng mà tôi chỉ nhắc chừng thôi. Nhắc cho nhớ. Tức là cái giới sát sanh á nó không chỉ giới sát sanh nó không chỉ nó không chỉ là gây ra cái nghiệp yểu thọ bệnh tật cho đời sau mà nó còn là gây ra mấy chục cái nó không phải mấy chục mà có vô số cái quả xấu nữa mà trong đó nó có cái quả xấu là đời sau sanh ra ngoài cái chuyện là yểu thọ bị chết tức ha rồi chết the thảm hả nó còn bị những cái khác thí dụ như là bệnh tật triền miên đẻ ra là bệnh luôn cho tới 100 tuổi luôn mà đi trước 100 thì nó cũng khổ có thể hiểu thọ mà đi sau đi mà tới 100 thì nó khổ cái kiểu bằng bệnh tật nhưng mà có cái điều này quý vị không ngờ là cái quả báo sát sanh là mình phải bị sống trong cái cảnh sanh ly tử biệt suốt đời.
Alo còn nghe không? Cái cảnh cái người phạm giới sát sanh nhiều á thì đời sau sinh ra phải sống sanh ly tử biệt là sao? Tôi nói chắc bà con đồng ý. Có những đứa bé đó lạ lắm quý vị là nó mới vừa lọt lòng là cha mẹ đã chia tay rồi ha. Rồi nó phải đi bị gửi ở đằng nhà cô gì thiếm cậu mợ dượng. Có nhiều khi nó gờ ba nó hoặc má nó gửi nhà bạn nữa rồi người ta đối xử với nó tàn tệ ghẻ lạnh ha.
Rồi lớn lên á thì nó phải sống gọi là chén cơm chang nước mắt ở nhà người này mà nhớ người kia đó không được ở gần đến người mình thương đó rồi lớn lên là phải mà tại sao như vậy là bởi vì khi mình sát sanh các vị biết các vị khi vị giết một cái con cá con cá một con cua một con rắn một con chuột là quý vị để lại bao nhiêu là cái giọt lệ biệt ly quý vị cứ biết cái đó mà đó cho nên á th như mình bắn chết con chia mình đâu biết là đêm nay đó đám chim con ở tổ không có mẹ về tụi nó lạnh biết chừng nào mình bắn con chim máy con chim mẹ nó rồi đó ngày mai ai tìm thức ăn cho tụi nó cái chuyện đó mình không biết mình không có ngờ được đâu quý vị nha mình không có ngờ đêm nay ai đưa em về mà mấy đám con lạnh lẽo nằm đủ ổ đó ở đằng sau nhà tôi bên Mỹ nó có một cái cây cái cây kiển mà bữa lúc tôi dọn á tôi rong cây đó tôi mới thấy trong đó có cái ổ chim Mấy con chim non nó nằm trong đó là tôi ngưng tôi không có dọn nữa.
Mai là tôi không có giết, tôi chỉ dọn cây tôi thấy rồi nó ngưng liền. Tôi sợ có cái mùi người đó, có cái mùi tai đó rồi con chim mẹ nó không dám về rồi mấy con con nó sẽ lạnh như thế nào đó. Cho nên á là mình phải nhớ cái chỗ đó khi mình xát á cái người này đó là quỡn quá sức quợn luôn. Người ta thương mình mà mình không thương lại thì quý vị hỏi như vậy quý vị tôi không có tưởng tượng là có người mà tệ tới mức mà đi hỏi câu này hả? Bây giờ trong thiên hạ có bao nhiêu người nó thương mình rồi mình thương lại hết hay sao? Quý vị ngồi quý vị tự gác chân lên ráng quý vị suy nghĩ đi ha. Có bao nhiêu người nó thương mình đó rồi bây giờ là bây giờ mình phải thương lại hết rồi sao?
Mình sợ tội à. Nhưng mà cái kẻ này tôi biết nam nữ nhưng mà tôi trả lời cho nghe nha. Cái người mà hỏi cái này nè khôn lắm. Hỏi vậy thôi chứ cũng chỉ thương ngược lại cái người nào mình khoái à chứ bây giờ cái thứ mà cùi, đui, sứt mẻ, gãy rụng quý vị có có đặt vấn đề này hay không? Dứt khoát là không. Quý vị chỉ hỏi khi nào mà quý vị có cái lòng muốn gậu? Giào nè, đẹp nè, học thức nè, ga lăng nè, nghệ sĩ nè, tóc bồng như mây đại khái như vậy. Già trắng như tuyết, [nghe không rõ] thì quý vị mới là thắc mắc chứ còn cái thứ mà xấu quát thì quý vị đâu có hỏi t bao giờ. Cho nên là tự mình gác chân lên trái suy nghĩ nha. Ừ. Ok. Bây giờ tôi thu gọn là bài kinh với giảng hoài không hết. Tại sao sát sanh mà ngoài cái nghiệp cái nghiệp gì ta?
Nghiệp yếu thọ bệnh tật ra nó còn có nghiệp là sanh ly tử biệt là vậy đó. Và sẵn đây tôi giải thích thêm chứ không thôi quý vị hiểu lầm là tại quý vị là người bị nghiệp sát sanh nhiều quá quý vị phải sanh vô ở trong gia đình của tôi để mà phải chịu cái cảnh mà một coi cha cảnh và xa cha. Điều đó không có nghĩa là do quý vị sát sanh mà tôi bị chết sớm thải. Mà vì do quả sát sanh khiến ta tìm vào những chỗ yểu thọ mà góp mặt biết nói gì. Hiểu không ta? Alo. Có nghĩa là cái người bố của mình á, người mẹ của mình á, họ cũng là người bị cái nghiệp yểu thọ thì mình mới đút cái đầu mình vô trong đó để chi? Để mù câu chơi cho chơi vui vậy đó. Tức là lẽ ra thì là mình sanh vô trong cái chỗ trường thọ chỗ mà bà nội mình sống 120, ông nội mình 91. Thí dụ như vậy này không mình cứ kiếm cái chỗ nào mà coi như là hưởng dương không à không có hưởng thọ đó mình mới vô nha.
Quý vị biết hưởng dương không? Hưởng dương có nghĩa là sống chưa tới nửa tuổi đời gọi là hưởng dương mà coi như là sống gọi là là từ nửa từ nửa tuổi trở đi á là gọi là hưởng thọ. Mình cứ đè cái chỗ mà ngữ dương mà mình chung vô thì là là cái đó là do nghiệp sát sanh chứ không phải là do mình bị nghiệp sát sanh rồi mình đi đâu rồi người ta chết tới đó thì không phải mà là do mình tự nhiên cái nghiệp nó chuyển mình vô trong chỗ đó để chi nó có nhiều cái rất là khoa học là vì cái gen cái gen nó có khoa học thì họ chỉ nói cái gen nó có một nhưng mà theo Phật pháp gen nó có hai. Một á là cái gen tâm lý, hai là sinh lý. Có nghĩa là sao?
Như là khoái tự tử nè, khoái tác tán nè là cái gen tâm lý. A rồi đó bệnh mà di truyền á là nó thuộc về cái gen sinh lý đó mà mình cứ kiếm cái chỗ nào đó mình chung vô kiếm vô cái nhà mà khoái tự tử đó ha. Khoái tự tử đó mình chung vô ha. Có nhiều cái gia đình á là cứ quỡn quỡn thì là giải quyết vấn đề là tự tử thôi. Và tôi còn nhớ Việt Nam có một câu nghe nó hơi kỳ tức là mua heo á thì lựa nái mà cưới gái á thì lựa dòng. Không biết bà con có nghe câu này chưa tay? Có nghĩa là mình phải nhìn cái con heo con nó ok đó thì ớt xin lỗi nhìn con heo mẹ nó ok thì con heo con mới may ra. Đấy bên anh á nó có một cái con ngựa mà mỗi lần nó cho giống là 50.000 bạn là vì con ngựa đó nó là con ngựa lớn nhất thế giới. Nó cao lắm nó cao 2 mét mấy Ừ.
Lớn nhất thế giới đó coi như là mua heo là lựa nái là vậy đó. Còn cứ gái lựa vòng có nghĩa là cái dòng đó thường mà cái này tôi tin tôi đọc sách tôi báo tôi tin chuyện nàyy thường là bà mẹ đó mà bà có vấn đề về hôn nhân về tình cảm thì y như là đứa con gái ít nhiều nó cũng có cái gen đó tôi không có gia đình nhưng mà tôi chuyện nàyy tôi có tin tôi tin cái chuyện nàyy ghê gớm lắm nha tức là cái hoàn cảnh cái bối cảnh tình cảm và hôn nhân của bố mẹ có một cái ảnh hưởng rất là lớn với con cái. Tôi biết có người không đồng ý với tôi nhưng tôi vẫn phải nói rằng nó có một ảnh hưởng không phải là tuyệt đối nha. Nhưng mà thường là như vậy. Thí dụ như bố mẹ mà nghiện ngập bài bạc thì mấy đứa con rất có khả năng nó cũng sẽ giống như vậy.
Bố mẹ có vấn đề về hôn nhân thì đứa con nó cũng rất có thể nó sẽ bị gặp rắc rối về hôn nhân và tình cảm. Và chúng ta đang học về bài kinh thuận vọng mà. À có nghĩa là sao? có nghĩa là chúng sanh loại nào thì nó đi tìm cái loại đó để mà chơi. Có hai cách. Có hai cách đến với nhau. Một á là chơi với nhau và sanh vào làm thân nhân. Có hai cách nha. Có hai cách là chơi với nhau và sinh vào làm thân nhân. Thì ở đây đó Đức Phật ngài dạy đó là chúng sanh loại nào theo loại đó đi tìm. Loại đó là như vậy đó. Đi tìm nhau hai cách. Một là nó đến nó chơi với nhau. Hai là nó làm thân sanh và nó làm thân nhân. Mà chơi với nhau đó. chơi với nhau cũng có hai cách đấy. Gần và xa như ta có thể yêu thích cuốn sách hay bộ phim của một tác giả. Ngoại quốc đã chết từ rất lâu.
Quý vị có nghe kịp không? Cái đó gọi là cũng là chơi với nhau mà chơi theo cách xa đó. Gần nhau mà gần gần nhau nhưng mà theo cái cách xa. Gần nhau á mình tìm đến với nhau nó qua hai cách. Một là cách gần cách xa. Cách gần có nghĩa là mình sáp vô mình gặp mặt nhau. Các vị hiểu không? Nhưng mà nó có cách xa là ta có thể yêu thích cái cuốn sách hay là bộ phim của một tác giả ngoại quốc đã chết từ rất lâu. Mà ngoại quốc có nghĩa là sao? Ngoại quốc có nghĩa là cách xa chúng ta về không gian. Còn đã chết từ rất lâu có nghĩa là cách xa chúng ta về thời gian. Ừ. Nhớ cho đó. Ngoại quốc là đã là về không gian mà từ rất lâu có nghĩa là về thời gian.
Có nghĩa là về không gian về thời gian là người này đối với mình là đã biền biệt rồi nhưng mà mình lại lại khoái có nghĩa là nếu ta yêu kính Đức Phật được cũng có nghĩa là ta có điểm nào đó giống ngài. Đó cái điều này mình bắt buộc phải nhìn nhận. Có nghĩa là nếu mà ta yêu kính Đức Phật được thì cũng có nghĩa là ta có điểm nào đó giống ngài. Cái điều này đều có thật. Dĩ nhiên là có điểm nào đó thôi. Chứ đừng có nghe vậy là tưởng đi về khoe nó trời ổng ổng nói tôi ổ nói tôi giống thật lắm là cái đó không có nào đó. Tôi không dám nói nha. Nhưng mà chắc chắn là điểm này có. Có nghĩa là ta yêu kính được Đức Phật có nghĩa là ta phải có cái điểm nào nó giống ngài giống trước thôi cũng kể là giống cũng phải có chứ. Chứ còn ngài thì cách mình về không gian đó là Ấn Độ Việt Nam mà ha.
Thì mắt cái mới gì mà mình mình thương mà thì về thời gian thì ngài cách mình tới 25 thế kỷ mà biết gì đâu mà thương. Hôm nay chỉ biết ngài qua những trang kinh qua những lời giảng của tăng ni của Phật tử bè bạn. Vậy mà mình thấy mình thương quý ngài cũng ráng đi tậu mà cái tranh cái tượng về quỳ lạy xì sụp thì rõ ràng cũng phải có một chút gì đó giống chứ. có cái chút giống mình mới thương được chứ. Rồi thì cái người có cái khuynh hướng như thế nào thì sẽ tìm đến cái chỗ đó nha. Có cái khuynh hướng như thế nào thì sẽ đi tìm về một cái đối tượng tương ứng tương đương tương tự như vậy. Xong. Rồi tiếp theo bài kinh chi? Bài kinh bốn nghiệp bảy nghiệp đạo. Kinh bảy nghiệp đạo rồi kinh gì nữa?
10 nghiệp đạo. Quên sẵn giải kể luôn. Giá trộm cướp cũng vậy nha. Cái giá trị cấp là hồi đó giờ mình cứ tưởng đó là mình cứ tưởng là là [âm nhạc] trộm cướp cái là sanh ra mình bị nghèo không phải nó còn bị nhiều cái khác nữa. Chẳng hạn như mình thường xuyên bị mất mát nghèo đã đành rồi mà mình thường thường xuyên bị mất mát và thường xuyên bị người khác á họ ghét bỏ và coi như cái thân tướng của mình nó cũng không có đẹp.
Là vì sao? là bởi vì chính vì mình lấy của người ta mà làm cho người ta bị khổ mà thì đời sau sanh ra mình cũng phải bị của người ta mà mình lấy bớt thì sau này cái thân tướng mình cũng bị trời lấy bớt à bị mất cái gì đó bị thiếu cái gì đó cho mình khổ mình mình bệnh chơi cho vui vậy đó nha r cái giới tà dâm cũng vậy giới tà dâm đó có nhiều người ít cái người họ biết được cái quả báo giới tà dâm á là mình hôm nay mình phá gia can người khác thì mai mối mình bị cái gì thì thứ nhất mình cũng sẽ không có được những cái hôn nhân như ý. Thứ hai là cái người mà bị giới tà dâm á là thường xuyên bị ghét bỏ, bị ghẻ lạnh. Đó trong kinh mình á có kể một cái vị tỳ kheo ni thời Đức Phật á đấy coi như đó là xuất thân là tiểu thư, con nhà trăm anh khuê cát ha.
đẹp lộng lẫy mà giàu có muôn hộ đó mà coi như đó là bao nhiêu công tử tới nhìn mặt á là họ mắt cái những gì đó mà họ cứ dòm cái mặt là họ cứ giọt mất cuối cùng á thì coi như ông bố của cô tiểu thư này nè ổng nói không có cần thách cưới không có cần xính lễ cái gì hết coi như là tặng không đó tận không mà cũng không có ai thèm lấy cuối cùng rồi đó coi như là có có mỗi cậu công tử đó cũng chắc cũng mắt nợ mắt điên gì đó cổ cũng sáp vô nhưng mà được có mấy bữa là cậu cũng phải gọi là chạy bỏ của lấy người đó biết sao kỳ vậy rồi cuối cùng ông bố ổng vừa giận mà ổng vừa lo giận cái chỗ là con gái mình nó ngon quá mà sao mà người ta chê mà lo làm biết ban này mà mình về trời về đất rồi đó thì nó sống làm sao thì ổng mới thông báo ổ nói bây giờ Giờ đó sáng mai mà ai mà sớm tới tới sớm nhất ổ sẽ gạ tặng công. Quý vị biết ai tới trước không? Thằng ăn mày tới trước ngẫu nhiên thôi.
Tới trước thế là ổng mới là đem đứa con gái ổng mới gả thằng ăn mài cho nó tắm rửa sạch sẽ áo quần cảnh bao tươm đất mài râu nhẵn nhụi xong rồi gã. Các vị biết ở được có mấy bữa h là ông bố thấy cái thằng rễ đó nó lui cui ngoài nhà kho đó. Ông hỏi mày làm gì? Nó nói giậ con đi kiếm cái nồi đất bữa hổm đó với cái gậy của con bữa hộp đó hả làm cái gì nó dạ con đi ăn mài tiếp tục các vị thấy khủng khiếp không nó đi kiếm cái nồi đất cây gậy bơ hổm để nó đi ăn mài tiếp tục ổ hỏi vì sao vậy con vợ con nó không tròn phụ đạo hay sao nó có lỗi với con hay là nó không đẹp hay là nó không sạch nó thế nào hỗn hào phạm thượng nó chạm nọc tự ái của con sao mà con nói cho bố nghe nói dạ không trời Con vợ của con nó hoàn hảo hơn cả người hoàn hảo. Nó tuyệt vời trên cả tuyệt vời.
Bây giờ mà có cầm tám cây đuốc mà tìm cũng không gọi là không không không tìm ra một cái người mà đẹp như vậy tốt như vậy. Nhưng mà hỏi tại sao con không chịu? Nó nói dạ không biết sao nữa cứ nhịn mặt bả cái nó lạnh sống à bây giờ thôi con đi ăn mài tiếp rồi tới tuổi tến lúc nào nó con kiếm con nhỏ con mà nào con lấy con dứt khoát bà hai này là con ớn rồi mà quý vị biết tổng cộng trong đời của bà là mấy đời chồng như vậy cuối cùng bả buồn quá bả đi thì bà không muốn sống nữa thì ngay trong cái thời điểm mà rốt ráo đó bả thì lại đi gặp người ta đi chùa đó thì bả thạp tùng bả đi và bả sức gia lưu chứng quả lă Hán.
Sau khi mà chứng quả A-la-hán rồi đó, chứng quả A-la-hán rồi thì bà mới nhớ lại thì ra là cách đây 14 kiếp về trước bà là một công tử hào hóa phóng nhãn đó được quý cô quý bà coi như là cực kỳ mến mộ và coi như là của chùa mà không hưởng thì uổng cho nên á là cậu công tử nhà mình là cứ thấy Ai cúng là cứ thọ. Có ai cúng là cứ thọ. Suốt một cái mùa thu cuộc đời như vậy là coi như là không biết bao nhiêu là phụ nữ đã qua tay với chàng. Và khi mà chết rồi thì chàng bị đọa địa ngục. Và khi trở lên rồi nó bị một cái nghiệp đó là không làm nữ thì cũng phải bị cũng bị thiến. mà không bị thiến thì cũng bị làm cái loại mà gọi là hai phai là nửa này nửa kia mà suốt 14 kiếp như vậy ha.
Không làm thân nữ mà nữ á không làm thì cũng là bị làm thú bị thiếm mà không làm thứ mà nửa này nửa kia mà đặc biệt mà hễ mà dính tới hôn nhân đó thì coi như luôn luôn là tan nát gãy độ là tại sao là vì cái quả của ta dâm và chưa hết không phải chỉ có cái người khác phái họ ghét mình mà kể cả những người đồng phái h gặp cái mặt mình họ cũng không ưa nữa nó là như vậy đó là cái quả báo của giới tà dâm Ừ quả báo với đại giấm và thân tướng người của người này á là luôn luôn có vấn đề cái appearance của này luôn có vấn đề và cái thứ tư á là cái giới nói dối thì cái người mà bị bị cái người mà bắt cái tội nói dối nhiều á thì dĩ nhiên là đời sau sanh ra thì không có ai tin mình đúng nhưng mà nó có cái chuyện đặc biệt nữa là cái người mà phạm giới nói dối đó thì coi như là ở trong chú giải nói đó là họ sẽ dễ bị cái thân tướng mà quá thiếu hoặc quá dư.
Do nghiệp vọng ngữ hả sẽ bị à cái tình trạng dư hay thiếu ở thân tướng ngoại hình. Quý vị có hiểu không? Ờ đây có người hỏi nhân nào đắc há không thì cũng gặp Phật quá khứ cũng làm lành cũng phát nguyện. Cái chuyện nàyy trong k quý vị mà coi kinh nhiều quý vị không cần hỏi cái này nha. Bởi vì tất cả những cái vị mà có khả năng đắc A-la-hán thì đều có một cái hành trình giống nhau ý hình là cái này phải ghi rồi. Tất cả thánh nhân đều có hành trình giống nhau là sợ khổ sanh tử làm thiện rồi phát nguyện giải thoát. Đó tất cả đều giống nhau hết nhớ nha. Tất cả đều giống nhau hết. [âm nhạc] Tức là đều có hình chúng tức là sợ khổ sanh tử. Phải có cái sợ khổ sanh tử đã rồi làm thiện rồi phát nguyện giải thoát chứ còn mà thiếu là được.
Bởi vì nó có trường hợp này nè. Có nhiều người Phật tử không được hướng dẫn kỹ. Khổ quá thấy người chồng mình nó tệ quá vợ mình tệ quá con mình tệ quá ba má mình đối xử mình kỳ quá rồi thấy công ăn việc làm kỳ buồn quá. xã hội bây giờ nó sao làm sao đó là buồn chén nó vô chùa làm phước thì cái đó không có kể là ba-la-mật bởi vì mình không có thật sự sợ sanh tử mà sợ sanh tử là cái gì chính cái câu trả lời này là một trong những nguyên nhân mà tôi đã lập nên cái rum này cái rum việt là đ cái câu trả lời đó cái câu trả lời của câu này là sao là Rất nhiều người miệng nói là Phật tử, miệng nói là cầu giải thoát nhưng mà thật sự họ không có sợ sanh tử. Là vì sao?
Là vì nếu mà họ biết rằng nó có những cái cảnh giới mà sống hàng tỷ năm, muốn cái gì có cái nấy, đi đứng là chỉ muốn thôi là tới nơi. Không có cần mà chầu trực lệ thuộc xe cổ, không có bị nắng gió, mưa sương cản đản. Ha. Nếu mà họ biết được cái chuyện đó là họ có muốn điế bàn hay không, họ có muốn chấm dứt sanh tử hay không, tôi nghĩ rằng rất là hiếm nha. Mà cái người sợ sanh tử là gì? Là cái người thật sự ngán ngẫm thấy rằng có sung sướng đến mấy thì cũng phải có lúc phủi tay. Còn cái chuyện mà xa đọa đau khổ thì khỏi nói rồi. Nghe hãnh lạnh xin sống rồi. Làm con dồi con chuột ở dưới cống á dưới hầm cầu á là khỏi nói rồi. Làm những cái con thú heo bò gà giờ này nè 3 4: 00 sáng là người ta đang trùm mền ngủ ngon. Còn mình bây giờ bị lùa vô cái chuồng chuồng sát sanh ấy để nó xả thịt để kịp bán cái buổi chờ sáng. Các vị có biết cảnh đó không? Các vị có biết cái cảnh đó không?
Cảnh mà heo bò gà dê cù gì đó là giờ này 3 4: 00 sáng là nó phải bị lùa vô trong cái chỗ mà mà chỗ gì t chỗ giết á để nó mới xả ra xả thịt ra để mà lát nữa mình ra chợ n mình mới có thịt tươi mình ăn chứ đâu có đâu nó đâu có giết sớm được nó phải giết để trẻ vậy đó thịt nó tươi ừ hư thì mình biết đây biết được mấy chị này m lành sống nè cái cơ hội mà làm người đó nó giống như trong kinh nó giống như là một con rùa mù 100 năm nó mới trồi đầu lên một lần mà bằng vào một cái cơ mai hãng hữu hiếm hôi nào đó mà nó tình cờ nó mới chung cái đầu nó vô trong cái lỗ ván mà một tấm ván mà trôi bền bồng trên mặt biển đó trôi từ bờ đông qua bờ tây từ bờ nam qua bờ bắc vị tưởng tượng đi thì cái cơ hội nào cái possibilit ngẫu nhiên nào đó mà cái con này mà nó chung được cái đội trong đó nó hiếm vô cùng đó Cái cơ hội làm người nó không phải dễ mà chưa hết.
À được làm người mà sống trong điều kiện như thế nào? Đó cái điều kiện làm người nó khó như vậy chứ phải dễ. Bây giờ mình nói theo cái tiêu chững của thế giới bây giờ nè là cái điều kiện giáo dục rồi y tế rồi đi lại rồi cái gì nữa? Rồi truyền thông. Truyền thông này quan trọng lắm. truyền thông về kiến thức mà kện truyền thông nó nó là về kiến thức rồi. Điều kiện giáo dục là sao? Có nghĩa là mình có khả năng học đại học hay không? Cái xứ sở nào xã hội nào mà người dân không có khả năng đi vào đại học dầu là dở gian thì sức khỏ nó có vấn đề. Thứ hai y tế là bây giờ đau răng mà rồi mổ sẻ đó mình có khả năng hay không?
Thứ ba là đi lại. Có nghĩa là đ một cái đất nước mà tôi nhớ như Việt Nam ngày xưa có một thời kỳ rất là dài mà từ Sài Gòn về Vĩnh Long 136 km mà tôi phải đi từ lúc 3: 00 sáng để xếp hàng lấy vé. Tôi về đến đường Vĩnh Long thì phải là 3 4: 00 chiều mà chỉ có một quãng đường là 136 km. Có nghĩa là nó tròm trèm 100 mi hả? Chưa tới 100 m tính theo Mỹ đó chưa tới 120 mà phải đi từ 3: 00 sáng mà cho tới 3: 00 chiều thì nó quá là đau khổ đi nha.
Rồi cái thứ tư đó là phương tiện truyền thông. Ở một cái xứ sở mà người dân không có cái điều kiện để mà tiếp xúc với báo chí sách vở truyền hình truyền thanh thì họ biết cái gì để mà họ sống. Chẳng hạn như chiều hôm qua tôi đọc được bài báo mà tôi thương thì ít mà giận thì nhiều. Cái dân mình nó cứ bị người Tàu họ cứ gạt hoài à cái lâu lâu họ qua họ nói họ mua cái móng trâu cái là bao nhiêu con trâu mình mình cứ chặt cái móng đó mình bán mình chặt xong rồi nó đổi nó nó nó nổi hức nó đó bây giờ nó đổi ý rồi nó không mua nữa rồi xong lâu lâu nó qua đó nó muốn mua cái cái gì đó nó mua cái trái măng cục mà non với giá cao. Thế là có bao nhiêu măng cục mình đem mình hái cho bằng hết. Hái cho nó mua được một hai lần rồi xong rồi nó bây giờ nó nổi hứng nó không muốn mua nữa.
Rồi bây giờ nó nói rồi nó mua rắn mình hè nha. Mình đi mua mua cho đã mình nuôi cho đã xong nó qua nó lấy được hai ba lần xong rồi nó phát nó giờ nó không lấy nữa thì tại sao là do truyền thông. Do truyền thông. Tại sao tôi đem chuyện ra tôi nói ở đây? Là vì mình phải có truyền thông có nghĩa là mình phải có cái phương tiện để mà tiếp cận với tin tức này nọ của nước mình, xã hội mình và xa hơn nữa là trong khu vực rồi xa hơn nữa là thế giới. Mình sống thời này mà mình mù tịch, mình không biết mình đang ở đâu, chuyện gì đang xảy ra đấy thì tệ quá. Mà bây giờ m được mang thân người không phải là dễ ha. mà mang thân người ở một cái xứ sở mà có bốn cái này đâu phải dễ quý vị.
Một là điều kiện y tế, hai là điều kiện giáo dục, ba là phương tiện đi lại và bốn là truyền thông. Quý vị thấy rõ ràng mà ha. Có những người cũng là Việt Nam mà họ coi cái chuyện mà đi về cái ở nước này nước kia nó dễ t à họ còn họ than là họ không có thời gian thôi. Còn có người đó tôi biết cũng người Việt Nam mà cái chuyện mà lên máy bay ngồi bay đi đâu không cần biết. mà lên nó bay ngồi rồi ngồi nó ấm chỗ đi xuống đó cũng không phải dễ cho nên mang cái thân người mà cái điều kiện sống nó không có giống nhau nhớ vì thấy chỗ này cho nên người ta mới sợ sanh tử thấy như vậy tôi nhắc lại lần nữa tại sao sợ sinh tử thứ nhất hạnh phúc nào cũng mong manh Thứ hai, phân tích rốt ráo hạnh phúc chỉ là giải pháp đối phó đau khổ. Các vị nghe kịp không? Alo. Biết rồi. Tôi biết rồi. Biết giờ nó khác rồi.
Nhưng mà tôi chỉ ví dụ ngày xưa biết mà biết. Đó nhớ nha. Sợ sanh tử là vì sao? Là vì thấy ra hai điều. Điều thứ nhất là hạnh phúc nào cũng mong manh. Thứ hai phân tích rốt ráo thì hạnh phúc chỉ là giải pháp để đối phó đau khổ. There is no any happy but resolution không có hạnh phúc mà chỉ có giải pháp thôi. Có nghĩa là sao? Có nghĩa là đói quá ăn vô thế nó ngon. Ăn ngon là hạnh phúc mệt lạnh quá đừng mặt ấm. Đó là hạnh phúc. Rồi từ ấm nó mới lò ra cái nhu cầu là mặt đẹp. Rồi từ cái mặt đẹp nó mới lò ra cái nhu cầu là phải sang, phải là đồ hiệu ha. Nhưng mà trước khi mà mình mặc cái đồ hiệu, đồ s đồ đắt tiền á nó cái gốc của nó là gì? Là được mặt ấm nha. Đó mặt ấm.
Cho nên á là thật sự không có hạnh phúc mà nó chỉ có giải pháp thôi. Rồi khi mà mình gặp một cái người nào đó mà mình mừng chảy nước mắt là vì sao? là vì mình trước đó mình đã từng xa người đó nhớ nhau đến mức chảy nước mắt đó. Nhớ nhau đến mức chảy nước mắt thì gặp nhau nó mới mừng ra nước mắt. Còn nếu mà nó gặp nhau mà nó trớt quớt, nó gặp nhau mà nó không có cái ấn tượng gì hết thì mai mốt nó xa nhau nó không có nhớ. Mà xa nhau không nhớ thì nó gặp nhau nó đâu có mận. À ha. Cái gì mà mình ao ước càng nhiều càng tha thiết càng gia giết thì mình có được mình mới khóa ứ chứ. Cho nên hạnh phúc nói cho cùng nó vốn không có thật mà nó chỉ là giải pháp thôi. Ừ. Tuy nhiên, tuy nhiên chúng ta cũng phải nhớ rằng trong Aỳ Đàm nói có khổ thọ, có lạc thọ chứ phải không? Có có hết á, có hạnh phúc, có đau khổ. Mà tại sao tôi nói không có là bởi vì nó có là nó có theo cái kiểu mà giải pháp đó.
Nó có kiểu đối phó đó. Chứ không phải là không có. Nhưng mà nó có kiểu đó thì có chay. Dạ. Có chữ có chi? Nếu biết có vui thì có khổ. Thà rằng đừng khổ cũng đừng vui. Cái người mà biết như vậy á mới sợ sanh tử đúng mức đúng như cái tinh thần nhà Phật. Còn hầu hết 99, 9% những người Phật tử mà cái miệng mà miệng mà nói là đời biển khổ chứ thật ra đó là họ khổ vì cái hoàn cảnh, vì cái gia đạo của họ thôi, vì cái sức khỏe của họ, vì cái túi tiền của họ, vì cái gia đình của họ, vì con cái vợ chồng của họ. Chứ còn nếu mà gia đình họ nói ok đó thì á một là họ đi chùa để cầu tài lộc thôi chứ không có cầu giải thoát đâu nha.
Mà tôi nói thiệt bây giờ mà chỉ cần quý vị biết chắc là quý vị sống 100 tuổi ha. Biết chắc á là coi như trong nhà băng quý vị có 100 triệu ha là rồi biết chắc là sức khỏe của mình á là cái trọng lượng mình á là dưới 100 kg. Chỉ cần ba cái số 100 này thôi. Trọng lượng dưới 100 kg mà tuổi thọ đó là coi như 100 tuổi mà trong nhà băng có 100 triệu. Thì các vị nghĩ các vị có đi chùa hay không? Tại vì á là 1 tháng như vậy là các vị phải đi shopping rồi đi du lịch làm sao có thờ giờ đi chùa ha. Thứ hai nữa là lúc đó mình nhìn về Phật á một cái nhìn rất là lạ. Mình thấy hình như là cái chuyện mà ngài nói sanh tử đau khổ gì cái chuyện đó ở đâu á chứ phải ở đây nha. Ừ.
Cho nên cái người mà cầu giải thoát trước hết phải là cái người sợ sanh tử. Mà sợ sanh tử là không phải sợ mà cái kiểu mà buồn gia đình là mà gọi là sợ sanh tử mà thấy rốt ráo thấy rằng hạnh phúc chỉ là cái giải pháp đối phó đau khổ. Phải thấy như vậy đó thì mới gọi là sợ sanh tử. Rồi tiếp theo là Đức Phật ngài dạy về đó nãy nãy tôi nói rồi cả kinh tiếp theo là kinh gì? Kinh bảy nghiệp đạo cũng như vậy mà hiểu.
Kinh 10 nghiệp đạo cũng như vậy mà hiểu. Rồi tới cái chi cái kinh mà tám chi 10 chi thì nó hơi có một chút đặc biệt chút thôi chứ có nội dung y chang như vậy. Kinh 8 chi 10 chi có nội dung giống nhau đó giống nhau người tà kiến á thì đi kiếm cái người tà kiến để mà chơi. Chứ còn thí dụ mà tôi ví dụ nha, thí dụ như quý vị mà khoái ông tư bà tám, thầy nước sôi, thầy nước lạnh gì đó là thích bà chú xứ bà Liễu Hạnh Chúa Thượng Ngàn rồi mẹ sanh mẹ độ gì đó ở bên Việt Nam á rồi Lê Sơn Thánh Mẫu rồi Lê sanh sưng nương rồi cái gì mà Diêu Trì Nương Nương rồi thờ cúng cầu đại lộc rồi tùm lum tà la hết mà quý vị đi gặp một cái người mà chánh kiến á một là họ không có nói họ không có trao đổi với mình chuyện đó.
Hai là họ phan ngược lại họ giải thích cho mình nghe đó là mê tín ha. Thì thử hỏi mình có chịu nổi không? Không. Mình phải đi kiếm mấy cái người mà coi như là tin tầm bậy tầm bạ đó mình chơi nó mới vui nha. Cái tà kiến nó hợp nhau chỗ đó. Rồi cái tà tư duy là gì? Tôi xin hỏi bà con vậ chứ mấy cái vụ này tôi có giải thích chưa ta? Tà kiến là gì? Tà tư duy là gì? Tôi có giải thích chưa? Alo. Rồi cảm ơn. Rồi hay quá anh chị thích rồi thấy khỏe rồi nha. Rồi như vậy thì bữa nay mình đã học xong là phẩm thứ ba. phẩm thứ ba. Kỳ sau là mình sẽ học từ phẩm thứ tư là bởi vì bên đây á là đã 7: 30 rồi. Có nghĩa là tôi đã giảng đúng 1 tiếng rưỡi đồng hồ. Có chút chút hả? Có chút chút. Ok.
Vậy thì giảng chút chút một chút. Tà kiến. là do không hiểu lý nhân quả và tam tướng nên nhìn đâu cũng thấy sai lầm mắt vào thường hay đoạn bạn đó thường kiến, đoạn kiến á nó gồm có ba đó nó mất thời giờ là mất chỗ đó một là cái này là vô nhân kiến mở ngoặc đơn ahetuka à cho rằng cái gì cũng do ngẫu nhiên mà có. Rồi cái đoạn kiến thứ hai nó gọi là akiriya là vô hành kiến. cho rằng thiện ác cho rằng không có gì là thiện hay ác giống nhau thôi. Tức là nghĩa là mình có sát sanh hay là không sát sanh thì nó không có gì hết. Thiện ác không có. Đó thiện ác không có bịa ra vậy thôi. Giống như người thích ăn hủ tiếu thích ăn phở vậy đó. Chứ không có cái chuyện là mình sát sanh mình sẽ bị cái gì rồi mình giữ giới sát sanh là mình sẽ được cái gì.
Cái chuyện nó không có gọi là vô hành kiến. Còn cái vô hữu kiến là sao? kiến là natthika cho rằng cái gì mình không chứng minh được thì đều không có như chuyện tái sanh, nghiệp báo. Rồi người khuất mặt à rồi cái sự chứng ngộ của thánh nhân. Trời được rồi. Giết xong rồi nó đi tùm lum hết. Đó đoạn kiến nó gần có ba vô nhân kiến phải viết Pāli mới được. Phải viết cái Pāli vô cái sợ cái gì mà không viết. Phải viết cái Pāli và cách đó là tại sao phải viết Pāli? Viết Pāli để tìm đọc thêm trong internet nha. Chứ lão ông sư nói t ông nói tầm bậy là sao? Cái đó quan trọng chứ. Để tìm thêm trong internet. Ừ. Hư.
Một á là vô nhân kiến là cho rằng cái gì cũng ngẫu nhiên mà có không có nguyên nhân gì hết. Rồi cái thứ hai đó là vô hành kiến nghĩa là nó thiện ác không có. Rồi cái thứ ba là vô hữu kiến có nghĩa là cho rằng cái gì mà không có chứng minh được thì đều không có. Thí dụ như là chuyện báo ứng n chuyện tái sanh nè rồi chuyện người khuất mặt trong kinh k người người hóa sanh á rồi cái sự chứng ngộ thánh nhân là mấy vụ này không có. Rồi cái thường kiến là sao? Thường kiến cũng có ba hột là tin vào một đấng chí tôn nào đó. Thứ hai, tin vào một cái tôi nào đó. Thứ ba, tin vào một cõi thiên đường nào đó. Đó là thật ra trong kinh thì nó tà kiến có tới 62 nha. Nhưng mà mình gom gọn là thì chỉ còn có sáu cái này thôi. Alo. Còn nghe không các vị? còn nghe không? Đó tài kiến này nó có như vậy đó. Một là tin vào một đấng chí tôn nào đó. Quý vị có nghe kịp không? Trong Phật giáo mình á nên nhớ nha.
Đức Phật là ai? Ngài cũng thương chuyện gì ngài cũng biết. Đức lành nào ngài cũng có, nhưng không phải chuyện gì cũng làm được. Nhớ nhớ cái này Đức Phật á ai ngài cũng thương, chuyện gì ngài cũng biết, đức lành nào ngài cũng có nhưng không phải chuyện gì ngài cũng làm được. Còn cái chí tôn ở đây á là thí dụ như là cái bậc mà sáng tạo muôn loài. Ngài không phải người tạo ra vạn vật có quyền ban phước đó tha tội cho ai đó thì ngài không có. Ngài không phải là cái người tạo ra vạn vật rồi có cái quyền ban phước tha tội. Không có.
Đức Phật là không có cái đó. Ngài đó trong kinh nói ngài là chỉ có thể tế độ những người hữu duyên thôi. Có duyên lành với ngài thì ngài thuyết cho pháp cho nghe, hướng dẫn cho tu học xuất gia có nhưng mà người ta vẫn phải đắc chứng bằng cái phước riêng của người ta, bằng cái công đức tu hành của người ta chứ không thể nào mà ngài vì cái lòng đại bi mà ngài dùng cái cách nào đó để cho người ta đắc thì cái đó cũng có. Nếu mà nói rằng ngài có thể làm chuyện đó thì mình chỉ cần khỏi ngược lại thôi. Tại sao mà ngài không độ hết đi? Tại sao để hôm nay còn sót mớ đông quá này. Ừ đâu có đâu có làm sao hết được. Ngài chỉ độ được cái người hữu duyên thôi. Bởi vì trong kinh ngài nói rõ thế này giống như một cái người mà lọt xuống cái hầm hầm cầu á trong kinh kêu là hầm thân á. Mà nếu mà họ ló lên được nửa người á thì mình cứu được.
Họ ló lên tới vai mình cứu được. Họ ló lên họ ló lên tới cổ mình còn cứu được. Thậm chí họ ló lên cái búi tóc mình nắm mình kéo lên cũng được. Nhưng mà nếu một người mà họ lọt xuống cái hầm đó rồi đó mà họ không có ló cái gì lên hết thì người ta biết đường đâu còn cứu. Cũng vậy có những người khi mà gặp hiền thánh nè ở đời đó họ phải có một cái chút gì đó thì hiền thánh người ta mới có chỗ người ta nắm phải không? C đằng nay nó mình tệ quá tệ [nghe không rõ] mình là nói chỗ nào? Cái đầu mình nó đặt sạch nó không có chỗ nhét vô. Ừ. Tôi không phải là hiện thấm gì hết mà khi tôi thuyết pháp tiếp xúc một số Phật tử tôi thấy là bất trị. Họ cứ chờ dịp để mà họ hiểu lầm không mà họ cứ chờ dịp đó họ hiểu lầm không khổ vậy đó.
Cho nên là mình phải là bỏ tay. Bây giờ chỉ còn có một cách đó là khổ quá rồi nguyện giải thoát và luôn luôn nguyện một điều đó là thầy bà nào, kinh sách nào, truyền thống nào mà dẫn đến giải thoát thì con xin được gặp thầy bà đó, xin được hành trì theo cái truyền thống đó. chỉ vậy thôi chứ còn mà cái kiểu mà hành đạo mà do tin thầy đó là rất là nguy rất là nguy và tất cả chỉ là thử nghiệm và tôi nói là 1 tỷ lần đó là phải luôn luôn biết nghi ngờ cái con đường dưới chân của mình nghi ngờ có nghĩa là sao nghĩa là đi nhưng mà con mắt phải dòm ngó một chút coi có đúng vậy không ta có đúng vậy không ta bởi vì coi chừng thấy vậy mà không phải vậy Đó cái bậy nhất trên đời này đó là cơ hội làm người rất là khó. Mà trong khi mình á thì mình gọi là quá dễ dàng giao phó cái cuộc đời, cái niềm tin sức khỏe của mình á cho người khác.
Dầu đó là sự giao phó về chính trị, về văn hóa, về tôn giáo, đôn nhân, về xã hội thì bất cứ một sự giao phó nào mà coi như là nó bất cẩn thì nó là một sự hoang phí một đời. Nhớ nha, nó quan trọng lắm. Lấy chồng, lấy vợ mà không có coi đó là nó cũng khổ. Bây giờ có ly dị nó đỡ chứ còn mà ngày xưa hồi xưa nó cỡ nào cũng ráng mà gồng nó thì nó mệt lắm. Nhưng mà cái hố cái lầm á bị cái lầm về tôn giáo thì là nó khổ hơn cái lầm về hôn nhân hôn nhân mình còn ly dị được. Còn cái mà bị lầm về tôn giáo về chính trị là mất nguyên một đời nha. Bỏ cả đời theo đuổi một cái lý tưởng chính trị rùi bu kiến đậu ha.
Cuối cùng mới biết ra đó là một cái chính sách, một cái học thuyết mà hại nước hại dân thì lúc đó mình cũng đã tàn đời tóc bạc rồi hoặc bỏ ra cả đời theo đuổi một cái hệ thống tôn giáo mà mình ngày xưa mình cũng mơ mơ hồ hồ thấy người ta đi theo mình cũng theo cuối đời nó nhận ra thấy nó tàu lao tôi có nhớ tôi có viết một cái bài gọi là vàng mã đó thì trong đó tôi có nói rằng mình thấy mấy người mình mà mua bỏ tiền ra mua giấy vàng bạc về mà đốt mình nói họ mê tín thì họ mà phí tiền chứ tại sao mình không nghĩ rằng bản thân mỗi người rất có thể kể cả những người mà ghét đốt giấy vàng bạc thì bản thân họ cũng là những người vẫn từng ngày đốt giấy vàng bạc mà họ không biết nghĩa là sao là họ vẫn từng ngày họ hoang phí thời gian sức khỏe cho những cái mục đích sống chẳng ra gì hết ha thì đó cũng là một cách đốt giấy vàng bạc mà mình không có ngờ mình cười mấy cái người đốt giấy vàng bạc là mê tín là dốt là này nọ nhưng mà bản thân mình thì nên mình đem nướng cả cuộc đời của mình vào cái sòng bạc của nhân sinh, vào những lý tưởng quan hoài về chính trị, về xã hội mà không có một lần nào nhìn lại coi nó có phải là ảo vọng hay không.
Ok, hết giờ rồi. Xin hẹn bà con vào ngày thứ ba. Dạ. lại chúc quý vị một ngày vui.